Chương 604: Crimson Harvest và Dogtown ra trận

Chương 582: Crimson Harvest và Dogtown ra trận “Vẫn luôn như thế sao ?” Vẻ mặt của trợ lý Đàm rất không tự nhiên, có vẻ như muốn phàn nàn nhưng lại không dám nói ra khỏi miệng —— Đối với nàng mà nói, việc được tận mắt chứng kiến dáng vẻ thực sự của truyền kỳ trong giới internet và lính đánh thuê, đồng thời cũng là người cầm quyền của một doanh nghiệp mới nổi, bản thân nó liền là chuyện đáng giá khiến người ta phấn khích, nhưng Lin tràn đầy vẻ tự phụ thế này lại hơi khác so với hình mẫu mà trợ lý Đàm từng mô phỏng từ trong tình báo. Lin có kinh nghiệm phong phú, nắm giữ đủ loại thân phận, là địch nhân nguy hiểm nhất trong mắt tất cả công ty trong thế giới này, nhưng lại có thái độ tồi tệ như vậy với Kang Tao. ḱyhuyen.ⓒomNghĩ đến đây, trợ lý Đàm dứt khoát thu lại máy tính siêu nhỏ trong tay. “Rất kỳ lạ đúng không ?” Vẻ mặt mất tự nhiên vừa rồi trên mặt Từ Như Quân hơi thoáng qua liền biến mất, thay vào đó là một tia bất đắc dĩ. Trợ lý Đàm thở hắt ra một hơi, nàng tự nhận mình đã thể hiện ra tố chất nghề nghiệp xuất sắc nhất, vậy mà Lin vẫn còn muốn dùng kỹ thuật mạng và thế lực của bản thân để giải quyết rắc rối ở phía Hansen, điều càng đáng lo ngại hơn chính là Kang Tao cũng có mong cầu khác trong chuyện này. “Như vậy là không được a Tổng giám đốc Từ, Dogtown hiện giờ chính là thùng thuốc nổ, hạng người như Lin có chọc thủng trời cũng không lạ lắm —— Chúng ta phải tự mình tiến vào cầm đồ về.” Từ Như Quân trầm ngâm một lát, lúc này mới gật đầu.
ḱyhuyen.ⓒom Trợ lý Đàm đưa tay muốn đỡ cấp trên của mình dậy, tuy nhiên Từ Như Quân chỉ xua tay, cách không hút chiếc ly ở phía xa về phía mình, “Ta ngồi đây một lát, cần báo cáo lại vài chuyện với mặt trên, còn nên giải quyết thế nào thì ta nghĩ các ngươi là người rõ ràng nhất ——”
ḱyhuyen.ⓒomThuộc hạ nghe thế tự nhiên hiểu được tâm tư của Từ Như Quân, dù sao ban giám đốc có điều giữ lại với nhân vật trung tầng như bọn họ là chuyện quá đỗi bình thường, Trợ lý Đàm cũng không ngạc nhiên, chỉ hồi đáp một tiếng rồi trực tiếp rời đi. Từ Như Quân lặng lẽ ngồi trong phòng bao bí mật của Afterlife có cách bài trí và khí chất hoàn toàn trái biệt với mình, nhấp từng ngụm rượu mạnh trong ly. “Hắn đang nghi ngờ Đàm Tuyết sao ?” Từ Như Quân lẩm bẩm tự nói, giống như đang tự hỏi chính mình. Hiện giờ lựa chọn đặt ở trước mặt Từ Như Quân rất đơn giản, mặc dù giao tình giữa nàng và Lin không sâu đậm đến thế, nhưng ít nhất vẫn biết Lin tuyệt đối là một kẻ tâm cơ tàn nhẫn đi một bước tính mười bước, những toan tính đó của đối phương khiến cả thực thể như công ty cũng phải cảm thấy bất an, hiện tại lại hành sự nôn nóng như thế… vậy chỉ có thể dùng câu “việc bất thường tất có kỳ lạ” để nhận xét. Nhưng Từ Như Quân nên tin tưởng thuộc hạ đã làm việc bên cạnh mình gần mười năm, hay là đồng minh có thái độ không rõ ràng ? Nội tâm nàng có chút rối rắm. Vạn nhất Lin thực sự cảm thấy Kang Tao không giúp được gì cho nên mới lựa chọn tự mình hành động đâu ? Vậy cuộc đấu tranh tư tưởng lần này của nàng còn có ý nghĩa gì nữa… Từ Như Quân hơi chỉnh đốn lại cảm xúc rồi đứng dậy đi thẳng ra ngoài, khi Kang Tao bắt đầu hợp tác với ngôi sao mới nổi lên như cồn tại Night City này, cũng có người trong ban giám đốc đưa ra ý kiến phản đối rõ ràng, bởi vì bọn họ không thể xác nhận mục đích cuối cùng nhất của Lin; mặt khác Kang Tao trước đó cũng tra ra được một vị cao tầng mới thăng chức ở khu vực Mỹ từng có tiếp xúc với mục tiêu có hiềm nghi là thân phận giả của Lin tại Badlands —— Nó từng khiến phái bảo thủ cho rằng công ty sẽ bị lực lượng bên ngoài can thiệp, bây giờ Từ Như Quân phải xử lý tốt chuyện này, bất kể Đàm Tuyết có vấn đề hay không, việc Từ Như Quân liên hợp với người ngoài để ảnh hưởng tới nhân sự của Kang Tao cũng là một tội danh rất lớn không cách nào trốn tránh được.
ḱyhuyen.ⓒom Ở Kang Tao, quyền bổ nhiệm nhân sự là điều cấm kỵ không được phép xâm phạm nhất, ngay cả người có dòng họ Từ như nàng cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng. Cao tầng như Từ Như Quân nhìn qua thì có vẻ nắm giữ quyền thế ngập trời, nhưng muốn che đậy hoàn toàn mỗi một bước hành động của mình trước đôi mắt thiên hạ là điều rất khó, hiện tại nàng không thể liên lạc riêng lần thứ hai hoặc gặp mặt trực tiếp với Lin thêm nữa, cho nên dứt khoát phái Đàm Tuyết đi xử lý chuyện ở Dogtown, theo cách thức của Kang Tao —— Từ Như Quân tự tin bản thân vẫn có chút năng lực khống chế này. Đội trưởng Doãn chờ ở ngoài cửa thấy cấp trên đi ra liền báo cáo: “Tiểu thư Từ, lịch trình tiếp theo là buổi đàm phán mua lại nguồn năng lượng của NUSA… Thái độ bên Militech rất cứng rắn, chỉ sợ cần ngài đích thân ra mặt.” Đôi mắt hạnh nhân của Từ Như Quân hơi mở to một chút, lờ mờ dự cảm được tầm mắt của mình tựa hồ đang bị kẻ nào đó cưỡng ép dời đi, tuy nhiên lời nói của nàng vẫn như thường lệ. “Không cần phái hết người của tổng bộ tới đảm nhiệm nhân viên cho hành động lần này, tìm hai người am hiểu tình hình địa phương phối hợp với Đàm Tuyết…” “Tống Triệu, người này rất không tệ.” Đội trưởng Doãn lộ vẻ khó xử. “Bộ trưởng Tống e là…” Từ Như Quân biết Đội trưởng Doãn đang lo lắng điều gì. Chẳng qua là trước đó tổng bộ từng khởi động điều tra đối với Tống Triệu, nhưng nhờ lý lịch sáng chói khi hạ bệ được cao tầng họ khác cộng thêm công lao đưa Hellman trở về, Tống Triệu vẫn hạ cánh an toàn. Giọng nói của Từ Như Quân lộ ra khí thế không thể nghi ngờ, cũng không truy hỏi thêm: “Ngươi là nhân viên lâu năm, hoàn toàn có thể xử lý sạch một số trở ngại cản đường, ta sẽ không nói lời kiểu như “nếu xảy ra chuyện thì ta sẽ gánh vác”… Hoặc là làm theo ý ta, hoặc là làm theo ý ngươi, nhưng cuối cùng bất kể kết quả là gì, ngươi chỉ cần không hối hận về lựa chọn của mình là được.” Đội trưởng Doãn gật đầu: “Thuộc hạ đi sắp xếp ngay.” Sau khi Từ Như Quân rời đi, Đội trưởng Doãn mới đứng thẳng người dậy thở phào nhẹ nhõm. Bất kể lúc nào, lời hứa suông của cấp trên đều không có ý nghĩa quá lớn, chỉ có người thẳng thắn như Từ Như Quân mới khiến Đội trưởng Doãn sẵn lòng bán mạng. …… ----------------- Tầm mắt quay trở lại Black Sapphire ở Dogtown. Nghe thấy câu hỏi của Hansen, người phụ nữ mỉm cười: “Ta ở Kang Tao thì có thể xảy ra chuyện gì chứ ? Ngài cũng biết tình hình của ta cũng không phải là bị tước quyền hay cô lập, phương thức quản lý của Kang Tao chính là như vậy, một vài thông tin chỉ giới hạn ở cao tầng —— Bao gồm cả trước khi ta đến Dogtown, cao tầng công ty từng sử dụng bộ phận tình báo bí mật giấu mà chúng ta không hề hay biết để điều động rất nhiều thông tin.” “Nhưng sếp của ta rất tin tưởng ta, hiện tại đã cầm tới khá nhiều thứ quan trọng.” Hansen lộ ra nụ cười âm trầm. Hắn giống như MC của chương trình kinh dị, xoa đôi bàn tay dày rộng thô ráp của mình vào nhau một hồi, sau đó mới xòe tay ra hỏi: “Ta thực ra rất muốn biết vì sao ngươi lại chọn bán mạng cho Crimson Harvest, dù sao dưới góc nhìn của ta, tiền đồ tương lai của ngươi sẽ rộng mở hơn nhiều nếu ngoan ngoan nghe theo mệnh lệnh của Kang Tao… Đương nhiên Tiểu thư Đàm, ta chỉ là vì tò mò thôi, ngươi có thể không nói.” Trên mặt trợ lý Đàm vẫn là nụ cười đúng mực kia. “Suy nghĩ của mỗi người mỗi khác, ta chỉ có thể nói cho ngài biết: Kang Tao, Militech, Arasaka và cả Dreamer đang thúc đẩy y tế giá rẻ tại Châu Âu kia ở trong mắt ta đều là không khác gì nhau cho lắm.” “Cướp lấy lợi ích, rút xương hút tủy… Chúng ta chỉ làm việc theo cách riêng của mình mà thôi.” Hansen không truy hỏi thêm khi thấy đối phương không định nói nhiều. Cuộc trò chuyện diễn ra rất thuận lợi, ít nhất Hansen biết mình không cần đơn độc tiến lên chiến trường… Bất quá hắn vẫn muốn biết nên làm gì tại bước tiếp theo, mặc dù Lin có điều cố kỵ nhưng cũng không có nghĩa là đối phương sẽ không xâm nhập vào internet của Dogtown, lớp ICE hiện tại của Netrunner đối với Lin mà nói chỉ sợ còn không đủ dính kẽ răng, Hansen muốn biết càng nhiều chi tiết về việc nên triển khai hành động sau đó như thế nào. “Điểm đột phá để phá hỏng nguồn năng lượng là gì ? Chúng ta dùng cách nào để qua mắt được Lin ? Ngoài ra, ngươi tiến vào Dogtown bằng thân phận của Kang Tao, là vì muốn tìm kiếm thứ gì đó đúng không ?” Hansen hỏi. Trợ lý Đàm mím môi: “Đây là lần thứ hai ngài hỏi vấn đề này rồi, Thượng Tá; ta cũng không muốn giấu diếm chuyện liên quan đến Kang Tao, vì thế hãy để thuộc hạ hoặc thương nhân của ngài ở Nighthawks Stadium ngừng giao dịch tập tin nguy hiểm và dữ liệu của Kang Tao… Việc chúng ta cần làm nhất là cắt đứt huyết mạch của thành phố này trước, tin tưởng ta, trong thế cục hỗn loạn hiện nay, chúng ta có thể ra tay với bất kỳ doanh nghiệp nào, chỉ có Kang Tao là không thể động vào…” “Doanh nghiệp này chỉ dùng vài chục năm ngắn ngủi liền vượt mặt Arasaka, để cho Arasaka lộ rõ suy thoái trong lĩnh vực Smart Weapon, không đơn thuần chỉ dựa vào bắt chước và sao chép —— Đây là vấn đề bắt nguồn từ logic cốt lõi và hiệu suất lợi dụng, ta liền sẽ không nói chi tiết ở đây.” “Điểm đột phá cũng rất đơn giản, chính là nó.” Đàm Tuyết đẩy một thứ qua bề mặt bàn trà nhẵn bóng. “Ta không tiện nói nguồn gốc của thứ này với ngài, nhưng đây là vũ khí được chế tạo bởi nhóm người có độ lý giải sâu nhất về kiến thức mạng trên Trái Đất, quyền hạn internet của Night City về mặt lý thuyết là thuộc về Lin… Cho nên chúng ta chỉ có thể lợi dụng mạng lưới này của hắn nếu muốn tiến hành bất cứ hành động gì. Tác dụng của 【 Người bù nhìn 】 rất đơn giản, để cho Lin và nhân viên dưới quyền quản lý của hắn rơi vào luồng thông tin giả, nó có thể tìm thấy kẽ hở trong đủ loại chương trình phòng vệ có mặt khắp nơi trên mạng, từ đó điều khiển Dreamer từ xa.” Hansen giống như nghĩ đến điều gì, khuôn mặt xuất hiện nụ cười không rõ ý vị. “Dreamer sẽ khiến buổi đàm phán mua lại nguồn năng lượng nào đó được tổ chức tại Night City xảy ra sự kiện bạo loạn thảm sát, việc NUSA lén lút giao dịch qua mặt Petrochem sẽ bị bại lộ, bọn họ luôn có thói quen cầm tới tay liền dùng luôn —— tư tưởng bá quyền của người NUSA rất nghiêm trọng.” “Đến lúc đó Petrochem đương nhiên sẽ trở mặt vì phát hiện ra dù có né tránh đám người này thế nào thì lợi ích vẫn bị tổn hại, một khi năng lượng của Night City rơi vào tình trạng hỗn loạn về giá cả, bọn họ cũng sẽ không duy trì được ảo tưởng về Utopia của mình quá lâu.” Sau khi nghe qua hàng loạt điều kiện đảm bảo cho hành động thuận lợi, trái tim vốn tràn đầy oán khí của Hansen vì bị Night City chèn ép đủ đường cuối cùng cũng có chỗ để phát tiết: “Như vậy là tốt nhất.” “Ta cũng giống như Crimson Harvest, không cho rằng thể chế hay công ty có thể mang lại điều gì tốt đẹp, thế giới cũng không cần khuôn phép sáo rỗng như thế mới đúng.” Hansen đưa bàn tay lớn ra: “Vậy ta liền tạm thời dừng việc kinh doanh ở Petrochem Stadium lại, nhưng ngươi phải cẩn thận một chút đấy Sweetheart… Dogtown luôn có vài kẻ không nghe lời cho lắm, đừng để hỏng chuyện tốt của ngươi. Ta sẽ canh chừng quả bom của chúng ta ở đây, không đi đâu hết.” Nụ cười của trợ lý Đàm càng rạng rỡ hơn, khi nắm tay Hansen, ý cười còn có chút điên cuồng. “Con đường đánh sập công ty từ nông nghiệp đến công nghiệp còn rất dài, chúng ta dùng máu để khiến thế gian tỉnh ngộ, cảm ơn sự phối hợp và tài nguyên mà ngài cung cấp.” Sau khi tiễn đám điên của Crimson Harvest rời đi, Hansen ngồi phịch xuống sofa: “Mẹ nó đúng là một con đĩ điên rồ.” Binh sĩ Barghest đứng gác bên cạnh chỉ chắp tay sau lưng, Hansen im lặng một hồi lâu mới nói: “Để cho người của NUSA lùi lại phía sau một chút, cũng bảo Myers muốn nói mấy lời khoác lác như “không chấp nhặt chuyện cũ lúc trước” cho mấy lão già ở Quốc hội nghe đi, ta không cần.” Binh sĩ Barghest gật đầu rời đi. Còn trong thang máy lao nhanh xuống dưới của Black Sapphire, Đàm Tuyết đang lau tay bằng khăn: “Khốn nạn ăn cháo đá bát.” Không một ai trong số thành viên Crimson Harvest phía sau dám lên tiếng, chỉ có kẻ đóng vai mặt đỏ vừa rồi với Hansen nhỏ giọng dò hỏi: “Chúng ta có cần đi tới Stadium không ?” Đàm Tuyết hừ một tiếng lạnh lùng, tùy ý vứt bỏ khăn tay: “Tống Triệu vào Dogtown chưa ? Từ Như Quân thật đúng là cẩn thận, không có chút bằng chứng nào nhưng vẫn phái loại vớ vẩn sang đây… Cứ để hắn đi đi, vị bộ trưởng Tống này muốn thăng chức, vậy thì hãy để hắn toại nguyện.” “Đến lúc đó chuyện của Từ Như Quân thất bại, hắn có làm tốt đến mấy thì vẫn là số phận bị thanh toán mà thôi.” “Đúng, hãy cắm phần mềm từ Châu Âu vào Subnet của Dogtown cùng với Người bù nhìn, ngươi biết phải làm thế nào… Đừng để Hansen phát hiện.” “Rõ !” …… ----------------- EBM Petrochem Stadium ( Nighthawks Stadium ). Hành lang chợ búa náo nhiệt và chật hẹp, mùi dầu lau súng mới tinh trên thân súng, âm thanh quảng cáo, hương vị tinh dầu rẻ tiền của thực phẩm tổng hợp. Có người cảm thấy tự do, có người cảm thấy áp bức. Nam nhân mặc áo jacket cứng như bìa các-tông ngồi bên chiếc bàn tràn đầy dầu mỡ, nhấm nháp từng miếng bánh hamburger trong tay, chỉ có thể nói phong cách ăn mặc của hắn là dáng vẻ phổ biến nhất của con buôn trung gian tại Dogtown, mặc dù có gương mặt Đông Á, nhưng Dogtown cũng có khá nhiều người Đông Á sinh sống. Điện thoại trong ngực Tống Triệu vang lên một tiếng, hắn vội vàng vứt mẩu thức ăn chỉ dùng để lót dạ sang bên để lấy nó ra, nhưng sau khi thấy chỉ là tin nhắn quảng cáo quấy rối thì liền úp ngược điện thoại xuống bàn một cách bất đắc dĩ. “Thật là kinh tởm.” Tống Triệu giống như là chửi bới nơi này, lại giống như chửi bới công ty quảng cáo vô lương tâm của Night City. Trong dòng người đông đúc cũng có một kẻ cũng mang gương mặt châu Á đang đút hai tay vào túi quần: “Tìm thấy chưa V ?” Nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện trên lỗ tai của đối phương có tai nghe, sử dụng loại bộ đàm có giới hạn khoảng cách, tầm khoảng 10km, vừa vặn bao phủ Stadium của Dogtown và khu vực đệm hòa hoãn bên ngoài. Lúc này, tại tòa nhà chưa hoàn thiện nào đó ở vùng đệm giữa Dogtown và Pacifica, nữ Corpo khoanh tay quan sát đủ loại dữ liệu trong sở chỉ huy tạm thời: “Hừ hừ, định vị đến… ID nhận dạng thân phận là của Kang Tao, có Netrunner cao cấp xử lý tỉ mỉ, nhưng không làm khó được chúng ta.” Lâm Dược thở phào nhẹ nhõm. Đây là tin tốt mà hắn đổi lấy được sau khi tìm kiếm mất mấy ngày trời ở Dogtown bằng biện pháp mò kim đáy bể cùng với V. V lúc này ra hiệu cho nhân viên vận hành hệ thống nào đó độc lập với Netrunner giảm tốc độ lại, vừa đặt bộ đàm lên tai vừa nheo mắt ngắm nhìn ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong dữ liệu, một hồi lâu sau mới nói: “Xin lỗi, ta vẫn chưa thể tra ra được rốt cuộc có thứ gì cắm vào Dogtown, nhưng ta dám đảm bảo, bọn họ nhất định có phương thức nào đó để giám sát tới ngươi… Kế hoạch 【 Người bù nhìn 】 mà Counter-Intelligence lấy được trước đó tuyệt đối không phải điều vô căn cứ.” Tổng thành tra hành động của Arasaka có vẻ hơi nóng vội. Giọng nói của Lâm Dược thì lại ôn hòa. “Ta cũng không quá gấp gáp, huống hồ ta luôn tin tưởng ngươi.” “Bây giờ chúng ta phải xác định xem nhân viên tình báo rốt cuộc chỉ thuộc về NetWatch hay là còn có thế lực khác. Ngoài ra chúng ta phải làm rõ bọn họ định ra tay từ đâu, chuyện này tuy gấp nhưng chúng ta chỉ cần cố gắng hết sức là được rồi.” Nói thì nói vậy. V có một loại bất an sâu đậm, bởi vì sau khi Lâm Dược bại lộ càng nhiều năng lực ở Châu Âu và Bắc Mỹ, tiến độ nắm bắt tin tức của Lin từ phía địch nhân cũng càng rõ ràng hơn, hơn nữa lấy trình độ nghiên cứu sản xuất và và số tài nguyên kinh người mà công ty có thể hội tụ lại trong thời gian ngắn, việc bọn hắn chế tạo chương trình và phần mềm nhắm vào Lâm Dược trên mặt đất là điều không có gì đáng ngạc nhiên cho lắm. Huống hồ mặc dù Lin nắm giữ được nữ nhân tên Đàm Tuyết của Kang Tao có hành vi truyền ra tình báo, nhưng vì không có cách nào lẻn vào Black Sapphire, cho nên mới lựa chọn chuyển mục tiêu sang Tống Triệu. “Tiếp theo phải trông cậy vào ngươi, Arasaka sẽ duy trì tuần tra, ngoài ra người của ta hiện giờ đã tiến vào Dogtown —— có thể phối hợp bất cứ lúc nào, cũng có đồng bạn cũ đi vào tìm ngươi a.” Đồng bạn cũ ? V “hừm” một tiếng: “Một người mà tình báo Dogtown cũng như thế lực đứng sau tuyệt đối không ngờ tới.” “Nhưng ta sẽ không nói trước, coi như là một bất ngờ.” V rất ít khi nói lời đùa giỡn kiểu này, chỉ khi thấy không ảnh hưởng đến công việc thì nàng mới thỉnh thoảng nói vài câu đùa thích hợp. “Nhưng mà… Ngươi có lòng tin thuyết phục Tống Triệu không ? Phải biết nếu không có ý của Từ Như Quân, chúng ta rất có thể sẽ khiến đối phương sinh ra địch ý.” Lâm Dược tháo tai nghe xuống: “Có vài việc phải thử mới biết được, huống hồ chúng ta cũng nắm giữ không ít thứ, Tống Triệu là người thông minh, ta tin tưởng hắn sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn.” Nói xong, Lâm Dược liền lách qua đám người rồi đi về phía bóng lưng kia, Tống Triệu với bờ vai hơi rung động tựa hồ còn đang ăn gì đó, hoàn toàn không biết có người đang tiến lại gần từ phía sau —— Chỉ là khi Lâm Dược định đưa tay chạm vào thì tàn ảnh của Tống Triệu đột nhiên lướt qua trước mặt, Lâm Dược cảm thấy lực lượng cực lớn truyền đến cổ tay, ngay sau đó cả người bị ấn lên ghế, bàn tay còn lại của Tống Triệu đã đặt ở thắt lưng hắn, lưỡi dao sắc bén chỉ còn cách một lớp da, mọi chuyện vừa rồi giống hệt như ảo giác. Cũng có bản lĩnh đấy. Xem ra đối phương cũng không phải hạng người hư danh, một thân bản lĩnh không hề kém cỏi, nếu nói ra hắn là nhân viên của bộ phận nhân sự trong công ty thì chỉ sợ sẽ không có ai tin, Cyberware và thân thủ tương tự xuất hiện trên người đặc công cao cấp mới là điều hợp lý. Bất quá tầng lớp quản lý Kang Tao không có bối cảnh như Tống Triệu, ngoài não bộ đầy đủ linh hoạt ra thì tự bảo vệ mình cũng là thứ bắt buộc phải học, dù sao hắn chỉ có thể dựa vào chính mình. “Fuck… nhẹ tay, nhẹ tay chút!” Lâm Dược xuýt xoa như thể cảm thấy đau đớn, ông chủ quầy hàng với đôi mắt sưng húp như bong bóng cá đứng cách đó không xa hơi ngước khuôn mặt bóng nhẫy lên nhìn, Tống Triệu cười với hắn một tiếng rồi nói với Lâm Dược bên cạnh: “Lâu rồi không gặp a, thằng khốn kiếp nhà ngươi có phải lại phát tài hay không ?” Có hy vọng. Lâm Dược phát hiện Tống Triệu rất căng thẳng, xem ra hiện giờ hắn cũng ở vào trạng thái bất an, bằng không sao lại tốn công sức làm ra chiêu này. Thấy ông chủ không chú ý đến đây nữa, sắc mặt Tống Triệu mới trầm xuống: “Mẹ kiếp ngươi là ai ?” Lâm Dược vốn định dùng thân phận con buôn ở Stadium để tiếp cận Tống Triệu, nhưng nhìn biểu cảm hiện tại của đối phương thì dứt khoát ngửa bài luôn, hắn phớt lờ lời cảnh báo của Tống Triệu, trực tiếp bại lộ ra dáng vẻ của Rockerboy ngày trước trong con ngươi dần dần giãn ra vì kinh ngạc của Tống Triệu, sau đó luồng sáng trên người lại trào dâng, Lâm Dược tựa hồ lại biến về dáng vẻ ban nãy. Lâm Dược cũng không có thêm động tác gì trong lúc Tống Triệu sửng sốt, chỉ lẳng lặng nhìn hắn nói: “Vẫn khỏe chứ, Tổ trưởng Tống… ồ không, phải gọi là Bộ trưởng Tống mới đúng.” Tống Triệu đối diện rất nhanh liền lấy lại tinh thần, hạ thấp giọng nghiến răng hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai ?” Rõ ràng chiêu thức mà Lâm Dược tung ra quá mạnh, Tống Triệu sẽ không tin tưởng truyền kỳ có thể gây ra sóng gió kinh khủng ở Night City lại xuất hiện trước mặt mình như thế này. “Bộ trưởng Tống, ngươi có vẻ rất căng thẳng a.” Lâm Dược không nói nhảm nữa, chỉ lấy cái giá là thức ăn trên bàn rơi vãi để khống chế đối phương, mặt khác hắn còn gậy ông đập lưng ông tì dao nhỏ vào thắt lưng Tống Triệu, sắc mặt đỏ lên của tên kia tự nhiên khiến ông chủ mở cửa làm ăn cảm thấy khó chịu. “Muốn đánh nhau thì cút mẹ nó sang một bên !” Lâm Dược dùng ánh mắt cảnh cáo Tống Triệu một hồi, không khỏi cảm thấy buồn cười khi thấy dáng vẻ như trái tim sắp nhảy ra ngoài của tên này. “Nếu không muốn ta tiết lộ ID nhân viên công ty của ngươi ra để Barghest phát hiện, ngươi tốt nhất nên kiên nhẫn một chút.” Hắn đang nghĩ gì đâu ? Bản thân có thể cầm tới chức vị cao tầng và đá văng cấp trên bằng cách mượn tay người ngoài… Bây giờ người ngoài kia xuất hiện ở trước mặt, hắn cho rằng sắp bị đe dọa sao ? Hay là hoàn toàn không nghĩ tới đối phương có thân thủ mạnh mẽ như thế ? “Yên lặng chút được không ? Sau sự kiện ở Badlands, ta chẳng phải vẫn đưa Hellman đi bằng cách mượn nhờ tay ngươi sao, hiện tại không biết ơn như vậy… Bộ trưởng Tống, ngươi không thể làm người như này được.” Lâm Dược nói xong liền buông tay Tống Triệu ra. Hai người không nói lời nào ngồi trước bàn ăn hồi lâu, Tống Triệu tựa hồ chấp nhận một màn kịch kỳ lạ vừa rồi, nhịn nửa ngày mới nói: “Ngươi muốn gì ?” Lâm Dược dường như cũng không nghĩ đến mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, bất quá nhìn phản ứng của Tống Triệu, ước chừng nhân viên cấp bậc như Tống Triệu ở Kang Tao cũng không biết Lin và Kang Tao có quan hệ hợp tác, chắc hẳn đã coi hắn như kẻ thù chung của công ty. Căn cứ vào truyền thống tốt đẹp “không dùng điều kiện thuận lợi thế này thì chỉ có thể là thằng ngu”, Lâm Dược thấp giọng như ác quỷ —— “Kang Tao vào đây để làm gì? Đàm Tuyết đâu ?” Câu nói này vừa thốt ra, sắc mặt Tống Triệu liền đen kịt lại như đáy nồi, vẻ mặt giãy dụa và thẹn quá hóa giận tựa hồ sắp phun trào, đoán chừng hắn cũng không ngờ tới Lin lại đánh thẳng vào điểm yếu của mình. Lâm Dược âm thầm chuẩn bị sẵn sàng đối phương có thể phản kháng bất cứ lúc nào, vểnh tai kiên nhẫn lắng nghe… …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị