Nhan Sắt đại sư bước đến bên bàn, nhìn lão nhân rồi lắc đầu, thở dài một tiếng. Lão quay sang nhìn Trần Bì Bì đang cúi gầm mặt im re như con chim cút, lại lắc đầu thở dài thêm tiếng nữa, rồi hỏi:
- Quan chủ dạo này vẫn khỏe chứ?
Nghe câu hỏi này, Trần Bì Bì ngẩng đầu lên, nghi hoặc trả lời:
- Ngài thừa biết ta bao nhiêu năm nay vẫn luôn ở thư viện, sao biết được hắn sống tốt hay không?
Nhan Sắt khẽ vuốt chòm râu thưa thớt, trợn mắt nhìn hắn, mất kiên nhẫn nói:
ḳyhuyen.com- Đã không biết thì cũng chẳng có chuyện gì để ôn lại. Ngươi đã sớm trốn khỏi quan rồi, vậy ta còn cần phải nể mặt ngươi nữa không?
Trần Bì Bì càng lúc càng mù tịt, gãi sau gáy nói:
- Đương nhiên là không cần.
Nhan Sắt đại sư quát lên:
- Thế sao ngươi còn chưa nhường chỗ cho ta? Cứ đứng đực ra đó như con ngỗng ngốc nhị sư huynh ngươi nuôi làm cái gì?
Trần Bì Bì vội vàng đứng dậy nhường ghế, lủi thủi đứng sang một bên. Lúc này hắn mới hiểu hóa ra lão đạo này muốn đánh cờ với Quang Minh Đại Thần Quan. Hắn không khỏi cảm thấy kinh ngạc xen lẫn bất lực, thầm nghĩ chẳng ai biết hai lão bất tử này đang nghĩ gì, ai mà ngờ được một tiếng "mời" của Quang Minh thần tòa lại là mời lão ngồi xuống đánh cờ.
ḳyhuyen.com
Nhan Sắt đại sư chẳng thèm quan tâm hắn nghĩ gì, khẽ phẩy đạo bào, ngồi xuống một cách cực kỳ tiêu sái. Lão liếc nhìn cục diện trên bàn cờ, thấy quân đen đang chiếm ưu thế lớn thì vô cùng hài lòng, ném cho Trần Bì Bì một ánh mắt tán thưởng.
ḳyhuyen.comLão nhân đối diện bàn cờ khẽ mỉm cười, xòe tay phải ra hiệu đến lượt Nhan Sắt hạ quân.
Nhan Sắt đại sư hạ xuống một quân cờ, chép miệng một cái rồi nói:
- Dạo này vẫn ổn chứ?
Lão nhân cầm một quân trắng, nhẹ giọng trả lời:
- Mỗi năm khi ngươi về Đào Sơn đều đến U Các thăm ta, tự nhiên biết ta ở đó sống thế nào. Còn nếu nói về gần đây, thì sống thực sự rất tốt.
Nhan Sắt đại sư nhìn chằm chằm vào những nước cờ đan xen dọc ngang trên bàn, im lặng một lát rồi bỗng nhiên lên tiếng:
- Dù ở Đào Sơn có không vừa ý, tại sao nhất định phải đến thành Trường An?
Lão nhân mỉm cười đáp:
- Hôm nọ sư đệ của ngươi cũng đã hỏi ta câu này.
ḳyhuyen.com
...
Tuy một người trong đó không mặc đạo bào, nhưng bên bàn cờ thực sự là hai lão đạo sĩ. Hơn nữa, đó còn là hai lão đạo sĩ lỗi lạc nhất của Hạo Thiên Đạo trong những năm qua, hai lão đạo sĩ có tư cách lưu danh trong sử sách.
Trần Bì Bì dù đã là đại tu hành giả bước vào cảnh giới Tri Mệnh, thân thế bối cảnh đủ để ngạo thị thế gian, nhưng trước mặt hai lão đạo sĩ này, hắn cũng chỉ đành ngoan ngoãn đóng vai hậu bối học trò, thành thật bưng trà rót nước, không dám mở miệng.
Nhan Sắt đại sư hớp một ngụm trà, dùng đầu lưỡi liếm đi một lá trà dính trên răng cửa, cau mày cảm thấy trà này đúng là tệ quá. Sau đó lão ngẩng đầu lên nói:
- Năm xưa quan chủ luôn cho rằng ngươi mới là người mạnh nhất trên Đào Sơn, thậm chí mạnh hơn cả chưởng giáo, không biết bây giờ có còn như vậy không.
Lão nhân nhớ tới đạo nhân áo xanh kia, khẽ mỉm cười nói:
- Trước mặt quan chủ, ai dám ngông cuồng nói đến hai chữ mạnh mẽ.
Nhan Sắt đại sư cầm một quân cờ Đen chỉ ra phía ngõ phố ngoài cửa Lão Bút Trai, nói:
- Nhưng cho dù ngươi có mạnh hơn quan chủ thì đã sao? Đây là thành Trường An, đây là đại trận của ta, ngươi không thể thắng được ta.
Lão nhân gật đầu thừa nhận. Một nhân vật ở tầng thứ như lão đương nhiên hiểu rõ thành Trường An chính là Kinh Thần Đại Trận trong truyền thuyết. Nhan Sắt là người điều khiển trận, chỉ cần ở trong Trường An thì sẽ đứng ở vị trí bất bại.
- Ta vẫn giữ quan điểm như ngày đó.
Lão nhân nhìn đối diện bàn cờ, mỉm cười nói:
- Ta chẳng qua chỉ là một lão đạo đang thoi thóp, một đại trận như thành Trường An nếu dùng lên người ta thì thực sự là lãng phí của trời, chắc hẳn ngươi cũng nghĩ như vậy.
Nhan Sắt đại sư thở dài một tiếng, nói:
- Hai chữ 'thoi thóp' dùng hay lắm. Chúng ta đều đã già rồi, mắt thấy sắp trở về vòng tay của Hạo Thiên, có thể tham luyến thêm chút bi hoan của nhân gian cũng là tốt. Nếu lần này ngươi không đến, ta ít nhất còn có thể sống thêm được một năm rưỡi nữa, tin rằng ngươi cũng sẽ có nhiều thời gian hơn.
Lão nhân nhìn lão bình thản nói:
- Ngươi biết đôi mắt của ta đôi khi cực kỳ may mắn có thể nhìn thấy một vài hình ảnh trước cả thời gian, cho nên ta rất rõ lần này đến thành Trường An, sẽ rất khó để rời đi.
Nhan Sắt đại sư lắc đầu nói:
- Đã như vậy, hà tất phải đến đây.
Lão nhân nói:
- Mỗi người cuối cùng đều sẽ trở về nguồn cội của sinh mệnh, về vòng tay của Hạo Thiên, điều này không khiến ta nảy sinh lòng sợ hãi. Thời gian chỉ là thứ tự xảy ra của các sự kiện, đối với những người sử dụng thời gian như chúng ta, chúng ta cần dùng thời gian để hoàn thành những sự kiện nên hoàn thành. Nếu không thể hoàn thành, thì thời gian cũng không còn ý nghĩa.
Nhan Sắt đại sư trầm mặc, khẽ đặt quân đen giữa ngón tay xuống bàn cờ, nói:
- Cho nên ngươi đến Trường An là muốn quay lại điểm xuất phát của thời gian, tiếp tục làm nốt chuyện của năm đó?
Lão nhân đáp lại một nước cờ nhưng không nói gì.
Nhan Sắt đại sư bật cười, nhìn lão nói:
- Tu hành đến cuối cùng đều là tu bản tâm, đến cái tầm lão già sắp mục nát như chúng ta, làm sao mà thay đổi ý nghĩ được nữa? Thôi vậy, dù sao bây giờ ta đã có truyền nhân, đối với thế gian này cũng không còn quá nhiều si luyến luyến tiếc. Đúng rồi, hồi đó ngươi còn bị nhốt, chắc là không biết.
Lão nhân hiểu rất rõ tạo hóa của Nhan Sắt trên phù đạo, càng hiểu rõ một vị thần phù sư muốn tìm được truyền nhân có tiềm chất khó khăn đến nhường nào. Nghe nói lão đã tìm được truyền nhân, lão nhân không khỏi vừa kinh ngạc vừa mừng cho đối phương.
Nhan Sắt đại sư nhìn thần tình của lão, đắc ý khoe khoang:
- Đồ đệ của ta không phải người thường đâu, dầm một trận mưa là có thể ngộ thấu bản nghĩa của phù đạo, cảnh giới sau này chắc chắn vượt xa ta. Những chuyện khác ta không tranh chấp với lão già nhạt nhẽo như ngươi, nhưng ta có thể truyền thừa bản lĩnh này xuống, thì tuyệt diệu hơn ngươi quá nhiều.
Lão nhân khẽ mỉm cười, liếc nhìn Tang Tang vẫn im lặng đứng bên cạnh, nhẹ giọng nói:
- Ta cũng có đồ đệ rồi, hơn nữa nàng cũng cực kỳ tốt. Ta nghĩ tương lai chắc chắn không kém đồ đệ của ngươi đâu.
Lời nói thản nhiên nhưng lại lộ ra lòng tin cực kỳ mãnh liệt cùng tâm lý tranh đua hiếm thấy. Trong mắt lão nhân, Tang Tang là món quà Hạo Thiên ban tặng, là cơ duyên lớn nhất đời lão. Nhan Sắt dù có may mắn tìm được truyền nhân thần phù sư thì dù thế nào cũng không thể sánh được với nàng đồ đệ yêu quý của lão.
Nhan Sắt đại sư hơi ngẩn ra, chấn kinh vì Quang Minh Thần Tọa lại tìm thấy truyền nhân trước khi ra đi. Tuy nhiên, nhìn theo ánh mắt của lão nhân, lão phát hiện truyền nhân đó lại chính là Tang Tang. Thần sắc trên mặt lão tức khắc trở nên vô cùng quái dị, trong sự kinh ngạc sững sờ bắt đầu nảy sinh một cảm giác nực cười khó kiềm chế.
- Đồ đệ ngươi nhận... chính là nha đầu mặt đen này?
Lão nhân hơi lạ lẫm nhìn lão, rồi nghiêm túc nói:
- Chính là nó, nhưng Tang Tang không có đen.
- Ha ha ha ha ha!
Nhan Sắt đại sư một tay chỉ vào Tang Tang, một tay ôm cái bụng cười đau, nhìn lão nhân nói:
- Ngươi có biết, cái đứa đồ đệ khiến ngươi đắc ý vênh váo đến mức này... lại là thị nữ của đồ đệ ta không?
Lão nhân giật mình, nhíu mày hỏi:
- Người đó không phải là thân truyền đệ tử của Phu Tử sao?
Nhan Sắt đại sư đắc ý nói:
- Nhân lúc Phu Tử không có nhà, ta cũng tranh lấy được một cái danh phận làm sư phụ.
Lão nhân cảm khái nói:
- Hóa ra là vậy, không ngờ thanh niên kia lại có khí vận lớn đến thế... Nhưng dù cho Tang Tang là thị nữ của hắn thì đã sao? Tương lai Tang Tang lĩnh ngộ thần thuật ta truyền dạy, cho dù không về Tây Lăng Thần Điện kế vị, chắc chắn cũng là nhân vật lỗi lạc nhất trong thế hệ trẻ của Hạo Thiên Đạo Môn, đâu phải đồ đệ ngươi có thể sánh bằng?
Nhan Sắt đại sư hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói:
- Chưa nói đến đồ đệ của ta là quốc sư tương lai của Đại Đường, cũng chưa nói dưới sự dạy bảo của Phu Tử nó sẽ có tạo hóa gì, chỉ nói về quan hệ của hai đứa nó thôi: cho dù nha đầu này sau này có thành Quang Minh Thần Tọa, gặp đồ đệ ta vẫn cứ phải trải giường xếp chăn, thậm chí còn phải ấm giường cho nó nữa kìa.
Lão nhân thở dài:
- Ngươi đắc ý lắm sao?
Nhan Sắt đại sư nhổ một bãi nước bọt, nghiêm túc nói:
- Ít nhất có một khoản có thể ép chết tươi ngươi, tại sao không đắc ý?
...
Những lời đối thoại tưởng như ấm áp như lão hữu trùng phùng, nhưng giữa các hàng chữ lại ẩn chứa vô số phong sương vũ lộ, thần huy đạo tức. Cuộc tranh chấp cố chấp như trẻ con thực chất chẳng qua là vở kịch ngắn trước lằn ranh sinh tử.
Tang Tang lúc này đang lấy chổi và nước sạch từ hậu viện ra để dọn bãi nước bọt dưới đất. Nàng không hiểu hai lão nhân đang nói gì, chỉ thấy có vẻ rất ghê gớm, hơi lo lắng họ sẽ cãi nhau đến phát hỏa thậm chí là đánh nhau. Trần Bì Bì vẫn luôn ngồi thành thật bên bàn cờ thì nghe rõ mồn một những lời này. Đứng giữa hơi thở của hai nhân vật đứng trên đỉnh cao nhân gian, cảm nhận chiến ý đang tích tụ chưa phát, hắn căng thẳng sợ hãi đến cực điểm, thân hình mập mạp không biết đã vã ra bao nhiêu lớp mồ hôi, bủn rủn cả người.
Hắn không thể ngồi tiếp được nữa, hắn không thể giả vờ như không có chuyện gì, đây chỉ là hai lão đầu đấu khẩu dưới gốc hòe bên giếng đầu phố. Hắn đứng dậy, thở hổn hển nói:
- Ta có thể đi trước được không?
Lão nhân và Nhan Sắt đại sư cùng nhìn bàn cờ, đồng thanh nói:
- Không thể.
Bên bàn cờ, Trần Bì Bì là một cái van ổn định, cũng là một người chứng kiến. Thân thế hắn là van ổn định, thân phận thư viện là người chứng kiến. Nếu hắn rời đi lúc này, Nhan Sắt đại sư không khống chế được lão nhân rời đi, trận chiến sẽ bùng nổ sớm.
Trần Bì Bì bị câu nói đồng thanh của hai lão đạo làm giật mình, thân hình mập mạp run lên một cái, liền va đổ bàn cờ trên bàn. Lộp bộp lộp bộp, quân cờ đen trắng rơi xuống đất, lăn tung tóe khắp nơi.
Nhan Sắt đại sư nhìn bàn cờ trống trơn, thở dài:
- Xem ra ván cờ này chỉ có thể hạ đến đây thôi.
Lão nhân im lặng một lát rồi gật đầu.
Tang Tang ôm chổi đứng bên cạnh đầy căng thẳng. Tuy nàng không hiểu hai người nói gì, nhưng nàng lờ mờ cảm nhận được sắp có chuyện không hay xảy ra.
Một người là sư phụ của thiếu gia, một người là lão sư của mình, Tang Tang không muốn họ đánh nhau. Đánh nhau sao bằng đánh cờ được, dù đánh cờ có tiếp tục đấu khẩu cũng tốt mà.
Nàng gác chổi sang một bên, cúi cái thân hình nhỏ nhắn xuống bắt đầu thu dọn những quân cờ đen trắng vương vãi trên đất.
Sau đó nàng bưng quân cờ đến bên bàn, đặt từng viên, từng viên một lên bàn cờ.
Chẳng mấy chốc, cục diện trên bàn cờ đã được phục nguyên như cũ, không một quân cờ nào bị đặt sai vị trí.
- May mà lúc nãy ta có nhìn qua một cái, không thì đúng là chịu chết.
Tang Tang hơi sợ hãi vỗ vỗ lồng ngực, rồi nhìn hai lão nhân bên bàn nói:
- Tiếp tục đánh đi.
Hai lão nhân không biết nói gì cho phải.
Trần Bì Bì nhìn chằm chằm vào những quân cờ đen trắng đó, càng không biết nói gì.
Hai bàn tay Tang Tang giấu sau lưng hơi siết chặt, nàng chậm rãi cúi đầu nhìn đôi giày cũ bên gấu váy, khẽ lầm bầm:
- Đã xếp xong rồi, sao không đánh tiếp?
Bỗng nhiên nàng ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt lá liễu sáng ngời nhìn hai lão nhân.
- Có phải đói rồi không? Để ta nấu mì cho các ngươi nhé, mì trứng ốp la được không?
----------oOo----------