Chương 535: Tri kỷ

Chương 513: Tri kỷ “Ngươi nói, Alt… làm vậy thật sự ổn sao ?” Sau khi chìm vào Cyberspace, Lâm Dược hiếm thấy không trực tiếp đăng nhập vào cơ thể ở Warsaw, mà lặng lẽ chờ đợi trong internet, cuối cùng đợi được Alt đến kiểm tra tính hoàn chỉnh của thông đạo kết nối. Alt không hề tạo ra bất kỳ biến động nào trên dữ liệu khi đến gần, nhưng vẫn bị Lâm Dược phát hiện, hắn khẽ hỏi Alt một câu. “Chỉ cần trong tim có lửa, vạn vật sẽ không chết.” ḱyhuyen.ⓒomAlt từ từ mở lòng bay tay ra, trong đó là một ngọn lửa số liệu hóa, “Ý chí cầu sinh bắt nguồn từ bản thể, mỗi người đều có vận mệnh đặc biệt duy nhất thuộc về riêng mình, mỗi người cũng là chi nhánh độc đáo dưới dòng lũ xác suất khổng lồ –– Ngươi quá cố chấp vào việc kiểm soát tất cả.” Rõ ràng là… Lâm Dược từng nói chuyện với Alt trước khi đón Rebecca về. “Ta hiểu Johnny, độ tín nhiệm của hắn đối với mọi thứ đều thấp đến đáng thương; nhạy cảm, yếu đuối, ích kỷ…. Hiếm khi lại thấy các yếu tố này đều tụ tập đầy đủ đến trên một người.” Đây là công kích cá nhân a… “Để hắn đến gặp ta đi.”
ḱyhuyen.ⓒom “Hành động lần này của chúng ta ở NUSA không thể nghi ngờ đã kích thích Black Wall một lần nữa, ta cũng nhờ thế mà nắm bắt cơ hội dẫn dụ những kẻ ẩn mình trong bóng tối lộ mặt, chế tạo ảo giác Black Wall có thể bị lợi dụng…”
ḱyhuyen.ⓒom“Nhưng bọn hắn vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào, hiện tại ta vẫn chưa thể phân tích rõ cơ sở cho hành động của bọn chúng.” Chuyện của Night Corp như mắc nghẹn trong cổ họng, khi Lâm Dược muốn thực hiện hoạt động cỡ lớn trên internet thì đều cần lưu lại chương trình chống xâm lấn tại phía sau, thậm chí phải quan sát số liệu từ Black Wall suốt 24 giờ, loại chương trình AI có thể đào lỗ trên Black Wall bất cứ lúc nào và có xu hướng tự hủy diệt này thật sự quá u ám và khó chơi. “Quê hương của ta có câu thành ngữ, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn… Bản thân loại lượng biến đổi này liền là yếu tố không thể kiểm soát, chúng ta chỉ có thể cố gắng ngăn cản thôi.” Lâm Dược còn tranh thủ an ủi Alt một phen. Nhưng mà Alt lại bất thình lình dò hỏi: “Vậy còn ngươi, đã quyết định buông tay để bọn họ tìm kiếm vận mệnh thuộc về mình chưa ?” Rất lâu sau, Lâm Dược mới bất đắc dĩ cười cười, “Alt, cứ xử lý theo lời ngươi nói đi… Việc ta có thể làm chỉ là tận lực bảo vệ những người mà mình quan tâm.” “Nói thử xem định làm thế nào, vừa vặn ta cũng có thể đưa ra ý kiến bổ sung.” Alt gật đầu. Trong Cyberspace rộng lớn và trống rỗng đã xuất hiện đủ loại dữ liệu cụ tượng hóa.
ḱyhuyen.ⓒom “Ban đầu, khi ta biết Arasaka lợi dụng Soul Killer để phát triển dự án Relic, khao khát của ta đối Mikoshi liền đạt đến mức độ trước nay chưa từng có –– Ngươi cũng biết, ta sáng tạo ra vô số AI nhưng đều không thể xâm nhập vào trong, cho nên loại cấu trúc xấp xỉ như Digital Soul của Johnny chính là mấu chốt để tiến vào Mikoshi.” “Mức độ can thiệp của AI vào hiện thực trên thực tế là rất ít ỏi, Black Wall là chướng ngại mà tất cả AI không thể vượt qua, ngay cả ta thì cũng phải tuân thủ một số quy tắc của Black Wall sau khi tiến vào trong.” Lâm Dược trầm tư. Alt giang tay ra, hình tượng số liệu hóa của Johnny chống nạnh đi qua đi lại trên mặt đất, Alt cũng ở trong… Chỉ là Alt lúc đó vẫn là Netrunner thiên tài của Night City, hai người dường như đang tranh cãi về điều gì. “Ta hiểu Johnny, khi hắn biết ta chưa tử vong hoàn toàn đồng thời mọi chuyện đều bắt nguồn từ Soul Killer, hắn tìm đến ta cũng là lẽ đương nhiên… Cho nên chuyện này hẳn là cũng tồn tại trong phán đoán của địch nhân.” Nói đến đây, Lâm Dược ngược lại muốn hỏi vài câu ngoài lề với Alt. “Vì thế một khi nhân vật như Johnny xuất hiện, lấy trạng thái số liệu hóa hiện tại thì ngươi vẫn sẽ lựa chọn đi gặp mặt… Nhìn như thế, ngươi vẫn giữ lại một vài thứ gọi là nhân tính đúng không ?” Ít nhất trong mấy năm Lâm Dược và Alt làm việc cùng nhau, Alt cũng không hề lạnh băng như vật chết. Chỉ là Alt bây giờ lại thẳng thắn nói: “Mặc kệ hắn là Johnny, hay là một người khác chết dưới lưỡi đao của Arasaka Saburo… Đều không liên quan gì đến nhân tính của ta, chỉ cần nó là linh hồn ký sinh trên Relic, đối với ta mà nói thì chính là chìa khóa để mở ra Mikoshi.” “Ta từng bị giam giữ rất lâu trong server của Arasaka, thẳng đến khi Murphy thả ta ra… Ta hiểu rõ vô cùng về cấu trúc của Mikoshi, nếu không phải tường lửa đặc chế ngăn cản, đã không gì có thể ngăn cản ta trong internet này nữa rồi.” Sức hấp dẫn của Mikoshi đối với Alt liền giống như thức ăn đối với người đói khát… Chỉ có lúc này, Lâm Dược mới có thể nhìn thấy khát khao mở rộng vô tự bắt nguồn từ mã gốc cơ bản của AI trên người nàng. “Mặt khác, thật khó mà đảm bảo rằng trong Mikoshi không có cách nào cứu chữa bọn họ.” Alt từ tốn nói, “Nếu có thể thu hoạch lượng lớn dữ liệu nằm trong Mikoshi, ta nghĩ mình có thể chia tách ý thức của hai người ra, để cho Rebecca sống sót không khác gì với người bình thường.” Tuy nhiên — “Không thể nào, Alt.” Câu trả lời dứt khoát của Lâm Dược khiến Alt cảm thấy vô cùng kinh ngạc. “Sau khi tiến vào Mikoshi, ngươi quả thật sẽ trở thành tồn tại không thể nào vượt qua trong mạng lưới này… Ngươi sẽ nắm giữ năng lực bảo vệ bất cứ Shangri-La nào, nhưng ngươi cũng không thể tách rời được ý thức của hai người bọn họ.” “Bọn hắn nhất thiết phải lựa chọn để một người đi hướng tiêu vong ở mặt vật lý… Trở thành một bộ phận của ngươi, hoặc là, để cho bộ cơ thể kia đổi chủ.” Alt im lặng rất lâu, dữ liệu xung quanh đều tiêu tán một ít. “Đây cũng là tương lai mà ngươi nhìn thấy ?” Lâm Dược rất chắc chắn Mikoshi tuyệt đối không phải là cứu rỗi duy nhất của Relic, dù cho không có Dự đoán cấu trúc liên kết, hắn vẫn biết rõ kết cục của một số người. Bất quá độ phản ứng và sự nhanh nhạy trong tư duy của Alt vẫn khiến Lâm Dược kinh ngạc. “Tốt, cứ làm theo ý của ngươi đi, thật ra ta càng hiếu kỳ vì sao ngươi lại cảm thấy MaxTac và phe cánh của Arasaka Hanako đều đang nhắm vào Relic ?” “Bởi vì một loại phỏng đoán sao…” Nếu có ai khác ở đây nghe tới những lời nói này, bọn hắn chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rụng răng. Lâm Dược dừng lại một chút, dựa theo tình hình trước mắt, hắn không thể suy luận ra Relic cũng là thứ mà MaxTac cần. “Cái gọi là trực giác ở trong mắt các ngươi, liền được gọi là… xác suất ở trong tư duy của chúng ta.” Alt nói không sai một ly. Lâm Dược bất đắc dĩ cười lắc đầu, “Alt, bất kể nói thế nào thì ta cũng tin tưởng ngươi.” “Nếu ngươi cảm thấy làm như vậy là tốt cho bọn họ, ta sẽ không tiến hành ngăn cản, chúc bọn hắn bình an a.” Alt tựa hồ rất hài lòng với thái độ của Lâm Dược. “Nếu ta còn giữ lại nhân tính, ta nhất định sẽ cảm thấy vui vẻ và thỏa mãn vì phần tín nhiệm này của ngươi –– Nhưng điều ta có thể đảm bảo bây giờ là, ngươi và ta tâm ý tương thông, ý nghĩ nhất quán.” Nói ra những lời như vậy với thái độ lạnh lùng… Thần sắc Lâm Dược có một chút ngưng trệ. “Chiến hữu tri kỷ, mặc dù chúng ta bị ràng buộc với nhau bởi lợi ích, nhưng ta rất vui lòng để ngươi tự do hành động trong chuyện này –– Hết thảy xin nhờ ngươi.” Alt vẫy tay. “Thời gian thông đạo ổn định sẽ kéo dài ít nhất nửa tháng, xin đừng gây ra hành động internet có cấp độ công ty ở Warsaw trong tình huống không có ta duy trì.” Khi Alt tiêu tán thì nàng vẫn còn cúi xuống nhìn Lâm Dược, “Tạm thời ngắt kết nối đối với ngươi mà nói cũng là chuyện tốt, chúc hành động của ngươi ở Warsaw tiến triển thuận lợi, ta sẽ nếm thử xâm nhập vào hệ thống của MaxTac để điều tra tình hình trước.” “Tạm biệt.” “Tạm biệt…” …… ----------------- Trời mưa. Ánh đèn Neon của Night City lan tỏa trong bầu không khí ô nhiễm và cái lạnh ẩm ướt, vết bẩn và vết máu ở cửa quán bar Afterlife vẫn còn vương trên bảng hiệu… Trong phòng riêng. Johnny Silverhand dùng tay xoa vết thương bị kẻ say rượu khác đánh ra, giống như một con dã thú hung dữ bị nhốt trong cơ thể Rebecca. Hắn vươn tay nhận điếu thuốc Rogue đưa tới, hoàn toàn khác biệt với điếu thuốc lá kém chất lượng đã hết hạn mà hắn lấy từ hộc tối, vị cay nồng dễ chịu đó tạm thời đè nén cơn đau nhói do ý thức Relic sắp không ổn định và tiếng ù ù trong lỗ tai. “Fuck… Ngươi nói Alt có liên quan đến ông chủ của Rebecca ?” Rogue không hiểu internet, nhưng dưới tay nàng có Netrunner hiểu việc. Netrunner quản lý Subnet của Afterlife, Nix, đã giải thích qua một phen, thứ kia chính là dữ liệu mà Lâm Dược đọc được trong một lần hành động. Rogue không hiểu vì sao Lin lại hoàn toàn không để ý đến chuyện Johnny gây sự, nhưng nàng luôn có dự cảm không lành… Bởi vì Lin nói với nàng, tốt nhất để cho hai kẻ muốn vào mạng tìm Alt này tránh xa Afterlife một chút. Johnny sẽ chết sao ? Tri kỷ ngày xưa, từng có một đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm, lại thêm Rogue bao nhiêu năm nay vẫn mặc định bản thân mình là kẻ “phản bội” Cho nên nàng mềm lòng. Johnny dụi tàn thuốc vào ghế sofa đắt tiền trong phòng riêng của Rogue, vết cháy đó khiến mí mắt Rogue giật giật, tố chất của tên này vẫn kém cỏi như vậy. Nhưng không chịu nổi hắn chính là một kẻ khốn nạn rất quyến rũ. Johnny bực bội xoa thái dương (Rebecca), “Im đi, cô nàng ! Rogue sẽ hỗ trợ giải quyết chuyện gặp Alt, ông chủ của ngươi chưa chắc có thể cầm tới chỗ tốt thật lòng từ Alt, ta hiểu nàng, con Chip đáng chết này –– Ta cá có hơn 80% xác suất nàng có thể giải quyết giúp chúng ta.” “Nhưng ta không xác định nàng bây giờ còn nhận ra ta không… Hy vọng tình cảm cũ của chúng ta vẫn có thể mang tới chút tác dụng.” Cô nương như Rebecca ngồi với dáng vẻ tràn đầy nam tính thì thôi đi, Nix chỉ coi đây là một nét văn hóa tự do đến cực điểm ở Night City, nhưng bộ dáng tự lẩm bẩm này của nàng lại có vẻ hơi đáng sợ. Rogue im lặng vài giây, ngón tay vô ý thức gõ lên mặt bàn. “Thử xem sao, ít nhất… Coi như ta giúp các ngươi.” Đến đây thì không còn gì để nói nữa. Johnny vung tay cầm ly rượu trên bàn rồi uống cạn. “Vậy chúng ta lên đường thôi, đi xem Black Wall được thổi phồng đến thần bí trong Cyberspace là như thế nào !” Lời này vừa ra tự nhiên để Rogue liếc xéo. “Lin từng nói Alt đã nếm thử suy tính mọi cách trong khả năng rồi, làm vậy thật sự có hiệu quả sao ?!” Giọng nói của Rebecca trong ý thức có vẻ hoang mang bất lực. Việc này có tạo thành ảnh hưởng xấu gì tới Lin không ? Rebecca khi bước lên lằn ranh giữa sự sống và cái chết, trong lúc nhất thời không biết phải làm thế nào. Johnny không để ý đến lời phản đối của Rebecca, chỉ bực bội mà phất phất tay trước mặt, ngón tay xoa xoa vết cháy đen do tàn thuốc lưu lại trên ghế sofa. “Black Wall ?! Mẹ nó các ngươi đang nói đùa cái quái gì vậy ?” Nix vẫn luôn cố gắng xác nhận từ khuôn mặt của bà chủ xem thứ mà cô nương nhỏ bé kia nói có phải là sản phẩm internet trong nhận thức của mình không, khi nghe đến hai chữ Black Wall cộng thêm biểu cảm im lặng của Rogue, Nix lập tức bùng nổ –– “Chỉ cần dính vào nó thì có chết cũng không biết mình chết thế nào… Fuck ! Rogue, ta không thể đáp ứng chuyện này.” “Ngươi cũng biết internet của Night City đã trải qua những gì, bây giờ nói khó nghe một chút thì trong internet toàn là chó Corpo…” Rebecca như một con thú dữ chuyển ánh nhìn sang Nix đang hoảng loạn. “Uy uy uy… Chúng ta chỉ muốn dùng thứ trong cổ để dụ Alt ra từ bên này bức tường mà thôi.” Nix đáp trả không khách khí, “Ta thừa nhận việc có thể gặp mặt thiên tài siêu cấp trong internet như Alt là một chuyện rất thú vị, nhưng các ngươi quá biết tìm đường chết –– Corpo không bị Netwatch quản chế mới là đáng sợ nhất !” “Nếu xảy ra chuyện, toàn bộ Afterlife đều phải đi ăn đất vì các ngươi.” Silverhand mò ra một tấm thẻ từ túi áo khoác của Rebecca –– “Tiền của ta !” Rebecca hét lên. “10 nghìn, có làm không?” Nix lập tức đứng thẳng người, “Hôm qua dây thần kinh trên Cyberware hơi bị chập khi sửa ghế Netrunner, đầu óc mơ màng –– Định khởi hành khi nào ?” Rogue cúi đầu xoa trán. “Nix…” Silverhand rõ ràng hiểu biết cách đối nhân xử thế như thế nào ở Afterlife. “Nói trước, dù ngươi là khách hàng, nhưng địa điểm vào mạng và đường truyền dữ liệu sẽ do ta tự tay lựa chọn rồi thiết lập… Nếu là trước đây thì đã có sẵn chỗ tốt của mấy tên Voodoo Boys hay ưu thích gây chuyện gần Black Wall, chỉ cần tìm Fixer móc nối với bọn chúng thì không cần phiền phức như vậy.” “Ngô… để ta nghĩ xem.” Nix suy nghĩ chăm chú. Nghề nghiệp Netrunner ở Night City có thể gọi là loại có tỷ lệ đâm lưng cao nhất, ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ của khách hàng ra, bọn họ trên cơ bản đều nắm giữ một thao tác –– Đảo loạn thế cục. Tóm lại phải kéo thêm vài người tới làm đệm lưng, bằng không thì khó mà giải quyết tốt chuyện này. Thực ra Rogue cũng đang lẩm bẩm trong lòng. Mặc dù nàng biết Arasaka có mối quan hệ hợp tác khá tốt với Lin, nhưng khó mà đảm bảo hành động lần này của Johnny sẽ không khiến Arasaka nhắm vào và thanh tẩy… Để đảm bảo tính khả thi của sự việc, Rogue lấy cớ đứng dậy để gửi một tin nhắn cho Lin, bên kia cơ hồ trả lời ngay lập tức. Đối phương nói thẳng có thể để Johnny và Rebecca thử xem… Có vẻ như bạn gái cũ bây giờ là chương trình của Johnny không có mối quan hệ hợp tác quá chặt chẽ với ông chủ của Rebecca ? Sự việc cứ thế được quyết định. Nix nhận tiền cũng thật sự đi làm việc, dù sao muốn làm ăn ở đầu đường Night City thì cũng phải để ý đến uy tín, có rất ít người sẽ làm ra chuyện ôm tiền bỏ trốn. Địa điểm vào mạng cũng không xa, ngay tại chỗ của “bạn cũ” của Rogue, Maelstrom – Nói đến, Rogue có thể cắt đứt sạch sẽ với Maelstrom còn thật sự phải cảm tạ Lin đâu, có trời mới biết đám điên rồ thích cải tạo hạng nặng kia sẽ làm ra chuyện gì, Rogue trước đó tốn không ít công sức mỗi ngày để đề phòng bọn hắn. Bây giờ mục đích đã rõ ràng: Tiến vào All Foods Plant, tìm hiểu rõ server có công suất lớn và tiết điểm mạng, tranh thủ lúc quản trị viên mạng NCPD, Corpo và những kẻ hóng hớt khác trong khu mạng công cộng chưa chú ý tới, nhét Johnny và Rebecca đến trước mặt Black Wall – Còn đến trước Black Wall xong thì nên làm gì, Nix không quan tâm lắm. Johnny cũng đã nói rất rõ về số tiền này, đây chỉ là vé vào cửa mà thôi, Nix chỉ chịu trách nhiệm thiết lập đường dây kết nối xem Cyberspace có xuất hiện vị Netrunner thiên tài trong truyền thuyết kia hay không, dù sao người làm nghề nghiệp này như bọn hắn đều có một loại sùng bái cuồng nhiệt đối với nhân vật lợi hại. Quá trình diễn ra rất thuận lợi. Rogue cơ bản không cần phải nói nhiều, chỉ dùng một lô Cyberware và vài tình báo đầu đường mà Maelstrom quan tâm, đám điên rồ không sợ trời không sợ đất này liền trực tiếp mở rộng cửa cho Nix và người khác vào dùng Subnet của mình… Không biết có phải là vì tiền không, mấy tên Netrunner của Maelstrom thường sống trên ghế đều nhường chỗ. Ra ngoài vào buổi trưa, đến chiều tối liền rời khỏi internet để trở về Afterlife. Nói thật, hai người đi dạo một vòng trong thế giới Cyberspace rồi nhưng Johnny cảm thấy mình vẫn chưa hết cơn say rượu. Cái gì mà tình cũ khó quên, cái gì mà người quen cũ gặp mặt, cái gì mà hồng nhan tri kỷ – Tất cả đều không tồn tại. Rebecca chỉ nhớ rõ trong không gian trống rỗng được tạo thành từ một đống dữ liệu, người phụ nữ giống như tượng thần đó nhìn xuống linh hồn số nhỏ bé của bọn họ, nàng nói một vài lời lạnh lùng đến cực điểm và tràn đầy mùi vị giao dịch, khiến Johnny không nhịn được phải chửi bậy, “Đây mẹ nó chính là con đĩ mặt trắng” “Há mồm ra toàn là lời giả dối” v.v… Nix cũng thu được kết quả mình muốn, đó chính là đường kết nối dữ liệu mà hắn tưởng rằng cao siêu trên thực tế liền bị cắt đứt luôn ở ngay tích tắc đầu tiên Alt cảm ứng tới, vì thế không hề hiểu rõ nội dung cuộc nói chuyện ba bên giữa Johnny, Netrunner thiên tài Alt và Rebecca rốt cuộc là như thế nào. Johnny đã yên tĩnh hơn nhiều sau khi ra khỏi internet, nhưng cái đầu nhỏ của Rebecca tựa hồ vẫn hơi say thuốc, khi Rogue phái lính đánh thuê Afterlife tới đón người về, nàng đang nằm ngủ say giấc trên thiết bị làm mát. Arasaka chỉ làm ra thăm dò đơn giản trong quá trình này, kỹ thuật của Nix vẫn đáng tin cậy. Chỉ là Rogue cảm thấy đây có khả năng là cố ý. Một ngày một đêm, Johnny cũng không cảm thấy khó chịu vì thiếu đi ánh nắng, trong miệng vẫn còn chửi mắng khi xoa đầu đứng dậy từ ghế sofa của Afterlife –– “Địt con mẹ, cảm giác kia thật sự giống như bị một đống lưỡi dao cày qua não !” Xuyên thấu qua Rebecca, giọng nói của Johnny mang theo một chút khàn khàn sau tai nạn. Hắn không nhịn được mà cử động ngón tay thon dài của Rebecca, muốn tìm lại một chút cảm giác cơ thể vẫn còn trong tầm kiểm soát. Dòng lũ ý thức dữ liệu khổng lồ, lạnh lẽo, phức tạp đến phi nhân tính vừa rồi tựa hồ vẫn đang cọ rửa kẻ vốn đã lung lay như hắn… Rogue dựa vào ghế sofa, ánh đèn Neon màu xanh lá cây nhạt nhảy nhót trên khuôn mặt lạnh lùng của nàng, đáy mắt lộ ra một tia lo lắng khó nhận ra, nàng không hiểu rõ chuyện trong internet, nhưng biết mấy người này đã ngắt kết nối trong vài giây. “Lời ‘hỏi thăm’ của bạn gái cũ như thế nào ?” “Đáng thương là nàng chỉ cho ngươi chưa đến nửa phút, xem ra các ngươi nói chuyện… rất ‘xâm nhập’?” Trong lúc nói chuyện, nàng còn ra hiệu cho bảo vệ ở cửa trông chừng khách hàng của Afterlife tối nay cho tốt, đặc biệt là xung quanh, đều sớm là cọc ngầm của Rogue. “Xâm nhập ?” Trên người Johnny toát ra một tia khí chất quỷ dị, đó mới là bộ dáng nhe nanh múa vuốt dữ tợn của Rebecca, “AI suýt nữa đã tẩy rửa Johnny và ta một lần, ta cảm thấy chúng ta chính là đĩa thức ăn mà nàng có thể nhấm nuốt tùy ý !” “Cái gì mà đoạn mã rác rưởi, mẹ nó giống hệt như đống đổ nát ––” “Còn đáng sợ hơn cả Black Wall !” Giọng nói của Johnny trở lại. Chỉ là trong lời nói lần này có thêm vài phần bất đắc đĩ của đàn ông trung niên, tựa hồ đang suy nghĩ và sắp xếp ngôn ngữ. “Cho ta vài phút Rebecca.” Khi ý thức không ổn định, Rebecca rõ ràng rất bất mãn với hành vi uống rượu và hút thuốc của Johnny. “Hắc Rogue, con mụ điên kia quả thật đã nói gì đó… Quả bom hẹn giờ trong đầu chúng ta, cái lồng chó má giam giữ linh hồn ta, nàng nói có thể giải quyết được.” Johnny hơi dừng lại, ánh mắt bắt đầu sắc bén hơn vài phần. Mọi thứ đều có giá cả. Alt sớm không còn tình cảm của con người, chỉ nói về trao đổi lợi ích. “Dù nàng không nói về giá cao là gì thì cũng có thể cảm nhận ra đó không phải chuyện quá tốt đẹp, chỉ nói ‘không trả nổi cũng phải trả’.” Khóe miệng Johnny nhếch lên nụ cười, rỉ ra vài vệt máu, “Alt mẹ nó liền ưu thích chơi trò đánh đố, y hệt như 50 năm trước.” Chủ đề chính cuối cùng cũng đến. “Alt cần chính là hỗn loạn, tiếp đó dùng bất cứ thủ đoạn nào để xé nát mục tiêu, như một con quái vật đói khát –– Arasaka, Militech, thậm chí là các công ty châu Âu !” “Vật chứa thú vị như chúng ta chính là bàn đạp và chìa khóa, thuần túy là lấy ra để câu cá, mỗi công ty có ý tưởng làm bậy trong đầu đều muốn mổ sống chúng ta…” Johnny nhả khói thuốc. Nhưng khi Rogue nghe xong toàn bộ lời kể của Johnny, nàng đã bắt đầu hối hận vì khuyên hai người này từ bỏ thay Lin rồi. “Chuyện giá cao để sau hẵng nói. Nàng cho một ‘món quà gặp mặt’ –– Về liên hợp đặc công của con tiện nhân Hanako và món đồ chơi có tên là ‘thẻ đục lỗ’ của bọn chúng.” Hắn hạ giọng, “Những tấm thẻ đó không chỉ là sổ mật mã, mà còn là một loại… máy điều chỉnh tần số tinh thần, dùng để ‘điều chỉnh công suất’ của hệ thống nào đó nằm sâu trong MaxTac, mẹ nó ta căn bản không biết đây có nghĩa là gì, chúng ta phải hợp tác với hai tên Solo từng làm Corpo không biết có phải là loại hèn nhát kia không.” MaxTac ?! Rogue lập tức đứng dậy. Chỉ hai tay vào mình, rõ ràng rất cạn lời trước chuyện Robert là máy chế tạo rắc rối, tựa hồ đang chất vấn đối phương. “Johnny ?!” …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị