Chương 389: Sóng gió khi phỏng vấn
【 Năm 2079, ngày 12 tháng 3, 6:30 sáng. 】
David · Martinez liếc nhìn thời gian trên Optic, hơi ngẩn ngơ mà nhìn biển báo 3D cấm đi bộ trên đường, nữ nhân lặp lại “don't walk” một cách máy móc…
“Ước gì thứ này có thể nói không ngừng, như vậy ta sẽ không phải đến chỗ kia…”
David đút tay vào túi quần, dù non nớt trên khuôn mặt hắn còn chưa rút đi hết, nhưng bây giờ lại trông trưởng thành hơn khi mặc một bộ vest với chất liệu không tệ, đùi run không ngừng xem ra là căng thẳng vô cùng.
ḱyhuyen.ⓒom【 Cuộc gọi tới: Arasaka 209830 】
Ánh mắt của David chợt co lại…
Fuck, tại sao HR lại gọi sớm như thế ?
Nhìn dòng người tấp nập xung quanh, David chỉ có thể vội vàng chạy sang bên kia đường, tìm một góc phố hơi yên tĩnh để nghe cú điện thoại 3D đang reo không ngừng.
Nữ nhân đối diện có nụ cười hoàn mỹ như Robot, khiến David nổi hết cả da gà.
“Xin chào, David · Martinez tiên sinh, xin chúc mừng ngài đã thuận lợi vượt qua vòng thi viết kiểm tra năng lực thích ứng nghề nghiệp thứ bảy và mô hình phỏng vấn cỡ lớn từ AI. Dựa theo lịch trình hẹn trước, ngài cần phải đến quầy lễ tân ở tầng một Arasaka Tower tại Corpo Plaza vào lúc chín giờ hôm nay ——”
ḱyhuyen.ⓒom
“Việc đến muộn hoặc trễ hẹn có thể ảnh hưởng đến việc gia nhập công ty một cách thuận lợi, ngài sẽ bị bộ phận nhân sự của Arasaka Tower coi là người tìm việc ác ý rồi ghi vào kho số liệu của công ty, không bao giờ được tuyển dụng lại nữa. Xin hỏi ngài đã hiểu rõ tất cả điều trên chưa ?”
ḱyhuyen.ⓒomTrán David dính đầy mồ hôi lạnh, vội vàng gật đầu.
“Ách, cái đó, ta biết, xin lỗi… Ta sẽ đến Arasaka Tower theo thời gian dự định.”
Đôi mắt của nữ nhân híp lại càng chặt, khuôn mặt lộ ra một nụ cười không rõ và rợn người như bánh kẹo tan chảy.
“Vậy… thật là quá tốt.”
“Mong chờ ngài lấy được thể hiện ưu tú ở hôm nay —— Cũng chính là vòng phỏng vấn cuối cùng.”
Tích tắc.
David đang căng thẳng tột độ ngay lập tức như bị rút hết linh hồn, dựa vào chiếc ghế bên đường phủ đầy hình Graffiti rồi vô lực ngồi phịch xuống.
Sự căng thẳng của hắn đã đến mức không thể kiềm chế được, đến nỗi bây giờ hắn liền có một xung động mạnh mẽ, đó là quay đầu về nhà không làm gì cả, lao thẳng lên giường cứ thế trùm chăn lại và mơ một giấc mộng vĩnh viễn không tỉnh lại…
David bắt đầu không ngừng tưởng tượng ra cảnh tượng sau khi thất bại ở trong đầu mình.
ḱyhuyen.ⓒom
Hắn ngồi xổm trên mặt đất một lúc lâu mới chậm rãi đứng dậy, tiếp tục tiến về phía khu vực kiến trúc ngày càng dày đặc của Night City, như bị dòng người đẩy ra phía trước.
Tiến vào Arasaka Tower từng là giấc mơ của mẹ mình, cho đến khi người đó xuất hiện, việc bước vào tòa nhà chọc trời này cũng trở thành giấc mơ của David ——
Chỉ là bây giờ xem ra, giấc mơ này bắt đầu trở nên có cũng được mà không có cũng chẳng sao…
Dù sao thì người đó không còn thuộc về Arasaka Tower, David giống như một tấm bia bắn mất mục tiêu, không biết ý nghĩa của việc mình bước vào Arasaka Tower là gì nữa.
Nhưng ánh mắt của mẹ quá tha thiết, để chọn ra bộ quần áo này từ cửa hàng đắt đỏ ở Corpo Plaza, nàng liền phải vét sạch tiền thưởng nửa năm… David chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước.
Bình thường trong những dịp trang trọng như thế này, người khác thường sẽ lái xe hoặc ít nhất cũng nên sử dụng các phương tiện giao thông công cộng, nhưng David có lý do riêng của mình…
Hắn muốn gặp được một người ở Night City trước khi tiến hành phỏng vấn, việc tình cờ gặp một cô gái trong thành phố có hàng triệu dân số là điều chỉ có thiếu niên mới dám đánh cược.
Nhưng ngoài cách này ra, hắn không còn cách nào khác để gặp lại cô gái đó… Bởi vì cái giá phải trả để tiến vào Arasaka Tower quá đắt, đắt đến mức phải đánh mất tình yêu.
Hai năm.
Thời gian nói dài cũng không dài, nói ngắn thì cũng không ngắn.
Nhưng tựa hồ ở bất kỳ góc nào của Night City cũng có bóng dáng của hai người, ví dụ như trên chiếc ghế dài dưới tán hoa anh đào điện tử, cô nương với mái tóc bạc trắng + phần đuôi tóc rực rỡ che miệng cười mắng chàng trai cứng nhắc bên cạnh, người chỉ biết nhe răng gãi đầu là đồ ngốc…
Lại ví dụ như: Trên bờ kè, cô nương khoanh tay sau lưng nói chuyện với vẻ mặt kiêu hãnh, chàng trai bên dưới mồ hôi nhễ nhại mà nghiêm túc tập gập bụng, khi thực sự không thể kiên trì được nữa, cô gái sẽ ngồi xổm bên cạnh chàng trai, túm lấy lỗ tai hắn không biết đang nói gì…
Mặt chàng trai sau khi nghe xong lập tức đỏ bừng, bắt đầu vận động điên cuồng như không muốn sống, khiến thiếu nữ ôm bụng cười to không thôi.
Còn có…
Chàng trai và cô gái mặc đồng phục của Học viện Arasaka, một trước một sau dạo bước trên đường phố đông đúc của Night City, cô nương khoanh tay sau lưng, ngón tay như ngọc bích cầm quai cặp sách, còn thiếu niên phía sau thì gối tay lên đầu với vẻ mặt thoải mái…
Cô nương ngoắc ngoắc tay, chàng trai tràn đầy kinh hỉ vươn về phía trước, nhưng còn chưa chạm vào thì nàng đã quay đầu lại với vẻ mặt gian xảo, không chỉ khiến thiếu niên vồ hụt mà còn nhân tiện chế nhạo hắn vài câu ——
Chỉ là khi chàng trai thất vọng, thiếu nữ đột nhiên nắm lấy tay hắn, dẫn hắn chạy về phía trạm NCART, muộn thêm chút nữa thì phải đợi nửa tiếng cho chuyến tàu tiếp theo…
Tiếng cười và hương thơm trên người cô nương khắp không khí chính là vũ khí của ký ức, tấn công vào trái tim và giấc mơ vốn là yếu ớt của chàng trai.
Hình ảnh như ảo mộng tan biến, chỉ lưu lại vài tòa nhà chọc trời vây quanh Corpo Plaza như bầy sao vây quanh mặt trăng.
Chàng trai có chút thất vọng mà thở dài.
Hắn lấy điện thoại di động ra, trượt đến người lâu rồi không liên lạc, mười mấy tin nhắn chưa trả lời, đều là David gửi một chiều, ngày sớm nhất là một tháng trước sau khi tốt nghiệp khỏi Học viện Arasaka, là ngày tham gia khóa đào tạo kiểm tra đầu vào.
Cũng là ngày hắn và Lucy nảy sinh bất đồng.
Dù sao bên kia cũng sẽ không trả lời mình, David chỉ đơn giản gửi từ 【xin lỗi 】 rồi tắt điện thoại.
Hít sâu một hơi.
“Cố lên, David !”
Thiếu niên cố gắng nặn ra một tia kiên định ở trong mắt, ưỡn thẳng lưng, không muốn để bộ quần áo mang theo hy vọng của mẹ mình bị mất đi hình dáng vốn có.
【 Đang truy tung 】
Nói đến, đây vẫn là lần đầu tiên David bước vào Arasaka Tower từ cổng chính, hai nhân viên an ninh công ty mặc bộ vest với cổ áo đỏ lập tức chìa tay ra, ngay khi hiệp nghị của BCI kết nối với Subnet của Arasaka, AI trong tháp liền vang lên cảnh báo.
【 Chào mừng ngài tiến vào Arasaka Tower 】
【 Nghiêm cấm mang vũ khí/vật dễ cháy nổ / không được kích hoạt Cyberware chiến đấu trong tháp 】
“Xin dừng bước.”
“Phối hợp kiểm tra.”
David đứng dưới máy quét hình ở cổng chính, tất cả thông tin Cyberware và tín hiệu của vật phẩm mang theo trên người đều được upload, sau khi bảo an kiểm tra không có sai sót gì thì mới cho David đi vào.
Thời gian là… 8 giờ sáng.
Cũng may.
David thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần mình đến sớm một chút, vậy sẽ không gặp phải người hay sự việc quá rắc rối.
Không cần bất kỳ giấy tờ chứng minh nào trên tay, ngay khi hệ thống của David chấp nhận rà quét, lễ tân của Arasaka Tower liền biết hắn là ứng viên tham gia vòng phỏng vấn cuối cùng.
Sinh viên ưu tú từ Học viện không được miễn thi vào Arasaka, nhưng những người có thân phận này trong Arasaka Tower đều leo lên rất nhanh, thái độ của quầy lễ tân đối với người có thể trở thành tầng lớp trung lưu trong tương lai là vô cùng tốt.
“David · Martinez tiên sinh… xin ngài chờ một chút, ta sẽ mở quyền sử dụng thang máy cho ngài ngay, xin lưu ý ngài chỉ có thể đến tầng phỏng vấn và phòng ăn, nếu ngài cần nghỉ ngơi, tầng phỏng vấn đã cung cấp chỗ ngồi riêng cho ngài, xin đừng đến các tầng không được cho phép.”
Nhân viên lễ tân của Arasaka Tower phía đối diện sử dụng cải tạo toàn mặt, giống như tấm gương, nhưng giọng điệu ôn hòa và giới thiệu chi tiết vẫn giúp David giảm bớt căng thẳng.
“Cảm ơn.”
Nhân viên lễ tân cúi chào đáp lại theo lễ nghi Nhật Bản.
“Ngài không cần khách khí, chờ mong có thể hợp tác với ngài tại Arasaka Tower trong tương lai.”
David đi đến Arasaka Tower dưới sự dẫn dắt của lễ tân, đây là lần đầu tiên hắn đi lên từ lối đi của nhân viên, trước mắt hắn là sảnh chờ rộng lớn, được phân chia ra bằng từng hàng cây xanh trong nhà ——
Khắp nơi đều là nhân viên công ty bận rộn thảo luận chi tiết của đủ loại phương án, màn hình lớn phía trên đang phát đoạn phim quảng cáo của Arasaka.
David không khỏi dừng bước, toàn bộ sảnh cao gần mười mét, bởi vậy mang đến một tầng hiệu ứng vang vọng cho lời quảng cáo, khi bên tai tràn ngập loại âm thanh này, bất kỳ ai bước vào đây cũng sẽ bị chấn nhiếp bởi khí thế hùng vĩ.
“Năm 2077, bộ phận Counter-Intelligence phối hợp với lực lượng vũ trang an ninh đã thành công phá tan hành vi tấn công có kế hoạch nhằm vào Arasaka, ngăn chặn tình thế tiếp tục mở rộng.”
“Năm 2078, bộ phận Counter-Intelligence ngăn chặn thành công vụ tấn công khủng bố nhằm vào ESA ở Paris, đồng thời, Tổ tác chiến Đặc biệt đã bảo vệ rất nhiều nguyên thủ quốc gia và CEO doanh nghiệp, bao gồm cả Arasaka Yorinobu ——”
“Năm 2079, dự án cảnh sát Arasaka mở rộng đếm 120 quốc gia và nhiều khu vực trên toàn cầu… Làm ra đóng góp không thể xóa nhòa cho nền hòa bình và ổn định chung của các khu vực.”
Trên màn hình, cảnh sát Arasaka ôm súng bảo vệ người tị nạn rút lung khỏi trung tâm chiến trường, bọn hắn dùng vũ trang dày đặc bảo vệ những đứa trẻ đang khóc, sau đó hình ảnh liền được thay thế bằng logo khổng lồ của Arasaka.
“Trong tương lai, chúng ta sẽ tiếp tục nỗ lực vì hai chủ đề lớn là ổn định thế giới và công nghệ thay đổi cuộc sống!”
“Arasaka, mong được gặp gỡ quý vị.”
David ngơ ngác nhìn màn hình lớn phía trên, mà lễ tân phụ trách tiếp đón chỉ mỉm cười đứng im bên cạnh…
Cho đến khi David phát hiện ra mình dừng chân ở đây rất lâu, hơn nữa nhân viên tiếp đón cũng giống như mình thì mới phản ứng lại, tay chân lập tức luống cuống.
“Xin lỗi !”
Lễ tân chỉ khẽ cúi người, “Không sao đâu, ngài có thể tiếp tục xem, khi nào muốn rời đi thì nói cho ta biết là được.”
David đâu còn dám tiếp tục trì hoãn chuyện của người khác nữa, vội vàng gãi đầu, học theo nhân viên tiếp đón mà khẽ cúi người, “Đi thôi, làm phiền ngài rồi.”
Người phụ nữ chìa tay ra, hai người một trước một sau tiến vào thang máy.
Trong thang máy còn có một màn hình, trên đó đang phát tin tức của WNS, cơ quan ngôn luận trước đây chuyên ca ngợi công đức cá nhân của Saburo, hiện nay dưới sự can thiệp của Yorinobu liền trở thành phương tiện truyền thông sắc bén nổi tiếng ở Night City.
Ngay cả người sinh ra và lớn lên ở Night City như David cũng biết WNS bây giờ dám nói đến mức nào.
“Về vụ việc khu mỏ thuộc quyền sở hữu của Arasaka ở Châu Âu bị người không rõ danh tính tấn công, CEO của Arasaka, Arasaka Yorinobu tiên sinh đã có bài phát biểu, một số công ty ở Châu Âu đã ngấm ngầm ủng hộ phe phái lưu vong trong vũ trụ của Arasaka, Arasaka sẽ áp dụng các biện pháp cần thiết để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình, bao gồm nhưng không giới hạn trong can thiệp vũ trang hoặc trả thù.”
“Tín hiệu này đã dẫn tới rất nhiều sự lên án của các công ty, trong đó có đơn vị hợp tác sâu rộng với Arasaka trong lĩnh vực vũ trụ như ESA ——”
“Nhưng Arasaka Yorinobu tiên sinh biểu thị không đồng ý với việc ESA một lần nữa thừa nhận quyền lợi hợp pháp của các nhóm lưu vong Arasaka ngoài Trái Đất, đồng thời sau khi đệ trình vấn đề lên Tòa án Quốc tế, Yorinobu tiên sinh cho biết Arasaka có rất nhiều bằng chứng về việc ESA chấp nhận hối lộ từ các tổ chức lưu vong kể trên, hy vọng ESA có thể xem xét lại những hậu quả xấu có thể xảy ra do quyết định này.”
David lặng lẽ lắng nghe.
Night City bây giờ đều đang tuyên truyền việc Arasaka uy hiếp thế nào, nguyên nhân chủ yếu là do cuộc pháo kích từ tàu sân bay Arasaka vào Konpeki Plaza ở bờ biển Night City…
Ngay cả đứa trẻ ba tuổi ở Night City cũng sẽ hát bài ca Yorinobu là tội phạm chiến tranh, khắp nơi đều ồn ào không thôi.
Nhân viên tiếp đón luôn quan sát biểu cảm của David, cho đến khi thang máy đến tầng 72.
“David · Martinez tiên sinh, ngài đã đến tầng phỏng vấn, ta không thể tiếp tục tiếp đón ngài nữa, nếu có bất kỳ thắc mắc nào, ngài có thể tham khảo từ trợ lý thông minh trong Subnet của Arasaka, tất nhiên cũng có thể tìm nhân viên Arasaka gần nhất.”
David gật đầu.
Nhưng hắn không biết rằng đủ loại tin tức như biểu cảm vi mô hay hành động vô ý thức của hắn đều được phân tích không dưới mười lần, bao gồm cả nhân viên tiếp đón cũng là một phần của quá trình phỏng vấn.
Tiến vào công ty, không có gì là của ngươi, câu nói này không sai.
David tưởng rằng mình đến đủ sớm, kết quả trong khu vực nghỉ ngơi cạnh phòng phỏng vấn đều sớm ngồi đầy người, trong đó có rất nhiều khuôn mặt mà David quen biết…
Dù sao cũng là bạn học cùng trường, David quen mặt khá nhiều, tất nhiên ở đây không chỉ có sinh viên từ Học viện Arasaka, mà còn có sinh viên tốt nghiệp của các trường nổi tiếng khác.
Chỉ cần có thể vượt qua một loạt bài kiểm tra của Arasaka, vậy dù đến từ đâu, doanh nghiệp này cũng sẽ chấp nhận và tuyển dụng.
Tất nhiên, cái gọi là bài kiểm tra là có thể tra ra thông tin cá nhân và gia đình một cách đầy đủ…
Nhưng khi bọn hắn nhìn thấy David xuất hiện, thì đều lộ ra vẻ khó hiểu cộng thêm một chút… địch ý?
David không muốn tiếp nhận xem kỹ từ ánh mắt này nữa, vội vàng tìm một góc rồi ngồi xuống, cảm thấy những ánh mắt đó biến mất —— hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Trước sự cạnh tranh, có lẽ những bạn học chỉ gặp mặt một lần và không có mâu thuẫn gì với mình này cũng sẽ biến thành kẻ như Tanaka.
Khôn sống mống chết.
Đây là chuẩn tắc của Arasaka.
David còn nhớ trong vòng kiểm tra đầu tiên, trang web đăng tin tuyển dụng của Arasaka ở Night City có tổng cộng 13,200 thí sinh, nhưng bây giờ ngồi ở đây có lẽ chỉ còn lại chưa đến một trăm người.
Tất nhiên không phải tất cả các vị trí của Arasaka đều khó khăn như vậy, không chỉ liên quan đến khu vực mà còn liên quan mật thiết đến nghề nghiệp lựa chọn.
Nếu ngươi chỉ định làm cảnh sát hoặc binh lính, vậy vượt qua hai vòng phỏng vấn sau quá trình bắt buộc như kiểm tra thể lực và sàng lọc thân phận là được…
Nếu ngươi muốn trở thành tinh anh trong văn phòng, thì đây là bước đầu tiên.
Hơn nữa sau khi vào Arasaka Tower, khả năng cao cũng phải bắt đầu làm việc từ tầng dưới cùng, ký hợp đồng lao động không dưới 50 năm… Công ty mặc định có quyền can thiệp vào giá trị công việc và cuộc đời của ngươi.
Chỉ là…
Đầu óc David dần dần thoát khỏi sự trấn áp hùng vĩ từ quảng cáo vừa rồi của Arasaka.
Cảm giác khi hắn ngồi ở đây chỉ có lạc lõng và liệu có đáng hay không…
Có lẽ mình không thể vượt qua bài kiểm tra của Arasaka ?
David không kiểm soát được mà nghĩ như thế, có lẽ làm vậy liền có thể giữ lại ký ức tươi đẹp khi xưa, nhưng… kỳ vọng của mẹ thì sao ?
David hai tay ôm mặt khom lưng ngồi trên ghế sofa, tần suất rung chân càng lúc càng cao.
【 Cuộc gọi tới: Mẫu thân 】
Động tác rung chân của David đột ngột dừng lại, thở dài ——
“Alo ?”
Gloria trong màn hình 3D nghe thấy giọng con trai có chút trầm thấp, vội vàng hạ thấp giọng lại.
“Sắp bắt đầu rồi hả con trai ?”
Không biết tại sao, rõ ràng mẫu thân là yếu tố chủ yếu khiến mình phải cắn răng tham gia một loạt bài kiểm tra của Arasaka, nhưng sau khi nghe thấy giọng của nàng, David ngược lại không còn lo lắng như vậy nữa.
David có chút bất đắc dĩ nhưng vẫn cố gắng trả lời bằng giọng điệu ôn hòa: “Mẹ nghĩ con có thể nghe điện thoại trước mặt người phỏng vấn sao ? Thật là…”
“Thằng nhóc chết tiệt, nói chuyện với mẹ mình kiểu gì đấy ?”
“Ngạch… con có chửi bậy đâu ?”
“Tại sao không mang bữa sáng và sữa bò mẹ chuẩn bị cho con ? Đều vứt ở nhà… Nếu không phải ca trực hôm nay được về sớm, sợ rằng con sẽ nói với mẹ là đã ăn no bụng rồi mới đi thi ! Đúng không ?”
Gloria rất tức giận, con cái càng lớn càng không để ý đến lời mẹ nói.
“Không được, mẹ phải mang bữa sáng đến, lập tức xuống lầu lái xe ——”
David vội vàng nhìn xung quanh một vòng.
“Không phải… mẹ điên rồi hả ?!”
Gloria chớp mắt, vẻ mặt lập tức trở nên buồn bã…
“Chỉ là muốn con ăn no có gì sai sao ?”
“Con căn bản không biết ý nghĩa của bữa sáng này, đây là người khác nói với mẹ, trong bữa sáng có hai quả trứng ốp la tượng trưng cho số 0, một cây xúc xích nướng từ thịt thật tượng trưng cho số 1, 100 là điểm tuyệt đối!”
David xoa xoa tóc, “Mẹ à, đây lại là thiên tài nào nói đấy ? Đâu có ai nói 100 là điểm tuyệt đối đâu… Thật kỳ lạ. Điểm tuyệt đối cho vòng kiểm tra này của chúng ta là 500…”
Gloria lập tức tươi cười rạng rỡ, “Vậy mẹ gói năm cái bánh mì sandwich!”
“Ngoài ra không được nói bậy, người nói với mẹ ý nghĩa của bữa sáng này chưa bao giờ sai sót cả.”
David hoàn toàn choáng váng.
“Nhưng đây là Arasaka Tower !”
“Ở đây có phòng ăn, con xin mẹ, ngoan ngoãn ở nhà chờ tin tốt được không ?”
Sau đó điện thoại lập tức bị cúp máy.
Gloria chống nạnh nhìn dòng chữ trên màn hình điện thoại, tức giận đến lồng ngực phập phồng mấy cái, “Thằng nhóc chết tiệt này…”
Nhìn bữa sáng trên bàn, Gloria chỉ có thể thở dài một cách bất đắc dĩ, nàng cũng mệt mỏi sau một đêm bận rộn, cắn bánh mì sandwich một cách miễn cưỡng, nhìn chằm chằm vào bức ảnh David nhe răng cười hồi nhỏ trên tường, ngẩn người xuất thần.
Có phải mình đã gây áp lực quá lớn cho David không ?
Thành tích của thằng bé ở trường là không tệ, đáng lẽ ra không cần phải lo lắng đến vậy mới đúng —— chỉ là nhìn thấy quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt trong Trauma Team, mạng người ở Night City là không đáng giá chút nào…
Có lẽ Gloria liền sẽ trở thành một trong những người cần lĩnh tiền trợ cấp sau một nhiệm vụ nguy hiểm, vì vậy nàng càng hy vọng David có khả năng tự mình trưởng thành.
Đúng lúc Gloria vừa ăn vừa ngẩn người, ngoài cửa vang lên một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
Gloria vỗ vỗ vụn bánh mì trên tay, mở cửa ra thì thấy thiếu nữ cao hơn mình một chút đang mặc bộ vest chỉnh tề…
“Ài ——”
Gloria còn chưa kịp gọi tên giả của đối phương ở Night City.
“Bác gái, cháu tên là Lucy.”
Đôi bông tai dưới mái tóc bạc của thiếu nữ rất đẹp, trông trẻ trung và năng động, nhưng đôi mắt vốn dĩ nên làm nổi bật ra khí chất và vẻ ngoài lại có một nỗi buồn sâu sắc không thể hóa giải.
Vẻ mặt của Gloria dịu lại, nghiêng người để Lucy bước vào.
Vài năm trước ở bãi đậu xe, Gloria biết mọi chuyện từ đầu đến cuối, hơn nữa hiểu rõ thiếu nữ chọc ra rắc rối gì.
Nhưng bởi vì nàng còn có ích cho Lin, nên Gloria đã đặt ở bên cạnh mình…
Thứ nhất là để trông chừng cô nương này giúp Lin, thứ hai là nàng rất đồng cảm với thân thế của thiếu nữ, muốn chăm sóc một chút.
Khi Gloria vừa ngẩn người, thực ra nàng cũng đang nghĩ đến chuyện này.
Huy chương Arasaka chói mắt trên ngực thiếu nữ khiến Gloria như ngồi trên đống lửa…
“Ngồi đi, cháu cần uống gì không ?”
Chỉ là khi Gloria vừa quay người chuẩn bị vào bếp rót nước, thiếu nữ đột nhiên đứng dậy, đặt hai tay trước đầu gối rồi cúi người ——
“Xin bác hãy để David từ bỏ ý định thi vào Arasaka ! Kính nhờ !”
Bước chân của Gloria lập tức dừng lại.
Nàng nghi hoặc không hiểu nhìn cô nương phía sau, ngẩn người một lúc nhưng vẫn đi vào bếp rót một cốc Real Water cho đối phương.
Đến khi đi ra, cô nương vẫn giữ tư thế cúi người, dòng máu Nhật Bản trong người giúp Lucy học các nghi thức của Arasaka rất nhanh, Gloria nhìn có vẻ ra dáng.
“Ngồi xuống đi con… không cần phải đứng như vậy.”
Gloria chìa tay kéo tay áo nàng, “Được không?”
Lucy ngẩng đầu, vẻ lo lắng trong mắt càng lúc càng đậm, nhưng vẫn bất đắc dĩ phải ngồi xuống.
“Nhanh vậy đã tiến vào Arasaka rồi ? Xem ra… mấy tháng này làm việc không tệ ?”
Gloria nheo mắt cười, trong mắt tràn đầy sự hài lòng với thiếu nữ trước mắt.
Chỉ là khi Lucy nghe thấy những lời này thì lại hiểu sang ý khác ——
“Không phải vậy bác, cháu chỉ là… chỉ là nhất thiết phải làm như thế, đây là chuyện đã hứa từ trước.”
“Ngài biết mà…”
Nói đến phía sau, giọng của Lucy càng lúc càng nhỏ, giống như đang nức nở.
“Chúng ta đều đang làm việc mình cho là đúng, cháu có biết Arasaka có ý nghĩa gì với thằng bé không ?”
Lucy ngẩn người, nhìn vào mắt Gloria rồi lắc đầu.
“Đó có nghĩa là kỳ vọng của ta dành cho nó.”
“Đó là con của ta, ta đương nhiên biết tính cách của nó, David không phải là một người ích kỷ, thằng bé thích nghĩ cho người khác… Ta đều biết hai đứa ở bên nhau hai năm qua như thế nào, chỉ là cháu không nên đối xử với nó như vậy.”
Lucy nắm chặt tay, “Ngài rõ ràng biết công ty là hố lửa, hắn không nên tiến vào công ty, ít nhất ——”
Gloria bình tĩnh ngắt lời Lucy.
“Vậy nên đi đâu?”
Trong khoảnh khắc đối diện, vị hàng xóm hiền lành và dịu dàng này cũng có một chút thần sắc cứng cỏi như thép.
“Nếu có một ngày ta gặp tai nạn trong nhiệm vụ của công ty, tương lai của David sẽ như thế nào ?”
Lucy im lặng.
Tình yêu và bánh mì, dường như là chủ đề vĩnh cửu của bất kỳ thời đại nào.
Như đã hạ quyết tâm, “Cháu có thể chăm sóc David.”
Gloria đột nhiên bật cười thành tiếng, đây không phải là chế nhạo, mà là nụ cười cưng chiều khi nhìn những đứa trẻ ngây thơ dễ dàng làm ra hứa hẹn.
“Cho nên con trai ta giống như thất tình, đó là do cháu chăm sóc sao ?”
“Lucy ?”
Lucy nghiêng đầu sang một bên, hai tay đặt trên đùi, cả người bồn chồn bất an.
“Trong mắt cháu, công ty là nơi tập trung của những kẻ xấu xa, nơi nhân tính mau chóng mất đi, ngươi sẽ đánh mất bản thân ở nơi đó, chỉ là công cụ, có thể tùy ý vứt bỏ.”
“Nhưng trong mắt mẹ con ta, đó là tia sáng cuối cùng trong bóng tối…”
“Chúng ta không cảm kích công ty, mà là cảm kích người mà cháu coi là kẻ thù.”
Gloria lặng lẽ nhìn cô nương đang ngây người.
“Hắn dạy ta cách nắm lấy ước mơ, cách liều mạng vì cơ hội đó, David ở trường cũng nhận được chăm sóc từ Lin tiên sinh…Nếu có cơ hội, trên tiền đề được Lin tiên sinh coi trọng, ta không ngại con ta đi trả ơn người khác.”
Đối với Gloria, nàng luôn nhớ cuộc sống của mình đến từ đâu.
“Chúng ta không thể thay đổi thế giới mà chỉ có thể thuận theo ——”
“Lucy, trong mắt của ta, Lin cũng không phải là người hà khắc hay vô tình, nếu như cháu khăng khăng muốn đi, vậy chỉ cần lưu lại thứ mình nên đưa cho hắn, hắn sẽ không làm khó dễ gì cả... Nhưng ta đoán nguyên nhân cháu không dám đi đại khái là bởi vì sợ mình sẽ chết ở trên đường đúng không?”
“Cháu sợ hãi ngài ấy, nhưng lại không thể không tiếp nhận bảo hộ, người học được yêu cũng học xong tính ích kỷ khi yêu.”
“David cũng không biết gì cả, xin đừng nên... Lại tiếp tục tổn thương nó.”
Nữ nhân khi nói chuyện liền đưa tay ra nắm lấy đầu ngón tay lạnh như băng của cô nương, biểu lộ chân thành và tha thiết.
“Nó chỉ cần thu được một phần công việc có thể nuôi sống bản thân tại Arasaka, thanh xuân thường có rất nhiều cơ hội để phạm sai lầm, nhưng người trưởng thành lại không có lần nào cả —— Thật sự có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì sao ?”
“Nghe nói sau khi cháu hoàn thành nhiệm vụ lần này, công ty sẽ thanh toán hết chi phí đắt đỏ khi di cư, đi đến vùng đất mộng tưởng của mình a, nó không có gì là không tốt, hài tử...”
Thế nhưng sau khi nghe câu nói này, cảm xúc Lucy áp chế đã lâu liền lập tức bùng nổ ra.
“Nhưng cháu không muốn đi !”
“Cháu muốn một cuộc sống bình thường, cái gì mặt trăng... Cái gì mà nơi không ai tìm đến được, đó đều là giấc mơ không thiết thực !”
“Cháu...”
Thiếu nữ cúi đầu, đầu vai run run.
“Cháu chỉ muốn cuộc sống bình thường, nhưng lại không biết nên làm thế nào, chỉ có thể nhìn cuộc sống của mình trở thành một đoàn đay rối.”
“Cháu không muốn gì cả, chỉ cần David khỏe mạnh... Cháu cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì với công ty.”
Nhưng mà Gloria nghe thế thì chỉ đứng lên, biểu cảm càng thêm nhu hòa.
Nàng ôm lấy cô nương này rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của nàng, giống như là đang an ủi đứa con của mình.
“Ta biết...”
“Tất nhiên không vừa lòng với hiện trạng, vậy tại sao không cố gắng đi thay đổi nó ? Vì hạnh phúc, ngay cả khi phải bôn ba trên con đường không có kết quả, thì đó cũng là một niềm hạnh phúc rồi ——”
“Phải nhớ kỹ: Thứ vây khốn ngươi chưa bao giờ là Lin hay công ty, mà là chính ngươi.”
Hai người cứ như vậy an tĩnh ôm nhau như hai mẹ con.
So với bất cứ ai, Gloria càng hiểu hơn nỗi đau đớn vì bất lực kia.
Cứ thế ước chừng mấy phút.
Cảm xúc Lucy hơi ổn định một chút liền dời đi từ trên bờ vai Gloria, nhìn về phía nàng bằng đôi mắt đỏ hoe, nhỏ giọng dò hỏi: “Còn có cơ hội không?”
Gloria gật đầu một cách nghiêm túc, “Đương nhiên là có, David là một chàng trai vô cùng đáng tin, đừng để hắn cảm thấy khó xử đối với chuyện như thế này... Trạng thái gần nhất của hắn rất không tốt, nếu David còn không vào được cả Arasaka, vậy nó nên giúp cháu như thế nào.”
Bây giờ Lucy mới lộ ra vẻ lúng túng.
Một mặt là làm ra tình cảnh xấu hổ như vậy trước mặt mẹ của người yêu, một phương diện khác là vì muốn David từ bỏ cô nương dính vào một đống chuyện bẩn của Arasaka như nàng, Lucy liền dứt khoát vứt bỏ số điện thoại cũ.
Dựa theo tính cách của David, hắn hẳn là nhắn rất nhiều cho mình mới đúng.
Trong lúc nói chuyện, nữ nhân ôn nhu này còn khẽ đưa tay gõ yêu lên sống mũi cao thanh tú của Lucy, “Tiểu tử thối kia như hồn vía trên mây, đều do ngươi, vậy mà dám cúp điện thoại của mẹ mình... Mau đi đi.”
“Đúng, chỗ của ta còn có mấy phần sandwich... mang lên a.”
“Nếu như là cháu đưa qua thì sẽ càng có hiệu quả hơn bác nhiều ——”
“Cháu đi ngay đây !”
Lời còn chưa hết, túi giấy Kraft trên tay mình liền biến mất với thân ảnh thiếu nữ, chỉ để lại tiếng đóng mở của cánh cửa tự động...
Gloria xoa trán một cái.
Chẳng thể trách có thể ở chung với con trai mình... Cũng là tính tình nôn nóng.
Gloria thở dài một cái rồi cúi đầu thu thập bàn ăn, nhưng điện thoại truyền đến một tiếng vang dồn dập, nàng thấy thế liền vội vàng xoa tay rồi nhận điện thoại. Sau khi quay qua lại thấy cửa tự động mở ra, Gloria vô ý thức đè tay tới bên hông ——
Gloria vừa làm ra động tác này vì tưởng rằng đây là vấn đề trị an của Night City, nhưng nam nhân cao lớn đi tới từ cửa ra vào đã để cho súng trong tay nàng lập tức rơi xuống đất.
“Ngài... Ngài sao lại tới đây ?”
......
“NC13..., NC367...”
Một loạt chữ số nhanh chóng nhấp nhô trong Optic.
“Mời nhân viên có số hiệu trên lập tức đến phòng chờ.”
David mất hồn mất vía vẫn luôn khẩn trương chờ đợi trên ghế sofa, khi tín hiệu nhắc nhở truyền đến từ BCI, hắn mới phát hiện thời gian đã đi tới 9 giờ.
Bởi vì là rút thăm ngẫu nhiên, nên trong vòng thứ nhất cũng không xuất hiện ID của David trong Night City.
Nhưng đây không thể nghi ngờ là một tín hiệu khai màn cho trận đấu, David nhìn về phía mười mấy nam nữ trẻ tuổi đứng lên từ khu nghỉ ngơi, sau đó vội vàng quay đầu lại giống như là gặp quỷ, ôm đầu cố gắng nhớ lại những thứ mình đã ôn tập.
“Đáng chết, tại sao... tại sao lại không nhớ ra được gì cả ?”
Hắn chỉ có thể trừng lớn mắt nhìn xuống sàn nhà đen bóng có thể phản chiếu hình ảnh của bản thân, mồ hôi lạnh trên trán cũng túa ra ngày một nhiều hơn.
Có tiếng bước chân truyền đến.
Trên ghế sofa đối diện David vang lên tiếng lún xuống, vào khoảng khắc khi David ngẩng đầu, sắc mặt hắn lập tức âm trầm tới cực điểm.
“Thực sự là lâu rồi không gặp a!”
Mái tóc cá đối đặc trưng của Tanaka Katsuo đã biến thành tóc ngắn màu xanh dương, thời học sinh hắn còn có thể cá tính một chút, nhưng yêu cầu của Arasaka đối với nhân viên tầng dưới chót vẫn là nghiêm khắc vô cùng, chỉ có cao tầng mới có thể mặc trang phục màu mè khác với chủ nghĩa Neo-Militarism.
David nở nụ cười lạnh lẽo, nắm đấm đập vào lòng bàn tay.
“Xem ra ngươi quên việc bị ta đánh thành chó như thế nào dù vẫn cắm Chip công phu a ?”
Sắc mặt Tanaka lập tức biến ảo, nghiến răng nghiến lợi cơ thể bất giác rúc về sau một chút, ngay sau đó ánh mắt của hắn đảo một vòng nhìn chung quanh...
David cũng không định cho kẻ trước mắt cơ hội tiếp tục khiêu khích, vừa mới chuẩn bị đứng dậy, hai kẻ mặc đồng phục bảo an Arasaka liền đưa tay ra ấn David về ghế sofa…
Tuy động tĩnh không lớn, nhưng đủ để thu hút chú ý của những người xung quanh.
“Hừ, suýt nữa cho rằng con đĩ kia vẫn ở bên cạnh ngươi...”
Bộ đồ Jingūji trên người Tanaka chính là kiểu Gloria để ý hơn vào hôm đó, đắt hơn bộ David đang mặc 3000 eddie... Ý đồ khi Tanaka mặc bộ quần áo này đã không thể rõ ràng hơn.
Hai năm qua dưới sự rèn luyện của Lucy, David đều sớm học xong kỹ năng chiến đấu trên đầu đường, dù cho không có Cyberware, hắn cũng xem như là một kẻ am hiểu cận chiến.
Cho nên Tanaka Katsuo rất lâu không dám nhảy nhót ở trước mặt David...
Chỉ là hôm nay.
Tanaka có thể dẫn theo bảo an Arasaka xuất hiện ở đây, đủ loại dấu hiệu cho thấy Tanaka có quyền hạn cao hơn trong Arasaka Tower, xem như có đặc quyền.
Mặc dù Học viện Arasaka chỉ là một cơ sở giáo dục, nhưng thành viên hội đồng quản trị trường ở trên danh nghĩa có cùng cấp bậc với tầng quản lý của công ty, đây cũng là lý do Katsuo đang tỏ ra vênh váo và tự đắc.
David bị hai tên bảo an bóp bả vai đến đau nhức.
Hắn cắn răng, “Ngươi thử nói thêm câu nữa xem ?”
Tanaka Katsuo híp mắt giang tay ra, nói bằng giọng điệu kỳ quái để thể hiện sự đắc ý: “Ta thấy ngươi vẫn chưa hiểu rõ tình hình hiện tại đâu.”
“David · Martinez, ta có thể tuyên bố buổi phỏng vấn của ngươi kết thúc rồi, người mẹ không biết làm công việc bất chính gì đó để chen chân vào Arasaka Tower của ngươi sẽ khiến ngươi bị đánh trượt ở vòng xét duyệt ——”
“Còn ngươi, cuối cùng cũng nên quay về với tầng lớp vốn có của mình.”
Nói đến đây, David lại bị ấn xuống mấy phần về ghế sofa...
Những người trẻ tuổi đang chờ phỏng vấn chia ra làm hai nhóm, một nhóm là con cái của cao tầng như Katsuo hoặc trong nhà có quyền thế...Bọn hắn chỉ coi đây là vở kịch giải trí, nhóm còn lại là người mà gia đình chỉ đủ điều kiện cho họ có mặt ở đây, chứ không thể ủng hộ bọn hắn hóng hớt chuyện người khác, nên chỉ biết rụt cổ lại không dám nhìn nữa.
Lòng David lạnh đi vài phần biết mình tứ cố vô thân, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn... Chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống kẻ trước mặt.
Biểu lộ của Tanaka có chút cứng ngắc.
Hắn rất chán ghét ánh mắt ấy...
Cơ mà...
“À rế, suýt nữa quên mất.”
“Kẻ gian díu với mẹ ngươi còn chu cấp cho ngươi đi học bây giờ thế nhưng là địch nhân của Arasaka, thật không nghĩ tới mẹ ngươi lại trâu bò đến mức có thể leo lên giường của phản đồ kia... Nhưng ngươi hình như quên một việc, con hoang của địch nhân không nên xuất hiện ở đây.”
“Như thế nào, công ty hạng hai có tên Dreamer không có ý định chứa chấp hai mẹ con nhà các ngươi ?”
“Chà chà, nếu không có hành động ám sát mạnh mẽ của Arasaka ở hai năm trước để cho ác đồ sát hại Arasaka-sama bị nổ chết, thì chưa biết chừng ngươi còn thật sự leo lên cao rồi đấy.”
David bởi vì đau đớn và phẫn nộ, cắn răng gằn giọng: “Mẹ nó ngươi nói cái gì ?”
Bảo an sau lưng cũng ghé tai nhắc khẽ: “Katsuo tiên sinh, không thể nói những thông tin này tại nơi công cộng.”
Katsuo đột nhiên đứng lên, trán hai tên bảo an túa mồ hôi lạnh, hai mặt nhìn nhau.
“Phụ thân ta sắp được điều nhiệm đến chi nhánh Arasaka ở Night City, vốn dĩ chúng nó đều là tin tức ai cũng biết trong nội bộ Arasaka —— Tại sao lại không được nói ?”
“Việc này...”
Lúc này, con trai tổng thanh tra điều hành sản phẩm của chi nhánh Night City đột nhiên lên tiếng.
Hắn là kẻ duy nhất cau mày nhìn Katsuo trong đám người tuổi trẻ này, “Tanaka, suy nghĩ cho cha mình một chút đi, hơn nữa quy định công ty đã nói rõ, đe dọa người được Arasaka tuyển dụng sẽ phải trả cái giá như thế nào... Đừng có tự tìm đường chết.”
Nói xong câu đó, hắn vỗ vỗ quần tây rồi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
Katsuo cắn răng, rõ ràng lời phản bác của quyền quý đối với Katsuo chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
“Kẻ ngu, có thật nhiều người nói chuyện thay ngươi a ?”
“Trong mắt của ta, ngươi không có gì khác với thằng khốn đánh cắp tài sản công ty kia, đều là một lũ không biết thân biết phận...”
Hai tên bảo an thấy tình hình sắp vượt quá tầm kiểm soát.
“Katsuo tiên sinh, ngài cần đi tham gia buổi huấn luyện nhận việc...”
Nhưng mà kẻ vừa đắc ý liền muốn đạp người khác xuống bùn cho bằng được này lại hạ quyết tâm muốn làm khó đến cùng, hắn xua tay...
“Buông hắn ra.”
“Ta muốn tận mắt nhìn xem Arasaka trừng trị hắn như thế nào.”
Sau khi bảo an buông ra bả vai, David cũng không có động tác xông ra, mà là ngồi ở tại chỗ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cay nghiệt của Katsuo.
Phải công nhận rằng phẫn nộ là công cụ quan trọng để giữ cho người ta tỉnh táo, David bây giờ chỉ có một mục tiêu duy nhất là tham gia kỳ thi tuyển dụng này, không vì gì khác, hắn không tin Katsuo có thể thao túng được kết quả kỳ thi.
Ngay khi số của David được gọi, hắn bỗng nhiên đứng dậy.
Tanaka vỗ tay: “Rất có tinh thần.”
Dưới ánh nhìn của mọi người, David dựa theo nhắc nhở trong Optic, bước vào một căn phòng nhỏ với bốn mặt kính trong suốt được chuẩn bị riêng cho hắn, người đang ngồi bên trong chính là nữ nhân có nụ cười giả tạo khiến người ta có chút khó chịu trước đó.
“Xem ra duyên phận giữa chúng ta không cạn ?”
Nữ nhân nhìn qua tài liệu trong tay.
David vừa trải qua chuyện lúc nãy, bây giờ không có biện pháp để kiểm soát biểu cảm một cách chính xác, chỉ có thể cố nặn ra một nụ cười.
Kỳ thực hắn vẫn luôn quan sát biểu lộ của nữ giám khảo, cố gắng tìm ra bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy chuyện Katsuo nói có thể xảy ra... Sau khi trả lời xong ba câu hỏi, nữ giám khảo liền dừng lại động tác lật xem tài liệu trên tay.
Trong lòng David chợt căng thẳng, tim như treo ngay cổ họng.
“Thành tích ở trường của ngươi ở mức vừa phải, nhưng nếu xét theo điều kiện gia đình, làm được đến bước này đã là rất tốt rồi.”
“Arasaka có một đống người tiến vào bằng đủ mọi cách, chẳng qua cũng chỉ là chuyện một câu nói mà thôi...”
David nghe mà chẳng hiểu gì cả.
“Chuyện lúc nãy vừa xảy ra với ngươi ở bên ngoài, ngươi nghĩ sao về việc đó ?”
Thẳng đến đây, David trầm mặc.
Nữ nhân dường như cũng không vội, chỉ nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt, tựa hồ khăng khăng muốn có một câu trả lời.
David suy xét thật lâu, ngay khi nữ giám khảo sắp mất kiên nhẫn, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
“Bọn hắn không phải đều là sâu mọt của Arasaka sao ?”
“Nên bị tiêu diệt, bóp chết, giống như Arasaka một lần nữa tái sinh.”
Nữ nhân chống cằm nhìn David hồi lâu, sau đó cúi đầu thao tác trên máy tính bảng.
“Xin ngài đang tiếp tục đợi ở phòng chờ, Subnet của Arasaka sẽ liên tục giám sát lời nói và hành động của ngài, không được tiết lộ nội dung phỏng vấn cho bất kỳ ai ——”
“Gặp lại.”
Buổi phỏng vấn cũng không kịch tính như tưởng tượng, có lẽ sự chuẩn bị của David đã ăn sâu vào tiềm thức, hắn chỉ có những câu trả lời chuẩn mực, ngoại trừ một vấn đề cuối cùng.
Katsuo như âm hồn bất tán không biết đang cầm thứ gì trong tay, cười hì hì xuất hiện cạnh David, huơ huơ như thể muốn diễu võ giương oai.
“Ta nói rồi, ngươi chính là kẻ thất bại đó.”
Rõ ràng Katsuo cũng biết dù mình có ngông cuồng đến mấy thì cũng không thể tùy ý tiến vào phòng phỏng vấn cuối cùng, mà là chọn thời điểm sau khi David hoàn thành phỏng vấn để giao cái gọi là bằng chứng của mình cho giám khảo.
Đầu óc Tanaka rất đơn giản, đơn giản đến mức chỉ biết tiếp tục ức hiếp người khác theo thói quen bạo lực học đường, hoàn toàn quên mất rằng quyền lực cũng là công cụ hủy diệt hắn và cha hắn.
Chỉ là lần này, hắn đã tính toán sai.
Katsuo vừa đường đột đẩy cửa định nghênh ngang bước vào, bắt đầu chậm chạp lùi ra.
David lộ ra nghi hoặc, bởi vì lớp kính phản quang nên hắn không nhìn rõ bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cho đến khi ——
Có một họng súng đang dí trên trán Katsuo, hắn giơ hai tay đầu gối có chút nhũn ra, chậm rãi lùi ra ngoài.
Vào khoảnh khắc khi người cầm súng xuất hiện, con ngươi David chợt thít chặt. Mái tóc bạch kim sáng chói đến nhức mắt trong thế giới u ám kia để cho hắn đầu óc trống rỗng.
“Tanaka Katsuo...”
Thiếu nữ một tay xách theo túi giấy Kraft, lẳng lặng nhìn xem tên công tử bột trước mặt.
“Nhờ có ngươi, chúng ta tìm thấy chứng cứ phạm tội của cha ngươi khi cấu kết với Militech, đánh cắp thành quả nghiên cứu khoa học của Học viện Arasaka cùng với biển thủ công quỹ...”
“Ngươi biết hậu quả là gì không ?”
Cổ họng Katsuo khô khốc, sau khi bảo an hắn mang theo bị đặc công từ Counter-Intelligence kiềm chế, phụ thân của hắn cũng bị người đè xuống bả vai trong hội nghị lúc này của Arasaka.
“Không không không... Đó là mấy tên lưu manh ta tìm trên đầu đường...”
“Ách, không liên quan gì đến Militech cả, không liên quan đến cha ta !”
Lucy nhìn xem Katsuo đang run rẩy như người mẫu 3D trước cửa tiệm đồ chơi tình dục tại Japantown, hơi hơi xích lại gần.
Nàng thậm chí còn nghe thấy tiếng Katsuo nuốt nước bọt, cũng không định nghe Katsuo giải thích.
Chỉ nói khẽ: “Kết quả chính là... Sẽ bị giết a.”
Súng.
Vang lên.
......
......