Nhìn thiếu nữ phù sư trước mặt, Ninh Khuyết nặn nửa ngày mới ra một câu:
- Bản thân ta cũng thấy khá là thích nó.
Liên tục nhận được lời khen ngợi, đặc biệt là khi nghe chính cái tên chủ nhân xấu tính của mình nói lời yêu thích, đại hắc mã ngoác cái miệng rộng, lộ ra hàm răng trắng nhởn như những viên đá cuội, vui mừng khôn xiết.
Mạc Sơn Sơn liếc nhìn đại hắc mã một cái, rồi hỏi:
- Sao ngươi lại quay lại?
ⓚyhuyen.comNinh Khuyết nhìn về phía doanh trại Đường quân, đáp:
- Qua đó xử lý chút việc, nhưng vẫn thấy quen ở bên này hơn.
Hai chữ "thấy quen" nghe khá bùi tai, thần sắc trên mặt Mạc Sơn Sơn hơi hòa hoãn lại một chút. Nàng khẽ vén lọn tóc ra sau tai, nhìn hắn nói:
- Ngày kia ta sẽ cùng thần điện tiếp tục tiến về phía Bắc, ngươi dự định sắp xếp thế nào?
Phần sau của cuộc nghị sự Ninh Khuyết không nghe kỹ. Lúc đó, quan ti tọa của Thiên Dụ Ti đã truyền đạt lại thư của chưởng giáo đại nhân. Trong thư, chưởng giáo yêu cầu những cường giả thuộc thế hệ trẻ nhân lúc chính đông này tiềm nhập vào các bộ lạc bắc hoang để nắm bắt thực lực đối phương, tìm kiếm tàn dư của Ma Tông, thậm chí khi cần thiết có thể tiến hành tẩy trừ.
Đây dĩ nhiên chỉ là những lý do ngoài miệng, thực chất thần điện cũng muốn thông qua chuyến đi này để rèn luyện đệ tử các tông phái. Tuy đã hơn một nghìn năm không giao đấu, nhưng thần điện hiểu rõ thực lực của các bộ lạc người Hoang vẫn rất mạnh mẽ, nếu không đã chẳng đánh cho kỵ binh tinh nhuệ của Tả Trướng Vương Đình thảm hại đến thế. Để tránh tình trạng hy sinh vô ích, nhóm người tu hành trẻ tuổi tiến về phía bắc lần này yêu cầu cực kỳ khắt khe: bắt buộc phải là cao thủ từ Động Huyền Cảnh trở lên.
ⓚyhuyen.com
Mạc Sơn Sơn, với tư cách là người đứng đầu thế hệ trẻ, dĩ nhiên có tên trong danh sách.
ⓚyhuyen.com- Ngươi định đi về phía bắc sao?
Ninh Khuyết khẽ nhíu mày, nhìn dung nhan thanh tú của thiếu nữ trước mặt, nghĩ đến những xung đột giữa Mạc Trì Uyển và thần điện thời gian qua, hắn không khỏi lo lắng hỏi:
- Còn những ai đi nữa?
Câu trả lời của Mạc Sơn Sơn vẫn ngắn gọn như mọi khi, hay đúng hơn là khiến người ta chẳng hiểu gì cả:
- Tự nhiên vẫn là những người đó.
Ninh Khuyết cười khổ không nói nên lời, thầm nghĩ ai cũng coi mình là học sinh tầng hai thư viện, hẳn phải nắm rõ bảng xếp hạng thực lực của các tông phái trong thiên hạ, vấn đề là hắn thực sự không biết "những người đó" rốt cuộc là những ai.
Mạc Sơn Sơn thấy vẻ mặt của hắn, tưởng hắn đang nghĩ chuyện khác nên nói:
- Long Khánh hoàng tử vẫn chưa xuất hiện, ta nghĩ giờ này chắc hắn đã ở phía Bắc rồi.
Ninh Khuyết lắc đầu:
ⓚyhuyen.com
- Đừng tin mấy lời đồn đại bên ngoài. Ta không có ý định lúc nào cũng phải tranh cao thấp với vị hoàng tử đó đâu. Cái kiểu nói 'kẻ thù truyền kiếp' đầy nhiệt huyết ấy không hợp với ta.
Tiếp đó, hắn nhớ lại nhân vật lợi hại mà Trần Bì Bì từng nhắc tới, trong lòng nảy sinh chút tò mò, nhìn Mạc Sơn Sơn hỏi:
- Trong Thiên Hạ Tam Si ta đã gặp được hai người, Đạo Si kia rốt cuộc là người như thế nào? Lần này các ngươi đi Bắc Hoang, nàng có xuất hiện không?
- Ta chưa từng gặp Đạo Si, cũng không biết nàng có đến hoang nguyên hay không. Còn về Long Khánh hoàng tử, hiện tại ngươi quả thực không phải đối thủ của hắn, nên ta sẽ không hiểu lầm rằng ngươi muốn đi thách đấu với hắn đâu.
Mạc Sơn Sơn nói tiếp:
- Mặt khác, ngươi không thích bị đem ra so sánh với Long Khánh hoàng tử, ta cũng không thích bị người ta gọi là Thiên Hạ Tam Si. Nhưng ta có thể khẳng định với ngươi, Đạo Si Diệp Hồng Ngư là người si mê tu đạo, thực lực cảnh giới chắc chắn trên cả Long Khánh. Mà Long Khánh lại mạnh hơn ta, nên nàng mới là người mạnh nhất trong ba người chúng ta.
Ninh Khuyết nhìn hàng mi khẽ rung động của nàng, an ủi:
- Trước khi trở thành thần phù sư, những người tu phù như chúng ta khi giao đấu với kẻ cùng cảnh giới thường chịu thiệt thòi một chút, ngươi cũng không cần quá để tâm.
Mạc Sơn Sơn khó hiểu nhìn hắn:
- Không cần quá để tâm chuyện gì?
Ninh Khuyết ngẩn ra:
- Không cần để tâm chuyện Đạo Si mạnh hơn ngươi.
Mạc Sơn Sơn lắc đầu:
- Thế gian này luôn có người mạnh hơn mình, có gì mà phải để tâm?
Hoàng hôn xuống nhanh, trời đã mờ tối. Ngọn gió lạnh trên hoang nguyên thổi vào mặt thiếu nữ, hàng mi dài và thưa khẽ chớp, thần thái bình thản và điềm nhiên, không nhìn ra một chút vẻ gượng ép nào.
Ninh Khuyết nhìn nàng thật lâu, có chút cảm khái trước tâm cảnh của nàng. Chỉ là hắn đã lăn lộn trong vũng bùn quá nhiều năm, mỗi lỗ chân lông đều sặc mùi tiền lẫn tham vọng, thực sự không thể hiểu nổi tâm thái tĩnh lặng như thế này. Giống như một phu khuân vác bến tàu, làm sao hiểu nổi mấy tay văn sĩ gàn thà chết đói chứ không chịu viết văn nịnh hót. Dù hắn có hiểu được đôi phần, cũng chẳng biết tìm lời lẽ nào để tán thưởng.
- Ta cũng sẽ đi tới đó.
Hắn nhấc cánh tay, chỉ về phía dải hoang dã bao la mà trầm mặc nơi phương bắc.
Mạc Sơn Sơn nhíu mày hỏi:
- Tại sao? Chiếu lệnh của thần điện không có bất kỳ ràng buộc nào đối với ngươi.
Ninh Khuyết nhìn về phía cuối chân trời, im lặng một lát rồi nói:
- Ta muốn đi tìm một thứ, hoặc nói là ngăn cản người khác có được thứ đó. Chuyện này vốn dĩ ta không cần làm, thậm chí cho đến tận ngày hôm qua ta còn đang cân nhắc xem có nên phủi mông bỏ đi không, nhưng hôm nay ta nhận ra chuyện này vẫn đáng để làm một chuyến.
Thần sắc trên mặt Mạc Sơn Sơn dần thu lại, trở về vẻ mộc mạc, hỏi:
- Tại sao?
Ninh Khuyết nhìn nàng cười nói:
- Bởi vì... đây không còn chỉ là việc của triều đình hay thư viện, mà là việc riêng của cá nhân ta.
Mạc Sơn Sơn lặng lẽ nhìn lại hắn, nhìn nghiêng khuôn mặt hắn dưới ánh hoàng hôn cuối ngày, nhìn vào lúm đồng tiền nhàn nhạt kia, bỗng nhiên lên tiếng:
- Đám mã tặc chuyên môn đến giết ngươi chắc chắn biết thân phận học sinh thư viện của ngươi.
Ninh Khuyết gật đầu.
Mạc Sơn Sơn khẽ rủ mi mắt:
- Nhưng họ vẫn dám giết ngươi. Cùng một đạo lý đó, trong trướng nghị sự, trước mặt bao nhiêu người, dù ngươi có khiêu khích, trào phúng, mỉa mai Khúc Ny Mã Đề thế nào, thậm chí là bất kính với thần điện, cũng không ai dám làm gì ngươi. Nhưng nếu vào sâu trong hoang nguyên, ở những nơi hoang vắng không bóng người, thì bất cứ ai cũng có thể giết ngươi. Chỉ cần vùi xác ngươi vào trong tuyết, ai có thể biết hung thủ là người nào?
Ninh Khuyết lắc đầu:
- Ta không dễ giết thế đâu.
Mạc Sơn Sơn ngẩng đầu nhìn hắn:
- Mặc dù ngươi là đệ tử thân truyền của Phu Tử, nhưng thực lực của ngươi quá yếu, cảnh giới quá thấp. Người Hoang thực lực cường hãn, những người đi thám thính bộ lạc người Hoang ít nhất đều từ Động Huyền Cảnh trở lên. Nói cách khác, chỉ cần là một người bình thường trong nhóm đó cũng có thể đánh ngươi như một con chó, giết ngươi thì có gì khó?
Khi nói những lời này, ánh mắt thiếu nữ vẫn tản mạn như thường lệ, thần sắc vẫn mộc mạc bình thản như mọi khi, không hề cố ý lộ vẻ mỉa mai hay châm chọc. Thế nhưng, chính vì sự "như thường lệ" đó mới cho thấy nàng đang cực kỳ nghiêm túc, nàng đang nói những lời thật lòng nhất.
Mà người càng thật thà, lời thật lòng của họ lại càng gây sát thương lớn.
Vì vậy Ninh Khuyết cảm thấy rất đau lòng, rất tổn thương lòng tự tôn.
Trái tim nóng bỏng trong lồng ngực đang hơi cứng đờ của hắn bị những lời này của cô nàng Thư Si đâm cho thủng lỗ chỗ, máu chảy đầm đìa. Cứ như thể nàng đã tu luyện được một loại thủ đoạn còn mạnh hơn thần phù, mỗi chữ thốt ra là lại cứa hắn một đao.
Theo cách nghĩ của hắn, lúc trước đội lương bị tập kích, nếu không phải vì Thư Si cứ nhất quyết đòi cùng sinh cùng tử với đám binh lính Yến Quốc kia thì hắn một người một ngựa đã sớm thanh thản rời đi rồi, ngay cả vị đại niệm sư biên quân đông bắc kia cũng chẳng làm gì được hắn. Nào ngờ trong mắt Thư Si, hắn lại là một kẻ yếu ớt không chịu nổi một đòn như vậy.
- Chỉ cần là người bình thường cũng có thể đánh ta như một con chó sao?
Ninh Khuyết trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ hơi tròn trịa xinh đẹp của Mạc Sơn Sơn, cố nén cơn thẹn quá hóa giận và vị máu trong cổ họng, bực bội nói:
- Ngươi có muốn thử trước không? Ta còn nhiều bản lĩnh chưa tung ra đâu. Ép ta quá, coi chừng ta chưa bị đánh thành chó mà con chó này đã cắn ngươi một miếng trước đấy!
Nghe câu nói cực kỳ bất nhã này, Mạc Sơn Sơn vừa giận vừa thẹn, hai gò má ửng hồng.
Ninh Khuyết nhìn chằm chằm vào vệt hồng dần thấm ra trên mặt nàng, ngay lập tức quên sạch nỗi nhục nhã lúc nãy, tò mò hỏi:
- Ngươi chẳng bảo đệ tử Mặc Trì Uyển không thích đánh phấn son là gì, từ khi nào ngươi bắt đầu đánh thế?
Mạc Sơn Sơn càng thêm giận, chỉ là lần này vừa xấu hổ vừa tức giận.
Nàng không muốn để ý đến tên này nữa, khẽ phất tay áo, quay người đi vào trong lều.
Ninh Khuyết nhìn bóng lưng thiếu nữ ngẩn người, rồi rảo bước đuổi theo, gọi lớn:
- Khoan đi đã, còn có chuyện chưa nói rõ, ngươi phải nghe ta nói hết đã!
Mạc Sơn Sơn dừng bước nhưng không quay đầu lại, thần sắc lãnh đạm hỏi:
- Chuyện gì?
Ninh Khuyết vòng ra trước mặt nàng, trịnh trọng hành một lễ thật sâu.
Mạc Sơn Sơn hơi ngẩn người.
Ninh Khuyết dày mặt nói:
- Ta muốn bàn với sơn chủ một chuyện.
Mạc Sơn Sơn nhìn bộ dạng cợt nhả của hắn, nghĩ đến khuôn mặt phản chiếu trên mặt nước tĩnh lặng của Mặc Trì mùa hạ, thật chẳng tài nào liên hệ nổi. Lòng nàng càng thêm thất vọng, khẽ hỏi:
- Chuyện gì?
- Nguy hiểm là thứ mà ta đã hiểu rất rõ từ khi còn nhỏ.
Ninh Khuyết thu lại vẻ bỡn cợt, vô cùng trịnh trọng nghiêm túc nói:
- Thần điện không yêu cầu các cao thủ Động Huyền Cảnh của các tông phái phải cùng tiến vào bộ lạc người Hoang. Đã là thám thính, dĩ nhiên bí mật là trên hết, nghĩa là ngươi có thể đi một mình. Nếu đã vậy, ta nghĩ hai chúng ta có thể đồng hành được không?
Hành trình dài không chỉ đồng hành mà còn từng chung thùng xe, lẽ nào vậy vẫn chưa đủ? Còn muốn đồng hành tiếp? Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Mạc Sơn Sơn mở to mắt nhìn hắn ở ngay sát gang tấc, bỗng cảm thấy đôi tay mình không biết đặt vào đâu, giọng nói mang theo chút run rẩy cực nhỏ:
- Tại sao?
- Nếu chúng ta cùng đến bộ lạc người Hoang, dù có thực sự gặp phải trưởng lão Ma Tông trong truyền thuyết, chúng ta phối hợp với nhau thì cơ hội sống sót sẽ lớn hơn. Quan trọng nhất là, ta và ngươi đồng hành có thể giải quyết hoàn hảo mối nguy hiểm từ việc người của thần điện hay đám trọc đầu Nguyệt Luân Quốc lén ra tay với chúng ta.
Ninh Khuyết càng nghĩ càng thấy ý tưởng này ổn thỏa, hưng phấn vung vẩy cánh tay nói:
- Nếu gặp phải Đạo Si Diệp Hồng Ngư hay kẻ nào đó mạnh hơn cả Đạo Si, đánh thì chắc chắn đánh không lại rồi. Đến lúc đó ngươi giữ chân Đạo Si, ta cưỡi Đại hắc mã bỏ chạy. Chỉ cần ta thoát được thì sẽ là nhân chứng, Đạo Si còn dám giết ngươi sao?
Bỗng nhiên, hắn nhận ra sắc mặt Mạc Sơn Sơn trở nên trắng bệch, ánh mắt vốn dĩ tản mạn thường ngày bỗng trở nên vô cùng sắc bén, ẩn hiện ngọn lửa giận dữ đang nhảy lên.
Ninh Khuyết tưởng nàng hiểu lầm, vội vàng giải thích:
- Trường hợp ngược lại cũng đúng, có thể do ta giữ chân kẻ thù mạnh, ngươi chạy trước, đối phương cũng chẳng dám giết đệ tử thân truyền của Phu Tử như ta. Nói đi cũng phải nói lại, đây chỉ là trò chơi nhỏ đôi bên làm chứng cho nhau thôi, không phải ta muốn xem ngươi làm cái đuôi thằn lằn đâu.
Hy vọng rồi đến thất vọng nối đuôi nhau mà tới, đặc biệt là loại tâm ý mong đợi vi diệu, chua xót liên quan đến tình cảm đầu đời này, sẽ khiến mọi thiếu nữ thanh xuân đều cảm thấy vừa thẹn vừa giận.
Mạc Sơn Sơn dù không phải thiếu nữ bình thường, nhưng nàng chung quy vẫn là một thiếu nữ.
Cũng như Ninh Khuyết dù không phải hạng vô sỉ bình thường, nhưng hắn chung quy vẫn là kẻ vô sỉ.
Mạc Sơn Sơn nhìn chằm chằm vào mắt hắn, ngọn lửa cháy trong ánh mắt dường như muốn thiêu sạch khí chất hiền thục, tĩnh lặng của nàng Thư Si trong truyền thuyết rồi mới dần thu lại, hóa thành vẻ lạnh lùng lãnh đạm, chậm rãi nói:
- Gặp kẻ thù mạnh chỉ nghĩ đến chạy... Ngươi không thấy như vậy quá nhu nhược vô sỉ sao?
Trong lời nói bình tĩnh lạnh lùng ẩn chứa sự khinh miệt và không vui không hề che giấu. Dù Ninh Khuyết đã quen với vẻ lãnh đạm của nàng phù sư, nhưng đó và sự khinh miệt là hai chuyện khác nhau. Hắn cũng có chút bực mình, nói:
- Vừa nói là bị người ta đánh cho thành chó chết rồi, chẳng lẽ còn không được chạy?
Mạc Sơn Sơn nhìn vẻ mặt hiển nhiên của hắn, thầm nghĩ ngươi mà cũng dám lộ vẻ bất mãn sao? Đôi tay trong ống tay áo khẽ run rẩy, dường như có thể nắm chặt thành nắm đấm bất cứ lúc nào để nện xuống.
Nàng nhìn hắn chằm chằm như đang nghiên cứu một chiếc nghiên mực, dường như muốn nhìn cho rõ đây rốt cuộc là một chiếc nghiên bùn trầm Hoàng Châu quý giá, hay là một chiếc nghiên bùn vàng rẻ tiền không đáng một xu.
Một lúc lâu sau.
Thiếu nữ nhìn hắn, thất vọng hỏi:
- Phu Tử... sao lại thu nhận một người như ngươi làm học sinh cơ chứ?
Ninh Khuyết xòe hai tay, thành thật trả lời:
- Vì chính Phu Tử cũng không biết ông ấy lại có thêm một học sinh như ta. Thỉnh thoảng ta cũng nghĩ, nếu lão nhân gia biết ta là hạng người này, liệu có hối hận không.
Mạc Sơn Sơn nhìn bộ dạng thành khẩn của hắn, hoàn toàn không biết phải nói gì. Lúc này mới hiểu ra, hóa ra quan điểm trước đây của mình là đúng, nhìn chữ đoán người là một chuyện rất mơ hồ.
Thực tế và tưởng tượng là hai chuyện khác nhau, nàng đã có chuẩn bị tâm lý. Chỉ là nàng vẫn không tài nào hiểu nổi, người có thể viết ra những bức thư thiếp kia, sao lại có thể mặt dày vô sỉ đến mức này? Hắn thực tế và hắn ở bên Mặc Trì kia sao có thể khác biệt lớn đến vậy?
- Ngươi qua đây.
Mạc Sơn Sơn bỗng nhiên lên tiếng, đi tới bên cạnh án kỷ, trải ra một cuộn giấy nha Tuyên Châu.
Ninh Khuyết không rõ ý gì, đi tới ngồi xuống, nhìn tờ giấy hơi ngả vàng tuyệt đẹp kia mà lớn tiếng khen ngợi:
- Giấy tốt, giấy tốt như này ta chỉ mới thấy trong ngự thư phòng của bệ hạ thôi đấy.
Mạc Sơn Sơn không lý đến lời nịnh hót, mặt thờ ơ mài mực, chỉ vào giá bút như rèm kia nói:
- Tự mình chọn đi.
Ninh Khuyết đoán được nàng muốn mình làm gì, không khỏi hơi căng thẳng. Trầm mặc một lúc, hắn nghiêm túc chọn cây tử hào quen dùng, điều chỉnh hơi thở.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Mạc Sơn Sơn nét mặt không chút cảm xúc nói:
- Viết.
Không một lời dẫn giải, cũng chẳng có lý do hay khẩn cầu, chỉ duy nhất một chữ ngắn gọn, dứt khoát và rõ ràng.
Ninh Khuyết thành thật hỏi:
- Viết cái gì?
Mạc Sơn Sơn im lặng hồi lâu rồi đáp:
- Tùy ý viết một tờ hoa tiên (giấy viết thư) đi.
Ninh Khuyết lắc đầu:
- Lúc này ta cũng chẳng cần nhắn nhủ với ai, viết thứ đó làm gì.
Dứt lời, hắn cũng đã điều chỉnh xong nhịp thở, định thần lại, cổ tay hơi ngưng lực, ngọn bút lông ngậm no mực hạ xuống mặt giấy nha chỉ vùng Tuyên Châu.
Hắn giờ đây đã là một thư pháp gia lừng lẫy thành Trường An, nhưng đối diện lại là Thư Si nổi danh thiên hạ, tự nhiên không dám có nửa phần chậm trễ. Ngược lại, hắn phải phô diễn khả năng cao nhất của mình để thể hiện sự tôn trọng.
Chẳng bao lâu sau, hắn thu bút xoay cổ tay, một bức thư theo lối chữ thảo đã hoàn thành.
Nét chữ cứng cỏi, biến hóa khôn lường, giữa những đường nét tròn trịa bay bổng lại hiện lên sự gãy gọn, hiểm hóc.
Ninh Khuyết gác bút, ngắm nghía một hồi, cảm thấy rất hài lòng.
Hắn nhìn sang Mạc Sơn Sơn, trong lòng có chút bồn chồn, không biết nàng có vừa ý hay không.
Mạc Sơn Sơn bước vòng qua bàn, gạt hắn sang một bên, cúi đầu sát mặt giấy mực, chăm chú quan sát thật lâu. Cả trên gương mặt lẫn trong đôi mắt nàng đều không lộ ra chút cảm xúc nào.
Nhìn những nét mực bay múa trên giấy, thiếu nữ thầm nghĩ, quả thực là một chiếc nghiên trầm Hoàng Châu quý giá.
Chiếc nghiên nàng dùng cũng chính là loại nghiên trầm Hoàng Châu này.
Ánh hoàng hôn đã tắt, bóng đêm bao trùm, trong trướng từ lúc nào đã thắp lên mấy ngọn đèn. Ánh sáng vàng vọt hắt lên nghiêng mặt Ninh Khuyết, soi rõ vẻ thần sắc kỳ lạ nửa bất an nửa tự tin trên mặt hắn.
Mạc Sơn Sơn nhìn gương mặt nghiêng của hắn, bỗng nhớ lại khuôn mặt bên cửa sổ xe ngựa trên hành trình, nhớ lại chàng thanh niên trong toa xe với đầy rẫy ý nghĩ âm hiểm độc ác, dạy nàng cách giết người. Nàng dần hiểu ra một vài chuyện.
Bất kể là nghiên trầm Hoàng Châu quý giá, hay là nghiên bùn vàng rẻ tiền, chỉ cần viết được chữ đẹp, thì chính là nghiên tốt.
Hắn lúc ấy là hắn, mà hắn bây giờ cũng là hắn, đều là người rất đáng để yêu thích. Nếu không, vì sao lúc đó, khi hắn nói có chút thích nàng, nàng lại vội vàng nói rằng mình đã có người trong mộng rồi?
Mạc Sơn Sơn thấu hiểu tâm ý của chính mình, không kìm được thẹn thùng cúi đầu, để lộ một nụ cười lặng lẽ. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, nụ cười ấy diễm lệ đến mức không lời nào tả xiết.
Chỉ là khi ánh mắt rơi lại trên tờ giấy mực lộn xộn kia, nụ cười trên mặt nàng chợt nhạt đi. Nàng nghĩ thầm, chữ này tuy tốt, nhưng tiếc là không phải kiểu chữ nàng muốn. Nàng không cần một bức trung đường khổ rộng, thứ nàng muốn chỉ là một tờ hoa tiên nhỏ nhắn mà thôi.
Đến bao giờ, ngươi mới vì ta mà viết một tờ hoa tiên nhỏ đây?
- Ta thích chữ của ngươi.
Mạc Sơn Sơn ngẩng đầu nhìn Ninh Khuyết, bình thản nói, câu nói không một chút ngập ngừng hay gượng gạo.
...
Nửa đêm, tại một góc doanh trại, thiếu nữ phù sư cầm tờ giấy đó lặng lẽ ngắm nhìn, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Thiên Miêu Nữ nhìn cảnh đó, đôi mày thanh tú chau lại, đôi mắt sáng ngời đầy vẻ bất mãn, hậm hực nói:
- Nam tử trên đời đa số là kẻ phụ bạc, không ngờ Ninh sư huynh cũng là người như vậy.
Chước Chi Hoa hơi ngẩn ra, thầm nghĩ đúng là không nên kể mấy chuyện đó cho tiểu cô nương này, cười nói:
- Thập Tam tiên sinh đâu có biết tâm ý của sơn chủ dành cho hắn ấy. Căn bản là vô tâm, thì sao gọi là phụ bạc?
Thiên Miêu Nữ nhét miếng sữa khô vào miệng nhai ngấu nghiến, hừ một tiếng:
- Vô tâm vô phế lại càng đáng ghét.
Chước Chi Hoa mỉm cười:
- Ngươi đừng có nhiều chuyện, sơn chủ không phải hạng nữ tử tầm thường không dám nói ra lòng mình đâu.
...
Gió lạnh vi vu, tuyết bay lả tả, đường dài thăm thẳm, nghỉ chút rồi đi.
Tiến sâu vào lòng hoang nguyên, sắp tiếp cận bộ lạc người Hoang, trời đất đã là một màu trắng xóa. Giữa đồng tuyết thỉnh thoảng thấy vài gốc cây và dấu chân thú hoang để lại.
Ngay trước khi vào vùng tuyết nguyên này, Ninh Khuyết đã nhận được tin tình báo cuối cùng từ Thiên Xu Xứ và ám thị vệ gửi đến, xác nhận đoàn thương buôn ra khỏi thành Thổ Dương không dừng lại quá lâu ở vương đình, lẽ ra phải rẽ hướng bắc từ phía hẻm núi đằng kia, sau đó không rõ đi đâu.
Hắn nhặt một cành cây, vẽ bản đồ và lộ trình tiếp theo của mình lên tuyết.
- Viết mấy chữ cho ta xem.
Mạc Sơn Sơn tháo mũ áo choàng lông tuyết ra, nhìn hắn bình thản nói.
Ninh Khuyết khổ sở đáp:
- Đã viết suốt dọc đường rồi, giờ sắp thấy người Hoang đến nơi rồi mà vẫn phải viết sao?
Mạc Sơn Sơn chỉ vào khoảng tuyết bằng phẳng trước mặt mình, nói:
- Nhanh lên, ta thích xem chữ ngươi viết.
----------oOo----------