Chương 599: Thao tác ngầm

Chương 577: Thao tác ngầm “Ngươi… vẫn ổn chứ ?” Rebecca khoanh tay, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ lo lắng, nhìn chằm chằm vào David nãy giờ cơ hồ không nói lời nào —— Nàng thật sự sợ chuyện này sẽ xảy ra vấn đề. Nhưng mà khí chất trông có vẻ khờ khờ ngốc nghếch và lúng túng khi xưa của chàng trai trẻ bây giờ đã không còn nữa, giữa hàng lông mày tựa hồ tràn đầy đau đớn. Rebecca thở dài một tiếng, ánh mắt hướng về phía bờ biển: “Ta hiểu ngươi, liền như trong não ta lúc đầu cũng có một thằng khốn hoàn toàn không nghe theo sai khiến, mỗi ngày đều gào thét về giấc mơ cứu vớt thế giới — Nhưng hết lần này tới lần khác đối phương lại chỉ là cặn bã.” ḳyhuyen.ⓒom“Uy… ta vẫn còn ở đây đâu.” Johnny khoanh tay lắc đầu một cách bất đắc dĩ. Rebecca lườm tên khốn kiếp này một cái: “Cho nên hiện tại ngươi vẫn là David · Martinez đúng không ?” David tháo mũ xuống rồi đặt mông ngồi cạnh Rebecca, nhưng lại hỏi một câu tựa hồ không mấy liên quan đến chủ đề bây giờ — “Rebecca, trong mắt ngươi, tiên sinh rốt cuộc là người như thế nào ?” Rebecca nghe thế liền sửng sốt.
ḳyhuyen.ⓒom Dường như không muốn để người khác nhìn thấy vẻ xấu hổ và xúc động trên mặt mình, nàng dứt khoát quay đầu đi nói: “A, ngươi nói tên khốn kia hả… Hoàn toàn chính là người hiền lành của Night City, dĩ nhiên là chỉ giới hạn trong trường hợp hắn coi ngươi là người của mình thôi.”
ḳyhuyen.ⓒom“Ngô, nên nói thế nào đâu ? Rất phức tạp, nhưng tóm lại hắn đúng là người lương thiện, những ý tưởng trong đầu hắn là thứ ta có dành cả đời cũng không nghĩ ra được !” “Xì ! Mỗi ngày đều nói mấy thứ như thế giới này không thể tiếp tục như vậy được nữa, cùng một đức hạnh với Rockerboy khốn nạn trong đầu ta…” Nói đến đây, đôi mắt của Rebecca cũng trầm xuống vài phần, giọng nói vốn mang chút khinh miệt dần trở nên trầm thấp: “Nhưng hắn thật sự đang làm, là một người tốt tràn đầy mâu thuẫn.” Người tốt ? Có lẽ nếu nói lời này cho địch nhân từng giao thủ với Lin, bọn hắn chắc chắn sẽ cười nhạo một cách đầy khinh bỉ. Tàn nhẫn, ra tay quyết đoán, cơ hồ không có gánh nặng cảm xúc, nói hắn là Cyberpsycho thì cũng rất phù hợp — dù sao lấy mức độ cải tạo Cyberware đã trên 60%, không phải vũ khí thì cũng là ác quỷ. David lặng lẽ nhìn tàu phà đi tới từ phía xa, con tàu này sẽ được lái về Nước Anh, chỉ khi bọn họ ngồi lên nó thì mới có thể tiếp cận giàn khoan dầu trên mặt biển kia — “Ngươi hỏi cái này làm gì ?” Rebecca bây giờ mới phản ứng lại.
ḳyhuyen.ⓒom Nhưng một câu nói của David liền khiến Rebecca á khẩu không trả lời được. “Tiên sinh rất đau khổ.” Rebecca trợn tròn mắt nhìn David đang dần thay đổi từ thằng nhóc miệng còn hôi sữa sang nhân viên hành động chín chắn, rất lâu mới sau chửi thề một câu: “A, sức cuốn hút của tên kia mạnh thật, hiện tại ngươi có chút giống hắn rồi đấy.” Về việc vì sao David lại nói Lin đau đớn, Rebecca hoàn toàn không có manh mối, cũng may David không phải hạng người nói nửa chừng rồi thôi. “Ngươi và ta đều có thể cảm nhận được sự quan tâm và chăm sóc của hắn lớn thế nào, Rebecca.” “Nhưng đôi khi có vài chuyện vẫn cứ xảy ra… Ngươi biết, phản ứng của hắn mỗi khi đối mặt với chuyện tương tự liền giống như cảm giác thất bại khi chứng kiến một vận mệnh định sẵn đã ứng nghiệm, sau đó lại ngẩng cao đầu tiếp tục đối chọi.” “Hắn đang đối chọi thay chúng ta…” Rebecca ngơ ngác lẩm bẩm: “Uy, ngươi chẳng lẽ lại lên cơn Cyberpsychosis rồi sao ?” David cười nhẹ gạt tay Rebecca ra: “Ta không có, bây giờ ta tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào khác, từng lời thì thầm tràn ngập trong đầu đều nói cho ta biết một đạo lý… Nếu không ngẩng đầu tiếp tục bước đi, nếu lựa chọn cố ý phụ lòng người khác, sẽ còn có càng nhiều David, càng nhiều ngươi, càng nhiều Relic, và càng nhiều xiềng xích khống chế hơn…” Kẻ trước mắt được đoàn đội Honshu và Lin tiên sinh viết lại chương trình mạng, cũng chính là người sử dụng duy nhất giữ vững trạng thái tinh thần bình thường của Cyberware -- Phân hạch, đồng thời là lá bài quyết định thắng bại lớn nhất trong ván cờ ở Dunkirk, David vừa nói vừa chậm rãi tiến về phía bến cảng. “Oa, triết học gia.” Johnny tán thưởng. Tốt a, trên thực tế thì hắn cũng không nghe hiểu được mấy câu. “Lảm nhảm vớ vẩn, cảm giác giống hệt Voodoo Boys, chẳng lẽ Lin tiên sinh thần thông quảng đại đang liên tục đưa ra lời dự đoán tương lai, vậy có thể xem hộ chiếc Porsche 911 yêu quý của ta hiện đang ở đâu không?” Rebecca bực bội mắng: “Ngậm cái miệng thối của ngươi lại đi Johnny !” David đút tay vào túi, trên mặt là nụ cười quái dị, đây càng giống như cảm giác an tâm khi đi lại trên đường, lại có lẽ là do thế giới bạc bẽo này đã mang lại quá nhiều kinh hỉ cho hắn. Nói một cách chính xác, hiện tại David đã bị hạn chế rất nhiều, năng lực của Cyberware — Phân hạch bị áp súc và sửa đổi, Lin và Yajima sau khi bàn bạc liền từ bỏ một số module có xung kích quá lớn đối với tinh thần và ý thức, tuy nhiên David vẫn có thể hoàn thành thẩm thấu ở phương diện tiềm thức thông qua hệ thống mạng lưới BCI có thể thấy khắp nơi trong xã hội hiện đại… Nói ra thì nghe có vẻ rất huyền ảo, nhưng trên thực tế đây đều là kỹ thuật cũ mà Bartmoss chơi chán rồi. Khống chế tương tự với dẫn dắt ở phương diện tiềm thức sẽ không khiến cho người bị kiểm soát sinh ra bất kỳ phản kháng nào: Hắn có lẽ đã đưa ra một lựa chọn giữa cà phê và trà, nhưng hoàn toàn không biết rằng việc chọn uống cà phê lại xuất phát từ ý muốn của một kẻ khác đứng sau lưng. Bất luận có bị thẩm vấn hay kiểm tra thế nào thì cũng sẽ không bại lộ tin tức của người khống chế. Một khi kết hợp thêm với đủ loại Cyberware mạng liên quan, David chính là nhân viên đánh cắp tình báo mạnh nhất hiện nay, ngoài ra cũng là vũ khí mạnh mẽ nhất để đánh tan địch nhân từ bên trong. Rebecca không biết nên nói gì tiếp theo, thế là chỉ có thể chuyển dời trọng tâm của mình sang nhiệm vụ. Cũng may tiểu thư V sắp xếp bọn họ tới biên giới nước Pháp từ trước, khoảng cách đến Dunkirk không quá xa, nghe ý bên kia thì Yorinobu cũng đã quậy tung trời tại Hội nghị Thượng đỉnh Môi trường của NEEC… Hiện giờ cán cân thắng bại trên chiến trường chỉ phụ thuộc vào hai việc. Chuyện thứ nhất là David và Rebecca phải kiểm soát được server offline trong mười phút, để Yorinobu và đoàn đội Netrunner phía sau hắn có thể đoạt lấy đồng thời nắm giữ đống tài sản bất hợp pháp ngoài tường, dĩ nhiên lời nói ở hội trường thì lại giống như là tịch thu. Chuyện thứ hai là tiểu đội tinh nhuệ hai người bọn họ cầm tìm cách khiến NetWatch dồn lực chú ý vào Dunkirk, Paris nhất thiết phải bị hạ gục trong một lần hành động, sau đó bản đồ của Arasaka sẽ được kết nối triệt để tới lục địa Châu Âu… Chi nhánh Arasaka còn lại tại Madrid chỉ là con cừu chờ đợi bị thịt cuối cùng mà thôi. Crystal Palace sẽ là chốn về cuối cùng cho thành viên ban giám đốc tại chi nhánh Madrid, dĩ nhiên với điều kiện là Ngân hàng Arasaka và Yorinobu không lấy hết tiền dưỡng lão của bọn họ. Không việc nào trong số đó là dễ dàng, đặc biệt là điều thứ nhất thì chẳng khác gì tự đi tìm đường chết, bởi vì Rebecca quá đỗi am hiểu mấy hoạt động phá hoại như ở điều thứ hai… Tàu du lịch khởi hành cực kỳ chậm, David chỉ bình thản tựa vào lan can mạn tàu để ngắm nhìn mặt biển lấp lánh, giống như du khách bình thường nhất; Rebecca ở bên cạnh xoa tay hầm hè, Gorilla Arm va chạm vào nhau phát ra tiếng động trầm đục, David chỉ buồn cười nhìn cô nương được Lin tiên sinh cực kỳ để tâm này, về mặt bản chất tới nói hắn và Rebecca đều có cùng một cội nguồn hạnh phúc. “Khuyên ngươi đừng làm vậy, Netrunner của NetWatch và ESA đã tạm thời liên thủ, NetWatch tự mình thiết lập trật tự tài chính ngoài tường nhằm kiểm soát toàn bộ Châu Âu và ngồi vững vị trí cảnh sát toàn cầu.” “Nhưng dưới mắt bị tiên sinh Yorinobu quấy nhiễu như thế… Bọn họ buộc phải chia bánh gatô ra.” Rebecca vội vàng thu lại động tác, cẩn thận liếc nhìn xung quanh: “Chết tiệt, vì sao công ty luôn như vậy ?” David cảm thấy câu nói này của Rebecca lại rất có triết lý. Đúng vậy a, đến cuối cùng lại phân chia lượng máu đã hút được, áp chế chặt chẽ mạch đập của thế giới này, kể từ khi công ty được thành lập thì luôn là như thế. “Lát nữa định làm thế nào ?” Rebecca vừa hỏi xong thì hướng đi của con tàu này liền bắt đầu lệch đi với góc độ có thể thấy bằng mắt thường, khoảng cách với giàn khoan dầu bắt đầu càng lúc càng xa, Rebecca có chút bối rối, không còn tâm trí đâu mà lo đến kế hoạch hành động lát nữa, chỉ muốn biết hai người bọn họ nên tiếp cận chỗ đó như thế nào — David chỉ tay vào một điểm đen nhỏ trên mặt biển đằng xa. “Tàu chiến… Bọn hắn có lẽ đang từ chối bất kỳ con tàu nào tiếp cận.” David cúi đầu xuống trong khi nói chuyện, não bộ đều là đủ loại thì thầm và lẩm bẩm. Từng đạo oan hồn và ý thức chết oan kia trú ngụ trong Cyberware — Phân hạch, gia trì cho ý thức của chính David, mặt khác cũng là đầu nguồn cho sức mạnh của hắn. Mọi thứ ở phòng thuyền trưởng vẫn rất bình thường, lái chính cũng đang thao tác tàu theo chỉ thị của thuyền trưởng, không có bất kỳ thiết bị nào xuất hiện biến động, phương hướng vừa mới lệch đi lại bắt đầu quay về phía giàn khoan dầu một lần nữa… Dù cho Radio vang lên từng tiếng cảnh báo dồn dập, thuyền trưởng vẫn tiếp tục hành trình về khu vực giới nghiêm nguy hiểm như thể không nghe thấy gì cả. “Đám rác rưởi đáng chết từ công ty, ông nội ta năm đó ở Dunkirk còn cần phải nghe lời của mấy thằng khốn như các ngươi sao ?” Chỉ là hờn dỗi đơn giản, lại giống như lửa giận trong lòng bị phóng đại vô hạn, lặng lẽ không tiếng động, con tàu này liền bị khống chế bởi một kẻ nào đó hầu như không thể bị phát giác ra. Rebecca còn hóng gió biển bên lan can rõ ràng nhận ra hướng đi của con tàu xuất hiện thay đổi, nàng quay đầu kinh ngạc nhìn đám du khách hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra… Cố gắng hạ thấp vẻ hoảng loạn trong giọng nói: “Nhiều người như vậy? Nếu bọn hắn ra tay thì phải làm sao ?” Trên con tàu này tựa hồ có quá nhiều người vô tội, tuy nhiên David dường như đã hạ quyết tâm dùng cả con tàu này làm con tin để xông vào khu vực mục tiêu. “Ngươi muốn nói là hành động của chúng ta rất có thể sẽ khiến người vô tội chịu tổn thương ?” “Rebecca… Yorinobu tiên sinh đã bị chửi bới thành kẻ ác bởi đám người mà ngươi cho rằng vô tội, y tế giá rẻ còn khiến Lin tiên sinh và Dreamer trở thành cái gai trong mắt giới tư bản — Bởi vậy chúng ta bắt buộc phải đi làm một vài chuyện dù cho đó là sai lầm, đây chính là giá cả cần đánh đổi.” Hướng đi của con tàu rõ ràng không đúng, hành khách trên tàu cũng phát hiện ra điều bất thường, phao tiêu trôi nổi trên mặt biển hiện ra từng đường giới nghiêm 3D, một số đặc công ẩn nấp trong đám đông bắt đầu chen lấn về phía phòng thuyền trưởng. Loa phóng thanh có công suất lớn đến mức dù cách xa mấy hải lý nhưng vẫn có thể nghe rõ mồn một — “Khu vực phía trước cấm chỉ đi thuyền, lập tức quay đầu !” “Đây là Zeus 298, yêu cầu lập tức chuyển hướng, Over.” Từng tiếng radio dồn dập cũng lọt vào tai David và Rebecca, David quay đầu kéo tay áo Rebecca đưa nàng đi về phía vị trí bí mật trên tàu. Khi tàu chiến bao vây chiếc tàu du lịch này, giàn khoan đã hiện rõ trước mắt, hướng đi quái dị như vậy khiến quân đội lên tàu lập tức áp dụng biện pháp khẩn cấp, tất cả hành khách và nhân viên đều bị tập trung trên boong tàu, nhưng lại thiếu đi một đôi nam nữ trẻ tuổi. Sĩ quan chỉ vào danh sách hệ thống hành trình, ra lệnh cho binh sĩ tiến hành khám xét, nhưng hoàn toàn không biết rằng một loại thẩm thấu đã kéo dài đến trên tàu chiến. Thẳng đến khi Rebecca đặt chân lên giàn khoan dầu thì mới phát hiện lần thẩm thấu này diễn ra nhanh chóng đến mức nào… Theo sau đó chính là một nỗi sợ hãi thật sâu. Ngay cả Johnny ngày thường thích bình phẩm nhất cũng ngậm miệng lại, trong mắt chỉ còn kiêng dè sâu đậm. Công nghệ chính là con ngựa hoang đứt cương, ý thức, ký ức, cơ thể, v.v., đều trở thành dưỡng chất cho cơ chế không muốn dừng bước. …… ----------------- Người của NEEC, NetWatch, ESA tựa hồ đã quen với việc nắm giữ quyền chủ động, hội trường bây giờ bị dọn trống, dư luận rơi vào thời điểm bất lợi nhất đối với Arasaka Yorinobu. Nói cách khác, tin tức mới nhất mà thế giới bên ngoài biết được không gì khác chính là Yorinobu định làm con ác long cuối cùng, tất cả tài sản bốc hơi sẽ bị Yorinobu “chiếm đoạt tịch thu”, cho nên mâu thuẫn liền được cấp tốc thay đổi vị trí lần nữa. Tốc độ phản ứng của những doanh nghiệp khổng lồ kia không hề chậm, bọn hắn biết rõ Yorinobu giành lấy quyền chủ động bằng cách bắt cóc tài sản, dã tâm của Arasaka chính là tiến vào vũ trụ một lần nữa, hoàn thành triệt để quá trình lắp ráp con tàu khổng lồ đủ sức hủy diệt thế giới chỉ bằng một lần va chạm… Đám quan chức chắc chắn không muốn thấy điều này. Hội trường bây giờ vậy mà vẫn đang vận chuyển bình thường. Bọn họ không dám tùy tiện động vào Yorinobu, dù cho muốn nếm thử giam lỏng hoặc áp dụng các biện pháp khác để tước bỏ quyền hạn của Yorinobu, nhưng lại phát hiện ra trong các hợp đồng và thỏa thuận của công ty, doanh nghiệp mang tên Arasaka đã có một người thừa kế hợp pháp. Hơn nữa cái tên đó cũng là thứ mà doanh nghiệp và quan chức Châu Âu không muốn nhìn thấy. Lin… Yorinobu và kẻ điên rồ có thể một mình khơi mào chiến tranh kia, bất kể là ai tới tiếp quản Arasaka thì đều sẽ khiến người ta bất an, cho nên ESA đề nghị thực hiện phong tỏa ngắn hạn đối với Yorinobu, chỉ cần Arasaka như rắn mất đầu, tài sản ngoài tường chưa bị kiểm soát hoàn toàn, mọi thứ đều có cơ hội để xoay chuyển. “Chúng ta có thể giải quyết chuyện này một cách công bằng, Arasaka Yorinobu.” “Đám quý tộc” không chịu cúi đầu nhìn Yorinobu, nhưng lại liên tục ngã xuống dưới tay Yorinobu và đồng bạn của hắn đã lựa chọn dùng cách đe dọa và dụ dỗ nhằm ngăn cản bước chân của ác long. Arasaka Yorinobu chưa bao giờ định thừa nhận sổ nợ thối nát bị chồng chất nhiều tầng từ thời Saburo, phải biết rằng ngay cả Saburo cũng từng vô số lần gọi những kẻ này là người dã man phương Tây, cách thức chiếm đoạt của bọn họ còn giống kẻ cướp hơn cả cách thức trong văn hóa Châu Á. “Công bằng ?” Yorinobu lắc đầu liên tục, trả lời bằng tiếng Anh mang khẩu âm Nhật Bản: “Không, lý do ta đến đây chưa bao giờ là vì công bằng, thứ ta muốn rất đơn giản, hủy bỏ thừa nhận quyền lợi hợp pháp của thế lực Arasaka trong vũ trụ, chúng ta muốn tiến vào vũ trụ một lần nữa, hoàn cảnh ở dưới mặt đất đã bị phong tỏa hoàn toàn, nếu đến năm thứ mười… đối mặt với công nghệ ngày càng thụt lùi, Arasaka sẽ lựa chọn liều chết đánh một trận.” “Ta đoán trước các ngươi sẽ không sợ hãi, cho nên liền lựa chọn phương thức này, muốn thế nào, đều tùy vào các ngươi.” Lời nói của ESA gay gắt hơn so với Netwatch đang chịu thiệt. “Không đời nào, các ngươi còn muốn tái hiện dự án Sea of Clouds tại căn cứ mặt trăng sao ? Yorinobu… mẹ nó đừng tưởng ta không biết ngươi từng động tay động chân vào hành động đó !” “Ngươi phải cảm thấy may mắn vì chúng ta không chú ý đến lực lượng phòng thủ server Hokkaidō của các ngươi có thiếu hụt khi Netrunner ở Nhật Bản xuất động, còn muốn tập kích một lần nữa sao ?” “Nếu ngươi đồng ý giao Lin ra đây, vậy chúng ta có thể khôi phục quyền lợi chính đáng của Arasaka trong vũ trụ rồi từ bỏ Hanako.” Nghe những lời này xem. Yorinobu tưởng rằng mình đang đối đầu với liên minh công lý nào đó đâu, hóa ra đám người này vẫn là hạng chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ. Không thể không nói năng lực tình báo của đám doanh nghiệp nắm giữ mạch máu Châu Âu gần trăm năm nay này là không hề yếu, “lá bài tẩy” của Yorinobu đều lần lượt bị bày lên bàn, thậm chí một vài thứ trong cơ sở dữ liệu tuyệt mật của Arasaka cũng bị đào bới ra. Nhưng Yorinobu cảm thấy không sao cả vì hắn biết một khi đặt chân lên Châu Âu thì chuyện tương tự sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra thôi. “Bây giờ Lin đang giao thủ với Netrunner của chi nhánh Arasaka tại nước Pháp và chuyên gia mạng trong khu chợ đen được Ngân hàng Châu Âu mua chuộc, ngươi thế mà dám mở miệng công phu sư tử ngoạm —” “Chẳng lẽ thật sự cho rằng chúng ta sẽ sợ ngươi sao ?” Bản thân ESA liền ăn một bụng thiệt thòi trong sự kiện này, cộng thêm không ít người của ESA từng tham gia vào dự án liên quan đến tài sản ngoài tường của NetWatch, bây giờ có muốn kiểm tra rõ ràng thì cũng không thể sạch sẽ được, vì thế bọn hắn chỉ có thể kẻ tung người hứng nhằm giữ chân Yorinobu, thẳng đến khi tài sản được chuyển dời đến nơi càng khó tìm hơn ngoài tường. Sự im lặng sau đó của Yorinobu ở trong mắt bọn họ liền biến thành một bước tiến cho cuộc đàm phán. “Ngoại trừ Lin, tổng thanh tra của công ty ngươi còn bắt cóc người phụ trách Paris, những tên kia tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, chẳng lẽ ngươi thật sự định thay đổi điều gì chỉ bằng thằng nhóc mới tốt nghiệp từ Học viện Arasaka cộng thêm một vật thí nghiệm Relic nửa sống nửa chết sao ?” Nghe đến đây, biểu cảm trên mặt Yorinobu liền trở nên quái dị. Hắn ngồi nghiêng trên ghế, ngón tay gõ gõ mặt bàn hơi dừng lại, hành động này khiến đám Corpo và quan chức mưu đồ trấn áp Yorinobu có chút không đoán chắc được. “Nhìn thời gian…” Yorinobu nhìn đồng hồ đeo tay: “Chắc là sắp đến lúc rồi nhỉ ?” Nhưng mà các công ty lớn vẫn đang bận rộn di chuyển tài sản ngoài tường đã bỏ qua chi tiết nhỏ này, mặt khác bộ phận hành động bên dưới bọn họ cũng không báo cáo bất kỳ điều gì bất thường, mọi thứ đều nằm trong phạm vi kiểm soát, thậm chí phía NetWatch còn gửi đến tin vui rằng sắp hoàn thành chuyển đổi một phần dữ liệu rồi ! Tâm trí của cao tầng và đại biểu công ty coi như nhẹ nhõm hơn phần nào, nhưng Yorinobu bây giờ không còn muốn chơi đùa với bọn họ nữa, hắn tin chắc xác suất chiến thắng trong hành động lần này là 100%. Yorinobu nhấn phím Enter trên máy tính trước mặt trong khi nói chuyện, hồ sơ thông tin hiện ra từ laptop bị từ chối, trên đó rõ ràng hiển thị mục “bác bỏ NetWatch”, đó là đơn xin bảo trì cáp mạng tại eo biển Manche, mà dự án này là do chi nhánh Paris đảm nhận bảo trì. Công ty không chỉ đơn thuần là bầy thú dữ thích tấn công và cắn xé lẫn nhau, bọn họ sẽ ràng buộc với nhau dưới một số trường hợp, trở thành thể cộng đồng lợi ích không thể tách rời. “Ta từ chối đơn xin từ London.” Yorinobu đứng dậy: “Xem ra đã để cho Rome tiên sinh thất vọng, chi nhánh Paris xem ra không trụ nổi quá 2 tiếng.” Người của NetWatch dường như không thèm để ý chút nào. “Chúng ta giải quyết xong chuyện ngoài tường rồi, đó là một cái vỏ rỗng, bất quá… Không thể không nói hành động của các ngươi rất nhanh chóng, bộ phận hành động bị các ngươi thẩm thấu rất sâu, Paris luân hãm cũng là lẽ thường tình.” Đến cuối cùng, NetWatch vẫn quan tâm đến chuyện ngoài tường hơn. Tuy nhiên, Yorinobu lại không có bất kỳ phản ứng bất an hay nôn nóng nào, ngược lại vị “Chủ tịch ác ma” này chỉ đứng dậy chỉnh đốn lại bộ vest, huy hiệu Arasaka to bằng đồng xu trước ngực lóe lên một tia ánh sáng lạnh lẽo màu vàng, “Còn muốn ta ở đây chơi trò gia đình và họp hành với các ngươi tiếp sao ? Nếu tài sản ngoài tường an toàn, vậy trạng thái giữa chúng ta chính là chiến tranh, hạm đội và quân đội của ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào để lấy lại quyền lợi thuộc về chúng ta —” NetWatch và ESA vừa mới bị niềm vui bảo vệ tài sản an toàn làm mờ mắt đã sực tỉnh lại — Paris bị hạ gục nhanh như thế sao ?! Còn chưa đợi mọi người tiêu hóa hết thông tin, một vấn đề khác đáng lo ngại hơn liền được đưa ra. Một khi Yorinobu quyết định khai chiến toàn diện ở Châu Âu, ai sẽ là đồng minh của hắn, và ai sẽ là địch nhân của hắn đây ? An ninh của hội trường không dám ngăn cản đường đi của nhân vật có quyền lực đạt đến đỉnh cao trên Trái Đất, một khi ra tay thì điều đó sẽ được ghi vào sử sách, bị đánh giá là ngòi nổ của chiến tranh. Yorinobu đi từng bước về phía hành lang nơi tiếng gào thét xuyên qua lớp kính chống đạn, hắn có thể thấy khẩu hiệu ác ý chỉ trích mình ở khắp mọi nơi, Yorinobu không chút sợ hãi bước về phía làn sóng gầm rú sôi trào, phía sau hắn là hội trường chết lặng. Và trong khi ESA và NetWatch đang tranh luận về cách giải quyết mâu thuẫn tiếp theo như thế nào khi đối mặt địch nhân vừa thối vừa cứng như Yorinobu, thì bên ngoài Black Wall nơi ánh đỏ rực rỡ đang phản chiếu vào Cyberspace đen kịt và hư ảo, từng bộ dữ liệu kia liền đang đi về khu vực không ai biết rõ… Người phụ nữ cao lớn được dữ liệu hóa giống như thần linh lặng lẽ ngắm nhìn hướng đi của dữ liệu, phảng phất đang quan sát dòng lũ lịch sử chuẩn bị va đập vào tương lai sắp đến. …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị