Chương 44: Những chuyện không đáng tiền

Trong trung quân trướng, Thư Thành tướng quân đang cùng quan quân các cấp của biên quân Đông Bắc nghị sự, bỗng nhiên cảm nhận được từ chỗ sâu trong doanh trại truyền đến dao động của thiên địa nguyên khí, ngay sau đó là tiếng gào thét thê lương, sắc mặt hắn không khỏi khẽ đổi. Một tên phó tướng thần sắc đột nhiên căng thẳng, đứng phắt dậy định lao ra ngoài trướng. Thư Thành tướng quân lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, thanh âm sắc lạnh hỏi: - Từ Dần, ngươi muốn làm gì? Phó tướng của biên quân tên Từ Dần quay người lại, nhìn vị Thư tướng quân sắc mặt như sắt đá, rốt cuộc cũng hiểu tại sao hôm nay lại có hội nghị này. Hắn cố kìm nén khiếp sợ trong lòng, trầm giọng giải thích: ḳyhuyen.com- Trong doanh trại có động tĩnh, không chừng là có gián điệp địch lẻn vào, bản tướng là phó tướng của Sơn Tự Doanh, nên đi tuần tra một chuyến. - Không cần. Thư Thành tướng quân cấp bậc cao hơn Từ Dần nhiều, hắn thản nhiên nhìn đối phương nói: - Triều đình đang thi hành nhiệm vụ, không cần ngươi phải đi tuần tra. Lồng ngực Từ Dần như bị trúng một đòn nặng nề, hắn vừa lo lắng tình hình bên kia, vừa lo sợ nếu thực sự là triều đình đang điều tra vụ mã tặc thì e rằng sự việc sẽ liên lụy rất rộng. Hắn nghiến răng trầm giọng nói: - Tại sao mạt tướng không biết triều đình đang tra việc gì? Hiện giờ đang ở sâu trong hoang nguyên, lẽ nào triều đình còn đặc biệt phái người đến tra xét?
ḳyhuyen.com Thư Thành tướng quân đập mạnh xuống bàn, nghiêm giọng quát:
ḳyhuyen.com- Láo xược! Triều đình làm việc chẳng lẽ còn phải báo cáo với một tên phó tướng nhỏ nhoi như ngươi sao! Câm miệng cho ta, rồi ngồi xuống! ... Người trung niên mặt mày nhợt nhạt chính là thủ lĩnh đám mã tặc đã đuổi giết đội vận lương trên hoang nguyên. Ánh mắt hắn vô thần nhìn vào mặt Ninh Khuyết, thều thào nói: - Ngươi đã tìm được ta, hà tất còn phải hỏi ta là ai? - Tìm được ngươi là vì ta đoán ra thân phận của ngươi, nhưng suy đoán suy cho cùng cũng không thể coi là bằng chứng. Ninh Khuyết thu lại chiếc ô đen, tiếp tục nói: - Ngươi rốt cuộc là ai, thực ra không quan trọng, và cũng rất dễ xác định. Chỉ cần vẽ một bức chân dung rồi đưa cho quân bộ tra xét là sẽ rõ ràng ngay. Người trung niên đau đớn nhíu mày nói: - Vậy ngươi cứ đi mà tra.
ḳyhuyen.com - Hiện giờ đang ở hoang nguyên, ta không thể quay về Trường An. Hơn nữa dù có tra ra ngươi là ai thì đối với chuyện ta muốn biết cũng chẳng có ích gì. Giống như việc nếu ta vi phạm Đường luật mà giết người, cũng chẳng ai dám nói xấu Phu Tử nửa câu. Người trung niên chậm rãi nhắm mắt lại, đáp: - Ta tên Lâm Linh, chủ tướng Nội Phong Doanh thuộc biên quân đông bắc của đế quốc. Ninh Khuyết nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của hắn, thầm lặp lại cái tên này trong đầu, sau đó nói: - Rất tốt, vậy tiếp theo nên nói xem, rốt cuộc là ai đã ra lệnh ngươi đến giết ta? Người trung niên mím chặt đôi môi khô khốc không còn chút huyết sắc, ra vẻ sẽ không hé môi thêm một chữ nào nữa. Đã là chủ tướng Nội Phong Doanh của biên quân đông bắc, vậy cấp trên trực tiếp chính là Hạ Hầu đại tướng quân. Thực ra Ninh Khuyết không cần hỏi, người này cũng không cần nói, đôi bên đều tự hiểu rõ ai là kẻ muốn giết Ninh Khuyết. Tuy nhiên, suy luận mãi mãi không thể biến thành chứng cứ. Giống như Ninh Khuyết đã nói trước đó, đại niệm sư Lâm Linh tự thừa nhận thân phận cũng là vì biết chuyện này chẳng đáng là gì. Ninh Khuyết nhìn người trung niên đang ngậm chặt miệng, dùng dư quang liếc qua một góc bên ngoài trướng, nơi đó ẩn hiện một bóng người. Im lặng một lát, hắn lộ vẻ mặt nghiêm túc nói: - Ta lấy danh dự của Phu Tử ra thề, chỉ cần ngươi chịu nói ra kẻ chỉ thị là ai, ta có thể để ngươi sống sót trở về, và để thư viện bảo đảm an toàn cho ngươi. Đại niệm sư Lâm Linh mở mắt nhìn hắn, nhưng vẫn im lặng không nói một lời. - Ta đã lấy nhân cách của Phu Tử ra thề, chẳng lẽ ngươi còn không tin? Ninh Khuyết xòe tay nói. Lâm Linh khó khăn thốt ra từng chữ: - Thật sự không có ai chỉ thị cho ta cả, đây là quyết định của riêng ta. - Cho dù là quyết định của chính ngươi, thì chắc chắn cũng phải có sự ngầm cho phép của kẻ nào đó. Nên nhớ rằng tuy ngươi là một cường giả Động Huyền Cảnh, nhưng ở trên hoang nguyên này, ngươi vẫn chưa đủ tư cách để chỉ huy hơn sáu trăm kỵ mã tặc. Ninh Khuyết nhìn thẳng vào mắt hắn: - Ta muốn biết cái tên của người đó. Lâm Linh thở dốc: - Nghe cái tên đó từ miệng ta thực sự quan trọng đến thế sao? - Đối với việc triều đình tra án... có lẽ không quan trọng. Ninh Khuyết khựng lại một chút rồi nói tiếp: - Nhưng đối với ta thì rất quan trọng. Lâm Linh bỗng nhiên cười rộ lên, nụ cười nhợt nhạt lộ vẻ quái dị: - Nếu đã quan trọng với ngươi, vậy sao ta có thể nói ra được? Ninh Khuyết cau mày, nhận ra mình đã đánh giá thấp uy tín của Hạ Hầu trong lòng đối phương, đánh giá thấp sự trung thành của hắn. Hắn khẽ vuốt ve đầu gối, im lặng một hồi lâu rồi bất ngờ hỏi: - Ngươi còn cha mẹ hay con cái gì không? Lâm Linh dường như đoán được hắn định nói gì, mỉm cười một cách khổ sở: - Không có. Trong mắt Ninh Khuyết, nụ cười này rất đáng ghét rất đắc ý. Hơi im lặng một chút, hắn lại tiếp tục hỏi với sắc mặt ôn hòa: - Vậy ngươi là người tu hành, hẳn phải có sư môn tông phái chứ? Lâm Linh trả lời: - Có, nhưng từ khi nhập ngũ ta rất ít khi qua lại với sư môn, cũng chẳng có tình cảm gì. - Ngươi đang nói dối. Ninh Khuyết nhìn hắn bình thản nói: - Nếu ngươi và sư môn không có tình cảm, ngươi hoàn toàn có thể bỏ mặc bọn họ cho ta xử lý, đằng này ngươi lại vội vã phủi sạch quan hệ như vậy, chứng tỏ ngươi cực kỳ muốn che chở cho họ. Lâm Linh hơi ngẩn ra, đau đớn nhíu mày: - Tin hay không tùy ngươi, dù sao ta cũng sẽ không nói gì hết. Ninh Khuyết cười cười: - Được thôi, bất kể ngươi có nói dối hay không, nhưng ngươi nên biết rằng cấu kết với mã tặc tập kích đội lương, đặc biệt là mưu sát một học sinh tầng hai của thư viện như ta, là tội danh lớn đến thế nào. Lâm Linh thần sắc kiên nghị, bình tĩnh đáp: - Cùng lắm là chết, xưa nay ai mà không chết? - Tất nhiên không chỉ đơn giản là chết. Tuy ta cho rằng cái chết đúng là sự đe dọa lớn nhất, nhưng ta biết hạng người trung trinh như các ngươi luôn cho rằng trên đời này có những thứ còn quan trọng hơn cả sinh tử. Ninh Khuyết nhìn thẳng vào mắt hắn: - Ta là đệ tử của Phu Tử, là cận thần của bệ hạ. Chỉ dựa vào chuyện này, ta có thể hỏi tội sư trưởng tiền bối của ngươi, giải tán tông phái của ngươi, thậm chí giết sạch toàn bộ thân thích và đồng môn của ngươi. Có lẽ ngươi thực sự không quan tâm đến sự sống chết của họ, nhưng lỡ như trong đám thân thích đó có thanh mai trúc mã của ngươi, lỡ như trong đám đồng môn đó có vị sư tỷ từng đắp chăn cho ngươi mỗi đêm lúc nhỏ... cứ thế mà chết đi... chẳng phải rất đáng tiếc sao? Lâm Linh không hiểu từ "thanh mai trúc mã", nhưng hắn hiểu rõ sát ý không hề che giấu của Ninh Khuyết. Vì vậy, cơ thể đang lạnh lẽo vì mất máu quá nhiều của hắn lại càng trở nên giá buốt hơn, dường như còn thê lương hơn cả gió tuyết ngoài trướng. - Ta không quen đe dọa người khác, vì trước đây ta hiếm khi có vốn liếng để đe dọa ai đó. Ninh Khuyết nói rất nghiêm túc: - Hơn nữa ta cũng không muốn đe dọa người khác, ta chỉ muốn biết một câu trả lời. Câu trả lời này cả ta và ngươi đều đã rõ, chỉ là ta muốn chính tai nghe nó thốt ra từ miệng ngươi. Trên khuôn mặt hốc hác khô héo của Lâm Linh lộ rõ sự đấu tranh, trong đôi mắt xám xịt dần tràn ra cảm xúc buông xuôi và hối lỗi. Ninh Khuyết quan sát kỹ lưỡng, rồi bình tĩnh bồi thêm một câu: - Ta lấy nhân cách của Phu Tử ra thề. Không biết qua bao lâu, những âm tiết khô khốc cuối cùng cũng chậm rãi thốt ra từ đôi môi nứt nẻ của vị đại niệm sư sắp chết. Ninh Khuyết cúi đầu, im lặng và tập trung lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi thêm một hai câu. Sau khi đã nghe được tất cả những gì muốn biết, hắn đứng dậy, nhìn người trung niên đang thoi thóp nhưng ánh mắt đã hiện lên chút thanh thản nhẹ nhõm sau nỗi hối lỗi, khẽ gật đầu chào. Sau đó, hắn rút thanh phác đao khỏi vỏ, chém xuống. Lưỡi đao lạnh lẽo cắt đứt cổ họng đối phương. Tất cả những cảm xúc phức tạp như hối lỗi, thanh thản, hay sợ hãi trong mắt vị đại niệm sư đều hóa thành sự bàng hoàng và tuyệt vọng xám xịt. Đôi mắt hắn trợn ngược thật lớn, dù hơi thở đã dứt cũng không thể nhắm lại. Bước ra ngoài trướng, Ninh Khuyết nhìn tên Đường quân đang đợi mình, nói: - Hắn không trụ lại được, thật là đáng tiếc. Đường quân này vốn là tai mắt của Thiên Xu Xử cài cắm vào biên quân, đã chứng kiến toàn bộ sự việc xảy ra hôm nay từ đầu đến cuối. Nghe câu nói này, hắn hoàn toàn không biết phải phản ứng ra sao, nhìn vệt máu còn sót lại trên lưỡi đao của Ninh Khuyết, chỉ đành im lặng. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị