Chương 501: Có những đạo lý rất hiển nhiên (phần 1)
Vào cuối đông, sắc trời xanh màu lạnh, núi rét không mây trôi. Trần Bình An xoay đầu nhìn quanh, trong tầm mắt chỉ có một mảnh cô quạnh.
Đây chính là màu sắc nhân gian. Từ trên thuyền tiên gia nhìn xuống núi sông vạn dặm, tuyệt đối không thể có cảm xúc này, cho nên tu hành trên núi càng là không biết nóng lạnh trên đời.
Cây gậy leo núi trong tay Trần Bình An, được luyện hóa bằng tiên quyết của cung Bích Du, lúc này hiện ra màu xanh biếc, khiến cho nó càng giống như một cây roi trúc, bằng không thì màu vàng sẽ quá nổi bật. Có điều chỉ cần triệt tiêu cấm chế, cây gậy trừ tà tạm thời xem như phôi thô tiểu luyện này, sẽ có thể khôi phục hình dáng ban đầu.
Bắc Câu Lô Châu có một điểm tốt, đó là chỉ cần biết nói ngôn ngữ thông dụng một châu, sẽ không cần lo lắng ông nói gà bà nói vịt. Còn các nước ở Đông Bảo Bình Châu và Đồng Diệp châu, có rất nhiều tiếng phổ thông và tiếng địa phương, du lịch khắp nơi sẽ rất phiền phức.
Trần Bình An đi tới chân núi, vẫn là bốn phía không người. Hắn nhẹ nhàng kẹp một lá bùa dương khí khêu đèn, thấy tốc độ bốc cháy bình thường, nghĩa là khả năng yêu ma quấy phá trong quận thành rất nhỏ. Có lẽ là tình huống thứ hai mà Tống Lan Tiều nói, một vị thần linh núi sông xung quanh quận thành đã tới kiếp nạn, kim thân sắp vỡ, từ đó ảnh hưởng đến phong thủy khí số một nơi, thiên tai cũng thuận thế sinh ra.
⒦yhuyenⓒomNhưng không có chuyện gì là tuyệt đối, Trần Bình An dự định đi bước nào tính bước nấy, tay cầm bùa chú chậm rãi đi tới. Cho đến khi từ xa nhìn thấy một chiếc xe trâu chứa đầy than củi, dắt trâu là một người đàn ông cường tráng quần áo cũ rách, dẫn theo hai đứa trẻ một nam một nữ bàn tay nứt nẻ, Trần Bình An mới dập tắt bùa chú bước nhanh tới. Hai đứa bé trong mắt đầy tò mò, có điều trẻ con thôn dã thường ngại ngùng, liền rúc về bên cạnh phụ thân. Người đàn ông nhìn thấy thanh niên đeo hòm cầm gậy này, cũng không nói gì.
Trời đông giá rét, đường đất cứng rắn, xe trâu không ngừng lắc lư. Người đàn ông kia không dám đi quá nhanh, sợ than củi bị vỡ sẽ không bán được giá cao nữa. Quản sự lớn nhỏ của các lão gia có tiền trong thành, người nào cũng ánh mắt cay độc, rất thích gây chuyện, ép giá quyết liệt, còn khiến lòng người lạnh hơn cả gió lạnh không có chỗ tránh.
Có điều đi chậm như vậy, lại liên lụy hai đứa trẻ bị lạnh, khiến ông ta tâm tình buồn bực. Đã sớm bảo bọn chúng đừng đi theo tham gia náo nhiệt, trong thành có gì đáng để xem đâu, chỉ là sư tử đá trước cửa nhà có vẻ dọa người, thần giữ cửa vẽ màu lớn hơn một chút, nhìn nhiều rồi cũng chỉ như vậy mà thôi. Một xe than củi này nếu bán được giá tốt, sẽ mang về cho bọn chúng một ít đồ ăn vặt, hàng tết cũng sẽ mua không ít.
Loáng thoáng có thể nhìn thấy đường nét tường cao quận thành, người đàn ông thở phào một hơi. Trong thành náo nhiệt, đầy đủ hơi người, ấm áp hơn ngoài thành một chút. Chỉ cần hai đứa bé vui vẻ, có lẽ sẽ quên đi cái lạnh. Có điều người trẻ tuổi đội nón kia đi đường không nhanh không chậm, lại đi theo phía sau xe trâu, khiến ông ta hơi lo lắng.
Trần Bình An tăng nhanh bước chân một chút, cười hỏi:
- Vị đại ca này, ta là một người xứ khác từ xa đến đây. Không biết quận thành này tên là gì, có chỗ nào đáng đi không?
⒦yhuyenⓒomNgười đàn ông kia vốn không thích nói chuyện, nhưng lại không dám giả vờ câm điếc, đành nở một nụ cười, nói với giọng khàn khàn:
- Bẩm lão gia, phía trước là thành Tùy Giá. Nghe nói năm xưa hoàng đế lão gia đi về phía nam, không cẩn thận gặp phải gió rét, đã ở lại đây một thời gian, sau đó ban cho cái tên này. Tôi chỉ biết miếu thành hoàng ở thành bắc và đền hỏa thần ở thành nam, ngày thường đông người nhất, lão gia có thể đi xem thử.
⒦yhuyenⓒom- Được rồi, vậy sau khi vào thành, ta sẽ đến hai nơi này xem thử.
Trần Bình An mỉm cười gật đầu, đưa tay ấn nhẹ vào xe trâu:
- Vừa lúc thuận đường, ta cũng không vội, chi bằng cùng nhau vào thành, thuận tiện hỏi đại ca thêm một ít chuyện trong thành Tùy Giá.
Người đàn ông kia thực ra hơi thấp thỏm, nhưng ông ta ngẩng đầu nhìn lên, thấy xe trâu càng lúc càng gần cổng thành, chắc không xảy ra rắc rối được. Lúc này ông ta mới hơi an lòng, cố gắng bắt chước cách nói chuyện của người trong thành:
- Vậy tôi sẽ nói một số chuyện mà mình biết, có thể giúp được lão gia thì tốt. Tôi chưa từng đọc sách, không biết cách nói chuyện, có chỗ nào nói không đúng, mong lão gia lượng thứ.
Một tay Trần Bình An cầm gậy leo núi, tay kia vịn xe trâu, nói:
- Như vậy đương nhiên là tốt, đại ca cứ việc nói thoải mái.
Người đàn ông kia nghĩ đến đâu thì nói đến đó. Nhờ vậy Trần Bình An đã biết thêm về thành Tùy Giá này, cũng không coi là thành nhỏ ở nước Ngân Bình, trong lịch sử từng xuất hiện một vị tể tướng lão gia, cho nên lầu Khôi Tinh của miếu thành hoàng hương khói thịnh vượng. Đền hỏa thần cũng rất náo nhiệt, nghe nói cầu tài rất linh, người giàu có trong thành khi mua bán lớn đều thích tới đó thắp hương. Vì vậy người đàn ông kia muốn dắt xe trâu tới khu chợ gần đền hỏa thần, bán một xe than củi, có thể mua đồ tết ở cửa tiệm gần đó mang về nhà.
Hai đứa trẻ vẫn luôn lén lút quan sát Trần Bình An, nhưng chỉ cần Trần Bình An cười cười với chúng, bọn chúng lập tức quay đầu, tỏ vẻ ngượng ngùng.
Bất giác xe trâu đã đến cổng thành. Sắc trời còn sớm, cần phải xếp hàng vào thành. Trần Bình An đi tới gian hàng ăn sáng gần đó, gọi một chén cháo gạo kê và một cái bánh cuộn. Hắn lấy nón xuống, ngồi bên cạnh bàn bắt đầu ăn. Hai đứa trẻ cách đó không xa nuốt một ngụm nước bọt, người đàn ông kia do dự một thoáng, lấy ra một nắm tiền đồng đưa cho con gái.
Có tiền rồi, hai đứa trẻ hưng phấn chạy đến gian hàng, cũng mua một chén cháo gạo kê và một cái bánh cuộn có hương vị trứng gà. Cô bé đưa bánh cuộn cho cha mình, người đàn ông chỉ cắn một cái, sau đó xé phần bánh còn lại thành hai nửa trả cho con gái. Cô bé chạy về bên cạnh bàn, đưa cho em trai một nửa, sau đó hai chị em cùng ăn một chén cháo. Người đàn ông thì canh giữ chiếc xe trâu, đưa tay lau miệng, nhếch mép cười một tiếng.
⒦yhuyenⓒom
Gian hàng buôn bán không tệ, hai đứa trẻ ngồi đối diện với Trần Bình An.
Trần Bình An khi ăn uống đã quen vừa nhai kỹ nuốt chậm vừa suy nghĩ sự tình. Lúc trước đi tới khe Quỷ Vực, so đấu tâm kế với Dương Ngưng Tính, đấu sức với Sắc Lôi Thần Tướng, thực ra không đáng nói là nguy hiểm. Nhưng đoạn đường từ thành Đồng Khứu đến trấn Thanh Lư, hoặc nói chuẩn xác là từ khi đi xuống thuyền vượt châu của Phi Ma tông, rồi đến dùng Kiếm Tiên phá vỡ màn trời chạy trốn tới núi Mộc Y, khiến bây giờ hắn vẫn còn sợ.
Sau đó mấy lần tổng kết, đều cảm thấy sinh tử một đường. Có điều vừa nghĩ tới cuối cùng thu hoạch đầy ắp, tiền thần tiên kiếm khá nhiều, đồ quý hiếm cầm không ít, hắn cũng không có gì oán trời trách người. Tiếc nuối duy nhất là đánh nhau quá ít, không đau không ngứa, không đủ thỏa chí, còn không bằng luyện quyền ở lầu trúc núi Lạc Phách. Nếu như Sắc Lôi Thần Tướng và Bàn Sơn Đại Thánh hợp sức, lại không có anh linh năm cảnh giới cao như Cao Thừa ở phía bắc âm thầm dòm ngó, có lẽ sẽ sảng khoái hơn mấy phần.
Sau khi điều dưỡng nghỉ ngơi ở phủ đệ núi Mộc Y, thông qua một xấp công báo tiên gia nhờ người mang đến, Trần Bình An đã biết được không ít chuyện mới mẻ ở Bắc Câu Lô Châu. Trong đó bất ngờ nhất đương nhiên là trận chiến sinh tử ở núi Để Lệ, nữ đạo sĩ Hoàng Đình núi Thái Bình đã thua một nhân tài trẻ tuổi tên là Lưu Cảnh Long.
Nên biết Hoàng Đình đến Bắc Câu Lô Châu là vì muốn phá vỡ vách chắn Nguyên Anh, tuy cô là một Nguyên Anh mới xuất hiện, nhưng kiếm thuật cao siêu không cần nghi ngờ. Mà ngoại trừ Lưu Cảnh Long tuổi tác tu vi tương đương với Hoàng Đình, phía trên còn có hai “tu sĩ trẻ tuổi” khác tu vi, thiên tư, phúc duyên, bối cảnh đều xuất chúng hơn. Còn như bảy nhân tài xếp sau Lưu Cảnh Long, chỉ nhìn thủ đoạn và tính cách của Dương Ngưng Tính, Trần Bình An cũng không dám xem thường.
Ngoại trừ núi Để Lệ, còn có một nơi khiến Trần Bình An rất hiếu kỳ. Núi cao lại có núi cao hơn, gần núi Để Lệ đại chiến liên miên còn có một núi Bách Tuyền, rất thích hợp đứng xem chiến đấu. Trên núi có hơn trăm dòng suối, linh khí dồi dào, là một bảo địa tự nhiên. Còn xây dựng hơn ngàn phủ đệ tiên gia lớn nhỏ, nằm giữa non xanh nước biếc, đình viện thật sâu, phong cảnh hợp lòng người, là nơi tu hành rất tốt.
Những phủ đệ núi Bách Tuyền này chỉ cho thuê chứ không bán, toàn bộ đều do Quỳnh Lâm tông mời cao nhân Âm Dương gia lựa chọn vị trí, thợ thủ công Mặc gia chuyên tâm xây dựng. Có thể thuê dài hạn, nhưng thời gian càng lâu thì giá cả càng đắt. Dựa vào mua bán lâu dài tài nguyên cuồn cuộn này, Quỳnh Lâm tông đã dùng tiền thần tiên lôi kéo được một vị cung phụng cảnh giới Ngọc Phác bình thường, giúp môn phái lấy được hậu tố chữ “Tông”.
Tông môn này ở Bắc Câu Lô Châu thanh danh vốn không tốt lắm, trước giờ chỉ nhận tiền chứ không nói giao tình, nhưng vẫn không ảnh hưởng người ta ngày kiếm đấu vàng. Cho nên Quỳnh Lâm tông vừa khiến tu sĩ đỏ mắt, vừa khiến người trên núi khinh thường. Có một câu chế giễu được ưa chuộng truyền khắp nam bắc, “năm cảnh giới cao gối thêu hoa, thanh liêm chính trực Quỳnh Lâm tông”.
Trần Bình An bỏ đũa xuống, nhìn về cổng thành. Trong thành phía xa có tiếng vó ngựa rền vang, chắc là khoảng tám con ngựa cao lớn cùng nhau chạy ra khỏi thành. Sau khi đến gần cổng thành nơi người đi đường tụ tập, bọn họ chẳng những không chậm lại, từng người còn vung roi thúc ngựa, khiến cho cổng thành náo loạn, gà bay chó chạy.
Dân chúng ngoài thành dường như đã quen với chuyện này, gấp mà không loạn, lập tức nép vào hai bên đường, kể cả xe trâu của người đàn ông kia cũng vậy. Trong nháy mắt đã nhường ra một con đường rộng rãi trống trải.
Đây là chuyện ở đâu cũng có. Đám con cháu quyền quý vẻ mặt kiêu ngạo kia, từng người ngồi trên lưng ngựa cao, chạy nhanh ra khỏi thành, tiếng vó ngựa dồn dập giống như một chuỗi tiếng pháo. Bọn họ mặc áo lông chồn quý giá, tay cầm roi ngựa bằng gấm vóc, giắt đao đeo cung, còn có tôi tớ khỏe mạnh mang theo lồng chim ưng, thật là oai phong biết bao.
Có điều sự chú ý của Trần Bình An phần nhiều vẫn đặt ở một nam một nữ ngồi tại gian hàng phía xa. Bọn họ ăn mặc giản dị và sạch sẽ, lưng đeo trường kiếm, tướng mạo không tính là xuất sắc, nhưng tự có khí chất riêng. Mỗi người ăn một chén hoành thánh, vẻ mặt hờ hững. Sau khi nhìn thấy đám con cháu thành Tùy Giá phóng ngựa chạy như điên kia, nam tử liền nhíu mày. Cô gái bỏ đũa xuống, khẽ lắc đầu với hắn.
Trong lòng Trần Bình An hiểu rõ, chắc là người tu hành chạy đến thành Tùy Giá vì hiện tượng lạ kia, có điều tu vi không cao. Nhìn dấu vết nhỏ bé linh khí lưu chuyển, chắc là hai luyện khí sĩ còn chưa bước vào cảnh giới Động Phủ, mặc dù đeo kiếm nhưng nhất định không phải kiếm tu.
Cô gái đeo kiếm kia quay đầu nhìn, chỉ thấy một người trẻ tuổi đang tính tiền với chủ gian hàng, tay cầm nón trúc và gậy leo núi bằng trúc xanh. Người kia vẻ mặt tự nhiên, hơn nữa khí thế bình thường, không khác gì những du hiệp xông pha giang hồ.
Cô gái thở dài, nếu là người giang hồ vô tình đâm đầu vào thành Tùy Giá này, chỉ có thể nói vận mệnh của hắn không tốt. Còn nếu là giống như bọn họ, đến đây vì thành Tùy Giá sắp có đại họa ập xuống đầu, đồng thời lại có bảo vật xuất thế, vậy đúng là không biết trời cao đất dày. Chẳng lẽ hắn không biết, món bảo vật kia là chuyện nội bộ của hai đại tiên gia căn cơ sâu nhất trong lãnh thổ mười mấy nước. Ngoại trừ một số tu sĩ hoang dã không biết sống chết, có ai dám nhúng tay vào?
Giống như cô và vị sư đệ đồng môn bên cạnh này, ngoại trừ hoàn thành mật lệnh của sư môn, còn xem như một lần rèn luyện nguy cơ trùng trùng. Đây là thần tiên đánh nhau đúng như ý nghĩa, người thường chỉ cần dính vào, một khi không cẩn thận chắn đường vị đại tiên sư nào đó, kết cục sẽ là hóa thành bột phấn.
Cô gái suy nghĩ miên man. Bản thân cô đã xem như là một nhân tài kiệt xuất trong thế hệ trẻ tuổi các nước, bao gồm cả nước Ngân Bình. Nhưng so với hai người kia, cô tự biết chênh lệch rất xa. Một người là thiếu niên chỉ mới mười lăm tuổi, vào năm kia đã là cảnh giới Động Phủ. Một người khác là cô gái hơn hai mươi tuổi, không ngừng gặp cơ duyên, một đường tu hành trôi chảy, còn có trọng bảo mang theo bên mình. Nếu không phải hai môn phái đỉnh cao vốn là tử địch, bọn họ quả thật là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ do trời đất tạo thành.
Trong lãnh thổ mười mấy nước, trên núi dưới núi, dường như đều đang nhìn hai người bọn họ trưởng thành và so tài. Mỗi lần bọn họ gặp nhau, đều là một câu chuyện được mọi người bàn luận say sưa.
Thực ra cô cũng hâm mộ, bởi vì thiếu niên thần đồng từ khi sinh ra đã được muôn người chú ý, tướng mạo quả thật giống như tiên giáng trần, tính tình ôn hòa, hơn nữa còn tinh thông cầm kỳ thư họa. Cô không nghĩ ra, trên đời sao lại có thiếu niên như vậy, khiến cho cô gái nhìn thấy liền quên đi những thứ tầm thường khác?
Nam tử trẻ tuổi thấy cô ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cho rằng sư tỷ đang lo lắng hành trình kế tiếp, bèn lên tiếng an ủi:
- Sư tỷ, nếu như không nắm chắc, chúng ta tìm được đứa trẻ kia liền rời đi, không cần để ý tới trận tai ương không thể tránh né này. Sư phụ từng nói, người tu đạo chúng ta phải biết mệnh trời, thuận theo tình thế. Thành Tùy Giá đã hưởng phúc thần linh che chở mấy trăm năm, nên chịu trận thiên tai đại họa số mạng định sẵn này.
Cô gái gật đầu, sau đó nhắc nhở:
- Cẩn thận tai vách mạch rừng.
Nam tử cười nói:
- Nếu nói là trong thành vàng thau lẫn lộn, kỳ nhân tụ tập, đệ sẽ tin. Nhưng nếu nói ở cổng thành này cũng có thể gặp phải cao nhân ngoài trần thế, đệ không tin. Chúng ta cũng không tính là môn phái nhỏ, lão thần tiên và tiểu tiên sư trên núi, có ai mà không quen thuộc? Chẳng lẽ lão già đang chơi đùa với con khỉ kia là một vị thần tiên giấu tài? Hay du hiệp trẻ tuổi đội nón kia thật ra là một đại tông sư giang hồ?
Cô gái hơi biến sắc:
- Đã quên sư môn dạy bảo rồi sao, xuống núi du lịch phải cẩn thận từ lời nói đến việc làm.
Cô ngoài miệng dặn dò như vậy, ánh mắt nhanh chóng liếc qua lão già có một con khỉ ngồi xổm trên vai, cùng với người trẻ tuổi đang đi tới gần một chiếc xe trâu, trong lòng bỗng rung động. Người trẻ tuổi kia vẫn mù mờ vô tri, nhưng lão già vốn đang cho con khỉ nhỏ trên vai ăn, đột nhiên quay đầu nhìn cô, khóe miệng nhếch lên, vẻ mặt bất thiện.
Cô đứng lên, ôm quyền cáo lỗi. Lão già lại không lĩnh tình, ánh mắt dao động bất định, quan sát cô từ đầu đến chân một phen. Sau đó khóe miệng cười nhạt, không nhìn thêm nữa, dường như cảm thấy chán ghét tư sắc và dáng vẻ của cô.
Cô gái không quá để bụng, nhưng sư đệ của cô thì thiếu chút nữa tức đến nổ ngực. Lão già chết tiệt này lại dám sỉ nhục người khác như thế. Hắn đang định bước lên trước một bước, lại bị sư tỷ nhẹ nhàng kéo tay áo, lắc đầu với hắn:
- Là chúng ta thất lễ trước.
Nam tử nhìn chằm chằm lão già đang chơi đùa với con khỉ kia, ghi nhớ nét mặt của lão. Hắn nghĩ thầm chờ vào thành Tùy Giá rồi, chuyện đoạt bảo bắt đầu mở màn, thế lực các phương lộn xộn, nhất định sẽ rất hỗn loạn. Đến lúc đó chỉ cần có cơ hội, hắn muốn lão già chết tiệt này phải gánh chịu hậu quả.
Thực ra Trần Bình An đã nhìn thấy tất cả những chuyện này, trong lòng cảm khái. Hai bên kết thù một cách khó hiểu, tính tình thật sự không xem là tốt.
Thực ra nước Ngân Bình này và mười mấy nước xung quanh linh khí thưa thớt, là khu vực cằn cỗi không thích hợp tu hành, phần nhiều là võ phu giang hồ hoành hành. Tống Lan Tiều nói luyện khí sĩ ở đây chỉ là một đám ếch ngồi đáy giếng, thích nằm trong ao nhỏ ra oai với người nhà. Tu sĩ đắc đạo bên ngoài không màng chút lợi ích nhỏ bé này. Tu sĩ bên trong cũng vui vẻ vì không có rồng qua sông tới quấy rối, đóng cửa tác oai tác quái. Hai môn phái không đội trời chung do hai tu sĩ Kim Đan tệ hại cầm đầu, từng người dẫn theo một đám lâu la đánh tới đánh lui, nghe nói đã đối đầu mấy trăm năm rồi.
Tống Lan Tiều nói rất nhẹ nhàng tùy ý, nhưng Trần Bình An đã quen dè dặt đi giang hồ, cẩn thận có thể lái được thuyền vạn năm.
Tu sĩ trên núi có muôn vàn pháp thuật hiếm thấy kỳ lạ, một khi chém giết, cảnh giới cao hay thấp, thậm chí pháp khí cấp bậc tốt hay xấu đều không thể nắm chuẩn. Ngũ hành tương khắc, thiên thời địa lợi, vận mệnh chuyển dời, dương mưu âm mưu, tất cả đều là biến số.
Vào thành rồi, vì tránh để người đàn ông bán than kia lầm tưởng mình có lòng dạ bất chính, Trần Bình An cũng không đi theo tới khu chợ ở đền hỏa thần, mà là trước tiên đi miếu thành hoàng. Thực tế hắn nhìn ra được, người đàn ông kia là một võ phu thuần túy, khoảng chừng cảnh giới thứ ba đỉnh cao. Sau khi nhìn thấy bóng dáng của mình, ông ta mới cố ý hô hấp vẩn đục, bước chân tùy tiện.
Trên giang hồ nước Ngân Bình, một võ phu cảnh giới thứ ba nội tình không tệ, vốn nên có một chút danh tiếng mới đúng. Còn như vì sao lại biến thành một tiều phu thôn dã bán than, vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, chắc cũng có cố sự của riêng mình. Những chuyện này Trần Bình An sẽ không đi tìm hiểu, không phải cá làm sao biết được niềm vui của cá?
Sau khi hai bên đường ai nấy đi, người đàn ông dắt xe trâu, hai đứa trẻ vẫn vô tư vô lự, nhìn ngắm xung quanh. Ông ta cười cười, quay đầu nhìn theo bóng lưng du hiệp trẻ tuổi kia đi xa, lẩm bẩm nói:
- Còn không nhìn ra ta là một người giang hồ, chắc là hậu sinh cảnh giới thứ hai thứ ba. Ài, sao lại tới lội vào vũng nước đục này. Đám thần tiên tu tiên pháp trên núi, vốn là tồn tại như giao long, chỉ cần tùy ý lắc lư cái đuôi một chút, có thể khiến bao nhiêu dân chúng chết đuối rồi.
Phía bên kia, Trần Bình An cũng cười cười. Đối phương là một người lương thiện, đã cố ý nói nhiều một chút, bảo rằng thành Linh Bảo phía bắc có nhiều nơi đáng đi hơn, chắc là muốn mình sớm rời khỏi thành Tùy Giá đầy thị phi này.
Trùng hợp là lão già chơi đùa với con khỉ và đôi nam nữ trẻ tuổi đeo kiếm kia, đều giống như Trần Bình An, trước tiên đi tới miếu thành hoàng. Trần Bình An liền cố ý đi chậm lại, kéo giãn khoảng cách với bọn họ, sau đó nửa đường dừng chân ở một tiệm tranh chữ.
Hắn xem tranh chữ một nén nhang, tốn mấy lượng bạc mua vài quyển sách mà cửa tiệm vốn dùng làm quà tặng kèm, chuyên môn giới thiệu những tác phẩm thành danh của các triều đại khu vực nước Ngân Bình. Bản khắc thư tịch còn xem như tinh xảo, nhưng không tính là bản tốt nhất, chỉ có nội dung hợp lòng người mà thôi. Trần Bình An cất chúng vào hòm trúc, rời khỏi cửa tiệm, đã không thấy bóng dáng của lão già và đôi nam nữ kia.
Đến gần miếu thành hoàng, sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc.
Trên đường lớn ngoài miếu thành hoàng, có thể ngửi được mùi hương khói đặc biệt kia. Nhưng đi qua miếu thờ sông núi nhiều rồi sẽ biết, hương khói nhiều ít đậm nhạt cũng không quan trọng, mà nằm hai chữ “tinh thuần”. Một miếu thờ chính thống do triều đình sắc phong, hoặc là miếu do dân chúng hay yêu quái tự tiện xây dựng, đều phải xem tinh hoa hương khói có mấy cân mấy lượng.
Trần Bình An tập trung quan sát. Miếu thành hoàng này khí thế nguy nga, quy mô to lớn, lại có hương khói quanh quẩn, giống như bị thành hoàng dùng bí pháp giam giữ, không lộ ra ngoài. Đây xem như là hành động vượt quyền.
Tất cả miếu thờ chính thống của triều đình, đều phải phụng dưỡng núi sông một nơi, sẽ tách ra một phần tinh hoa hương khói hòa tan vào trời đất xung quanh. Dùng nó ban lợi ích cho bách tính, bảo hộ dân chúng, như vậy mới có thể hình thành một vòng tuần hoàn. Chứ không phải giống như miếu thành hoàng trước mắt, không để lọt giọt nước nào, tất cả đều thu vào trong túi mình.
Trần Bình An khẽ thở dài. Thực ra hắn có thể lý giải được, đây là hành động dùng để giữ mạng của kim thân thần linh trong miếu kia, hiện giờ đã không thể quan tâm đến những chuyện khác nữa. Giống như uống rượu độc giải khát, lâu ngày tai họa sẽ càng tích lũy lớn hơn.
Người và chuyện trên thế gian, biết được những nguyên nhân kia, cũng không có nghĩa là sẽ tán đồng. Trần Bình An không đi vào trong miếu. Lúc trước người đàn ông bán than kia vì muốn ẩn giấu, đã cố ý nói không rõ ràng. Nhưng có lẽ ông ta từng tự mình đến đây bái thần cầu nguyện, hơn nữa còn thành tâm, cho nên không dám lừa dối. Trần Bình An nghe xong, cũng hiểu được đại khái về các thần tiên lão gia được thờ phụng ở tiền điện và hậu điện.
Miếu thành hoàng ở thành Tùy Giá này, quy chế cũng giống như các nơi khác. Ngoại trừ tiền điện hậu điện và lầu Khôi Tinh, cũng thích tự mình xây dựng điện thần tài, điện nguyên thần... dựa theo lệ làng bản địa. Có điều Trần Bình An vẫn đi tới một tiệm nhang đèn ở bên ngoài miếu thành hoàng, hỏi thăm ông chủ một một phen.
Ông chủ là một người nhiệt tình lại khéo ăn nói, rủ rỉ kể lại ngọn nguồn của miếu thành hoàng. Hóa ra tiền điện thờ cúng một vị võ tướng cổ đại ngàn năm trước, là một nhân vật lập nhiều chiến công của vương triều lớn, lưu danh sử sách. Miếu gốc kim thân của vị anh linh này dĩ nhiên nằm ở nơi khác. Thành hoàng gia chân chính thì được thờ phụng ở hậu điện, chuyên “giám sát phúc họa, tuần tra âm phủ và dương gian, dẫn dắt trừng trị vong hồn”, vốn là một vị văn thần nổi tiếng, được hoàng đế nước Ngân Bình sắc phong làm hầu gia tam phẩm.
Nói đến đây, ông chủ cười híp mắt hỏi:
- Người trẻ tuổi, có phải là rất nghi hoặc, không hiểu vì sao chỉ là một hầu gia tam phẩm? Thực ra vị quan văn lão gia này khi còn sống đã là thượng thư nhị phẩm rồi.
Trần Bình An cười nói:
- Là hơi khó hiểu, đang muốn hỏi ông chủ, có nguyên nhân gì sao?
Nếu nói đến quy tắc của rất nhiều miếu thờ ở thế giới Hạo Nhiên, thực ra Trần Bình An rất quen thuộc. Có điều muốn nhập gia tùy tục, dĩ nhiên là vào làng trước tiên phải hỏi phong tục.
Ông chủ chỉ cười không nói gì, Trần Bình An vội vàng mua một ống nhang trong tiệm.
Rất biết điều. Ông chủ cười ha hả, lúc này mới bắt đầu nói đến đường lối bên trong:
- Vừa nhìn đã biết ngươi là một người xông pha giang hồ, cho nên không hiểu về quan trường, đây là chuyện rất bình thường. Trên quan trường, tước vị và quan phẩm cũng không liên quan đến nhau lắm, càng đừng nhắc tới cấp bậc của những thần tiên lão gia được thờ phụng hương khói này. Thế nào, nghe rất mơ hồ đúng không?
Trần Bình An gật đầu cười nói:
- Là hơi phức tạp.
Ông chủ bắt đầu khoe khoang học thức của mình, lắc đầu nói:
- Vị thành hoàng này của chúng ta, trước kia ở dưới trướng hoàng đế khai quốc, thực ra mới được phong làm bá gia tứ phẩm. Có điều vẫn luôn hương khói linh nghiệm, mấy năm trước sau khi tân đế lên ngôi, lại hạ một tờ thánh chỉ, sắc phong thành hoàng làm hầu gia tam phẩm. Khi đó rất phô trương, thượng thư lão gia Lễ bộ tự mình rời kinh, một vị quan lớn như vậy lại đích thân mang thánh chỉ đến thành Tùy Giá chúng ta.
- Sau khi vào thành, lại chọn một ngày lành hoàng đạo. Có thấy con đường bên ngoài cửa tiệm này không, ngày đó trời chưa sáng đã có một đội nha dịch đổ nước rửa sạch một lần, còn không cho người ngoài quan sát. Vì muốn xem trận náo nhiệt này, một đêm trước đó ta đã dứt khoát ngủ lại trong tiệm, nhờ vậy mới nhìn thấy vị thượng thư lão gia kia. Chậc chậc, thật không hổ là Văn Khúc Tinh hạ phàm (ngôi sao tượng trưng cho tài năng học tập), cho dù nhìn từ xa cũng lộ rõ phong thái cao quý.
Ông ta đắc ý dương dương:
- Nơi này của chúng ta, đừng thấy chỉ là một quận thành, nhưng đãi ngộ của vị thành hoàng kia đã tương đương với thành hoàng trong châu thành. Ngoại trừ miếu thành hoàng ở kinh thành và kinh đô phụ, các nơi khác đều không được phong tước cao hơn. Cho nên người trẻ tuổi, ngươi mua nhang rồi, vào trong miếu nhất định phải vái lạy dập đầu thật nhiều. Tuy nói miếu thành hoàng xưa nay, người đọc sách tới cầu văn vận linh nghiệm hơn một chút, nhưng thành hoàng của chúng ta quan vị cao, bản lĩnh lớn, ngươi chỉ cần thành tâm một chút chắc sẽ được bảo hộ.
Trần Bình An lại hỏi về văn võ quan lại trong miếu thành hoàng. Quả nhiên vẫn là thờ phụng hai phán quan, sáu sở thành hoàng, cùng với thần linh dạo chơi ngày đêm và tướng quân gông xiềng. Những quan lại phụ tá thành hoàng này đều có lai lịch của riêng mình, ông chủ rất quen thuộc, nói đâu ra đó.
Có điều khi Trần Bình An hỏi có từng tận mắt nhìn thấy thành hoàng hiển linh hay chưa, ông chủ lại cứng họng không nói được, sắc mặt có vẻ không tự nhiên, trả lời một câu:
- Đám dân đen chúng ta nào có thể nhìn thấy chân thân của thành hoàng gia, cho dù đứng ở trước mắt cũng không nhận ra mới đúng.
Trần Bình An liền cười nói:
- Đúng là như vậy. Châm ngôn đều nói là chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng không chân nhân, chắc những thần linh này càng như vậy.
Lúc này sắc mặt ông chủ mới tốt hơn.
Lễ chế của thành hoàng nước Ngân Bình đại khái tương đồng với Đông Bảo Bình Châu, nhưng có một chút khác biệt, nhất là về cấp bậc và thờ phụng. Chuyện sắc phong của đương kim thiên tử nước Ngân Bình có hơi khác thường, chắc là đã phát giác được thành hoàng ở đây kim thân bất ổn, đến nỗi không tiếc phong tước vượt cấp cho một vị thành hoàng quận thành.
Sau khi rời khỏi tiệm nhang đèn, Trần Bình An đứng trên đường lớn rộn ràng, nhìn miếu thành hoàng.
Thà ngủ phần mộ chứ không ngủ miếu đổ, chính là lý này. Một khi linh khí núi sông thay đổi, rất dễ biến thành cục diện phúc họa đảo lộn.
Hắn đi về phía đền hỏa thần. Khí tượng của miếu thành hoàng chưa có dấu hiệu tan vỡ, chắc là có thể duy trì thêm một thời gian.
Đền hỏa thần cũng hương khói thịnh vượng, có điều so với tình trạng hỗn loạn ở miếu thành hoàng, hương khói ở đây càng trong trẻo ổn định, hợp tan có thứ tự. Trần Bình An cũng không bước vào bên trong. Tuy nói hôm nay hắn có thể dùng quyền ý áp chế hiện tượng lạ trên người, nhưng sau khi đặt chân vào miếu thờ, cũng không biết có rước lấy những ánh mắt không cần thiết hay không.
Nếu không phải chuyến này tới đông nam Câu Lô châu quá vội vàng, theo như dự tính ban đầu của hắn, sau khi đi hết miếu thủy thần sông Dao Duệ Hài Cốt Than, sẽ đi mấy miếu thờ lớn của vương triều thế tục, tự mình kiểm nghiệm một phen.
Giống như miếu thờ sông Dao Duệ, chủ nhân là thần linh núi sông làm hàng xóm với Phi Ma tông, ánh mắt rất cao. Mình vào cửa thắp hương, người ta chưa chắc đã quan tâm, có nhìn thấy hay không cũng không nói lên được điều gì. Nhưng vị hà thần lớn nhất phía nam một châu kia, không hiện thân ở miếu thờ, mà lại sắm vai một người chèo thuyền chống sào, có lòng tốt chỉ bảo mình.
Trần Bình An lại đi dạo một ít tiệm nhang đèn gần đền hỏa thần, hỏi thăm lai lịch của vị thần linh kia. Vị thần linh trấn giữ thành nam này, cũng chưa bao giờ thật sự hiện thân ở dân gian, nhưng sự tích lưu truyền lại nhiều hơn vị thành hoàng ở thành bắc kia, hơn nữa nghe nói càng thân cận với dân chúng. Phần nhiều là một số dã sử ghi chép chuyện kỳ quái, thưởng thiện phạt ác, nô đùa nhân gian, hơn nữa lịch sử lâu đời, truyền lại qua miệng hậu nhân.
Trong đó có một lời đồn, nói rằng vị lão gia đền hỏa thần này từng có hiềm khích với một vị hồ quân (vua hồ) cách đây tám trăm dặm, chủ nhân của hồ Thương Quân lũ lụt không ngừng. Bởi vì trong địa bàn hồ Thương Quân có một vị cừ chủ phu nhân của miếu Thủy Tiên, từng chọc giận lão gia đền hỏa thần, hai bên đánh nhau. Vị cừ chủ Thược Khê kia không phải đối thủ, đã xin hồ quân cứu viện.
Còn như kết quả cuối cùng, lại là một vị kiếm tiên qua đường chưa từng lưu danh, đã khuyên ngăn hai vị thần linh. Mới khiến cho hồ quân không thi triển thần thông, dùng nước nhấn chìm thành Tùy Giá.
Trần Bình An ngẫm nghĩ, liền rời khỏi thành Tùy Giá, lựa chọn một đường nhỏ giữa dãy núi, bí mật đi đến miếu Thủy Tiên trong địa bàn hồ Thương Quân. Vị thần linh tự phong là “cừ chủ” (chủ kênh mương) kia, cấp bậc thực ra chỉ tương đương với hà bà, nếu như vẫn còn ở đó, hắn sẽ nói bóng nói gió một phen, xem thử có thể từ bên trong biết được nội tình thành Tùy Giá hay không. Nếu là tai họa ảnh hướng đến một thành, vẫn nên quản một chút. Còn nếu là thần tiên địa phương đánh nhau, vậy thì xem thử rồi tính sau.
Trong màn đêm, Trần Bình An dọc theo một dòng suối rộng rãi, đi tới bên cạnh một miếu thờ. Trên đường cỏ dại mọc thành bụi, ít dấu chân người, mà miếu thờ này chỉ cách trấn nhỏ dân gian mấy chục dặm đường mà thôi. Từ đó có thể thấy, vị cừ chủ phu nhân kia hương khói không tốt lắm.
Có điều lúc trước trên một ngọn núi nơi suối hồ giao nhau, Trần Bình An đã nhìn thấy một nhóm người cầm đuốc đi về phía miếu thờ. Hắn liền bám theo sau, nghe bọn họ giao lưu, cảm thấy dở khóc dở cười. Đám thiếu niên trai tráng ăn no rửng mỡ này, lại muốn so xem ai lớn gan hơn, dám vào trong miếu thờ trêu chọc vị cừ chủ nương nương kia.
Loại chuyện này thực ra cũng thường thấy trong dân gian. Năm xưa ở trấn nhỏ quê nhà, Trần Bình An đã gặp phải một chuyện tương tự. Ngõ Hạnh Hoa từng có một đứa bạn cùng trang lứa, tự xưng là đã nằm ở mộ thần tiên một đêm, nhờ vậy đã được rất nhiều bạn bè khác ngưỡng mộ. Trải qua “chiến dịch” này, hắn đã thành vua của đám trẻ ở khu vực ngõ Hạnh Hoa. Trong năm tháng sau đó, lại dùng việc bắt nạt đôi hàng xóm ngõ Nê Bình là Trần Bình An và Tống Tập Tân làm thú vui.
Đương nhiên khi chơi trò giả làm gia đình, hắn càng muốn cô bé có cái tên kỳ quái là Trĩ Khuê sắm vai vợ nhỏ của mình. Chỉ tiếc lại bị Tống Tập Tân mắng lớn. Trĩ Khuê thì trước giờ luôn nghiêm mặt, ánh mắt thờ ơ, theo Tống Tập Tân chạy về trấn nhỏ. Tên kia và đám bạn nịnh nọt thì ở phía sau ném bùn về phía đôi chủ tớ này.
Trên thực tế một đêm đó, Trần Bình An vừa lúc tới mộ thần tiên lạy Bồ Tát, từ xa nhìn thấy tên bạn cùng lứa kia. Đối phương chỉ đi mấy bước bên ngoài mộ thần tiên, sau đó chạy như bay về nhà.
Tối nay Trần Bình An nhìn thấy một nhóm bảy tám người kia, lại không muốn bạc đãi bản thân, mang đủ rượu thịt, tiến vào miếu Thủy Tiên chỉ có hai dãy nhà. Tấm biển xiêu vẹo, bên trong miếu bỏ hoang đã lâu, cực kỳ đổ nát, trên tường dây sắn bò đầy. Trần Bình An ngồi trên một cây to cách xa miếu, đặt gậy leo núi nằm ngang trên đầu gối, lấy lương khô ra, cùng với hồ lô nuôi kiếm chứa nước khe sâu núi Bảo Kính, bắt đầu dùng bữa khuya. Đoạn đường này hắn bôn ba vất vả, cũng không phải dạo chơi gì.
Trong miếu thờ nhỏ đã đốt lên mấy đống lửa, uống rượu ăn thịt rất vui vẻ, không ngừng nói những lời thô tục.
Trong miếu thờ phụng ba pho tượng một cao hai thấp, vốn là tượng thần sơn màu, nhưng năm tháng vô tình, lớp sơn đã tróc ra. Ở giữa là cừ chủ Thược Khê, trái phải chắc là thị nữ theo hầu. Ba người mặt mày đều sống động như thật, nhất là cừ chủ Thược Khê, vóc dáng mảnh khảnh, chuỗi ngọc hạt châu, dung nhan xinh đẹp.
Trần Bình An nhìn lướt qua, cảm thấy kỳ lạ. Ba tượng thần kia không giống như kim thân ẩn giấu thần quang, đây cũng là may mắn của đám lưu manh kia.
Hắn dự định ăn lương khô xong thì đi hồ Thương Quân một chuyến, có điều vị hồ quân kia cũng không có miếu thờ trên bờ, chuyện này hơi nhức đầu. Nếu thật sự không được thì đành lộ diện hiện thân, hỏi đám người gan lớn bằng trời kia xem gần đây có miếu thờ thủy thần nào hay không.
Hắn bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi, luyện hóa nước âm trầm trong khe sâu núi Bảo Kính. Đồng thời tâm thần chậm rãi đắm chìm, dùng phương pháp nội thị nhập môn trên núi, âm thần dạo chơi trong thế giới nhỏ của mình.
Hôm nay có một số sách cổ, nội dung rất dễ khiến người đời sau cảm thấy nghi hoặc. Chẳng hạn như “tự mình dẫn dắt quan lại và dân chúng, ném ngựa trắng xuống nước, tế lễ thủy thần hà bá”, vì sao lại là ngựa trắng, trong sách không hề giải thích. Còn như câu “thủy thần không xuất hiện, dùng cá lớn giao long lớn làm dấu hiệu”, càng khiến người ta khó hiểu. Các châu của thế giới Hạo Nhiên, thần linh núi sông và miếu thờ kim thân trước giờ cũng không tính là hiếm thấy.