Trộm mộ bút ký - Xà chiểu quỷ thành - Chương 40
Tôi xuống xe thanh toán tiền, đứng trước cửa nhìn biển số nhà mơ hồ không rõ ràng, phát hiện tờ giấy địa chỉ kia quả thực là nơi này. Trong lòng bỗng thấy rờn rợn. Tôi thầm nghĩ, chẳng phải đây chính là loại nhà hoang không người ở mà chúng tôi thường hay đi thám hiểm hồi còn nhỏ sao? Tại sao lại có người bảo tôi đến một nơi như thế này? Hơn nữa bên trong còn có người ở?
Người lái xe vẫn còn đếm tiền lẻ trả lại, tôi quay đầu hỏi ông ta, nơi này rốt cuộc là ở của ai?
Ông ta lắc đầu, nói cũng không rõ lắm, chỉ biết cái viện điều dưỡng này được xây dựng từ những năm bảy mươi, lúc đó Nhĩ Mộc là một thành phố quân sự, quan quân rất nhiều, lãnh đạo quốc gia thường xuyên đến thị sát, viện điều dưỡng này là nơi dành cho các lãnh đạo lúc bấy giờ. Đến giữa thập niên tám mươi, viện điều dưỡng bị giải thể, nơi này được chuyển thành rạp hát, cho nên ông ta cũng đã từng đến đây. Hồi đó Hà Đông Hà Tây chỉ có vài khu vực như thế này, tôi coi như gặp may gặp được ông ta, nếu là một người đánh xe ba gác từ phương bắc xuống, e rằng tôi cũng chẳng thể tìm thấy nơi này.
Tôi nghe mà nửa tin nửa ngờ. Sau khi người lái xe đi rồi, cả con phố chỉ còn lại một mình tôi. Tôi nhìn trái nhìn phải, một mảnh tối đen như mực, chỉ có đống lâu trước cửa có một ngọn đèn đường leo lét, trong lòng hơi run sợ, nhưng nghĩ lại mình còn từng xuống mộ cổ nửa đêm, sợ gì một căn nhà cũ nát này, liền đẩy cửa chính ra.
Bên ngoài có tường vây, cửa chính là loại cửa gỗ đỏ bản hình vòm, không có then, đẩy vài cái mới phát hiện sau cửa có xích sắt khóa chặt. Cửa không mở được, nhưng chút chướng ngại này đâu có làm khó được tôi, tôi nhìn quanh, đi đến dưới cột đèn, trèo lên vài cái rồi lật qua tường. Đây là thủ đoạn gây sự hồi còn nhỏ, xem ra vẫn chưa quên.
Bên trong viện toàn cỏ dại, nhảy xuống đất có thể thấy bên dưới lót gạch xanh, nhưng khe hở đều mọc đầy cỏ. Trong viện còn có nửa gốc cây đã chết, dựa vào bên tường.
Đi đến trước mặt tiểu lâu, tôi châm bật lửa chiếu sáng, mới thấy rõ nó rách nát thế nào. Đó là cửa sổ chạm trổ hoa văn, nhưng đều đã sụp xuống, khắp nơi là mạng nhện giăng tứ tung, cửa chính dùng xích sắt khóa lại, trên đó dán giấy niêm phong.
Tôi kéo ra một tấm cửa sổ, thận trọng chui vào. Bên trong lót gạch xanh, một lớp bụi bẩn dày đặc. Sau cửa chính là một đại sảnh, trống trơn không có gì. Tôi cầm bật lửa chiếu cao, cẩn thận quan sát bốn phía, bỗng thấy quen thuộc, lại tưởng tượng khiến mồ hôi lạnh tuôn rơi.
kyhuyen.ⓒom. Đại sảnh này, chính là nơi A Ninh bò trên mặt đất trong đoạn băng ghi hình.
Tôi tự nhủ, đã đến đúng địa điểm. Tôi đứng ở vị trí trong băng ghi hình, nhìn từ góc độ máy quay, những viên gạch xanh, những ô cửa sổ chạm trổ, góc độ giống hệt như đúc, tôi càng lúc càng khẳng định suy đoán của mình. Một cảm giác vừa sợ hãi vừa kích động đồng thời dâng lên trong lòng.
Tiếp tục đi sâu vào trong, bên trái đại sảnh có một cầu thang gỗ xoắn ốc, đơn sơ nhưng ít ra cũng xoắn ốc, dẫn lên lầu hai. Tôi rón rén bước qua, nhìn lên lầu, chỉ thấy tối đen như mực, không có ánh sáng.
Tôi móc chìa khóa trong túi ra, số 306, hẳn là tầng ba.
Chuyện này có chút kỳ quái, tôi cúi đầu chiếu sáng bậc thang, phát hiện bụi bẩn dày đặc, nhưng trong bụi bẩn có thể nhìn thấy một số dấu chân, hiển nhiên nơi này vẫn có người qua lại.
Tôi nhẹ nhàng đặt chân lên bậc thang, phát ra tiếng kẽo kẹt, nhưng hẳn là vẫn chịu được trọng lượng của tôi. Tôi nghiến răng, thận trọng bước lên trên.
Trên lầu tối đen, lại thêm tiếng gỗ ma sát "kẽo kẹt" khiến tôi cảm thấy hoang mang, nhưng nơi này dù sao cũng không bằng mộ cổ, thần kinh tôi vẫn còn chịu đựng được.
Cứ đi lên mãi, đến lầu hai, tôi phát hiện lối đi trên lầu hai đã bị người ta dùng xi măng bịt kín, không có cửa, toàn bộ bị phong kín. Theo không gian phía dưới, phía sau bức tường xi măng hẳn là còn vài căn phòng, tựa hồ đã bị cách ly, công trình xi măng thô ráp.
Tôi vuốt ve vách tường, bỗng thấy có chút kỳ quái, chẳng lẽ kết cấu ngôi nhà này có vấn đề, nơi này đang gia cố?
Nhưng kỳ quái cũng vô dụng, lúc này tôi cũng không còn tinh lực dư thừa để suy nghĩ mấy vấn đề này, tiếp tục đi lên lầu ba. Tôi nhìn thấy một hành lang tối đen, hai bên hành lang đều là phòng. Nhưng tất cả cửa phòng đều không lộ ra ánh sáng, hẳn là không có người, mà trong không khí có một mùi mốc meo khó ngửi.
kyhuyen.ⓒom. Tôi ngưng thần tĩnh khí, thận trọng bước trong hành lang, vòng qua mấy cái mạng nhện, nhìn thấy trên cửa phòng có số nhà bị bụi bẩn che phủ. Tôi đọc từng cái một, có chút cảm giác mình giống như nhân vật chính trong phim kinh dị Âu Mỹ. Không lâu sau, tôi đi đến gian ngoài cùng của hành lang, cửa phòng thứ hai từ dưới đếm lên. Tôi giơ bật lửa đang nóng lên, chiếu sáng lên cửa, chỉ thấy bên cạnh cửa có một con số rất nhỏ: 306.
Trong nháy mắt đó, tôi bắt đầu muốn gõ cửa, nhưng lại cảm thấy buồn cười, vì thế do dự một chút trước cửa, liền móc chìa khóa ra. Cắm vào lỗ khóa, xoay nhẹ, nghe "cạch" một tiếng, cửa theo trục cửa ma sát chói tai, rất nhẹ nhàng đẩy vào.