Chương 48: Chuyện này, thật chẳng có ý nghĩa gì

Mạc Sơn Sơn liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt mờ mịt, thậm chí có thể cảm nhận được chút bối rối. Rõ ràng, dù nàng là cô nương Thư Si danh chấn thiên hạ, nhưng ở phương diện giao tiếp này quả thực không mấy sở trường. Ninh Khuyết nén cười, nhìn miếng thịt khô trong tay, bắt đầu bắt chuyện với nữ người Hoang kia. Tán gẫu là việc hắn cực kỳ giỏi. Từ nhỏ đã có thể sinh tồn trong môi trường hiểm ác như vậy, ngoài việc đủ tàn nhẫn, đủ quyết tuyệt, một khả năng quan trọng hơn chính là nịnh nọt lấy lòng. Chẳng phải thấy các đời tướng quân ở Vị Thành, chẳng phải thấy hoàng đế bệ hạ và Nhan Sắt đại sư, chẳng phải thấy vị sư tỷ giáo thụ bên song cửa đông đó sao, có ai mà không thích hắn? Thế là, nữ người Hoang đang cúi đầu xử lý da thú kia chẳng mất bao lâu đã bắt đầu trò chuyện rôm rả với hắn. Tuy rằng giọng điệu và từ ngữ có chút kỳ quái, nhưng khi cả hai bên cùng nói chậm lại thì việc giao tiếp không thành vấn đề. - Trong Nhiệt Hải có nhiều cá lắm, đủ loại cá. кyhuyen.comNữ người Hoang nhân vơ một nắm cỏ khô, lau sạch vết máu trên tay, dang rộng hai tay ra hiệu: - Nam nhân ta từng thấy một con cá dài thế này này. Nhưng mà nói đến ngon thì mỗi năm vào lễ Quang Minh, tộc trưởng sẽ phái dũng sĩ lặn xuống đáy biển để vớt Mẫu Đản Ngư, loại cá đó mới thật sự là ngon tuyệt vời. Ninh Khuyết đặt miếng thịt khô xuống bên cạnh, tò mò hỏi: - Mẫu Đản Ngư? - Ừ, vì trứng của nó rất to nên chúng ta gọi là Mẫu Đản Ngư. Nữ nhân vươn ngón tay ra, lại ra bộ minh họa một cách đầy khoa trương, sau đó lắc đầu nói:
кyhuyen.com - Từ khi xuống phương nam, cừu nuôi nhiều hơn trước, nhưng muốn ăn cá thì không còn thuận tiện như vậy nữa.
кyhuyen.comQua cuộc trò chuyện, Ninh Khuyết biết được vào mùa xuân, người Hoang từ vùng lạnh giá Nhiệt Hải kéo xuống phía Nam, chiếm lấy những cánh đồng cỏ rộng lớn của vương đình. Trước khi vào đông, họ đã tích trữ đủ lương thảo, đàn cừu cũng giữ lại được không ít. Nhưng có lẽ dựa theo truyền thống, bộ lạc vẫn phái người Hoang đi săn bắn khắp nơi. Gió lạnh kẹp theo những mảnh tuyết đập vào lều. Vì lớp sơn đặc biệt bôi bên ngoài mà tiếng động phát ra nghe rất trầm đục. Ninh Khuyết nhớ lại tình hình quan sát được trên đường đi, có chút không hiểu, hỏi: - Dù là săn bắn thì cũng không lý nào lại đến nơi hẻo lánh thế này. Cách xa đám đông bộ lạc quá, thế nào cũng không an toàn. Hắn từ nhỏ đã đi săn ở núi Mân Sơn, rất rõ những nguy hiểm tiềm ẩn khi đi săn xa bộ tộc. Nữ người Hoang đáp: - Đây là quy định trong bộ lạc. Vào mùa Đông Lễ, phải tự mình sinh sống suốt một mùa đông. Ninh Khuyết tò mò: - Đông Lễ là gì? Lời vừa dứt, chân mày hắn chợt nhướn lên. Mạc Sơn Sơn vốn vẫn im lặng ngồi bên cạnh cũng nhìn về phía cửa lều.
кyhuyen.com Tấm màn cửa dày nặng bị vén lên, một bóng dáng nhỏ bé lao vào, reo lên vui sướng: - Con về rồi đây! Đó là một cậu bé gầy nhỏ, trên vai vác một con lửng tuyết béo tròn, gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý và kiêu ngạo. Nhưng khi nhìn thấy Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn, cậu bé lập tức trở nên cảnh giác. - Là khách. Nữ người Hoang tiến lên đỡ lấy con mồi trên vai cậu bé, đầu ngón tay khẽ giật, cực kỳ thoăn thoắt bịt kín vết thương đang chảy máu của con lửng, cười vỗ vỗ đầu cậu bé. Ninh Khuyết nhìn cậu bé kia chắc chắn không quá mười hai tuổi, thầm nghĩ trong thời tiết khắc nghiệt thế này mà lại săn được một con lửng tuyết lớn như vậy, không khỏi đại cảm kinh ngạc. Ngay sau đó, hắn nhớ lại cuộc sống của chính mình ở Mân Sơn nhiều năm trước khi còn nhỏ hơn thế này, trong lòng bất giác dâng lên chút bồi hồi. - Đây là con trai ta. Nữ người Hoang nhìn thấy thần sắc kinh ngạc của hai người Trung Nguyên thì cười hả hê sảng khoái, nói: - Vừa nãy nói đến Đông Lễ, chính là lễ của nó đấy. Quy định của bộ lạc là vào mùa đông năm mười hai tuổi, cha mẹ sẽ đi cùng đứa trẻ vào núi săn bắn. Trước khi Nhiệt Hải phương bắc tan băng, nếu săn được nửa xe mồi thì đứa trẻ coi như trưởng thành. Nàng nhìn cậu bé với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng không giấu nổi sự dịu dàng trong mắt: - Năm sau nó sẽ trở thành chiến sĩ, rồi sẽ tự lập gia đình, cho nên Đông Lễ này là lần cuối cùng chúng ta ở bên cạnh nó. Người Hoang mười hai tuổi đã trưởng thành, phải trở thành chiến sĩ sao? Ninh Khuyết còn chưa thoát khỏi khiếp sợ này, nghe đến câu "tự lập gia đình" tiếp theo thì không khỏi vô cùng ngưỡng mộ nói: - Người Đường chúng ta thì không cách nào kết hôn sớm thế được. Nghe thấy hai chữ "người Đường", cậu bé người Hoang vốn đã cảnh giác bất an lập tức càng thêm căng thẳng. Theo bản năng, cậu muốn nấp sau lưng mẹ, nhưng nghĩ mình đang thực hiện Đông Lễ, sắp trở thành chiến sĩ bộ lạc, bèn gồng mình lấy dũng khí đứng chắn trước mặt mẹ, hung hăng trừng mắt nhìn Ninh Khuyết. Nữ người Hoang vỗ một chưởng thật mạnh vào sau gáy cậu bé, nghiêm giọng mắng: - Săn được con lửng béo thì có gì ghê gớm? Đông Lễ cần nửa xe mồi đấy! Nếu là loại xe đẩy nhỏ ở quê cũ thì còn đỡ, chứ ngươi không thấy cái xe mà tên Chi Sứ Hán đẩy tới mùa thu năm ngoái à? Xe của đám người Man đó to thế kia, muốn chất đầy nửa xe đâu có dễ dàng gì. Cậu bé người Hoang bị mẹ dùng gậy và lời đe dọa đuổi ra khỏi lều. Cậu đeo cây cung gỗ, một lần nữa bắt đầu hoạt động săn bắn gian khổ bắt buộc để trở thành một chiến sĩ người Hoang. Ninh Khuyết nghe nữ người Hoang phân tích về loại xe đẩy nhỏ ở quê cũ và xe lớn của người Man thì không nhịn được mà cười vui vẻ. Nữ nhân cúi đầu tiếp tục công việc của mình, dùng một khối gỗ phẳng liên tục ép lên tấm da lông dưới chân, thỉnh thoảng lại đưa cánh tay lau mồ hôi trên trán. Ninh Khuyết nhớ lại những con mồi bị tuyết vùi bên ngoài lều, thầm nghĩ công việc này thực sự vất vả, bèn hỏi: - Đại tỷ, còn cha của đứa trẻ đâu? - Mùa xuân đánh nhau với đám người Man chết rồi. Nữ người Hoang không hề ngẩng đầu lên, tông giọng chẳng có chút thay đổi nào, vẫn cứ bình phẳng, đè lưỡi và cứng nhắc như cũ. Cứ như thể đang kể một câu chuyện đã xảy ra từ rất lâu, chẳng liên quan gì đến mình, thậm chí sắp sửa lãng quên vậy. Bỗng nhiên nàng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Ninh Khuyết hỏi: - Các người... người Đường sẽ kéo đến đánh chúng ta sao? - Chắc là không đâu. Ninh Khuyết nhìn thần sắc trên mặt nữ nhân, nhấn mạnh giọng: - Chắc chắn là không. Đế quốc Đại Đường có phái đại quân ra tác chiến với người Hoang hay không, đó là quyết định của hoàng đế bệ hạ và các đại thần trong triều, hắn làm sao mà biết được. Nhưng dù có hay không, trước mặt người Hoang đương nhiên chỉ có thể nói là không, hơn nữa còn phải nói một cách chém đinh chặt sắt, thề thốt chắc nịch. Mạc Sơn Sơn không nói gì, chỉ lại liếc nhìn hắn một cái. Nữ người Hoang nghe câu trả lời của hắn thì ngẩn ra, hiếm hoi lộ ra một nụ cười, nói: - Vậy thì tốt. Mạc Sơn Sơn lặng lẽ nhìn nàng, bỗng nhiên lên tiếng hỏi: - Cho dù người Đường không đến, nhưng Trung Nguyên còn rất nhiều quốc gia khác, đặc biệt là thần điện, lẽ nào các ngươi không lo lắng? Nữ nhân hơi rướn người, dồn trọng lượng lên miếng gỗ, dùng sức ép mạnh xuống tấm da thú, lẩm bẩm đáp: - Chỉ cần người Đường không đến, thì có gì mà phải lo lắng? Bóng đêm buông xuống, phong tuyết ngoài lều đã dứt. Cậu bé người Hoang đã trở về, chỉ có điều lần này thần sắc trên mặt cậu có chút xấu hổ, vì hai tay trống trơn, trên vai cũng chẳng có gì. Nữ người Hoang nhân không nói gì, nhóm lửa nấu một nồi canh nóng, lại không biết từ đống tuyết nào lôi ra một chiếc đùi cừu hầm lên, bỏ thêm ít gia vị cay nồng. Bốn người im lặng ăn một bữa cơm. - Các ngươi chỉ có thể ở lại đây một đêm thôi. Nữ nhân thu lại con dao nhỏ dùng để lọc xương, nhìn Ninh Khuyết bổ sung: - Vì đó là quy định của Đông Lễ. Ninh Khuyết bày tỏ sự cảm kích, sau đó dẫn Mạc Sơn Sơn bước ra khỏi lều. Hai người đi về phía một sườn tuyết cách đó không xa. Lúc này bên ngoài tuyết tạnh gió lặng, mây đã tan đi. Trên vòm trời đen thẳm cao vời vợi điểm xuyết vô số tinh tú, ánh sao rắc xuống lớp tuyết trắng bao phủ trên bình nguyên và đồi núi, hắt lên một thứ ánh xanh u huyền. - Từ thành Trường An đến hoang nguyên, trên đường ta có nghe giáo tập của thư viện kể vài câu chuyện về người Hoang. Ninh Khuyết hít hà bầu không khí lạnh lẽo mà sảng khoái ngoài lều, nhìn hình bóng những tán cây khô ẩn hiện dưới ánh sao phía xa, nói: - Ngươi có biết tại sao hoang nguyên lại gọi là hoang nguyên không? Mạc Sơn Sơn vốn cư ngụ lâu ngày tại Đại Hà Quốc phương nam, đối với vùng cương vực này vô cùng xa lạ. Nghe hắn hỏi, nàng khẽ nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi đáp: - Chẳng lẽ không phải vì... vùng bình nguyên này rất hoang vắng sao? - Đồng cỏ xanh rì nối tiếp nhau bất tận, những hồ nước xinh đẹp đủ loại, rừng rậm xanh tươi trong dãy Thiên Khí hùng vĩ, vô số thú hoang sinh sống nơi đây... Nơi này làm sao có thể coi là hoang vắng? Ninh Khuyết nhìn gò má nàng, mỉm cười nói: - Hoang nguyên vốn không hề 'hoang'. Sở dĩ lưu truyền cái tên hoang nguyên là vì vùng bình nguyên tươi đẹp này thuộc về người Hoang. Mạc Sơn Sơn nhìn vào mắt hắn, hỏi: - Ngươi muốn nói điều gì? - Không có gì. Ninh Khuyết đáp: - Vừa nãy trong lều, ngươi nhìn ta mấy lần, lúc đó ngươi định nói gì? Mạc Sơn Sơn nhìn hắn, nghiêm túc nói: - Ta muốn nhắc nhở ngươi, những người này là người Hoang, là kẻ thù của chúng ta. Ngươi thám thính quân tình, cố ý giao hảo với đối phương cũng được, nhưng hãy cẩn thận đừng quên lập trường của mình. Ninh Khuyết cười rộ lên, khựng lại một chút rồi nhìn nàng nói: - Ta nên đứng trên lập trường như thế nào đây? Mạc Sơn Sơn mặt không cảm xúc đáp: - Dư nghiệt Ma Tông đương nhiên là kẻ thù. Ninh Khuyết nhìn nàng, khó hiểu hỏi: - Ta luôn muốn biết, tại sao Ma Tông lại là kẻ thù? Không đợi Mạc Sơn Sơn trả lời, hắn nói tiếp: - Ta nghĩ tới nghĩ lui, Ma Tông chẳng qua cũng chỉ là phương pháp tu hành khác với Hạo Thiên đạo môn, cùng lắm chỉ tính là một nhánh của thần điện, sao bỗng chốc lại trở thành hiện thân của tà ác? Mạc Sơn Sơn cau mày im lặng, nhìn chằm chằm vào mắt hắn như thể nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng kỳ quái. Ánh mắt nàng mang theo vẻ bi thương và đồng cảm, nàng nói: - Sau này đừng để người khác nghe thấy ngươi nói như vậy, cũng đừng... để ta nghe thấy. Ninh Khuyết nhận ra thần sắc của thiếu nữ không giống như đang đùa giỡn, không khỏi hơi ngẩn ra. Hồi lâu sau, hắn dùng đế giày giẫm một cành cây khô lún sâu vào trong tuyết, bình thản nói: - Những năm trước ngươi tĩnh tu bên hồ Mặc Trì, chưa trải nhiều. Giờ đây thấy biết bao điều xấu xa, thấy cả biểu hiện của người thần điện trên đồng cỏ, lẽ nào ngươi vẫn giữ lòng sùng kính đối với thần điện sao? Mạc Sơn Sơn ngước nhìn ngàn sao trên vòm trời đêm, chớp chớp mắt. Ánh mắt nàng khó khăn định tiêu cự nên có chút mông lung, lộ vẻ mờ mịt. Một lúc lâu sau, nàng khẽ nói: - Dẫu không kính thần điện, thì chung quy vẫn phải kính Hạo Thiên. Ninh Khuyết nhìn theo tầm mắt nàng, lắc đầu nói: - Kính sợ mấy chuyện này, thật chẳng có ý nghĩa gì. Mạc Sơn Sơn quay đầu nhìn hắn, vô cùng nghiêm túc nói: - Nhưng Ma Tông làm ác là sự thật. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị