Hậu sơn thư viện.
Nhị sư huynh đứng trước thác nước, nghe tiếng nước đổ bên tai rền vang như sấm, nhìn màn sương nước bắn tứ tung như sao trời, trên mặt không chút biểu cảm. Không biết đã trầm mặc bao lâu, hắn mới lên tiếng:
- Nghe nói đạo quan của hắn sập rồi.
Đại sư huynh đứng bên cạnh, thở dài bảo:
- Hắn đến Trường An chính là cơ duyên. Những chuyện như vậy, chớ có hâm mộ.
ḱyhuyen.comNhị sư huynh khẽ nhướng mày:
- Sư huynh, ta cần gì phải hâm mộ hắn?
...
Thành Trường An, bên hồ Nhạn Minh.
Trên bàn ăn đặt một cái hũ đất lớn, bên trong là canh lòng dê trắng như sữa. Rau mùi xanh mướt bị nhiệt độ của canh dê xông lên, hương thơm lập tức lan tỏa khắp căn phòng.
Ninh Khuyết cầm đũa, dùng đầu đũa dầm nát miếng chao trong đĩa. Tang Tang ở bên cạnh bóc tỏi giã nhuyễn. Đại hắc mã ở ngoài vườn, đứng cách ngưỡng cửa nhìn động tĩnh trong nhà, mắt trợn cực đại, lỗ mũi phập phồng, không biết là tò mò hay đang thèm thuồng nồi lòng thịt trong kia.
ḱyhuyen.com
- Nghe nói tòa đạo quan nhỏ nơi Diệp Tô cư ngụ chiều nay đã sập rồi.
ḱyhuyen.comNinh Khuyết ngưng lại một chút, không nhịn được bật cười nói:
- Nghe nói... Nhị sư huynh sau khi nghe chuyện này, đứng trước thác nước nửa ngày trời, cuối cùng tự tay đập nát tiểu viện của mình luôn.
Tang Tang ngẩng đầu lên nhìn hắn với vẻ đầy khó hiểu. Nàng từng đến tiểu viện đó ở hậu sơn thư viện, nghĩ tới một nơi thanh u như thế lại biến thành phế tích, không khỏi thấy hơi tiếc nuối, hỏi:
- Tại sao?
Ninh Khuyết lắc đầu:
- Những người ở cảnh giới như nhị sư huynh và Diệp Tô, ai mà biết họ nghĩ gì? Ta thường cho rằng tu hành đến cảnh giới của họ cơ bản đều sẽ biến thành kẻ điên. Đạo quan sập, Diệp Tô dường như hiểu ra điều gì đó. Nhị sư huynh đập tiểu viện của mình, chắc cũng là muốn ngộ ra cái gì đó chăng?
Tang Tang tuy hiện tại đã chính thức bắt đầu tu hành, nhưng vẫn hoàn toàn không thể thấu hiểu phương thức tư duy của những đại tu hành giả Tri Mệnh Cảnh này, thầm nghĩ thiếu gia nói đúng, thật là một đám người điên.
Khi canh lòng dê dần nguội, thịt đã vơi, nước chấm trong đĩa cũng cạn, Diệp Hồng Ngư cuối cùng cũng trở về bên hồ Nhạn Minh. Tang Tang đi thu dọn y phục, trong phòng chỉ còn lại một mình Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết nhìn nàng bước vào cửa, nói:
ḱyhuyen.com
- Sao muộn thế này mới về? Đúng rồi, ngươi tuy không trả tiền phòng, nhưng có phải cũng nên làm chút việc nhà không?
Diệp Hồng Ngư nhìn đống thức ăn thừa trên bàn, nhíu mày đáp:
- Ngươi có nha hoàn và quản sự.
Ninh Khuyết cười bảo:
- Thế thì sao khoái hoạt bằng việc để Đạo Si rửa bát bưng nước cho mình được? Quang Minh thần tọa từng làm công ở tiệm nhà ta đấy, ngươi có thể học tập truyền thống vẻ vang của Tây Lăng Thần Điện một chút. Sau này chuyện này truyền ra ngoài, nhất định sẽ là một giai thoại của lão Ninh gia chúng ta.
Đôi mày Diệp Hồng Ngư càng nhíu chặt hơn, nàng không nói một lời mà ngồi xuống.
Ninh Khuyết nhìn thần sắc của nàng, đoán được tâm trạng nàng lúc này không tốt, nhưng hắn chẳng thèm nể nang, tiếp tục nói:
- Nói đi cũng phải nói lại, ta vốn tưởng ca ca ngươi ít nhất cũng sẽ mời ngươi ăn một bữa cơm chứ.
Diệp Hồng Ngư tĩnh lặng nhìn hắn:
- Xem ra ngươi định ở thành Trường An này tận hưởng những ngày tháng nhỏ bé của mình thật lâu dài, nhưng ngươi có từng nghĩ tới, thế giới này không thể dung túng cho ngươi cứ thế mà sống tiếp không?
Ninh Khuyết mỉm cười:
- Ta là người Đường, lại là học sinh tầng hai thư viện. Ta không tưởng tượng nổi có kẻ nào lại ngu xuẩn đến mức tới quấy rầy cuộc sống của ta.
- Nếu ngươi là Minh Vương Chi Tử thì sao?
Diệp Hồng Ngư nhìn hắn, đôi mắt sáng như hồ thu tràn đầy vẻ trào phúng và lạnh lẽo.
Ninh Khuyết hơi ngẩn ra.
Trong cuộc trò chuyện vài ngày trước, Diệp Hồng Ngư đã trực tiếp vạch trần việc hắn nhập ma, và giờ nàng lại thản nhiên nhắc tới một sự thật có khả năng xảy ra như thế.
- Ta thực sự không biết ngươi đang nói cái lời ma quỷ gì.
Hắn nói.
Diệp Hồng Ngư nói:
- Nếu đúng như lời đồn, ngươi là nhi tử của Tuyên Uy tướng quân Đường Quốc năm xưa, vậy thì ngươi chính là cái bóng của đêm tối trong mắt Quang Minh thần tọa năm đó. Hiện giờ chắc đã ít người còn nhớ tới chuyện năm ấy, nhưng ngươi nghĩ làm sao ta có thể quên được?
- Ngươi tin không?
Ninh Khuyết nhìn vào mắt nàng, chăm chú hỏi.
Diệp Hồng Ngư trầm tư hồi lâu rồi lắc đầu.
Thần sắc Ninh Khuyết nhẹ nhõm, nói:
- Tại sao ngươi không tin?
Diệp Hồng Ngư đáp:
- Trực giác.
Ninh Khuyết giơ ngón tay cái lên, chân thành khen ngợi:
- Trực giác là cao nhất. Nào nào, mời ăn lòng dê, ta còn giấu một ít trong bếp để hiếu kính ngươi đấy.
Diệp Hồng Ngư không cười, nhìn hắn bảo:
- Ta không tin không có nghĩa là thần điện không tin... Ca ca ta xuất hiện ở thành Trường An là để quan tâm đến việc Hạ Hầu về già, nhưng ta tin hắn thực chất cũng là tới để xem ngươi.
Ninh Khuyết lắc đầu nói:
- Ta đã nghe ngóng được một số chuyện, Tang Tang từ chỗ Vệ Quang Minh cũng biết được vài bí mật năm xưa. Năm đó Tây Lăng Thần Điện đã cưỡng ép đình chỉ việc này, lại còn giam lỏng Vệ Quang Minh mười mấy năm, điều đó đại diện cho việc Đạo Môn cũng không tin vào câu chuyện Minh Vương Chi Tử.
- Dù thần điện không tin, cũng không có nghĩa là Phật Tông không tin.
Diệp Hồng Ngư nói.
Ninh Khuyết nhớ tới hai khổ hạnh tăng gặp trên đường phố Trường An vào một buổi sáng mùa xuân, Đạo Thạch đại sư đến từ nơi không thể biết Huyền Không Tự, nhớ tới cuộc đối thoại với bức tượngpPhật đá trước ngôi mộ cô độc ngàn dặm trong thế giới tinh thần, đặc biệt là những phần ẩn ý trong đó, không khỏi khẽ nhíu mày, trầm mặc không nói.
- Đừng nói mấy chuyện vô vị này nữa, ăn lòng dê trước đã.
Hắn nhìn Diệp Hồng Ngư cười cười, nói:
- Lòng dê phải ăn lúc còn nóng mới thơm.
Diệp Hồng Ngư nhíu mày nói:
- Bây giờ có phải đông chí đâu, ăn canh lòng dê làm gì?
- Ai bảo lòng dê cứ phải đông chí mới ăn? Ai bảo không có đầu thương thì không đâm chết người được?
Câu nói này của Ninh Khuyết có phần khó hiểu, ít nhất là đối với Diệp Hồng Ngư. Bên trong ẩn chứa một số ý vị mà chỉ mình hắn mới hiểu rõ.
Sau một lúc im lặng, hắn nói:
- Hơn nữa ngày đông chí đó chắc gì ta đã có thời gian.
Diệp Hồng Ngư tuy nói là bị ép rời khỏi Đào Sơn, nhưng với tư cách là đại ti tọa của Tài Quyết Ti, nàng vẫn có nguồn tin tình báo của riêng mình ở thành Trường An. Vì vậy khi nghe câu này của Ninh Khuyết, lông mày nàng không nhịn được mà nhíu chặt lại lần nữa, trong mắt dần bị vẻ nghi hoặc và kinh ngạc chiếm giữ.
Ngày Đông chí đó, chính là ngày vinh quy của Hạ Hầu.
...
Thời gian dần trôi, khí thu dần rút.
Trong thành Trường An có một tòa đạo quan nhỏ bị đổ, những người láng giềng nhiệt tình đã giúp người trong quan xây lại nhà cửa. Sau đó họ biết trong đạo quan có thêm một người nhiệt tâm hay mặc áo vải trắng, bất kể hàng xóm gặp chuyện gì cũng đều nhận được sự giúp đỡ của người đó, người đó dường như không biết thế nào là phiền phức.
Hậu sơn thư viện cũng đổ một gian tiểu viện. Trong tiếng thác nước bên tai, nam tử đội mũ cổ kia ngồi tĩnh tâm giữa đầm nước không biết bao nhiêu ngày đêm. Một tên béo nào đó đi theo sau lục sư huynh, than ngắn thở dài khiêng đất đá gỗ lạt, muốn nam tử kia phải sửa lại tiểu viện cho xong.
Truyền nhân Tri Thủ Quan Diệp Tô, giữa chốn thị thành nhiệt tình mà tục lụy của Trường An, đang bình thản và trầm mặc bước đi trên con đường thành thánh. Nhị tiên sinh thư viện Quân Mạch, trước thác nước cô độc và lạnh lẽo, đang tiếp nhận sự tẩy lễ của sương mù, gương mặt hắn ngày càng lãnh đạm, nhưng đôi mày lại ngày càng thẳng.
Hạ Hầu đại tướng quân trở về từ biên ải, liên tục nhận được phong thưởng của triều đình, tiệc tùng không ngớt giữa phủ đệ của các vương công. Không ai biết rằng, vào lúc nửa đêm hắn vẫn quen ngồi trong hậu viên tướng quân phủ, nhìn những cành cây trơ trụi đã rụng hết lá vàng, nhìn những bông tuyết rơi mà trầm mặc.
Ninh Khuyết đi lại giữa hậu sơn thư viện và bên hồ Nhạn Minh, bình tĩnh tu hành, thi thoảng cùng Diệp Hồng Ngư dùng ý niệm giao chiến, phần lớn thời gian là trầm mặc giữa đầm sen đã dần héo tàn.
Thành Trường An rất trầm mặc, nên có vẻ rất bình tĩnh. Những người trong thành ai nấy đều trầm mặc, nên ai nấy đều bình tĩnh. Trong mắt đại đa số người, sự trầm mặc và bình tĩnh này ít nhất sẽ kéo dài cho đến khi mùa đông năm Thiên Khải thứ mười lăm kết thúc. Bởi vì nhìn thế nào cũng thấy không có ai có thể phá vỡ sự bình tĩnh này.
Gió lạnh tuyết rơi thu đã qua, đã tới ngày đông chí.
Ngày này, Hạ Hầu đại tướng quân sẽ vào cung từ biệt, hoàng đế bệ hạ Đại Đường sẽ một lần nữa khen thưởng công huân của hắn, và ban cho vinh dự yến tiệc gia đình, sau đó văn võ bá quan sẽ tiễn hắn rời khỏi thành Trường An.
Ngày này, đạo quan nhỏ cuối cùng cũng tu sửa xong. Diệp Tô nghiêm túc búi lại đạo kế, đứng sau lưng đạo nhân gầy, giống như một tên tiếp khách dung tục trong đám cưới ở thôn quê, liên tục nói lời cảm ơn tới những láng giềng đến tham dự nghi lễ, sau đó bê những gà vịt rượu nước trên tay họ vào bếp sau.
Ngày này, bên cạnh chiếc bàn thấp cạnh cửa sổ phía đông của Cựu Thư Lâu ở hậu sơn thư viện, tam sư tỷ Dư Liêm mỉm cười dặn dò Đường Tiểu Đường điều gì đó. Trong phòng rèn bên kính hồ hơi trắng bốc lên nghi ngút, thất sư tỷ ở đình giữa hồ thêu hoa, vẫn bình tĩnh như mọi khi. Chỉ có điều dưới đầm nước xanh dưới thác nước, không còn thấy bóng dáng cái mũ cao như cái chày gỗ kia nữa. Đại sư huynh cũng không có ở hậu sơn, mà đã tới thành Trường An làm khách.
Đại sư huynh bước lên bậc đá, nhìn Diệp Tô mỉm cười nói:
- Chúc mừng, chúc mừng.
Diệp Tô nhìn tòa đạo quan vừa được tu sửa mới tinh sau lưng, cùng với những mái hiên nhà hàng xóm do chính tay mình sửa chữa cách đó không xa, lộ ra nụ cười chân thành, đáp:
- Đa tạ đại tiên sinh.
Những người trong trạch viện bên hồ Nhạn Minh cũng đã tỉnh dậy.
Ninh Khuyết dưới sự hầu hạ của Tang Tang đã tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ viện phục màu đen hoàn toàn mới, búi tóc cẩn thận, đội bình quan, cả người lập tức có vẻ tinh thần hơn hẳn.
Tang Tang cũng tắm rửa, sau đó tự dùng kéo cắt ngắn tóc mình, nghiêm túc buộc một cái bím nhỏ, soi gương đồng tỉ mỉ dặm phấn và vẽ lông mày.
- Rất đẹp.
Ninh Khuyết nhìn tiểu cô nương thanh thanh sảng sảng trong gương, vừa cười vừa nói.
Tang Tang đứng dậy khỏi ghế, quay lại giúp hắn chỉnh đính viện phục, nhặt bỏ sợi chỉ thừa trên vai hắn, nói:
- Hôm nay là ngày trọng đại của chúng ta, có nghiêm túc thế nào cũng là nên làm.
Bước ra khỏi phòng ngủ, Ninh Khuyết búng tay một cái, gọi con đại hắc mã đang vô liêu gặm cây lạp mai suốt đêm ở góc vườn tới, khẽ vỗ vào mông ngựa một cái, bảo:
- Tự mình về thư viện đi.
Đại hắc mã khẽ ngẩng đầu, cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng dù sao cũng không phải là người, có khó hiểu cũng chẳng cách nào nói ra, đành phải tuân lệnh chạy ra khỏi trạch viện, men theo con phố dài đi ra ngoài thành.
Diệp Hồng Ngư không phải đại hắc mã.
Nàng đứng dưới gốc cây nơi cửa vườn nhìn hai chủ tớ vừa thay đồ mới, bỗng nhiên đưa tay chỉ lên bầu trời phía trên đình viện, bình tĩnh nói:
- Hôm nay sẽ có tuyết lớn, các ngươi vẫn muốn ra ngoài sao?
Bầu trời u ám lững lờ những đám mây xám xịt, màu mây đọng lại như núi, dường như có thể đổ tuyết bất cứ lúc nào.
Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn trời một cái, nói:
- Mưa có thể giữ người, tuyết không thể giữ người.
----------oOo----------