Chương 279: Tuyết rơi

- Trận tuyết đêm nay nhìn qua dường như không công bằng với ta, nhưng thực tế đối với Hạ Hầu mới thật sự là không công bằng. Ninh Khuyết nhìn về phía bờ hồ đối diện, nhìn phong tuyết trên mặt hồ rồi lắc đầu, tiếp tục nói: - Bệ hạ lấy đi chày trận nhãn tự nhiên ta không thoải mái, nhưng điều này rất công bằng. Tu vi cảnh giới của kém xa Hạ Hầu, có vẻ không công bằng, nhưng thực tế ta đã chuẩn bị suốt mười lăm năm trời, mà hắn lại chẳng hề hay biết trên thế gian này có một người như ta vẫn luôn lặng lẽ dõi theo hắn, cho nên không công bằng ở điểm này coi như hòa nhau. - Chỉ cần trận chiến này giới hạn giữa ta và hắn, vậy thì ta thừa nhận nó công bằng. Tang Tang nắm chặt cán ô đen lớn, thu mình lại để đảm bảo chiếc ô không bị gió tuyết hung bạo thổi bay, khẽ hỏi: kyhuyen.com- Thiếu gia, ngươi đang lo lắng có người sẽ nhúng tay vào sao? - Hạ Hầu dù sao ngoài thân phận vương tướng đế quốc thì còn có thân phận khách khanh Đạo Môn, ta luôn cảm thấy sẽ có vài người đến quấy rầy trận chiến này. Lúc trước khi còn cầm chày trận nhãn, ta quả thực đã cảm nhận được điều gì đó. Ninh Khuyết nghĩ tới các đồng môn trong thư viện, nói tiếp: - Nhưng ta không lo lắng, bởi vì đây là thành Trường An chứ không phải nơi nào khác. Chỉ cần thư viện còn ở phía nam thành, thì không ai có tư cách can thiệp vào cả. ... Có lẽ một số thế lực muốn can thiệp vào trận chiến này, nhưng nhiều người hơn chỉ đang im lặng chờ đợi trận chiến bên hồ Nhạn Minh bắt đầu, ví như Diệp Tô vừa rời khỏi đạo quan nhỏ.
kyhuyen.com Để quan sát trận chiến, nơi tốt nhất đương nhiên là trên cao, lúc này hắn đang đứng trên tường thành Trường An, vạt áo trắng tinh khôi phất phơ trong đêm tuyết trắng.
kyhuyen.comRất nhiều người tưởng rằng Tây Lăng Thần Điện không muốn thấy trận chiến này giữa Hạ Hầu và Ninh Khuyết, trên thực tế sứ thần của thần điện đúng là đã đưa ra dị nghị với hoàng cung, nhưng với tư cách là người đại diện cho Hạo Thiên Đạo Môn đến Trường An, hắn có thể không cần để tâm đến thái độ của thần điện. Tuy hắn cũng muốn thấy Hạ Hầu bình an về già, nhưng lại chẳng ngại trận chiến này xảy ra. Bởi vì dù Diệp Tô có suy tính thế nào, cũng không thể tưởng tượng nổi Ninh Khuyết có khả năng giành chiến thắng. Hạ Hầu thắng, như vậy rất tốt. Hạ Hầu giết chết Ninh Khuyết, đắc tội với thư viện, như vậy lại càng tốt hơn. Bởi vì... Nếu như thế, hắn sẽ không còn khả năng ở lại Đường quốc bình thản về già, cũng không thể tiếp tục đứng giữa hai dòng nước, mà chỉ còn một con đường duy nhất là thề chết trung thành với Đạo Môn. - Suy tính của Đạo Môn tuy tốt, nhưng trước hết phải xác định được Hạ Hầu có thể giành chiến thắng hay không đã. Một giọng nói vang lên trên tường thành, nhịp điệu nói chuyện của người này rất chậm rãi, nhưng giữa trời tuyết mịt mù vẫn rõ ràng đến thế, dường như có thể khiến tâm cảnh người ta trở nên an tĩnh. - Đại sư huynh đi tới bên cạnh Diệp Tô, nhìn về phía hồ Nhạn Minh đen kịt xa xa dưới chân thành. Diệp Tô nói:
kyhuyen.com - Sáng sớm mới gặp, ngươi lại tới rồi? Đại sư huynh đáp: - Phải, tới xem một chút. Diệp Tô hỏi: - Xem cái gì? Đại sư huynh nhìn Diệp Tô mỉm cười nói: - Kiếm ý của ngươi lúc này đã đạt đến mức thanh tĩnh, ngoại trừ Liễu Bạch tiên sinh thì không còn người thứ ba, trong thành Trường An không có đối thủ của ngươi, cho nên ta tới xem ngươi. "Xem ngươi", kỳ thực chính là canh chừng ngươi. Diệp Tô nhìn tuyết đêm cuồng vũ rơi xuống trước tường thành, mặt không cảm xúc nói: - Trong thành Trường An không ai là đối thủ của ta, nhưng đáng tiếc bên ngoài thành lại có một gian thư viện. ... Đêm nay phong tuyết như nộ, nơi đó có rất nhiều người đang ngồi tĩnh lặng trong tuyết. Tam cung phụng của quân Thanh Hà đang ngồi trong khu rừng mùa đông bên bờ đông hồ Nhạn Minh. Tuyết đêm từ trời cao rơi rụng, sắc mặt lão hờ hững, dường như không cảm thấy cái lạnh xung quanh. Xét từ lợi ích của các đại gia tộc quận Thanh Hà và công chúa điện hạ, lão không thể cho phép bất cứ ai quấy rầy trận chiến này, tuy nhiên lúc trước tâm có sở cảm, nên lão đã tới trong rừng lặng lẽ chờ đợi. Trong màn tuyết đêm, một tăng nhân chậm rãi bước tới. Trong rừng tối đen như mực, nhưng lạ thay chiếc cà sa bông gòn trên người tăng nhân và chiếc nón lá trên đầu lại hiện rõ ràng như thế, tự nhiên toát ra một phong thái quang minh chính đại. Tam cung phụng nhìn tăng nhân đi tới trong gió tuyết, đôi lông mày hoa râm khẽ nhíu lại. Từ vài năm trước, lão đã là đại tu hành giả cảnh giới Tri Mệnh, nhưng lúc này lại phát hiện bản thân lại không nhìn thấu được nông sâu của tăng nhân này, không khỏi nảy sinh sự cảnh giác và chiến ý cực lớn. Cường giả đối chọi, tranh nhau là ở khoảnh khắc ngắn ngủi, không cần bất kỳ lời lẽ thăm dò nào, cũng không cần hỏi tới lai lịch môn phái. Tam cung phụng đưa tay ra sau lưng, nắm lấy chuôi kiếm rút ra. Thân kiếm cọ xát với miệng vỏ phát ra tiếng động cực nhỏ, giống như bông tuyết rơi trên lớp tuyết dày, thế nhưng khi thân kiếm mới chỉ rút ra được một nửa thì đã buộc phải dừng lại. Chân mày của tam cung phụng sắp bay ngược lên, bàn tay nắm chuôi kiếm khẽ run rẩy, tu vi trong cơ thể dốc hết ra ngoài. Nhưng thanh kiếm trong bao sau lưng lão không những không tiếp tục rút ra, mà trái lại còn từ từ thu hồi vào trong vỏ. Tiếng cọ xát giữa kiếm và vỏ tĩnh lặng như tuyết rơi, nhưng lại khiến lão tim đập nhanh bất an. Tăng nhân đội nón lá kia chậm rãi bước tới từ trong gió tuyết, chỉ còn cách lão vài trượng. Thân thể tam cung phụng cứng đờ, bàn tay nắm chuôi kiếm run rẩy như cành cây khô gánh tuyết, nhìn tăng nhân kia, trong con ngươi vốn kiêu ngạo thường ngày giờ chỉ còn lại sự kinh hoàng. Tăng nhân đó không hề có động tác nào, trong rừng tuyết cũng không có bất kỳ sự biến hóa nào của thiên địa khí tức, hắn chỉ chậm rãi bước tới, đã khiến cho một đại tu hành giả cảnh giới Tri Mệnh không thể rút kiếm! Tam cung phụng chấn kinh vô cùng, lão không thể tưởng tượng nổi trên thế gian này có tu hành giả nào sở hữu thủ đoạn như vậy, trong nháy mắt đã đoán ra lai lịch của tăng nhân này, con ngươi co rụt lại. Người của Huyền Không Tự? Tam cung phụng nhìn tăng nhân ngày càng tiến lại gần, nhìn đôi lông mày và ánh mắt ôn hòa mà kiên nghị kia, thân thể cứng đờ vì kinh hãi mà run rẩy nhẹ. Lão hừ lạnh một tiếng, sắc mặt bỗng chốc trở nên đỏ bừng, năm ngón tay gầy guộc đột ngột xòe ra, men theo những dấu vết thiên địa khí tức trôi lơ lửng trong rừng tuyết, muốn thoát khỏi sự khống chế của đối phương. Tăng nhân giơ bàn tay phải dựng đứng trước thân mình, ngón trỏ hơi co lại, kết thành một thủ ấn không rõ ý nghĩa. Gió tuyết trong rừng bỗng nhiên trở nên dồn dập hơn. Vạn mảnh tuyết dường như trong khoảnh khắc đều rơi xuống người tam cung phụng quận Thanh Hà. Những mảnh tuyết đó cảm ứng được phật uy vô thượng trong thủ ấn của tăng nhân, chìm xuống lớp áo của tam cung phụng, hóa thành vô số sợi dây tuyết vô hình trói chặt người này. Tăng nhân liếc nhìn lão một cái, ánh mắt đầy rẫy sự từ bi và thương xót, sau đó lại tiếp tục cất bước, giẫm lên lớp tuyết dày, đi ngang qua người lão, hướng về phía bờ hồ bên ngoài rừng. Tam cung phụng lặng lẽ ngồi xếp bằng trong tuyết, căn bản không thể cử động dù chỉ một chút, đôi má đỏ bừng lúc nãy đã sớm trở nên trắng bệch, trong mắt tràn đầy sự xấu hổ và kinh sợ. Lão là lão tổ được tôn sùng bực nhất quận Thanh Hà, sau khi tu hành vào Tri Mệnh Cảnh lại càng kiêu ngạo tự tin đến cực điểm, ngay cả đối với thư viện hay những nơi không thể biết trong truyền thuyết cũng không có quá nhiều sự kính trọng. Trong đêm gió tuyết này cuối cùng lão đã gặp được một tăng nhân đến từ nơi không thể biết, lão mới cuối cùng hiểu ra, truyền thuyết chính là truyền thuyết, trước mặt đối phương, ngay cả đại tu hành giả cảnh giới Tri Mệnh cũng không có chút vốn liếng nào để kiêu ngạo. Tam cung phụng nghĩ tới lúc trước ở trong phủ công chúa, mình còn từng nói những lời ngông cuồng, muốn gây ra chút phân tranh thị phi giữa thư viện và Hạo Thiên Đạo Môn, lúc này bị tăng nhân kia dùng một thủ ấn trói chết trong tuyết lạnh, lão không khỏi cảm thấy xẩu hổ vô cùng vô tận, hận không thể chết ngay tại chỗ. ... Trên tường thành cao vút, Diệp Tô phẩy tay xua tan những mảnh tuyết trong phạm vi năm trượng trước mặt, nhìn khu rừng đen kịt bên hồ Nhạn Minh, thần tình lạnh lùng nói: - Cái thứ ngu xuẩn của quận Thanh Hà kia đúng là u mê đến cực điểm, một con sâu nhỏ mà cũng dám vọng tưởng dấn thân vào dòng lũ lớn, thật khiến người ta chán ghét. Đại sư huynh mỉm cười, không nói gì. Diệp Tô nói: - Ta vốn định giết kẻ ngu xuẩn đó, nhưng nếu người câm đã ra tay thì thôi vậy. Đại sư huynh lắc đầu bảo: - Ta sao có thể trơ mắt nhìn ngươi vi phạm Đường luật. Nghe hai chữ "Đường luật", Diệp Tô cười nhạt đầy vẻ mỉa mai. Đại sư huynh nhìn về phía hồ Nhạn Minh, nghĩ tới tăng nhân đang xuyên qua rừng mùa đông đi về phía bờ hồ kia, nói: - Trận chiến này của tiểu sư đệ và Hạ Hầu tướng quân, trong mắt nhiều người trên thế gian có lẽ đều là một đại sự, cho nên các ngươi mới đến Trường An, còn ta chỉ hi vọng tiểu sư đệ đừng xảy ra chuyện gì. Diệp Tô nói: - Ngươi biết ta đến Trường An không phải vì trận chiến này, mà là vì Ninh Khuyết, người câm kia tự nhiên cũng là vì Ninh Khuyết mà đến. Đại sư huynh rất rõ điều Diệp Tô muốn ám chỉ là gì, nhưng hắn giữ im lặng, không tiếp lời. Diệp Tô nhìn hồ Nhạn Minh, bỗng nhiên cảm khái nói: - Mười lăm năm trước, những người xuất hiện bên cạnh giới tuyến màu đen đó... ngoại trừ Đường ra, tất cả chúng ta đều đã đến đông đủ. Đại sư huynh nói: - Thực ra Đường cũng đã tới rồi. Những vết thương trên người Hạ Hầu tướng quân đều do hắn để lại, cho nên nói người tuy không đến nhưng nắm đấm của hắn đã đến. Diệp Tô nói: - Có lý, nhưng dù trên người Hạ Hầu còn lưu lại vô số nắm đấm của Đường, theo ta thấy, trận chiến vượt cấp này Ninh Khuyết vẫn chẳng có lấy một cơ hội nào. - Ta biết ngươi muốn nói gì, đang lo lắng điều gì. Ta tôn trọng tiểu sư đệ, cho nên ta sẽ không ra tay. Đại sư huynh cảm khái cười nói: - Đương nhiên ta càng rõ hơn, nếu tiểu sư đệ mà biết được suy nghĩ của thư viện, chắc chắn hắn sẽ gào khóc cầu xin ta đừng tôn trọng hắn. Diệp Tô hỏi: - Nhị tiên sinh ở trên cầu tuyết chặn Hứa Thế, điều này có ý gì? Đại sư huynh đáp: - Ý nghĩa của sự công bằng. Diệp Tô nói: - Thực lực của Hạ Hầu cao hơn Ninh Khuyết rất nhiều, chẳng lẽ thư viện cho rằng đó cũng là công bằng? Đại sư huynh nói: - Lão sư từng dạy chúng ta, công bằng là ở tâm ý, không liên quan tới thực lực. Chỉ cần cả hai bên đều nguyện ý làm như vậy và chấp nhận quy tắc, thì đó chính là công bằng. Nghĩ tới đoạn này là lời của Phu Tử, Diệp Tô trầm mặc một hồi lâu. Sau đó hắn nhìn khu rừng đêm bên hồ Nhạn Minh, khẽ nhíu mày nói: - Người câm kia nếu muốn mở miệng nói chuyện, trên thế giới này không có mấy người có thể ngăn cản được. Diệp Tô quay sang nhìn hắn hỏi: - Quân Mạch đang chặn Hứa Thế, ngươi thì đang canh chừng ta, vậy ai có thể ngăn cản hắn? Ta sẽ không ngăn hắn, hơn nữa vào khoảnh khắc hắn mở miệng, ngay cả ta cũng không ngăn nổi, chẳng lẽ cần phải kinh động đến Phu Tử sao? Đại sư huynh nhìn mặt hồ giữa đêm đông lạnh giá, nhíu mày không nói. ... Tuyết vẫn đang bay múa, tăng nhân bước đi trong rừng, đi về phía hồ Nhạn Minh. Mười lăm năm trước trước giới tuyến màu đen đó, hắn mỉm cười nhai nát lưỡi mình nuốt vào trong bụng, từ đó không bao giờ mở miệng nói chuyện nữa, tu Bế Khẩu Thiền cho đến nay. Đêm nay hắn một lần nữa bước chân vào hồng trần, chẳng ai biết hắn liệu có mở miệng nói chuyện hay không, hắn rốt cuộc sẽ nói những gì. Người ta chỉ biết đã nín lặng mười lăm năm, một khi mở môi, phật âm tất nhiên sẽ trong trẻo như sấm. Ngay cả truyền nhân Tri Thủ Quan mạnh mẽ như Diệp Tô cũng không muốn đối mặt với câu nói đầu tiên của hắn. Ai sẽ tới đối thoại với tăng nhân này? Thực sự cần Phu Tử xuống núi sao? Ngay vào lúc này, một mảnh tuyết cực mỏng từ trên không trung khu rừng đêm rơi xuống. Mảnh tuyết đó cực mỏng, mỏng đến mức trong suốt, tựa như một phiến cánh ve. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị