Chương 126: Tham gia tạm thời 2

Cả đại sảnh im lặng trong đúng hai giây. Rồi— “Khụ—khụ khụ!!” An-sol phun hết ngụm nước còn lại ra bàn, ho sặc sụa như vừa nuốt nhầm bột ớt. An-hyun đứng đờ người, miệng há ra mà không phát ra nổi âm thanh nào. Cái giếng thì đông cứng hẳn, mắt mở to, tay vẫn cầm thìa súp giữa không trung. “… Nữ hoàng… gì cơ?” An-hyun hỏi lại, giọng vỡ ra. Yeon-ju nghiêng đầu, nụ cười vẫn nguyên vẹn, như thể vừa tự giới thiệu mình là chủ quán bánh. “Bóng tối.” Cô nói thêm, rất lịch sự. ḳyhuyen“Không phải hoàng hậu đâu, đừng lo.” Không khí càng kỳ quặc hơn. Shin Yong là người đầu tiên phản ứng lại theo đúng nghĩa “người lớn”. “… Tôi hiểu rồi.” Anh chỉnh lại kính, gật đầu chậm rãi. “Vậy ra đó là lý do tối qua tôi có cảm giác áp lực tinh thần không rõ nguyên nhân.” Hayeon thì không nói gì. Cô chỉ đặt thìa xuống, ngẩng lên nhìn Yeon-ju. Ánh mắt ấy không phải thù địch, nhưng cũng không hề thân thiện—một ánh nhìn đánh giá thuần túy của pháp sư từng trải. Yeon-ju cảm nhận được ngay. “Ồ?” Cô quay sang Hayeon. “Cô là người niệm chú tối qua nhỉ.”
ḳyhuyen“… Đúng.” Hayeon đáp gọn. “Và tôi cũng là người đầu tiên sẵn sàng làm lại nếu cần.” Hai người nhìn nhau vài giây. Không có sát khí. Chỉ có hai hệ giá trị đang thử chạm nhau. Tôi gõ nhẹ thìa xuống bát. “Ăn sáng trước đã.” Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để cắt ngang. “Chúng ta không giải quyết chuyện nội bộ khi bụng đói.” Yeon-ju bật cười, quay lại bàn.
ḳyhuyen“Nghe lời thủ lĩnh ghê chưa.” Cô nói như trêu, nhưng vẫn ngồi xuống ngay. Bữa sáng trôi qua trong trạng thái kỳ lạ. Không ai nói nhiều, nhưng mọi người đều đang quan sát. Yeon-ju không làm gì quá đáng. Không trêu đùa quá trớn. Không thử thăm dò thông tin. Cô chỉ ăn, uống trà, và thỉnh thoảng nhìn từng người—như đang ghi nhớ nhịp thở của một đội hình mới. Đến khi bát cuối cùng được dọn đi, tôi mới đứng dậy. “Được rồi.” “Giờ tôi nói rõ.” Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. “Trong ba tuần tới, Ko Yeon-ju sẽ đi cùng đoàn caravan của chúng ta.” “Không phải thành viên chính thức.” “Không có quyền ra lệnh.” “Không toàn quyền tiếp cận thông tin.” Yeon-ju chống cằm, gật đầu. “Nghe rất giống bị quản thúc.” “Gần đúng.” Tôi đáp. “Đổi lại, cô được bảo đảm an toàn, tài nguyên, và quyền rút lui nếu muốn.” An-hyun giơ tay theo phản xạ. “… Anh ơi.” “Thế nếu chị ấy phản bội thì sao?” Yeon-ju nhìn cậu, mỉm cười rất hiền. “Nhóc này hỏi thẳng ghê.” Tôi trả lời thay. “Thì tôi giết.” Không khí lạnh hẳn đi. Nhưng không ai phản đối. Yeon-ju cũng không. “… Thật lòng.” Cô nói khẽ. “Nghe vậy tôi lại yên tâm hơn.” Cuối cùng, tôi quay sang Hayeon. “Cô có ý kiến gì không?” Hayeon suy nghĩ vài giây. “… Không.” “Nhưng tôi muốn một điều kiện.” “Tôi nghe.” “Nếu cô ấy đi cùng đoàn trong nhiệm vụ nguy hiểm…” “… Tôi muốn được đứng cùng tuyến phòng thủ.” Yeon-ju nheo mắt. “Ồ?” “Cô muốn xem tôi chiến đấu?” “Không.” Hayeon đáp. “Tôi muốn xem cô bảo vệ.” Hai người nhìn nhau lần nữa. Lần này, Yeon-ju bật cười thật. “Thú vị thật.” “Được thôi.” Tôi khép lại. “Vậy quyết định thế.” “Ăn xong nghỉ ngơi.” “Trưa nay chúng ta rời Mule.” Và lần đầu tiên kể từ khi vào quán trọ— Đoàn caravan thực sự có thêm một nhân tố mới. Không phải đồng minh. Không phải kẻ thù. Mà là một biến số đang được quan sát.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị