Chương 43: Những chuyện không thể buông

"Ta đứng thứ mười ba, cô nương có thể gọi ta là Thập Tam." "Ngươi cũng hiểu phù?" "Biết chút." "Thập Tam sư huynh, ngươi... cũng hiểu thư pháp sao??" "Biết chút." ḱyhuyen.com"Ngươi cảm thấy bức thư thiếp này thế nào?" "Bức thiếp này bút phong phóng túng mà không biết thu liễm, hình rời mà thần tán, thiếu hẳn cốt khí. Bề ngoài trông có vẻ mới lạ, nhưng thực chất chỉ là chút thủ pháp lắt léo, đường nét tà mị, làm mất đi sự công chính và phong nhã của thư đạo. Không đáng nhắc tới." Những đoạn đối thoại trong suốt hành trình ấy cứ như cơn gió lạnh trên hoang nguyên luồn qua khe hở lều vải để rồi không ngừng len lỏi vào tâm trí Mạc Sơn Sơn. Ánh mắt vốn dĩ đang đờ đẫn của nàng càng lúc càng trở nên bàng hoàng, thậm chí là có phần thất thần. Bởi vì người xếp thứ mười ba ở thư viện nếu không phải hắn thì còn có thể là ai? Ngoại trừ chính bản thân hắn ra, liệu còn người Đường nào lại đi khinh miệt lẫn chê bai bức Canh Gà thiếp và Hoa Khai Thiếp đến mức ấy? Hơn nữa, ngay trong đêm đó hắn đã thừa nhận mình có biết đôi chút về phù đạo, vậy mà tại sao nàng lại chẳng thể nghĩ ra rằng hắn chính là người đó? Sơn Sơn, ngươi lẽ ra phải đoán được từ sớm rồi mới phải chứ? Mạc Sơn Sơn nhìn tờ giấy viết nguệch ngoạc như nét chữ trẻ con nằm trên án kỷ rồi đưa tay vò nát thành một cục. Nàng vì thẹn thùng xen lẫn giận dữ mà chẳng muốn để bất kỳ ai trông thấy, tuy nhiên nàng cũng không rõ nỗi giận ấy xuất phát từ nét bút loạn kia hay là vì tâm loạn nữa. Chẳng qua có là loại loạn nào đi nữa thì vào lúc này, bên cạnh sự xấu hổ, nàng thực sự có thêm vài phần tức giận. Suốt hành trình dài đi cạnh cạnh nhau, đến cuối cùng thậm chí còn ngồi chung một toa xe, vậy mà nàng lại chẳng hề hay biết hắn chính là người ấy. Thậm chí nàng đã từng thổ lộ rằng mình thích hắn ngay trước mặt hắn, dù lúc đó hắn không biết người nàng nói tới chính là mình, và nàng cũng không hay người mình thầm thích lại đang ở ngay trước mắt. Thế nhưng giờ đây, cuối cùng nàng đã biết rõ hắn là ai.
ḱyhuyen.com Thế gian đều biết Thư Si vốn tính thục tĩnh hiền trinh, vậy mà nàng lại làm ra những chuyện như thế thì làm sao có thể không thẹn? Nếu để kẻ kia biết rõ chân tướng sự việc, nàng e là mình sẽ xấu hổ đến chết mất. Đã vậy sư tỷ Chước Chi Hoa còn bảo nàng đi nói cho rõ ràng, nàng có thể nào không thẹn thùng tức giận?
ḱyhuyen.comĐầu ngón tay khẽ run rút bản sao được bảo quản cực tốt từ bên cạnh án ra, nàng nhìn những chữ trên giấy, hàng mi dài và thưa khẽ chớp động như thể muốn che giấu đi rạng hồng đang lan tỏa trên làn da trắng sứ. Hồi mùa xuân khi Đường quốc truyền tới tin tức về nhất thiếp kinh Trường An, nàng đã biết ở đất nước phương xa ấy xuất hiện một thư gia trẻ tuổi được Đường đế hết mực yêu thích. Nàng theo thói quen tự nhiên cũng dặn dò chấp sự trong tông môn thu thập một số bản sao; mặc dù không có bức Hoa Khai Thiếp như lời đồn, nhưng bù lại nàng đã thấy được bản dập của bức Canh Gà Thiếp này. Theo truyền thuyết, vị thư gia trẻ tuổi kia chính vì bức Canh Gà Thiếp mà lọt vào mắt xanh của Nhan Sắt đại sư rồi được thu nhận làm truyền nhân thần phù. Vốn là một thiếu nữ yêu sách và là học trò của thần phù đại sư Vương Thư Thánh, nàng đương nhiên hiểu rõ thần phù sư có yêu cầu khắt khe đến mức nào đối với người kế thừa, vì vậy nàng đã dành một thời gian rất dài để quan sát bức Canh Gà Thiếp này một cách nghiêm túc. Nàng không nhìn ra tố chất thần phù sư của người viết như cách Nhan Sắt đại sư, cũng không giống như những cô nương ở Hồng Tụ Chiêu vì Nhan Sắt đại sư xóa đi chữ ý trong thiếp mà cảm thương rơi lệ. Thế nhưng, do bản thân nàng vốn đã ở vị trí rất gần với cảnh giới thần phù sư, nàng có thể cảm nhận được rất nhiều hàm ý ẩn giấu bên trong bức thiếp này. Ngoài ra, nàng còn xem thêm rất nhiều bản sao khákyhuyen.comù là một người kiêu ngạo, nàng cũng phải thừa nhận rằng vị thư gia trẻ tuổi ở thành Trường An kia thực sự viết chữ rất đẹp. Ngoại trừ sư phụ Thư Thánh ra, trên đời này quả thực khó có thể tìm thấy người thứ hai có thể so với hắn. Đến khi chi tiết về cuộc tỷ thí lên núi của thư viện tầng hai truyền đến Đại Hà Quốc, nàng mới kinh ngạc phát hiện ra người này không ngờ đã đánh bại Long Khánh hoàng tử để trở thành học sinh của Phu Tử. Nàng và Hoa Si vốn là bạn tốt, do thường xuyên trao đổi thư từ nên nàng biết rất rõ Long Khánh hoàng tử là một người tiếp cận hoàn mỹ đến nhường nào, vậy mà Long Khánh lại thua dưới tay hắn, hơn nữa ngay cả Phu Tử cũng thu nhận hắn làm học sinh, như thế người này... bất kể về đạo đức, khí độ hay nhân phẩm đều phải vô cùng xuất chúng mới đúng!? Lúc này nhìn lại bức Canh Gà Thiếp, nàng lại nhận thấy những dư vị rất khác biệt. Đó vốn chỉ là một tờ giấy nhắn đơn giản nguệch ngoạc với lời lẽ cùng bút pháp có phần tản mạn, nhưng ẩn chứa trong đó lại là một sự gần gũi tự nhiên. Mọi thứ diễn ra đường đường chính chính, quang minh lỗi lạc, cứ như thể Hạo Thiên thần huy vẽ nên một tiếng sấm vang giữa tầng mây: Thế giới này vốn dĩ nên có hình dáng như vậy. Nàng rất tò mò không biết trong hoàn cảnh nào mà người đó có thể viết ra những câu chữ như thế. Phải biết rằng vì một vài nguyên nhân, nàng từng kiên định cho rằng việc nhìn chữ đoán người là một hành động rất ngu ngốc, nhưng vào mùa xuân năm ấy, nàng lại không thể tự kìm lòng mà vì những chữ này mà nảy sinh những cảm xúc khác lạ đối với người trẻ tuổi kia ở thành Trường An xa xôi.
ḱyhuyen.com Loại cảm nhận này không hề phức tạp mà ngược lại rất tinh tế và vô cùng thuần khiết, tựa như pha lê trong suốt không một chút tạp chất. Nàng mới chỉ nhìn thấy chữ chứ chưa từng thấy người. Nhưng mà là người trong giới thư đạo, tâm ý vốn có thể tương thông. Nàng nhìn chữ mà phảng phất như nhìn thấy chính hắn, thời điểm nàng xem chữ, người kia dường như cũng đang hiện hữu ngay bên cạnh. Từ mùa xuân sang mùa hạ, nàng một mực ở bên Mặc Trì dưới chân Mặc Kiền Sơn để tĩnh lặng nhìn những bức thư thiếp của người kia. Mặc Trì trong truyền thuyết vốn có màu đen, thực ra lại trong trẻo thấu suốt, nơi đó phản chiếu bầu trời đầy sao, cũng phản chiếu khuôn mặt bình thản đang mỉm cười của người thiếu nữ. Người đó dường như ở ngay phía sau nàng, nhìn bức thư thiếp trên tay nàng, nhìn khuôn dung in bóng trên mặt nước của nàng, không nói chuyện, cũng chẳng cần phải nói gì, chỉ yên lặng nhìn bên Mặc Trì. ... Mạc Sơn Sơn nhìn bản dập Canh Gà Thiếp kia, hàng mi khẽ chớp, vệt hồng trên mặt dần tản đi, vẻ thẹn thùng trong đôi mắt đã hóa thành ngơ ngẩn bất an. Nhìn những nét mực đã ngắm nghía suốt thời gian dài, nàng khẽ thốt lên: - Thì ra ngươi chính là ngươi, vậy còn Tang Tang trong thiếp là ai? "Tang Tang thiếu gia ta hôm nay uống say..." Tang Tang là tiểu thị nữ của ngươi sao? Nàng đã theo người rất nhiều năm rồi? Vậy nên ngươi mới tin tưởng đến thế, tự nhiên đến thế, ỷ lại đến thế... Sự ỷ lại ấy là do thói quen hay vì điều gì khác? Tại sao trên suốt hành trình, chưa từng nghe ngươi nhắc tới? Phải rồi, lúc đó ngươi còn đang sử dụng thân phận khác, tự nhiên sẽ không nhắc đến chuyện này, chỉ là Tang Tang... rốt cuộc là ai? Nhan Sắt đại sư có thể từ Canh Gà Thiếp mà đọc hiểu được cái thần "tồn hình vọng ý" của Ninh Khuyết, các cô nương ở Hồng Tụ Chiêu có thể từ bút ý mà cảm nhận được hơi ấm thơm nồng của bát canh gà nơi quê nhà, còn nàng lại từ bản dập này mà cảm nhận được Tang Tang có vị trí quan trọng nhường nào đối với người viết. Đúng lúc này, Chước Chi Hoa vén rèm bước vào, thấy nàng đang chống cằm thẫn thờ bên án thư liền mỉm cười. Năm nay bên bờ Mặc Trì, nàng thường xuyên thấy sơn chủ ngẩn ngơ như vậy, cho nên cái tình cảm mà thế tục khó lòng lý giải này, nàng cũng hiểu đôi chút. - Ăn cơm xong rồi hẵng nhìn, rồi hãy nghĩ xem nên làm thế nào. Nàng lên tiếng trêu chọc. Chính vì thân thiết với Chước Chi Hoa, lại bị nhìn thấu tâm tư nên Mạc Sơn Sơn vừa thẹn vừa giận. Vì cái tên ở ngay đầu bản Canh Gà Thiếp mà tâm trạng nàng vốn đã có chút bất an ngơ ngần, giờ nghe câu nói này, nàng không khỏi phát thẹn. Nàng đời này chưa từng xẩu hổ, cũng chưa động lòng với ai, giờ đây tâm ý lại bị sư tỷ thân thiết vạch trần, nào có thể không thẹn? Nàng dùng tay nâng gò má hơi tròn trịa, hàng mi thưa khẽ động, đôi môi đỏ mỏng mím chặt thành một đường thẳng. Nhìn đống hành lý được xếp gọn gàng nơi góc lều, nàng chợt bực dọc nói: - Đem đống hành lý này sang cho hắn đi. Chước Chi Hoa cười bảo: - Ta không có thời gian đâu. Mạc Sơn Sơn quay người lại, nhìn Thiên Miêu Nữ đang theo sau bước vào, trầm giọng nói: - Miêu Nhi, ngươi quen thân với tên kia nhất, lát nữa đem hành lý vào doanh trại Đường quân trả cho hắn. Thiên Miêu Nữ gãi đầu khó hiểu, hỏi: - Tại sao? Sư huynh nói lát nữa sẽ quay lại mà. Mạc Sơn Sơn khẽ nhíu mày, nói: - Lấy đâu ra mà nhiều tại sao thế, hắn vốn là người Đường, cũng không thể cứ ở mãi chỗ chúng ta được. Mang trả hành lý đi, coi như đôi bên thanh toán xong xuôi. Bản dập Canh Gà Thiếp mỏng manh vẫn nằm trên án kỷ, bóng hình nhàn nhạt vẫn còn vương trên mặt nước Mặc Trì, sự ăn ý khi kề vai chiến đấu suốt nghìn dặm hành trình vẫn còn trong ký ức, làm sao có thể chỉ trả lại hành lý là thanh toán xong xuôi? Tâm ý không phải hành lý, vì không có trọng lượng, nên mới khó nhấc lên, lại càng khó buông xuống. ... Lúc này Ninh Khuyết hoàn toàn không biết vị thiếu nữ áo trắng trong lều Mặc Trì Uyển đang vừa thẹn vừa giận, cũng không biết nàng đang định "thanh toán" sạch sành sanh những cảm xúc thẹn thùng và những ký ức không thể nói với người ngoài ấy. Nếu hắn biết được sự thật, ắt hẳn sẽ kích động hưng phấn khẩn trương đến mức không thốt nên lời. Bởi dù hắn đang chạy thục mạng trên con đường thoát ly khỏi kiếp "tiểu nhân vật", nhưng trong xương tủy thực chất vẫn chưa có được cái tự giác của một "đại nhân vật". Thư Si thầm thích mình? Con mẹ nó, cái này so với việc được hồ điệp tỷ tỷ thích thì có gì khác nhau? Mà còn là hồ điệp tỷ tỷ mặc quần lót bó sát nhảy múa bốc lửa nữa chứ! Chính vì không biết những điều đó, nên lúc này hắn đang ngồi uống trà nghỉ ngơi trong một gian trướng nào đó của Đường quân, dáng vẻ vô cùng thư thái. Dù sao đây cũng là địa bàn của hắn, bất kể là tinh thần hay thân thể đều bảo đảm an toàn, được nghỉ ngơi thực sự. Chỉ tiếc là hắn vẫn chưa thể hoàn toàn thả lỏng, bởi vì hắn còn một việc rất quan trọng cần phải làm. Khi hoàng hôn buông xuống, một đạo quân lệnh xuất hiện trong trại Đường quân. Thư Thành tướng quân triệu tập các bộ tập trung, tuyên bố kết quả thần điện nghị sự hôm nay, đồng thời thảo luận các sự vụ cụ thể cho cuộc tiến công bộ tộc người Hoang vào mùa xuân năm sau. Mệnh lệnh từ trung quân trướng có chút kỳ lạ. Lực lượng chủ lực chịu trách nhiệm tấn công người Hoang lẽ ra phải là kỵ binh tinh nhuệ của Tả Trướng Vương Đình, cho dù biên quân đông bắc của Đại Đường cũng tham chiến thì cũng không đến lượt đám hiệu úy này bàn bạc chiến sự với Thư Thành tướng quân, vì tư cách của bọn họ hoàn toàn không đủ. Bất quá tại đế quốc Đại Đường này quân lệnh như núi, dù cánh kỵ binh đóng quân tại vương đình thuộc biên chế biên quân đông bắc, một khi trung quân trướng đã có lệnh thì không một ai dám kháng mệnh. Trong tiếng bước chân dồn dập, đám hiệu úy vội vã chạy về phía trung quân trướng, kỵ binh tuần tra cũng được điều động đi, chỉ để lại lực lượng phòng ngự ở vòng ngoài quân doanh. Ninh Khuyết vén rèm lều, đi về hướng đông trong doanh trại vắng vẻ không một bóng người. Khi đến cách một doanh trướng khoảng bốn mươi bước, hắn dừng lại, đưa tay ra sau lưng rút chiếc ô lớn màu đen được bọc kín trong vải ra. Doanh trướng kia thuộc về một thiên tướng của biên quân đông bắc Đại Đường. Mùi thảo dược cực nhạt lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng bay ra từ đó. Nếu không phải từ sau khi tu hành ngũ quan trở nên nhạy bén, e rằng hắn căn bản không thể ngửi thấy mùi này. "Đã chừng đó ngày trôi qua mà vẫn chưa cầm được máu hoàn toàn, thật không biết ngươi sống sót bằng cách nào." Ninh Khuyết thầm nghĩ, cổ tay rung lên, chiếc ô đen lớn "soạt" một tiếng mở ra. Hắn che chiếc ô đen lớn, lẳng lặng tiến về phía doanh trướng. Lúc này ráng chiều đỏ quạch như máu, đám mây phía trên doanh trại lại bắt đầu đổ tuyết. Tuyết rơi rất nhỏ, thưa thớt. Vài bông tuyết đậu trên mặt ô đen bóng mỡ bẩn thỉu, có chút đẹp mắt. ... Những bông tuyết nhỏ rơi trên mặt ô đen không hề phát ra tiếng động, đôi ủng da chắc chắn giẫm lên đám cỏ dại khô vàng cũng không một tiếng kêu, Ninh Khuyết che chiếc ô đen, bước vào doanh trướng của vị thiên tướng nọ. Một đạo đao quang bổ thẳng xuống! Thế đao viên mãn, sáng tựa gió tuyết, chính là một thanh loan đao. Người trong trướng biết Ninh Khuyết đã đến, nên Ninh Khuyết không thể đánh lén. Ninh Khuyết biết trong trướng có người, nên nhát đao này đối với hắn cũng chẳng tính là bị đánh lén. Vạt áo trước đột ngột bay lên, chân phải Ninh Khuyết tung ra như tia chớp giẫm mạnh vào gốc đùi kẻ đánh lén. Một tiếng "pạch" trầm đục vang lên, thân hình kẻ đó gập lại như con tôm, thanh loan đao chém hụt rơi nặng nề xuống đất. Một tiếng "xoảng" lạnh lẽo, thanh phác đao thon dài ra khỏi vỏ, hóa thành một dải sáng rực khẽ lướt qua cổ họng kẻ nọ. Máu tươi cứ thế phun trào cuồng loạn, văng thẳng lên tận đỉnh trướng bồng. Phía bên phải có kình phong ập đến, Ninh Khuyết cũng chẳng thèm quay đầu, hai ngón tay trái đang cầm ô đen khẽ chụm lại, một tờ phù giấy bỗng chốc hóa hình rồi tan biến, một luồng khí nóng bức kỳ quái xuất hiện ngay trong doanh trướng. Tên mã tặc đánh lén kia hai tay nắm chặt loan đao, mượn thế lao tới với tốc độ cực nhanh, dường như muốn chém rách chiếc ô đen rồi xẻ dọc Ninh Khuyết từ trên xuống dưới thành hai nửa. Thế nhưng khi hắn lao đến sau ô, mới phát hiện thứ mình chạm phải không phải là chiếc ô đen, mà là một biển lửa trắng xóa. Ngọn lửa trong không khí bùng lên rồi tắt lịm ngay tức khắc, nhưng đốm lửa trên đầu tên mã tặc vẫn đang bùng cháy. Nhát đao chém xuống không trúng ô, càng không trúng người, chỉ chém vào không khí. Ninh Khuyết đã sớm nghiêng mình bước chéo sang bên cạnh đợi. Hắn nhìn khuôn mặt đang méo mó qua hơi nóng rực cháy của tên mã tặc, nhìn ánh mắt kinh hoàng cuối cùng của hắn, nhìn đôi môi há hốc định thốt lên tiếng kêu cứu, chợt trầm mình vung đao. Đao phong xẹt qua, chiếc đầu đang bốc cháy bay thẳng vào trong trướng. Máu từ hốc cổ của tên mã tặc phun ra, một lần nữa bắn lên đỉnh trướng, hòa cùng dòng máu của đồng bọn trước đó. Ninh Khuyết tay trái che ô, tay phải cầm đao, tiếp tục im lặng bước vào trong. Cái xác không đầu phía sau hắn ngã rạp xuống sàn. Dưới tán ô, gương mặt hắn không một chút biểu cảm. Dù là trước kia, hiện tại hay sau này, đối với đám mã tặc hay những kẻ giả danh mã tặc này, hắn chẳng hề có chút thương cảm nào. Chiếc đầu bốc cháy của tên mã tặc lăn lông lốc trên mặt đất, lăn vào tận gian trong, đến gần một chỗ ngủ mới dừng lại, ngọn lửa kèm theo mùi khét lẹt dần lịm tắt. Trên đệm nằm là một người trung niên mặt mày nhợt nhạt, cực gầy, cực yếu. Một bên vai bị vải quấn chặt nhưng máu vẫn thấm ra, thoang thoảng còn có mùi hôi thối của thịt hoại tử. Người trung niên nhìn chằm chằm Ninh Khuyết đang dần tiến lại gần, đôi mắt bỗng nhiên phát ra tia sáng rực, cơ thể run rẩy dữ dội, lộ vẻ vô cùng đau đớn nhưng cũng cực kỳ kiên nghị, quyết tuyệt. Trong doanh trướng, thiên địa nguyên khí bỗng trở nên hỗn loạn không thôi, một luồng gió lạnh không dưng nổi lên. Những bông tuyết trên mặt ô đen bị thổi bay sạch sành sanh, nhưng luồng niệm lực hùng hậu tích tụ từ mấy chục năm minh tưởng cùng quyết tâm sinh tử cuối cùng kia, cũng giống như trận gió lạnh này, bị mặt ô đen bóng mỡ chặn đứng hoàn toàn ở bên ngoài. Không một tia niệm lực nào có thể đâm xuyên vào thức hải của Ninh Khuyết. - Ngươi đã nhận lệnh đến giết ta, như vậy biết rõ ta là ai. Ninh Khuyết đi tới trước mặt người trung niên kia, từ trên cao nhìn xuống hắn, bình thản nói: - Ta thừa nhận niệm lực của ngươi quả thực mạnh mẽ, nhưng ta đã chuẩn bị sẵn, ngươi dù có lành lặn cũng dám nghĩ tới chiến thắng một đệ tử tầng hai thư viện sao? Huống chi hiện tại ngươi còn bị thương nặng thế này. - Ngoài ra, có phải ngươi cảm thấy vết thương ở cánh tay bị đứt hồi phục rất chậm không? Dù ngươi có liên tục lóc bỏ thịt thối cũng vẫn không ngăn được vết thương lở loét? Kỳ thực trên đao của ta có bôi một thứ. Ninh Khuyết nhấc cánh tay phải, đưa thanh phác đao tới trước mặt người trung niên. Thanh đao tỏa ra hàn quang lấp lánh, ngoại trừ những phù văn phức tạp thì không thấy có gì đặc biệt. - Kẻ sai khiến ngươi đến giết ta và chính bản thân ngươi đều biết ta là học sinh tầng hai, biết ta là truyền nhân của Nhan Sắt đại sư, nên ngày đó dưới bãi cỏ, mấy chiêu sát thủ của ta đều bị ngươi chặn đứng. Nhưng đáng tiếc, các ngươi không biết hai chuyện liên quan đến ta. Ninh Khuyết nói: - Ta từ nhỏ đã sống bằng nghề săn bắn, từ lúc còn rất bé đã phải săn giết những mãnh thú to lớn, nên thỉnh thoảng ta cũng dùng độc. Trên đao của ta có bôi dịch nhựa cây Xà Kinh mọc trong núi Mân Sơn, độc tính không mạnh, nhưng khá là phiền toái. Người trung niên nằm trên đệm sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Vì đã ép ra chút niệm lực cuối cùng trong thức hải, lúc này hắn không còn sức phản kháng. Nghe lời kể bình thản của Ninh Khuyết, trong ánh mắt hắn không tự chủ được mà lộ ra vẻ sợ hãi. Là một tu hành cường giả, hắn thực sự không hiểu nổi tại sao Ninh Khuyết - một đệ tử chân truyền của Phu Tử - mà ngoài các thủ đoạn tu hành ra, lại còn giấu giếm nhiều chiêu trò âm hiểm độc ác đến thế. - Ta tin rằng lúc này ngươi không còn sức chiến đấu nữa, nhưng dù sao ngươi cũng là một đại niệm sư cảnh giới Động Huyền thượng phẩm, lại là nhân vật lớn của biên quân đông bắc Đại Đường ta, nên ta buộc phải giữ cảnh giác. Vậy nên xin lỗi nhé. Ngay khi hai chữ "xin lỗi" thốt ra, Ninh Khuyết một lần nữa vung phác đao. Đao quang chợt lóe rồi thu lại, người trung niên không chết, nhưng trên vai lại xuất hiện một vết thương máu thịt be bét kinh khủng, cánh tay cuối cùng còn sót lại cũng đã rời khỏi cơ thể! Người trung niên khó khăn quay đầu nhìn vết thương, xác nhận hai cánh tay mình đã đứt sạch, không khỏi cảm thấy tuyệt vọng. Ngay sau đó, một cơn đau không thể chịu được từ bả vai xông thẳng lên đại não, khiến hắn phát ra một tiếng gào thét thê lương. Ninh Khuyết thu đao vào vỏ, tìm trong doanh trướng vài mảnh vải cũ, một mảnh nhét vào miệng, phần còn lại quấn quanh vết thương trên vai. Tay nghề băng bó của hắn rất tốt, cộng thêm việc đổ vào nửa bình thuốc trị thương, máu quả nhiên cầm lại rất nhanh. Hắn vừa cúi đầu tỉ mỉ trị thương cho người trung niên, vừa nói: - Lúc trước có nói về hai chuyện của ta mà các ngươi không biết. Ngoài chuyện đã nói ra, còn có một chuyện nữa là tính cách con người ta có khiếm khuyết. - Tuy ta đã bắt đầu tu hành, nhưng ta vẫn không phải là người thế ngoại, nên đối với nhiều chuyện, ta không cầm lên được mà cũng chẳng buông xuống được. Ví dụ như chuyện ngươi muốn giết ta, ta nhất định phải báo thù. Lại ví dụ như... tại sao ngươi muốn giết ta. Ninh Khuyết băng bó xong, ngồi xuống bên cạnh người trung niên, rút mảnh vải cũ trong miệng hắn ra, nói: - Sau này chắc chắn ngươi chẳng cầm lên được thứ gì nữa rồi, vậy thì ngươi phải học cách buông bỏ đi, ví dụ như những thứ trung thành ngu xuẩn đại loại vậy. Nếu nói là tra tấn bức cung, làm gì có đạo lý nào lại đi chặt đứt luôn cánh tay đối phương như thế. Nhưng hắn lại cứ làm vậy, trực tiếp đẩy đối phương vào cảnh tuyệt vọng rồi mới bắt đầu hỏi chuyện... Hành động có vẻ máu lạnh vô lý đó, thực tế lại cực kỳ có lý. Nếu không có những cú sốc tinh thần tàn khốc và mất phương hướng như vậy, làm sao có thể phá vỡ tâm phòng của một cường giả tu hành? Người trung niên đau đớn nhắm mắt, đôi môi khô khốc mím chặt, dường như rất sợ một khi mở miệng sẽ không tự chủ được mà nói ra những điều đối phương muốn biết. Ninh Khuyết nhìn hắn, bình tĩnh nói: - Giả vờ tuyệt vọng cũng vô ích thôi, còn sống là còn hy vọng. Lúc này ngươi dù sao vẫn còn sống, nên có những chuyện ngươi phải đưa ra một lời giải thích. - Ví dụ như, ngươi là ai? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị