- Không hành.
- Không cho giấm.
- Cho thêm nhiều mì chút.
Người cuối cùng đưa ra yêu cầu rõ ràng là Trần Bì Bì. Sau đó hắn nhìn vào bàn cờ đã được phục nguyên như cũ, đôi lông mày rậm như sâu róm nhướng lên, khuôn mặt đầy vẻ chán nản và hổ thẹn. Hắn thậm chí quên mất mình đang ở trong một hoàn cảnh cực kỳ đáng sợ, thầm nghĩ tiểu thị nữ này chỉ nhìn một cái đã nhớ được vị trí của tất cả quân cờ, mình còn tư cách gì mà kiêu ngạo về cái đầu của mình trước mặt nàng, còn mặt mũi nào mà xưng là thiên tài?
Lão nhân Vệ Quang Minh nhìn Nhan Sắt đại sư, mỉm cười nói:
kyhuyen.com- Nữ đồ của ta rất ưu tú.
Nhan Sắt đại sư nhìn theo bóng dáng gầy nhỏ đang biến mất ở hậu viện, bùi ngùi nói:
- Quả thực rất đáng nể.
Sự ưu tú và đáng nể mà hai lão nhân nói tới không liên quan quá nhiều đến trí não khiến Trần Bì Bì chấn kinh, mà là nói về một loại khí chất mà chỉ những người ở cảnh giới như họ mới có thể cảm thụ được —— loại khí chất độc đáo vì tuyệt đối trong suốt nên nhìn qua có vẻ khờ khạo, nhưng thực tế lại có thể phản chiếu thế giới một cách chính xác và rõ ràng.
Nhan Sắt đại sư thu hồi tầm mắt, nhìn lão nhân nói:
- Chúng ta đều già rồi, dù không đánh sống đánh chết thì cũng đã cận kề sinh tử. Chung quy đây là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt, vậy thì ăn bát mì đi.
kyhuyen.com
Bát mì trứng ốp la thơm phức được bưng lên. Một bát không giấm, một bát không hành, và một bát mì sợi đầy tràn quá cả vành bát.
kyhuyen.comĂn mì xong, hai lão nhân im lặng đánh nốt ván cờ tàn, không đếm quân, nên cũng không biết ai thắng ai thua.
Sau đó họ từ chối phần thưởng "ăn thêm bát mì rồi đánh thêm ván nữa" của Tang Tang, bắt đầu hồi tưởng chuyện xưa.
Tang Tang pha lại ba bát trà mới, rồi cùng Trần Bì Bì mỗi người bưng một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi nghe chuyện như học sinh.
Nhan Sắt và Vệ Quang Minh là thế hệ sống lâu nhất trong Hạo Thiên Đạo Môn hiện nay. Tuy mười bốn năm qua một người vui đùa nhân gian, một người bị giam cầm tại U Các sau Đào Sơn, nhưng so với thời gian họ quen biết nhau, mười bốn năm chung quy vẫn quá ngắn. Vì vậy chuyện xưa rất dài, những ký ức chung vô cùng phong phú.
Từ lúc còn là tiểu đạo sĩ, đến chuyện tới Thiên Dụ Viện quậy phá, rồi cùng đến Tri Thủ Quan nhận chức đại thần quan, hai lão nhân lải nhải nửa ngày vẫn chưa nói hết.
Đương nhiên phần lớn thời gian đều là Nhan Sắt đại sư có chút lắm lời đang nói, Quang Minh Đại Thần Quan chỉ bình thản mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng vào những thời điểm nhất định để tránh hai hậu bối hiểu lầm mới chen miệng phân trần vài câu. Ví dụ như năm đó râu của viện trưởng Thiên Dụ Viện là do chưởng giáo đại nhân hiện nay đốt, chứ không phải lão dùng thần thuật đốt; hay như trên đường đến Tri Thủ Quan, lão không phải vì căng thẳng mà tiêu chảy, mà là bị Nhan Sắt lén thi triển một đạo hàn phù.
Những tiểu đạo đồng nghịch ngợm năm nào nay đã trở thành những đại nhân vật của thế gian. Người từng nghịch ngợm đốt râu viện trưởng nay đã là chưởng giáo Thần điện uy nghiêm không ai dám nhìn thẳng. Người này thành Nhan Sắt đại sư, người kia thành Quang Minh Thần Tọa. Thế nhưng chỉ cần đã từng có những năm tháng đó, ai có thể nhịn được mà không thỉnh thoảng hồi tưởng lại đôi chút?
Những ký ức này rất ấm áp, mang theo hương vị hoài cổ của buổi hoàng hôn đặc hữu.
Quang Minh Đại Thần Quan nhìn ánh hoàng hôn ấm áp ngoài Lão Bút Trai, lúc này mới nhận ra không biết từ bao giờ, thời gian trôi theo những ký ức này thật nhanh, đã đến lúc hoàng hôn thực sự.
kyhuyen.com
Ngoài Lão Bút Trai lúc hoàng hôn một mảnh yên tĩnh, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào trong ngõ Lâm bốn mươi bảy.
Lão nhân mỉm cười nhìn ra ngoài cửa, không nói gì.
- Hồi đó chúng ta còn nhỏ, nghịch ngợm phá phách không chịu nổi, nhưng ngươi luôn là đứa thông minh nhất và cũng thật thà nhất.
Nhan Sắt đại sư nhìn lão nói
- Vừa rồi qua lời nhắc nhở của ngươi, ta mới nhận ra nha đầu Tang Tang này quả thực rất giống ngươi năm đó, từ trong ra ngoài đều là một mảnh trong suốt, không thấy bất kỳ tạp chất nào.
Lão nhân nhìn Tang Tang trên chiếc ghế đẩu nhỏ với vẻ trìu mến, nói:
- Ta không bằng nó.
Nhan Sắt đại sư cảm khái:
- Người có thể ngồi lên Quang Minh Thần Tọa đều bắt buộc phải trong suốt như thế sao? Như vậy mới có thể tiếp cận bản chất của Hạo Thiên hơn chúng ta? Nhưng trong suốt đại diện cho điều gì? Có thể phản chiếu dáng vẻ nguyên thủy của thế giới? Nếu thế giới là màu đen, các ngươi cũng sẽ là màu đen? Cho nên mới có nhiều Quang Minh Thần Tọa cuối cùng đi vào lầm đường lạc lối như vậy?
Lão nhân lắc đầu mỉm cười:
- Trong suốt chính là không màu sắc, màu đen lại là không màu sắc mà còn không có hào quang. Mà ngươi và ta đang ở trong thế giới Hạo Thiên tràn đầy hào quang này, trong suốt chính là quang minh, chính là kẻ thù của bóng tối.
Nghe thấy năm chữ "kẻ thù của bóng tối", Nhan Sắt đại sư rơi vào sự im lặng kéo dài. Rất lâu sau lão mới chậm rãi ngẩng đầu, thần tình nghiêm túc nhìn đối phương nói:
- Ngươi còn nhớ Liên Sinh không?
Lão nhân hơi ngẩn ra, nhíu mày:
- Làm sao có thể không nhớ?
Nhan Sắt hỏi:
- Hắn là quang minh hay bóng tối?
Lão nhân lắc đầu nói:
- Năm đó hắn ngồi trên Tài Quyết Thần Tọa, ta ngồi trên Quang Minh Thần Tọa, mắt ta nhìn thấy tòa thần tọa bằng mực ngọc kia rỉ ra máu bẩn, liền bắt đầu nghi ngờ hắn. Chỉ là trước khi ta vạch trần hắn, hắn đã thấu triệt mệnh số mà rời khỏi Đào Sơn trước, cuối cùng chết dưới kiếm của Kha tiên sinh. Thần điện tuyệt khẩu không nhắc đến chuyện này, không nhắc đến người này, chỉ vì kiêng dè thanh danh và danh tiếng của Hạo Thiên Đạo Môn. Nhưng theo ta thấy, Liên Sinh Tam Thập Nhị, dù có rực rỡ lóa mắt, thanh khiết như ngọc thế nào, cũng chẳng qua là những cánh hoa bùn nhơ được tô điểm thêm chút phấn sáp mà thôi.
Nhan Sắt đại sư nhìn chằm chằm vào mắt lão, trầm giọng nói:
- Sau khi Ma Tông bị tiêu diệt, thần điện đã chiêu an không ít cường giả Ma Tông. Nếu nói quang minh không cho bóng đêm bất kỳ cơ hội nào, ngươi giải thích chuyện này thế nào? Nếu nói những vụ án máu năm xưa là thủ đoạn bất đắc dĩ của ngươi để hủy diệt cái bóng của đêm tối, vậy còn cái bóng hiện tại của thần điện thì sao?
Lão nhân nói:
- Không giống nhau, cái bóng của đêm tối đó là Minh Vương Chi Tử.
Nhan Sắt đại sư vô cùng giận dữ vỗ mạnh xuống mặt bàn:
- Sao ngươi lại cố chấp như vậy? Minh Giới chỉ là một truyền thuyết, chưa bao giờ xuất hiện! Năm đó ngươi mượn lệnh chưởng giáo gây ra sóng gió máu tanh khắp thành Trường An, cuối cùng cũng có tìm thấy Minh Vương Chi Tử nào đâu, sao đến tận hôm nay ngươi vẫn hoang đường như thế!
Lão nhân nói:
- Thực tế năm đó bất kể là quan chủ hay chưởng giáo đều đã tin vào những gì mắt ta nhìn thấy.
Nhan Sắt nhìn chằm chằm lão, lạnh giọng:
- Nhưng kết quả là ngươi bị nhốt vào U Các!
Lão nhân bình thản nhìn lại ánh mắt lão:
-Ta là ánh sáng của thế gian, kẻ theo ta sẽ không đi trong bóng tối, nhất định sẽ có được ánh sáng của sinh mệnh. Kẻ nghi ngờ ta sẽ đi trong bóng tối, không được giải thoát.
Nhan Sắt đại sư thấy lão cứng đầu không nghe, tức giận phất đạo bào, nghiêm giọng quát:
- Vậy ngươi nói cho ta biết cái bóng của đêm tối mà ngươi nhìn thấy rốt cuộc ở đâu! Minh Vương Chi Tử rốt cuộc ở đâu! Ngươi đến Trường An rốt cuộc muốn giết ai!
Lão nhân khẽ nói:
- Ta cũng không biết.
Nghe câu trả lời này, Nhan Sắt đại sư sững sờ, khuôn mặt hiện lên nụ cười cay đắng. Lão nhìn lão nhân, giọng run run bi thương:
- Chỉ vì một Minh Vương Chi Tử mà ngay cả chính ngươi cũng không biết là ai, không biết có thực sự tồn tại hay không, mà vị Quang Minh Đại Thần Quan trong suốt như lưu ly, chân thành rực rỡ như ngọn minh đăng năm nào lại không tiếc biến thành một đại ma đầu đôi tay nhuốm máu, cam nguyện bị nhốt trong U Các mười bốn năm, khiến bao nhiêu người đau lòng. Ngươi chẳng lẽ không hối hận chút nào sao?
Lão nhân im lặng rất lâu, trên gò má già nua thỉnh thoảng thoáng qua một tia hoang mang sau khi tự vấn, rồi những hoang mang đó cực kỳ nhanh chóng chuyển hóa thành sự kiên định bình thản:
- Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, ta biết hắn tồn tại.
Nhan Sắt đại sư nhíu mày nhìn lão:
- Vậy hắn rốt cuộc là ai?
Lão nhân nhìn bóng đêm sâu thẳm đang dần bao trùm Lão Bút Trai, bình thản nói:
- Đã là Minh Vương Chi Tử, tự nhiên ẩn giấu cực sâu, thậm chí có khả năng đến tận hôm nay hắn cũng không biết thân phận thực sự của mình. Ngươi hỏi ta hắn rốt cuộc là ai, bây giờ ta không đưa ra được câu trả lời cho ngươi, nhưng năm đó ta đã có thể nhìn thấy hắn ở trong thành Trường An, thì hắn nhất định tồn tại. Bất kể hắn trốn thoát từ phủ tướng quân, hay may mắn sống sót trong đống xác chết ở ngôi làng biên giới Yến Quốc, hắn chính là hắn.
Bỗng nhiên lão nhân nhíu mày lại, nhìn về phía Tang Tang hỏi:
- Sao vậy?
Khuôn mặt nhỏ hơi ngăm đen của Tang Tang lúc này trở nên có chút tái nhợt, hai bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo, nhưng thần tình vẫn coi là bình tĩnh. Nghe hỏi, nàng nói khẽ:
- Không biết sao ta thấy hơi mệt.
Lão nhân xót xa nói:
- Vậy mau đi ngủ đi.
Tang Tang quay đầu nhìn về phía Nhan Sắt đại sư, mím môi không nói lời nào.
Nhan Sắt đại sư thở dài:
- Nếu đồ đệ ta mà biết ta để ngươi nghỉ ngơi không tốt, chắc chắn nó sẽ không tha cho ta đâu. Yên tâm đi ngủ đi, hai lão già chúng ta sẽ không thừa lúc ngươi ngủ mà làm gì đâu, nhất định sẽ gọi ngươi dậy.
Lão nhân nhìn về phía Trần Bì Bì nói:
- Trời đã tối rồi, người ngươi đợi đã đến rồi, đi đi.
Trần Bì Bì lau đi mồ hôi trên trán dường như vĩnh viễn không chịu ngừng của ngày hôm nay, cực kỳ cung kính hành lễ với hai vị lão nhân, rồi đẩy cửa bước ra khỏi Lão Bút Trai.
...
Cành thông hun thịt lợn muối ở hậu viện vẫn đang bốc khói. Vì có một lúc quên không ra trông chừng nên khói hơi to, đại khái vì lý do này mà mắt Tang Tang bị hun đến hơi đỏ lên.
Nàng lẳng lặng rửa mặt rửa chân, leo lên giường sưởi phía Bắc chui vào trong chăn lạnh lẽo. Nàng mở mắt nhìn ánh sao nhàn nhạt ngoài cửa sổ, nghĩ thầm nếu lúc này Ninh Khuyết cũng đang nhìn ánh sao giống mình, có lẽ lại bắt đầu nói nhảm rồi.
Vì tiết kiệm, mặt giường sưởi hơi lành lạnh. Thành Trường An năm nay lạnh hơn năm ngoái, nàng nằm một lúc lâu vẫn chưa thấy ấm, không nhịn được đưa bàn tay nhỏ lên gần môi hà hai hơi nóng.
Ánh sao chiếu vào lòng bàn tay, trên đó toàn là vết máu do móng tay bấm vào.
Vừa rồi nghe lão sư nói đến phủ tướng quân và ngôi làng biên giới Yến Quốc, trong lòng Tang Tang nảy sinh một nỗi sợ hãi cực lớn. Nếu không dùng đau đớn để cưỡng ép bình ổn tâm thần, có lẽ lúc đó cơ thể nàng đã không nhịn được mà run rẩy.
Nàng chưa từng nghe Ninh Khuyết kể về chuyện ở phủ tướng quân, nhưng nàng biết, chỉ là không hỏi. Ninh Khuyết giết ngự sử Trương Di Kỳ, giết tên thợ rèn kia, nàng cũng biết, thậm chí còn viết một bài thơ nhỏ không ra làm sao cả, nhưng nàng vẫn không hỏi.
Ninh Khuyết không muốn nói, nên nàng không hỏi. Nhưng đúng như lời Ninh Khuyết nói, nàng không ngu chỉ là hơi ngốc, và vào lúc cần thông minh thì nàng thông minh hơn bất cứ ai, cho nên Tang Tang cái gì cũng biết.
- Minh Vương Chi Tử... nghe có vẻ là một thứ gì đó rất đáng sợ.
Khuôn mặt nhỏ của Tang Tang áp vào chiếc gối lạnh lẽo khẽ cọ cọ, nhìn ánh sao mùa đông rơi trước cửa sổ, lầm bầm tự nói một mình:
- Nhưng đã sống cùng ngươi bao nhiêu năm như vậy rồi, vẫn chỉ có thể cùng nhau lén lút sống tiếp thôi.
----------oOo----------