Chương 124: Tiếng gọi tình yêu nơi phương bắc hoang nguyên

Không khí trong lều trầm mặc. người thanh niên nhìn thanh đao săn trên mặt đất không nói lời nào, chẳng rõ vui buồn. Qua một thời gian rất dài, không biết đã nhớ lại chuyện cũ gì, một tia sáng cực kỳ yếu ớt mới trở lại trong mắt hắn. Hắn chống tay xuống đất, gian nan ngồi thẳng dậy, nhìn cha con người Hoang đối diện, để vẻ trang nghiêm thánh khiết vốn đã thành thói quen trở lại trên mặt mình, túc mục nói: - Hóa ra chuyện đánh lén này cũng chẳng có gì thú vị. Một câu nói vô cùng kỳ quặc, nhưng hắn nói rất nghiêm túc. Ngữ khí của hắn vẫn như mười mấy năm qua, trong sự bình hòa ôn nhu luôn lộ ra vẻ kiêu ngạo bẩm sinh và sự khinh miệt lãnh đạm bề trên. Chẳng qua này hắn đã không còn là quang minh thần tử của Tây Lăng, mà là một kẻ lưu lạc hình hài khô héo, bẩn thỉu. Thế nên thần tình ấy xuất hiện trên mặt hắn trông cực kỳ lệch lạc, thậm chí có thể nói là nực cười. ⓚyhuyen.comCha con người Hoang thấy hắn thật nực cười, nhưng không cười. Đứa bé người Hoang nhặt thanh đao săn dưới đất lên, tiến lại gần, muốn chém đầu hắn xuống như cách chém đầu dã thú trên núi tuyết. Nhìn bóng đao chém xuống trước mắt, vị quý nhân lâm lạc chốn hoang nguyên ấy cuối cùng cũng thực sự cảm nhận được bóng tối của cái chết, giống như lúc cảm nhận mũi tên trên vách đá tuyết năm nào. Thực ra cảm giác này hắn không hề xa lạ. Nửa đời trước, hắn đã nhìn thấy vô số kẻ tù tội trước đài hỏa hình, trong u ngục với nỗi sợ hãi và bàng hoàng lúc sắp chết, chỉ là khi đó hắn chưa bao giờ liên hệ những cảm xúc ấy với bản thân mình. Người thanh niên đến từ trung nguyên không sợ chết, ít nhất hắn tự tưởng rằng mình không sợ. Thế nhưng hắn thực sự không muốn chết trong tay một đứa bé người Hoang, cách chết này quá đỗi hoang đường, quá không xứng với thân phận của hắn. Hắn không chết, vì người cha người Hoang đã ngăn con trai mình lại. Người cha nhìn con trai lắc đầu, dạy bảo:
ⓚyhuyen.com - Người Hoang chúng ta đã cứu người thì không có lý lẽ nào lại giết đi. Hơn nữa tên thanh niên trung nguyên này rõ ràng đầu óc đã hỏng rồi, giết kẻ điên sẽ không gặp may.
ⓚyhuyen.comĐứa bé người Hoang hỏi: - Vậy phải làm sao? Cũng không thể nuôi một kẻ điên. Người cha giải thích: - Hắn đã muốn giết chúng ta, thì chúng ta tự nhiên không thể nuôi hắn nữa. Vứt hắn ra ngoài, để hắn tự sinh tự diệt, do Minh Quân quyết định sống chết, thế là công bằng nhất. Trong lều vải nhiệt độ đã cực thấp, gió tuyết rít gào. Người thanh niên kia mang trọng thương vốn đã thoi thóp, nếu không có lều vải và hơi ấm từ đống lửa, e rằng chăng mấy chốc sẽ bỏ mạng. Cha con người Hoang hiểu rất rõ điều này, nhưng người Hoang dù có lòng trắc ẩn cũng không ngu ngốc tới mức để kẻ khác được nước lấn tới. Người cha xách thanh niên kia lên như xách một con gà con vứt ra khỏi lều, ném thẳng vào một đống tuyết xa xa. ... Người thanh niên đó, tự nhiên chính là Long Khánh hoàng tử. Trên vách đá tuyết sâu trong dãy Thiên Khí, ngay thời khắc quan trọng khi hắn đang phá cảnh tiến vào Tri Mệnh, đã bị một mũi Nguyên Thập Tam Tiễn của Ninh Khuyết bắn xuyên ngực. Mũi tên đó ngoài việc khiến hắn suýt chết ngay tại chỗ, nghiêm trọng hơn là đã trực tiếp phá hủy toàn bộ tu vi cảnh giới lẫn lòng tin của hắn. Lịch sử đã chứng minh, trong khoảnh khắc phá cảnh mấu chốt mà bị ngoại vật quấy nhiễu đều sẽ có hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, sẽ bị thiên địa nguyên khí phản phệ.
ⓚyhuyen.com Nguyên Thập Tam Tiễn của Ninh Khuyết tuyệt đối không phải ngoại vật hay tâm ma bình thường, ảnh hưởng gây ra cho Long Khánh hoàng tử cũng không đơn giản như nguyên khí phản phệ. Chính vì mũi tên đó, cả đời này hắn không thể tu hành được nữa. Nói cách khác, từ một cường giả tu hành có khả năng vào Tri Mệnh cảnh nhanh nhất, hắn đã biến thành một phế vật tuyệt đối. Có những người còn sống, nhưng đã chết, thậm chí còn đau khổ tuyệt vọng hơn cả cái chết. Long Khánh hoàng tử trên vách tuyết ngày ấy chính là như vậy. Khi Đạo Si kéo hắn từ lằn ranh sinh tử trở về, hắn như một xác không hồn ngã xuống vách tuyết, đờ đẫn đi về phía bắc hoang nguyên. Sở dĩ đi về phía bắc là vì đêm tối ở đó dài hơn. Long Khánh hoàng tử cảm thấy quang minh của Hạo Thiên đã ruồng bỏ mình, vậy thì hắn chọn chết ở phía bên kia bóng đêm, ít nhất như vậy sẽ không làm bẩn mắt Hạo Thiên. Trời đông giá rét, tuyết lớn đầy trời, hắn tưởng rằng mình có thể biến thành một thây ma đóng băng trong tuyết bất cứ lúc nào. Chỉ là không biết do luồng đạo tức tinh thuần mà Diệp Hồng Ngư truyền vào cơ thể, hay là công hiệu của viên thuốc từ Tri Thủ Quan, mà hắn vẫn không gục ngã, gian nan đau đớn bước đi suốt mấy ngày, sau đó hôn mê giữa khe núi. Nếu lúc đó không có biến cố nào khác, khi đạo tức trong người cạn dần, khi viên thuốc hết hiệu lực, cuối cùng hắn sẽ biến thành một xác chết trong tuyết sâu nơi chân núi phía bắc Thiên Khí Sơn. Sẽ vĩnh viễn không ai phát hiện ra cái chết của hắn, cho đến hàng ngàn hàng vạn năm sau, khi tiết trời thay đổi, băng tuyết tan đi lộ ra cái thây khô đóng băng ấy, nhưng lúc đó còn ai nhớ nổi ngàn vạn năm trước có một người tên là Long Khánh hoàng tử? Sau khi được cha con người Hoang cứu tỉnh, Long Khánh vẫn ngơ ngẩn như trước, nhưng ý niệm cầu chết đã nhạt đi đôi chút. Bởi lẽ bất luận là ai, sau khi trải qua một lần vùng vẫy giữa sinh tử đến mất cả hồn phách, cũng sẽ nảy sinh tình cảm đậm hơn với nhân gian. Việc được sống khiến hắn có chút thiện ý với cha con người Hoang, nhưng sự ghét bỏ căm hận Ma Tông, sự khinh miệt đối với người Hoang đã ăn sâu vào xương tủy vẫn tồn tại. Sự cảm kích trong lòng càng nồng, nội tâm lại càng đau đớn giày vò. Sau khi im lặng suy nghĩ hồi lâu, hắn quyết định đánh ngã cha con họ, rồi nói ra một đoạn lời mà hắn chưa có cơ hội nói. "Ta thay mặt Hạo Thiên khoan thứ tội ác của các ngươi." Long Khánh hoàng tử trong lều vải, dù là thần trí hay lý trí đều đang ở trạng thái cực kỳ hỗn loạn. Trạng thái đó nằm giữa sống và chết, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa cảm kích và chán ghét, giữa ký ức vinh quang và hiện thực thảm hại. Chính vì vậy, hắn mới đưa ra lựa chọn khó hiểu như thế. Sự thật bị vứt ra khỏi lều đã khiến Long Khánh tỉnh táo lại, tỉnh táo để nhớ ra rất nhiều chuyện —— hắn không còn là thần tử Tây Lăng tay nâng hoa đào, không còn là hoàng tử Yến Quốc từ nhỏ lụa là gấm vóc, không còn là người đủ tư cách để được kỳ vọng phục hưng Đại Yến, mà chỉ là một phế vật đã bị hủy hoại tuyết sơn khí hải, không bao giờ có thể tu hành được nữa. Hắn nằm trong đống tuyết lạnh lẽo không rõ sống chết, những hình ảnh quá khứ lướt nhanh trong đầu. Không biết do những hình ảnh ấy hay do cái lạnh, cơ thể hắn ngày càng cứng đờ, đôi gò má gầy gò bẩn thỉu ngày càng trắng bệch, ánh sáng trong đồng tử ngày càng yếu ớt. Long Khánh hoàng tử thuở nào, giờ đây như một kẻ ăn mày sa cơ, im lặng đờ đẫn chờ đợi cái chết trên thảo nguyên tuyết hiếm dấu chân người. Thế nhưng, may mắn hoặc là cực kỳ bất hạnh, vị Minh Quân chủ quản đêm tối và cái chết dường như cực kỳ chán ghét mùi vị quang minh nhạt nhòa còn sót lại trên người kẻ ăn mày này, thủy chung không chịu ban phát một nụ hôn ngọt ngào. Ngồi bất động đến tờ mờ sáng, lông mi Long Khánh khẽ động, hàng mi dài quyến rũ ngày xưa theo băng giá rụng xuống lả tả. Hắn lãnh đạm nhìn vào ngực mình, phát hiện bản thân thế mà vẫn chưa chết, bèn chậm rãi đứng dậy, tiếp tục cuộc hành trình đã gián đoạn vài ngày, đi về phía phương bắc xa xôi vẫn còn chìm trong đêm tối. Dưới sự tác động của gió tuyết và giá lạnh, chiếc áo ngoài quý giá cuối cùng cũng không thể chống đỡ thêm được nữa, từng sợi từng sợi rơi rụng phía sau. Sắc vàng minh hoàng tôn quý đã sớm phai nhạt, trên người hắn chỉ còn lại một lớp áo lót, bên trên dính vết máu đen và bùn đất đen kịt, bẩn đến mức không phân biệt nổi đâu là máu đâu là bùn. Đi đến buổi trưa, ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống đỉnh đầu, nhưng chỉ có cái sáng mà không có nửa phần hơi ấm, giống như một sự tồn tại giả tạo. Hắn yếu ớt ngẩng đầu nhìn lên vòm trời, gian nan nheo mắt lại, sau đó dùng hết sức bình sinh bước tới một bước. Lòng bàn chân truyền tới cảm giác lạ, cúi đầu nhìn lại mới thấy giày đã rách từ lúc nào, một mảnh băng sắc lẹm đâm sâu vào giữa lòng bàn chân, chỉ là hắn đã không còn cảm thấy đau đớn. Áo mỏng, chân trần, cơ thể trọng thương, Long Khánh hoàng tử suy yếu tiếp tục bước đi. Hắn không biết mình muốn đi đâu, chỉ nghe theo trực giác từ sâu thẳm nội tâm, không mục đích nhưng chưa từng chệch khỏi hướng bắc. Đêm tối nơi đó vẫn luôn thu hút hắn trước khi chết, giống như ánh sáng thuở nào. Không biết đã đi bao lâu, vì quá yếu nên bước đi chậm chạp, thế nên cũng không rõ đã đi được bao nhiêu dặm. Hắn không cảm thấy đói và đau, những ham muốn bản năng của con người dường như dần nhạt đi dưới sự giày vò kép của tuyệt vọng và sống không được chết không xong. Chỉ là hắn nhất định phải tiếp tục đi về phía bắc, có thể không cần ăn nhưng phải chống đỡ được cơ thể có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, vì thế trên đường hắn bẻ một cành cây làm gậy chống. Hoang nguyên cực bắc cây cối khó lòng tồn tại, đào đâu ra cành cây thô chắc, cành cây nhỏ bé kia chỉ chống đỡ cho hắn đi được vài trăm trượng đã gãy rắc. Cơ thể hắn ngã mạnh xuống mặt tuyết, từ khóe môi tràn ra vài vệt máu cũ xám xịt. Hắn gian nan bò dậy, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, đờ đẫn nhìn hoang nguyên xa xôi dường như không có tận cùng ở phía Bắc, khẽ thở dài một tiếng, rồi ngồi xuống. Chẳng rõ đã đi bao nhiêu ngày, bao nhiêu dặm đường, vẫn không bước vào cái chết, cũng chưa đi tới phương bắc tối tăm. Hắn cảm thấy có chút tiếc nuối, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời, nhìn ráng chiều dần bị màn đêm thay thế. Ngồi suốt một đêm trên hoang nguyên lạnh lẽo, cho đến khi bình minh tới, tia nắng đầu tiên chiếu rọi trên thảo nguyên tuyết đơn điệu, chiếu lên đôi mắt đang nheo lại của hắn. Vì đã không còn lông mi, bờ mi ấy trông đặc biệt nhẵn nhụi. - Trời rốt cuộc vẫn sáng. Hắn nhìn tia sáng đầu tiên ở phương đông, giọng khàn đặc lẩm bẩm: - Nếu trời này vĩnh viễn không sáng lại nữa, thì tốt biết bao. Tại sao bây giờ ta lại sợ nhìn thấy ánh dương như vậy? Tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến từ phía nam. Long Khánh hoàng tử si ngốc nhìn về phía đông, căn bản không để ý đến âm thanh phía sau. Tiếng vó ngựa ngày càng gần, khi còn cách một đoạn dài, Lục Thần Già đã nhảy xuống từ trên lưng đại tuyết mã, xông đến phía sau hắn, sau đó chậm rãi ngồi xuống, dang rộng hai tay ôm lấy thân hình hắn từ phía sau. Đại tuyết mã lảo đảo hai cái, suýt nữa ngã quỵ trên thảo nguyên tuyết. Chạy liên tục ngày đêm hơn ngàn dặm đường, dù nó có thần tuấn đến đâu cũng đã tới mức yếu ớt nhất. Lục Thần Già nhẹ nhàng ôm lấy hắn, mặt dán vào mặt hắn, không dám dùng sức nhưng cũng không chịu buông ra, dường như lo sợ nếu buông tay, nam nhân yêu dấu này sẽ lại biến mất, bước vào trong bóng tối. Suốt những ngày qua, trên mặt Long Khánh hoàng tử cuối cùng cũng lộ ra một tia mỉm cười. Hắn nhìn ánh ban mai lờ mờ ở phương đông, nhẹ nhàng hít hà hơi ấm truyền tới bên mặt, giọng khàn khàn nói: - Ngươi không cảm thấy mình đang ôm một xác chết sao? Lục Thần Già cúi đầu, mỉm cười nói: - Nếu ngươi chịu quay lại nhìn ta, sẽ biết bây giờ ta cũng rất khó coi. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị