Chương 516: Tiến triển
“Ngươi rốt cuộc là ai ? Có mục đích gì ?”
Ivan chưa bao giờ giao chiến với Netrunner cấp bậc này ở Warsaw, bởi vì ở trong nhận thức của hắn, một người xa lạ không cắm chương trình vào BCI của mình sớm từ trước thì rất khó để xuyên thủng tường lửa của Arasaka, vì vậy Ivan cho rằng đây là nhân sĩ nội bộ của công ty.
Chỉ là Lâm Dược không nói lời thừa thãi, kế sách mượn đao giết người rõ ràng như thế, Ivan chấp nhận mới là lạ.
Thế là hắn dứt khoát nhấc Ivan đang mềm nhũn lên, rút dây kết nối từ cổ tay ra rồi cắm thẳng vào BCI trong ánh mắt nghiến răng nghiến lợi của đối phương.
⒦yhuyen.ⓒomRất nhanh, một cuộc gọi không thuộc về Ivan được phát ra ngoài.
Giọng nói này bao gồm cả thói quen khi nói chuyện đều là của Ivan, mà người nhận điện thoại chính là kẻ thù không đội trời chung của hắn, Majin.
Đầu dây bên kia tựa hồ không nghĩ rằng tên Solo đối địch vừa bị cấp trên trong công ty áp chế lại gọi điện cho mình vào lúc này. Trong mắt Majin, đây là cơ hội tuyệt vời để thị uy, “Kẻ thua cuộc như ngươi gọi điện tới chỗ ta làm gì ?”
“Như thế nào, Ivan bé nhỏ không về nhà xem phim hoạt hình siêu nhân đánh bại quái thú tà ác với mẹ mình sao ?”
Trong lời nói tràn đầy ý tứ châm chọc.
Nhưng mà Lâm Dược nhìn chằm chằm vào Ivan vừa giận vừa sợ, bình thản nói với Majin đang đắc ý ở đầu dây bên kia: “Ngươi cảm thấy việc kinh doanh hiện tại của mình ở Night City có tiến triển thế nào ?”
⒦yhuyen.ⓒom
Tiếng cười của Majin lập tức ngừng lại.
⒦yhuyen.ⓒomĐôi mắt như rắn độc của Majin nhìn chằm chằm vào Ivan, hắn không hiểu vì sao tên đồng nghiệp ở Arasaka này lại giống chó dữ đánh hơi thấy mùi tanh –– Majin rõ ràng rất kiêng kỵ việc người khác động vào tiền của mình.
Lúc này Kiwi trong cuộc gọi một chiều cũng nói mình làm xong, Lâm Dược lộ ra nụ cười trêu đùa với Majin bắt đầu mất kiên nhẫn và điên cuồng chất vấn ở đầu dây bên kia.
Majin đang sảng khoái trong quán bar đập mạnh tay xuống bàn, hình đầu lâu màu hồng huỳnh quang trên Cyberware cánh tay vẫn là do cô nàng bên cạnh vẽ lên đâu, bây giờ lớp sơn cũng bắn tung tóe ra ngoài ––
“Con mẹ nó ngươi chán sống rồi đúng không ?”
Lâm Dược nhìn “Ivan” vô dụng dưới chân, hắn biết kẻ tràn đầy lòng chính nghĩa trong Arasaka này rất có thể còn có nhiều lo ngại, nhưng Lucy ở trong Arasaka mỗi một ngày đều gia tăng mức độ nguy hiểm lên, hắn bắt buộc phải khiến Takeshi phân tâm trước khi Zhirafa đến gặp mình.
Majin xông ra ngoài nhìn đường phố tấp nập, xung quanh tràn ngập cảm giác trụy lạc của cuộc sống về đêm, đủ loại tiếng cười đan xen trên bầu trời đêm, dục vọng mê hoặc…
“Tặng ngươi một món quà lớn, Majin, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá thật lớn vì chuyện này.”
Điện thoại của Lâm Dược đột ngột ngắt kết nối.
Chiếc xe thể thao đời mới nhất của Majin vẫn đậu bên đường, phía sau hắn là đám đàn em cao lớn thô kệch từ bang phái chạy đến như ong vỡ tổ, vết đỏ trên khuôn mặt bởi vì rượu cồn vẫn chưa tan đi.
⒦yhuyen.ⓒom
“Sao vậy đại ca ?”
Ngay khi Majin đang nổi giận nhìn quanh, chiếc xe của hắn đột nhiên phát ra tiếng còi báo động.
Giây tiếp theo, chiếc xe quý báu có động lực mạnh mẽ mà Majin vô cùng yêu thích kia liền nổ tung !
Ánh lửa bốc cao ngút trời, xe thể thao mới toanh có kiểu dáng hình giọt nước bây giờ biến thành khung sắt bốc cháy bay lên không trung, Majin hiển nhiên không phải loại ăn chay, vừa gầm thét vừa quan sát xem xung quanh có Netrunner nào không.
Phải biết rằng điều khiển phương tiện và kích nổ là kỹ năng cơ bản của Blackhand.
“Nguy hiểm !”
Majin cực kỳ tức giận đã đá văng đám chó săn chỉ biết cản trở trước mắt, nhưng còn chưa kịp đuổi đến phía bên kia đường để kiểm tra từng góc chết, trên trời tựa hồ có vật gì đó rơi xuống, kèm theo âm thanh rít gào –– Giống như một bao tải đập vào mặt tuyết.
Sau một tràng kinh hãi, xung quanh đột nhiên vang lên tiếng la hét của phụ nữ.
Dường như có người đang ném thi thể xuống từ trên tòa nhà, bọn chúng sớm đã không còn nguyên vẹn, nhưng Majin vẫn lập tức nhận ra đây là một số đàn em kiếm tiền cho hắn ở Warsaw, rõ ràng cuộc gọi vừa rồi của Ivan không phải là phô trương thanh thế.
“Fuck…”
Đám côn đồ vừa nãy còn la hét bảo đại ca chú ý an toàn bây giờ đều rụt đầu lại núp sau lưng Majin.
Ivan lần này ra tay thật sự quá tàn nhẫn, Majin hoàn toàn không hiểu đối phương lấy đâu ra lòng can đảm… Majin sở dĩ có thể sống sung sướng như vậy ở Warsaw, là vì hắn cũng không phải người lấy đi phần lớn số tiền kiếm được, trong Arasaka tự nhiên có nhân vật lớn thu tiền…
Lấy thế cục ở hiện tại, Majin trong cơn thịnh nộ đã phát ra một tiếng cười lạnh.
“Ivan, ngươi thật sự là gan to bằng trời !”
“Nếu muốn khai chiến, vậy ta sẽ đáp ứng mong muốn của ngươi !”
Majin không định tiếp tục tìm niềm vui trong quán bar nữa, vội vã chạy vào Arasaka Tower.
Nhân vật ở phía trên đúng là vẫn e ngại Takeshi, nhưng nếu động đến ví tiền của người đó… Ivan lần này xem như xui xẻo ––
“Con mẹ nó ngươi rốt cuộc là ai ?”
“Người của Ron?”
Ron…
Lâm Dược hơi nhớ lại, hình như là một vị cao tầng nào đó trong bộ phận nhân sự của Warsaw ?
Ivan cho rằng đối phương sẽ không khai báo thành thật, đang chuẩn bị chửi mắng thì tên Netrunner mạnh đến mức khó tin trước mặt lại đường hoàng gật đầu, “Phải.”
“Nếu hợp tác… ngươi có hứng thú không?”
Lâm Dược yên lặng đồng tình Ivan mấy giây ở trong lòng, điều hắn có thể làm chỉ là ra tay trong tình thế hỗn loạn, để cho Takeshi gặp phải tai bay vạ gió, đương nhiên xem như đối tác tạm thời thì tính mạng của Ivan cũng là điểm mấu chốt ––
Ivan tự nhiên không có sắc mặt tốt đối với thế lực khác cũng không phải là thứ tốt đẹp gì, phần cổ cứng đờ, chỉ có thể thầm nói xin lỗi mẹ mình ở trong lòng.
“Hợp tác với đám khốn nạn như các ngươi, nằm mơ giữa ban ngày ?!”
Lâm Dược lấy ra điện thoại di động, nở nụ cười khiến Ivan cảm thấy rợn cả người, “Ngươi xem thử, bây giờ kẻ thù không đội trời chung đều biết là ai làm chuyện này –– Nếu không đứng cùng chúng ta thì sau đó chắc chắn sẽ bị thanh toán, chẳng lẽ ngươi muốn từ bỏ tất cả công sức và cảm giác khó chịu phải chịu đựng khi giành lại mạng sống của mẹ mình ở Arasaka ? Thật sự… quá đáng tiếc.”
Ivan bây giờ càng không biết phải làm sao.
Quỷ mới biết tình huống bây giờ là thế nào, rõ ràng mình không làm gì cả, nhưng nước bẩn đã dội lên khắp người.
Hắn thậm chí có thể tưởng tượng ra hình ảnh cấp trên của mình chẳng biết tại sao liền đứng về phía Ron.
Tương tự, Lâm Dược cũng không bỏ qua cho phía Ron, hắn dứt khoát gửi tin nhắn cho người phụ trách đội ngũ tình báo dưới trướng Ron thay cho Ivan, coi như một phần… chứng cứ nhập đội ?
Biểu lộ của Lâm Dược xuất hiện vẻ đau lòng.
“Warsaw thật sự là nơi tốt để dưỡng lão, các ngươi cứ như thế này thì làm sao có thể nổi bật ở Arasaka đâu ? Cấp dưới chiếm quyền… Không nghĩ đến việc giết chết ông chủ của mình sao ? Làm lớn mạnh bản thân hơn nữa rồi sau đó có muốn phá hoại Arasaka thì trình độ chẳng phải càng có tính hủy diệt hơn ?”
Ivan ngây người.
Đây…
Rốt cuộc là tình huống gì ?
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết khi tưởng rằng đối phương định lợi dụng vết nhơ để biến hắn thanh lưỡi đao tới suy yếu Majin, nếu rơi vào tay bộ phận Counter-Intelligence…
“Nói thật, ta cũng không hài lòng với Ron từ lâu rồi.”
Lâm Dược đứng dậy, tựa hồ không có ý định ra tay tiếp.
Ivan nhận ra cảm giác nặng nề trong cơ thể tiêu tan đi rất nhiều, lúc này mới loạng choạng bò dậy, nhìn chằm chằm đối phương mà cẩn thận ứng phó.
“Ngươi rốt cuộc thuộc về bộ phận nào của Arasaka, vì sao… ta chưa từng nhìn thấy ngươi ?”
Tâm lý bình tĩnh trước nguy hiểm được rèn luyện lâu năm của Lâm Dược, căn bản không Ivan ở đẳng cấp này có thể so sánh được.
“Chuyện hôm nay, đương nhiên là dùng thân phận khác, Ivan, não của ngươi quá đơn giản.”
Lâm Dược khuấy đục nước xong cũng không định ở lại, “Nếu muốn hợp tác thì hãy thể hiện bản lĩnh ra, tốt nhất là chúng ta đều đạt được mục tiêu riêng của mình. Nếu ngươi không muốn hứng đạn thì tốt nhất nên cân nhắc gia đình mình, đây không phải là đang nói đùa hay thương lượng với ngươi.”
Lâm Dược cứ thế quay đầu chậm rãi đi về phía đầu hẻm.
Trong thời gian sau khi Cyberware của Ivan tự kiểm tra xong, hắn nhiều lần nảy sinh ý muốn tiến lên bóp cổ người này, nhưng… bây giờ đen biến thành trắng, kế hoạch “ngủ đông” của Ivan đã tan biến hoàn toàn…
……
-----------------
Arasaka Tower rộng lớn cũng không hề hay biết chuyện đang xảy ra ở Warsaw.
Lucy mấy ngày nay chưa bao giờ ngủ được một giấc thật sự ngon lành, Takeshi Kushinada không xuất hiện trong khoảng thời gian này nữa, thay vào đó lại là Shimmer.
Mang thức ăn đến, tự mình nói chuyện trước mặt Lucy, cứ như thể người phụ nữ lặng lẽ đứng sau lưng Takeshi và làm đồng phạm ngày hôm đó không phải là nàng.
Hôm nay cũng giống như vậy.
Shimmer là một người phụ nữ ngoại quốc có mái tóc vàng nhạt, nàng bây giờ mặc bộ kimono Nhật Bản trông có vẻ không phù hợp lắm với truyền thống, quỳ gối trên chiếu Tatami để thực hiện nghi lễ trà đạo. Còn Lucy thì cứ thế ngồi trên giường với vẻ mặt vô cảm để nhìn chằm chằm nàng, chưa một lần mở miệng hỏi thăm Shimmer điều gì.
Chương trình độc hại lẻn lút trong Arasaka Tower đã lấy được tiến triển đáng kể, thực ra chỉ cần Lucy muốn, nàng liền có thể rời khỏi đây ngay lập tức ––
Nhưng nàng đang chờ đợi.
Shimmer chắc chắn còn có mưu đồ khác.
Bởi vì Lucy đã tỉnh táo lại ngay sau cái tát đầu tiên khi vừa bước vào Arasaka Tower, nàng cảm thấy hối hận vì sự bốc đồng ngây thơ của bản thân, không nên đi xác minh liệu cha mẹ còn không bằng người xa lạ có còn tình cảm nào với mình hay không, nhưng… nàng không hối hận, bởi vì nàng có thể làm nhiều chuyện hơn khi ở trong Arasaka Tower.
Shimmer dùng Cyberware nào đó để một mực theo dõi Lucy ở phía sau.
Trên thực tế, Shimmer đến đây tuyệt đối không phải là để tận hưởng khoảnh khắc ấm áp giữa mẹ con, Optic cỡ nhỏ lắp đặt dưới phần tóc sau gáy chính là mẹo nhỏ để nàng đề phòng bị tấn công bất ngờ.
Netrunner chém giết lên từ tầng dưới chót quá hiểu cảm giác bị đâm sau lưng, Shimmer dùng một khỏa Optic có thể tăng tầm nhìn để nhắc nhở bản thân, ngoài Takeshi ra… Trên thế giới này sẽ không còn ai khiến mình tin tưởng được nữa.
“Lucy, không cần phải tự hành hạ bản thân như vậy, cha con chỉ hơi nóng nảy chút… bởi vì lo lắng thôi.”
Shimmer đã pha trà xong, nhưng đối với loại nước trà màu xanh lục đậm luôn có mùi tanh của tảo bẹ này, Lucy không thích thú lắm.
Nhìn toàn thân Shimmer rõ ràng căng thẳng nhưng lại cố tỏ ra ấm áp, khóe môi nàng không kìm được mà lộ ra một tia lạnh lẽo.
Tách trà ngày càng gần, ánh mắt của Shimmer nhìn như thành khẩn, nhưng trên thực tế đã sớm đề phòng con gái mình.
Nàng nguyện ý đánh cược một lần.
Nhưng với điều kiện là con gái phải thông minh chút, bằng không nàng sẽ không ngại dùng thủ đoạn của mình tới dạy dỗ Lucy.
Khoảng cách ngày càng gần, đôi mắt rực rỡ không rõ ý tưởng của Lucy khiến Shimmer hơi bất an…
Ngay khi làn da lạnh lẽo của hai mẹ con chạm vào nhau, Shimmer cụp mắt đột nhiên nói: “Đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên con uống loại trà này… còn cười nói rằng ta thích thứ gì thì con sẽ thích thứ đó ?”
Tay Lucy run lên như bị điện giật.
Nước trà ấm nóng từ từ lan ra đầu ngón tay…
Ánh mắt Lucy chợt sáng lên một thoáng, rồi lại thu về, nhẹ nhàng đẩy tách trà ra.
Shimmer thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một chút phấn khích… nàng quá hiểu một đứa trẻ lang thang khao khát tình yêu đến nhường nào, Lucy chưa từng nhận được tình yêu và ủng hộ thực sự, tự nhiên sẽ không mạnh mẽ.
“Vậy ăn một ít bánh nướng xốp nhé ? Cha con vẫn còn đang tức giận, nhưng thức ăn của tù nhân Arasaka lại không thích hợp cho lắm, nó làm từ mật ong… ta nghĩ sẽ rất hợp với con.”
Hai tay nâng tách trà và món điểm tâm, Lucy thật sự hy vọng đây là một người mẹ ôn nhu đang thật lòng giới thiệu thức ăn cho con cái, hơn nữa khát vọng nhận được tình cảm đáp lại.
Lucy đương nhiên cảm thấy đói bụng, từ khi vào đây thì nàng cũng chưa ăn uống gì nhiều, tù nhân bị giam giữ ở cấp độ đề phòng của bộ phận Counter-Intelligence tại Arasaka chỉ có dịch dinh dưỡng bổ sung, tra tấn gần như là chuyện thường ngày.
Shimmer không ra tay với mình, còn tính là người.
Thấy con mình cầm đồ ăn lên, trên lông mày Shimmer lộ ra một tia đắc ý, nàng cảm thấy Takeshi quá thô bạo, phương pháp ôn hòa hơn mới là chìa khóa để thành công.
Kỹ năng đầu tiên Lucy học xong sau khi trốn thoát rồi gặp được đủ loại đủ kiểu khuôn mặt không phải là giết người –– Mà là tự khép kín và ngụy trang bản thân.
Thân phận của thợ săn và con mồi vốn dĩ có biên giới mơ hồ, Lucy không chỉ muốn phá hủy mạng lưới trong Arasaka, mà còn cần Shimmer tự tay dẫn con sói như mình vào nơi bí mật nhất của Warsaw, bọn hắn chắc chắn vẫn đang mưu đồ điều gì đó trong internet.
Lucy ăn một ít để bổ sung năng lượng xong liền lại giả bộ nổi giận với mức độ vừa phải.
Shimmer cũng không vội, dưới cái nhìn của nàng thì đây đã là tiến triển rất tốt, nàng chỉ cần để linh hồn mặc cho người khác điều khiển trong thời thơ ấu của Lucy xuất hiện lần nữa, sự nghiệp của nàng và Takeshi sẽ không bị cản trở.
Nhưng sự thật có phải như vậy không ?
Niềm tin của Lucy, ngày càng kiên định hơn.
Số lần Shimmer gặp mặt Lucy ngày càng nhiều, Lucy thậm chí có lần lớn mật chia sẻ “một hành động trả thù”, chỉ là bị tên nhóc Martinez của Arasaka đánh cho tan tác.
Smasher tựa hồ thực sự không định nói ra chuyện Lin và đồng bọn thẩm thấu vào Warsaw, Shimmer chưa bao giờ nhắc đến chi tiết về trận chiến của Smasher bên ngoài Arasaka Tower.
Lucy ngoài một chút bất an trong lòng ra, càng nhiều hơn chính là sợ hãi.
Quái vật như vậy lại lựa chọn để tình thế khuếch đại, chỉ sợ sẽ là biến số cực lớn phía sau.
Cuộc sống cứ thế trôi qua, Lucy dường như đã quen thuộc mùi ẩm ướt của căn phòng độc lập trong Atrium này, nàng cũng thể hiện ra càng nhiều nụ cười và tín hiệu thiện ý hơn khi đối mặt với Shimmer.
Cho đến một ngày, giữa lông mày của Shimmer tiến đến có thêm một chút lo lắng.
Lucy sớm có ý định chủ động hỏi thăm, nàng đoán Lin tiên sinh ở bên ngoài cũng không để cho Takeshi có thời gian thoải mái…
“Sao vậy ?”
Nghe Lucy chủ động hỏi thăm, trên mặt Shimmer xuất hiện vẻ vui mừng, rồi lại thở dài như cảm thấy khó xử.
“Những kẻ ra tay phá hoại kia, lại đang gây khó dễ cho cha con.”
Lucy cười lạnh không ngừng, từ xuất hiện nhiều nhất trong miệng Shimmer dường như chính là cha của mình, người yêu của nàng, Lucy thậm chí có lúc muốn xé toang lồng ngực đối phương ra để xem… Nàng có phải là Robot chuyên dụng được Takeshi đặt làm hay không.
Nói đến đây liền ngừng lại.
Lucy đương nhiên không có ý định chủ động “chia sẻ nỗi lo” ––
Dù sao thì làm vậy sẽ có vẻ quá tận lực.
“Con sẽ giúp mẹ chứ ?”
Động tác ăn uống của Lucy dừng lại một chút.
Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt của Shimmer đang nhìn chằm chằm vào mình.
“Đương nhiên là nguyện ý a, Okaa-sama ( mẫu thân đại nhân ).”
Lucy cắn bánh nướng xốp mềm mại, thầm nói trong lòng.