Chương 507: Tiến công ! ( Bốn )
“Muốn giết ta, không có cửa đâu !”
Hai nắm đấm phát ra tiếng rít đáng sợ trong không khí, ngoài luồng khí nóng phun trào khi kết cấu chạm rỗng kích hoạt từng lớp, còn là khát vọng cầu sinh mãnh liệt lớn hơn bao giờ hết.
Nhất định sẽ có người đến tiếp viện, mình còn phải tìm Myers để báo thù, bắt giữ từng kẻ ngu xuẩn chế tạo ra viên Chip này… Còn rất nhiều chuyện cần đích thân đi làm.
Ánh sáng lóe lên khi lưỡi đao giao nhau đã chiếu sáng khuôn mặt bất khuất của Rebecca, lực lượng cực lớn từ hai tay đập vào Katana rèn từ loại thép đặc chủng của vũ trụ khiến nó phát ra âm thanh giòn tan, Rebecca tựa như con quay màu đen không chút do dự vươn một tay ra để nắm chặt lấy thanh đao thứ hai —
kyhuyen.ⓒomHô !
Rebecca biết mình vô luận thế nào cũng không thể phòng thủ được lưỡi đao bên sườn…
Nhưng nàng không thiếu khuyết dũng khí, hay nói đúng hơn là Rebecca hoàn toàn không sợ mất đi thứ gì nữa đã có cách làm hoàn hảo hơn; Pain Editor khởi động, trị số cơ thể tăng vọt, quỹ đạo vận động của Sandevistan cuốn theo hai tên Cyber Ninja rồi đâm thẳng vào kẻ muốn đánh lén Rebecca !!
Tên kia tựa hồ cũng không ngờ tới cô nương này thế mà không làm ra phòng thủ, lập tức nhe răng cười một tiếng, từng giọt nước li ti đọng trên bề mặt của mũ giáp do chênh lệch nhiệt độ ngày đêm theo đó mà nhỏ xuống cùng với luồng gió ập tới, cơ thể Rebecca cũng bắt đầu cấp tốc phóng to trong hình ảnh phản chiếu từ giọt nước !
Phụt !
Lưỡi đao dễ dàng đâm xuyên qua lớp da thật chống đạn của Rebecca, nhưng lại gặp phải lực cản vô cùng lớn khi tiến vào, nàng tựa hồ có thể nghe thấy âm thanh rầm rầm và cơn đau nhói khi vật thể sắc bén va chạm vào xương sườn kim loại, giữa lúc cơ thể xoay chuyển, cô nương này vậy mà dùng một bên Syn-Lung làm đánh đổi để kẹt chặt lưỡi đao vào khe hở giữa xương sườn…
kyhuyen.ⓒom
Tư thế liều mạng này khiến hai tên Ninja còn lại muốn tấn công đều ngẩn người, bọn hắn vội vàng muốn rút lưỡi đao ra để chém Rebecca thêm vài nhát nhằm bổ sung cho công kích của đồng đội !
kyhuyen.ⓒom“Mẹ nó ta… cho phép ngươi đi chưa ?!”
Cơn đau thấu xương truyền đến từ tay và ngực, nhưng Rebecca vẫn nắm rất chặt, ACPA vận hành hết công suất lúc này thế mà không thể lập tức kéo lưỡi đao ra khỏi lòng bàn tay nàng.
【 Cảnh báo: Lỗi firmware không xác định ! 】
Những con số đỏ như máu nhảy nhót không ngừng trong mắt Rebecca, nhưng nàng đã không còn tâm trí để ý đến chúng nó nữa, ngược lại nàng dùng sức kéo mạnh địch nhân lại, lần dùng sức đột ngột này một mặt là vì bản thân Gorilla Arm được chuyển hóa thành model thích ứng với Black Wall chính là Cyberware quân sự siêu cấp vượt quá ngưỡng chịu đựng của thần kinh con người —
Một mặt khác liền là tiềm năng vô hạn khi cầu sinh !
Rebecca hiểu rất rõ, không chiến đấu, chỉ có con đường chết…
Cái giá phải trả để rút Biochip ra quá nặng nề, nó không chỉ gắn liền với mạng sống của nàng, mà còn có rất nhiều người vô tội đã vì thế mà chết, nó chính là chìa khóa cuối cùng để thế giới mục nát này gặp phải sụp đổ —— Nếu bị đám người trước mặt cầm tới, vậy kết cục chào đón thế giới này liền sẽ là người giàu có nắm giữ cuộc sống vĩnh cửu.
Ninja bị kéo mạnh qua vội vàng không kịp chuẩn bị, nhưng Rebecca lại buông tay khi trọng tâm cơ thể của đối phương còn chưa được điều chỉnh hoàn toàn bởi ACPA, đây không phải do Cyberware của Rebecca bị lỗi, mà là bởi vì Ninja chỉ lo rút đao nên nàng chỉ cần kéo một phát thì áp lực tấn công từ bên sườn liền sẽ mau chóng giảm xuống !
“Khốn nạn !”
kyhuyen.ⓒom
Kẻ tấn công trực diện tựa hồ là tổ trưởng của nhóm người này, gầm thét giận dữ bằng tiếng Nhật, không biết đang chửi mắng cấp dưới đánh nghi binh là vô dụng, hay là đang mắng vẻ hung hãn đột ngột của Rebecca.
Cột sống của Rebecca đang lảo đảo nhằm kéo dài khoảng cách bị Sandevistan thúc đẩy hoàn toàn, thần kinh phảng phất đang rung lên ầm ầm cùng với nhịp tim như tiếng trống trận chiến tranh !
“Súng lớn, mẹ nó mặc kệ có bắn trúng hay không !”
Guts tràn đầy màu sắc trong mắt Ninja phun ra ngọn lửa mà không hề có điềm báo trước, hắn giơ cánh tay ra trước trán theo bản năng, tiếp đó Ninja liền đón nhận từng viên đạn ria tựa như vì sao vỡ vụn cuốn theo ngọn lửa đỏ rực vì nhiệt độ cao và các thành phần hóa học trút xuống khắp cơ thể mình như mưa rào !
Chất lỏng kim loại chảy róc rách khắp người Ninja dồn hết lên chỗ bị đạn tấn công, sau đó liền bị khẩu súng được cải tiến thô bạo với đường kính lớn và không tính đến độ an toàn ở cự ly gần này dạy cho một bài học đau đớn !
Rầm !
Chất lỏng bắn ra trong không khí để giảm bớt lực sát thương tạm thời bại lộ điểm yếu, với khả năng kiểm soát súng lớn của mình, Rebecca hoàn toàn đủ sức hạ thấp nòng súng xuống và bắn bổ sung ngay sau khi họng súng bật lên trời !
Tiếp đó ——
Cơ thể không có bất kỳ lớp bảo vệ kim loại nào của Ninja lập tức bị ngọn lửa màu xanh lục đốt cháy bùng lên, từng viên đạn ria lớn nhất liền bằng với hạt đậu nành, nhỏ thì bằng hạt cát chính là rắn độc chui vào da thịt đang cấp bách gặm nhấm cơ bắp và cốt tủy !
“A —— !!”
Tiếng kêu rên đau đớn của Ninja khiến đồng bạn phụ trách tấn công chính tăng nhanh tốc độ tiếp cận, Katana được vị Ninja này vung lên chém ra một nhát nặng nề theo phong cách Nhất Đao lưu cổ điển của Nhật Bản, phần ngực Rebecca trong nháy mắt xuất hiện một vết rách phun máu…
Cùng lúc khi bộ ACPA đặc biệt phát ra tiếng gầm chói tai, lực lượng khổng lồ đã hất Rebecca bay ra ngoài, lưỡi đao cắm vào xương sườn của Rebecca cũng bị rút ra trong vô tình…
“Một lũ phế vật… Có mỗi việc bắt giữ một thiếu nữ thôi mà cũng không làm xong.”
Ninja mặt mày âm trầm nhìn kết quả của cú chém, dữ liệu thu thập từ Biochip khi Rebecca sắp chết là đầy đủ nhất, hắn thu đao lại, rút dao nhỏ chuẩn bị khoét thứ đó ra từ vị trí đã lành lại trên cổ.
Rebecca lăn lộn mấy vòng trên mặt đất ngã mạnh xuống nền đá sỏi thô ráp, cơn đau do vết thương bị xé toạc khiến nàng không kìm được mà rên rỉ, vài bóng người lờ mờ lay động trong mắt nàng cho thấy sức chịu đựng của Rebecca sắp đến cực hạn.
Rebecca giống như dã thú còn nhỏ không chịu khuất phục trước thợ săn, cong lưng cố gắng đứng dậy, nhưng sau vài lần nếm thử thì cuối cùng vẫn bất lực nằm trên mặt đất.
Rầm rầm !
Lưỡi đao múa một vòng trên không trung, kẻ bị Rebecca dùng xương sườn kẹt lại lưỡi đao bên cạnh Ninja phụ trách tấn công chính nhìn qua đồng bọn đang lăn lộn rên rỉ, mũi đao liền không chút do dự đâm mạnh xuống dưới !
Rebecca nằm sấp trên mặt đất nhìn cảnh tượng vô cùng tàn nhẫn này, cắn răng phát ra tiếng nức nở —
“Phụt.”
Lưỡi đao chậm rãi rút ra khỏi cơ thể, đối với hai tên sát thủ máu lạnh không chút do dự liền giải quyết đi vướng víu mà nói…
Nỗi sỉ nhục hôm nay có lẽ là quá nhiều rồi.
“Ngươi… ở đâu ?”
Rebecca lẩm bẩm nói điều gì đó.
Johnny Silverhand đứng bên cạnh cũng đang cố gắng đánh thức Rebecca, trơ mắt nhìn xem Ninja mà bàn tay mình không thể chạm tới từng bước tiến về phía Rebecca.
“Cái gì ?”
Ninja dường như đang hỏi thăm.
Cyber Ninja giải quyết hết đồng đội lấy ra một vật thể dạng hộp giống như bom khói từ bên hông, sau đó loại chất lỏng đặc biệt vẫn còn bám vào trên xác chết liền từ từ bò tới dọc theo cơ thể hắn để tiến vào trong đó.
“Ở đâu…”
Rebecca biết, khẳng định có người đang đến tiếp viện mình bằng tốc độ nhanh nhất.
Nếu mình chạy nhanh hơn một chút, vậy có lẽ liền đến được Federal State gần Night City nhất, Lin cũng có thể vừa vặn tới đón mình a ?
Nhưng bây giờ… mọi thứ tựa hồ đã quá muộn.
“Vật chứa đang trên đường tới, xin ngài hãy bắt đầu tiến trình dỡ bỏ Biochip.”
Ninja đang thúc giục cấp trên của mình.
Quả nhiên, xe bay với ánh sáng xé toạc màn đêm bay đến từ chân trời, Ninja chậm rãi ngồi xổm xuống đặt dao găm vào cổ Rebecca, hạ giọng nói: “Ngươi không biết thời thế giống hệt tên kia.”
Cảm giác đau nhói lạnh lẽo và thông tin lỗi trên Relic xuất hiện ngày càng nhiều, thế giới trong mắt Rebecca biến thành một màu đỏ như máu, khắp nơi đều là dữ liệu Black Wall đỏ rực bắn xuống từ hư vô trên bầu trời —
“A !”
“Rebecca ?!”
Cơ thể Johnny bắt đầu mờ đi, dường như có một bức tường vô hình đứng chặn trước mặt, hắn không ngừng đập mạnh vào không khí, gào thét bảo Rebecca nhanh chóng đứng dậy, không nên chấp nhận kết cục làm kẻ hèn nhát.
“Ở đâu…”
Thế giới của Rebecca sắp bị lỗi dữ liệu của Relic nhấn chìm hoàn toàn, nàng chỉ có thể thốt ra từ này dù đã dùng toàn bộ sức lực…
Ninja cũng cảm giác tới khi lưỡi đao chạm vào con Chip, hắn muốn vươn tay rút nó ra.
Chỉ là ngay tại khoảnh khắc bàn tay máy lạnh lẽo kia chạm vào Rebecca, tiếng ồn trắng kỳ lạ từ dữ liệu của Black Wall, luồng gió rít gào trên Badlands, mọi thứ có thể di chuyển, có thể cảm nhận được đều đã ngừng lại…
Dữ liệu vẫn đang lưu động chầm chậm, Rebecca làm sao cũng không thể phát ra được tiếng gầm nức nở.
“Fuck… Rebecca, không thích hợp —”
Giọng nói Johnny lần đầu tiên lộ ra vẻ sợ hãi.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị xâm lấn, giống như có người cảm giác tới mọi thứ của mình mà không tốn chút sức nào, kết nối thần kinh giữa Rebecca và mình cứ thế trần trụi phơi bày trước mặt người ngoài.
Kẽo kẹt —
Một vết nứt bị xé toạc ra trong thế giới của Optic, hình ảnh 3D số liệu hóa bắt đầu cụ hiện, một người mà Rebecca từng hỏi thăm hàng ngàn lần trong lòng đã xuất hiện…
Điều kỳ quái là Rebecca có thể theo kịp tốc độ tư duy này, thật giống như có người đưa mình đến một nơi bí mật không thuộc về thế giới này.
Bởi vì đây chính là thông lộ lưu lượng tốc độ cao của Black Wall.
Chỉ cần đến gần điểm tín hiệu dữ liệu, người sử dụng Black Wall Protocol sẽ có thể cấp tốc định vị tới Relic, nhược điểm là… khoảng cách với đối phương không thể quá xa.
Johnny Silverhand nhìn xem một bóng người đột nhiên chen vào thế giới bình thường chỉ có mỗi mình, loại cảm giác này khiến tên Rockerboy từng ném bom hạt nhân vào Arasaka Tower hoảng sợ.
Ở phần cuối của dòng lũ dữ liệu chói mắt có màu đỏ như máu xen lẫn với xanh lam ảo mộng, một đôi mắt chậm rãi mở ra.
Tiếng bước chân vang lên rõ ràng khi dẫm lên dữ liệu, hắn kiểm soát mọi thứ ở đây, bao gồm cả hiệp nghị BCI cơ bản nhất của hai người.
Lin…
Đây chính là danh hiệu của đối phương.
“Địt mẹ nó…”
Johnny muốn nói chuyện, nhưng cổ họng Rebecca bây giờ lại có thể phát ra âm thanh, dữ liệu với áp lực lớn khiến Relic bắt đầu nóng lên, Lâm Dược lặng lẽ nhìn Rebecca rồi chậm rãi nâng tay lên.
“Lâu rồi không gặp, Johnny.”
Lâm Dược nói điều này là cho ký ức mà hắn giấu kín trong lòng nghe…
“Vì cơ thể của ngươi, tạm thời vẫn nên để tên này offiline đi.”
Tay hắn khẽ động, Johnny cứ thế bị cưỡng chế tắt máy !
Vận mệnh a.
Lâm Dược sử dụng phương pháp của Song Bird để xâm lấn vào BCI của Rebecca, mà trong tuyến thời gian ban đầu khi V không tìm ra bất kỳ cơ hội sống sót nào bị dẫn đến Dogtown, Song Bird cũng buông xuống theo cách tương tự.
“Lâm Dược…”
Giọng nói của Rebecca hiện ra đứt quãng, đây là hậu quả sau khi cơ thể nhận tổn thương nặng nề, nàng sắp ngừng hoạt động rồi…
Lâm Dược ngồi xổm người xuống, hắn cũng không chạm vào Rebecca, chỉ là một mực gánh chịu thêm càng nhiều dữ liệu lên trên người mình.
Hắn cũng tràn đầy áy náy muốn bày tỏ rất nhiều thứ, chủ yếu nhất là nói cho Rebecca nghe về hậu quả do quyết sách tự cho là đúng của mình.
“NUSA, không thú vị chút nào.”
Rebecca từ một người chỉ biết phát tiết cảm xúc, đến trình độ có thể suy nghĩ nghiêm túc về hoàn cảnh của mình, rồi độc lập thâm nhập vào tổ chức tình báo NUSA để đưa Myers ra khỏi Dogtown…
Lâm Dược còn có thể nói gì với nàng đâu ?
“Đủ tốt rồi Rebecca, đã đủ rồi…”
Rebecca biết, có vài người là chú định sẽ cứu rỗi mình, nàng biết sợi dây định mệnh này giữa hai người sẽ luôn ở trạng thái kéo căng.
Im lặng.
Lâm Dược không thể dùng lời lẽ để diễn tả lửa giận của mình nữa.
Thứ mà hắn thấy không phải là hình ảnh 3D của Rebecca, hắn chỉ có thể đọc đến tình trạng cơ thể hỏng bét của nàng và Ninja đang dỡ bỏ Biochip của Rebecca một cách thô bạo.
“Thuộc hạ của V cách ngươi rất gần, Rebecca.”
“Dùng hết toàn lực đứng dậy, đừng để Chip bị rút ra, được không ?”
Mặt mũi Lâm Dược tràn đầy đau lòng, dù cho trong đôi mắt kia là ánh sáng chói mắt, giọng nói ôn hòa sau khi nén giận hết mức của hắn trở nên an tâm hơn bao giờ hết.
“Ta đang đợi ở thành phố cách các ngươi gần nhất để tóm gọn lũ sâu bọ này, ta cần mượn dùng dữ liệu công suất lớn, máy chủ và thiết bị tính toán.”
“Chỉ cần đứng dậy làm động tác phản kháng là đủ rồi, được không ?”
Mọi thứ tựa như ảo ảnh.
Trong nháy mắt liền biến mất !
Phảng phất âm thanh vang lên bên tai vô cùng rõ ràng vừa nãy chỉ là một lần hồi quang phản chiếu trước khi chết.
Đứng dậy.
Mong đợi đơn giản, khi còn nhỏ thì cha mẹ sẽ kiên nhẫn dạy dỗ con cái chuyển từ bò đến đứng thẳng, mà khi gặp phải áp bức và ngăn trở, bạn bè và người yêu sẽ là cơ hội thứ hai để người ta đứng lên.
“Ta…”
“Địt mẹ chúng mày !”
Rebecca cong lưng dùng hết toàn lực, Gorilla Arm tóm lấy cổ tay của kẻ trước mặt, ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn vào địch nhân.
Vừa rồi xảy ra chuyện gì ?
Ninja chỉ cảm thấy BCI tựa hồ thoáng hiện bảng lỗi ngừng hoạt động sau đó liền biến mất, nhưng chưa kịp để hắn dùng sức ấn Rebecca xuống đất, một con dao nhỏ như mực cuốn theo tốc độ còn cuồng bạo hơn cả đạn đã bay thẳng đến vũ khí trên tay Ninja.
Keng.
Dao nhỏ dường như muốn liều mạng chui vào giáp ngực của Ninja, nhưng hắn lại phớt lờ dấu vết chuyển động của nó, mà là ngẩng đầu nhìn đôi mắt đỏ như máu trong bóng tối phía trước.
Mắt đỏ ?
Netrunner sao…
Bộ đồ tác chiến đặc nhiệm trên người đối phương phác họa ra đường cong hoàn hảo, thứ đưa nàng đến đây không phải là phương tiện giao thông nào cả, mà là xe bay phía trên.
Thiết bị vận chuyển Relic là một cái rương lớn, đó là vật chứa quan trọng để duy trì độ toàn vẹn sinh học của Biochip.
Không biết nữ nhân nắm giữ mạng lưới tình báo của Arasaka ở Night City này đã đi nhờ chuyến xe bằng cách nào, tóm lại còn có một bộ xác chết đã lạnh ngắt “nhảy xuống” đất cùng với nàng.
“Đồng bạn của ngươi cho ta đi nhờ một đoạn.”
“Chỉ là không được lịch sự cho lắm.”
Giọng nói của người phụ nữ rất lạnh, nhưng lại mang theo chút âm mũi quyến rũ.
“Địch nhân !”
Sắc mặt Ninja kịch biến, vừa định nói chuyện.
Công kích đột nhiên xuất hiện xé toạc màn đêm bằng tiếng rít gào, xe bay đang lơ lửng trên không trung trong nháy mắt liền bị đánh trúng !
V nhanh chóng lao lên phía trước, che chở Rebecca ra đằng sau —
“NUSA !”
Rebecca biết là ai đang tấn công.
“Ta biết.”
V hạ thấp giọng nói chuyện đồng thời Overclock để upload Daemon thẳng vào bộ phận của ACPA, thủ đoạn tấn công của Netrunner lão luyện liền khiến hành động của Cyber Ninja am hiểu đánh cận chiến ngưng trệ một tia, kèm theo ngày càng nhiều tên lửa bay tới, ngọn lửa cháy rực rỡ đã chiếu sáng nơi đây như ban ngày !
“Đi !”
V nhìn như mảnh khảnh lại dùng hai tay nắm lấy cánh tay Rebecca rồi cõng nàng lên.
Sóng nhiệt đánh tới khiến cơ thể hai người lập tức mất thăng bằng, nhưng ngày càng nhiều tiếng động cơ ô tô truyền đến từ phía ngoài thị trấn, một chiếc xe việt dã Emperor đen như mực đã xuyên qua những ngôi nhà đổ nát trong tiếng vỡ vụn rầm rầm của linh kiện, dùng đôi đèn pha đáng tin cậy như kỵ sĩ chiếu sáng phía sau hai người —
Vù !
Cát bụi bay mù mịt!
Cửa xe của Emperor đang vung đuôi mở ra khi còn chưa dừng hẳn, bên trong là một nam nhân anh dũng với búi tóc kiểu samurai, trên người là bộ vest vội vàng đến chưa kịp thay, Katana được rút ra không chút do dự cùng với ánh mắt quan sát sắc bén không kém cạnh nó.
Trên những chiếc xe bên cạnh họ, ngày càng nhiều ninja Arasaka cũng xuất hiện rồi lao tới đột kích —
“Tiểu thư V, dựa vào các ngươi, hãy dẫn lũ sâu bọ này đến trước mặt Lin đại nhân !”
Khi Suzuki nghe thấy phía sau chỉ có âm thanh động cơ gầm rú và tiếng đóng cửa xe đáp lại mình, khóe miệng hắn liền xuất hiện nụ cười mãn nguyện.
Suzuki nắm chặt lưỡi đao bằng hai tay, mũi nhọn chỉ hướng hai tên Ninja đang sững sờ trong lửa đạn, còn có quân đội Militech của NUSA cuốn theo cát vàng và bụi bẩn ở biên giới của đường chân trời đen như mực.
“Các ngươi —”
“Chọc nhầm người rồi a, khốn nạn.”
Nhìn về phía màu đen tan không ra ở đường chân trời và những người khác.
Trên những tòa nhà cao tầng san sát, giữa biển cả tạo thành từ ánh đèn Neon, khuôn mặt của người đàn ông đút hai tay vào túi quần để nhìn về phía Rebecca không quá rõ ràng, thứ duy nhất lộ ra chính là nụ cười lạnh lùng và căm hận đến mức tận cùng ở khóe miệng.
……
……