Chương 497: Ta cũng biết dùng kiếm mở màn trời (phần 2)
Cuối cùng Trần Bình An trở lại cửa tiệm đầu tiên. Hai đứa nhóc đã không còn quá sợ hắn, ngồi trên ngưỡng cửa sưởi nắng, chỉ nhích mông ra một chút nhường đường.
Cô chủ cười hỏi:
- Lão tiên sư có thu hoạch bất ngờ ở phường Kim Phấn chúng ta không?
Trần Bình An lắc đầu nói:
- Không mua được thứ gì hấp dẫn mà giá cả hợp lý.
Chủ tiệm liếc nhìn cáo bao lớn sau lưng Trần Bình An, hỏi:
- Lão tiên sư muốn bán bảo vật yêu thích?
кyhuyenⓒom
Trần Bình An gật đầu nói:
- Thử vận may, không biết cô chủ có nhìn vừa mắt không.
Cô chủ cười nói:
- Xem rồi hãy nói, nếu quả thật có hàng tốt, tiệm này của ta không sợ tốn tiền.
Trần Bình An lấy cái bao xuống, nhẹ nhàng đặt lên quầy, lôi từng món ra ngoài.
Đây chỉ là ba phần đồ vật trong khuê phòng của Tị Thử nương nương và thủy phủ của Phúc Hải Nguyên Quân, có thể thấy bản lĩnh đào đất ba thước của Trần Bình An, nơi đi qua không một ngọn cỏ.
кyhuyenⓒomSắc mặt cô chủ bắt đầu trở nên kỳ quái, bởi vì mấy món đầu tiên đều là một số vật dụng trong khuê phòng nữ nhân, hộp son phấn, gương trang điểm, hộp bạc có khắc hoa văn uyên ương, cùng với trang sức lớn như nắm tay lại điêu khắc một khóm mẫu đơn tinh tế màu đỏ thẫm, mấy trăm đóa vây quanh... Lão tiên sư xứ khác này đúng là một lão già háo sắc không biết xấu hổ.
Trần Bình An dường như cũng cảm thấy không ổn lắm, liền thong thả lôi đồ vật ra ngoài, cuối cùng bắt đầu lục lọi, lấy ra mấy món đồ phú quý bình thường. Lúc này sắc mặt ngượng ngùng khó chịu của cô chủ mới tốt hơn mấy phần.
кyhuyenⓒom
Khi Trần Bình An lấy ra một đôi đũa vàng, ánh mắt của cô chủ hơi biến đổi, còn động tâm hơn trang sức hoa vàng tinh xảo tuyệt vời kia.
Cuối cùng Trần Bình An chỉ lấy ra nửa số đồ vật trong bao, thưa thưa dày dày, đã chất đầy quầy hàng. Hắn hỏi:
- Có nhìn trúng món nào không?
Ánh mắt cô chủ tùy ý dạo qua những đồ vật kia, chỉ khẽ dừng lại ở một bình sứ bột nước, giống như hơi động tâm mà thôi, phần nhiều vẫn là thất vọng.
Trần Bình An than vãn một tiếng:
- Ngươi và ta đều không thể lấy ra hàng tốt, xem như uổng công đi tới thành Đồng Khứu một chuyến rồi.
Cô chủ thấy lão già không đứng đắn kia muốn gom đồ đạc vào bao, lúc này mới nhẹ nhàng vươn ngón tay đè lên bình sứ bột nước kia, nói:
- Lão tiên sư, không biết bình nhỏ này giá thế nào? Ta thấy nó xinh xắn đáng yêu, muốn tự mình bỏ tiền mua.
Trần Bình An liếc nhìn bình sứ bột nước kia, cố ý lộ vẻ châm chọc, cười nói:
- Nó à, là thứ không đáng tiền nhất trong số bảo bối này của ta, tặng cho cô chủ là được.
кyhuyenⓒomHắn đã xác định nó thật sự không đáng giá, những tiểu thư khuê các và phu nhân quyền quý có lẽ sẽ thích, nhưng cũng chỉ có thể bán được mấy chục đến trăm lượng bạc. Sở dĩ được cô chủ kia nhìn trúng, chỉ là một trong số thủ đoạn ép giá mà thôi.
Cho dù Trần Bình An không rành buôn bán, vẫn biết cách xem tình thế mà hành sự. Nếu bàn về kiến thức nhiều ít, bụng dạ sâu cạn, cô chủ nữ quỷ thành Đồng Khứu này có thể so với Dương Ngưng Tính sao? Cho nên Trần Bình An bắt đầu gom những đồ vật trên quầy vào bao, dáng vẻ giống như cô chủ ngươi mắt mù, ông đây quyết định rời đi.
Quả nhiên cô chủ kia không giấu được vẻ gấp gáp trong mắt, lại hỏi:
- Lão tiên sư, tiệm này của ta đã rất lâu không khai trương. Thế này đi, ta mua hết tất cả đồ trong bao của ông, ra giá chín mươi đồng tiền hoa tuyết, thế nào?
Trần Bình An lại liếc xéo cô một cái, đưa tay đẩy bình sứ bột nước kia, động tác không ngừng lại, bực bội nói:
- Ta cũng không phải ăn mày xin cơm. Món đồ này tặng cho ngươi, những bảo bối chân chính còn lại, ta đến nơi khác tìm người trong túi có tiền mua. Ta cũng không tin một thành Đồng Khứu lớn như vậy, lại không có người nào ánh mắt tốt.
Cô chủ dường như thẹn quá hóa giận, không cầm lấy bình sứ bột nước, cũng không lên tiếng giữ chân lão già mất nết này, mặc cho lão thu gom toàn bộ gia sản vào bao, một lần nữa đeo ở sau lưng.
Thấy cô không cầm bình sứ, lão già kia cũng không khách sáo, tự mình cầm trong tay:
- Không cần thì thôi!
Lão lập tức vượt qua ngưỡng cửa, nghênh ngang rời đi.
Cô chủ trong lòng đếm mười mấy tiếng, sau đó vội vàng vẫy tay, gọi bé gái tiểu quỷ đến bên cạnh quầy hàng, nói:
- Đi theo người kia. Nếu lão quay đầu trở về tiệm chúng ta, muội cũng đừng quan tâm. Còn nếu đi thẳng một mạch, không giống như muốn trở lại phường Kim Phấn, muội hãy đến nói với lão, tiệm chúng ta sẵn sàng thương lượng giá cả.
Khoảng mười lăm phút sau, bé gái tiểu quỷ mặt như đưa đám chạy nhanh về tiệm, nhíu gương mặt nhỏ nói:
- Trinh Quán tỷ tỷ, muội âm thầm bám theo lão gia gia kia, thật sự không bị phát hiện, đi theo rất lâu. Kết quả sau khi đến gần phường Nữ Nhi, lão rẽ vào một ngõ nhỏ. Muội không dám theo quá sát, sợ lão vừa quay đầu sẽ nhìn thấy muội. Chờ lão đi hết con ngõ muội mới chạy theo, ai ngờ lại không thấy bóng dáng nữa. Trinh Quán tỷ tỷ, lão gia gia kia đúng là vù một cái đã biến mất. Muội còn chạy tới chạy lui trên đường mấy lần, nhưng làm thế nào cũng không tìm được...
Bé gái tiểu quỷ hai tay ôm mặt, nói đến chỗ thương tâm lại bắt đầu nức nở. Nữ quỷ chủ tiệm tên là Trinh Quán vừa lo lắng vừa đau lòng, vội vàng vòng ra quầy hàng, ngồi xuống xoa đầu đứa nhóc, dịu dàng nói:
- Được rồi, được rồi, cũng không phải chuyện lớn, đừng khóc, đừng khóc.
Bé trai đứng ở một bên làm mặt quỷ, giống như cười trên nỗi đau của người khác:
- Trinh Quán tỷ tỷ, vừa rồi nếu để cho đệ đi theo, lão già kia nhất định sẽ không thoát được. Tước nha đầu rất ngốc, Trinh Quán tỷ tỷ cũng biết rồi mà.
Bé gái tiểu quỷ khó khăn lắm mới ngừng khóc, nghe vậy lại gào khóc lớn.
Trinh Quán trừng mắt nhìn tiểu quỷ kia một cái, đi ra sau quầy lấy một cái chuông màu bạc ném cho hắn:
- Ta không đi được. Ngươi hãy cầm tín vật này, nhanh chóng tới cửa cung phía bắc thông báo cho Sở tướng quân canh cửa. Cứ nói lúc trước có một vị lão tiên sư xứ khác tới phường Kim Phấn, mang theo rất nhiều bảo bối trên người, bảo tể tướng nương nương nhất định đừng bỏ lỡ, tốt nhất là tự mình gặp mặt vị tiên sư kia.
Bé trai tiểu quỷ gật đầu:
- Được rồi, Trinh Quán tỷ tỷ, yên tâm đi, đệ làm việc đáng tin hơn Tước nha đầu nhiều.
Bé gái tiểu quỷ càng khóc lớn. Trinh Quán chỉ tay ra cửa, trừng mắt nhìn tên nhóc chết tiệt muốn thêm dầu vào lửa:
- Mau biến đi cho ta!
- Tuân lệnh!
Bé trai tiểu quỷ lập tức chạy nhanh ra ngoài.
Chốc lát sau, Trinh Quán đang ngồi dưới đất dùng lời hay an ủi bé gái tiểu quỷ, bỗng nhiên quay đầu nhìn, trợn mắt há mồm.
Bên ngoài cửa, một cô gái vóc người mảnh khảnh xách bé trai tiểu quỷ không nhúc nhích, mỉm cười đi vào, nói:
- Trinh Quán, không cần tìm ta nữa. Gần đây thành Đồng Khứu có nhiều tin đồn, tất cả những người khả nghi ra vào, thành chủ của chúng ta đều sai người cẩn thận trông chừng. Cho nên khi vị lão tiên sư xứ khác kia vừa đi vào phường Kim Phấn, ta đã nhận được tin tức rồi.
Cô đặt bé trai tiểu quỷ xuống đất, ngửi ngửi, vẻ mặt say mê:
- Ấy, mùi bảo vật thật nặng. Trinh Quán ngươi đấy, thật sự đã bỏ lỡ một vụ mua bán lớn rồi.
Trinh Quán áy náy nói:
- Nô tỳ chỉ muốn giúp tể tướng nương nương ép giá thật nhiều, không ngờ lão già kia tính tình không tốt, lại giận dỗi bỏ đi rồi.
Cô gái xua tay:
- Không sao, chỉ cần còn ở thành Đồng Khứu thì sẽ tìm được. Ta đã phái người đi mời lão tới đây rồi.
Cô gái này chính là em ruột của Đường thành chủ thành Đồng Khứu, tên là Đường Cẩm Tú. Trong năm tháng dài đằng đẵng, chính cô là người đã xây dựng một triều đình trong thành, còn mở khoa cử, giống như trẻ con chơi trò bắt chước người lớn.
Thành chủ Đường Kinh Kỳ là một quỷ vật cảnh giới Kim Đan, nhưng gần như chưa từng chém giết với người khác. Chuyện này cũng không lạ, trong hơn mười thành phía nam, Bồ Nhương chiến lực đứng đầu, nếu không phải tự mình gây nghiệp, đã sớm là một quỷ vật kiếm tu cảnh giới Ngọc Phác kinh hãi thế tục rồi. Những thành chủ khác, ngoại trừ vị anh linh thành Thái Phó ở gần trấn Lan Xạ, còn lại đều chưa từng bước vào cảnh giới Nguyên Anh, hơn nữa không thể nói là “có hi vọng”.
Lại đi về phía bắc mới có một vị thành chủ Nguyên Anh, chính là anh linh cường thế của thành Bất Hàng, cũng là chỗ dựa của Tị Thử nương nương. Năm xưa vị đại tướng trụ cột của nước Thần Sách này chết trận sa trường, một trong ba vị quỷ soái dưới trướng chính là chủ nhân của Phá Sơn cung. Quỷ tướng Kim Đan kia đã từng tự mình thăm viếng phường Kim Phấn, chỉ nhìn Phá Sơn tiễn đặt trong tiệm một cái, chẳng những không trực tiếp cướp đi, thành Đồng Khứu muốn chủ động trả lại vật này hắn cũng không nhận.
Đường Cẩm Tú cười nói:
- Chờ sau khi lão tới đây, cứ nói ta là phường chủ của phường Kim Phấn, người quản tiền chân chính. Nếu thân phận bị tiết lộ, vị tiên sư kia nhất định sẽ tăng giá bấp chấp.
Trinh Quán cười gật đầu.
Đường Cẩm Tú liếc nhìn hai quỷ vật bé trai bé gái, cười mắng:
- Hai đứa ngốc, qua một bên chơi đi.
Hai đứa nhóc vội vàng chạy ra khỏi tiệm.
Một bóng dáng cao gầy đột nhiên xuất hiện trong tiệm, xung quanh có từng trận sóng gợn âm khí.
Đường Cẩm Tú hơi sững sốt, cười nói:
- Anh, sao anh lại tới đây? Nếu như em không nhớ sai, đây là lần đầu tiên anh đại giá quang lâm phường Kim Phấn này của em.
Trinh Quán đã quỳ xuống đất, run giọng nói:
- Bái kiến thành chủ.
Đường Kinh Kỳ nói:
- Anh tới đây là để nói cho em biết, ngoại trừ buôn bán với người kia, em tốt nhất đừng có suy nghĩ gì khác.
Đường Cẩm Tú cười nói:
- Chẳng phải là một lão già sao, thế nào, anh còn sợ em nhìn vừa mắt? Không phải là công tử trẻ tuổi anh tuấn, em cũng không có suy nghĩ gì khác.
Đường Kinh Kỳ bất đắc dĩ nói:
- Người này chỉ dùng một chút thủ thuật che mắt mà thôi. Nếu như tình báo không sai, chắc là kiếm tiên trẻ tuổi đã khiến Phạm Vân La và bầy yêu trong núi chịu thiệt lớn. Anh vừa mới nhận được một tin tức, con chó Niện Sơn kia cũng chết rồi, bị phi kiếm xuyên qua đầu, không một tiếng động, hung thủ cũng không lộ diện.
Đường Cẩm Tú liếm liếm lưỡi. Đường Kinh Kỳ nghiêm mặt nói:
- Ngày thường chơi đùa, anh đều không tính toán với em. Nhưng lần này sự tình trọng đại, nếu không cẩn thận sẽ là chuyện thảm mất đi nửa thành Đồng Khứu. Nếu như em dám làm bừa, đừng trách anh cấm túc em trăm năm.
Đường Cẩm Tú ấm ức nói:
- Đã là chuyện lớn, anh tự mình ra mặt không phải tốt hơn sao.
Đường Kinh Kỳ vừa bực vừa buồn cười nói:
- Anh ra mặt làm gì? Nếu truyền đi, là bí mật mưu đồ tiêu diệt những đại yêu còn lại, hay là dã tâm bừng bừng muốn thôn tính thành trì chung quanh? Hoặc là anh ngồi xuống trong tiệm, cắn hạt dưa, kỳ kèo mặc cả với hắn?
- Người ta đã không muốn rêu rao, chỉ tới trong thành chúng ta buôn bán. Ngay cả em cũng biết che giấu thân phận, tránh cho đối phương tăng giá, anh ở đây thì làm sao ép giá được? Đồ vật của đối phương có giá một đồng tiền tiểu thử, anh phải tốn một đồng tiền cốc vũ để mua sao? Nếu không thành Đồng Khứu chúng ta có phải là không nể mặt một vị kiếm tiên trẻ tuổi?
Hắn vươn ngón tay, ấn ấn vào em gái đang xấu hổ:
- Kế tiếp em phải xác định một chuyện, chỉ là mua bán mà thôi, không nên vẽ rắn thêm chân, cũng không cần cố gắng nịnh hót. Nhưng nếu đối phương một mực hùng hổ ép người, cũng không cần quá sợ hãi. Thành Đồng Khứu chúng ta và trấn Thanh Lư đã ký kết minh ước, những tu sĩ Phi Ma tông kia nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Ánh mắt Đường Cẩm Tú u oán, nói:
- Biết rồi.
Đường Kinh Kỳ quay đầu nhìn Trinh Quán, dặn dò:
- Đến lúc đó hãy nhắc nhở nó đừng có mê trai, Điểm Giáo tể tướng của thành Đồng Khứu chúng ta, còn không xứng với một vị kiếm tiên trẻ tuổi.
Đường Cẩm Tú giậm chân một cái:
- Anh, có ai nói xấu em gái của mình như anh sao?
Vị anh linh thành chủ kia vội vã mà đến, lặng lẽ mà về.
Sau khoảng nửa canh giờ, một nữ quỷ phu nhân cố ý không mặc trang phục cung đình, dẫn theo lão tiên sư kia tới cửa tiệm ở góc đường phường Kim Phấn. Trinh Quán như lâm đại địch. Đường Cẩm Tú đã sớm đứng ở cửa, hai tay đặt sau người, một tay nhẹ nhàng ấn hờ, ra hiệu Trinh Quán không cần khẩn trương.
Sau khi phu nhân bẩm rõ tình huống, Đường Cẩm Tú nhìn “ông lão” đội nón đeo bao hành lý, cười híp mắt nói:
- Lão tiên sư, lại đi qua phường Nữ Nhi mà không vào, trốn một mình uống rượu, khiến chúng ta vất vả lắm mới tìm được.
Sau đó cô bắt đầu tự giới thiệu mình:
- Ta là chủ nhân của tất cả cửa tiệm ở phường Kim Phấn này. Trinh Quán mắt kém, trong túi lại không có bao nhiêu tiền, vì vậy vẫn nên để ta tới buôn bán với lão tiên sinh.
Trần Bình An mỉm cười nói:
- Được, hi vọng các ngươi đừng ỷ tiệm lớn ức hiếp khách. Bộ xương già này của ta không chịu nổi mấy gái gõ, ngay cả lời nói hù dọa cũng không nghe được nửa câu.
Đường Cẩm Tú trong lòng oán thầm, ngoài mặt lại tươi cười:
- Cửa tiệm ở phường Kim Phấn, tuổi tác ngắn nhất cũng đã bốn năm trăm năm, từng tấm biển chữ vàng, khách quen rất nhiều, lão tiên sư cứ yên tâm.
Trần Bình An đi vào trong tiệm. Đường Cẩm Tú và Trinh Quán đứng kề vai sau quầy, phu nhân dẫn Trần Bình An tới thì canh giữ ở cửa.
Trần Bình An lấy cái bao xuống, lôi ra từng món đặt lên quầy.
Vẫn là trước tiên lấy ra ba phần, ánh sáng rực rỡ muôn màu.
Đường Cẩm Tú cầm từng món lên, sau đó lại để xuống. Khi cô nhìn thấy món trang sức hoa vàng điêu khắc tinh xảo, trăm đóa mẫu đơn vây quanh, lại hơi động tâm, mỉm cười nói:
- Thật là đồ vật xinh đẹp, cho dù đặt ở vương triều dân gian bên ngoài, chỉ dựa vào kỹ thuật xảo diệu xuất xứ từ thần tiên trên núi này, cũng đã trị giá vạn lượng bạc trắng. Dù sao vật này rất có ngọn nguồn, từng là vật yêu thích của một vị hoàng hậu xinh đẹp nước An Đình. Chỉ cần nghiền nát tiền hoa tuyết như mưa móc, nhỏ vào trong tất cả nhụy hoa, nghe nói sẽ có cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện. Ừm, ta ra giá một đồng tiền tiểu thử.
Sau đó cô lại nhấc đôi đũa vàng kia lên, quan sát tỉ mỉ, gõ vào nhau, gật đầu nói:
- Quả nhiên là nó. Thứ này cũng được ghi chép trong sách sử, là vật mà năm xưa hoàng đế đời cuối nước Thước Sơn ban tặng cho danh thần Tống Tịnh, để khen ngợi y làm quan thanh liêm. Nó cũng không phải làm bằng hoàng kim bình thường, mà là thêm vào một số chất liệu bí bảo trên núi, cho nên tiếng gõ giống như có người ở bên tai nhẹ nhàng nói hai tiếng “thanh liêm” và “chính trực”.
- Tống Tịnh cũng không thẹn với vật này, dùng thân phận văn thần dẫn quân chém giết, lập nhiều chiến công nổi bật trên sa trường. Chỉ tiếc dùng sức một người làm sao có thể chống lại đại thế.
Trần Bình An đột nhiên nói:
- Đã như vậy, món này không bán nữa.
Đường Cẩm Tú ngạc nhiên nói:
- Vì sao? Ta sẵn sàng ra giá một đồng tiền tiểu thử, huống hồ đôi đũa vàng này ở nơi khác tuyệt đối không thể bán được giá cao như vậy. Trước khi lão tiên sư ra giá, ta đã chủ động kể lại lịch sử ngọn nguồn, đủ thấy thành ý của phường Kim Phấn chúng ta rồi.
- Thành ý dĩ nhiên là rất chân thành.
Trần Bình An gật đầu cười nói:
- Có điều đôi đũa vàng này ta dự định tặng cho người khác.
Đường Cẩm Tú cũng đành phải từ bỏ, xem như đối phương tiết kiệm tiền cho mình. Nếu là bình thường, cho dù cô thật sự động tâm với đôi đũa vàng này, cũng chỉ sẽ ra giá năm mươi đồng tiền hoa tuyết.
Cuối cùng ba phần đồ vật trong bao hành lý, kể cả trang sức hoa vàng kia, Đường Cẩm Tú đã mua khoảng nửa số, tổng cộng chín đồng tiền tiểu thử. Tính theo giá cả quy đổi, cũng là chín trăm hai ba chục đồng tiền hoa tuyết.
Trong đó có một lư hương mạ vàng cũ kỹ, Trần Bình An không nhìn ra được đầu mối, lại có giá cao nhất. Đường Cẩm Tú cũng không nói kỹ lai lịch, chỉ nói cô sẵn sàng trả bốn đồng tiền tiểu thử. Trần Bình An liền tăng giá thêm một đồng, Đường Cẩm Tú do dự đáp ứng. Cô bảo nữ quỷ Trinh Quán bên cạnh cất lư hương nhỏ kia, sau đó bỗng nhiên cười lớn, đắc ý không thôi. Trần Bình An liền biết đã bán lỗ rồi, có điều cũng không sao, người ta vốn là dựa vào ánh mắt để kiếm tiền.
Trên thực tế, tất cả chai lọ còn lại trong vật một thước tính cả cái bao này, Trần Bình An chỉ mong đợi bán được nhiều nhất năm trăm đồng tiền hoa tuyết. Nếu có thể bán được ba trăm đồng, thực ra đã xem như lời lớn rồi. Chuyến này mình làm nhà Bao Phục, vốn là cắt thịt trên chân chim sẻ, moi mỡ trong bụng ruồi muỗi, không hi vọng phát tài lớn, chỉ dựa vào góp gió thành bão, nước nhỏ thì dòng chảy sẽ dài.
Đường Cẩm Tú kìm nén cả buổi, cuối cùng vẫn không nhịn được, cầm lấy lư hương nhỏ trong tay Trinh Quán, hai tay cẩn thận vuốt nhẹ, quyến luyến không rời. Cô ngẩng đầu mỉm cười nói với “lão tiên sinh” đã lấy nón xuống:
- Lư hương nhỏ này lai lịch không đơn giản, từng là vật tu hành bên cạnh một vị đại ẩn tiên Thanh Đức tông lúc còn trẻ, chỉ là chữ triện dưới đáy không thể hiện thân phận Thanh Đức tông mà thôi. Vị đại ẩn tiên này từng có một bộ du ký truyền đời, tuy không phổ biến nhưng ta lại vừa khéo cất giữ một quyển, thường xuyên lật xem, đã thuộc nằm lòng, mới biết được lai lịch của vật này.
- Lư hương tuy không phải pháp bảo, chỉ là linh khí, nhưng giá cả thực sự phải đến một đồng tiền cốc vũ. Dưới địa tiên, dù là quỷ vật hay yêu quái, chỉ cần thắp một nén thủy hương, sẽ có thể nhanh chóng tĩnh tâm ngưng thần, tiến vào trạng thái thiền định tĩnh tọa, vô cùng hiếm thấy.
Trinh Quán hơi gấp gáp, khẽ kéo ống tay áo của cô. Lúc này Đường Cẩm Tú mới hậm hực ngừng nói, không tiếp tục khoe khoang học vấn của mình nữa.
Trần Bình An cười nói:
- Vậy chứng tỏ vật này không có duyên với ta, lại có duyên với phường chủ.
Đường Cẩm Tú đưa lư hương đưa cho Trinh Quán, nói:
- Chỉ bằng sự phóng khoáng này của lão tiên sinh, ta cũng hào khí một lần, lại tăng thêm một đồng tiền tiểu thử, tổng cộng gom đủ một đồng tiền cốc vũ.
Cô lấy một đồng trong túi tiền bên hông đưa cho Trần Bình An:
- Tiền hàng đã thanh toán xong.
Trần Bình An cầm lấy đồng tiền thần tiên kia, hai ngón tay vuốt nhẹ, ước lượng một phen, sau đó mới cẩn thận cất vào trong tay áo, gật đầu cười nói:
- Mua bán hai bên đều vui vẻ hài lòng, hiếm có, hiếm có. Sau này nếu lại lấy được bảo bối quý giá, nhất định sẽ đến tìm phường chủ.
Đường Cẩm Tú chỉ vào cái bao kia, sau đó che miệng cười nói:
- Lão tiên sư chẳng lẽ đã quên, trong bao còn bảy phần đồ vật chưa lấy ra?
Trần Bình An vỗ trán một cái:
- Đời này còn chưa sờ được mấy đồng tiền cốc vũ, khiến phường chủ chê cười rồi. Bây giờ ta sẽ từ từ lấy ra, phường chủ cứ xem thoải mái.
Đường Cẩm Tú chỉ cười không nói gì, giống như hiểu ý người khác, trong lòng thì không ngừng cười lạnh. Diễn, ngươi cứ tiếp tục diễn đi!
Trinh Quán lại cảm thấy mở rộng tầm mắt. Vị kiếm tiên trẻ tuổi sử dụng thủ thuật che mắt này, đúng là một kẻ buôn bán trời sinh.
Lúc Trần Bình An lấy đồ trong bao ra, Đường Cẩm Tú cũng không nhàn rỗi, bắt đầu thu gom những đồ vật yêu thích đã bỏ tiền ra mua, tạm thời đặt lên kệ sau người. Còn những đồ vật không mua, cô trước tiên dời sang một bên quầy hàng, động tác thành thạo, sắp xếp khéo léo, các món đồ không hề va chạm vào nhau. Cho nên dù Trần Bình An lại lấy ra hơn ba phần đồ vật, trên quầy vẫn không có vẻ chật chội.
Đường Cẩm Tú lại lục tục chọn được ba món, nhưng lần này chỉ ra giá hai đồng tiền tiểu thử. Một món trong đó là đồ ngọc cầm tay giống như mỡ dê, cùng với một mũi mâu có khắc chữ vàng, đều là di vật của đế vương tướng soái hai vương triều, cho nên mới có giá này.
Có điều cô cũng thẳng thắn nói, mũi mâu kia nếu bán ở nơi khác, gặp được tu sĩ Binh gia biết hàng, có lẽ sẽ bán được hai đồng tiền tiểu thử. Nhưng ở khe Quỷ Vực, vật này bẩm sinh giá cả không cao, chỉ có thể làm đồ trang trí khoe khoang, không thể trách phường Kim Phấn ra giá thấp.
Trần Bình An không để bụng, vẫn quyết định bán cho phường Kim Phấn.
Quầy hàng đã không bày được đồ vật nữa. Đường Cẩm Tú liền bảo Trinh Quán cất kỹ lư hương, lại dời đồ vật trên hàng kệ phía sau lão tiên sư.
Lần này Đường Cẩm Tú lựa chọn bốn món đồ nhỏ. Một cái chén bạc có hình chim nhạn, một bức tranh cuộn có vẽ hai cây mẫu đơn, một cái lồng dế nhỏ màu vàng, cùng với một đôi giày nhỏ...
Khi cô để tranh cuộn xuống, cầm lấy đôi giày nhỏ kia, sắc mặt Trần Bình An vẫn như thường. Đều là tiền mà.
Cuối cùng Đường Cẩm Tú tốn bốn đồng tiền tiểu thử để mua. Bức tranh cuộn kia quý giá nhất, có vẽ hai cây mẫu đơn tên là “Tiểu hoàng kiều nương” và “Bạch y tướng công”, là hai trong số mười cây mẫu đơn nổi tiếng nhất nước Thần Sách. Bức tranh này đã tốn ba đồng tiền tiểu thử, ba món còn lại chỉ là cô nhìn thuận mắt mà thôi, dính một chút lịch sử điển cố của các nước Hài Cốt Than, bằng không thì không đáng mấy đồng.
Bán cho Đường Cẩm Tú cô, xem như “lão tiên sinh” này tìm đúng người rồi. Còn như tranh cuộn, trang sức hoa vàng, hay là lư hương mà cô và thành Đồng Khứu mua hời, chỉ cần không phải là “người già” ở Hài Cốt Than và khe Quỷ Vực, mặc cho ngươi là tu sĩ địa tiên có ánh mắt tốt cũng sẽ bỏ lỡ.
Tính tiền xong, Trần Bình An bắt đầu gom đồ đạc vào bao. Chuyến này mình làm nhà Bao Phục ở thành Đồng Khứu, đúng là bất ngờ lại bất ngờ, thu được một đồng tiền cốc vũ và sáu đồng tiền tiểu thử. Trong bao còn lại một đống đồ vật không thể bán đi, cũng không phải là hàng phế phẩm gì. Sau khi rời khỏi khe Quỷ Vực và Hài Cốt Than, vẫn có cơ hội đổi lấy vàng thật bạc trắng.
Trần Bình An đã có quyết định, liền quay đầu theo đường cũ rời khỏi thành Đồng Khứu. Nhất định phải thưởng cho quỷ vật giáo úy ở cổng thành thêm một đồng tiền hoa tuyết, tên kia nhất định là miệng được khai sáng, chuyến này mình tới phường Kim Phấn chẳng phải là tài nguyên dồi dào sao?
Hắn đeo bao hành lý lên, một lần nữa đội nón, từ trong tay áo lấy ra bình sứ bột nước kia đặt lên quầy, nhìn Trinh Quán cười nói:
- Coi như là một món quà tặng kèm để biểu đạt tâm ý, chúc cô chủ buôn bán thịnh vượng.
Trinh Quán nhanh chóng liếc nhìn Đường Cẩm Tú, thấy đối phương không có phản ứng, lúc này mới mỉm cười nhận lấy.
Trần Bình An đi ra phường Kim Phấn, từ cổng thành lúc trước rời khỏi thành Đồng Khứu, ném một đồng tiền hoa tuyết cho giáo úy ở cổng thành. Tên kia liền mừng rỡ, liên tục khom người cảm ơn.
Tiếp theo hắn muốn đến trấn Thanh Lư, tìm một nơi nghỉ chân ở đó, ngoại trừ điều dưỡng nghỉ ngơi, còn muốn vẽ hai lá bùa rút đất chất liệu vàng óng. Dù sao trong khe Quỷ Vực, muốm tìm một nơi được gọi là “an ổn”, trấn Lan Xạ cũng không tính, chỉ có trấn Thanh Lư nơi Trúc Tuyền Phi Ma tông tự mình trấn giữ.
Trấn Thanh Lư cách thành Đồng Khứu không xa, có điều phải đi đường vòng núi sông. Trần Bình An cũng không ngự kiếm, đi bộ tới trước, sau khi nhìn thấy đường nét của trấn Thanh Lư mới thở phào một hơi.
Trong cửa tiệm Thành Đồng Khứu, sau khi Trần Bình An rời đi, Đường Cẩm Tú dùng ngón tay gõ nhẹ lên quầy, vẻ mặt tươi cười. Mọi người đều nói mời thần dễ dàng tiễn thần khó, mình chẳng những thành công mời thần, còn có lời một chút. Nhưng cô cũng hơi thấp thỏm, sợ anh trai hiếm khi nghiêm túc giáo huấn, sẽ mắng mình “vẽ rắn thêm chân”.
Tại khoảnh khắc Trần Bình An rời khỏi cổng thành, Đường Kinh Kỳ đã đi tới trong tiệm.
Ánh mắt Đường Cẩm Tú hơi dao động. Đường Kinh Kỳ cười nói:
- Giỏi lắm, ứng đối khéo léo, còn thuận lợi làm xong một vụ mua bán tốt. Hiếm có, hiếm có, đã biết giúp thành Đồng Khứu kiếm tiền rồi.
Đường Cẩm Tú như trút được gánh nặng, đắc ý hỏi:
- Anh, anh nói xem gã kia có biết được thân phận của em không?
Đường Kinh Kỳ nhếch miệng:
- Lúc đầu chưa chắc xác định, nhưng đến khi rời khỏi cửa tiệm, trong lòng hắn đã biết rõ rồi.
Đường Cẩm Tú nghi hoặc nói:
- Là em sơ xuất ở đâu? Phường chủ phường Kim Phấn biết được nhiều điển cố lịch sử như vậy, không tính là sơ hở chứ? Mấy vị nữ quan bên cạnh theo em đọc sách mấy trăm năm, cũng có thể thuộc như lòng bàn tay rồi.
Đường Kinh Kỳ chỉ vào Trinh Quán, lập tức khiến cho sắc mặt Trinh Quán nhợt nhạt, lập tức quỳ xuống.
Đường Cẩm Tú ôi chao một tiếng, lúc này mới hiểu ra, nói:
- Khi đó gã kia tặng bình sứ bột nước, là cố ý thăm dò Trinh Quán?
Đường Kinh Kỳ dường như tâm tình không tệ, cười nói:
- Ngươi đứng lên đi, cũng không phải lỗi lầm lớn gì, vốn là một chuyện không thể giấu được. Đối với luyện khí sĩ, chân tướng thế nào thường không quan trọng, kém xa nghi ngờ trong lòng bọn họ. Hơn nữa bất kỳ một vị tu sĩ xứ khác nào, chỉ cần có cảnh giới như vậy, cũng sẽ không lãng phí tuổi tác và kinh nghiệm. Lời nói và hành động của hai người các ngươi, cùng với kết quả cuối cùng, đã xem như rất tốt rồi. Người làm thành chủ và anh trai ta đây, không có lý do gì quá khắt khe với các ngươi.
Trước khi rời đi, hắn nói với em gái:
- Nhớ thưởng cho Trinh Quán một đồng tiền tiểu thử. Em đấy, chỉ biết rộng lượng và vung tiền với nam tử thành Đồng Khứu, nếu có thể chia một chút cho mấy cô gái thì tốt rồi.
Đường Cẩm Tú trợn trắng mắt.
---------
Trần Bình An đã lấy da mặt xuống, đi vào trấn Thanh Lư. Trấn cũng không lớn, thậm chí còn không bằng chợ Nại Hà Quan, chỉ có hai con đường lớn đan xen, nhà cửa kiến trúc cộng lại không tới một trăm, hơn nữa không có bất kỳ dinh thự lớn nào. Người đi đường lác đác, nhưng cũng có quán trà tửu lầu, người bán trà bán rượu lại là những cô gái tư sắc xuất chúng, có lẽ đều đến từ thành Đồng Khứu. Hơn nữa chắc là những người có một chút căn cốt tu đạo, đáng tiếc không thể trở thành tu sĩ Phi Ma tông.
Trấn Thanh Lư còn có hai nhà trọ tiên gia, một nam một bắc. Nhà trọ phía bắc giá cả rất đắt, một ngày một đêm tốn mười đồng tiền hoa tuyết, nhà trọ phía nam thì chỉ một đồng. Trần Bình An hỏi xem có phải do linh khí khác nhau hay không, không ngờ cô gái ở nhà trọ phía bắc lại cười duyên dáng, thành thật nói rằng cũng không có khác biệt. Chỉ là nhà trọ của bọn họ ở gần nhà cỏ mà tông chủ tu đạo, những tiên sư có tiền đều muốn tụ tập ở nơi này. Hơn nữa Đỗ tiên sư quanh năm cư ngụ ở đây, cho nên thường xuyên có thể gặp được.
Thế là Trần Bình An liền quay đầu đi về phía nam. Cô gái kia chớp chớp mắt, dường như hơi kinh ngạc. Tu sĩ và võ phu thuần túy có thể đi tới trấn Thanh Lư, đều là những người khí khái bất phàm, không ai trong túi thiếu tiền, chỉ phân ra hai loại là có tiền và càng có tiền. Trên đời thể diện là quý giá nhất, há có thể vì chênh lệch chín đồng tiền hoa tuyết, lại vứt hết mặt mũi xuống đất?
Trần Bình An thuê một gian phòng ở nhà trọ phía nam, sau đó bắt đầu chuyển đồ giữa vật một thước và cái bao kia, đổi một số đồ vật mới vào trong bao, dự định cách mấy ngày lại đến phường Kim Phấn thành Đồng Khứu một chuyến. Đây gọi là bắt được một con dê béo thì phải ra sức nhổ lông, qua thôn rồi sẽ không còn tiệm này nữa.
Làm xong những chuyện này, hắn tiếp tục dùng một đồng tiền hoa tuyết tu sửa pháp bào Xuân Thảo trên người, sau thời gian uống một ly trà mới dừng lại. Tu bổ pháp bào không phải cứ đập tiền là được, đó là một công việc tỉ mỉ. tinh tế
Hắn bắt đầu luyện tập thủ ấn đứng thế, vận chuyển kiếm khí Thập Bát Đình vẫn không thể hoàn toàn phá vỡ tất cả quan ải.
Sau một canh giờ, Trần Bình An uống một hớp nước khe sâu trong hồ lô nuôi kiếm, bắt đầu luyện hóa tinh hoa hơi nước, bổ sung Thủy phủ bản thân. Có điều hơn một canh giờ mới luyện hóa ra ba giọt “nước suối”, được ba thằng bé áo xanh trong Thủy phủ cầm lấy.
Loại tu hành thô thiển này của hắn đã hao phí thời gian như vậy, một khi bế quan càng là hai tai không nghe chuyện thế gian, cho nên mới có câu “trong núi không biết nhân gian nóng lạnh”.
Thừa dịp nghỉ ngơi, tâm thần của Trần Bình An lại chìm đắm vào bên trong, âm thần hóa thành một hạt cải đi dạo Thủy phủ, kết quả là nhận được ánh mắt u oán của đám nhóc kia. Có lẽ bọn chúng muốn nói, thiên tư bình thường như hắn càng nên chăm chỉ tu hành, sức yếu phải lo trước. Vì sao sau khi xây dựng một phủ đệ lớn như vậy trong khiếu huyệt mấu chốt, những năm qua đừng nói là ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới (không bền lòng), quả thật là một ngày đánh cá một năm phơi lưới.
Trần Bình An áy náy khó chịu, chật vật rời khỏi Thủy phủ. Con rồng lửa do chân khí thuần túy của võ phu ngưng luyện thành, ở một lối rẽ ngoài cửa Thủy phủ yên lặng nhìn hắn. Hắn ủ rũ không nói gì, rồng lửa lắc đầu vẫy đuôi, nhanh chóng rời đi.
Vài năm trước, trên đầu rồng lửa từng có một người tí hon màu vàng mặc áo nho cầm kiếm, cùng nó tuần tra bốn phương, mở rộng lãnh thổ trong thế giới nhỏ này, đánh đâu thắng đó, giống như văn võ triều đình hợp lại tăng thêm sức mạnh.
Trần Bình An ngừng suy nghĩ, thu hồi phương pháp nội thị. Sau khi khôi phục tinh thần, hắn ngồi bên cạnh bàn, ánh mắt rủ xuống, ngơ ngẩn không nói gì.
Chuyện nói đạo lý, muốn thuyết phục người khác không dễ dàng, muốn thuyết phục chính mình cũng rất khó.
Như vậy vì sao còn phải nói lý? Một chén cơm dân gian, một bộ quyền phổ, đáng giá không? Vì chuyện này mà phải trả giá rất lớn, tổn thương đến cơ sở đại đạo, nhưng lựa chọn kia của mình có thật sự đúng không?
Không phải Trần Bình An đang cân nhắc vấn đề thứ nhất đã sớm có đáp án, cùng với vấn đề đã định trước tạm thời không biết đúng sai. Hắn chỉ sợ không biết vì sao mình lại suy nghĩ những chuyện này.
Hắn đột nhiên hít sâu một hơi, đứng dậy rời khỏi bàn, thân hình lộn ngược, tay áo xanh phất phơ, nhắm mắt lại, bắt đầu dùng thế trời đất trồng chuối di chuyển.