Chương 66: trận thứ hai vũ ( hạ )

Trộm Mộ Bút Ký: Xà Chiểu Quỷ Thành - Thiên Chương 66: Trận Thứ Hai Vũ (Hạ)

Dưới khe núi, nước mưa đổ xuống tạo thành vô số dòng suối nhỏ bắt đầu tụ lại, rất nhanh sau đó chúng hợp thành một con sông, chảy xuống đầm lầy phía dưới.

Nhìn cảnh tượng này, tôi bỗng nhận ra nguyên nhân hình thành ốc đảo: Nơi đây là điểm thấp nhất của khu vực Sài Đạt Mộc, tất cả nước ngầm và nước mưa đều hội tụ về đây. Có thể nói, đây chính là trung tâm của toàn bộ hệ thống nước ngầm Sài Đạt Mộc. Lòng sông khô cạn của Sài Đạt Mộc có lẽ cũng không thực sự khô, mà nước đã chảy ngầm về nơi này. Vì vậy, bất kể khí hậu trong mấy nghìn năm qua biến đổi thế nào, vùng trũng xung quanh có biến từ rừng rậm thành sa mạc, nơi này vẫn duy trì bộ dáng cây cối sum xuê như cách đây 5000 năm.

“Tàng phong tụ thủy mà bất động”, cái gọi là địa thế phong thủy tốt, chẳng phải là nơi kinh ngàn năm bất biến sao? Nơi Cung Tây Vương Mẫu này, quả thực hẳn là mắt bảo của long mạch hệ thống núi Côn Luân. Cảnh tượng kỳ dị như vậy, cũng chỉ có thể xuất hiện ở loại địa phương này.

Trong lúc đang cảm thán, mập mạp lại không yên, cái mông to tễ qua tễ lại. Không gian trên cây vốn đã chật hẹp, hắn vừa động đậy khiến ai nấy cũng bất tiện. Phan tử liền mắng: “Thằng nhãi, mày làm cái quỷ gì thế, da ngứa hả?”

Mập mạp nhăn mày nói: “Không biết sao lại thế này, mông lão tử đột nhiên ngứa dữ dội.”

Nói xong lại dời mông, cọ lên cọ xuống trên cây.

Tôi thầm nghĩ, toàn là chuyện của hắn. Đang định mở miệng mắng vài câu, bỗng nhiên chính mông và lưng tôi cũng ngứa lên, cơn ngứa lập tức lan nhanh, dữ dội như có thứ gì đó bò lổm ngổm. Tôi vội vàng co chân định dùng tay bắt, vừa chạm vào liền cảm thấy không ổn, lập tức nhảy dựng lên: “Sâu!”

Cả đám đứng bật dậy. Tôi gãi mông, nhìn về phía thân cây chúng tôi dựa vào, vừa thấy liền suýt ngất. Chỉ thấy toàn thân cây đầy rẫy những con sâu nhỏ, mỗi con chỉ to bằng móng tay ngón út, chúng bò ra từ các khe hở trên thân cây, bò đầy cả đùi và mông chúng tôi, chụp mãi cũng không hết.

kyhuyen.ⓒom. “Mẹ kiếp!” Mập mạp chửi to, mấy người đều dậm chân lia lịa. Nhưng dậm chân cũng chẳng ăn thua, lũ sâu này chẳng sợ người, tựa hồ coi chúng tôi như cây cối, không chút do dự bò thẳng lên người. May mà ống quần chúng tôi bó chặt, chúng không thể chui vào. Nhưng mông tôi và mập mạp đã ngứa muốn phát điên, đành phải chạy ra dưới mưa, để nước mưa xối thẳng vào mông.

Nước mưa lạnh buốt thấm vào quần, tôi mới thấy cơn ngứa dịu bớt đôi chút. Nhưng sau khi ngứa qua đi, chỗ vừa ngứa trên mông lại đau rát, tôi thầm chửi, lòng bảo không lẽ có độc. Lúc này những người khác cũng đã trốn thoát, lập tức dùng nước mưa xối mạnh lên người chúng tôi, không ai nói được lời nào.

Chúng tôi bò lên một cành cây khác, tránh xa thân cây chính. Nơi đó có một khối cành cây dày đặc, góc chết ít nước mưa hơn đôi chút, nhưng cũng không đủ cho cả năm người trú ẩn. Cuối cùng A Ninh và tôi bị đẩy vào trong, những người khác dùng vải chống thấm che đầu, miễn cưỡng không cần xối nước mưa lên đầu.

Phan tử nói: “Mẹ kiếp, vừa rồi là cái loại sâu gì thế?”

A Ninh vuốt tóc, vỗ nhẹ chiếc đèn pin ảm đạm, cuối cùng thắp sáng nó, rồi chiếu vào ống quần mình, dùng móng tay gắp con sâu dính trên đùi đặt trước ánh đèn.

Đó là một con sâu nhỏ giống con nhện, lại có chút giống con bọ cạp không đuôi. Tay A Ninh run run, nên tôi cũng không nhìn rõ lắm. Mông tôi lại đau nhói, liền hỏi: “Đây là cái gì? Có độc không?”

Thấy A Ninh nhíu mày, tôi thầm kêu không ổn, chưa kịp nói hết thì A Ninh đã rút dao găm bên hông Phan tử, nói với tôi: “Xoay người lại, cởi quần ngay!”

Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị