Chương 596: Điểm nổ tung ( Mười một · Cuối cùng )
“David-san, ta nhớ trước đây ngươi đâu có nghiêm túc như vậy a.”
Tựa hồ áp lực từ việc bom hạt nhân đếm ngược chưa từng tồn tại trong căn phòng điều khiển mạng hơi yên lặng này, bóng dáng nhỏ bé ngồi trên bàn phẫu thuật lẩm bẩm, căn bản không biết mình vừa dạo một vòng qua cửa tử, ánh mắt liếc nhìn sang phía Lin và David ở phía sau rồi mới lên tiếng hỏi.
David khoanh tay quan sát dữ liệu trong Optic một cách lặng lẽ, biểu cảm trước sau như một.
“Tiểu thư Rebecca, nếu trong đầu ngươi thường xuyên xuất hiện tiếng nói của rất nhiều người, ngươi cũng sẽ cảm thấy nói chuyện là điều không cần thiết, ngoại trừ khi —— nói gì đó với Lin tiên sinh.”
kyhuyen.ⓒomDavid trầm giọng trả lời.
Rebecca bĩu môi.
Tốt a, đồng đội thực hiện nhiệm vụ lần này với mình trông có vẻ thực sự rất nhàm chán, Rebecca ưa thích kể vài câu chuyện cười không đúng lúc khi làm nhiệm vụ, dường như nó đã trở thành một thói quen của nàng.
Một tiếng xào xạc vang lên, Johnny bước ra từ bên cạnh Rebecca rồi nhảy lên ghế phẫu thuật trống bên cạnh nàng, “A, là sự ràng buộc rối rắm của vận mệnh, hay là vấn đề xác suất đáng thương ? Ta từng thấy một giấc mơ lặp lại trong đầu ngươi rất nhiều lần, tiểu tử này ở trong đó chết có chút thảm.”
Cái gọi là giấc mơ… phàm là người có liên quan đến Lin đều vô tình tiết lộ chuyện này.
Mộng cảnh vốn dĩ phải là vô tự, hỗn loạn và ngẫu nhiên đến từ tiềm thức, nhưng bọn họ đều từng trải qua một giấc mơ chân thực như đang ở chính hiện trường ——
kyhuyen.ⓒom
Trong mơ là Corpo Plaza hỗn loạn tột cùng, ánh mắt đỏ tươi của Smasher nhìn xuống lũ sâu kiến dưới mặt đất, bao gồm cả chính Rebecca cũng nhớ rõ cảm giác bất lực và lạnh lẽo trước khi chết, cũng như tiếng gào thét liều mạng của David.
kyhuyen.ⓒom“Chẳng lẽ là thật ?”
Rebecca lẩm bẩm trong lòng.
Johnny liếc nhìn Rebecca bên cạnh bỗng nhiên im lặng, hắn nói tiếp: “Biết không, ta luôn cảm thấy mình đến nhầm chỗ… Về V, ta cũng có cảm giác rất kỳ quái. Tựa hồ bản thân thực sự đã trải qua một hồi kinh nghiệm đáng sợ khi còn ở trong Mikoshi, ta còn biết tên của đối phương, nàng có tên là Valerie đúng không ?”
Rebecca hừ hừ nói: “Ngươi muốn nói là mình từng ở nhờ trong đầu vị mỹ nhân kia một thời gian sao, có phải chưa tỉnh ngủ hay không hả Rockerboy.”
Johnny lắc đầu, thần sắc hiếm thấy rất nghiêm túc.
“Không, nàng ta không phải là Corpo gì cả, mà giống như chó hoang mất nhà không còn chén cơm ở Night City, cho nên đã chạy loạn khắp nơi.”
Về loại cảm giác bất lực kia, Johnny bóp bóp ngón tay mình, hắn vẫn còn nhớ câu nói cuối cùng với đồng bạn cùng chung hoạn nạn trong giấc mộng ——
“Good night, Valerie.”
Vào khoảnh khắc đó, hai linh hồn cùng chung sống trong một bộ thể xác đã nhìn về phía nhau, tựa hồ cả hai đã nhận ra điều gì.
kyhuyen.ⓒom
Đúng lúc này, ánh mắt Johnny chợt chuyển qua ngoài cửa, “Có người đến.”
Nói xong bóng dáng hắn lập tức lóe lên rồi biến mất.
Trong cả căn phòng chỉ còn lại âm thanh khi server vận hành nhẹ nhàng, vì thế tiếng súng lên nòng trong tay David liền đặc biệt rõ ràng, “Tiểu thư Rebecca, có việc để làm.”
Rebecca nhảy xuống ghế phẫu thuật, vội vàng hỏi: “Người của Hansen ? Sao bọn chúng dám đến đây ?”
Lin hiện đang ở Black Sapphire, Hansen chắc hẳn hận không thể trốn thẳng vào nhà an toàn không dám ló đầu ra chứ, tại sao giờ này còn chạy đến chạm vào rủi ro.
David lắc đầu với thần sắc trang nghiêm, “Không, không phải người của Hansen.”
Trong lúc nói chuyện, ngoài cửa lớn cũng vang lên tiếng thông báo “tích tắc” có quy luật, David lao lên phía trước rồi lắc mạnh cánh tay một cái để kích hoạt khiên chống bạo động chuyên dụng của Arasaka, đây là loại khiên dùng một lần nhưng có thể chặn được dư chấn của mảnh vỡ !
Chiến đấu tiến đến một cách bất ngờ, thậm chí Lin còn không nói cho bọn họ biết rốt cuộc là ai đến “ghé thăm”, nhưng hai người biết mình chỉ cầm chân đối phương là đủ rồi.
Cửa lớn bị hất văng hoàn toàn trong ánh lửa, mùi thuốc nổ nồng nặc và luồng khí rít gào, chiếc khiên của David cũng vỡ tan theo luồng khí đánh tới !
“Khai hỏa !”
Rebecca nhấc khẩu súng máy hạng nặng có trọng lượng đáng kể từ bên cạnh ghế lên, đạn bắn liên tục vào sàn nhà và lỗ thủng đen kịt sau cánh cửa, kèm theo tiếng gầm thét, đạn găm xuống đất đã bật nẩy với đường cong kỳ quái rồi lao về phía khu vực hư vô đằng sau làn khói bụi, dường như nơi đó không có tồn tại bất kỳ kẻ nào.
【 Đã khóa mục tiêu, phân tích thông tin danh tính… 】
【 Lazarus 】
【 Thông tin về Cyberware: Sandevistan · QianT; Combat Stim Mk3; Mantid Blade · Megure… 】
Lazarus ?
Rebecca kém chút sững sờ tại chỗ khi Optic của nàng bắt được thông tin này, ký ức chết đi chỉ tốn một giây liền ùa về não bộ: Bọn hắn chính là công ty lính đánh thuê suýt chút nữa đã khiến Lin mất mạng, khiến Lin không thể không tiếp xúc với Black Wall vào phút chót… Lúc đó khi nàng và Sasha nhìn thấy đối phương, bộ dạng của hắn gần như không khác gì người chết rồi.
Không nghĩ tới công ty này còn định nhúng tay vào, vừa hay —— thù mới hận cũ tính toán một thể !
Rebecca gầm lên nhắm chuẩn vào lính đánh thuê đang ẩn nấp sau làn khói bụi, nàng thậm chí không thèm nghĩ xem rốt cuộc là ai thuê Lazarus tới, nàng chỉ muốn báo thù.
Binh sĩ ẩn nấp sau công sự che chắn ở hành lang theo đội hình chiến đấu có trang bị đầy đủ, dưới lớp giao diện mũ giáp quân dụng bằng kim loại lạnh lẽo kia là từng đôi mắt thận trọng và tràn đầy ý chí chiến đấu, “Chuẩn bị sẵn sàng, xung kích chỉ có hiệu quả một lần duy nhất !”
“Tổ chức đánh nghi binh !”
Làn khói bỗng nhiên nhô lên nhanh chóng theo mệnh lệnh, hai bóng đen với thân hình như loài báo săn hoàn hảo, trên cánh tay hiện ra cấu trúc hình chữ Z, lưỡi đao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo đâm xuyên qua sương khói.
Rebecca không kịp bắn phá nữa, lập tức buông hai tay khỏi súng máy hạng nặng, Gorilla Arm phun trào hơi nóng đan chéo chắn trước trán, lưỡi đao Mantid Blade ép xuống bề mặt của Cyberware với đường cong khoa trương, đằng sau lưỡi đao là Optic quân dụng phức hợp lít nha lít nhít màu đỏ.
“Vừa vặn, thử cái này xem !”
Mắt Rebecca tràn đầy sát khí, ánh sáng rực rỡ ở cột sống nhanh chóng kích thích các dây thần kinh, tàn ảnh phun trào, cánh tay nàng vung ra cú đấm vòng, dù phản ứng đỡ đòn của đối phương đã rất kịp thời, nhưng vẫn bị cú đấm này phá vỡ độ cân bằng tổng thể, Rebecca bước hai bước thành một, cơ thể phối hợp tuyệt vời kết hợp với quyền pháp được huấn luyện trong hệ thống 3D, cánh tay đột ngột biến thành khuỷu tay với tư thế gần giống “Thiểm Băng” của Bát Cực Quyền, nhắm thẳng vào lồng ngực lộ ra sơ hở của kẻ địch !
Âm thanh khi gốm kim loại vỡ vụn như bản nhạc êm tai nhất, tại chỗ chỉ còn lại Rebecca thu hồi cánh tay, còn kẻ địch thì khảm vào trong phòng với lực đạo mạnh mẽ như mũi tên rời cung !
Vết nứt như mạng nhện lan rộng trên mặt tường, một cơ thể rũ rượi cứ thế mềm nhũn rơi xuống sàn nhà, không còn hơi thở.
Nàng lộ vẻ vui mừng, sau đó như sực nhớ ra điều gì đó, chợt nhìn về phía David.
Cyberware - Phân hạch của David cũng phát lực.
David né tránh xong liền nhìn về phía lính đột kích bằng ánh mắt bình tĩnh, hỏa lực trong tay không ngừng áp chế động tác cố gắng lao lên lần nữa của đối phương, cho đến khi binh sĩ muốn đứng dậy vì thấy có khoảng trống thay đạn, hắn mới kinh hãi nhận ra Cyberware đã mất kiểm soát.
Ngay khi lưỡi đao di chuyển đến cổ sắp hoàn thành tự sát, hắn quay đầu hét lớn: “Mau !”
Tiếng nhắc nhở như sấm sét này khiến Rebecca và David đồng loạt nhìn về phía Lin đang nằm yên trên ghế sau lưng hai người, trong mắt đều lộ ra một tia khó có thể tin và hoảng sợ.
Đó là cảm giác khủng hoảng bắt nguồn từ đủ loại trận chiến lâu dài, Rebecca và David phát hiện hai kẻ này chỉ là pháo hôi dùng để thu hút chú ý, mục tiêu thực sự là tấn công Lin…
Một thiết bị tầm thường có kích thước giống như điện thoại di động lặng lẽ rơi xuống trong khoảng trống này, Rebecca bây giờ liền như con mèo xù lông, cơ hồ muốn giẫm nát thứ đó theo bản năng, còn David thì vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, tiếng “tạch tạch” khi thiết bị rơi xuống sàn nhà chính là lá bùa đòi mạng, nó tựa hồ là một loại thiết bị dùng tín hiệu không dây.
“Quả nhiên là vậy.”
David lẩm bẩm.
Rebecca lúc này đã lao đến trước mặt vật kia với tư thế quỳ trượt rồi nâng nó lên, ngay sau đó là lòng bàn tay khép lại bóp nát thành mảnh vụn chỉ có thể bốc khói xanh, kèm theo âm thanh xè xè của dòng điện, Rebecca thở dốc vội vàng nhìn về phái Lin đang nằm yên trên ghế Netrunner.
Xong.
Nàng nhận ra vật kia đã hoàn thành sứ mệnh, nó tựa hồ phát ra âm thanh vo ve vào khoảnh khắc cuối cùng khi bị bóp nát, chắc hẳn có thứ gì đó đã được đưa vào trong internet.
Chương trình Người bù nhìn dường như nhận ra điều gì đó, internet bắt đầu bị khóa chặt từng lớp, dòng dữ liệu vốn hiển thị hoạt động bình thường ở màn hình bên cạnh Lin bắt đầu đỏ rực trên diện rộng và báo lỗi liên tiếp, ngay sau đó toàn thân hắn như thể bị dòng điện bao phủ, động tác đứng dậy của Rebecca làm đổ một loạt đồ đạc xung quanh, nàng lao đến bên cạnh Lin nhìn dòng điện màu đỏ hiện lên trên người hắn, ngay sau đó chính là một đoạn mã không thuộc về Người bù nhìn bắt đầu kết nối vào.
Binh sĩ Lazarus cầm súng nhanh chóng áp sát tới trước phòng với đội hình bao vây, David chắn trước mặt những người này, phía sau là Gorilla Arm của Rebecca bị dòng điện đánh bật ra mấy lần.
“Địt mẹ nó !”
Giọng nói của Rebecca hơi run rẩy, nàng không hiểu quá nhiều về kỹ thuật mạng cao siêu, nhưng nàng biết kẻ địch chắc chắn đã nắm bắt được tiên cơ trước Lin một bước.
Lúc này toàn bộ Cyberware trên người Lin dường như đã rơi vào trạng thái cưỡng chế bảo vệ, nàng nhìn về phía đám binh sĩ vũ trang đầy mình đang áp sát, gầm nhẹ nói: “Lũ lính đánh thuê rác rưởi nhà các ngươi!”
Tiếng bước chân dần dần truyền đến, một bóng người bước ra từ đằng sau binh sĩ đang nhường đường.
Ánh mắt oán hận của Rebecca hơi lộ ra một tia ngỡ ngàng khi nhìn thấy cấu trúc cơ thể của đối phương, bởi vì phía sau nhóm binh sĩ này không phải là Solo truyền kỳ nào cả, mà lại là Robot chiến đấu quân dụng bình thường nhất, nhìn cấu trúc chạm rỗng trên người nó thì cũng đủ để hiểu rằng đây chỉ là con rối chỉ huy tạm thời mà thôi.
“Thời gian chậm giống ốc sên vậy, Rebecca, chúng ta lại gặp mặt lần nữa.”
Giọng nói như sét đánh vang vọng trong đại sảnh, cả người Rebecca cứng đờ lại, không thể tin được nhìn con Robot vũ trang kia.
“Song…”
“Song So Mi?!”
“Ngươi không phải đã ——”
Ánh sáng đỏ rực trên đầu robot khóa chặt tới vẻ mặt hoảng hốt của Rebecca, “Chết ?”
Rebecca dường như thấy một loại ý tứ trêu đùa và xảo quyệt trên khuôn mặt máy móc vốn không có bất kỳ biểu cảm nào của đối phương.
Rebecca nuốt một ngụm nước bọt, nàng thậm chí lùi lại một bước trong vô thức, đầu óc điên cuồng suy nghĩ đối sách.
Đúng.
Song So Mi chết rồi, Lin từng nói qua, ý thức của nàng sớm đã chìm nghỉm vào trong lượng dữ liệu khổng lồ rồi trở thành phụ thuộc hoặc một phần của AI, hiện tại thứ xuất hiện chỉ sợ chính là bản sao tinh vi giống như Saburo mà thôi.
“Rắc.”
Con robot kia vặn cổ một cách đầy nhân tính.
“Cuối cùng thì, gừng càng già càng cay, thủ pháp dàn trận chia để trị từ Châu Âu là thích hợp nhất để thu hút sự chú ý của Yorinobu và các ngươi —— Đống dữ liệu kia quả nhiên không nói dối.”
“Ngươi tưởng rằng Người bù nhìn là sản phẩm do tổ chức khủng bố suốt ngày nghĩ đến việc đốt lúa mì kia sáng chế sao ? Hay là do mấy kẻ nhiều tiền của EU đứng sau bọn chúng cung cấp ?”
“Ngay từ lúc ban đầu, chúng ta liền nhìn chằm chằm các ngươi, còn cả kẻ đứng sau lưng ngươi nữa.”
Rebecca đang định nói chuyện, David lại lên tiếng trước một bước.
“Thì ra Saburo đã sớm bắt đầu ra tay can thiệp vào tất cả những chuyện này, độ tham gia của các người vào chương trình Người bù nhìn chắc cũng không thấp, Night Corp… Thật đúng là âm hồn bất tan.”
Thứ quái dị không phải Song So Mi kia gật đầu, dường như nói chuyện ở đây chính là nhiệm vụ của nàng, “Con người đúng là loài động vật phức tạp, vì sao lại có phụ thân chịu đựng được việc đứa con trai của mình phản bội gần nửa thế kỷ ? Đến cuối cùng chẳng phải cũng là để bản thân sống lâu hơn một chút sao.”
Con robot kia lắc đầu nói.
“Bỏ đi, dù sao có nói những lời này thì các ngươi cũng không hiểu, nếu kẻ sau lưng ngươi có thể đứng dậy, ta nghĩ chúng ta sẽ trò chuyện rất vui vẻ…”
Dường như nhận thấy Rebecca có động tác gì, con Robot tiếp tục lên tiếng, giọng điện tử lạnh lẽo mơ hồ khiến người ta không rét mà run.
“Ngươi tốt nhất đừng nghĩ đến chuyện giết sạch tất cả để trốn thoát nữa, bom hạt nhân cuối cùng cũng phải nổ thôi, hiện tại người của chúng ta đang tìm tung tích của con chó hoang tên Hansen kia —— Làm thịt hắn, còn về Châu Âu, các ngươi cứ việc nằm mơ giấc mộng đẹp rằng Yorinobu có thể thắng được Saburo tiếp đi, nhưng… có vẻ như đây là chuyện không thể nào rồi; cái gọi là công ty Dreamer ưu tú đã giết chết Hansen vì Pacifica và Night City, kích nổ bom, ngươi đoán xem dư luận sẽ lại rơi vào tay ai ?”
Binh sĩ lúc này cũng không có ý định tránh đi người ngoài.
“Người của chúng ta đã đến gần vị trí của bom hạt nhân.”
Robot không nói gì thêm mà chỉ lặng lẽ đứng đó, dường như không còn chủ đề nào nữa.
“Liên lạc với Lin… mau !”
Rebecca gầm nhẹ.
David nhíu mày, lúc này Cyberware - Phân hạch hoàn toàn mất đi ưu thế trên internet, cái gọi là Người bù nhìn đã tiếp quản toàn bộ mạng lưới của Dogtown sau khi nhận được kích thích từ bên ngoài.
Không bao lâu nữa, nơi này sẽ thực sự trở thành tro bụi bị khí hóa dưới vụ nổ hạt nhân như lời con robot kia nói, không còn lại gì cả, cái gọi là chiến thắng cũng sẽ giống như ảo ảnh trên sa mạc chợt hiện rồi biến mất.
“Mang cô nương kia đi, Relic là thứ mà Night Corp đã hứa hẹn, con chó già đáng thương trốn trong cơ thể phụ nữ kia chắc hẳn phải rất phiền muộn mới đúng.”
Rebecca đang định ra tay thì liền thấy ánh đỏ dày đặc từ Quick Hack đổ ập mà xuống từ Cyberspace, con robot kia chỉ tùy ý vẫy tay, từng đòn tấn công đỏ như máu lập tức ép lên cơ thể Rebecca như thủy triều cuồng bạo, nàng phát ra tiếng gầm rú rè rè khi bị lag, cả người quỳ rạp trên mặt đất, Johnny bên cạnh giận dữ mắng mỏ: “Chuyện gì xảy ra ?!”
“Là… Black Wall ! Thực sự là nàng !”
Rebecca rặn ra từng lời một, giống như đang gào thét.
“Người đã mang đến rồi.”
Phía sau vang lên một hồi tiếng động, Hansen cứ thế bị binh sĩ Lazarus lôi vào giống như con chó chết, hắn tựa hồ cũng rất hoảng sợ hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
“Thật phiền phức.”
Robot lẩm bẩm.
Hansen bị quăng xuống đất, Song So Mi bị chuyển hóa hoàn toàn thành AI yên lặng chờ đợi cục diện bên phía Saburo ổn định, tiếp theo chính là thời khắc hành hình.
Người duy nhất đứng ngoài cuộc tựa hồ chỉ có mỗi David.
“Cyberware - Phân hạch… Ta thực sự tò mò ngươi rốt cuộc còn phân biệt được mình là ai không ?”
Con robot kia dường như có loại cảm giác thấu hiểu lẫn nhau, khẽ thở dài một tiếng với David đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
David khựng lại một chút, “Tất nhiên là phân biệt được, ta chính là David Martinez.”
Robot cười lạnh, “Năng lực sửa đổi tiềm thức của ngươi đúng là phiền phức, nếu không phải Người bù nhìn vẫn luôn khóa chặt vào Hansen, Lin và cả các ngươi, vậy đám người bị xác thịt điều khiển này đã sớm trở thành con ruồi không đầu rồi ——”
“Biết đâu bây giờ cũng vậy thì sao ?”
David đột nhiên nói.
Luồng sáng dọc đỏ như máu trên đầu Robot quét về phía David, bầu không khí bỗng nhiên im lặng.
“Ta rất tò mò các ngươi định dọn dẹp đống hỗn độn này như thế nào đây ?”
David phảng phất chỉ nói lời đùa giỡn không quan trọng, ngay sau đó liền hỏi một câu không liên quan gì đến tình hình hiện tại.
“Bức tường nứt ra một khe hở, có chuyện gì xảy ra cũng không kỳ lạ cho lắm, có lẽ sẽ có Robot bị AI điều khiển đi khắp thế giới tìm người để giết chăng ? Ai biết được ?”
Robot hào phóng trả lời.
“Đừng, David… đừng nói với nàng, ra tay đi!”
Rebecca cơ hồ sắp ngất đi vẫn giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng chỉ có thể bất lực nằm rạp xuống đất, tùy ý để đám binh sĩ tiến lại gần định kéo mình đi.
David nhún vai, quay đầu nhìn ra phía sau.
“Nguồn tham khảo dữ liệu của Người bù nhìn là đa chiều, năng lực mô phỏng và tính toán này đúng là đến từ bên ngoài tường, nhưng cũng giống như Lin từng nói, AI ở phần lớn thời gian không phải là không vào được, mà là sau khi tiến vào thì sẽ bị công nghệ thấp kém trói buộc —— Người văn minh bị buộc phải cầm rìu đá lên liều mạng với người nguyên thủy, đại khái là như vậy a ?”
Robot tiến lên trước, giống như ngửi ra một tia bất ổn.
Rebecca dốc hết sức nhìn về phía chiếc ghế bên cạnh, trong tầm nhìn mờ ảo, bóng người vốn dĩ hoàn toàn đánh mất khả năng hành động vì bị dòng điện đỏ như máu bao trùm lúc này thế mà lại từ từ ngồi dậy từ trên ghế…
Là ảo giác sao ?
Trong linh kiện thị giác đỏ rực của Robot, cảnh tượng này thực sự đã xảy ra.
Bóng người trên ghế đứng dậy, đôi mắt hiện lên hư ảnh khi dòng dữ liệu cuộn trào, cả cơ thể nhấp nháy không ngừng giống như bị bao phủ bởi một lớp màng mỏng.
“Ngươi là ai ?”
Song So Mi trong robot hỏi.
Dưới khuôn mặt đang phun trào ánh sáng biến đổi trên ghế phẫu thuật dần lộ ra phần cằm trắng nõn tinh tế như chạm khắc, đường vân Cyberware cũng dần trở nên rõ nét, kiểu tóc đuôi ngựa đen buộc cao, đôi mắt có chút lạnh lùng.
“Thứ này đúng là khó bị lừa gạt thật.”
Giọng mũi của nữ nhân có chút nghèn nghẹt.
“V ?”
Trong âm sắc trống rỗng của Robot ẩn chứa cảm giác lúng túng và thất bại, phảng phất bản thân hiện tại chính là kẻ đáng thương vô lý trong bộ phim hài Braindance.
“Làm sao có thể, vậy kẻ ở Night City là ai ?!”
Giọng nói của Robot bắt đầu không ổn định!
Không phải là loại bình tĩnh tuyệt đối vốn có của AI như tưởng tượng !
Lúc này trong phòng họp ở Night City, Từ Như Quân đã thở dài một hơi sau khi rút dây cáp dữ liệu khỏi BCI, nàng đứng dậy nhìn cơ thể nằm chi chít trên những chiếc ghế xung quanh, mình rốt cuộc cũng diễn xong vở kịch như hiện thực được xây dựng trong internet này.
AI mượn đủ loại thiết bị và dữ liệu để quan sát thế giới hiện thực, vậy chỉ cần xây dựng một sân khấu dữ liệu giả tạo cho nàng xem, tất cả mọi thứ ở Night City chẳng qua chỉ là mô phỏng xảy ra trong không gian dữ liệu mà thôi.
Vậy thì…
Robot nhìn xuống Hansen đang nằm dưới chân, Hansen cũng đứng dậy dưới ánh mắt lùi bước và sợ hãi của binh sĩ, ánh sáng trên người tan biến, mái tóc đen cùng với luồng sáng một đỏ một xanh trong đôi mắt quay đầu lại, Robot thấy thế liền bàng hoàng ngã xuống đất.
David ở đằng xa như trút được gánh nặng, Cyberware - Phân hạch vận hành quá độ đã rút cạn não bộ và thể lực của hắn, lúc này sau gáy mới bộc phát ra hơi nóng kinh người.
Lâm Dược nhìn thẳng vào cỗ máy này, cục diện tính toán trong cấu trúc liên kết đang cấp tốc thay đổi.
Vào khoảnh khắc tiến vào đại sảnh, tiềm thức của tất cả mọi người liền bị Cyberware - Phân hạch khống chế, đây chẳng qua chỉ là màn kịch tráo phụng đổi loan mà thôi, mục đích là để địch nhân nhanh chóng tung ra mọi thủ đoạn.
Vút ——
Lâm Dược bỗng nhiên bóp lấy Robot rồi nhấc bổng nó lên từ phía bên hông, đôi mắt hắn phảng phất muốn nhìn thấu con AI trong dữ liệu đằng sau thông qua hệ thống thị giác sọc dọc của nó.
“Yorinobu sắp thua !”
AI thuộc về Night Corp nhưng được giao cho nhân cách của Song Bird rít lên chói tai.
Lâm Dược lại không hề lo lắng chút nào.
Thắng và thua vốn là một vòng trong kế hoạch, Yorinobu khiến Saburo phải dốc toàn lực tung ra tất cả lá bài tẩy cuối cùng của Châu Âu cũng như lực lượng còn sót lại trên mặt đất, như vậy là đủ rồi.
Lâm Dược nhìn chằm chằm vào con Robot trước mặt, không nói lời nào.
Hắn không muốn lãng phí thời gian tới nói những điều mà dữ liệu không hiểu được.
“V, bắt đầu phản công!”
Khi âm tiết cuối cùng rơi xuống, Cyberware ở tay đột nhiên dùng lực bóp nát cổ Robot, mảnh vụn rơi xuống khiến binh sĩ Lazarus liên tiếp lùi lại, giơ súng nhắm vào bóng người không quá vạm vỡ nhưng lại cao lớn kia giống như đang tránh né quái vật.
Lúc này V cũng ngẩng đầu nói: “Black Wall đã nứt ra.”
Lời nói đơn giản, hai người đồng thời ngẩng đầu, dường như đang nhìn về phía Night City ở xa…
Trên những con phố đông đúc, từng chiếc xe đang lái tự động bằng chế độ thông minh đột nhiên liên tiếp xảy ra hiện tượng mất kiểm soát, Robot đang bưng đĩa trong nhà hàng đột nhiên dừng động tác đưa đĩa cho thực khách, trong ánh mắt bất mãn và tiếng chửi rủa của đối phương, nó từ từ đưa tay về phía dao nĩa… Mà ở một số công trình quan trọng và ngã tư đường, trong tầm nhìn màu xanh lá cây nhạt của Drone cảnh vệ đột nhiên nhảy ra từng dòng báo lỗi màu đỏ, ngay sau đó họng súng liền nhắm vào người đi bộ và xe cộ trong tầm mắt !
Oanh !
Quả cầu lửa bay lên bầu trời Night City nhiều đến mức khắp nơi trong thành phố đều có thể thấy rõ, còi báo động như sóng thần nhanh chóng quét qua mọi ngóc ngách của nơi đây !
Mà trên đống màn hình điện tử bị ánh lửa bao phủ, News 54 đang phát sóng một hình ảnh.
【 Tuyên ngôn khẩn cấp của Nhà Trắng 】
Myers trong bộ trang phục Tổng thống nhìn vào màn hình lạnh lùng nói: “Kể từ khi NUSA trung thành thực hiện Tuyên ngôn Tự do, bảo vệ phúc lợi dân sinh, các hành vi khủng bố của công ty như Arasaka Yorinobu và Dreamer đã bắt đầu lan rộng khắp Bắc Mỹ, NUSA không có bất kỳ lý do gì để ngồi nhìn mặc kệ nữa.”
“Ta tuyên bố, Washington bước vào trạng thái chiến tranh !”
“Cuộc chiến của thể chế bị kiểm soát nhắm vào các công ty này, cuộc chiến mang danh nghĩa của tự do này, bắt đầu…”
……
【 Tin tức khẩn cấp 】
【 Lực lượng liên hợp giữa Militech và NUSA đã vượt qua đường biên giới của Free State, mười bang đã đưa ra yêu cầu hỗ trợ với cộng đồng quốc tế và bày tỏ lên án mạnh mẽ nhất. 】
……
【 Thông tin trọng đại từ Châu Âu 】
【 Arasaka Saburo tuyên bố trở lại quản lý vận hành công ty, đồng thời yêu cầu bất kỳ thể chế, tổ chức hoặc cá nhân liên quan từ bỏ việc thừa nhận quyền hợp pháp của Yorinobu —— Cuộc tranh giành giữa cha và con của thế kỷ, bắt đầu từ tài chính. 】
……
【 Night City mất kiểm soát! 】
【 Đợt mất kiểm soát dữ liệu mạng lần này của Black Wall có khả năng cao sẽ gây ra thương vong lên tới hàng chục ngàn người, ảnh hưởng cao nhất sẽ lên tới hàng triệu người, cộng đồng quốc tế yêu cầu can thiệp và cung cấp hỗ trợ nhân đạo… 】
……
……