“Nằm mơ?” Tôi ngừng lại một chút, nhìn về phía Tam thúc, tưởng rằng ông đang nói đùa.
Nhưng sắc mặt Tam thúc không hề có chút biểu cảm đùa giỡn nào, ông gật đầu nói: “Đúng vậy, giấc mơ này thật đáng sợ, ấn tượng rất sâu sắc. Có một đoạn thời gian ta cứ liên tục nằm mơ thấy nó, sợ đến mức không dám ngủ. Ba con còn tưởng rằng ta nghĩ chuyện Tây Sa quá nhiều, lão niên hay lẩm cẩm. Sau này còn ép ta đi bệnh viện khám bệnh, con còn nhớ không?”
Việc này thì tôi nhớ, vì thế gật đầu. Đó là chuyện năm sáu năm trước, lúc ấy Tam thúc gầy trông thấy rõ, lại không có ai chăm sóc, một trung niên nhân ở nơi đó bất ổn, ba tôi sợ ông tự làm hại chính mình nên ép đi bệnh viện. Bác sĩ khám xong nói Tam thúc có thể bị trầm cảm nhẹ, kê đơn thuốc ngủ, sau đó mọi chuyện cũng qua đi. Lúc ấy tôi đang học cấp ba, chỉ nghe loáng thoáng, người trong nhà cũng không nói nhiều với tôi. Không ngờ lúc ấy ông phiền muộn chính là chuyện Tây Sa.
Tam thúc tiếp tục: “Giấc mơ này về sau dần dần không còn nữa, bây giờ cũng mơ hồ không rõ lắm. Ta chỉ nhớ mình mơ thấy mình lại trở về cổ mộ kia, con mẹ nó, thấy đám người kia đang vẫy tay với ta. Ta đi qua, sau đó liền thấy phía trước xuất hiện một đường hầm, bên trong có tiếng nói chuyện lộn xộn, thanh âm rất quái dị, linh hoạt kỳ ảo, giống như vang bên tai, lại giống như ở nơi rất xa, nghe không rõ ràng lắm. Ta liền kêu vài tiếng, rồi tiến lên, đi tới đi tới, đột nhiên liền thấy mấy người kia đều ngồi xổm trước mặt đất, nhìn xuống dưới mặt đất cười ngây ngô. Cảnh tượng quá quỷ dị, ta vừa tới gần, đám người này từng người từng người ngã xuống đất. Ta định tiến lên đỡ, vừa đỡ liền phát hiện đám người này giống như… ta liền tỉnh thẳng cẳng.”
Cảnh tượng Tam thúc miêu tả hiện lên trong đầu tôi, đặc biệt là cảnh cuối cùng, quả thực có chút giống với cảnh cuối cùng mà Buồn Chai Dầu kể lại. Nhưng tôi vẫn chưa muốn tin, hai người này lại có liên hệ, bởi vì Buồn Chai Dầu nói chính là trải nghiệm chân thật của bản thân, mà trải nghiệm chân thật sao có thể biến thành giấc mơ của Tam thúc được.
Việc này không thể tưởng tượng nổi, bất quá nghĩ lại, có lẽ cũng chỉ là một sự trùng hợp mà thôi. Tam thúc cũng vừa mới ý thức được, lúc này cũng không thể nghĩ lại, đành tạm thời gác sang một bên.
Sau chuyện đó, Tam thúc nói rất ngắn gọn. Sau khi ra khỏi huyệt mộ dưới đáy biển, ông bắt đầu điều tra chuyện này. Bởi vì ở giải liên hoàn biết được kế hoạch của Cừu Đức Khảo, nên ông đặt mấu chốt tháo gỡ câu đố lên người điều tra người này, đồng thời tìm kiếm tung tích của những người mất tích. Về sau ông có vài lần tiếp xúc với Cừu Đức Khảo, nhưng Cừu Đức Khảo trước sau không tiết lộ cho ông chút tin tức nào, cho đến khi thất bại ở Vương Cung Lỗ Thất Tinh.
Lúc ấy ông phát hiện chỗ quân của mình bị diệt, thế nhưng có một đám người của Tam thúc lại toàn thân lui về, không chịu tổn thất lớn nào. Hắn bắt đầu ý thức được có lẽ phương pháp của mình căn bản là sai lầm. Vì thế hắn gặp mặt Cừu Đức Khảo, hai người có một lần đàm luận dài, về chuyện giải liên hoàn, Tam thúc chính là lúc ấy biết đến.
Nhưng Tam thúc xác thực là người điều tra tinh anh, ông và Cừu Đức Khảo ước định hợp tác, lại lần nữa tiến vào huyệt mộ dưới đáy biển, là vì bắt được con chuột di lưu trong mộ thất camera, hoặc là một lần nữa chụp lại bích họa nơi đó. Nhưng như ý nghĩ của Cừu Đức Khảo năm đó khi phản bội gia gia ở Trường Sa, Tam thúc cũng chỉ là lợi dụng tài nguyên của Cừu Đức Khảo. Ông đã biết mục đích của Cừu Đức Khảo, ông tiến vào cổ mộ, bỏ lại những người đi cùng, chụp lại bích họa, lợi dụng những tin tức này, ông biết được mục tiêu kế tiếp của bọn họ chính là Vân Đỉnh Thiên Cung, vì thế liền bắt đầu đấu tranh với họ.
kyhuyen.ⓒom. Mà về sau A Ninh bọn họ đến tìm tôi, kỳ thật chỉ cần tôi nghĩ lại liền khẳng định có thể phát hiện căn bản không có khả năng là ông làm các nàng đến, với trình độ của tôi, nếu làm hậu bị cho ông khẳng định là một con đường chết, ông làm sao có thể hại tôi. Tôi bị A Ninh lừa.
Tam thúc nói, lúc ấy ông gạt tôi, không muốn nói cho tôi nhiều chuyện như vậy nguyên nhân, chính là sợ tôi liên lụy đến chuyện này. Đáng tiếc ở Vương Cung Lỗ, Cừu Đức Khảo khẳng định rất hiểu biết, vì thế về sau, mấy người hoạt động ở Vương Cung Lỗ ông đều liên hệ qua, tôi là bị lừa tới, mập mạp là mua tới, tiểu ca kia có lẽ cũng là sau khi biết chuyện này, mới quyết định trà trộn vào đội ngũ của các người.
Chuyện về sau, tôi rất rõ ràng. Sau khi ông lấy được bích họa, vì đến Vân Đỉnh Thiên Cung sớm hơn A Ninh bọn họ một bước, liền trực tiếp xuất phát. Nhưng một đảo lớn như vậy đấu tranh luôn khiến người ta chột dạ, đồng thời ông biết A Ninh tìm chuyện của tôi, liền để lại lời nhắn cho tôi, tổ chức chịu đựng làm chúng ta có thể đi hỗ trợ. Mà đám người Trần Bì A Tứ kia, hiển nhiên là Sở ca tiết lộ tin tức, ngạnh cắm vào tới.
Tam thúc nói tới đây lắc đầu: “Hợp tác nhiều năm như vậy, vừa thấy sinh ý của mình không được, lập tức đầu phục Trần Bì A Tứ, con mẹ nó, đây không phải là đồ vật. Hiện tại ngồi tù, cũng là báo ứng.”
Cừu Đức Khảo phản bội gia gia, Tam thúc phản bội Cừu Đức Khảo, Sở ca phản bội Tam thúc, sau đó A Ninh phản bội chúng ta. Người, thật là một động vật đáng sợ.
《 Xà Chiểu Quỷ Thành Thượng 》 kết thúc.