Chương 518: Truy kích !

Chương 496: Truy kích ! Warsaw đã là thế giới của tuyết trắng. Quạ đen vỗ cánh, tuyết rơi trên người nó lấp lánh tuỳ ý tung bay, cả con phố im ắng, chỉ có giọng ca du dương của ca sĩ 3D từ xa bị tuyết nuốt chửng — 【 Khu vực này đã bị phong tỏa, xin ngài nhanh chóng rời đi, mọi hậu quả gây ra sẽ được tham chiếu theo các thỏa thuận liên quan của Arasaka tại Warsaw, đồng thời từ chối bồi thường 】 Đèn đường hiện lên thông báo 3D đỏ như máu, phản chiếu trên đôi mắt đen nhánh của con quạ đang chỉnh sửa lông vũ phía trên, bên dưới là đống tuyết nhấp nhô, nếu nhìn kỹ thì đó lại là chân cụt tay đứt bị tuyết bao phủ, chỗ đứt gãy của đường dây và máu thịt thỉnh thoảng còn lóe ra tia lửa… ḱyhuyen.ⓒom“Fuck… Fuck ! Fuck ! Fuck !” “Đến muộn !” Vladimir túm tóc tựa hồ đang dùng phẫn nộ để che giấu sợ hãi, dịch tủy sống và máu của Cyberware đông lại thành lớp băng cứng đang đâm đến đỉnh đầu hắn giật giật liên hồi. Nam nhân ngồi xổm trên đất thở dài ra một hơi, phía sau vang lên tiếng sột soạt của hai tên Netrunner vừa đi vừa nhìn — “Bị phong tỏa từ nửa tiếng trước, không liên quan gì đến ngươi… Huống hồ khu vực chúng ta cần đến cũng không phải ở đây, đúng không ?” Lucy hút thuốc, ra dáng của sát thủ chuyên nghiệp, cũng không biết nàng có thấy lạnh khi thời tiết tiến vào mùa đông thế này không, nhưng trên người vẫn là bộ trang phục Netrunner trắng đen của Night City, chỉ phủ thêm một chiếc áo jacket đen, trên đó vẽ logo tia chớp của công ty cứu trợ y tế cho người nghèo mà mẹ David từng làm việc, David tặng.
ḱyhuyen.ⓒom Vladimir trừng mắt nhìn Lucy, nghĩ lại thì thấy quả thật không thể đổ lỗi cho các nàng và ông chủ bí ẩn đằng sau, hắn đành bất đắc dĩ đứng dậy.
ḱyhuyen.ⓒom“Đơn giản chính là dã thú, giống như gấu Siberia… Sau khi mùa đông kết thúc nhưng tuyết chưa kịp tan… Bộ dạng của gấu đen đói khát xông vào nhà dân chính là quỷ quái như này.” Chức năng từ ACPA của Sasha miễn cưỡng phân tích ra dấu vết, khắp nơi đều là đường chỉ dẫn màu xanh lá cây huỳnh quang, nguyên nhân tạo thành những bộ thi thể này đều không có ngoại lệ, đó chính là sức mạnh đơn giản đến mức tận cùng. Xé nát, đập tan, đấm xuyên thịt. Phong cách chiến đấu của Smasher là như thế sao…? Ấn tượng đã khác xưa. “Nghe ông chủ nói sau khi nổ tung thì đối phương chỉ còn lại phần đầu, đây không phải là nhân bản gen sao ?” “Xem qua cũng không giống phong cách của hắn… Thật kỳ lạ, còn tưởng tên này thật sự bị — Thôi bỏ đi.” Sasha liếc nhìn Vladimir, có vài lời và vài chuyện là hắn không nên nghe, cho dù đây rất có thể là công ty Zhirafa được Lin đưa vào danh sách trắng. Vladimir nghe cuộc thảo luận của hai tên Netrunner phía sau, phẫn nộ dần dần tăng lên, cũng không phải là trút giận, mà là cảm giác rất không thoải mái nếu không nhả ra —
ḱyhuyen.ⓒom “Địt mẹ Arasaka !” Lucy và Sasha đang thảo luận xem có nên đi đến khu vực tiếp theo không thì liền nghe thấy tiếng gầm giận dữ vang vọng trên đường phố này. Lucy dừng lại một chút liếc nhìn Sasha, nàng ngậm điếu thuốc đi đến sau lưng Vladimir rồi vỗ vai hắn. Các nàng cũng không ngờ tới Vladimir lại tức giận đến mức này. “Con người luôn dễ dàng bị kích động, ta còn tưởng rằng các ngươi chỉ là mối quan hệ lợi dụng đâu.” Lucy nói tiếp, giọng nói có phần hoảng hốt: “Vẫn phải là nơi bị công ty kiểm soát hoàn toàn như Warsaw… Thối nát không có giới hạn, mỗi nơi đều có một kiểu riêng biệt, nhưng bây giờ dù cho vụ giết người tàn khốc như thế này xảy ra dưới mí mắt của các nhân vật lớn trong châu Âu, chỉ sợ bọn hắn vẫn sẽ nói Bắc Mỹ mới là nơi thối nát nhất a ?” Vladimir nói khẽ: “Không giống.” “Chúng ta chưa bao giờ giống như các ngươi… Các ngươi đối với chúng ta mà nói chỉ là bạn bè tạm thời, chúng ta đúng là công ty, nhưng chúng ta đến nơi này là vì họ.” “Còn tưởng rằng sau khi chúng ta tạm thời rút lui, Arasaka sẽ không điên cuồng như thế.” Sasha tiến lên, “Ngươi đánh giá thấp bọn hắn.” Vladimir ngạc nhiên nhìn cô nương đang có vật chất màu đen dần dần bao phủ cơ thể. “Mạng người là thứ không quan trọng nhất, giết sạch là xong, công ty chỉ mong mọi chuyện đều dễ dàng như thế.” Vladimir lẩm bẩm: “Phải tìm tên chó chết này để báo thù !” Lucy lập tức đáp lời, “Được thôi. Chỉ dựa vào Projectile Launch System, sau đó là Reinforced Tendons, thêm cả Kerenzikov — ngươi định cầm tới chỗ tốt từ tay con quái vật có thể là Smasher như thế nào a ?” Vladimir đương nhiên là hiểu lầm. “Chẳng lẽ sự hợp tác mà các ngươi nói chính là như vậy sao ? Các ngươi mang theo Cyberware tốt như thế, thực sự chỉ là vì tiền ?” “Các ngươi rốt cuộc chết lặng đến mức nào ?!” Sasha cau mày định mắng lại. Lucy đưa tay ngăn nàng, “Vị hoàng tử đến từ truyện cổ Grimm này, chủ nghĩa lý tưởng cố nhiên là chuyện tốt, nhưng không thể ăn thành người mập trong một hơi được — Zhirafa kiếm lời một năm liền giao lợi nhuận một năm cho các ngươi chiêu binh mãi mã, sau đó chạy đến từ biên giới của Ba Lan, Belarus và Neo-Soviet Union —” Sau đó nàng liền chỉ vào thi thể xung quanh bằng bàn tay trắng bệch được khảm nạm đường vân vàng, “Bọn hắn là vì cái gì ?” “Không sống nổi đương nhiên là vì tiền, các ngươi cũng hiểu đạo lý này mà đúng không?” Vladimir sửng sốt. Rõ ràng hắn đánh giá thấp tầm nhìn của đặc công đến từ Arasaka, nàng hiểu thế giới này, từng nếm thử trốn tránh khỏi thế giới này, chính vì vậy nàng mới tin tưởng lời của Lin…. Có một số việc là không thể đoạt được bằng thủ đoạn chính đáng, hy sinh là điều không thể tránh khỏi. “Các ngươi mua mạng của bọn hắn bằng tiền, kẻ không sống nổi sẽ không bao giờ nghĩ đến Tòa thị chính Warsaw hay thậm chí quốc gia này đang làm con rối cho ai…” Sasha ngẩng cằm chỉ vào tòa tháp đen phía cuối Neon, “Nó phải đổ xuống thì chuyện này mới tính là xong.” Ngay sau đó, cô nương giống mèo liền mỉm cười nhìn hắn, “Còn ngươi thì sao ? Có tự tin đánh bại bọn hắn không ?” Vladimir không phải là trẻ con. Hắn không thể nói ra lời này… Arasaka là không thể lay chuyển, ít nhất đối với Zhirafa mà nói, quân đội của Arasaka không phải là kẻ dễ chọc… “Đến đây đi.” Lucy đẩy bả vai Vladimir. “Hệ thống công cộng của thành phố bị khóa kín, ngoài Netrunner như chúng ta ra thì không ai biết nội dung của tin tức lưu thông, mắt thấy tai nghe cũng không còn hiểu quả trong thời đại này nữa rồi — Tìm một chút dấu vết a, mèo con đáng yêu ?” Sasha nghiến răng. “Không được gọi ta như vậy !” Lucy vẫy tay đi trước một bước, tay còn kẹp điếu thuốc, nàng thích những đứa trẻ đáng yêu như thế. “Tốt a, little kitty ~” Sasha phồng má nắm chặt tay đi về phía trước. Lucy đi hai bước nhìn xem Vladimir đang ngây người tại chỗ liền nghi ngờ hỏi: “Muốn chạy ? Hay không muốn cùng chúng ta điều tra manh mối của tên kia, rồi tiện thể truy tìm đầu nguồn chương trình độc hại từ Black Wall?” “Nếu chạy… Monowire ở khoảng cách này là rất nguy hiểm đó a.” Vladimir tựa hồ lại chuyển sang một nhân cách khác — “Ài hắc hắc, đừng vậy mà chị gái tốt, chỉ là suy nghĩ… Ân, đúng vậy, suy nghĩ một chút về cuộc đời.” Sasha giơ nắm đấm. “Cho nên ngươi nghĩ có phải là Smasher không ? Thật đáng tiếc, nếu khu mạng không có Netrunner của Arasaka, chúng ta tùy tiện tìm camera liền có thể hack ra hình ảnh, đến lúc đó so sánh qua là xong.” Lucy cười khẽ, “Ngươi biết ta nghĩ đến gì không ?” Vladimir luôn lắng tai nghe, phát hiện hai người này hoàn toàn không sợ Smasher… Cứ như thể người phía sau các nàng thực sự có thể giải quyết con quái vật Cyberware kia vậy. Là người đàn ông không có bất kỳ cải tạo nào ở quán bar Momma sao ? Không thể nào… “Cái gì ?” Sasha chớp mắt làm ra vẻ mặt ngây thơ. Lucy nhả một hơi thuốc và hơi nóng lên trời, “Cyberware từ vũ trụ, khó mà đảm bảo bọn hắn sẽ không làm ra thứ gì mới để tăng thêm lên người con quái vật kia, dù sao Smasher chỉ cần cung cấp một bộ não là đủ rồi, bọn hắn muốn xử lý sao thì cứ thoải mái mà làm… Quên thứ trên người ngươi rồi sao ?” Nghĩ lại thì… Thật đúng là. Nếu không phải sức chiến đấu của bản thể Lin quá biến thái, tên ninja này là đủ sức giết chết Takemura rồi toàn thân trở ra, càng dùng món vũ khí này thì nàng càng cảm thấy sự đáng sợ của những người theo trường phái kỹ thuật như Hanako và Michiko. “Hình như con phố này đã bị giết sạch, cũng không cần tiến vào cửa hàng đóng chặt nữa, Arasaka sẽ không để lại người sống.” Lucy rất rõ ràng cách làm việc của cha mình. Hắn có thể coi cả con cái của mình là vật ngoại thân, huống chi là công dân chứng kiến quá trình Smasher làm ra tàn sát. “Nó sẽ càng biến thái, càng khát máu, càng giống một con dã thú.” Giọng nói của Lucy âm trầm. Hai người rợn cả tóc gáy… Nhưng Lucy lại đột ngột chuyển giọng, “Bất quá ! Nếu phán đoán sai lầm, chúng ta sẽ phải cho “cậu nhóc này” một ký ức sâu sắc rồi…” Sắc mặt Vladimir cứng đờ, còn chưa kịp nói gì. Biểu cảm Lucy đột nhiên trở nên lạnh như băng, Monowire trong tay tùy ý quấn quanh như con rắn độc sống lại. “WTF !” Vladimir tưởng rằng đây là nhắm vào mình, lập tức muốn lùi lại. Tuy nhiên thứ Lucy cảm nhận ra là từng tàn ảnh cuồng bạo lao đến từ bốn phương tám hướng cùng với tuyết, đây chắc chắn là ninja Arasaka… Đinh ! Monowire khi chịu lực va chạm từ kim loại thì lại phát ra âm thanh như thể nó cũng là vật chất tương tự ! Sợi tóc Lucy bay múa, hai tay đan chéo, sắc mặt dữ tợn, tại chỗ có người cầm đao bị Monowire quấn quanh lấy bàn tay như lốc xoáy ! Ngay sau đó, nàng đột ngột kéo mạnh! Xoảng ! Cánh tay ninja bị quấn chặt ngay lập tức bị nghiền nát thành từng mảnh Cyberware! “Fuck !” Phản ứng của Sasha cũng không hề kém cạnh. Lớp tuyết dưới chân ngay lập tức bị lực đẩy mạnh mẽ cuốn đi ! Ngay sau đó, với tư thế chắn trước trán bằng một cánh tay, nàng đã bắt được con đường mà tàn ảnh của ninja lựa chọn — Kết quả khi hai người va chạm mạnh với nhau rõ ràng là kẻ đeo mặt nạ của Arasaka chịu thiệt lớn, bây giờ trong tình trạng xương ngực đứt gãy và Pain Editor đang hoạt động, hắn liền rút Kunai bên hông ra chuẩn bị giáng một đòn chí mạng vào cổ Sasha! “Ninja Arasaka là đối thủ cũ —” Sasha hạ thấp trọng tâm, một cú đấm đủ sức xuyên thủng tấm thép khiến lưng đối phương đột ngột phồng lên, sau đó chính là hai đốt sống lưng kim loại nổ tung mà ra ! “Ôi a !” Còn hai tên nữa… Giọng nói của Lucy lúc này truyền đến, “Giết hết a, một khi bọn hắn biết rõ chúng ta thì sẽ khá phiền toái, Takeshi nhận ra chúng ta !” “Đã rõ, meo!” Sasha đội mũ giáp nhai kẹo cao su với lỗi chưa được sửa chữa, làm ra động tác xoay người để né tránh đòn tấn công từ phần lưng, sau đó tiếng rít của Sandevistan liền vang lên, khiến biểu lộ dưới mặt nạ phản quang của ninja Arasaka biến đổi kịch liệt ! “Mẹ nó đây không phải là Cyberware ?” Không ai có thể cho hắn câu trả lời. Mũ giáp vỡ vụn thành bột mịn dưới cú va chạm của khuỷu tay được bao phủ bởi kim loại lỏng đặc biệt, mỗi mảnh vỡ đều phản chiếu ra ánh nhìn đỏ như máu từ đôi mắt điện tử ACPA của Sasha, đương nhiên còn có cả máu thịt và xương cốt vụn… Đầu và cột sống của kẻ bay lộn mấy chục vòng trên không bị lệch nghiêm trọng, chết ngay tại chỗ. Ba tên… Vladimir đáng thương, Optic của hắn chỉ bắt tới tốc độ của ninja cuối cùng, lý do duy nhất chính là vì đối phương đang tuyên bố “sách” hành hình của mình. “Pavel · Vladimir, Arasaka không phải là nơi ngươi có thể gây sự.” Lưỡi đao dần dần phóng to trong mắt Vladimir, vật kia… chắc không đau đâu nhỉ… “Nói lảm nhảm cái quái gì thế ?” Bóng dáng Sasha như bức ảnh đột ngột chen vào, đá văng ninja bằng một cước, sau đó liền là upload Quick Hack khiến toàn bộ điện năng trong người hắn rối loạn, dưới mũ giáp đã là khói đen… Mọi thứ trở lại tĩnh lặng. Chỉ có tiếng thở phào hài lòng của Sasha… Khuôn mặt Vladimir biến đổi với tốc độ khoa trường từ bình tĩnh sang thành hoảng sợ thuần túy, “Mẹ nó đây là Netrunner sao ?!” “Netrunner đi…” Xương trên cánh tay máy của Sasha phát ra âm thanh như pháo nổ giòn giã, “Upload chương trình vào lúc then chốt, ân, đúng là như vậy không sai.” Cằm của Vladimir suýt thì rơi xuống đất. Kẻ bình thường ở quán bar với đôi mắt hay sáng lên kia rốt cuộc là ai ? Hắn chưa từng nghe nói qua về những con quái vật như này ? Đây sẽ không phải là người của Militech và Kang Tao a ? Lucy thở phào nhẹ nhõm khi thấy Vladimir không có chuyện gì, Lin khá cẩn trọng, trước khi mọi việc được xác định, Vladimir không thể chết. “Tốt, đừng ba hoa nữa.” Lucy nhặt lên đao của ninja, đều là đồ tốt, có thể đặt trong phòng ngủ để trang trí. Nói đến, nàng còn khá thích đao. Nhưng mà còn chưa nói xong, hệ thống bị lỗi của Sasha liền khóa chặt vào một tòa nhà cao tầng — “Vẫn còn người !” Vừa nói Sasha vừa chạy hết tốc lực ra ngoài như cỗ máy. “Đừng !” Lucy vừa đưa tay ra, lớp tuyết do Sasha cuốn lên cùng với kẻ đang chạy trên tòa nhà cao tầng đều hướng về phía cuối của ánh đèn Neon. “Biết lái xe không ?” Lucy nhìn qua xe thể thao còn có thể chạy đang đỗ bên đường — Vladimir nhe răng, “Bảo đảm sẽ để quý cô hài lòng, hơn nữa tài năng điều khiển của ta không chỉ là để nó chạy, ta là tài xế chính của bọn họ !” Âm thanh lốp xe ma sát phá vỡ sự tĩnh lặng của đường phố. “Này Sasha ?!” Lucy dùng hệ thống trên xe làm điểm truyền tải rồi kết nối với cô nương đang chạy như điên. Lúc này chỉ có tiếng thở dốc dữ dội của Sasha, nàng đang đuổi theo sát nút. “Không thể để đối phương chạy thoát.” Trong lòng Lucy nhẹ nhõm một chút, nàng ước tính tốc độ của tên kia chắc chắn không bằng ACPA của Sasha, ngoài ra Cyberware là có cực hạn, nhưng cực hạn của ACPA tuyệt đối vượt quá thứ không đáng tin cậy như Cyberware. “Nhanh hơn chút nữa.” Vladimir không nói nhảm, mà là cố gắng hết sức đạp ga trên nền tuyết trơn trượt, thân xe luôn ở trạng thái ổn định. “Lin, chúng ta đang đuổi người, tên kia không biết chúng ta, nhưng khó mà đảm bảo Arasaka có điều tra ra thông tin không —” Lucy báo cáo Lin ở trong lòng bằng chế độ im lặng. Đây là điều cần thiết. Lin từng nhắc nhở qua, phải báo cho hắn nếu có bất kỳ tình huống bất ngờ nào. “Tốt, hành động cẩn thận, ta đã online.” “Nếu gặp phải Smasher, cố gắng khiến hắn đến chỗ có mật độ internet cao, thiết bị phải đủ sức chịu đựng lượng dữ liệu khổng lồ.” Lucy cúp điện thoại, nhìn thấy tình hình phía trên qua kính chắn gió, không nói hai lời yêu cầu Vladimir đánh rẽ. “Làm gì ?” Vladimir làm trước rồi hỏi sau. “Đi đường tắt, chặn người.” Lucy trả lời ngắn gọn. Vladimir nhíu mày, “Người địa phương ?” Lucy chỉ liếc nhìn Vladimir, hắn liền tỏ vẻ ta thua rồi, “Các ngươi đúng là như quả bom, chạm vào là nổ, ta chỉ hỏi thôi mà.” “Phải tăng tốc.” Sắc mặt Lucy hơi trầm xuống, “Tên kia đang tiến gần đến Arasaka Tower, nếu kết nối vào Subnet của Arasaka, thì…” Vladimir: “Thì sao ?” Câu trả lời của Lucy ngắn gọn và mạnh mẽ. “Smasher sẽ đến.” Phản ứng đầu tiên của Vladimir lại là cười, “Ngươi tin ta ?” Lucy lắc đầu, “Không tin ngươi, nhưng ta tin Arasaka… Quái vật như Smasher, bọn hắn chỉ mong có 1 vạn kẻ tương tự để dùng.” Vladimir dùng ngón cái vuốt mũi, “Nhìn tốt a, mẹ nó dù có là Smasher, kỹ năng lái xe của ta cũng không phải dạng vừa đâu — Nói trước nhé, ngươi phải chắn đạn cho ta khi ra ngoài, tên chó kia quá mạnh.” “Không.” Câu trả lời của Lucy luôn nằm ngoài dự liệu khi Vladimir chuẩn bị cảm động. “Chúng ta phải rút lui, Sasha sẽ ngăn chặn hắn, ông chủ của chúng ta sắp xếp như vậy.” Khi nghe thấy câu này, Vladimir liền cho rằng hai người vừa nói cười lúc này chỉ là ảo ảnh… Vì sao có thể lạnh lùng đến vậy ? “Mỗi người trong đội ngũ đều có sở trường riêng, hành động theo cảm tính vì một số việc nào đó là đặc quyền của riêng hắn — bởi vì hắn có khả năng cứu vãn tất cả, nhưng chúng ta thì không, chúng ta chỉ cần làm tốt việc được sắp xếp, đó là giúp đỡ tốt nhất đối với hắn.” Vladimir hoàn toàn không biết kẻ có hai mắt loé sáng trong quán bar kia có gì lợi hại. Mẹ kiếp đây là tổ chức tẩy não sao ? “Ngươi nói ‘hắn’ là chỉ trong số các ngươi có một người… đàn ông rất mạnh sao ?” Lucy không chút do dự gật đầu. “Đúng, rất mạnh!” Khi Vladimir vừa nhìn đường vừa quay đầu thì đã chứng kiến ánh mắt kiên định của đối phương, lặp đi lặp lại bằng giọng điệu khinh thường bất cứ ai. “Vẫn luôn… rất mạnh!” “Đuổi theo đi, đừng sợ.” Vladimir hít một hơi, “Fuck ! Biết ngay hợp tác với dân liều mạng như các ngươi là không sai mà, con mẹ nó ta ưa thích kiểu này chết đi được !” …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị