Chương 511: Tình báo mới nhất
Đối với Rebecca mà nói, đây không thể nghi ngờ là một lần tái sinh.
Nàng đã nếm thử đủ mọi loại biện pháp, nhưng mạng sống này bây giờ vẫn còn treo lơ lửng, vì thế cũng không định đặt tất cả hy vọng vào người khác nữa...
Cho nên liền hợp tác hơn bao giờ hết trong căn phòng bệnh này, điều nàng làm nhiều nhất mỗi ngày là ngồi bên bệ cửa sổ để ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài của Night City. Nàng có linh cảm rằng nó sẽ là hy vọng của mình trong tương lai, hơn nữa còn dự định sẽ cố gắng hết sức để giúp Lin đạt được giấc mơ bay vào vũ trụ đó.
“Crystal Palace.”
ⓚyhuyen.ⓒomRebecca nhìn tờ quảng cáo mà Lin mang đến.
Tựa hồ Lin cũng biết rằng nếu không cung cấp bất kỳ tin tức gì cho Rebecca, tùy ý để nàng phải chịu đựng thử thách trước sinh tử như này… Không ai có thể sống mãi với hy vọng giấu trong lòng, vì vậy Lâm Dược đã tiết lộ tất cả những suy đoán của Kang Tao.
Crystal Palace áp đảo trên mọi loại xí nghiệp, công nghệ tiên tiến tuyến đầu thậm chí cả kỹ thuật không tồn tại dưới mặt đất đều có thể được giao dịch và bảo quản ở đó.
Nhưng dưới mắt việc bay vào vũ trụ không phải là một lựa chọn tốt, ít nhất là có vô số cặp mắt đang theo dõi ở cấp độ Arasaka, ngoài ra còn có vô số liên hợp đặc công được Hanako rải xuống nằm vùng.
“Nếu là ngươi, bây giờ ta chắc chắn sẽ nằm trong chăn ấm nệm êm... Cần quái gì mà phải liều mạng, tên kia thực sự thành tâm muốn cứu ngươi a.”
Johnny cũng nằm trên ghế sofa, nói bằng giọng điệu lười biếng như thể coi nhẹ sinh tử, không gì có thể khơi gợi lên hứng thú của hắn.
ⓚyhuyen.ⓒom
Ngồi chờ người khác cứu mình, Rebecca tự hỏi nội tâm bản thân không làm được.
ⓚyhuyen.ⓒomLần này nàng bất ngờ không cãi lại Johnny, mà nhảy khỏi cửa sổ hỏi: “Johnny, nếu là ngươi... Ngươi định sống thế nào?”
Johnny im lặng một lúc, ngồi dậy nhìn thẳng vào Rebecca, “Nếu ta chưa trải qua những chuyện này với ngươi, ta nghĩ mình sẽ xúi giục ngươi tìm tới bộ hạ cũ... Hừ hừ, sau khi tụ tập đủ nhân thủ thì chúng ta liền giết tới Mikoshi, bất kể có bao nhiêu người, dù sao cũng hẳn là sẽ có hy vọng sau khi đánh nổ Arasaka Tower a ?”
Chưa đợi Rebecca tiếp lời, hắn liền nói tiếp: “Nhưng ngươi và ta đều biết, bây giờ con đường này căn bản là không khả thi, thứ nắm giữ mạng sống của chúng ta không phải là Arasaka –– Ít nhất Arasaka hiện tại không làm được.”
Hiếm khi lại thấy Johnny nói ra những lời thực tế như vậy, Rebecca cười nhạo kẻ chưa thấy quan tài chưa rơi lệ này vài tiếng ––
“Tại sao ngươi lại nghĩ kẻ... Ách, có tên là Yorinobu đó không làm được ?”
Johnny nói ra suy nghĩ của mình, giọng điệu có chút dao động như thể đang giả vờ mình ngã ngửa không quan tâm lắm, “Mẹ kiếp, ngươi thấy không Rebecca ? Số lượng nanh vuốt của công ty nhiều đến nỗi có thể đè bẹp cả một thị trấn đều đã bị hắn bóp chết ! Giống như tổ kiến, hoàn toàn không có chút cơ hội phản kháng nào !”
“Lại thêm hắn rất quan tâm đến mạng sống của ngươi... Arasaka Yorinobu có mười lá gan cũng không dám làm ra lừa gạt.”
“Lin...”
“Là người trâu bò.”
ⓚyhuyen.ⓒom
Đây là người mà Johnny hiếm khi khen ngợi nhiều lần trong những cuộc trò chuyện với Rebecca.
Ít nhất về mặt hành động, Johnny cũng ngượng ngùng lại dùng từ “chó Corpo” để gọi Lâm Dược... Hắn nhớ kỹ kẻ đột ngột xuất hiện trong Cyberspace vào đêm hôm đó, mặc dù cảm giác rợn cả tóc gáy khiến hắn khó chịu, nhưng sức mạnh như vậy lại mang đến rất nhiều an ủi cho hai linh hồn gắn kết chung với nhau.
“Ngươi biết không ? Hắn đã nói lâu rồi không gặp Johnny ––”
Johnny ôm trán, “Ta thực sự không nhớ nổi mình từng gặp nhân vật như vậy ở đâu.”
Rebecca hiếm khi thấy Johnny ăn quả đắng, nhưng Lin không ra tay với Johnny, vậy thì chứng tỏ trong nhận thức của Lin, hắn thực ra cũng không phải là phần tử khủng bố như lời đồn đại ở bên ngoài.
Thực ra sau khi cãi nhau lâu như vậy với Johnny ở trong đầu, hình tượng của đối phương ở trong lòng Rebecca mà nói chính là một kẻ lắm mồm, đôi khi nhìn người sai lầm, nhưng không thể không phục lời châm biếm của hắn ở một số trường hợp là đặc biệt chính xác.
Cũng tỷ như Lin đánh cược Myers sẽ giữ lời hứa, nhưng từ đầu đến cuối chỉ có Johnny không coi trọng chuyện này lắm.
“Ai biết được, tên đó dường như có thể nhìn thấu tương lai của chúng ta.”
Một lúc lâu sau, Rebecca mới yếu ớt nói.
Johnny thầm mắng một tiếng, nhưng cũng không dám dùng từ ngữ nặng nề nào để gọi Lin nữa, chẳng qua là cảm thấy đặc biệt buồn chán nên muốn ra ngoài đi dạo.
“Nếu bây giờ ngươi không có việc gì, chúng ta có thể ra ngoài lái xe, ngậm điếu thuốc lá ngon nhất vào miệng, đạp ga hết cỡ đi giải sầu.”
Johnny lại bắt đầu đưa ra ý nghĩ xấu.
Rebecca lắc đầu từ chối, “Lin nói lát nữa sẽ sắp xếp nhiệm vụ rồi đưa chúng ta đi gặp một nhóm người, chuyện chúng ta tự tìm đường sống trước tiên đẩy ra sau cùng a ––”
Đương nhiên Rebecca cũng không quên lời Johnny đã nói khi ở Federal State, nếu có thể sống sót trở về Night City thì sẽ đưa mình đến một nơi.
“Còn có chỗ mà ngươi nói.”
Johnny nở nụ cười vui mừng.
Trong lúc hai người nói chuyện, Lin liền tiến đến với dáng vẻ phong trần mệt mỏi, nghe nói hình như là đi làm buổi biểu diễn gì đó...
Rebecca sớm đã biết chuyện này, bất quá nàng không hề có chút năng khiếu âm luật nào, may mà còn hiểu chút khiêu vũ... Miễn cưỡng coi là sở hữu tế bào nghệ thuật đi ?
“Kerry ?”
Rebecca lặp đi lặp lại cái tên này, nhưng ánh mắt của Lâm Dược lại hướng về phía sau Rebecca, ở nơi đó thực ra không có gì tồn tại, nhưng trong góc nhìn của Rebecca thì đó chính là Johnny đang đứng khoanh tay.
Khi nghe tên Kerry, Johnny cũng lộ ra vẻ mặt suy tư.
“Becca, những gì ta nói tiếp theo có thể... sẽ khiến ngươi hơi khó chấp nhận.”
“Nhưng ta hy vọng vào thời điểm thích hợp, ngươi có thể giao cơ thể mình cho Johnny kiểm soát, điều này sẽ thúc đẩy tiến độ bao phủ ý thức của các ngươi.”
Lâm Dược cũng không muốn gặp thằng ngu kia, nhưng không còn cách nào khác...
Rebecca nghe vậy thì cằm đều muốn rớt xuống đất, “Trong đầu hắn chỉ toàn là hút thuốc uống rượu !”
Lâm Dược gật đầu, chỉ nói: “Ta đảm bảo hắn sẽ không làm gì quá đáng, các ngươi cùng nhau gánh vác chuyện này... Ngoài ra, Kerry cần một người hiểu âm nhạc tới tham gia quá trình tổ chức buổi biểu diễn, Johnny là chìa khóa mấu chốt để chinh phục bọn họ.”
“Chuyện ở Châu Âu bây giờ đang rất cấp bách, ta không thể đảm bảo tất cả sẽ thành công mỹ mãn, cho nên đành phải nhờ ––”
Lâm Dược còn chưa nói xong, Rebecca đã vẫy tay hét lên.
“Được rồi, nói đến cứ như thể ta là người không hiểu chuyện vậy... Đi ra thì đi ra thôi, quỷ biết mấy kẻ hát Rock như các ngươi rốt cuộc là chuyện gì.”
Johnny cười hì hì.
“Cái này ngươi không hiểu rồi, Kerry nhát gan nhìn qua thì có vẻ dễ bắt nạt, nhưng thực ra trong lòng lại rất kiêu ngạo.”
“Ta nghe nói hắn bây giờ ký hợp đồng với Công ty thu âm, mỗi ngày có thể sống rất thoải mái, nhưng không cần bao lâu lại la làng rằng mình đánh mất bản thân –– Một kẻ ngu xuẩn hoàn toàn !”
Rebecca nghe xong liền cạn lời.
Rõ ràng, độ thiện cảm của Rebecca đối với ngôi sao nhạc Rock có tên Kerry này lại giảm xuống vài phần...
Nhưng mà tin tức khoa trương mà Lâm Dược mang đến không chỉ có thế, “Xét thấy tình hình hiện tại ở Châu Âu, ta rất có thể cần phải ở lại đó trong một khoảng thời gian dài, sự giúp đỡ của ta cho các ngươi chỉ giới hạn trên internet... và chỉ giới hạn ở Night City.”
“Cho nên ban nhạc vẫn phải do ngươi tới gánh vác trách nhiệm, hỗ trợ hoàn thành buổi biểu diễn.”
“Đây là điều ta hứa với bọn hắn.”
A ?!
Rebecca nghe xong liền lắc đầu như trống bỏi, nếu lấy giọng khàn đặc của nàng đi hát, vậy chắc chắn sẽ là tai nạn biểu diễn rất nghiêm trọng ––
Nhưng khi thấy Johnny đi đến bên cạnh mình với vẻ mặt tự mãn, nàng liền cảm thấy một cục tức không thể nào giải tỏa được trong lòng.
“Tốt !”
Rebecca không dám mở mắt, chỉ dùng tay che trước mặt Lâm Dược, “Ta hứa với ngươi, ai bảo ngươi có quá nhiều việc phải làm đâu, ta nhất định sẽ xử lý mọi việc một cách hoàn mỹ giúp ngươi !”
Lâm Dược mỉm cười, trong lòng không khỏi bắt đầu suy nghĩ về mấu chốt để phá vỡ cục diện tại Warsaw, nhưng Blackhand được điều trị bởi Arasaka lại bất ngờ bước vào từ bên ngoài cánh cửa tự động.
Sự xuất hiện của người không ngờ tới khiến tâm trạng của Rebecca không ngừng tốt đẹp, vui đến mức muốn nhảy cẫng lên.
“WTF ! Ngươi thế mà vẫn sống sót được ?”
Trong khi Rebecca đang luyên thuyên nhìn cơ thể nguyên vẹn của Blackhand, một đôi mắt âm trầm bên ngoài cửa của tên Samurai tóc trắng trong bộ vest chỉn chu đã khiến Rebecca cảnh giác.
Goro Takemura.
Rebecca từng gặp mặt nam nhân có đôi mắt giống như dã thú này, điều buồn cười chính là hắn trông rất giống Hideshi Hino, nhưng trên người lại toát ra vẻ người sống chớ tiến gần.
“Takemura, ngươi đến rồi.”
Lâm Dược không bất ngờ trước sự xuất hiện của Takemura, mà là ra hiệu cho hắn không cần đứng ở bên ngoài.
Samurai kiêu ngạo cũng không nguyện ý cúi đầu, hắn chỉ hành động vì sự khó hiểu trong lòng và khát vọng trả thù thôi.
“Thật cao hứng khi thấy ngươi và Blackhand đều bình an vô sự.”
Lâm Dược đứng dậy, trong mắt không khỏi lộ ra một tia yên tâm.
Ít nhất chiến lực mạnh mẽ có thể tìm thấy trên thế giới này đang dần dần tập hợp xung quanh mình, đây là một điều tốt... So với việc tiêu diệt nhân vật quan trọng có thể thay đổi một số tiết điểm sự kiện trong ký ức của Lâm Dược, giữ lại và biến bọn họ thành vũ khí công kích tầng lớp mục nát của thế giới này cũng là một loại biện pháp tốt.
“Nhờ hồng phúc của ngươi, luôn có người hỗ trợ cho hoạt động của ta ở Federal State.”
Goro Takemura bước vào, hành vi kiềm chế và rất lễ phép.
Bất quá, Lâm Dược vẫn muốn thấy kẻ bắt chước Hideshi Hino ở trước cửa hàng Pachinko với giọng nói cao vút kia...
“Nghe V nói ngươi điều tra ra rất nhiều, còn tiện thể giúp Blackhand.”
Lâm Dược đưa tay ra.
Goro Takemura tựa hồ không ngờ tới đối phương sẽ bắt tay mình, do dự một lúc rồi đưa tay ra, “Vô cùng cảm tạ (tiếng Nhật).”
Cảm giác này hoàn toàn khác biệt với sự tin tưởng của Saburo, Lin tựa hồ biết rõ suy nghĩ của mình, hơn nữa có thể ủng hộ hắn hành động độc lập.
Dưới mắt, Goro Takemura cũng không có ý định giấu giếm kết quả điều tra của mình.
Hắn đầu tiên là nhìn quanh một vòng ––
“Nói đi Takemura, đều là người mình.”
Takemura gật đầu, “Federal State, Free State... Số lượng đặc công mà thế lực của Hanako chôn xuống ít nhất ở trên 500.”
Khi nghe tới con số 500, Lâm Dược không khỏi tặc lưỡi.
Hanako chôn những người này xuống từ khi nào ? Đây không còn là vấn đề quan trọng nữa.
Quyền khống chế của của Yorinobu chỉ thể hiện ở phái chủ chiến và tổng bộ Nhật Bản, vùng đất Bắc Mỹ luôn là địa bàn của phe phái dao động như Michiko, bây giờ Michiko đứng chung một chỗ với Hanako, liên hợp đặc công, Danger Gal và các tổ chức tương tự khác đương nhiên sẽ bị tiếp thu hoàn toàn.
“Ngươi điều tra được bao nhiêu về mục đích của bọn họ ?”
Lâm Dược hỏi tiếp.
Nghe Takemura nói, Lâm Dược âm thầm gật đầu.
Ngoại trừ cái gọi là cướp đi Relic trong đầu Rebecca, còn có một loại chính là ám sát hoặc bắt cóc Yorinobu, điều này luôn trùng khớp với suy đoán của Lâm Dược.
Nhưng mà cấp độ ưu tiên của ám sát cao hơn bắt cóc, đây liền chứng minh dường như Hanako bên ngoài vũ trụ đã nghĩ ra cách để Saburo tái sinh mà không cần Yorinobu.
“Nhưng còn một dự án tuyệt mật được trao quyền, hiện tại ta không thể tìm ra căn cứ và mục đích của nó.”
Takemura dù sao cũng xuất thân từ vệ sĩ, tình báo không tính là sở trường của hắn, có thể điều tra ra những thứ này đã là rất không dễ dàng rồi.
Lâm Dược vốn không đặt quá nhiều hy vọng vào những gì mà Takemura nói, nhưng đột nhiên lại nghe thấy từ ngữ mấu chốt ở cuối.
“Tin tức duy nhất được xác minh và có độ chính xác là: Địa điểm triển khai hành động nằm ở Night City.”
Night City ?
Night City hiện tại ngoài người của Myers mà Lâm Dược chủ động đưa vào ra, không nói tất cả, đại bộ phận interrnet đều nằm trong tầm kiểm soát, Lâm Dược thực sự không biết bọn hắn truyền lại tin tức như thế nào.
Nói đến đây Takemura liền lấy ra một tấm thẻ.
Tấm thẻ này đặc biệt giống với thước kẻ dùng để tô đáp án cho bài kiểm tra trong ký ức kiếp trước của Lâm Dược, chỉ là kích thước giống như cuốn sách đóng gáy.
【 Thẻ đục lỗ ( Punched card ) 】
Đây là thứ mà nhân loại dùng để quản lý mật khẩu máy tính sau khi Old Net sụp đổ, nhưng bây giờ nó lại trở thành công cụ giao tiếp trong tay đặc công ẩn nấp ở Night City... Lâm Dược trong lúc nhất thời dở khóc dở cười.
“Ta lấy được nó từ tay một tổ chức đặc công gần Night City.”
“Chỉ có một thông tin mấu chốt, ta dùng máy giải mã cũ còn sót lại trong cơ sở để nhận diện ––”
“MaxTac.”
Lâm Dược cau mày vô thức tiến lại gần một bước.
“Ngươi xác định không sai sao ?”
Takemura gật đầu, “Ta rất chắc chắn máy giải mã sẽ không có vấn đề gì, bọn hắn đang truyền đạt thông tin liên quan đến hành động của MaxTac –– Nghe ý của ngài, ngài cũng đang điều tra MaxTac sao ?”
Lâm Dược trăm mối không có lời giải vì sao Arasaka Hanako lại đặt mục tiêu vào MaxTac.
Hắn không có ý định che giấu, kể lại chuyện của đại ca cũ Maine cho Takemura nghe một lượt, trong lúc đó Rebecca cũng tham gia vào... Nói cho cùng ở chỗ này, chỉ có nàng và Lâm Dược mới là người quan tâm đến Maine.
“Suzuki bây giờ đang điều tra thay ta.”
Lâm Dược trầm giọng nói tiếp: “Chỉ là nghĩ không ra việc hồi sinh Saburo có liên quan gì tới MaxTac.”
Blackhand vừa mới suy nghĩ ra một chút mùi vị từ tin tức Lâm Dược kể, thăm dò hỏi: “Ngươi nói Maine chữa khỏi bệnh Cyberpsychosis ở MaxTac, Rebecca là thông qua liên hợp ý thức tới giải quyết vấn đề về Cyberpsychosis, nhưng hắn thì lại là thay đổi tính cách rất nhiều sau khi ra khỏi nhà tù ý thức ––”
Nói đến đây, giọng Blackhand bắt đầu không chắc chắn.
“Ngươi nói liệu có phải “bản ngã” thật sự đã bị vứt bỏ trong nhà tù từ lâu rồi không ? Arasaka Hanako cảm thấy quan tâm tới kỹ thuật liên quan đến lĩnh vực ý thức như này, tựa hồ cũng không phải chuyện gì kỳ lạ lắm.”
Mắt Lâm Dược chợt sáng lên.
Mặc dù trước mắt không có bất kỳ bằng chứng nào, nhưng đây không thể nghi ngờ là một phương hướng suy đoán tốt.
Chỉ dựa vào nhà tù ý thức mà có thể chữa khỏi Cyberpsychosis, nhưng bệnh nhân lại trở thành một người hoàn toàn khác với nhân cách ban đầu, mặc dù vẫn giữ lại ký ức. Trong quá trình này, chỉ sợ không thể thiếu khuyết khâu quan trọng như tái tạo nhân cách để gánh chịu Cyberware.
Chỉ là không biết nhân cách của nam nhân dịu dàng có tên “Maine” rốt cuộc đã bị giết chết, hay là thay đổi... Hoặc là ý thức của Maine bị giam giữ vĩnh viễn trong nhà tù, tất cả vẫn còn chờ thương thảo.
“Vậy còn chờ gì nữa ?!”
Rebecca nghe mà đầu óc choáng váng, “Chúng ta bây giờ liền nên cầm lấy vũ khí, cùng nhau đạp đổ cánh cửa của MaxTac rồi giết vào hỏi cho ra nhẽ tất cả !”
“Ngươi nói đúng không, Lowell ! Và cả... Takemura đại thúc.”
Goro khẽ cau mày.
Thiếu nữ này quá nóng nảy, Takemura luôn thích hợp tác với người điềm tĩnh.
“Tha thứ ta nói thẳng, không được.”
Takemura thay mặt mấy người trả lời câu hỏi của Rebecca trước.
Blackhand ngược lại tương đối ôn hòa, gọi Rebecca lại rồi vỗ vai nàng, ra hiệu nên kiên nhẫn một chút.
“Chiến lực hiện có của MaxTac ở Night City là thứ không thể xem thường, dù chúng ta có dùng thủ đoạn của Lin để xâm lấn... cũng khó đảm bảo MaxTac sẽ không phá hủy những công nghệ đó.”
“Arasaka Hanako còn đang cân nhắc hành động xâm nhập, thế lực công khai như chúng ta chỉ sợ một mực bị MaxTac đề phòng.”
“Thành viên của bọn hắn còn khó đối phó hơn cả Cyberpsycho.”
Takemura giải thích nguyên nhân cơ bản.
Các công ty khác ít nhiều cũng có vị trí như nhân viên văn phòng, nhưng hàng trăm nhân viên từ trên xuống dưới của MaxTac lại đều là cựu Cyberpsycho được trang bị đến tận răng, vì thế trong rất nhiều sự kiện về trước, đây cũng là lý do quan trọng khiến Lâm Dược chưa bao giờ chủ động gây sự với đối phương.
“Thật hy vọng ngươi có thể dùng dòng lũ dữ liệu đi giải quyết hết tất cả những kẻ tàn nhẫn trong đó rồi nhanh chóng cứu Maine ra.”
Rebecca cũng chỉ có thể lẩm bẩm một tiếng.
Takemura tựa hồ muốn nói rõ mọi chuyện cho Rebecca vào hôm nay: “Muốn tấn công qua internet thì phải có điều kiện tiên quyết: thiết bị kết nối, tín hiệu phát ra có công suất đủ mạnh, thông lộ trên mạng đủ rộng rãi. Sẽ không có ai bị giết chỉ vì tùy tiện đi lại trên đường, nhưng chỉ cần mạng cục bộ mà ngươi kết nối vào bị Netrunner khống chế, hoặc chủ động kết nối với thiết bị không rõ nguồn gốc, Implant và BCI của ngươi liền sẽ trở thành mục tiêu mà bọn chúng có thể tấn công bất cứ lúc nào.”
Rebecca giận dữ nhìn ông chú Nhật Bản nghiêm túc này.
Lâm Dược đưa tay ra.
“Tốt.”
“Becca...”
“Internet của Night City không phải là nơi muốn giết ai thì giết hay muốn làm gì thì làm, nhưng thu hoạch tin tức thì không phải là chuyện khó gì.”
“Vốn dĩ định đưa ngươi đến Châu Âu sau khi làm xong chuyện của ban nhạc... Nhưng hiện tại xem ra đống chuyện rắc rối ở Night City này phải nhờ các vị rồi.”
Ngay sau đó, Lâm Dược nhìn qua Takemura và Blackhand, “Hai vị có đồng ý không ?”
Lời nói rất khách sáo, nhưng hai tên Solo lại không nghĩ vậy.
Blackhand ngược lại nhún vai tỏ vẻ không sao cả, dù sao bây giờ mình cũng hoàn toàn là người phản quốc, đi đâu cũng không thú vị bằng chuyện đối đầu với NUSA... Phải biết rằng hắn từ đầu đến cuối chỉ muốn một danh tính không phải là vật thay thế cho người khác, sống một cách đàng hoàng mà thôi.
Myers đốn hết cây trong rừng chỉ vì cái lợi trước mắt, từ đó mới buộc Blackhand phải phản kháng.
Chuyện này cũng không thể trách người đàn ông tự xưng là “Lowell” a.
Còn về Takemura...
Lời nói của hắn vẫn cứng nhắc giống như tảng đá chưa được mài dũa thành tác phẩm chân chính, “Dưới tình huống hiện tại, chỉ sợ ta không đồng ý cũng không được... Dù sao ta đã nghe hết rất nhiều chuyện không nên nghe.”
Tuy nhiên đối với Takemura, Lâm Dược sẵn lòng nói thêm vài câu.
“Nếu Arasaka Saburo sống lại, thế giới này sẽ rơi vào vực sâu hoàn toàn không thể cứu chữa.”
Thế nhưng là...
Ánh mắt của Takemura cũng rất sắc bén, nhìn thẳng vào Lâm Dược.
“Chẳng lẽ ngươi không muốn trường sinh bất tử sao ?”
Lâm Dược chợt cười.
“Ta đương nhiên muốn, nhưng chắc chắn sẽ có người không đồng ý, không phải sao ?”
“Mà chúng ta bây giờ, chính là nhóm người không đồng ý này.”
Trước câu trả lời tràn đầy ham muốn cá nhân và lựa chọn lý trí như vậy, Takemura lại vui vẻ chấp nhận.
Đạo lý rỗng tuếch không có chút ý nghĩa nào, chỉ có hành động mới thể hiện được cái gì là chân lý.
......
......