- Sự yên tĩnh tuyệt đối, không một tia âm thanh, không có kiến bò qua, không có lá cây lay động, cái gì cũng không có. Cuối cùng vì quá khao khát được nghe thấy tiếng động, màng nhĩ của ngươi sẽ trở nên nhạy bén vô cùng, ngươi thậm chí có thể nghe thấy tiếng những xác chết bên cạnh đang thối rữa, mà tiếng bụng những cái xác thối đó trương khí nổ tung lọt vào tai ngươi, giống như tiếng sấm đánh ngang tai!
Giọng nói thê lương của lão tăng vang vọng qua lại trong căn phòng u tĩnh, giống như vô số tiếng sấm đánh liên miên bất tuyệt.
- Xác chết trong phòng đều thối rữa hết rồi, hoặc biến thành xác khô, thế là ngay cả những âm thanh đó cũng không còn nữa. Một khắc trước còn khiến ngươi nôn mửa, khắc sau âm thanh đó đã trở thành thứ tốt đẹp nhất trong ký ức. Ngươi có biết cảm giác đó không?
- Đến cuối cùng, ngươi thậm chí có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản của chính mình, nghe thấy tiếng cơ bắp dần mất nước biến dạng, nghe thấy tiếng bao tử khô héo, tiếng ruột khô dính vào nhau co kéo... Rất kỳ diệu đúng không? Nếu ngươi nghe lâu rồi, ngươi tuyệt đối sẽ rất muốn nôn, nhưng vấn đề là ngươi không thể nôn.
Ánh mắt lão tăng mất đi toàn bộ ánh sáng, giống như tượng đá tê dại hồi tưởng lại cuộc đời tàn khốc mấy chục năm qua, lẩm bẩm nói:
⒦yhuyen.com- Tu hành giả dù mạnh đến đâu cũng không thể hoàn toàn không ăn không uống. Ngươi cần ăn thứ gì đó, dù là thứ cực kỳ khó nuốt. Nếu ngươi nôn thức ăn ra, ngươi sẽ chết.
Lão tăng bỗng nhiên rít lên thê lương:
- Ta biết cách sống này còn tàn khốc hơn cái chết. Khi bị Kha Hạo Nhiên u cấm ở nơi này, ta nên tự sát. Nhưng cái tên nhìn có vẻ thô hào kia lại sở hữu tâm tư âm hiểm hơn cả ác quỷ. Hắn biết ta đã một lần tham sống sợ chết lúc đó, thì sẽ vĩnh viễn không nỡ chết! Hắn mới thực sự là một con ác quỷ!
Ninh Khuyết im lặng một lát rồi hỏi:
- Mấy chục năm qua, ngươi ăn cái gì để chống đỡ?
Dưới chân lão tăng là núi xương, có những thi thể cũ kỹ bị gió khô thổi cạn, có những bộ hài cốt trắng hếu.
⒦yhuyen.com
Ánh mắt Ninh Khuyết rơi vào đó, không nhịn được nhíu mày.
⒦yhuyen.comMạc Sơn Sơn nhìn theo ánh mắt hắn, phát hiện dưới chân núi xương có rất nhiều vụn xương, những vụn xương đó giống như dấu vết do dã thú gặm nhấm để lại. Đột nhiên nàng hiểu ra một số chuyện, cơ thể run rẩy dữ dội, sắc mặt trắng bệch lạ thường.
Nhìn phản ứng của hai người, lão tăng cười lớn, tiếng cười thê thiết nhọn hoắt, giống như một con quỷ già bi thương mang theo oán độc đang khóc lóc. Lớp da chảy xệ trên mặt nhăn nhúm lại như đang khóc thật, chỉ là đại khái vì cơ thể thiếu nước nghiêm trọng, giọt nước mắt rỉ ra nơi khóe mắt già nua kia lại đục ngầu như sữa đá.
Nhìn giọt nước mắt đục ngầu đó, nghe tiếng khóc cười điên cuồng nát tan tâm can ấy, nghĩ đến những ngày tháng sống không bằng chết của lão tăng khi bị u cấm trong sơn môn Ma tông mấy chục năm, e rằng người có trái tim sắt đá nhất cũng sẽ nảy sinh lòng chua xót thương hại. Thế nhưng Ninh Khuyết hoàn toàn không có cảm thụ phương diện này. Hắn nhìn lão tăng và nói:
- Sự thương hại không phải là thứ có thể van nài mà có.
Tiếng cười điên dại của lão tăng dần tắt, đôi mắt như lửa quỷ nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
Ninh Khuyết nghiêng đầu nhìn bức tường đá, im lặng một lát rồi nói:
- Đại khái là vì lúc nhỏ gặp quá nhiều nguy hiểm, ta là một người rất thiếu cảm giác an toàn. Lúc rảnh rỗi ta thường thích nghĩ nếu mình gặp chuyện thì phải làm sao? Ai sẽ nuôi lớn Tang Tang? Nếu Tang Tang gặp chuyện thì sao? Ta phải làm thế nào mới thuyết phục được mình tiếp tục sống?
- Nếu có kẻ dùng cách ngươi từng làm để đối phó với Tang Tang, ta sẽ đau khổ nghĩ xem phải báo thù thế nào. Một đao giết chết ngươi tự nhiên là quá hời cho ngươi, chặt đứt tay chân ngươi rồi ngâm vào hũ phân thì đại khái ngươi cũng chẳng trụ được lâu, không thể khiến ngươi chịu đựng nỗi đau đớn đằng đẵng, ta tự nhiên cũng không sảng khoái.
Hắn thu hồi ánh mắt nhìn về phía lão tăng, mỉm cười tán thưởng:
⒦yhuyen.com
- Bây giờ nghĩ đến những ngày tháng mấy chục năm qua của ngươi, mới phát hiện ra tiểu sư thúc quả nhiên là thiên tài 'nhất pháp thông vạn pháp thông', ngay cả việc hành hạ người khác cũng có thiên phú như vậy. Ta sẽ không thương hại ngươi, ta sẽ học tập phương pháp này, chỉ hi vọng sau này sẽ không phải dùng tới.
Lão tăng không biết Tang Tang là ai, Mạc Sơn Sơn biết, nàng liếc nhìn Ninh Khuyết một cái.
Lão tăng mỉm cười, không nói gì thêm. Những lời chất vấn liên tiếp vừa rồi đã giúp lão giải tỏa phần nào nỗi oán hận tích tụ mấy chục năm. Bây giờ lão có việc quan trọng hơn phải làm.
Lão chậm rãi cúi đầu, đưa đôi môi khô khốc dịu dàng dời về phía thiếu nữ trong lòng bàn tay.
Diệp Hồng Ngư lạnh lùng nhìn lão tăng, nhưng trên làn da trần trụi lại không kìm được nổi lên những nốt da gà vì sợ hãi. Nhìn trân trân cảnh mình bị xé thành từng mảnh nhỏ rồi bị ăn dần ăn mòn, không ai có thể hoàn toàn xua tan nỗi sợ trong lòng.
Trong căn phòng tối tăm u tịch không một tiếng động bỗng vang lên một tiếng "xoảng" lanh lảnh.
Ninh Khuyết rút thanh phác đao sau lưng, đôi đầu gối đột nhiên bật nảy như một con mãnh hổ phục kích trong đám cỏ rậm suốt đêm cuối cùng cũng tóm được điểm yếu của con mồi, mãnh liệt lao về phía lão tăng trong núi xương.
Đang ở giữa không trung, một luồng đao quang lạnh lẽo như mưa rào đổ ập tới.
Hắn và Mạc Sơn Sơn bị lão tăng dùng một ánh mắt khống chế, thức hải bị thương nghiêm trọng, ý thức không thể điều khiển bất kỳ bộ phận nào của cơ thể. Thế nhưng không biết tại sao hắn lại khắc phục được chướng ngại này, cưỡng ép khống chế cơ thể mình. Lúc này lão tăng đang cúi đầu chuẩn bị gặm nhấm máu thịt Diệp Hồng Ngư, hẳn là không thể chú ý đến động tĩnh của hắn, chính là cơ hội tốt nhất để tập kích.
Khi lão tăng nhìn thấy luồng đao quang đó bằng dư quang, thanh phác đao trong tay Ninh Khuyết chỉ còn cách cổ lão nửa thước. Bất kể nhìn từ góc độ nào, lão đều không thể ngăn cản cái chết ập đến nữa.
Thế nhưng dư quang vẫn là ánh mắt.
Lão tăng nhìn thấy đao quang, tâm ý liền động.
Ngoại trừ ánh sáng thần thánh của Hạo Thiên, thế gian không có thứ gì nhanh hơn tâm ý.
Một luồng sức mạnh tinh thần không quá mạnh mẽ nhưng cảnh giới thuần hòa đến cực điểm từ ánh mắt lão tăng tản mát ra. Giữa núi xương khô, vô số khúc xương trắng theo khí cơ bay vọt lên, một khúc xương đùi to khỏe chắn ngang trước luồng đao quang sáng rực kia!
Khúc xương đùi trắng hếu to khỏe này không biết là di hài của cường giả Ma tông nào năm xưa, linh hồn đã mất từ lâu nhưng sự cường hãn vẫn còn đó, va chạm mãnh liệt với đao mang, xuất hiện một vết sứt cực lớn lại không bị gãy đôi!
Cả căn phòng đều là Phiền Lung trận pháp do tiểu sư thúc bố trí năm đó, phù văn do hai vị sư huynh khắc trên phác đao không thể hấp thụ được bất kỳ thiên địa nguyên khí nào. Hắn căn bản không thể đối kháng trực diện với khúc xương do niệm lực lão tăng trực tiếp khống chế!
Ninh Khuyết kêu lên một tiếng đau đớn, lực lượng khổng lồ truyền đến từ lưỡi đao trực tiếp làm gãy cổ tay hắn, cơ thể văng mạnh về phía sau. Đang ở giữa không trung, một luồng máu tươi đã phun ra từ miệng.
Giữa núi xương, những mảnh vụn xương trắng bị niệm lực lão tăng kích phát bám sát theo sau, "bành bạch" đánh vào người hắn như mưa sa bão táp. Trong nháy mắt, hắn đã phải chịu hàng trăm hàng ngàn lần trọng kích, máu tươi không ngừng tuôn ra, xương cốt trên người không biết đã gãy bao nhiêu cái.
"Bạch" một tiếng, Ninh Khuyết ngã trọng thương xuống đất, lại một ngụm máu nữa phun lên vạt áo. May mà trận mưa bão xương trắng kia rời khỏi phạm vi núi xương liền rơi lả tả xuống đất, không tấn công thêm nữa.
Nỗi đau đớn cuồn cuộn truyền đến từ khắp nơi trên cơ thể, giống như toàn bộ xương cốt đều đã gãy hết. Ninh Khuyết nhíu mày, dùng phác đao cắm xuống đất muốn đứng dậy, nhưng rốt cuộc vẫn không thể chống lại thương thế trong người, một đầu gối quỵ mạnh xuống mặt đất.
Lão tăng sắc mặt trắng bệch, đôi má hõm sâu, u quang trong đồng tử đại thịnh, cơ thể hơi lảo đảo. Rõ ràng để đối phó với cú tập kích của Ninh Khuyết, lão cũng đã phải trả giá cực lớn. Sức mạnh tích lũy mấy chục năm và miếng máu thịt vừa ăn lúc nãy đều bị buộc phải tiêu hao sạch. Tuy nhiên, bất kể suy yếu thế nào, lòng bàn tay lão vẫn kiểm soát chặt chẽ Diệp Hồng Ngư.
...
Pháp trận của Tài Quyết cách tuyệt thiên địa khí tức là sự tồn tại khủng bố nhất đối với tu hành giả, vì không có thiên địa nguyên khí, tuyệt đại đa số đạo thuật đều hoàn toàn không thể triển khai. Đặc biệt là cái liếc mắt chứa đựng vô thượng cảnh giới lúc trước của Liên Sinh đại sư đã trực tiếp làm tổn thương thức hải tu hành giả, khiến họ căn bản không thể dùng ý thức khống chế cơ thể mình. Tu hành giả rơi vào hoàn cảnh này giống như thư gia mất đi bút lông, nhạc gia mất đi cây thất huyền cầm, tuy có kiến thức nhưng mất đi mọi năng lực, chắc hẳn sẽ rơi vào tuyệt vọng hoàn toàn.
Nhưng Ninh Khuyết khác với tuyệt đại đa số tu hành giả trên thế gian. Hắn vừa mới học tu hành, hơn mười năm qua khi vật lộn giữa ranh giới sinh tử, thứ hắn dựa vào chưa bao giờ là đạo pháp phi kiếm mà là cơ thể của chính mình và ba thanh đao sau lưng.
Bị Liên Sinh đại sư dùng một ánh mắt trọng thương thức hải cũng không thể khiến hắn tuyệt vọng, bởi vì qua vô số trận chiến tôi luyện, khả năng kiểm soát nhục thân của hắn mạnh đến mức người bình thường khó lòng tưởng tượng nổi. Thậm chí xương cốt cơ bắp của cơ thể có thể tự mình điều khiển. Trong khoảng thời gian đối thoại dài dằng dặc lúc trước, hắn luôn không ngừng co thắt và thả lỏng cơ bắp với tần suất cao, chính là muốn cơ thể thực sự giãn ra, thoát khỏi sự khống chế của thức hải mà đưa ra phản ứng của chính mình.
Phải nói rằng Ninh Khuyết thực sự là người rất giỏi chiến đấu, đặc biệt là khi ở trong tình cảnh lấy yếu chống mạnh tưởng chừng tuyệt vọng này, hắn càng bình tĩnh thì ý thức chiến đấu càng mạnh mẽ. Chỉ tiếc là khoảng cách thực lực giữa đôi bên đã lớn đến mức không thể bù đắp bằng phán đoán suy tính và ý thức chiến đấu đơn thuần.
- Khả năng kiểm soát cơ thể của ngươi không ngờ mạnh đến mức này?
Lão tăng hơi cảm thấy kinh ngạc nhìn Ninh Khuyết đang quỳ một gối trên mặt đất, hai dải lông mày trắng chậm rãi bay lên, thấp giọng cảm thán:
- Người Hoang tuy thể phách cường kiện, nhưng về mối liên hệ chủ phụ giữa ý thức và cơ thể so với ngươi vẫn còn kém một bậc. Không ngờ thư viện hành tẩu đời này lại là một vật liệu tốt để tu ma, đáng tiếc, thật là quá đáng tiếc.
Ninh Khuyết bị thương nặng, không còn cách nào nắm chặt chuôi đao trong tay nữa. Cơ thể lảo đảo hai cái, cuối cùng lại ngã xuống đất một lần nữa. Hắn cũng không nghe rõ lão tăng nói gì, lau đi vết máu nơi khóe môi, đau đớn ho khan hai tiếng.
Chuyện xảy ra lúc nãy quá nhanh, Mạc Sơn Sơn hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý. Lúc này nhìn Ninh Khuyết nằm trong vũng máu, ánh mắt nàng tràn đầy vẻ lo lắng nhưng không cách nào bò lại gần xem hắn rốt cuộc ra sao.
Ninh Khuyết nhìn ánh mắt của nàng, gian nan dùng tay chống đất từ từ bò lại, ngồi lưng tựa lưng với nàng, lại đau đớn ho thêm hai tiếng, thở dốc suy yếu nói:
- Tạm thời chưa chết được, nhưng lần này thực sự không động đậy nổi nữa rồi.
Lão tăng nhìn hắn, càng nhìn càng thấy yêu thích, tiếc nuối nói:
- Mỹ tài lương tư thế này, nếu không phải đệ tử thư viện, ta thực sự muốn truyền hết y bát cho ngươi, để xem sau này ngươi rốt cuộc có thể đi đến bước nào.
Ninh Khuyết từng thực sự nghĩ mình là thiên tài tu đạo, nhưng đời này trải qua ngàn cay muôn đắng mới bước chân vào con đường tu hành. Vừa vào đã thấy quá nhiều cường giả thực sự, lại có quái thai như nhị sư huynh, Trần Bì Bì, lại gặp những thiên tài thiếu nữ như Thư Si, Đạo Si, mới dần dứt bỏ ý nghĩ viển vông đó, nhận ra tư chất tu hành của mình chẳng qua chỉ là hạng tầm thường.
Cho nên lúc này nghe lão tăng cảm thán, hắn không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, gian nan nhếch khóe môi, thở dốc tự giễu:
- Tuyết sơn khí hải chỉ thông mười khiếu, cư nhiên cũng là mỹ tài lương tư?
Lão tăng nhìn hắn suy yếu nói:
- Ngươi nếu nguyện tu Ma, dù một khiếu không thông thì đã sao?
Ninh Khuyết suy yếu tựa vào lưng Mạc Sơn Sơn, nhìn lão tăng trong núi xương cười gian nan, nói:
- Đại sư, bây giờ ta bằng lòng theo ngươi tu ma, vậy ngươi có thể thả mấy người chúng ta ra không? Hà tất phải đánh sống đánh chết nữa.
Lão tăng dùng ánh mắt thương xót nhìn hắn, suy yếu nói:
- Lúc này hà tất nói lời bông đùa?
Ninh Khuyết ho hai tiếng, thở dốc nói:
- Không phải chuyện đùa, ta có thể lấy nhân cách của Phu Tử ra thề.
Lão tăng gian nan nhe răng cười:
- Ta và Kha Hạo Nhiên cả đời là địch, hiểu rõ dáng vẻ thực sự của thư viện hơn bất kỳ ai trên đời. Người khác có lẽ sẽ tin, nhưng ta thì biết người bước ra từ thư viện không một ai có thể tin được.
Ninh Khuyết nghe vậy không nhịn được ha ha cười lớn, nhưng lại khiến lồng ngực một trận khó chịu, lại ho dữ dội.
Lão tăng nhìn hắn không hiểu nói:
- Ngươi lẽ ra nên đại nhẫn nhục, tại sao lúc nãy lại chọn thời điểm đó ra tay? Tuy thời điểm đó không tệ, nhưng chung quy vẫn hơi sớm một chút. Nếu ngươi có thể đợi đến lúc ta đang nuốt máu thịt, chẳng phải sẽ tuyệt diệu hơn sao?
Ninh Khuyết lau đi vết máu vừa ho ra, nói:
- Quả thực hơi sớm một chút, chủ yếu là vì ta không thích nhìn cảnh ăn thịt người.
Nghe đến ba chữ "thịt người", thần tình lão tăng dần trở nên oán độc, lạnh giọng nói:
- Ta đã gặm xương cốt thịt khô mấy chục năm, đến cuối cùng những miếng thịt đó đều thành bã củi không chút nước, ngươi tưởng ngon lắm sao?
Lão tăng nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi đang ngồi lưng tựa lưng vào nhau, oán độc nói:
- Trước kia hành tẩu thế gian ăn những miếng thịt người đó, hoặc là vì mưu đồ, phần lớn là vì sự mạnh mẽ của chính mình. Lẽ nào ngươi nghĩ ta là một tên điên biến thái thích ăn thịt người? Lẽ nào ngươi nghĩ thịt người thực sự rất ngon sao?
Lão tăng nghĩ đến tà áo xanh lướt qua ma điện mấy chục năm trước, cười một cách bệnh hoạn:
- Kha Hạo Nhiên phong ấn ta trong cái địa ngục cách biệt thế gian này chính là muốn ép ta ăn thịt người. Sau này lại có một gã từng đến đây, bất kể ta cầu xin hắn thế nào, hắn cũng không chịu thả ta hay giết ta, ngược lại còn đi nhặt mười mấy cái xác ném cho ta làm cơm ăn, nói đó là ơn ban của Hạo Thiên dành cho ta. Nếu ta ăn người là ma, vậy bọn họ là cái gì?
Lão liếc nhìn Diệp Hồng Ngư đang bướng bỉnh mím môi, không chịu cầu xin cũng không chịu kêu đau, sắc mặt trắng bệch dưới lòng bàn tay mình, rồi nhìn Ninh Khuyết lạnh lùng nói:
- Nữ tử Đạo môn này là phần thịt tươi đầu tiên ta được ăn trong mấy chục năm qua, so ra thì mùi vị đã tốt hơn rất nhiều. Ngươi có muốn ăn một miếng thử không?
Ninh Khuyết nhìn đôi mắt u u như quỷ của lão tăng, im lặng một lát rồi nói:
- Không cần, ta biết không ngon.
Mạc Sơn Sơn suy yếu tựa vào lưng hắn không hiểu ý câu nói này, tưởng rằng hắn chỉ đang thuật lại một sự thực: bất kỳ ai cũng không cần tự mình nếm thử mới biết đạo lý thịt người không ngon.
Thế nhưng lão tăng lại nghe hiểu lời hắn. Trên gương mặt già nua hiện lên vẻ kinh ngạc, ánh mắt oán độc trong nháy mắt biến lại thành thương xót từ ái, tán thưởng cảm thán:
- Thư viện quả nhiên vẫn là thư viện, bội phục.
----------oOo----------