Chương 286: Thương

- Đó chính là toàn bộ thủ đoạn của ngươi? - Ngươi tưởng như vậy là có thể giết được ta? - Thủ đoạn mạnh nhất của ta vẫn còn chưa tung ra đâu, ngươi đừng nói là mình hết sức rồi. Tiếng rú thê lương vang vọng trên hồ tuyết. Hạ Hầu bước đi trong đêm tối hướng về phía bờ nam hồ Nhạn Minh. Vì vết thương ở chân, tốc độ di chuyển của hắn rất chậm, giọng nói cũng có chút run rẩy, nhưng bước chân hắn vẫn ổn định như cũ, khí độ vẫn cứ mạnh mẽ không ai bì nổi như xưa. Đứng bên vách đá, Ninh Khuyết nhìn Hạ Hầu đang chậm rãi tiến lại trên mặt băng hồ đêm, gương mặt không chút biểu cảm, nhưng tâm tình lại có chút khác thường, cảm nhận gió tuyết có chút lạnh lẽo. ⓚyhuyen.comMười ba mũi Nguyên Thập Tam Tiễn trong bao tên đã bắn sạch; hàng trăm tấm phù giấy tích cóp khổ cực suốt hai năm đã hóa thành thác nước màu vàng và cơn bão rực rỡ sắc màu trong tòa trạch viện bờ bắc; những bình sắt nhỏ dưới bùn đáy hồ đông cũng đã kích nổ hoàn toàn. Những thủ đoạn mạnh nhất của hắn xem chừng đã tung ra hết sạch, vậy mà vẫn không thể giết chết Hạ Hầu, thậm chí không thể ngăn cản bước chân người này đang chậm rãi tiến về bờ nam. Đây chính là thực lực của cường giả võ đạo đỉnh phong sao? ... Tuyết rơi trên tường thành đã bắt đầu thưa thớt đi nhiều. Đại sư huynh nhìn về hướng hồ Nhạn Minh, đôi mày sạch sẽ không giấu nổi vẻ ưu tư, chiếc áo bông cũ trên người khẽ run rẩy, dường như đang do dự không biết có nên bay vút đi hay không. Diệp Tô thần sắc hơi lạnh. Hắn không ngờ trận chiến trên hồ mùa đông giá rét này lại diễn ra trong cục diện như thế. Từ đầu đến giờ, Hạ Hầu không ngờ bị áp chế toàn diện, hơn nữa còn bị thương nặng đến vậy.
ⓚyhuyen.com - Ta phải thừa nhận, Ninh Khuyết đã cho ta rất nhiều bất ngờ. Quan môn đệ tử của Phu Tử quả nhiên không phải nhân vật tầm thường. Nhưng đáng tiếc là, đêm nay rốt cuộc hắn vẫn phải chết.
ⓚyhuyen.comHắn nhìn đại sư huynh nói: - Trừ phi ngươi ra tay. Đại sư huynh hiểu ý nghĩa của câu nói này. Đêm nay cường giả thế gian quy tụ tại Trường An, Thư viện chỉ có hắn và Quân Mạch lộ diện, mục đích chính là tạo ra một môi trường công bằng cho Ninh Khuyết. Quân Mạch chịu trách nhiệm canh chừng quân đội Đại Đường, còn hắn chịu trách nhiệm canh chừng thiên tài tuyệt thế của Hạo Thiên Đạo Môn này. Tương ứng, hắn và Quân Mạch cũng bị đối phương kiềm chế ngược lại. Nếu hắn ra tay, Diệp Tô nhất định sẽ ra tay. Chẳng biết nhớ đến điều gì, thần sắc trên mặt đại sư huynh dần trở nên ôn hòa bình tĩnh. - Lão sư thường bảo ta phải học tập tiểu sư đệ. Ta vẫn luôn suy nghĩ xem nên học tập điều gì, giờ nghĩ lại, chính là học thái độ của hắn khi đối mặt với khó khăn. Hắn nhìn về hướng hồ Nhạn Minh, nói: - Điểm đáng kính phục nhất của tiểu sư đệ chính là bản thân hắn. Hắn chính là bầu trời của riêng mình, không có bất kỳ giới hạn nào. Khi cả thế gian đều cho rằng hắn không xong rồi, hắn thường vẫn có thể tiến thêm một bước, bước thêm một bậc trên thềm đá. Khi hắn vào thư viện là như thế, khi leo Cựu Thư Lâu là như thế, lúc lên núi vào tầng hai cũng như thế, vậy thì đêm nay sao có thể có ngoại lệ?
ⓚyhuyen.com ... Bên ngoài doanh trại Vũ Lâm Quân, rất nhiều đuốc được thắp lên soi sáng rực một vùng xung quanh. Cây cầu tuyết ngoài doanh trại trông như một dải đai ngọc, còn nam tử đội mũ cao đứng trên cầu thì giống như một vị tiên nhân trên dải đai ngọc đó. Theo gió tuyết phôi pha, thời gian không ngừng trôi đi. Từ ban ngày cho đến đêm khuya lúc này, chẳng rõ đã trôi qua bao lâu, cuộc giằng co trên cầu tuyết vẫn cứ tiếp tục. Nhị sư huynh Quân Mạch của thư viện vẫn luôn ngồi trên cầu tuyết. Trấn Quốc đại tướng quân Hứa Thế cùng đội Vũ Lâm Quân hùng mạnh vẫn luôn dừng lại dưới chân cầu. Hứa Thế tướng quân tựa vào lan can dưới chân cầu, nhìn nhị sư huynh đang khoanh chân ngồi giữa màn tuyết trên cầu, lão ho khan hai tiếng đau đớn, nói: - Việc Ninh Khuyết khiêu chiến Hạ Hầu, trong mắt ta chính là sự khiêu khích đối với tôn nghiêm của quân đội Đại Đường, cho nên ta phải ngăn cản trận chiến này xảy ra. Nhị sư huynh chậm rãi ngẩng đầu nhìn vị thống lĩnh quân đội Đại Đường này. Lớp tuyết mỏng phủ trên tóc và mày rụng xuống lả tả, hắn nói: - Trận chiến đã bắt đầu, lời nói không còn cần thiết nữa. - Đúng vậy, đã không còn cần thiết. Đôi mày phủ tuyết của Hứa Thế khẽ bay lên, lão nhìn hắn với vẻ giận dữ khó nén: - Cho nên ngươi nhất định muốn Ninh Khuyết đi chết sao? Nhị sư huynh nói: - Trận chiến đã bắt đầu, tự nhiên sẽ có sinh tử. Các ngươi là quân nhân Đại Đường, lẽ nào còn không hiểu đạo lý đơn giản này? Ngừng lại một chút, hắn sắc mặt lãnh đạm nói: - Huống hồ tên Hạ Hầu kia cũng chẳng phải nhân vật tài giỏi gì, ai dám khẳng định tiểu sư đệ nhà ta nhất định sẽ thua? Trong mắt nhị tiên sinh Thư viện, vương tướng Đại Đường Hạ Hầu có lẽ thực sự không tính là đối thủ quá mức khủng khiếp, nhưng người đang đối chiến với Hạ Hầu lúc này lại là Ninh Khuyết. Hứa Thế nghĩ như vậy, rồi mặt hờ hững nói: - Thế gian không có kỳ tích. Nhị sư huynh nhìn lão, nghiêm túc đáp: - Thư viện chính là nơi tạo ra kỳ tích. ... - Nếu chuẩn bị mười lăm năm mà vẫn không thể giết được người này, vậy phần còn lại chỉ có thể dựa vào thiên mệnh. Thế nhưng lão sư từng nói, thế giới này chưa bao giờ có cái gọi là thiên mệnh. Ninh Khuyết đứng trên vách núi suy nghĩ như vậy. Hắn ngẩng đầu liếc nhìn bầu trời, rồi cúi đầu nhìn người đang tiến lại trên hồ tuyết, đôi mày chậm rãi nhướn lên, khẽ hỏi: - Chúng ta thực sự... có thể thành công không? Sau khi bao tên đã trống rỗng, Tang Tang liền mở mắt ra. Nàng chống chiếc ô đen lớn, nhìn vào mắt Ninh Khuyết, gật đầu thật mạnh, nói: - Bởi vì chúng ta phải thành công. Ninh Khuyết bật cười, thầm nghĩ đúng là như vậy. Bất luận thế gian có thiên mệnh hay không, bất luận mình có thể thành công hay không, mình phải thành công. Vậy thì ngoại trừ thành công ra, không nên nghĩ đến bất cứ điều gì khác nữa. Hắn nhìn bóng dáng đầy bá đạo trên hồ tuyết, nói: - Ngươi chỉ còn lại một đôi nắm đấm vô lực và nửa thân xác tàn tạ, ta vẫn còn một thanh đao sắc bén, dựa vào cái gì mà ta không chém chết được ngươi? Trên hồ tuyết, thân hình Hạ Hầu khẽ khựng lại một nhịp. Ngay trong khoảnh khắc ngưng trệ ấy, Ninh Khuyết đưa tay phải ra, nắm lấy chuôi đao giữa cơn gió lạnh. Ngón tay cảm nhận được xúc giác quen thuộc của cỏ nhung hạc, đột nhiên siết chặt. Xoảng một tiếng, hắn rút phắt thanh phác đao ra khỏi vỏ. Từ nhiều năm trước, để nhắm vào nhóm ba tên sát thủ dưới trướng Hạ Hầu, Ninh Khuyết đã hình thành thói quen mang theo ba thanh đao. Sau này hắn không cần đối phó với những sát thủ đó nữa mà chỉ cần đối phó với chính Hạ Hầu, thế là hắn đã nhờ lục sư huynh thư viện hợp nhất ba thanh đao này thành thanh đao hiện tại. Thanh đao này thon dài nhưng cực kỳ nặng nề, đường nét trôi chảy nhưng không thể coi là đẹp đẽ. Lưỡi đao không hề sáng loáng như tuyết mà mang vẻ mộc mạc thuần túy, là một thanh đao sinh ra thuần để giết người. Ninh Khuyết một tay cầm đao, lao thẳng xuống vách đá. Vách đá rất dốc, tốc độ của hắn ngày càng nhanh, nhanh đến mức sắp biến thành một đạo tàn ảnh màu đen. Đạo tàn ảnh phía sau bóng đen đó chính là bóng đao. Không rõ vì lý do gì, Ninh Khuyết luôn kiên trì không khắc phù tuyến lên thanh đao này, mà để nó giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, trơn láng và đơn giản đến cực điểm. Có lẽ là vì hắn muốn thi triển ra đao pháp đơn giản nhất. Bởi vì hắn tin chắc rằng, thứ đơn giản nhất chính là thứ mạnh mẽ nhất. Giống như nhát đao mà hắn đang lao xuống vách đá, chém về phía nam nhân mạnh mẽ trên hồ tuyết lúc này. Rõ ràng hắn còn cách Hạ Hầu hơn trăm trượng. Nhưng đao thế của hắn đã xuất hiện từ trước. Chính là lao thẳng, sau đó lướt ngang, tiếp đến giơ chéo, và cuối cùng là chém xuống. Ninh Khuyết định làm như vậy. Hắn biết Hạ Hầu có thể nhìn thấu mình định làm gì. Hắn rất muốn biết Hạ Hầu sẽ đỡ như thế nào. Nếu Hạ Hầu thực sự đỡ nhát đao này, hắn tin rằng cơ hội của mình đã đến. ... Hạ Hầu không chọn cách đỡ cứng nhát đao đã tích súc thế trận từ lâu này của Ninh Khuyết, hắn cũng không dùng thiết quyền phản kích mạnh mẽ như mọi khi, càng không giống như lúc đối phó với sát thủ Yến Quốc trong quân doanh - chỉ bằng một tiếng quát như sấm rống đã chấn hai cường giả Động Huyền Cảnh thành kẻ đần độn. Bởi vì hắn từng bị thương dưới tay Đường, bộ giáp của hắn bị huyết đao của Ma Tông chém rách, trong cơ thể hắn lúc này vẫn còn ẩn giấu rất nhiều đạo quyền ý của Đường. Hắn không ở trạng thái đỉnh phong, hơn nữa trước đó, hắn cũng đã chịu thương tích không nhẹ trong cơn bão phù cùng đợt tấn công bằng tên và hoa của Ninh Khuyết. Hạ Hầu cũng không chọn cách tạm tránh mũi đao. Là cường giả võ đạo đỉnh phong, thứ hắn giỏi nhất chính là cận chiến, sao có thể sợ hãi đao thế đơn giản mà mạnh mẽ này? Lúc nãy hắn đã nói mình vẫn còn thủ đoạn mạnh nhất chưa dùng tới. Lúc này hắn cuối cùng cũng đã động thủ. Hắn đứng trên hồ tuyết, nhắm hai mắt lại, đôi bàn tay còn đang rỉ máu đưa ra giữa cơn gió đêm lạnh giá. Niệm lực trong thức hải thông qua tuyết sơn khí hải phun trào ra ngoài, tức khắc hòa vào thiên địa nguyên khí quanh hồ Nhạn Minh, thu lấy từng sợi nhỏ nhào nặn thành dây thừng, trong chớp mắt vượt xa mấy dặm, rơi xuống một nơi ở bờ bắc. Ngoài cổng đình viện bên bờ bắc hồ Nhạn Minh đang cắm một lá quân kỳ màu máu. Đó chính là vương tướng kỳ của Hạ Hầu. Lá quân kỳ đang chậm rãi tung bay trong gió đêm dường như nghe thấy quân lệnh, đột ngột căng cứng lại, cuồng loạn nhảy múa trước cổng viện, giống như một con quái vật muốn dứt đứt xiềng xích để xông ra trận tiền giết chóc! Trước đó khi Hạ Hầu vào viện đã cắm sâu cán cờ xuống mặt đất đá, cạnh cán cờ bị chấn ra mấy đường nứt. Lúc này quân kỳ nhảy múa bất an, cán cờ không ngừng run rẩy lung lay, những đường nứt trên mặt đất đột ngột sâu thêm và rộng ra, lan rộng ra xung quanh trông như một mạng nhện. Trong những tiếng rắc rắc vụn vỡ, mặt đất đá dưới cán cờ nổ tung, sỏi đá bắn tung tóe. Lá quân kỳ màu máu thoát khỏi mặt đất, rít lên một tiếng xé gió bay về hướng hồ Nhạn Minh. Trước đình viện nổi lên một trận cuồng phong. Huyết kỳ bị thế gió xé thành từng mảnh nhỏ rơi lả tả. Trong đám mây đêm thấp tè phía trên hồ Nhạn Minh vang lên một chuỗi tiếng ong ong kinh khủng, ẩn hiện một đạo bóng đen. Giống như có thánh nhân đang ngự kiếm đi trong mây. ... Ninh Khuyết căn bản không biết một cảnh tượng kỳ quái vừa diễn ra trước đình viện nhà mình, càng không biết lá quân kỳ màu máu kia đã nát vụn, chỉ còn lại cán cờ đang rít gào xuyên mây mà đến. Lúc này hắn đang lao xuống vách núi, trong mắt chỉ có bóng dáng Hạ Hầu cách đó trăm trượng. Thế nhưng ngay lúc này, trong lòng hắn bỗng dâng lên một tia cảnh báo, một mảnh vỡ sâu trong thức hải đột ngột sáng rực lên. Trong chớp mắt, chân phải hắn đạp mạnh lên một mỏm đá nhô ra trên vách núi, mượn lực cưỡng ép xoay chuyển cơ thể giữa không trung, mặt hướng về phía mây đêm. Hạo Nhiên Khí trong người rót vào hai cánh tay, múa thanh phác đao nặng nề kiên cố trước người thành một màn hoa đao kín kẽ không kẽ hở. Hoa đao lướt qua nơi nào, đá núi nơi đó bay loạn xạ! Mây đêm trên hồ đột ngột đại loạn, một đạo bóng đen dạng gậy đâm xuyên mây mà ra, trong nháy mắt rơi xuống bên vách đá, cực kỳ bá đạo và ngang ngược chọc thẳng vào màn hoa đao trước mặt hắn. Oàng một tiếng nổ lớn. Ninh Khuyết cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ không thể kháng cự theo thanh phác đao truyền vào cơ thể mình. Thân hình hắn vẫn còn ở giữa không trung, bất ngờ hứng chịu đòn nặng, lập tức khựng lại dữ dội, sau đó tăng tốc rơi xuống, đâm sầm vào hồ tuyết dưới vách đá, làm bắn lên những cột sóng tuyết cao ngất trời. Ninh Khuyết từ trong đống tuyết tích đứng dậy, quẹt đi vết máu bên khóe môi, nhìn vật thể đen kịt dạng gậy mà Hạ Hầu đang cầm trong tay lúc này, trong lòng dâng lên sự cảnh giác cực độ. Hạ Hầu nhìn hắn, đôi mắt dần nheo lại, dường như phát hiện ra điều gì đó rất kỳ quái. Ninh Khuyết hỏi: - Đó là thứ gì? Hạ Hầu đáp: - Thương. Quân kỳ màu máu chỉ còn lại cán cờ. Cán cờ chính là thương. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị