Chương 62: Một mũi tên hủy diệt nhân sinh

Muôn vàn khe suối đọng thành nước, rồi hội lưu thành sông, gian nan vượt qua vạn dặm hẻm núi, đồi núi, bình nguyên, bãi bồi, cuối cùng sóng trào cuồn cuộn cuốn cát cuồng bạo phun trào ra biển, thật khoái ý biết bao. Đó chính là tâm trạng của Ninh Khuyết lúc này. Hắn vốn là một đứa trẻ tinh nghịch trong thành Trường An, lại đột ngột gặp biến cố, nhìn quen những thứ xấu xí nhất thế gian, trải qua những điều hiểm ác nhất trần đời. Đang độ niên thiếu lại phải mang theo Tang Tang lưu lạc khắp nơi, cuối cùng bị cuộc đời tôi luyện thành gã thiếu niên đốn củi nơi biên thành. Đến khi biết thế gian có đại đạo, lại chẳng hay đại đạo nằm ở phương nào. Ở phiên chợ Khai Bình lùng được cuốn Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, đọc đến khô cả người suốt mấy năm chẳng thu được gì, tình cờ gặp bậc hiền giả mới biết chư khiếu của mình đều tắc nghẽn, cái gọi là tu hành chỉ là si tâm vọng tưởng. May sao cuối cùng hắn cũng thông khiếu ngộ đạo, vào thư viện trút bỏ hết những nỗi bất bình. Hôm nay rốt cuộc hắn cũng vượt qua cửa ải quan trọng trên con đường tu hành, tiến nhập Động Huyền Cảnh. Chỉ cảm thấy thân tâm thư thái vô cùng, hắn đứng bên bờ hồ, hai tay chống hông, ngửa người nhìn những đám mây trôi trên bầu trời xanh, chỉ muốn thét dài hoặc cười rộ lên mấy tiếng để phát tiết hết luồng khoái ý trong lồng ngực ra ngoài. Mạc Sơn Sơn nhìn hắn bên bờ hồ, nhận ra bóng hình hắn lại hài hòa với sông núi đến thế. Cảm nhận hơi thở truyền tới trong gió, nàng hiểu hắn đã làm được điều gì, trên mặt lộ ra nụ cười chân thành. ḳyhuyen.comNinh Khuyết nhìn mây trên trời, nhìn mây dưới hồ, nhìn cả những đỉnh núi tuyết thật thật ảo ảo trong mây kia, cảm động lĩnh ngộ những cảm giác tinh vi mà Động Huyền Cảnh mang lại. Lúc này, hắn chưa có nhận thức trực quan về ý nghĩa thực sự của việc tiến nhập Động Huyền, nhưng ít nhất hắn cảm nhận rõ ràng rằng sự hiểu biết của mình về phù đạo đã sâu sắc hơn rất nhiều. Trời trong, hồ đông, thung lũng xanh mướt, mọi dấu vết giữa thiên địa hóa ra đều là những nét phù. Vì nhận thức mới mẻ này, hắn nảy sinh khát vọng mãnh liệt muốn bày bàn trải giấy, mài mực múa bút ngay bên bờ hồ, đem tất cả dấu vết thiên địa thấy được trong thức hải viết hết ra. Nhưng hắn không làm vậy, vì còn việc quan trọng hơn đang chờ xử lý. ... Bờ nam hồ Đại Minh, gần vách đá dựng đứng của thung lũng có một sườn dốc thoai thoải. Theo trận pháp tiêu tan, ý xuân hồi sinh, sườn dốc kia sớm đã bị những thảm cỏ dại xanh mướt chiếm giữ, biến thành đồng cỏ. Chỉ có vùng rìa sát vách đá bị hàn ý bên ngoài xâm lấn nên trông hơi héo úa. Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn đứng giữa đám cỏ sương, phóng tầm mắt về phía vách tuyết xa xôi. Hôm nay bầu trời xanh thẳm tinh khiết không chút bụi trần, tầm nhìn cực tốt, nhưng trong không trung luôn có vô số hạt nhỏ mắt thường không thấy được. Cách xa mười mấy dặm, căn bản không cách nào nhìn rõ cảnh tượng trên vách tuyết, thậm chí ngay cả vách tuyết cũng chẳng thấy đâu.
ḳyhuyen.com Mắt không thấy không có nghĩa là thực sự không thấy. Ninh Khuyết vừa nhập Động Huyền, tinh thần khí thế đang ở đỉnh cao, cảm tri vốn đã nhạy bén nay lại càng nhạy bén đến cực điểm. Trong thức hải của hắn rõ ràng xuất hiện một đoàn sáng cực rực rỡ, đoàn sáng màu kim hoàn vạn trượng, rìa ngoài tỏa ra như một đóa hoa tuyệt mỹ.
ḳyhuyen.comHắn bị chấn động bởi hình ảnh trong thức hải, vô thức hỏi: - Động Huyền Cảnh... mạnh đến thế sao? Lại có thể cảm tri được hình ảnh ở khoảng cách xa như vậy? Mạc Sơn Sơn nhìn về phía vách tuyết cách đó mười mấy dặm, trầm tư nói: - Không phải Động Huyền Cảnh có thể cảm tri được khí tức thiên địa xa đến vậy, mà là vì Long Khánh hoàng tử lúc này đã đến thời khắc mấu chốt để phá cảnh. Thứ hắn muốn phá là Tri Mệnh Cảnh, động tĩnh tự nhiên không nhỏ. Lúc này hắn đang chuẩn bị bước qua bước đó, đạo ý và niệm lực tu hành mấy chục năm tích lũy đều phát tiết hết ra ngoài cơ thể, sự nhiễu loạn đối với thiên địa nguyên khí quá mạnh, nên ngươi và ta mới thấy được. Ninh Khuyết im lặng một lát rồi mỉm cười: - Kém một bước cũng là kém, rốt cuộc vẫn là ta thắng. Mạc Sơn Sơn nhìn hắn hỏi: - Tiếp theo phải làm sao? Ninh Khuyết nói như lẽ đương nhiên:
ḳyhuyen.com - Tất nhiên là báo cho Long Khánh biết ta đã phá cảnh thành công. Đã thua cuộc hẹn, lát nữa hắn phải tự phế tuyết sơn khí hải, vậy hà tất phải khổ cực phá cảnh làm gì? Bây giờ nhận thua tự tay làm có lẽ sẽ bớt đau đớn hơn. Nếu hắn thực sự tiến nhập Tri Mệnh rồi mới tự phế, ta thấy thế thì tàn nhẫn quá. Mạc Sơn Sơn nhìn hắn với cảm xúc phức tạp, thầm nghĩ Long Khánh lúc này chỉ cách cảnh giới Tri Mệnh mà người tu hành hằng mơ ước có một bước chân, sắp sửa trở thành đại tu hành giả, vào thời khắc này lẽ nào hắn thực sự sẽ thực hiện lời hứa, từ bỏ tu vi và thân phận thần điện? Ninh Khuyết, biểu hiện thường ngày của ngươi đâu có ngây thơ như thế này? - Vấn đề bây giờ là làm sao báo cho hắn biết hắn đã thua. Ninh Khuyết nói. Mạc Sơn Sơn khẽ lắc đầu: - Lúc phá cảnh đạo tâm thông minh, chúng ta cảm nhận được hắn thì cảm tri của hắn cũng cực kỳ nhạy bén. Khoảnh khắc ngươi phá cảnh lúc nãy, chắc chắn hắn đã biết rồi. Ninh Khuyết nhìn vách tuyết vô hình kia, im lặng một lát rồi hỏi: - Vậy hắn còn đợi cái gì? ... Hoàng tử Long Khánh đang đợi hoa nở. Nhành lá xanh trên thanh củi bên cạnh hắn đã sớm bừng phát sinh cơ, phía trên mười mấy chiếc lá xanh non là một đóa hoa đào hồng phấn. Đóa hoa đang nở rộ từng cánh một với tốc độ mắt thường có thể thấy được, một cánh, hai cánh chậm rãi vươn ra, cánh hoa non nớt run rẩy trong gió, bên trên thấp thoáng có vài giọt sương đọng. Hoa đào đã nở bốn cánh, cánh thứ năm đang chậm rãi nhưng kiên định xòe ra. Nếu cánh hoa cuối cùng nở trọn, đó chính là thịnh khai, chính là nộ phóng. Chính là Tri Mệnh. Sự dao động khí tức truyền tới từ sâu trong thung lũng xanh mướt đã truyền rõ rệt lên vách tuyết, soi vào thức hải nhạy bén nhất cuộc đời hắn. Hắn biết Ninh Khuyết đã phá cảnh, nhưng thế thì đã sao? Hoàng tử Long Khánh nhắm mắt, ngồi tĩnh lặng và vui sướng trên vách tuyết, ngồi bên ngoài hàng rào, ngồi trước lá xanh và đào hồng, chờ đợi khoảnh khắc mình phá cảnh. Có lẽ chính là khoảnh khắc tiếp theo. Trong mắt đại tu hành giả Tri Mệnh, những người từng cùng đi trên con đường tu hành đều sẽ trở thành sự tồn tại như loài kiến cỏ. Bất kỳ chướng ngại nào ảnh hưởng đến đạo tâm đều sẽ không còn tồn tại, bởi vì một khi Tri Mệnh sẽ có sự khác biệt giữa thế nội và thế ngoại. Một khi Tri Mệnh thì không còn là người trong thế gian nữa, tự nhiên không cần để tâm đến quy tắc đạo lý của thế gian. Đạo Si Diệp Hồng Ngư ngồi ở một nơi khác trên vách tuyết, nàng không nhìn Long Khánh vì biết hôm nay hắn tất sẽ Tri Mệnh. Nàng trái lại cảm thấy hơi buồn chán vô vị, không nhịn được mà nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn. Nói cũng lạ, với tư cách là những kẻ kiệt xuất của thế hệ trẻ Tây Lăng Thần Điện, nàng và Long Khánh cùng nắm giữ Tài Quyết Ti, tuy không đấu công khai nhưng có tranh giành ngầm. Những năm qua nàng luôn áp đảo đối phương một bậc, giờ đây thấy Long Khánh sắp vào Tri Mệnh, không hiểu sao nàng lại tỏ ra chẳng mảy may để tâm, dường như không coi đây là một mối đe dọa. Nàng cũng không nhìn vào thung lũng, vì nàng đã cảm ứng được sự thay đổi của thiên địa khí tức lúc trước, biết đệ tử thư viện tên Ninh Khuyết kia đã Động Huyền. Dù có chút ngoài dự kiến nhưng cũng không màng, trong lòng thầm nghĩ nếu muốn duy trì tôn nghiêm của thần điện, cùng lắm lát nữa giết sạch cả Ninh Khuyết và Thư Si, thế gian liệu có ai biết đến cuộc cá cược này? ... Ninh Khuyết nhìn về phía xa, nhướng mày hỏi: - Hắn định quỵt nợ sao? Mạc Sơn Sơn khẽ nói: - Lúc này hắn không thể nhận thua được. - Thua là thua, không nhận cũng phải nhận. Ninh Khuyết nói: - Ngày đó ta đã bảo ngươi rồi, nếu ta vào Động Huyền trước, thì chuyện hắn có thực hiện giao ước hay không không còn do hắn quyết định nữa. Mạc Sơn Sơn quay người nhìn hắn, đôi mắt lộ vẻ ngơ ngẩn, không hiểu cách nhau hơn mười dặm, mà đối phương lại sắp vào Tri Mệnh, Ninh Khuyết làm sao có thể ép đối phương thực hiện cá cược phá cảnh kia. - Quy tắc sòng bạc chỉ có một câu: Thua cược trả tiền. Ninh Khuyết đặt hành lý xuống đất, lấy ra một chiếc hộp gỗ ngô đồng nặng nề, nói: - Nếu kẻ nào dám quỵt nợ, hoặc kẻ gian lận bị bắt quả tang, đều phải bị chặt đi bộ phận hữu dụng nhất trên người. Trong hộp gỗ ngô đồng đặt những vật thể kim loại có hình thù kỳ quái. Bề mặt những món đồ kim loại này đen sẫm, được bện xoắn từ vô số sợi kim loại cực mảnh, trông như ẩn chứa sức mạnh cực kỳ dẻo dai. Mạc Sơn Sơn nhíu mày. Đi cùng nhau suốt chặng đường vào Hoang nguyên, nàng biết Ninh Khuyết rất coi trọng đống hành lý nặng nề này, đến hôm nay mới biết bên trong là những thứ kỳ quái này, nhưng không biết rốt cuộc dùng để làm gì. Ninh Khuyết lấy vật thể kim loại ra, ngón tay chậm rãi lướt qua bề mặt hơi thô ráp, ngay sau đó hắn tăng tốc động tác. Theo những tiếng "cạch cạch" khớp nối kim loại khít lại, một cây cung kim loại đen tuyền nhanh chóng thành hình. Sau đó hắn bắt đầu lên dây, rồi rút ra một mũi tên hợp kim hơi đen từ trong bao tên sẫm màu. Thân tên dày đặc những vân mịn như vảy cá, không biết phải rèn đập bao nhiêu vạn lần mới tạo ra được hiệu quả như vậy. Nếu nhìn kỹ còn có thể thấy giữa những vân vảy kia còn có những đường nét sâu hơn, đó là phù tuyến. Mạc Sơn Sơn ngây người nhìn cây cung sắt và mũi tên sắt đen ngòm trong tay hắn, kinh ngạc vô thức đưa tay che miệng. Nguyên Thập Tam Tiễn — vũ khí độc nhất vô nhị do thư viện độc nhất vô nhị chế tạo. Lần đầu tiên xuất hiện trước mắt người đời giữa dãy núi Thiên Khí mênh mông. ... Vào ngày định ra cá cược phá cảnh, Ninh Khuyết từng hỏi Mạc Sơn Sơn rằng nếu vào thời khắc phá cảnh mấu chốt nhất mà người phá cảnh đột nhiên bị tập kích từ bên ngoài thì sẽ ra sao. Lúc đó Mạc Sơn Sơn đáp rằng người đó sẽ bị phản phệ dữ dội, thậm chí cả đời này không còn hy vọng phá cảnh nữa — vì vậy hắn quyết định giúp Long Khánh hoàng tử thực hiện cá cược đó. Đứng trên đồng cỏ khô trắng xóa sương, Ninh Khuyết nhìn về phía vách núi xa xôi cách đó mười mấy dặm, chú ý đến đóa hoa vàng sắp nở trong thức hải, mặt không chút biểu cảm, bình thản như mặt hồ mùa đông. Khí tức tỏa ra khi Long Khánh hoàng tử phá cảnh Tri Mệnh quá sáng, sáng như một đống lửa giữa đêm đen, căn bản không cần nhắm, cứ thế hiện ra rõ mười mươi trước mắt hắn. Ngươi nếu bình an, chính là ngày nắng. Hôm nay là một ngày nắng đẹp, rất hợp để bắn tên. Ninh Khuyết hít sâu một hơi, giơ cung sắt nhắm thẳng về phía vách tuyết xa xôi, cánh tay phải chậm rãi kéo về phía sau. Cây cung sắt cứng rắn khẽ biến hình, dây cung lún sâu vào giữa những ngón tay hắn. - Thế giới này là phẳng, thật tốt. Nói xong câu đó, hắn buông tay. Dây cung căng cứng cọ sát vào đầu ngón tay bật ngược lại với tốc độ cực cao, kéo theo phù tiễn mãnh liệt bắn ra! Mũi tên sắc lẹm tức khắc lao vút đi từ bệ tỳ cung. Khi nó di chuyển đến một khoảng cách nhất định, viên kim cương khảm trên bệ tỳ cọ sát nhẹ một cái vào thân tên kim loại. Đỉnh kim cương được mài giũa với những mặt cắt cực kỳ phức tạp, giống như ngòi bút đẫm mực đặt xuống mặt giấy, tùy ý vẽ ra một đường trên thân tên. Đó chính là khoảng trống trên phù văn của thân tên, chính là nét vẽ cuối cùng của đạo phù đó. Đuôi tên rời khỏi bệ tỳ cung cuối cùng. Không biết là do tốc độ quá nhanh hay do phù văn trên thân tên được kích phát, khi đuôi tên thoát khỏi thân cung, nó kéo theo một luồng khí lưu trắng sữa. Sau đó, Nguyên Thập Tam Tiễn biến mất trong luồng khí lưu trắng sữa kia. ... Long Khánh hoàng tử đang khoanh chân trên vách tuyết cảm nhận được khí tức thiên địa dao động từ xa truyền tới, thậm chí hắn cảm nhận rõ ràng sự thù địch và sát ý của Ninh Khuyết, nhưng hắn không hề để tâm, thậm chí còn khinh miệt không thèm mở mắt. Trong thức hải của hắn lúc này, nửa bầu trời hắc ám đã thối lui, tinh tú rực rỡ sắp chiếm lĩnh toàn bộ vòm trời. Trên thanh củi phía sau hắn, hoa đào đã nở rộ, cánh hoa cuối cùng sắp bung ra sự rung động cuối cùng. Con đường tu hành càng đi lên càng gian nan, phá cảnh càng khó, lúc phá cảnh cũng càng nguy hiểm. Thế nhưng đôi bên cách nhau xa như vậy, hắn căn bản không tin đối phương có thủ đoạn gì có thể can thiệp đến mình. Cách mười mấy dặm mà đả thương người từ xa, nếu không phải kiếm của Kiếm Thánh Liễu Bạch thì chỉ có thể là bậc thánh nhân đã bước vào cảnh giới Vô Cự trong truyền thuyết. Nhưng trên đời này thực sự có nhân vật như vậy tồn tại sao? Huống chi bên cạnh y còn có Đạo Si Diệp Hồng Ngư hộ pháp. Đó là suy nghĩ chân thực của Long Khánh hoàng tử ở lần đầu tiên trong đời sắp vào Tri Mệnh. Và ngay sau đó, hắn biết mình đã sai. ... Ninh Khuyết vừa mới phá cảnh, tinh thần khí thế đang ở đỉnh cao hoàn hảo nhất trong đời. Hắn không cần điều chỉnh, không cần chờ đợi, thậm chí không cho phép niềm vui tiếp tục dâng trào, liền bắn ra mũi Nguyên Thập Tam Tiễn mạnh nhất của mình. Niệm lực minh tưởng tích lũy suốt mười mấy năm qua, ý vị kiên cường để lại trong tim sau những lần giãy giụa gian khổ, tất cả nhận thức về thiên địa cùng những cảm xúc hận thù, không cam lòng, oán phẫn, lãnh khốc, hết thảy đều theo mũi tên này mà phát tiết ra ngoài. Không liên quan đến ân oán nhưng thực sự vô cùng khoái ý. Nước hồ Đại Minh cuộn trào rung chuyển, lũ cá kinh hoàng bất an. Từ đồng cỏ đến vách tuyết, vô số lá rụng bay lả tả, ngọn cây hoảng hốt né tránh tạo thành một đường ống rỗng. Mũi tên vô hình tiến bước trong đường ống rỗng này. Mũi tên này. Làm kinh động mặt hồ tĩnh lặng. Làm náo loạn rừng rậm âm u. Làm khô héo đóa đào mới nở. ... Long Khánh hoàng tử bàng hoàng mở mắt nhìn về phía thung lũng xanh mướt, sắc mặt tức khắc trở nên trắng bệch. Long Khánh hoàng tử bàng hoàng cúi đầu nhìn xuống ngực áo đen, đồng tử tức khắc trở nên vô cùng bi thống. Trên ngực áo đạo bào màu đen đã nở ra một đóa hoa. Không phải đóa hoa vàng rực rỡ sau khi Đạo pháp Tây Lăng đại thành trong giấc mộng tuyệt mỹ. Mà là một đóa hoa máu. Sau đóa hoa là một cái lỗ. Một cái lỗ trống rỗng. Bên trong lỗ không có gì cả. ... Khoảnh khắc trước, Nguyên Thập Tam Tiễn đen dài mảnh khảnh biến mất trên dây cung của Ninh Khuyết, biến mất trong luồng khí lưu nguyên khí trắng sữa. Khoảnh khắc sau, Nguyên Thập Tam Tiễn đã đến trước mặt hoàng tử Long Khánh. Mũi phù tiễn này bay đi dường như không cần thời gian, có thể bỏ qua khoảng cách. Mũi phù tiễn cứng rắn đâm xuyên thẳng qua lồng ngực và bụng của Long Khánh, kéo ra một đóa hoa máu cực kỳ cường điệu, xé nát tuyết sơn khí hải trong cơ thể hắn, sau đó như một tia chớp đen tiếp tục bay điên cuồng cho đến khi cắm vào đỉnh núi xa tít tắp phía sau vách tuyết. Ầm một tiếng nổ lớn. Lớp tuyết tích tụ ngang lưng chừng ngọn núi đó bắt đầu sụp đổ, dần hóa thành một dòng thác trắng xóa, tiếng vang như sấm dậy. Bầu trời quang đãng bỗng chốc trở nên u ám, phía cực Bắc của Hoang nguyên mây đen kéo đến nghịt trời. Long Khánh hoàng tử cúi đầu nhìn cái lỗ xuyên thấu giữa ngực bụng mình, cơ thể chậm rãi run rẩy. Mũi tên đó quá nhanh, nhanh đến mức hắn căn bản không kịp phản ứng, nhanh đến mức sau khi hoa máu phun ra, máu trong vết thương kinh hoàng còn chưa kịp thấm ra ngoài thì nó đã xuyên thủng cơ thể hắn, biến mất không dấu vết. Đóa hoa đào trên thanh củi bên cạnh hắn đã khô héo. Tinh tú rực rỡ trong thức hải đã vỡ tan tành, vệt đêm đen còn sót lại cũng đã bị xé thành mảnh vụn. Long Khánh hoàng tử khẽ nhếch khóe môi, mỉm cười một cách gian nan và bàng hoàng, nhưng nụ cười đó lại đau đớn đến thế, cái đau thấu tận tâm can. Muôn vàn khe suối đọng thành nước, rồi hội lưu thành sông, gian nan vượt qua vạn dặm hẻm núi đồi núi bình nguyên bãi bồi, cuối cùng sóng trào cuồn cuộn cuốn cát cuồng bạo sắp phun trào ra biển, lại gặp phải vách núi vạn trượng chắn ngang, sóng tan thành bọt trắng thật thảm đạm biết bao. Đó chính là tâm trạng của hắn lúc này. Hắn vốn là một vị vương tử trong đô thành Yến Quốc, liên tục gặp kỳ ngộ, nhìn quen những thứ phồn hoa nhất thế gian, trải qua những điều may mắn nhất trần đời. Đang độ thanh xuân đã được du hành các nước khắp nơi để tài quyết, cuối cùng được Hạo Thiên ban ân biến thành thần tử rực rỡ mỹ lệ của Đào Sơn. Hôm nay, rốt cuộc hắn cũng sắp vượt qua cửa ải quan trọng trên con đường tu hành, tiến nhập Tri Mệnh Cảnh. Chỉ cảm thấy thân tâm thư thái vô cùng, lưng tựa sắc xanh mặt hướng núi tuyết, gỗ cũ nở đào non, nhân sinh dường như sắp viên mãn. Thế nhưng ngay lúc này, từ thiên ngoại bay tới một mũi tên. Một mũi tên hủy diệt tất cả của hắn. Hắn có thể nào không đau? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị