Đêm tuyết lạnh lẽo bàn chuyện Ma tông, chỉ nghe tiếng gió rít liên hồi.
Nói về Ma Tông, bàn về Ma Tông, chung quy cũng chỉ là những chuyện xưa cũ đầy tanh máu và tà ác, nào là giết người, dâm ô, uế tạp không thiếu thứ gì. Ví như có vị trưởng lão Ma Tông họ Phong đặc biệt thích thú với da người; lại có vị trưởng lão khác họ Vân, những việc lão làm thậm chí còn khiến lão Phong kia phải nôn mửa không thôi.
Ninh Khuyết im lặng lắng nghe thiếu nữ kể chuyện, hắn không nôn, bởi đời này hắn đã từng thấy những cảnh tượng địa ngục còn đáng sợ hơn nhiều.
Liên tưởng đến thái độ của Lữ lão tiên sinh tại đầu đường Bắc Sơn đối với tên tàn dư Ma Tông kia, hắn đã có nhận thức sâu sắc hơn về cái nhìn của những người tu hành thuộc danh môn chính phái đối với Ma Tông, có điều thái độ của bản thân hắn vẫn chẳng hề thay đổi.
Dĩ nhiên, hắn cũng không định thuyết phục Mạc Sơn Sơn hay những người luôn thủ vững giáo nghĩa Hạo Nhiên, bởi tín ngưỡng vốn là thứ đôi khi chẳng cần đạo lý. Hắn chỉ đành thử hóa giải sự cảnh giác của nàng từ phương diện khác.
ḱyhuyen.com- Những năm qua Ma Tông nhân tài tàn tạ, thậm chí đã bặt vô âm tín, cần gì phải cảnh giác đến thế?
Mạc Sơn Sơn lặng yên nhìn hắn, đáp:
- Bặt vô âm tín không có nghĩa là không tồn tại, thậm chí Ma Tông ẩn mình vào bóng tối mới càng đáng sợ hơn. Nhất là hiện tại các bộ lạc người Hoang đang nam di, thần điện đương nhiên phải cảnh giác đám tàn dư Ma Tông tro tàn cháy lại.
Ninh Khuyết quay đầu nhìn túp lều cô độc giữa trời tuyết, nghĩ đến hai mẹ con Hoang nhân bên trong, lắc đầu nói:
- Dẫu nói Ma Tông xuất thân từ bộ lạc người Hoang, nhưng ngươi cũng không thể coi tất cả người Hoang đều là người của Ma Tông. Hơn nữa hơn một nghìn năm đã trôi qua, biết đâu người Hoang đã sớm quên sạch chuyện năm đó rồi.
- Trong bộ lạc người Hoang, Ma Tông được gọi là Minh Tông.
ḱyhuyen.com
Mạc Sơn Sơn nghiêm túc nói:
ḱyhuyen.com- Năm đó Đường Quốc đánh bại bộ lạc người Hoang, người Hoang buộc phải di cư lên phía bắc tới vùng hàn vực. Trong Minh Tông có rất nhiều cường giả ở lại phương nam, phân tán vào thảo nguyên và các nước Trung Nguyên. Bất kể ngoài sáng hay trong tối, họ chưa từng ngừng công kích thần điện, đó chính là nguồn gốc của Ma Tông.
Nghe thấy hai chữ "Minh Tông", Ninh Khuyết tự nhiên nhớ tới vị Quang Minh Đại Thần Quan năm xưa đã vào hoang nguyên truyền đạo, kết quả lại tự tay sáng lập Ma Tông, và cả quyển thiên thư chữ Minh đang lưu lạc trên hoang nguyên này.
Mạc Sơn Sơn sắc mặt không đổi tiếp tục nói:
- Cường giả của Ma Tông cứ cách một thời gian lại chẳng quản ngại gian khổ tìm đến vùng cực bắc hàn vực để tuyển chọn truyền nhân đệ tử trong các bộ lạc người Hoang. Mối quan hệ giữa người Hoang và Ma Tông cực kỳ mật thiết, không cách nào tách rời. Nay người Hoang tập thể nam di, thần điện sao có thể không cảnh giác?
Ninh Khuyết không hiểu, bèn thỉnh giáo:
- Tại sao Ma Tông phải làm vậy? Nếu muốn phát triển thế lực ở thế gian, chẳng lẽ không nên thu nhận đệ tử rộng rãi sao? Tại sao phải khổ cực đi thu nhận người Hoang làm đồ đệ?
- Ma Tông dĩ nhiên cũng phát triển tông môn ở phương Nam, nhưng pháp môn tu hành của họ là cưỡng ép nạp thiên địa vào cơ thể, loại tà ác phản nghịch như thế tự nhiên không được trời dung thứ. Người bình thường tu luyện rất dễ bị thiên địa nguyên khí làm cho nổ xác mà chết, còn người Hoang bẩm sinh thể chất đặc thù, mạnh tựa kim thạch, chính là thích hợp nhất để tu hành công pháp Ma Tông. Cho nên Ma Tông nhất định sẽ chọn đệ tử trong bộ lạc người Hoang, và những cường giả thực thụ của Ma Tông chắc chắn cũng xuất thân từ đó.
Ninh Khuyết im lặng hồi lâu, trong lòng thầm nghĩ: Có lẽ không phải thể chất đặc thù của người Hoang thích hợp tu luyện pháp môn Ma Tông, mà là vị Quang Minh Đại Thần Quan năm xưa khi khai sáng Ma Tông đã dựa vào chính thể chất đặc thù đó mà sáng tạo ra loại pháp môn này.
Hắn nhìn Mạc Sơn Sơn nói:
ḱyhuyen.com
- Chắc ngươi cũng biết vị Quang Minh Đại Thần Quan đã sáng lập Ma tông?
Mạc Sơn Sơn gật đầu.
Ninh Khuyết nói:
- Nếu không bàn đến việc pháp môn Ma tông bất kính với Hạo Thiên, ngươi không thấy chuyện này rất thú vị sao? Ma Tông hoàn toàn chính là một phân chi của Hạo Thiên Đạo môn.
Mạc Sơn Sơn khẽ nhíu mày, nhìn vào mắt hắn nói:
- Ma Tông tuy tự xưng là quang minh, nhưng lại tôn thờ Minh Quân. Loại tà ma ác đạo bất kính với Hạo Thiên như vậy, sao có thể đặt ngang hàng với Hạo Thiên Đạo môn?
Nhớ lại những truyền thuyết từng nghe hồi nhỏ, Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, hỏi:
- Minh Quân không phải chỉ là truyền thuyết thôi sao?
Mạc Sơn Sơn quay đầu nhìn về phía cánh đồng hoang xa xăm, khẽ nói:
- Ai lúc nhỏ cũng từng nghe qua truyền thuyết này, nhưng không ai biết Minh Giới ở đâu, có Minh Quân hay không, càng không có ai đi tín phụng nó. Ngay cả thái độ của Ma Tông cũng rất kỳ quái, họ tín phụng Minh Quân, nhưng mặt khác người trong Ma Tông lại cực kỳ sợ hãi Minh Quân lâm thế. Bởi trong giáo nghĩa của họ, Minh Quân lâm thế đồng nghĩa với bóng tối giáng xuống, mà họ... không thích bóng tối.
Ninh Khuyết nghe nàng kể, nghĩ đến những người Ma Tông vừa thờ phụng Minh Quân trong những hang động tối tăm, lại vừa mong mỏi cả đời không phải gặp mặt Minh Quân, không nhịn được mà bật cười:
- Đúng là một đám người mâu thuẫn và quái dị.
Bầu trời đầy sao chiếm trọn vòm đêm, ánh sao rơi trên lớp tuyết trắng phủ khắp đồng hoang, soi sáng màn đêm tựa như lúc bình minh. Không khí sau trận tuyết cực kỳ thanh sạch, tầm nhìn không chút cản trở, có thể thấy thấp thoáng những túp lều ở giữa tuyết nguyên đằng xa, nơi đó là khu cư trú của bộ lạc người Hoang, yên bình và xinh đẹp như một làng tuyết trong truyện cổ tích.
Ninh Khuyết lặng lẽ ngắm nhìn nơi đó, thật khó để kết nối bộ lạc của người Hoang với những truyền thuyết âm u, quá khứ xa xăm và lịch sử đầy máu tanh kia.
Chính lúc này, từ phía Nam trôi tới một đám mây đen kịt, che lấp toàn bộ bầu trời. Ánh sao bị chặn lại phía sau, không còn rò rỉ ra được một tia nào, cả thế giới chìm trong bóng tối.
...
Trên tuyết nguyên tối đen như mực, gần vùng núi đồi có vài túp lều cô độc.
Trong đó có những người Hoang đang thực hiện Đông Lễ giống như hai mẹ con kia.
Giữa bãi tuyết bên ngoài một túp lều có vài tảng đá nhô ra. Đột nhiên tảng đá chuyển động, hóa ra đó là ba người mặc hắc y. Chất liệu vải đen này cực kỳ dày và cứng, mũ trùm phía sau che kín mặt mũi, nên khi lặng lẽ xuất hiện trên tuyết, họ trông chẳng khác gì những tảng đá.
Ba nam tử hắc y như đá này là các chấp sự của Tài Quyết Ti thuộc thần điện, hay còn gọi là những người chấp pháp. Họ chính là sứ giả câu hồn trong tâm khảm của lũ tàn dư Ma Tông và những kẻ phản giáo trên thế gian.
Khi các nước Trung Nguyên còn đang trù bị cho cuộc tấn công vào mùa xuân tới, Tài Quyết Ti đã phái ra một lượng lớn chấp sự có thực lực khủng khiếp, âm thầm thâm nhập vào sâu trong hoang nguyên.
Thái độ của thần điện đối với người Hoang rất đơn giản, giống hệt thái độ của Ninh Khuyết đối với kẻ thù — người Hoang chết rồi mới là người Hoang tốt. Mọi người Hoang đều đáng chết. Nhưng các chấp sự này đang mang trọng trách, không đủ thực lực để khiêu chiến, cũng không muốn chọc giận bộ lạc người Hoang vốn có vô số chiến binh mạnh mẽ.
Tuy nhiên, đêm nay gặp được những người Hoang lẻ loi này, họ thực sự khó lòng áp chế sự chán ghét đối với bóng tối trong lòng. Họ như ngửi thấy mùi hôi thối nhất thế gian, như loài mèo rừng đi tuần đêm thấy lũ chuột đang đào hang. Dù mặt không cảm xúc, lặng lẽ như đá, nhưng nội tâm đã hưng phấn đến run rẩy kịch liệt, không thể tự kềm chế.
Bởi sự giáo dục từ nhỏ và môi trường sống suốt mấy chục năm đã khiến họ nảy sinh những phản ứng tinh thần gần như bản năng. Việc truy sát tàn độc những kẻ dị giáo chính là nguồn khoái cảm lớn nhất trong đời họ.
Thế là, khi ba chấp sự Tài Quyết Ti như những tảng đá đen bước vào túp lều đơn độc kia, họ hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả của việc chọc giận bộ lạc người Hoang, cũng không màng liệu có gây hại cho sứ mệnh của thần điện hay không. Họ chỉ muốn giết chết nguồn cơn của mùi hôi thối, giết chết lũ chuột lớn này một cách tàn nhẫn, rồi tự an ủi rằng... số lượng người Hoang rất ít, giết thêm được một đứa cũng là đóng góp to lớn cho sự nghiệp quang minh.
Vài tiếng động khẽ vang lên, cuộc tập kích bất ngờ giúp họ khống chế thành công chiến binh người Hoang kia, đồng thời trói nghiến vợ và con trai gã lại.
Một chấp sự chậm rãi tháo mũ đen xuống, vô cảm nhìn chiến binh Hoang nhân, từ từ đặt tay lên đỉnh đầu gã, thành kính nói:
- Nhân danh Hạo Thiên, thi hành phán xét.
Một vệt sáng cực nhạt nhưng vô cùng thuần khiết, không chút tạp sắc, bừng lên từ dưới lòng bàn tay của chấp sự Tài Quyết Ti. Luồng sáng này dường như có thể xuyên thấu thực thể, soi rõ mồn một từng đốt xương trên bàn tay hắn, đồng thời chiếu sáng khuôn mặt ngăm đen cùng ánh mắt phẫn nộ, không cam lòng của nam người Hoang.
Vợ con của gã đã chết trên nền đất bên cạnh, mắt chảy ra những dòng lệ máu.
Khoảnh khắc tiếp theo, nam người Hoang chết đi trong đau đớn dưới Hạo Thiên Thần Huy.
Ba chấp sự Tài Quyết Ti chậm rãi kéo mũ che kín mặt, lẳng lặng bước ra khỏi lều.
Trên hoang nguyên mây đen che khuất sao trời, gió tuyết lại nổi lên, quất vào lớp áo bào chấp sự đen nặng nề của họ kêu bành bạch.
Trong bóng tối của chiếc mũ đen, khuôn mặt nhợt nhạt của ba chấp sự hiện lên sắc đỏ quái dị. Họ mất rất lâu mới bình phục được nhịp thở dồn dập vì hưng phấn, rồi mới cất bước đi xa.
Xuyên qua dòng thời gian lịch sử đằng đẵng, các chấp sự của thần điện Hạo Thiên Đạo cuối cùng đã một lần nữa nhìn thấy kẻ thù định mệnh của mình, và tung ra đòn tấn công đã bị trì hoãn suốt nghìn năm.
Những việc xảy ra trong đêm gió tuyết hôm nay vốn dĩ đủ tư cách được ghi chép vào giáo điển Hạo Thiên hoặc sử sách các nước Trung Nguyên, chỉ là vì những chuyện xảy ra sau đó mà đáng tiếc thay đã bị gió tuyết vùi lấp, không ai hay biết.
...
Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn gần như tỉnh dậy cùng lúc.
Họ ngủ ở góc túp lều, hơi ẩm và lạnh, nhưng nguyên nhân khiến họ thức giấc không phải vì cái lạnh khó ngủ, mà vì họ nhận thấy có người đang tiến gần đến lều, hơn nữa kẻ đến rất mạnh.
Mạc Sơn Sơn nhìn hắn nói:
- Ta cảm nhận được hơi thở của Hạo Thiên Thần Huy, chắc là người của thần điện.
Ninh Khuyết liếc nhìn hai mẹ con người Hoang vẫn đang say ngủ, nhíu mày nói:
- Chúng ta nên làm gì đây?
Mạc Sơn Sơn nhìn vào mắt hắn, vẻ mặt lộ ra chút khó hiểu, hỏi ngược lại:
- Làm gì là làm gì?
Ninh Khuyết xòe tay nói:
- Nếu đánh nhau thì giúp bên nào?
Mạc Sơn Sơn khẽ nhíu mày. Nàng chưa bao giờ cân nhắc vấn đề này. Là tín đồ Hạo Thiên, lẽ đương nhiên phải đứng về phía thần điện, chuyện này còn cần phải suy nghĩ sao?
Ninh Khuyết mỉm cười, nhắc nhở:
- Đừng quên chúng ta hiện đang cùng ăn cùng ở với người Hoang. Nếu kẻ đến là đám quái vật chấp sự cứng nhắc như tượng băng của Tài Quyết Ti, chắc chắn họ sẽ coi chúng ta là kẻ phản bội.
Mạc Sơn Sơn bình tĩnh nói:
- Có thể giải thích rằng chúng ta làm vậy để dò thám tình hình quân địch.
Ninh Khuyết cười nói:
- Ta không tin họ sẽ tin lời giải thích đó.
Bức màn lều bị vén lên, gió lạnh cuốn theo hoa tuyết lùa thẳng vào trong. Ba bóng đen như đá sừng sững dưới ánh lửa nhỏ trong lều, hiện lên vẻ im lìm nhưng túc sát và mạnh mẽ.
----------oOo----------