Chương 737: Cùng Sơn Ác Thủy Xuất Ma Vật

Chương 737: Vùng khỉ ho cò gáy xuất hiện ma vật

Giữa biển rộng sóng vỗ, mấy trăm đạo binh nương gió vượt sóng, tiến vào một phương thiên địa xa lạ. Chúng rất nhanh đã đến bờ biển, rời nước lên bờ tại nơi này.

Trên bờ khắp nơi đều là thạch thuyền chưa làm xong bị bỏ lại, còn có vài võ sĩ tản mát du đãng. Nhưng chủ lực của chúng đã bị diệt sạch trong Nhân Gian Pháo Hỏa, kẻ sót lại đều là lão nhược bệnh tàn.

Vệ Uyên trực tiếp giết lên bờ biển, ma đao quét ngang, một luồng sát khí vô hình lướt qua, trong vòng trăm trượng sinh cơ nháy mắt biến mất, mấy chục tộc nhân Tông Phát ngã xuống ngay lập tức, trên người chẳng hề có chút vết thương nào.

Lúc này ma đao mới bắt đầu phát uy, vừa rồi nó bị áp chế suốt hành trình, thậm chí khi giao phong với song đao dài ngắn, Vệ Uyên đều nghe được tiếng rên rỉ thống khổ của nó, chỉ là Vệ Uyên đã phong miệng nó lại, không cho nó lên tiếng.

Trong lòng Vệ Uyên dấy lên một trận đau xót, hai thanh đao kia nếu không bị hư hại chính là bảo vật trân quý nhất trên người Bạc Nhận, đích thị là tiên nhận, chẳng kém hơn Ma Đao Thất Nguyệt bao nhiêu. Chỉ tiếc dưới bí pháp, chúng cũng bị rút hết tiên lực, hóa thành sắt vụn bay tán loạn.

Thời gian khẩn cấp, Vệ Uyên sai người bắt mấy tù binh để thẩm vấn, bản thân thì cất bước lên không, phóng tầm mắt quan sát hoàn cảnh phương thiên địa này.

Thiên địa này địa thế nhấp nhô bất định, thần thức Vệ Uyên tỏa ra bao trùm hơn năm trăm dặm nhưng vẫn chưa tìm thấy điểm cuối. Nơi đây chốn chốn đều là tuyệt phong hiểm ác cao mấy ngàn trượng, tựa như lưỡi dao xanh lam vươn thẳng chỉ trời cao.

Phóng mắt nhìn lại, Vệ Uyên liền thấy giữa dãy núi có một tòa thành trì. Quy mô thành trì không nhỏ, bên trong nhà cao san sát, trông vô cùng chật chội. Lúc này trong thành vẫn còn thấy không ít tộc nhân Tông Phát đang hoảng loạn chạy qua chạy lại, cửa thành đã đóng chặt, trên tường thành đứng không ít chiến sĩ nhưng chiều cao không đồng đều, phần lớn động tác chậm chạp, tuổi già sức yếu.

кyhuyen. Thời gian cấp bách, Vệ Uyên chẳng còn tâm tình công thành thêm lần nữa. Hắn trực tiếp phái ra mấy chục đạo binh, một nửa hiển hiện cảnh tượng tử trận của Bạc Nhận và Lôi Linh giữa không trung, nửa kia đồng thanh hô to: "Thủ lĩnh các ngươi đã toàn bộ tử trận, hiện tại phương thiên địa này quy về tay đại nhân Vệ Uyên trảm sát Bạc Nhận! Các ngươi mau chóng giao nộp tất cả bảo vật thì có thể giữ được tính mạng, bằng không Hồng Liên Nghiệp Hỏa từ trời giáng xuống, một mống cũng không chừa!"

Vệ Uyên cũng chẳng đợi trả lời, trực tiếp triệu hoán một cụm nhỏ nghiệp hỏa, thiêu đốt mấy chục chiến sĩ trên tường thành. Những chiến sĩ kia đều tru lên đau đớn rồi ngã xuống đất, linh hồn bị cháy rụi nhưng thân xác lại lông tóc không tổn hao gì.

Thủ đoạn tàn nhẫn như thế nháy mắt kinh sợ toàn thành, dưới tiếng quát nghiêm khắc của Vệ Uyên, dân chúng bộ lạc Lôi Lang tàn dư trong thành rốt cuộc mở thành đầu hàng. Sau đó Vệ Uyên phái một Long Vệ hạ xuống phủ thành chủ, bắt đầu đoạt lấy và kiểm kê bảo vật. Đồng thời Vệ Uyên phóng ra mấy đạo Ngũ Hành đạo binh, tổng cộng hơn một ngàn đạo binh tản mác khắp thành, cướp đoạt lãnh địa.

Bản thể Vệ Uyên thì đã rời khỏi thành trì này, tiến đến tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.

Đúng lúc này trong lòng hắn khẽ động, liền thấy từ đường chân trời phía lối vào thế giới xuất hiện một chấm đen nhỏ bay về phía mình, tốc độ nhanh đến khó tin, hóa ra là Dư Tri Chuyết đã tới.

Dư Tri Chuyết không giỏi chiến đấu trong Nhân Gian Pháo Hỏa nên Vệ Uyên cũng không gọi hắn. Nhưng hiện tại muốn cướp đoạt tiểu thế giới, Vệ Uyên lập tức triệu hắn đến, dù sao về mặt thăm dò mạch khoáng thì mười Vệ Uyên cộng lại cũng chẳng bằng một Dư Tri Chuyết.

Dư Tri Chuyết cũng biết thời gian cấp bách, sau khi hội hợp với Vệ Uyên liền nói: "Thế giới này thập phần quỷ dị, cư nhiên không có nửa điểm sinh cơ. Nơi đây đã không cỏ cây, cũng chẳng linh thú, thật không biết bộ lạc Lôi Lang sống sót bằng cách nào..."

Lúc này Vệ Uyên đang tra khảo mấy chục tên dân bộ lạc, đã hỏi ra không ít chuyện, liền đáp: "Dựa vào việc chinh chiến đoạt lấy từ thế giới bên ngoài, cùng với việc Tiên Tôn ban ơn."

Đồng tử Dư Tri Chuyết ngưng tụ, nói: "Thủ đoạn thật tàn nhẫn! Phiến thiên địa này căn nguyên đã chết, đừng mong chờ gì thiên địa nguyên khí hay linh lực, nhưng khoáng sản lại trường tồn vạn cổ. Ta lập tức đi tìm mạch khoáng, đưa ta hai chiếc bạc đinh, tìm được ta sẽ gieo đinh, sau đó trước khi thời hạn đến ngươi hãy tới đào một cuốc là được."

"Tốt lắm!" Vệ Uyên cũng không dông dài, đưa cho Dư Tri Chuyết hai chiếc bạc đinh, sau đó hai người mỗi người chọn một hướng để thăm dò phi hành. Lúc này những phàm nhân may mắn sống sót cũng lục tục tiến vào phương thiên địa này, phân tán mở rộng, dùng tốc độ cao nhất để tìm tòi.

кyhuyen. Tòa thành trì kia là nơi tụ cư chủ yếu của bộ lạc Lôi Lang, phần lớn dân bộ lạc đều sinh sống trong thành, Bạc Nhận, Lôi Linh và Nộ Lôi trước đây đều ở thành này, hơn nữa còn chung sống trong một phủ.

Thứ giá trị nhất thu được từ phủ thành chủ là khôi giáp quân khí dự phòng của ba vị thủ lĩnh, cùng chiến lợi phẩm tích góp bao năm nay. Khôi giáp binh khí một phần nhỏ là linh bảo, quá nửa là cực phẩm pháp bảo, số còn lại đều là pháp bảo chứa công năng đặc thù, tổng cộng có hơn trăm kiện, linh bảo cũng có mười mấy món. Tại nơi ở của Lôi Linh còn lục soát được một thanh đoản đao, cư nhiên là tiên binh luyện phế!

Mà trọng bảo lớn nhất do các trưởng lão bộ lạc dâng lên lại là một con đồng tước. Con tước này nghiêng đổ có thể chảy ra dòng nước tí tách, một khắc có thể rót đầy một lu. Thứ nước này là nguồn nước duy nhất của cả phương thiên địa, ngoại trừ nó ra thì chỉ có thể đoạt nước trong lúc chinh phạt thế giới bên ngoài.

Vật ấy có công năng từ không sinh có, lại có thể cung cấp nước ngọt trong hoàn cảnh căn nguyên phương thiên địa này tan biến, tiền đồ đoạn tuyệt, đối với bộ lạc Lôi Lang tất nhiên là chí bảo, nhưng với Vệ Uyên lại hoàn toàn vô dụng.

Trong Nhân Gian Pháo Hỏa vốn có ngập trời lũ lụt, hiện tại Vệ Uyên vừa thăm dò vừa thúc giục nước biển rót vào phương thiên địa này, muốn mượn lực lượng Nhân Gian Pháo Hỏa đè nát thế giới này. Gần đây Vệ Uyên vẫn tâm tồn may mắn, muốn xem thử liệu có thể sót lại chút căn nguyên nào không, dù sao ở tiểu thế giới đầu tiên Vệ Uyên nuốt được hai ngụm, trực tiếp tiết kiệm được trăm năm khổ công.

Vệ Uyên bận rộn đến mức đỉnh đầu bốc khói, vậy mà đám dân bộ lạc này lại dâng lên một con đồng ly có thể tạo nước? Tức giận đến mức Vệ Uyên suýt nữa thả thêm vài đóa Hồng Liên Nghiệp Hỏa.

Hắn có tâm thiêu rụi thành trì, nhưng trong thành này cư nhiên chẳng có vật gì dễ cháy.

Vệ Uyên một mặt thúc giục nhóm võ sĩ đạo binh đẩy nhanh tiến độ thẩm vấn, kẻ nào cự tuyệt mở miệng thì trực tiếp giết chết, một mặt tự mình bay sâu vào dãy núi. Đúng lúc này từ phía Dư Tri Chuyết liên tục truyền đến hai đợt dao động, hắn đã gieo xong cả hai chiếc bạc đinh.

Tinh thần Vệ Uyên chấn động, cuối cùng cũng có chút tin tốt. Quặng mỏ mà Dư Tri Chuyết coi trọng khẳng định không tệ. Chỉ là không biết phạm vi trăm dặm có đủ bao trùm toàn bộ mạch khoáng hay không.

Nhưng nửa canh giờ đầu Vệ Uyên vẫn vô cùng hưng phấn, tràn ngập căng thẳng và mong chờ khi thăm dò bảo sơn, cứ như đối diện từng chiếc rương báu, căn bản không biết nên mở cái nào trước, lại có thể mở ra thứ gì. Thế nhưng nửa canh giờ sau, đối mặt với cảnh sắc ngàn năm không đổi, thế giới tử khí trầm trầm, Vệ Uyên đã cảm thấy đôi chút mệt mỏi.

кyhuyen. Phương thiên địa này vô cùng rộng lớn nhưng chẳng biết đã chết từ bao giờ, cằn cỗi vô cùng. Có điều Vệ Uyên nghĩ dù sao cũng thu hoạch được một kiện tiên binh luyện tàn cùng tổng cộng mấy chục kiện linh bảo, cuối cùng cũng vực dậy được chút tinh thần.

Nhưng giá trị những thứ này kỳ thật còn chẳng bằng hai ngụm căn nguyên chi khí mà Vệ Uyên đã nuốt ở tiểu thế giới đầu tiên.

Chợt, Vệ Uyên bỗng nhìn thấy phía trước có một nơi khác biệt. Đó là một sơn cốc nằm khép hờ giữa dãy núi, sương mù tràn ngập, phập phồng như nhịp đập. Hắn nảy sinh chút tò mò liền bay tới, dừng lại ngay giữa khe núi.

Dù sao phương thiên địa này đã chết, không thể nào có sinh linh hay linh thực, Vệ Uyên chỉ muốn xem thử nơi này có thứ gì đặc biệt mà chỗ khác không có hay không.

Nhưng vừa hạ xuống, Vệ Uyên bỗng có cảm giác sởn gai ốc!

Đúng lúc này trong ý thức Vệ Uyên có đạo binh truyền đến một tin tức, dưới sự tra tấn nghiêm khắc và uy hiếp tính mạng người nhà, vị trưởng lão bộ lạc già nua nhất rốt cuộc khai nhận, sâu trong thế giới này còn ẩn giấu một đầu ma vật cường đại, ngay cả Bạc Nhận cũng không dám trêu chọc!

Vệ Uyên bỗng nhiên ngẩng đầu, xuyên thấu tầng tầng sương mù, nhìn thấy phong vân trên không trung thoáng chốc lưu chuyển, ở trung tâm sáng lên hai vầng thái dương màu xanh biếc! Đó đâu phải thái dương gì, rõ ràng là hai con mắt của ma vật nào đó!

Chỉ nhìn hình thể liền biết đây tuyệt đối là một con ma vật cấp Ngự Cảnh!

Giờ phút này Vệ Uyên đã chẳng còn sức lực để mắng chửi, tin tức này dù chỉ hỏi sớm hơn vài phút thôi thì hắn cũng đâu đến mức đâm đầu vào hang ổ ma vật.

Lúc này toàn thân Vệ Uyên căng cứng, từng đạo xiềng xích vô hình trói chặt hắn tại chỗ, hóa ra trong lúc bất tri bất giác hắn đã bị con ma vật này khóa định.

Sinh tử chỉ trong khoảnh khắc, Vệ Uyên quyết đoán lấy bạc đinh đóng xuống đất, sau đó vung ngọc cuốc đào mạnh một nhát!

Trong nháy mắt Vệ Uyên liền đứng giữa một mảnh hư không, sơn cốc cùng con ma vật kia đã bị đưa vào Nhân Gian Pháo Hỏa. Đến lúc này Vệ Uyên mới giật mình toát ra một thân mồ hôi lạnh.

(Chương này kết thúc)

Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị