Chương 390: Con đường trở về nhà
Tiếng súng xé tan sự yên tĩnh của cả tầng phỏng vấn.
Ngay sau đó là một tiếng hét chói tai, thiếu nữ cúi đầu nhìn thi thể mềm nhũn trên sàn, ánh mắt lạnh lùng quét về phía nơi phát ra tiếng hét.
Có một cô gái hai chân run rẩy, nếu không có người cùng phỏng vấn bên cạnh đỡ lấy, chỉ sợ đã ngã ngồi xuống đất rồi.
Thực ra đây chính là thực tế —
ḳyhuyen.ⓒomTừ thế kỷ trước, nghề nhân viên công ty cũng không còn là dân văn phòng làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều nữa...
Thấy máu mới là tình huống thường thấy nhất ở công ty, bọn nhỏ trong tháp ngà có lẽ còn thấy máu ít hơn cả đám côn đồ ngoài đường...
Nhưng công ty không cần người chỉ biết la hét, họ cần người ủng hộ, cần đao phủ, và hơn hết là người phục tùng theo tập thể.
Không cần bất kỳ lời nói nào, đây là buổi huấn luyện vào nghề chân thực nhất của chi nhánh Night City.
Muốn làm tốt công việc ở nơi tồi tệ nhất Bắc Mỹ, liền phải làm quen với cảnh tượng này.
Cô nương mái tóc bạc trắng thuần thục nhét khẩu súng lục vào bên hông, ném túi giấy Kraft trong tay ra, David bắt lấy theo bản năng.
ḳyhuyen.ⓒom
“Ngươi để quên đồ.”
ḳyhuyen.ⓒomCổ họng David như bị gạch chặn lại, vừa phát ra một âm tiết liền thấy biểu lộ đe dọa của cô nương, vội vàng rụt tay về —— Sự hỗn loạn xung quanh lập tức bị ngăn chặn, làm một người tìm việc, hắn có thể thấy được bấy nhiêu thôi.
Trái tim hắn đập thình thịch điên cuồng dường như cầm về thứ gì đó đã mất đi rồi tìm lại được, vội vàng ngồi xuống ghế sofa mở túi giấy Kraft ra.
Có thể gói đồ như vậy, ngoài mẹ mình ra thì không còn ai khác.
Mở túi ra liền thấy ba chiếc bánh sandwich đặt bên trong, và một mảnh giấy nhỏ đặt trên thức ăn vẫn còn hơi ấm.
“Sau khi có kết quả, đến sân thượng tầng 70 của Arasaka Tower tìm ta.”
“ばか( đồ ngốc )”
……
-----------------
“David vẫn là đi Arasaka sao ?”
ḳyhuyen.ⓒom
Thay đổi duy nhất trên khuôn mặt Lin sau hai năm chỉ là râu ria càng nhiều, ngoài ra không có bất kỳ dấu vết nào của thời gian.
Gloria nhìn điện thoại bị Lin cúp máy trên tay, vẻ mặt nghi hoặc xen lẫn một tia vui mừng.
“Gọi điện thoại trực tiếp là được rồi.”
“Westbrook không phải là nơi tốt đẹp gì, nhiều người phức tạp.”
Lâm Dược nhún vai, “Ta cũng không tính là người tốt đẹp gì.”
Gloria bị chọc cười, “Lời này của ngài… Ài, lại nói ngài đặc biệt đến đây vì đứa bé David sao ? Không sao đâu, đứa trẻ kia rất thông minh, hơn nữa…”
Lâm Dược nhìn cách bài trí trong căn phòng Gloria mới thuê, quay đầu nhìn Gloria đang do dự rồi nói một câu ý vị thâm trường: “Sao lại nói mình không quan tâm David có vào Arasaka hay không a ? Ngươi sắp viết chữ lo lắng lên mặt, nhưng ngươi thực sự nên tin tưởng vào David, mặc dù không phải là người xuất sắc… nhưng tuyệt đối đủ vào Arasaka.”
Gương mặt Gloria xuất hiện một vòng ửng hồng.
“Đáng tiếc ngài không còn ở Arasaka nữa, David thực ra không phải là đứa trẻ nổi loạn, nói không chừng còn có thể giúp đỡ ngài… Ta cũng tin rằng nếu nó đi theo ngài thì sẽ học được càng nhiều thứ hơn mới đúng.”
“A đúng, ngài mau ngồi đi.”
Vừa nói Gloria vừa nhìn ra bên ngoài mấy lần.
“Chỉ có một mình ta.”
Gloria nghe giọng của Lin, như có điều suy tư nói: “Còn tưởng rằng cô bé nhỏ nhắn đáng yêu thường đi theo sau ngài cũng tới chứ…”
Nhắc đến Rebecca, lông mày của Lâm Dược thoáng hiện lên vẻ u sầu khó nhận ra.
“Ngồi đi, không cần phải đặc biệt chiếu cố, ta chỉ muốn đến tìm ngươi, về chuyện của David.”
Gloria cũng thu lại biểu lộ, nghiêm túc nghe Lâm Dược nói.
“Theo ta quan sát, còn có bạn bè của ta ở Arasaka —— hình như tính tích cực tiến vào Arasaka của đứa trẻ này không cao lắm, cho nên ta không chắc có thể giúp hắn nhận được công việc ở Arasaka hay không, dù sao thì đứa trẻ này cũng đủ trình độ để gia nhập công ty khác, chỉ là muốn xem ý của phu nhân thế nào.”
“Cá nhân ta cho rằng nếu bọn trẻ có ý tưởng của riêng mình, vậy cứ lựa chọn theo ý chúng nó, ta không cần hai mẹ con ngươi phải trả nợ gì cho ta ——”
Gloria thở dài, kẻ rất ít khi ngắt lời người khác nói chuyện như nàng có chút gấp gáp.
“David không phải như thế.”
“Chỉ là vì ngài…”
Lâm Dược ngẩn người.
“Ta ?”
Gloria nhìn vào đôi mắt của Lin một cách khẩn thiết, “Đúng. Đứa nhỏ này từng nói nói rất nhiều lần, muốn giống như Lin tiên sinh…nhưng ngài biết đấy, thứ nó tiếp xúc được dù sao cũng chỉ có tin tức của Night City.”
“Trong mắt nó, có lẽ ngài đều đã không còn ở đó nữa, vì thế nó mới cảm thấy mê mang…Cộng thêm cô nương kia, có lẽ vì muốn làm việc giúp ngài nên cũng nói lời chia tay với đứa con trai ngốc nghếch của ta… thật đúng là.”
Lâm Dược dở khóc dở cười.
“Ta ngược lại không có tò mò gì về tình cảm học đường…Chỉ là tại sao ngươi biết Lucy đang làm việc giúp ta ?”
Gloria liếc nhìn Lin một cái như muốn trách cứ.
“Nếu không thân thiết thì làm sao biết được ngài không hề vô tình như vẻ bề ngoài, cô nương kia chỉ là bị ngài hù dọa đến, tại sao đối đãi với hậu bối sao lại không thể dịu dàng như khi đối với ta đâu ?”
“Cô nương vừa nãy còn khóc lóc đến tìm ta, nói lời ngốc nghếch như là mà muốn ở bên nhau mãi mãi…”
Lâm Dược tiếp lời, “Cho nên…”
Gloria nhún vai, “Cho nên ta để nàng đi tìm David, khuyên đứa nhỏ này tiến vào Arasaka !”
Lâm Dược nhất thời có chút dở khóc dở cười.
“Thực ra cú điện thoại ngươi vừa nhận chính là tên công tử bột có chút hiềm khích với David tìm người gọi đến, muốn bôi nhọ David, để David không thể thông qua cuộc phỏng vấn của Arasaka.”
“V nói có thể giải quyết, vốn là không muốn để ngươi phải phiền não.”
Gloria lập tức sợ hãi đến mức mặt trắng bệch.
Lâm Dược an ủi vài câu, sau đó mới nói một cách trịnh trọng: “Dù thế nào đi nữa, ta phải gặp David… David có nguyện ý làm việc trong Arasaka hay không, còn phải xem bản thân hắn.”
Nhưng Gloria không lo lắng, mà là đứng dậy buộc tóc, “Đứa nhỏ này nhìn thấy ngươi thì có lẽ sẽ nhảy cao hơn cả trần nhà, thời gian còn sớm, ta làm cho ngài chút gì đó để ăn nhé, xem chừng ngài cũng không thích ăn đồ mua bên ngoài lắm.”
“Có cần làm thêm phần cho những người bạn trong công ty của ngài không?”
Lâm Dược cảm thấy làm phiền đến người khác vừa muốn từ chối, nhưng nữ nhân như sấm rền gió cuốn đã đeo tạp dề rồi chui vào bếp, “Chỗ của ta vừa vặn mua được xúc xích thịt thật vận chuyển đến từ phía đông, ngon hơn Allfood không biết bao nhiêu lần.”
“Thôi ! Dù sao người cũng không nhiều, dứt khoát cùng nhau đến ăn chút gì a.”
Lâm Dược vội vàng đứng dậy ngăn cản, tuy nhiên Gloria đã bấm số điện thoại.
Nửa tiếng sau.
Lâm Dược ngồi trên ghế sofa lúng túng xoa trán, Rebecca gối tay lên đầu nằm nghiêng trên ghế, vắt chéo chân, vẻ mặt đắc ý.
Nhìn lại Sasha, bất kể Gloria đưa cho món gì thì nàng đều sẽ đứng dậy cúi đầu nhận, hơn nữa còn liên tục không ngừng.
Khiến Gloria có chút không dám đưa đồ cho cô gái này nữa…
Kiwi thì càng kỳ lạ hơn ——
Gloria nhìn đôi mắt màu vàng nhạt giống như báo săn của nàng, chỉ khoanh tay ngồi trên ghế ăn, mặt nạ khiến nàng không thể ăn uống bình thường được, nhưng trên thực tế bản thân nàng cũng không có thói xấu gì lớn khi đối nhân xử thế …
Chỉ là áo gió màu đỏ sẫm kết hợp với vóc dáng cao ráo của Kiwi khiến nàng luôn mang theo một luồng áp bức cực mạnh khi nhìn qua người khác.
May mắn…
Pilar càng mất mặt hơn không đến, nghe Rebecca nói tên kia gần đây lại bận rộn làm công nghệ mới, lúc tìm tới hắn thì cả người đang chổng mông sửa đường dây, đầu cũng không thèm quay lại.
Gloria và Lâm Dược nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy ý mình tính sai rồi trong mắt đối phương.
Rebecca lắc lư bắp chân, ngân nga hát, chính là bài hát thành danh ‘Ponpon Shit’ của Us Crack nổi tiếng toàn cầu suốt ba năm trời, nhạc điện tử kiểu Nhật kinh điển kết hợp với chất giọng mềm mại không biết đã thu hoạch được bao nhiêu fan hâm mộ, hiển nhiên Rebecca cũng là một trong số đó.
“Hừ hừ hừ… Ponpon Shit! Ponpon Shit!”
Động tác hút thuốc của Lâm Dược hơi dùng sức một chút.
Xẹt…
Lúc Rebecca đang gối đầu một cách thoải mái, bức tường đột nhiên nhấp nháy không ngừng, giống như có thứ gì đó bị xé rách, ngay sau đó liền có một kẻ khoanh tay dựa vào tường hiện ra.
Tựa hồ để chống lại bài hát trong miệng Rebecca, tên này còn ngân nga một đoạn A Like Supreme của Samurai, hai người xem như đối kháng một đợt bằng âm thanh.
Quả nhiên giọng hát nhạc rock khàn khàn của Johnny khiến Rebecca đang đắm chìm trong trải nghiệm “giọng hát hoàn mỹ” của mình rất khó chịu ——
Liền trừng mắt nhìn Johnny, một bộ ta sắp bắt đầu nói những lời khó nghe.
“Chậc chậc chậc…”
Giọng điệu mỉa mai của Johnny truyền đến.
“Hình ảnh tụ họp vui vẻ và tốt đẹp biết bao, chỉ tiếc là ổ chó của Corpo, cũng không biết phải đeo mặt nạ đạo đức giả này đến bao giờ…”
“Ta phải cảm ơn mấy nhà khoa học Nhật Bản ngu xuẩn kia, để ta có thể yên tĩnh một chút khi ngươi và thằng Corpo này hẹn hò rồi ngủ với nhau.”
Miệng của Rebecca cũng không “nhân từ” gì.
“A, ngôi sao nhạc Rock lừng lẫy năm xưa, kẻ siêu dũng cảm dám tiên phong chém giết công ty, bây giờ lại phải đứng đây nhìn Corpo như chúng ta ăn cơm —— Rất vui vẻ đúng không ?”
“Có sao nói vậy, ngươi nếu làm phục vụ thì đừng mơ có tiền boa, còn không bằng nhân viên tiếp tân ở cửa hàng kyhuyen.com.”
“Ngoài ra, ta còn chưa ngủ được đâu, nếu ta ngủ được thì nhất định sẽ mở âm lượng đến lớn nhất cho ngươi nghe thật kỹ, thằng chó khốn nạn !”
Lời vừa dứt.
Hai người đồng thời không nhìn đối phương mà giơ ngón giữa lên.
“Ha—ha—ha !”
Johnny ngoài cười nhưng trong không cười, đi đến phía sau sofa khuỷu tay chống lên phần đệm, dùng cằm chỉ chỉ Lin đang hút thuốc.
“Ta nói thật, kẻ có tiềm năng như ngươi cần gì phải đi theo tên này làm gì, bắt đầu từ ngày mai liền mang theo đồ nghề và hai lọ thuốc của ngươi đi.”
“Ta chịu trách nhiệm triệu tập Rouge, ngươi chịu trách nhiệm làm việc, chúng ta tái diễn chuyện mấy chục năm trước, không phải thoải mái hơn ngồi chờ chết ở đây sao ?”
Rebecca suốt hai năm qua đều phải nghe tên khốn này lảm nhảm thứ tương tự, lỗ tai đều mọc kén cả rồi, căn bản không có hứng thú trả lời.
Quả thật ở ban đầu Rebecca còn giải thích một chút về chuyện và công việc Dreamer, nhưng đến bây giờ nàng cũng lười nói lời bình thường với Rockerboy nhìn gì cũng thấy không vừa mắt này ——
“Rouge ?”
“Ngươi đang chỉ Nữ vương Afterlife làm rất nhiều ‘việc bẩn’ cho Dreamer sao ?”
Johnny khoanh tay đi tới đi lui, “Corpo dù thế nào cũng là Corpo, trong miệng không có một câu nào là thật.”
Rebecca trợn trắng mắt.
Nàng sẽ không nghĩ đến việc đưa Rockerboy cảm thấy cả thế giới đều là kẻ thù này đi tìm Rouge, thuần túy là tự tìm không thoải mái.
“Không nói những thứ khác, khi ngươi có tiền có thế thì sẽ lựa chọn bán mạng cho quần chúng khổ cực tiếp sao ? Đừng ngốc nữa cô bé, nhìn bộ dạng của hắn xem… Sớm đã biến thành Corpo đạo đức giả và tham lam, nhiệm vụ tiểu đội của các ngươi làm toàn là hành động thanh trừng và ám sát cao tầng của công ty, còn không nhìn ra sao ? Ân ?”
Rebecca có thể nhẫn nhịn Johnny nói bất kỳ ai, nhưng tuyệt đối không thể nói về Lin.
“Im miệng đi Johnny!”
Silverhand thở dài, bước một đoạn lớn xuyên qua tường rồi biến mất ngay lập tức.
Chỉ là lần này khi Johnny rời đi, Rebecca vốn còn nhắm mắt giả vờ mình không quan tâm đã mở mắt ra…
Nhưng rất nhanh, cô nương với đầu óc nhỏ đến mức chỉ có thể chứa một người này liền lắc đầu.
Corpo thì Corpo, ta thích là được.
Không lâu sau khi khúc nhạc dạo ngắn trôi qua, mọi người cũng có thể nói chuyện với nhau vài câu, vui vẻ ngồi lại để ăn những món tráng miệng Gloria làm.
Đặc biệt là Rebecca thường xuyên ngậm kẹo cao su và thích vị ngọt, mắt nàng đều sáng lên vào khoảnh khắc cắn xuống bánh ngọt.
Sasha quá chú trọng lễ nghi cũng buông bỏ sự gò bó, hai người bận rộn náo nhiệt trong bếp, không nói những thứ khác, Sasha thông minh học gì cũng nhanh, giúp đỡ xử lý thậm chí còn tự thử thách đi nướng một mẻ bánh quy…
Rebecca lập tức nhét mấy cái vào miệng.
Lâm Dược không dám nói gì, chỉ là đưa tay ra hứng cho nàng theo bản năng, tránh cho rơi xuống ghế sofa.
Không biết từ bao giờ, một số thói quen sinh hoạt mà Lâm Dược mang từ kiếp trước đến đều đã khắc sâu vào hành vi của các thành viên trong tiểu đội, ví dụ như phải giúp đỡ dọn dẹp trước khi ăn cơm, khi ăn cơm xong sẽ nói mình ăn no rồi mới rời đi, thậm chí khi ăn còn dùng tay hứng vụn thức ăn ở dưới.
Rebecca nở nụ cười ngại ngùng, chen chen lên người Lâm Dược.
Chỉ là động tác này khiến một người vừa mới tràn đầy cảm giác thành tựu chua xót chạy về bếp, mím môi ra sức bóp một ít sốt sô cô la đắng lên bánh quy…
Cách trả thù mà Sasha có thể nghĩ đến cũng chỉ có như vậy.
Gloria rất nhạy bén với cảm xúc giả vờ bận rộn dọn dẹp khuôn nướng bị dính lòng trứng, trên thực tế ánh mắt luôn đặt trên động tác có chút mạnh tay của cô gái này.
Quả nhiên…
Khuôn thép dùng để kẹp tạo hình trong tay Sasha bị bẻ cong…
Gloria nhìn mà đau lòng, không phải đau lòng vì khuôn đúc của mình bị hỏng, mà là những kẻ đều lắp Cyberware chiến đấu này thật đáng sợ.
Xem như chuyên gia y tế đi theo tiểu tổ làm nhiệm vụ, trên người nàng ngoại trừ bộ phận nhỏ để thích ứng Smart Weapon và Reinforced Tendons ra, cũng chỉ có một số Cyberware phụ trợ…
Bây giờ trực tiếp nhìn thấy sức mạnh này thì tâm trạng vẫn có chút phức tạp, đừng nói chi đây chỉ là Netrunner.
“Ngươi và cô nương kia là bạn tốt… Ngô, nàng tên là Rebecca a ?”
Sasha lại bẻ đồ về trạng thái bình thường, “Ân.”
Thấy thiếu nữ không hăng hái lắm, Gloria nhận lấy khuôn bị bẩn từ tay nàng, vừa rửa vừa lén lút nói: “Kẻ được quá nhiều cô gái thích là đáng ghét nhất đúng không?”
Sasha nhăn mũi, gật đầu liên tục, “Ân ân ân !”
“Vậy còn ngươi thì sao?”
Sasha: “Ân……”
Gloria thích trêu chọc những cô gái nhỏ như vậy, dù sao trong thành phố này rất ít có thiếu nữ nào… truyền thống và đơn thuần như thế ?
“Vậy các ngươi từng nắm tay hay hôn nhau chưa ?”
Cô nương như thể tắc kè đổi màu ngay lập tức, dựa vào tường, vành tai không có gì khác biệt với áo khoác hồng trên người nữa.
“A ~”
Tiếng a này của Gloria càng giống như ngòi nổ phá hủy chút phòng tuyến cuối cùng của Sasha.
“Không có chuyện đó.”
Gloria nhếch miệng nghiêm túc rửa nồi bát, dù sao cũng phải có chút thời gian để thích ứng a ? Yêu mà không được đối với linh hồn còn trẻ tuổi mà nói là không có gì cản trở, nhưng đối với cuộc đời sớm thủng trăm ngàn lỗ mà nói thì lại là thứ xa vời không thể với tới.
Dụng cụ nhà bếp trong tay Gloria kêu leng keng, biểu cảm của cô nương cũng ngày càng sa sút.
Ngay khi khuôn mặt của nàng sắp bị vùi vào bóng tối, Gloria lau bàn tay ướt trên tạp dề rồi khẽ cong lưng véo má cô gái.
Hành vi tiếp xúc cơ thể này khiến Sasha giật mình, trên mặt còn vương chút hương thơm của chất tẩy rửa và bánh ngọt, mát lạnh như băng đá.
“Trông rất giống mèo con được vẽ trong anime.”
“Đáng yêu như vậy mà có người lại không biết trân trọng đâu.”
Sasha thở dài, “Nhưng ngươi cũng biết, Rebecca giúp đỡ rất nhiều… Ngô, có lẽ ngươi không biết, tóm lại cơ thể nàng xảy ra một số vấn đề lớn.”
“Thực ra…”
“Ta cảm thấy đây đều là chuyện không quan trọng, không sao đâu, ta không thèm để ý.”
Không ngờ Gloria lại cười tủm tỉm nói: “Ngay cả dũng khí thẳng thắn cũng không có, ngươi cũng không lớn hơn con ta bao nhiêu tuổi a.”
“Năm tuổi.”
Đáp án bật thốt ra khiến Sasha vô ý thức giật mình, sau đó có chút xấu hổ không dám nhìn đôi mắt của vị nữ sĩ dịu dàng trước mặt này nữa.
“Ngươi đang theo dõi ta sao ? Vậy ngươi chẳng phải đã biết chuyện ta già như vậy rồi ?”
Gloria cố ý giở trò xấu khiến cô nương liên tục gật đầu nhẹ nhàng, trong miệng khẽ nói xin lỗi không ngừng.
“Được rồi…”
“38 tuổi không phải là chuyện đáng xấu hổ gì.”
Gloria tò mò nói: “Chỉ là ta muốn biết tại sao ngươi lại theo dõi ta và con trai ta ? Chẳng lẽ là ý của Lin ?”
Vừa nghe Gloria hiểu lầm Lin, Sasha liền vung vẩy hai tay như cánh quạt ở trước ngực.
“Không phải không phải!”
“Chính là… ân, ta cho rằng giữa ngươi và Lin có… Ách, ta không cố ý.”
Gloria lập tức đổi sang vẻ mặt hiểu rõ, “Ồ~ hóa ra là nguyên nhân này.”
Sasha thở phào nhẹ nhõm, “Ừ !”
Chỉ là đầu của Sasha còn chưa gật xong, liền nghe thấy vị nữ sĩ trước mặt đứng dậy nói: “Cảm giác của ngươi không có sai lầm, ta rất ngưỡng mộ và ưa thích hắn.”
Sasha cảm thấy đầu óc của mình không đủ dùng nữa, vô ý thức nhìn qua tình hình phòng khách.
May mắn căn nhà mà Gloria và David chuyển đến lần này ở Westbrook khá lớn, cho nên mọi người trong phòng khách đều thả lỏng, cũng không chú ý đến những lời nói thầm trong phòng bếp.
Gloria cảm nhận sự bứt rứt bất an của cô gái sau lưng, không chút hoang mang nào đi lấy dụng cụ nhà bếp đã khô trong máy rửa bát, khóe miệng cong lên, “Không cần căng thẳng như vậy, nguyện ý thừa nhận và nguyện ý đi làm là hai chuyện khác nhau.”
Sự khác biệt duy nhất giữa phụ nữ và thiếu nữ có lẽ là cái trước sẽ thừa nhận tình cảm.
Sasha không mấy chủ động lần này lại đến gần Gloria, tò mò nhìn người phụ nữ không tính là trung niên trong Night City…
“Lý do Lin giúp ta từ ban đầu thực sự khiến ta khó hiểu, thậm chí có đôi khi sẽ suy nghĩ ích kỷ và hẹp hòi đến mức như là hắn có ý nghĩ gì khác với ta không… nhưng bây giờ ta hiểu rồi, theo ta thấy… là do hắn có thiện cảm với David, mà không phải là ta.”
“Mặc dù hắn luôn nói với David những lời của kẻ giả vờ làm người lớn như “làm gì cũng phải nghĩ đến mẹ ngươi trước”, nhưng trên thực tế hắn cũng là một người trẻ tuổi —— nhưng rất thông minh.”
“Thông minh liền có thể che giấu hết khuyết điểm của non nớt.”
Sasha cảm thấy tiền đồ của mình là một màu xám xịt.
Vốn dĩ đau đầu vì vấn đề tình cảm còn khiến tế bào não rụng nhiều hơn cả giải mã cổng ICE, bây giờ không những không lấy được chút xoa dịu nào, lại còn đưa tới một…
“Tình địch” mới ?
Nói như vậy có lẽ hơi không đúng lắm, nhưng theo định nghĩa mà nói thì là đúng.
“A…”
Nghe những lời của Gloria, Sasha cảm thấy nữ nhân này tựa hồ có mối liên hệ không nhỏ với Lin, dù sao Lin đều có thiện cảm với con của nàng, vậy đối Gloria phu nhân mà nói…
Không thể không thừa nhận, người phụ nữ hào phóng luôn được yêu thích hơn, Sasha cảm thấy mình lại thua rồi.
“Ngươi đừng đau đầu vì chuyện này, ta à… Chỉ là thừa nhận nó thôi, nhưng ta tuyệt đối sẽ không làm gì, thậm chí cũng sẽ không thèm nghĩ.”
Lần này đến lượt Sasha không hiểu.
“Tại sao ?”
“Nếu hắn đều có thể có thiện cảm với con của ngươi, ngươi nên có thêm tự tin mới đúng chứ ?”
Gloria cười cười.
“Người tham lam sẽ vĩnh viễn không chiếm được thỏa mãn.” Nữ nhân dịu dàng này cởi tạp dề, “Cuộc sống của ta có thể trở nên phong phú và nhiều màu sắc hơn, có thể khiến ta có tự tin sống một cách tôn nghiêm trong thành phố này, đều là nhờ phúc của Lin tiên sinh.”
“Chính vì vậy, ta mới chân thành chúc hắn có thể hạnh phúc và khỏe mạnh… Ngươi xem, các ngươi đều là người trẻ tuổi, nắm giữ vô hạn khả năng, ta đã sớm bị quá khứ của mình trói buộc…Dù có tốt đến đâu cũng không thoát khỏi chúng nó, chỉ có thể đứng tại chỗ mà thôi.”
“Còn có một người phụ nữ thông minh như vậy, ngươi nên biết ta đang nói tới ai.”
Sasha dường như hiểu ra, lại mơ mơ màng màng nhìn Gloria.
Ngay khi hai người nói những lời này, phòng khách đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa, Gloria vội vàng đi ra từ bếp, đồng thời để lại một ánh mắt khích lệ cuối cùng cho Sasha.
……
-----------------
【 Tin tức từ Subnet của Arasaka 】
【 Ngài đã đạt tiêu chuẩn trong vòng phỏng vấn cuối cùng của Arasaka vào lúc 09:37 hôm nay, đồng thời thu hoạch thân phận ‘thực tập sinh nghiệp vụ’ sau khi bộ phận nhân sự tiến hành phán định. Quá trình đào tạo nhập chức dự kiến sẽ tiến hành vào ngày 13 tháng 3 lúc 08:00 tại tầng 21 của Arasaka Tower. 】
【 Xin ngài nhất thiết phải tuân thủ nhắc nhở và quy định của Subnet, đừng tự ý đi đến khu vực bị hạn chế của Arasaka Tower. Ngoại trừ những khu vực được đánh dấu màu đỏ trên biểu tượng 3d, ngài có thể tùy ý lại ở các khu vực khác 】
【 Một lần nữa chúc mừng ngài trở thành một thành viên của Arasaka, cùng nhau nỗ lực vì cách mạng công nghệ và tiến bộ thế giới. 】
David cảm thấy mình chắc hẳn là chưa tháo thiết bị Braindance.
Kẻ như Katsuo vậy mà bị giết chết dễ dàng đến thế, hơn nữa còn chết trong tay Lucy.
David không biết gì cả về quá khứ của Lucy, chỉ biết rằng… khắp nơi đều là người muốn lấy mạng nàng, bây giờ hắn lại thấy Lucy mặc đồng phục của bộ phận Counter-Intelligence trong tổ chức mà nàng chán ghét và bài xích nhất, đây không khác gì nhìn thấy một tên vạm vỡ từ Valentino trong Maelstrom…
David nhìn tầng lầu ghi trên tờ giấy, sự sốt ruột trong lòng đạt đến đỉnh cao, sau khi xác nhận đây là khu vực Subnet không cấm liền vội vàng chen vào thang máy.
“Xin nhường đường.”
David không hề để ý đến ánh mắt kỳ lạ của nhân viên Arasaka xung quanh, chỉ muốn tìm thang máy khu C8 để đi lên trên, nhưng chàng trai vội vàng lại không nhìn thấy tòa nhà đó có ghi chú là:
【 Bộ phận Counter-Intelligence · Khu vực công cộng 】
Khi hắn chen lên một chiếc thang máy, David mới phát hiện ra cái gì gọi là không đúng.
Có một nam nhân với da hơi ngăm đen ho khẽ một tiếng, David lập tức cảm thấy vai mình bị người ta ấn xuống…
【 Harry · Cố vấn mạng cao cấp của Counter-Intelligence · Tổ trưởng tổ 1 của Counter-Intelligence 】
“Nhóc con, không xem số trước khi chen thang máy à? ”
“Thật mẹ nó dám ——”
Khi David quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy một đám đặc công mặc vest có cổ áo đỏ dựng lên cao, ai nấy cũng cao 1m8 đang cúi đầu nhìn hắn.
Loại đặc công thiên về kỹ thuật như Harry trông còn giống dân văn phòng bình thường, mặc áo sơ mi cotton, nhưng phải biết một chuyện… người không mặc vest trong Arasaka phần lớn đều là không dễ chọc.
David lúc này mới phát hiện ra mình chen thang máy đã chen đến C-19…
“Cmn !”
Harry duỗi ra ngón tay chỉ vào tiểu tử mặc vest chứ không phải đồng phục Arasaka, hai tên đặc công lập tức tiến lên bưng kín miệng của hắn.
Hai mắt David trợn tròn xoe, trong miệng phát ra tiếng ư ư... Chỉ có thể trơ mắt nhìn xem đặc công cắm dây kết nối vào cổ của mình.
Chủ yếu là David cũng không dám cử động lung tung...
Số liệu lơ lửng trên Optic toàn là thông báo về Cyberware như【 Sandevistan MK1 】hay【 thiết bị không biết 】...
Kết cục khi cử động chỉ sợ còn khó coi hơn cả chết.
Trên trán Harry toát ra mồ hôi lạnh.
“Ta hỏi, ngươi chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu là được, hiểu chưa?”
David vội vàng gật đầu lia lịa.
“Mới vừa vào làm ?”
David điên cuồng gật đầu.
“Ngươi biết chúng ta đang thi hành nhiệm vụ gì không ?”
David lắc đầu như trống bỏi.
Ánh sáng đọc dữ liệu trong mắt đặc công mờ đi tiêu tán rất nhiều...
“Nói thật.”
“Lão đại, chúng ta đang đi thang máy riêng cho công nhân viên bình thường và người ngoài có mức độ rủi ro thấp... Tiểu tử này đi lạc vào đây, không biết tại sao thang máy lại dừng ở tầng này.”
“Tám thành là Netrunner sửa sai chỉ lệnh.”
Harry chửi mấy tiếng Fuck, đi đi lại lại một cách bực bội, sau đó liền chỉ vào David.
“Trước tiên khống chế hắn lại a, đi lên xử lý người xong rồi tính tiếp !”
David bị xách ra sau như một con gà con, qua đôi câu vài lời rời rạc, David xem như biết mình chỉ sợ bị cuốn vào cái gọi là hoạt động thanh tẩy nội bộ của Arasaka.
Mà những người đứng trong thang máy này chính là từ bộ phận mà nhân viên Arasaka sợ hãi nhất, còn được xưng là duy trì trật tự nội bộ, hay Địa Ngục đi vào không chết cũng phải mất một lớp da...
“Tanaka đâu ?”
Harry hỏi thăm tiến độ. bên kia
Đặc công thành thật trả lời: “Chết rồi, lúc khống chế người trong cuộc họp, lão già chết tiệt này đã ra tay chống cự... Cũng đỡ việc cho chúng ta.”
“Nói đến... Tiểu tử này chính là người nhìn xem Oda Tsuki bắn chết con trai của Tanaka a.”
Harry bây giờ mới nghiêng đầu sang chỗ khác, híp mắt nhìn nhóc con đằng sau một lần nữa...
“Fuck, vào làm việc cách nhau có mỗi 3 tháng... Một cái đều nổ súng xử lý mục tiêu, còn tên này thì lại đi nhầm thang máy, mẹ nó thật đúng là buồn cười a, không biết mấy thằng ngu phòng nhân sự đang tuyển người kiểu gì ?”
David không dám nói lời nào.
Oda Tsuki...
Đây là tên giả mà Lucy dùng khi nhập học ở Học viện Arasaka... Đầu óc mình hình như bởi vì tình yêu mà trở nên mê muội, kém chút cho rằng sẽ không còn được gặp lại cô nương đó nữa, vì thế mới làm ra hành động ngu xuẩn như bây giờ.
Bất quá Harry vẫn chống nạnh nghĩ sâu tính kỹ nửa ngày, sau đó mới chỉ vào mũi David nói: “Nghe rõ, chờ lát nữa vô luận xảy ra cái gì thì đều phải ngoan ngoãn đi theo sau cho ta, cấm đi loạn, cấm dùng thiết bị liên lạc đáng chết của ngươi.”
“Chúng ta khổ sở chờ mãi mới thấy người Châu Âu đến, còn kém mỗi một lần này, nếu xảy ra sai sót thì lão tử giết chết ngươi đầu tiên.”
David gật đầu lần nữa.
Leng keng ——
Sau khi thang máy đến, David bị bảo an kẹp hai bên, Harry thả xuống khẩu Smart SMG series Shingen từ sau lưng, 3 người làm một tổ, binh sĩ đi đầu giơ súng, ở giữa gác tay lên vai người phía trước, đi sau cùng sẵn sàng đề phòng tình huống bất ngờ từ hai bên sườn.
Đây là để đảm bảo hỏa lực liên tục ở mức tối đa, phải biết việc tiêu diệt một địch nhân bằng một viên đạn là chuyện chỉ có Solo mới làm nổi.
Trong đa số trường hợp khi không cần phải tấn công trực diện, phương thức thường chọn sẽ là bắn phá một vòng, dù cho đạn găm đầy vào thi thể cũng được...
David tạm thời bị hai tên đặc công kẹp vào giữa, hắn cảm giác chân hơi nhũn ra, trái tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Ba tiểu đội phía trước dừng bước lại, binh sĩ đi đầu đưa tay chỉ về phía hai lối đi ở hai bên. Ngoài những tấm kính có thể phá vỡ xung quanh phòng họp lớn thì không có gì cả, những binh lính này thấy thế lập tức hạ thấp người xuống, đứng ngay ngắn về vị trí bắn của mỗi người.
David thở gấp nhìn xem một màn này, tay bịt chặt miệng của mình không dám phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Optic của một tên đặc công rất là kỳ lạ, sau khi tia sáng đỏ lóe lên, vị trí của tất cả mọi người bên trong đều được đánh dấu sáng rõ, hơn nữa còn có thể hiển thị cấp bậc của một phần Cyberware.
Bây giờ có rất nhiều người đang ngồi quanh bàn họp, nhưng mục tiêu là cái bóng ở vị trí đầu bàn cùng hai tên bảo an đứng sau lưng hắn.
“3...2...1!”
Vào khoảnh khắc Harry đánh xong thủ thế, tất cả họng súng gần như sáng lên ngay lập tức, trong nháy mắt khi lớp kính mờ trước mặt bị xé nát như giấy mỏng, bên trong liền vang lên một hồi thét lên và la hét vì hoảng sợ.
Không nhìn rõ bất cứ thứ gì, chỉ có làn đạn từ Smart Weapon bay loạn đầy trời rồi tìm đúng mục tiêu, có vài viên còn sượt qua ngay trên đầu David...
Đây không phải cuộc rượt đuổi trên đầu đường lần trước, đây là kế hoạch ám sát trong hoạt động thanh tẩy nội bộ chính thức của công ty.
Chỉ là David chớp chớp mắt, không biết có phải ảo giác hay không, hắn nhìn thấy hành lang nơi xa tựa hồ một vệt sáng mờ ảo, nhưng rất nhanh nơi đó lại khôi phục như thường.
“Mẹ nó đều nằm xuống !”
“Tổng thanh tra tài chính của chi nhánh Italy dính líu tới việc buôn bán bí mật nghiên cứu khoa học của Arasaka, có ý đồ phản bội chạy trốn. Hắn còn cấu kết với Giám đốc điều hành Học viện Arasaka, chứng cứ rõ ràng, nhân viên không liên quan sẽ phải tiếp nhận thẩm tra.”
Harry ôm súng nhìn đám người mặc đồ đắt tiền đang chui rúc dưới gầm bàn, lạnh giọng đảo mắt nhìn xung quanh.
Hiện trường lập tức bị khống chế lại...
Sự chú ý của David vẫn luôn dồn vào phía cửa hành lang, nơi đó hình như là...
Người trẻ tuổi liếc nhìn bản đồ có thể điều ra bất cứ lúc nào từ Subnet của Arasaka, xác nhận đầu hành lang này có thể dùng thang máy B21 để đi thẳng tới kho chứa máy bay, nói cách khác...
Nếu chỗ đó không được bố trí phòng ngự, liệu có để mục tiêu nào chạy thoát không ?
Có điều hành lang bên kia không có bất kỳ vật che chắn nào, hơn nữa ngay khi phòng Counter-Intelligence hành động thì cũng đã phong tỏa cửa thoát hiểm rồi, trừ phi...
Trừ phi đợi đến toàn bộ hành động kết thúc, sẽ không có ai tới chỗ đó dọn dẹp, liền có thể trà trộn qua mặt !
Nghĩ đến đây, David cũng không có hành động tự tiện, mà là thử nhìn về phía hai tên đặc công trông coi hắn.
“Tiểu tử... Không muốn chết liền ngoan ngoãn cúi đầu xuống cho ta, mẹ nó đừng có mà nhìn loạn !”
Phòng Counter-Intelligence giữ David lại hoàn toàn chỉ vì hắn được coi là nhân viên trong Arasaka Tower, mặt khác là David rất thành thật không tự tìm đường chết.
Nghe đặc công cắn răng nói khẽ, David lúc này mới nhỏ giọng nói: “Hướng 11 giờ, chỗ hành lang... Có người !”
David cảm thấy bàn tay của bảo an nắm chặt thêm mấy phần.
“Mẹ nó ngươi muốn kiếm chuyện đúng không ? Nghĩ giở trò ——”
David vô cùng lo lắng khi nghe thấy uy hiếp từ đặc công, “Có thể để đồng đội khống chế hiện trường của ngươi đi xem thử a ! Fuck ! Hai đội bên trái cách gần như vậy, thiếu hai người đi quét sạch và trinh sát cũng không sao a...”
Chỉ là càng nói thì giọng hắn càng nhỏ đi, rõ ràng là thiếu tự tin.
Nhưng lời của David lại xuất phát từ góc độ chuyên môn về phòng thủ và đột kích.
Hai tên bảo an liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó mới nói với đồng đội trong kênh: “90 và 87 đi xem thử lối đi hướng sáu giờ ——”
“Dám đùa ta thì ngươi chết chắc, đần độn !”
Harry tự nhiên nghe được cuộc nói chuyện trong tiểu tổ, hắn cho rằng đây là quá trình dọn dẹp và loại bỏ rủi ro bình thường nên không mấy quan tâm, chỉ nhìn chằm chằm thi thể dưới chân rồi suy nghĩ tại sao hành vi phản kháng của đối phương lại yếu như thế.
Phải biết rằng Svarog của chi nhánh Italy và Yorinobu đã có nhiều bất đồng trong hoạt động kinh doanh ở Tây Âu. Lần này hắn phải tới Night City tham gia quy trình xét duyệt dự án, đáng lẽ không nên mang ít người như này mới đúng...
Có gì đó không đúng, nhưng Harry vẫn chưa nghĩ ra không đúng ở đâu.
Hai tên binh sĩ giơ súng song song tiến về trước, thẳng đến khi cách cửa thép chống nổ khoảng 4-5 mét, bọn hắn mới bỏ súng xuống rồi lắc đầu, bởi vì phía trước ngoài cánh cửa ra chỉ là những bức tường và sàn nhà trống không.
Ngay cả khi có Optical Camouflage, thì cũng khó mà tránh thoát được quan sát từ mắt thường dưới khoảng cách gần như vậy.
“Báo cáo không có tình huống bất thường.”
Nghe được binh sĩ hồi báo, lông mày đặc công lập tức dựng lên, ngay khi hắn cho rằng tiểu tử không thành thật này là kẻ cấu kết với địch...
Binh sĩ hồi báo đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Hắn phát hiện vách tường gần trong gang tấc hơi bị nghiêng.
Đương nhiên, nếu không nhìn kỹ thì rất khó nhận ra loại chi tiết này. Chỉ là trong kiến trúc tuân thủ nghiêm ngặt phong cách đường thẳng và đường cong như Arasaka Tower, việc vách tường hành lang bị uốn cong liền có vẻ hơi đột ngột.
Thế là hắn đi về phía trước một bước, càng ngày càng cảm thấy trước mặt như có một lớp gì đó mờ mờ ảo ảo bao phủ...
Binh sĩ vừa đưa thay sờ thử, liền phát hiện thứ giống như màn hình chiếu 3d trước mặt đã xuất hiện gợn sóng !
Giống như là ném tảng đá vào mặt hồ tĩnh lặng ——
“Fuck !”
Phản ứng của hắn rất nhanh, ngay lập tức ngửa người ra sau, đây là phản ứng vô thức xuất phát từ kinh nghiệm chiến đấu lâu năm.
Chỉ là vào khoảng khắc màn che bị xé toạc, người lính này vẫn trúng chiêu...
Một bộ Mantid Blade cong và sắc bén xuyên qua Optical Camouflage mơ hồ, võ sĩ trực tiếp hất tung binh sĩ lên, sau đó bắn nát đầu hắn. Cả hành lang sạch sẽ lấy người lính làm trung tâm lập tức văng tung tóe một bức tranh đỏ thẫm.
Cái này...
David trợn tròn mắt.
Mẹ nó đây là Arasaka Tower sao ?!
Tại sao còn loạn hơn cả trên đầu đường ?!
Bất cứ ai cũng sẽ bị những cú sốc liên tiếp này làm cho thế giới quan sụp đổ ——
Chỉ là võ sĩ vừa vùng lên giết một người còn chưa kịp tiến hành cú lao tới thứ hai bằng Mantid Blade, liền thấy Harry ở đằng xa chỉ nhìn về phía hành lang...
Trong ánh mắt hoảng sợ của David.
Võ sĩ vừa mới còn giết người đột nhiên co giật tại chỗ giống như là máy móc mất khống chế.
Hai tay Harry đều đang dùng sức, làn da ngăm đen càng làm cho ánh sáng Quick Hack trong mắt lộ ra quỷ dị...
Thấy võ sĩ co giật, binh lính chung quanh liền giơ súng xạ kích !
Đây là lần thứ nhất David nhìn thấy làn da cơ hồ có thể chống đạn như trong bộ Braindance về Lin tiên sinh hắn từng xem, đạn chỉ có thể làm cơ thể kẻ này rung lắc, đánh vào trên mặt cũng chỉ có thể làm cho đường vân của Cyberware hơi xê dịch...
Nhưng cùng với việc ánh sáng trong mắt Harry biến mất...
Tên võ sĩ kia liền chửi rủa thậm tệ bằng tiếng Ý..
“Counter-Intelligence, chó ngoan của Yorinobu !”
Lưỡi đao trên cánh tay hắn bắt đầu di chuyển về phía cổ một cách mất kiểm soát...
【 Suicide 】!
Chỉ Netrunner cao cấp mới sử dụng được loại thủ đoạn như này để cho địch nhân tự sát !
Chuyện kế tiếp dường như rất dễ đoán, David nhìn lưỡi đao đủ để cắt xuyên hầu hết các vật liệu quân sự đang áp sát vào cổ võ sĩ...
David không dám nhìn nữa.
Nhưng mà đặc công bên cạnh lại đưa tay ra đỡ đầu David từ dưới gáy lên, ép buộc hắn nhìn về bên kia.
“Công lao của ngươi.”
Bốn chữ đơn giản, chính là cách tính quân công trong nội bộ của công ty, nhìn xem địch nhân tử vong, cầm tới lợi ích thuộc về mình.
Cho đến khi chết lặng trước tử vong...
David trơ mắt nhìn xem lưỡi đao vẫn từ từ cắt đứt đầu võ sĩ dù hắn cố gắng chống cự, khi thứ tròn vo đó lăn trên mặt đất, dung dịch sinh học màu ngà sữa trong Cyberware liền văng tung tóe khắp nơi, nhưng ở trong mắt David, nó không có gì khác biệt với màu đỏ tươi...
......
“David ? David?”
Trên cây cầu nối dẫn ra sân thượng tầng cao nhất của Arasaka Tower, David đang hóng gió nghe thấy cô nương bên cạnh gọi mình mấy tiếng, lúc này mới hoàn hồn trở lại như thể mới tỉnh dậy từ giấc mộng.
“Lucy... Không đúng, Oda.”
Trạng thái mất hồn mất vía của David rõ ràng ảnh hưởng tới niềm vui bất ngờ gặp lại người yêu sau bao ngày xa cách của cô nương.
“Ài, ta nói ngươi a... Sao lại có bộ dạng này ?”
Lucy dựa lưng vào lan can, mặc cho làn gió trên tòa nhà mấy chục tầng thổi tung mái tóc, nàng híp mắt tựa hồ rất hưởng thụ cảm giác như sắp bị trọng lực kéo xuống này.
“Ngươi làm gì vậy ?!”
David sợ hết hồn, vội vàng ôm lấy vòng eo thon của thiếu nữ.
Nhìn bộ dạng căng thẳng của chàng trai, chút hờn dỗi này cũng tan biến đi không ít, cơ thể nhẹ nhàng của nàng ngồi lên lan can, hai tay ôm lấy mặt David, nhìn vào đôi mắt ngây ngô của hắn...
“A David...”
“Ngươi không phải vẫn luôn hy vọng những kẻ như Tanaka ít đi một chút sao ? Vì sao lại không vui đâu?”
Nói đến đây...
David thậm chí còn quên mất việc cảm nhận kỹ càng xúc cảm tuyệt vời khi được cô nương ôm mặt, chỉ nhỏ giọng nói: “Cũng không phải, ta chỉ...”
“Chỉ là cho rằng ở đây đều là người có thể diện ?”
Nụ cười của Lucy càng rạng rỡ hơn.
“Trở về đi thân yêu, đây không phải là nơi thích hợp cho ngươi tới, cuộc đời của ta là một hồi giao dịch... Ngươi cũng thấy đấy, Lin và thuộc hạ dưới trướng đã cứu ta, vì thế ta phải gánh vác rủi ro tương tự để trả giá.”
“Ta thích thế giới hiện thực, ưa thích... Hóng gió, còn có nghe ngươi nói chuyện.”
“Sự thù địch của địch nhân ở đây cũng rõ ràng hơn —— Chỉ có điều ta sắp phải hoàn thành các điều khoản giao dịch mà Lin định sẵn ngay từ đầu ở trong Cyberspace.”
“Nơi đó càng ác liệt hơn.”
David ngơ ngác nhìn cô nương đang cười rạng rỡ nhưng lại nói ra lời hiện thực trần trụi nhất.
“Không... Lucy.”
“Nếu như nói ước mơ ban đầu xác định tiến vào Arasaka Tower là bởi vì Lin tiên sinh, nhưng... mọi chuyện biến hóa quá nhanh, ta đánh mất lý do tiến vào Arasaka Tower, ngoại trừ mẹ của ta.”
Lucy cúi mắt xuống, chăm chú lắng nghe.
Ngay khi giọng David ngày một nhỏ đi, gần như hòa lẫn vào tiếng gió.
“Nhưng ta nhất định phải lưu lại Arasaka Tower !”
“Vì ngươi !”
Lucy bị chàng trai nói lớn tiếng làm cho sợ hết hồn, hơi nhướng mày rồi ôm bụng cười không thôi, nụ cười vẫn phóng khoáng và rạng ngời như trước, “Kẻ nhà ngươi đột nhiên lại nói gì thế hả ?”
David sốt ruột muốn giải thích, nhưng Lucy đột nhiên ghé sát lại, David ngửi thấy mùi thuốc lá vị trái cây ngọt ngào dành cho nữ trên người nàng —
“David, ngươi cảm thấy ta và Lin ai quan trọng hơn ?”
David hơi nghi hoặc một chút, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ.
“Đều quan trọng như nhau, dù cho Lin tiên sinh không còn nữa, ta vẫn sẽ làm theo những gì ngài ấy và vị đại ca dưới trướng dạy bảo, ưỡn ngực cắn răng đi đối mặt với phiền phức ——”
“Ngươi cũng dạy cho ta điều này, các ngươi... Các ngươi đều là những người quan trọng nhất trong cuộc đời ta !”
“Mẫu thân, bằng hữu, còn có người chăm sóc cũng là những người quan trọng nhất của ta, ta sẽ không từ bỏ.”
Lần này Lucy không cười nữa, mà là nhếch mép, nàng bất ngờ ôm lấy mặt chàng trai rồi ghé sát lại giữa tiếng gió gào thét.
Thật lâu.
Khi cô bé bỏ tay ra, cơ thể linh hoạt của nàng đã nắm lấy tay của cậu bé giống như là tinh linh.
“David, về nhà đi.”
“Có kinh hỉ đang chờ ngươi đấy.”
......
......