Chương 482: Quét sạch ( thượng )
Vẻ mặt của Ivankov giống như Zombie mất đi linh hồn, hắn không hiểu vì sao mấy tên kia không giết mình.
Có lẽ mỗi tên lính đánh thuê ngồi ăn rồi chờ chết đều nghĩ đến tình cảnh bản thân bị một viên đạn cướp đi sinh mạng vào ngày nào đó, lại hoặc là vì đạo nghĩa trên đầu đường… Tóm lại, kết quả muốn chết mà không chết được này đối với Ivankov mà nói là quá mức đau khổ.
Đây có nghĩa là hắn trở thành Robot dò đường cho đám “vô sỉ” đó dưới tình huống tự nguyện, hắn rất khó tưởng tượng ra mình sẽ phải chịu đựng kết cục gì sau khi trở về.
Phía đông khu D là khu vực xả thải rác rưởi kim loại kéo dài gần mười mấy cây số, cấu trúc đô thị của Warsaw được chia thành hai tầng trên và dưới để cách ly ô nhiễm hạt nhân do Corporate War gây ra, ban đầu cũng không ai nghĩ rằng sẽ có người đủ sức sống sót ở phía dưới này.
ⓚyhuyen.ⓒomCho đến khi một đám tội phạm bị Arasaka truy đuổi đến đường cùng đi xuống từ kẽ hở, mảnh đất này mới có hơi người… Bất quá những kẻ sống sót ở đây đều mặc định mình không còn sống được bao lâu nữa, còn về thổ địa bị dính ô nhiễm hạt nhân ?
Please… không ai còn quan tâm.
Ivankov tùy thời tránh né đống rác thải lao xuống từ trên cao với động năng khổng lồ, bên tai toàn là tiếng lạch cạch như bước chân tử thần, trước đây Ivankov cảm thấy nơi này vừa hôi lại vừa dài, nhưng hiện giờ hắn chỉ hơi ngẩn người chút liền đi đến trước cổng nhà máy.
“Fuck… một đám rác rưởi !”
Đây là một nhà máy quân sự cũ bị bỏ hoang, cảnh tượng đập vào mắt là cánh cổng tự động được cấu tạo từ cần cẩu từ tính cỡ lớn và một đống kim loại phế liệu, người chiếm cứ bên trong chính là những kẻ đang uy hiếp Ivankov.
Ivankov không biết diện mạo thật sự của Jesus toàn năng, thậm chí cả giọng nói, nơi ở, là nam hay nữ, v.v… hắn hoàn toàn không biết gì cả… Thứ hắn phải đối mặt chỉ là một đám côn đồ tàn ác giỏi về tháo rời Cyberware để chế tạo heo con cho Jesus toàn năng.
ⓚyhuyen.ⓒom
Rõ ràng là kể từ khi Ivankov bước vào trong, rất nhiều đôi mắt đã theo dõi hắn.
ⓚyhuyen.ⓒomCamera dõi theo Ivankov tiến vào cổng nhà máy, người phía sau có chút khó tin, “Tên này bị đuổi ra ngoài ? Hay là kẻ mới tới kia căn bản không muốn gặp Ivankov ——”
Ngay sau đó giọng nói hắn bắt đầu tràn ngập vẻ tức giận.
“Tên này làm hỏng việc rồi, kéo hắn qua đây.”
Cạnh bức tường được ghép lại bởi nhiều màn hình lớn lộn xộn, phía dưới là mấy tên Netrunner đang nằm trên ghế đăng nhập vào mạng, Netrunner hiếm có ở khu D lại xuất hiện không ít ở đây.
Rất nhanh, Ivankov với mặt mũi bầm dập bị kéo đến, chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi hắn liền nôn hết những gì có thể nôn.
“Kẻ cố làm ra vẻ ở quán bar Momma… ngươi không gặp hắn sao ?”
Người hỏi chuyện ngậm điếu thuốc trong miệng đồng thời lộ ra hàm răng đều tăm tắp, nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy, cánh tay giả mạnh mẽ nắm tóc rồi kéo Ivankov lên khiến da đầu hắn đau buốt, chỉ có thể phát ra tiếng nức nở, cố hé mở đôi mắt sưng húp ra nhìn kẻ có nụ cười không khác gì ma quỷ trước mặt.
“Ta nhớ là đã nói với ngươi rằng mạng của Anata gắn liền với biểu hiện của ngươi phải không ?”
“Ngươi đúng là phế vật —— Hại chết Doll mà chúng ta cử đi, đây chính là người không bị phát hiện ở Momma… ngươi định bồi thường tổn thất này như thế nào ?”
ⓚyhuyen.ⓒom
Con ngươi của Ivankov liếc sang một bên trong vô thức, hành động nhỏ nhặt này cũng bị đối phương phát hiện…
“Ra ngoài xem thử, đừng để ai theo dõi và truy lùng tới… Nếu là mấy tên Netrunner kia thì nhớ báo cáo kịp thời, chúng ta sẽ xử lý sạch sẽ chuyện sau đó.”
Nghe thấy lời này, mặt Ivankov liền xám như tro tàn, thân thể không ngừng lay động, rất nhanh tựa hồ là để thể hiện uy hiếp, dưới ánh mắt của mọi người, Anata mà Ivankov quan tâm đã xuất hiện trên màn hình, điều làm cho người kinh ngạc là “Anata” chỉ là một con thằn lằn tràn đầy đầy bụi đất mà thôi.
Thú cưng ở Châu Âu có số lượng lớn hơn nhiều so với nơi từng thi hành chính sách tiêu diệt như Night City, nhưng nó cũng không tính là đặc biệt quý hiếm gì.
“Vậy chuyện này đến đây là kết thúc a, chúng ta sẽ cử người khác đi thăm dò lai lịch của tên kia một lần nữa, ở trước khi ta thống khoái đưa tiễn thì ngươi có thể nói cho ta biết ngươi đã gặp hắn chưa ? Ngoài ra —— Nếu đã gặp rồi, vậy ngươi có nói với hắn về những gì chúng ta dặn dò không ?”
Ivankov nức nở cầu xin đám người này tha cho “Anata” của mình, nhưng rõ ràng điều này không thể gây ra bất kỳ sự đồng cảm nào.
“Gặp được !!”
Có lẽ là hành động uy hiếp của cấp trên khiến Ivankov cảm thấy sắp mất đi người yêu quý nhất, hắn hoảng hốt kêu lên, “Gặp… Gặp được ! Không chỉ thế, ta còn nói cho hắn biết về cái gọi là virus, bất quá hắn hình như không có hứng thú cho lắm với thứ này…”
Ivankov bây giờ giống như chó hoang sắp chết đuối, vừa vặn cấp trên của hắn cũng rất ưu thích heo con dưới tay mình lộ ra bộ dạng như vậy.
“Ngoài ra ta còn muốn nói với ông chủ thông tin quan trọng khác ! Thật sự ! Ta biết đám người này đến từ đâu !”
Ivankov bất đắc dĩ bắt đầu đánh cược, hắn biết rõ nếu muốn giữ mạng cho bản thân và con thằn lằn mà mình yêu quý, thì nhất định phải cố gắng kéo ra kẻ đứng sau màn, chỉ là liệu trò vặt này có thể mang tới bao nhiêu hiệu quả, tự nhiên muốn nhìn đối phương có cảm thấy hứng thú hay không.
“Đến từ đâu căn bản không phải vấn đề mà ông chủ quan tâm, mà là…”
Tốc độ vận hành của não bộ khi con người đối mặt với tình huống khẩn cấp quả thực là rất nhanh, Ivankov hét lớn: “Ta biết bọn họ có phải là công ty không, thật sự ! Cầu xin ngươi… cho ta một cơ hội ! Ta phải nói chuyện với ông chủ !”
Hắn vẫn luôn quan sát thần sắc của cấp trên, khi vừa thốt ra câu nói này, hắn liền thấy sự do dự trên mặt đối phương.
Công ty…?
Nam nhân uy hiếp Ivankov nhớ lại khung cảnh ngay ở một giờ trước, có một kẻ mà mình phải đối đãi thận trọng đã nói cho hắn điều cần chú ý, nếu phát hiện đám người đột nhiên xuất hiện trên đầu đường khu D là đến từ công ty, vậy nhất định phải làm rõ có liên quan đến Arasaka hay không.
Ivankov chẳng biết cái quái gì, hắn chỉ biết mình suýt nữa bị thanh niên khẩu Phật tâm xà đó bắn chết, hơn nữa bị kêu gọi đầu hàng dù không có bất kỳ đảm bảo nào thôi… Hắn chỉ đang kéo dài thời gian, bởi vì hắn cũng phải kiếm đủ điểm thể hiện.
Nói không chừng đám người kia sẽ xuất hiện khi nhìn thấy nhân vật có vị trí cao hơn ?
Chỉ là Ivankov cho rằng xác suất để loại ảo tưởng này xuất hiện cũng gần như bằng không…
Vì cầu sinh, làm ra bất kỳ hành vi kéo dài thời gian nào cũng không có gì lạ.
“Tốt a tốt a… ngươi chỉ muốn chết muộn hơn thôi phải không ? Ngươi không thể gặp ông chủ, nhưng ta có thể cho ngươi gặp một người, nhưng phải nhớ cho kỹ… nếu ngươi lừa ta, ta sẽ cho ngươi biết cái gì còn đau khổ hơn cả tử vong.”
Vẻ mặt cười lạnh của tên đó tràn đầy vẻ âm u, hắn rất khó chịu khi cảm giác sắp sửa định đoạt sinh tử của người khác bị cắt ngang.
Trên màn hình đằng trước mấy cái ghế Netrunner xuất hiện khung trò chuyện, tên kia bắt đầu thao tác thiết bị nhập liệu, ngay sau đó internet liền bị người nào đó truy cập vào.
“Ở đây có chuyện quan trọng cần báo cáo cho ông chủ.”
Sau khi khung trò chuyện bên kia truyền đến tiếng nói, Ivankov cũng ngây người.
Đám người này sao tại lại cẩn thận đến vậy ? Hắn bây giờ đã hết cách rồi.
“Đến đây… nói ra đi.”
“Chúng ta sẽ nhanh chóng xác minh tính xác thật của nó, hơn nữa hắn đều không làm theo lời mà chúng ta giao phó, vì vậy có nên xử lý hay không hoàn toàn tùy theo ý của ngài… Sẽ không làm phiền ông chủ nữa.”
Ivankov bị kéo ra phía trước, bên trong tràn ngập âm thanh điện tử trống rỗng vô cùng vì bị làm nhiễu, “Ngươi nói bọn họ có liên quan đến công ty, vậy nói cho ta biết xem đám người này đến từ đâu ?”
“Xin đừng bận tâm đến lời nói của người bên cạnh, chỉ cần ngươi nói ra thì chúng ta tự nhiên sẽ giữ lại một mạng cho ngươi, dù sao các ngươi đều là chó hoang có thể cứu sống và vứt bỏ bất cứ lúc nào, muốn có cơ hội thì hãy làm cho tốt.”
Ngày đầu tiên Ivankov bị tổ chức dưới trướng Jesus toàn năng kiểm soát, hắn liền nghe lời tẩy não tương tự, chẳng qua là có thể bò từ hố phân khu D lên tòa nhà cao chót vót gọn gàng phía trên Warsaw mà thôi, đến quỷ cũng không tin những lời này.
Một hồi im lặng kéo dài.
Người bên kia không nóng nảy, cũng không nói bất cứ lời nào, chỉ có tạp âm dao động khiến Ivankov kinh hồn táng đảm.
Mỗi giây trôi qua, biểu cảm của cấp trên Ivankov lại càng u ám hơn, bởi vì hắn cảm thấy Ivankov chẳng có gì trong bụng.
“Con mẹ nó ngươi câm sao ?”
Cấp trên đạp Ivankov ngã ra, kẻ đáng thương vốn đã run rẩy giờ càng là run như cái sàng trên mặt đất, hắn biết mấy thằng ngu ở Momma đó đang lừa mình —
“Địt con mẹ mày !”
“Loại người dám liều mạng vì một con bò sát như ngươi, đầu óc căn bản không bình thường !”
Rõ ràng người đàn ông nói chuyện trong màn hình gây ra áp lực rất lớn đến cấp trên của Ivankov, trong phòng nhanh chóng xuất hiện mấy người nhấc con thằn lằn không biết còn sống hay không tới, Ivankov bất chấp bị ẩu đả cố hết sức bò dậy.
“Mấy con chó chết tiệt ở quán bar Momma!”
Hắn gầm nhẹ câu này, sắc mặt cấp trên đông cứng lại, đang suy nghĩ ý nghĩa trong lời của Ivankov thì phòng thiết bị không mấy sáng sủa đã phát ra âm thanh khi máy móc kêu rên, sau đó chính là ánh đèn vụt tắt, xung quanh vang lên từng tiếng kinh hô, ngực của mấy tên Netrunner chưa kịp ngắt kết nối cũng đột nhiên nhô cao !
Từng đợt mùi khét lẹt kèm theo ánh đèn khẩn cấp màu xanh lục huỳnh quang chiếu rọi đã đưa tới hỗn loạn diện rộng.
“Fuck! Thằng chó chết nhà mày mang cái gì vào đây ?”
Lần này không phải là cấp trên chửi mắng, mà là kẻ không biết là người hay quỷ trong màn hình, đúng lúc này trên vòm nhà máy lại phát ra từng tiếng gần giống với đứt gãy, như có thứ gì đó đang di chuyển ở trên…
Đồng thời tín hiệu trên màn hình cũng biến mất, dù có nguồn điện khẩn cấp cũng vô ích.
“Chuyện gì xảy ra ?”
Có người giơ đèn pin trong tay chiếu lên, biểu cảm đầy hoảng loạn nhìn về phía vòm nhà treo đủ loại dây điện …
Cấp trên của Ivankov rút súng ra gầm thét bảo thuộc hạ đi xem thử, còn họng súng của hắn thì nhắm ngay Ivankov rồi xạ kích mà không có dấu hiệu báo trước nào.
Xoẹt !
Viên đạn găm vào vai Ivankov ngay lúc hắn co người lại, nhưng chưa kịp để cấp trên tức giận bắn phát thứ hai thì sàn nhà đột nhiên truyền đến một hồi rung lắc khiến người ta không thể đứng vững, vòm nhà phía trên gánh chịu lượng rác khổng lồ đột nhiên phồng lên rồi nứt ra ——
Bóng người cùng một cái ghế Netrunner và đủ loại đường ống chui ra từ chỗ hở, những khối rác lớn rơi xuống đã đè chết không ít người.
Ivankov lăn lộn bò trườn muốn xông ra khỏi đám đông.
Tuy nhiên khi dậy nhìn thấy lính đánh thuê hung tợn xung quanh, hắn lại chọn hướng ngược lại, tự nhiên là vì “Anata” —
Mảnh vỡ đổ sập xuống mang đi sinh mạng của một nhóm người, cấp trên của Ivankov đá văng thuộc hạ cản đường trước mặt, giơ súng nhắm vào lưng tên ngu xuẩn có gan phản kháng mình trong dòng người hỗn loạn. Hẳn nở nụ cười lạnh như thể nhìn thấy kết cục, nhưng thân thể lại đột nhiên bị dòng điện mạnh xuyên thẳng qua dưới vẻ mặt trợn tròn mắt không thể tin nổi.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào tia sét đỏ kỳ lạ đó như phần thưởng trong Kinh Thánh kia, thậm chí có người còn hét lớn Jesus toàn năng cứu mạng.
Tại chỗ sụp đổ, 3 bóng người mảnh mai hạ xuống từ trên cao, ở giữa là một võ sĩ Cyberware cường tráng như khoác lên bộ áo giáp đen nặng nề đã đập xuống đất tạo thành từng vết nứt hình mạng nhện.
Hai tên Netrunner còn lại được giảm bớt một phần trọng lực bởi Sasha không nói một lời, hỏa lực và Monowire trong tay bắt đầu gặt hái sinh mạng một cách vô tình.
Trong internet cũng không hề yên bình hơn thế giới thực.
Subnet trong nhà máy của tổ chức Ivankov đã bị một người phụ nữ có hình tượng ổng lồ ôm chặt vào trong lòng, điều này có nghĩa là một thực thể siêu thông minh có giá trị vô hạn ở Châu Âu lúc này chỉ được sử dụng như tường lửa, dùng động thái lớn nhất để cam đoan không có thông tin nào rò rỉ ra ngoài.
Kẻ vừa rơi xuống từ lỗ hổng chính là cấp trên của Ivankov, Lâm Dược như bóp chết một con kiến đã kích nổ mìn dây kết nối với dấu hiệu sinh tồn mà đối phương đặt xung quanh ghế Netrunner, đám người này còn thận trọng hơn Lâm Dược tưởng tượng, ID và đường truyền kết nối tới đều là hàng dùng một lần.
“Tình hình thế nào Alt ?”
Lâm Dược nhìn vào cơ sở dữ liệu cao cấp căn bản không có khả năng xuất hiện ở nơi quỷ quái này trong Subnet, trong lòng hắn gần như xác định đây là tác phẩm của tổ chức 404 !
Alt nhìn từng chuỗi xiềng xích dữ liệu đại diện cho đủ loại nếm thử truy cập trong mạng, lắc đầu nói: “Bọn hắn không thể vào được, quan trọng nhất là tìm ra thông tin ngươi cần, chúng ta phải đi thôi —— càng nhanh, càng sạch sẽ, bọn họ càng không thể phát hiện ra điều gì.”
Ngoài ra Alt còn tiện tay xóa bỏ nhật ký khi Lâm Dược sử dụng Black Wall để phát động đợt tấn công vừa rồi.
“Là máy chủ offline, người của ta đã tới.”
Mã truy cập bí mật mà Netrunner khác cần không biết bao lâu mới có thể phá giải gần như không có bất kỳ độ khó nào đối với Lâm Dược, ba tên Netrunner đủ để truy cập và tải xuống thiết bị lưu trữ offline.
Việc bây giờ Lâm Dược đang làm là điều thứ hai Alt nói, cưỡng chế “ngừng hoạt động” tất cả thiết bị đang chống cự trong cơ sở.
Bất kỳ ai còn sống đều có thể dẫn đến thông tin rò rỉ ra ngoài, hắn và Alt có cùng suy nghĩ, muốn hoàn thành nhiệm vụ thì không có thời gian tới phân biệt có nên giết sạch hay không.
Cho nên vào giờ phút này, bên trong nhà máy đã biến thành Địa Ngục trần gian.
Bất cứ kẻ nào bị đôi mắt dữ liệu vô cảm phía sau internet nhìn vào thì thân thể và BCI đều sẽ cháy rụi trong tình trạng quá tải điên cuồng, phát ra mùi cháy khét của vật liệu Cyberware và huyết nhục, Ivankov loạng choạng chạy vào trong tận mắt nhìn thấy đầu của những kẻ cố gắng ngăn cản mình dọc đường đều biến thành quả cầu lửa bốc cháy.
Đó không còn là nỗi sợ hãi nữa, mà là mọi giác quan và não bộ đều mất đi khả năng hoạt động, chỉ dựa vào bản năng mà xông tới trước, trong ánh mắt là đủ loại sinh mạng đang cháy rụi một cách tùy ý.
Khò khè, khò khè…
Góc nhìn của Ivankov trở nên lắc lư, vừa nôn khan vừa thở hổn hển như quạt thông gió, vịn vào góc tường nhìn đến phòng giam mà hắn từng tưởng tượng vô số cách để tiếp cận trong đầu.
Sắp rồi.
Cơ bắp mềm nhũn của Ivankov không hiểu sao cũng được truyền vào một chút động lực, nhưng vẻ mặt vui mừng chưa kéo dài được bao lâu, người phụ nữ gầy gò đối diện với cơ thể dính đầy chất lỏng lấp lánh và đủ loại dung dịch Cyberware xuất hiện, mặt nạ đen kịt và đồng tử vàng kỳ lạ khiến biểu lộ Ivankov lập tức đông cứng lại.
Trực giác trong lòng mách bảo hắn, đây là thuộc hạ của người trẻ tuổi trong quán bar.
“Thật không ngờ là…”
Kiwi cầm súng lục nhìn chằm chằm vào cánh cửa ngăn chặn Ivankov, “Một con thằn lằn chết tiệt.”
Nói xong liền không để ý nữa mà đi thẳng về phía máy chủ offline theo chỉ dẫn bản đồ với đồng bạn đã dọn dẹp xong đại sảnh, chỉ là khi Kiwi quay lưng rời đi, cánh cửa phòng giam mà Ivankov bẻ gãy ngón tay cũng không thể mở được lại tự động mở ra, bảng khóa mật mã điện tử phun trào tia lửa vì chập mạch.
Ivankov chỉ ngây người một chút liền vội vàng xông vào trong.
Trong phòng giam tràn đầy mùi hôi thối ác độc là từng khuôn mặt vàng vọt gầy gò, bọn hắn chính là tiền nhiệm của những kẻ đã chết bên ngoài, Ivankov cũng từng ở đây một đoạn thời gian.
Trong ánh mắt sợ hãi của những người này, Ivankov chỉ nhìn thấy Anata mà hắn hằng mong nhớ, bụp một tiếng quỳ xuống đất ôm lấy động vật máu lạnh này mà khóc nức nở.
……
……