Chương 509: Tù phạm

Chương 486: Tù phạm Night City. Lâm Dược tỉnh dậy từ cơ sở dưới biển sâu, đầu óc hắn tựa hồ đã tách rời khỏi thế giới thực quá lâu nên mãi mới lấy lại bình tĩnh. Đôi khi Lâm Dược thậm chí còn hiểu được Netrunner thà vứt bỏ cơ thể mà vẫn muốn treo mình trên internet như Bartmoss… Nói chính xác thì Cyberspace luôn mang lại cho người ta ảo giác rằng đó là một thế giới phức tạp và hoàn hảo hơn. ḳyhuyen.ⓒom“Tít tít ——” “Ngài đã ngắt kết nối khỏi thiết bị, xin hãy đợi Cyberware tự kiểm tra hoàn tất, tránh tình trạng quá nhiệt và các vấn đề khác.” Lâm Dược cười một tiếng. Yorinobu xem ra đều chuyển tới những thứ tốt nhất cho mình dùng. Điều đầu tiên Lâm Dược nhìn thấy khi rời khỏi cơ sở là một hành lang màu bạc không có bất kỳ khe hở nào, phối hợp với ánh đèn trắng bệch càng khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo. Lâm Dược lúc này mới nhớ tới việc hạ nhiệt độ của mình còn dựa vào nước biển, nhiệt độ thấp ở độ sâu dưới mực nước biển là hiện tượng bình thường.
ḳyhuyen.ⓒom “Ông chủ.”
ḳyhuyen.ⓒomSau khi ra khỏi hành lang, Suzuki đã đứng đợi sẵn. Lâm Dược nhắn tin trên internet trước để Suzuki đến, hắn muốn biết việc mà mình nhờ Suzuki điều tra trong thời gian chìm vào internet có tiến triển thế nào… “Không có manh mối ?” Thấy ông bạn già mặt không biểu cảm lộ vẻ khó xử. Lâm Dược có loại hận không thể tách một nửa chiến lực của cơ thể này ra, như vậy sẽ có thể giải quyết luôn chuyện của Maine. Thực ra đây cũng chỉ là suy nghĩ thôi, nếu hắn tự chui đầu vào lưới thì Netrunner của MaxTac chắc chắn sẽ điều tra ra thân phận thật của hắn, nhưng nếu là Suzuki… Thấy ông chủ dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình sau khi tỉnh dậy từ internet, Suzuki vô ý thức hơi lùi lại một bước. Thôi… Yuuko và con của Suzuki đang nhìn đâu.
ḳyhuyen.ⓒom Kẻ làm ông chủ như mình quả thực là người biết quan tâm đến nhân viên nhất trên thế giới… Nếu là loại như Saburo thì chắc chắn sẽ kích động cấp dưới để họ hô hào “Vì vinh quang của Arasaka” rồi xông lên a ? “Thôi, còn gì nữa không ?” Suzuki nghe đến đây thì mặt mới giãn ra, hắn cảm thấy Lin đại nhân vừa nãy tuyệt đối không nghĩ chuyện gì tốt đẹp. “Ngược lại là có, là của Heywood.” Lâm Dược vô thức liếc qua thời gian trong Optic, mình tiến vào internet hơn 220 giờ, thời gian một tuần… Mặt mũi Jackie · Welles thực sự lớn đến vậy sao ? Vì sao lại nghĩ ngay đến việc anh em Heywood sẽ giải quyết chuyện này, ngoài lòng tin vào chiến lực của Jackie, bản thân Jackie chính là một trong những kẻ mạnh nhất tại Valentino. “Tin tốt ?” Suzuki nghe xong vội vàng gật đầu, “Jackie tiên sinh về cơ bản đã ổn định được tình hình ở Heywood, công ty không can thiệp vào toàn bộ quá trình, nhưng không biết từ đâu ra một số bang phái và công ty vũ khí cỡ nhỏ đều chen chúc muốn vào, bất quá bị tiểu thư Emma…” Nói đến đây, Lâm Dược thấy vị võ sĩ máu lạnh này đều có chút xấu hổ, chắc hẳn thủ đoạn của Emma sẽ không quá yếu. Phải biết rằng Emma là rất để bụng đối với chuyện mình giao phó, mấy kẻ này vậy mà lại dám đi tìm Nữ hoàng điên rồ của Pacifica ngày xưa vào thời điểm quan trọng như bây giờ… Đúng thật là không biết chọn ngày tốt lành. Bất quá nếu Valentino đã có tin tốt thì Lâm Dược cũng không có ý định đến đó nữa. Lần này hắn tỉnh dậy từ tiết điểm ở cơ sở dưới đáy biển rồi đến Night City, chỉ để xử lý hai việc: Nói cho V biết chi nhánh Arasaka ở Warsaw làm ra một đống cứt chó gì ở sau Black Wall, thậm chí có thể cầm ra virus AI ngoài tường để giết người trên internet; Việc thứ hai là buổi biểu diễn mình từng nói với ban nhạc trước đó. Ít nhất bây giờ không thể từ bỏ thân phận này… Vừa nghĩ đến thân phận Rockerboy, Lâm Dược liền nhớ đến người phụ nữ hôm đó. Kang Tao, công ty mà mình vẫn luôn tránh né từ trong tiềm thức, lại thực sự có thủ đoạn và sức mạnh không ai biết đến sao. Đó là “Ki”… đúng không ? Lâm Dược sờ vào tấm danh thiếp hơi nóng trong túi, trong lúc nhất thời có hơi thất thần. “Ông chủ?” Suzuki thử gọi một tiếng. Lâm Dược lắc đầu, “Không có gì, đi thôi.” Hai người chậm rãi đi lên trên từ con đường tham quan bằng kính cường lực trong suốt. Nơi này được ngụy trang thành cơ sở kỹ thuật dưới biển của Arasaka, hàng ngày vẫn có nhân viên của Arasaka làm việc ở đây, chỉ là dữ liệu và diện mạo của hai người đều bị làm mờ, bọn hắn chỉ bị coi là nhân viên bình thường xuất hiện trên đường ven biển. “Yorinobu thật sự là tài lực hùng hậu.” Lâm Dược khen ngợi một câu có tiền thật tốt. Lại thêm tính tình sẵn sàng từ bỏ mọi thứ thậm chí cả mạng sống để tiến hành phản kháng, thực sự rất đáng sợ. Suzuki cũng gật đầu nói: “Ai nói không phải đâu… Yorinobu tiên sinh luôn luôn có tâm.” Lâm Dược nhớ rõ tên này luôn có thái độ thù địch với cả gia tộc Arasaka, buồn cười nhìn Suzuki vài lần. “Đi thôi, đi gặp V, chúng ta đã hẹn ở quầy ăn phục vụ tại chỗ gần Megabuilding ở Little Chinatown.” Suzuki mở cửa xe, “Các ngài thật sự rất cẩn thận.” Lâm Dược biết ý của tiểu tử này, “Không cẩn thận thì không được, ngay cả người nội bộ cũng không nắm rõ hành tung của V, chúng ta không thể kéo chân sau –– Hơn nữa ngươi nghĩ ta có thể bị người tùy tiện dò xét sao ? Khoảng thời gian đó suýt nữa làm ngươi mệt chết !” Suzuki cười hắc hắc khởi động xe. Hắn nhìn thấy nụ cười trên mặt ông chủ qua gương chiếu hậu, Suzuki dự đoán mọi việc ở Châu Âu đang tiến triển tốt nên trong lòng cũng vui mừng. Suzuki ước gì bây giờ có thể đi Châu Âu. “Thành thật một chút.” Nghe thấy lời này, Suzuki thu lại nụ cười, mím môi làm vẻ mặt như thể Night City chẳng có thú vị chút nào. Mỗi cuộc gặp gỡ ở Night City đều mang đến cảm giác kinh hỉ, so với phong cách công nghệ cao của Warsaw, Night City tựa hồ trời sinh nắm giữ một loại ma lực bao dung tất cả; Không liên quan đến phong tục tập quán, dường như Lâm Dược cũng là một thành viên của chúng sinh bình thường, chỉ cần đi đến đây là có thể đạt tới tự do. Đến quầy ăn, Lâm Dược ngồi xuống nhìn người phụ nữ tóc đỏ mặc áo khoác đen in logo Samurai cỡ lớn, nàng nhấc mí mắt lạnh lùng liếc nhìn bọn họ. Lâm Dược trong thoáng chốc có cảm giác déjà vu như V đã bị thành phố này hút cạn sự sắc bén từ công ty đang chuẩn bị gặp Takemura ở đây. Lão già số phận nhà ngươi, lúc nào cũng tạo ra cảnh tượng tương tự để dọa người. “Mẹ nó chỗ này có người rồi.” Lâm Dược nhất thời thậm chí không dám chắc đây có phải là V không… Suzuki còn chưa kịp ngồi xuống, đầu tiên là nhìn Lin, rồi lại nhìn người phụ nữ đối diện. Lâm Dược âm thầm đau lòng. Đoán chừng tên này không thấy sự ranh mãnh trong mắt V. Lâm Dược thì ra vẻ Rockerboy bất cần đời, ngang nhiên ngồi xuống, “Không biết bao nhiêu cô nàng muốn tìm ta xin chữ ký, ngươi còn từ chối ?” “Ồ ?” Nghe đến đây thì mặt Suzuki tối sầm. Hai người này luôn coi mình là đồ chơi, thật là… V ngược là khoanh tay chống cằm, nửa cười nửa không nhìn Lâm Dược, “Thật sao ? Ngôi sao lớn — bao nhiêu chica vậy ? Giới thiệu ta vài người xem nào ?” Không phải, chẳng lẽ nàng muốn chơi trò chơi nhỏ chắp đầu này sao ! Thật sự không chơi nổi… Thấy Lâm Dược ăn quả đắng, Suzuki cũng nhe răng cười vài tiếng, sau đó lập tức thu lại biểu cảm, nghiêm nghị như ốc vít được siết chặt. “Được rồi Suzuki, ngươi chỉ thiếu mỗi việc viết hai chữ công ty lên mặt thôi.” V xua tay, nàng không vui trừng mắt nhìn Lâm Dược. “Ngươi logout khi nào ?” Lâm Dược nhìn quanh thấy toàn là thực khách bình thường, lúc này mới hỏi. V nghĩ một lát, “Bình thường đều là một lần mỗi ngày, ngươi biết… Ta luôn phải viết bản báo cáo chết tiệt đó, dù sao cũng khó đảm bảo tổng bộ không có người của bọn họ; ngoài ra Yorinobu cũng muốn nắm bắt thông tin –– Đám giòi bọ kia tưởng mình ẩn núp rất kỹ, chỉ là ta không muốn làm lớn chuyện trước, nên mới tha cho bọn chúng thôi.” “Thật sự… tự cho là mình thông minh.” Qua từng lời nói, Lâm Dược đại khái nắm giữ tiến độ công việc gần đây của V. Takeshi lại thêm người vợ khống chế tổ chức Netrunner 404 đứng sau hắn, chắc chắn sẽ nghĩ mọi biện pháp để lừa dối nếu có thể, không thể mò ra dữ liệu nhạy cảm là điều có thể hiểu được, bản thân hắn… cũng không dùng thủ đoạn này để hạ bệ Takeshi. “OK, còn ngươi thì sao ?” Lâm Dược nhún vai, “Khu D tiến triển rất thuận lợi, chúng ta chiếm giữ xong; thế lực lớn và kẻ điên rồ đều bị dọn sạch, không còn sót lại gì.” “Dù sao thì dữ liệu của hai chúng ta không thể để lại dấu vết, đôi khi thực sự rất khó mà truyền tin qua, có thể dùng David thật tốt, tên nhóc này thông minh hơn rất nhiều rồi.” Nói sơ qua mọi việc xong, V cảm thấy tiến triển của Lâm Dược có thể nói là đáng mừng. “Chỉ là…” Hai người đồng thời đổi giọng, biểu lộ của V và Lâm Dược đều lạnh xuống. Xem ra cả hai đều phát hiện điểm đáng ngờ. V ra hiệu Lâm Dược nói trước. Lâm Dược đầu tiên hỏi V xem nàng có nhận ra điều gì ở phương diện này không, “Ngươi cảm thấy chi nhánh nào của Arasaka có tiến độ khai thác Black Wall nhanh và tốt nhất ?” V suy nghĩ cẩn thận, “Honshu, dù sao cũng là nơi sản xuất nguyên mẫu của Relic, đó là thứ trâu bò nhất mà Arasaka tạo ra trên nền tảng Black Wall… Đương nhiên phần lớn là nhờ vào Soul Killer của Alt.” “Lúc đó Militech tốn không ít công sức để làm ra thứ sánh ngang với Soul Killer, đúng không ?” Lâm Dược trầm giọng nói: “Nhưng mà chi nhánh Warsaw đã đặt Rogue AI vào tiết điểm để ngăn chặn của chúng ta, tiểu đội cũng phát hiện một công trình, mặc dù không có bằng chứng –– Nhưng đồ đần cũng biết Arasaka dùng nó để làm gì, chẳng lẽ Takeshi sẽ không báo cáo theo thông lệ về những thứ này cho tổng bộ sao ?” “Nhìn thời gian hoạt động và độ sâu của nội dung, chỉ sợ không phải chuyện ở mấy năm gần đây.” “Phần lớn tù nhân trong cơ sở đều bị dùng cho thử nghiệm Cyberware, dây chuyền sản xuất hoàn chỉnh…” Lâm Dược không nói nữa. Takeshi đang nuôi quân đội tư nhân ? Đây tuyệt đối là điều không được phép xảy ra khi Saburo còn tại vị, số lượng nhân viên vũ trang của mỗi chi nhánh là có hạn… Saburo là người kiêng kỵ chuyện như này nhất. V trầm ngâm hồi lâu rồi lắc đầu, “Nếu không thì hai chúng ta…” “Thôi, về những tiện lợi khi thí nghiệm mà đám tù nhân mang lại trong lời ngươi, liệu có khả năng mục tiêu mà Takeshi cung cấp không phải là tổng bộ không ? Hay nên thay một cách nói, không phải Yorinobu?” Sắc mặt Lâm Dược ngưng trọng, gật đầu. “Khả năng Takeshi còn giữ liên lạc với Hanako là khá cao, phải biết rằng nếu hắn tiết lộ thành quả nghiên cứu cho công ty thì ngược lại sẽ bớt đi chuyện cho chúng ta.” V có cùng quan điểm. “Nhắc đến tù nhân, ngươi biết ta phát hiện ra thứ gì trong dữ liệu bọn hắn bỏ qua ở Warsaw không ?” Thấy Lâm Dược lắc đầu, V liền đưa tới thứ mà nàng đang giữ dưới tay. Lâm Dược cầm lấy, trong mắt lóe lên tia sáng khi dữ liệu chuyển động, rồi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn V với vẻ khó tin. “Xem đi, bọn hắn cũng rất hứng thú với kỹ thuật giam cầm tù nhân của Militech và MaxTac, hơn nữa chi nhánh Warsaw nhỏ bé vậy mà tích cực hơn cả tổng bộ, còn thật sự làm ra một số thứ, mà những thứ này cũng không phải là yêu cầu của tổng bộ.” “Bọn hắn nói để tránh cho bị Netrunner xâm lấn dẫn đến nhà tù tinh thần bị vô hiệu hóa, những bộ trung tâm dữ liệu này đều được phân tán ngẫu nhiên trong Cyberspace, tuân theo thuật toán mới không bị nhiễm virus RABIDS, theo lý thuyết thì nguyên nhân các điểm dữ liệu di chuyển đều là do có sự bài xích.” “Người thiết kế thứ này đúng là một thiên tài điên rồ.” V cảm thán như vậy. Có lẽ bởi vì V nhận thấy Lâm Dược rất lo lắng về chuyện của Maine nên mới chú ý thêm về phần dữ liệu này, nhưng đối với Lâm Dược mà nói thì lại giúp hắn có phương hướng mới. MaxTac thế nhưng là đầm rồng hang hổ, mình đi qua rất dễ dẫn đến mất kiểm soát, nhưng nếu Suzuki đi thì hắn lại rất lo lắng sẽ trở thành Maine thứ hai. Lâm Dược chưa từng trải nghiệm sức mạnh của thứ đó. “Điên rồ và thiên tài vốn dĩ chỉ cách nhau một đường thôi.” Lâm Dược còn nhớ mình từng đọc một cuốn sách kỳ lạ nào đó, tóm lại, chuyện mà người cố chấp làm ra thường khiến người ta sợ hãi. Bây giờ Lâm Dược không còn nghĩ tại sao Maine lại trở thành như vậy, nói cách khác, hắn có thể tỉnh táo mà không ra tay ở Dogtown, xem chừng đã là cực hạn –– Phải biết rằng khi ý thức của con người bị tiêu hao hầu như không còn trong mấy trăm năm ngồi tù, lại phát hiện ra trong thực tế chỉ trôi qua vài ngày, loại sụp đổ này hoàn toàn là một sự giải thoát. “Bất quá… cảm ơn V.” Lâm Dược cất Chip đi. “Nhưng ta phải nói cho ngươi một chuyện, người của ta đang bức cung một tên Netrunner được vớt ra từ nhà máy đó, có thể tồn tại một loại virus đào tới từ ngoài Black Wall, ta đoán đó là thứ Takeshi sẽ dùng để đối phó với ngươi.” “Ít nhất cũng phải đổ tội lên đầu chúng ta.” V nghe xong thì phản ứng rất bình thường, “Biết, ta sẽ có đề phòng, xem ra ngươi bây giờ vẫn chưa nắm giữ hoàn toàn, nếu là trước đây thì đoán chừng đã nghĩ tới đủ loại biện pháp giải quyết rồi.” Lâm Dược bất đắc dĩ nói: “Đúng là như vậy, chỉ là muốn dặn ngươi gần đây cẩn thận một chút thôi, dù sao ngươi chuyển sang chạy trốn thì virus ngoài Black Wall cũng khó mà làm gì được, nhưng đối mặt với nó vẫn tốt hơn là đi giải quyết đám người không ra người quỷ không ra quỷ kia.” V thở phào nhẹ nhõm, coi như đã trao đổi xong tình báo. Có lẽ trong một khoảng thời gian dài sắp tới, bọn hắn sẽ phải tuân thủ theo cách trao đổi thông tin này, một khi cục xương khó gặm nhất như Takeshi bị hạ gục, mọi thứ sẽ không còn là vấn đề. “Được rồi, coi như nói xong chuyện về tù nhân và virus; Nói đến… lần này ngươi cần bao lâu ?” V thăm dò hỏi. Thực ra nàng không muốn nói rằng khi ở Châu Âu, dù tạm thời không thể liên lạc qua mạng với Lin, nhưng cảm giác từ nơi sâu xa có người đứng sau hỗ trợ cho nên nàng cảm thấy vô cùng an tâm. Lâm Dược phải xử lý qua chuyện của ban nhạc. Thế là hắn vẫn mở lời hỏi dù cảm thấy khó xử: “Ban nhạc muốn công diễn thì phải làm thế nào ?” Công diễn? Chà ! V cảm thấy kẻ trước mắt thật sự quá phô trương. Đeo vỏ bọc truyền kỳ còn sống của Night City vẫn chưa đủ, vậy mà định dẫn đám Rockerboy kia đi tổ chức một buổi biểu diễn Punk “phản kháng thể chế” hoành tráng. “Khó nói lắm, đa số đều là ở quán bar hoặc tụ tập trái phép để tổ chức hòa nhạc.” “Nhưng ngay cả ban nhạc Samurai cũng sẽ tìm chút… người quản lý và công ty thu âm tới chống lưng, ngươi không có sẵn sao ? Để Dreamer thao tác ——” Lâm Dược lắc đầu. “Đây có khác gì với công khai đâu ?” V xem ra không muốn đưa ra ý kiến cho Lâm Dược về chuyện này, mà là đứng dậy vỗ vai hắn với “khí khái đàn ông”, “Ngôi sao nổi tiếng, tự tìm micro của mình đi… Mặt khác tối nay đến nhà ngươi ăn cơm, ta còn có chút việc !” Bóng hình xinh đẹp lướt qua. Để lại Lâm Dược ngỡ ngàng và Suzuki với vẻ mặt kỳ lạ. “Suzuki ?” Suzuki đứng dậy, “Ông chủ, tiểu thư Emma có việc… Lấy bản lãnh của ngài thì sẽ không khó nếu muốn giải quyết vấn đề này.” Lâm Dược nhíu mày, nhìn hai người liên tiếp rời đi. “Đây là bắt nạt người trung thực sao ?” …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị