Chương 466: Đại ca khi xưa ( hạ )
“Mama Welles, buổi tối tốt lành.”
“Này, Mama Welles.”
Mama Welles bước ra từ khu phố của quán bar El Coyote Cojo, nhìn cư dân Heywood đang đi dạo thành từng nhóm 2-3 người trên đường phố, tất cả đều nhiệt tình chào hỏi với nàng, tâm trạng bực bội vừa rồi trong quán bar cũng dịu đi một chút…
Thành phố này vĩnh viễn bị bao phủ bởi sương mù và mùi hắc nồng nặc bốc lên từ đường cống ngầm, mọi người mang theo gông xiềng di chuyển cả ngày như từng bộ xác sống, nhưng bây giờ tựa hồ có điều gì đó đang thay đổi, nàng không thể nói rõ ra được.
кyhuyen.ⓒom“Có chuyện gì mà vui thế, Joshua bé nhỏ ?”
Mama Welles mỉm cười gật đầu với bố mẹ của đứa trẻ mới chào hỏi mình, sau đó nàng chống tay lên đầu gối cúi người hỏi đứa trẻ nhút nhát bên chân người lớn.
“Nói đi thân yêu.”
Mẹ đứa bé xoa đầu đối phương, “Mama Welles đang hỏi con đó.”
Ở Night City, trẻ con hiển nhiên là cực kỳ hiếm hoi, dưới áp lực cuộc sống nặng nề như vậy, ở vùng đất tự do nơi công nghệ và mức độ sống hoàn toàn đi lên hai thái cực trái ngược, hầu như không có ai muốn nuôi dưỡng con cái –– Chi phí giáo dục hiển nhiên là thứ đắt đỏ, bởi vì quá trình cải tạo lắp đặt BCI và một loạt các cuộc phẫu thuật theo sau cũng không phải là miễn phí.
Bởi vì muốn sống sót trong thế giới này, ngay cả mấy nhà sư đến từ phía Đông dù có không thích Cyberware đến mấy, bọn hắn cũng phải lắp đặt BCI.
кyhuyen.ⓒom
Tùy theo mà đến chính là giáo viên AI sinh ra từ Đạo luật Giáo dục AI được thông qua bởi Châu Âu và Bắc Mỹ, muốn thuê tới máy chủ và làm ra tùy chỉnh cá nhân hóa cơ bản nhất thì cũng tốn không ít tiền, đương nhiên… Không phải ai cũng nhận thức ra lợi ích khi nuôi dạy con cái như này, hay nói cách khác, người mẹ như Gloria là trường hợp rất hiếm thấy.
кyhuyen.ⓒomBọn hắn chỉ đủ tinh lực tới suy nghĩ nên sống khỏe mạnh như thế nào, tiết kiệm đủ tiền cho con đi lắp Syn-Lung và thực quản kháng kích thích có thể thay đổi liên tục theo tuổi tác, đây mới là điều quan trọng.
Sinh mệnh trẻ tuổi ở nơi đây lớn lên như cỏ dại, tương lai của bọn họ gần như là bị đóng đinh vào con phố bẩn thỉu, chỉ có thể làm bạn với đao và súng, trở thành một trong những kẻ sống sót không sạch sẽ ở thành phố này…
Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Mama Welles thoáng xuất hiện vẻ nặng nề, sau đó nàng cũng đưa tay xoa đầu đứa trẻ.
Môi trường cải tạo BCI mới mẻ đồng nghĩa với phải trả thêm tiền, nhưng nàng lại không hề thấy nét u sầu trên mặt bố mẹ Joshua.
“Mama Welles, cảm ơn người.”
Joshua nói như vậy.
Mama Welles hoàn toàn không nghĩ tới đứa trẻ lại nói ra câu này, ngoài sự ngỡ ngàng ra, còn có một loại xúc động mà nàng không thể tìm thấy trong thế giới người lớn.
Câu nói này đủ để bố mẹ cảm thấy tự hào đồng thời tiếp lời ngay sau con cái…
“Đức Mẹ phù hộ, ngài đã giải quyết rất nhiều rắc rối giúp chúng ta.”
кyhuyen.ⓒom
Phụ thân của đứa trẻ với bộ đồ công nhân lấm lem gãi đầu, nụ cười ngại ngùng, cơ hồ là phiên bản phóng đại của Joshua.
Cặp vợ chồng trong tưởng tượng sẽ thúc giục mình nhanh chóng bàn giao ra căn nhà cho bọn hắn lại bình thản đến thế, đây là điều khiến Mama Welles bất ngờ.
“Ngươi đây là…”
Người đàn ông vỗ vỗ lớp bụi trên người, “Nhà của hàng xóm khác đều thiếu máy móc, còn ta… Vừa hay biết lái một vài thứ, công ty đó đang xây dựng căn hộ trên đường phố Wellspring cách đây không xa, ta liền đến xin việc.”
“Nói ra thì hơi ngại, ta nói với quản đốc và nhân viên công ty rằng chúng ta là người của con phố này, đồng thời báo tên của ngài –– Kết quả là ta đã được nhận vào làm, tiền lương trả theo ngày, vừa vặn đủ tiền để đưa Joshua đi cải tạo.”
Mama Welles có chút nghi ngờ.
Công ty có tiếng là khắc nghiệt với công nhân xây dựng, chẳng lẽ… lại là âm mưu gì đó sao ?
Nhưng nhìn gia đình đang vui vẻ kia, Mama Welles không dám mở miệng, chỉ dặn dò người đàn ông phải cẩn thận trước mọi việc, nếu thấy có gì không ổn ở công ty hoặc Valentino đang lảng vảng gần đó thì hãy đến tìm nàng.
“Chuyến này ta đến là vì muốn nói với các ngươi về chuyện nhà cửa… Mặc dù xe bay không đâm sập tòa nhà của các ngươi, nhưng khó tránh khỏi trong kiến trúc có một số bệnh ngầm dẫn đến hỏng hóc nặng hơn… Phía Tây vừa hay có một mảnh đất trống, ngươi xem thế nào ?”
Nhưng cặp vợ chồng kia nghe thấy lời của Mama Welles liền nhìn qua nhau.
“Ngài không biết sao ?”
Mama Welles đứng thẳng người, nàng nghi ngờ mình có phải ngủ quá lâu hay già quá rồi không, tòa nhà chung cư cũ kỹ mà gia đình này đang ở hình như vẫn chưa được xử lý a.
“Mấy ngày trước có một kẻ mặc đồng phục Dreamer đến, mới đầu ta còn bảo chồng ta đừng mở cửa vội, không chừng lại là lừa gạt muốn vắt kiệt thêm từ chúng ta ––”
Người phụ nữ liếc nhìn con mình rồi nuốt lời tục tĩu vào trong, “Nhưng bên kia lại báo ra tên của ngài, cộng thêm nói muốn bàn chuyện nhà cửa… Ngài cũng biết chúng ta mỗi ngày đều cảm thấy tòa nhà đang lung lay, cho nên liền mở cửa.”
Mama Welles hoàn toàn không hiểu công ty đến từ Pacifica này định làm trò gì.
Thấy sắc mặt Mama Welles có chút khó coi, hai vợ chồng cũng trở nên lo lắng vì sợ rằng mình không nghe rõ, “Cho nên lúc đó liền ký hợp đồng, bọn họ đã sửa sang lại chỗ ở của chúng ta, một tòa chung cư được cải tạo lại từ cao ốc của công ty phá sản, vẫn dựa theo hợp đồng thuê hiện tại, thời hạn còn lại là 25 năm…”
Ở Night City, muốn mua một căn nhà là chuyện rất khó, cho nên bình thường đều là hình thức cho thuê.
Nhưng chiến tranh trên internet đã khiến rất nhiều công ty quản lý bất động sản của Night City đóng cửa hoặc bị phá hỏng dữ liệu, Dreamer đến từ Pacifica trước tiên liền mua lại những quyền hạn này, đây cũng là lý do Mama Welles theo dõi bọn hắn.
Mama Welles không nói gì, chỉ yêu cầu người phụ nữ chuyển hợp đồng cho nàng xem qua…
Nàng vốn tưởng công ty sẽ tăng thêm rất nhiều loại thuế như: phí thuê, điện nước, nội thất,..v.v.. Nhưng không nghĩ tới đây chỉ là một hợp đồng đơn giản, giá cả không quá đắt cũng không quá rẻ, ngang bằng với trước đây, hơn nữa còn giảm bớt rất nhiều cạm bẫy của công ty quản lý bất động sản như phí thuê máy giặt.
Nhìn như vậy, người có kinh nghiệm lâu năm giống Mama Welles cũng không thấy có vấn đề gì.
“Không có vấn đề, chuyện này ta biết… Cứ ở lại thật tốt đi.”
Mama Welles mỉm cười giải thích một phen để xóa tan nghi ngờ trong lòng hai vợ chồng.
Cả gia đình họ một lần nữa lộ ra vẻ vui tươi.
Người phụ nữ tiến lên nắm lấy cổ tay Mama Welles, “Vô luận như thế nào, tối nay ngài cũng phải đến nhà ta ăn cơm… Ngài xem, chồng ta từng làm đủ mọi nghề, cũng từng chạy việc cho bang phái, nhưng cuộc sống hiện tại là thoải mái nhất… Chắc hẳn ngài gần đây đã bị đám côn đồ đó làm cho rất đau đầu, có thể mời ngài tới một chuyến không?”
Lúc này đứa trẻ đột nhiên chạy đến nắm lấy ống quần Mama Welles, ngẩng đầu nhìn nàng: “Mama Welles, con muốn anh Jackie cũng đến được không ?”
Jackie ?
Người đàn ông ngượng ngùng kéo đứa trẻ lại ––
“Hài, ngài không biết… Phụ cận có mấy đứa trẻ hư hay kể chuyện Heywood cho Joshua nghe, đại khái là nghe tới câu chuyện Jackie đã cứu cả đám láng giềng và thành viên bang phái khỏi cuộc hành quyết công khai của bọn Maelstrom –– Không được làm loạn, Joshua !”
Mama Welles nở nụ cười rạng rỡ.
“Jackie hôm nay có lẽ hơi bận, con thích hắn sao ?”
Đứa trẻ vẫn gật đầu dù bị phụ thân kéo ra.
Rõ ràng ở phương diện này, hắn hay nói hơn lúc nãy khá nhiều…
“Đương nhiên rồi ! Con không nói bậy đâu ! Bọn hắn đều nói Jackie là đại ca tốt nhất của Valentino, cũng là đứa trẻ ngoan ngoãn nhất –– Vì không muốn mẹ mình lo lắng mà đã từ bỏ vinh hoa phú quý của đại ca !”
Thấy lời nói càng lúc càng quá đáng, người phụ nữ vội vàng bịt miệng con mình lại.
Không ai sẽ chủ động nhắc đến chuyện thương tâm của Mama Welles.
Tuy nhiên, Mama Welles cũng không cảm thấy bị xúc phạm, mà là nói với Joshua: “Hừ hừ… đại ca Jackie của con vẫn chưa học được một điều, đó chính là đừng làm những chuyện xấu, nếu phát hiện mẹ mình lo lắng thì hãy kịp thời thay đổi phương hướng.”
Khúc nhạc dạo này vừa xuất hiện, nhìn ánh mắt mong chờ của cả gia đình họ, Mama Welles đoán tòa nhà kia có lẽ đều được công ty Dreamer xử lý ổn thỏa rồi.
Mama Welles nhún vai, “Xem ra giờ tan làm của công ty vừa kịp để ta ăn một bữa tối ?”
Nụ cười của người đàn ông càng lộ ra vẻ chất phác, “Ta tự nguyện làm thêm một lúc, nhưng vẫn được trả tiền… Cảm thấy Dreamer tựa hồ không giống với những gì truyền ra từ trên TV lắm.”
Nữ nhân liếc xéo chồng mình một cái.
Mama Welles ghét công ty nhất, bất quá lại nhắm mắt mà hợp tác với công ty bởi vì đám láng giềng ––
“Đúng vậy.”
Mama Welles thở dài, “Bất kể nói thế nào, chỉ cần vượt qua cửa ải khó khăn này là tốt rồi, Công ty… dù sao cũng xem trọng lợi ích, về sau mọi người đoàn kết một chút là được.”
Đang lúc ba người nói chuyện, từng chiếc xe của Valentino lao vun vút trên đường khiến người đi đường kinh ngạc không thôi.
Trong lúc ngỡ ngàng, mọi người còn loáng thoáng nghe thấy tiếng súng vang lên từ quán El Coyote Cojo, binh sĩ Dreamer trên đường phố nghe thấy âm thanh này liền lập tức quay sang con phố đang trở nên hỗn loạn trong nháy mắt.
Mama Welles cúi người bảo vệ Joshua theo bản năng, ngẩng đầu nhìn xung quanh ––
“Mẹ nó tất cả vào nhà hết đi!”
Mặc dù binh sĩ Dreamer chửi thề, nhưng họ vẫn cố gắng sơ tán đám đông.
Sự cố bất ngờ khiến biểu cảm của Mama Welles thay đổi đột ngột.
Mama Welles liếc nhìn về phương hướng của El Coyote Cojo, vừa định đứng dậy xem quán bar xảy ra chuyện gì… Nào ngờ người phụ nữ lúc nãy lại kéo tay Mama Welles, “Lỡ đâu là đang nhắm vào ngài đâu ?”
Trong lúc nói chuyện, một hồi tiếng súng chói tai vang lên, binh sĩ Dreamer vừa rồi còn đang chú ý để xe quay đầu tránh đi đám đông bỗng nhiên ngã ngửa ra sau như bị xe tông !
“Fuck !”
Mama Welles nhìn về hướng của tiếng súng theo bản năng, trên nóc nhà không biết từ lúc nào đã xuất hiện tay súng của Valentino, chỉ là bọn hắn bỏ đi phụ kiện lòe loẹt của Valentino, liền giống như người qua đường bình thường đột nhiên rút súng bắn vào công ty.
Binh sĩ Dreamer với 3 người một đội ngay lập tức phân ra một người bắn trả nhằm áp chế bằng hỏa lực, người còn lại thì cố gắng kéo đồng đội vào trong vật che chắn…
Binh sĩ do dự nhìn xem đặc điểm của tay súng và con phố đậm chất Nam Mỹ này, Mama Welles thầm nghĩ không ổn, công ty rất có thể sẽ cho rằng là cư dân bản địa của Heywood đang tấn công…
Tuy nhiên binh sĩ chỉ áp chế bằng hỏa lực, ba người khởi động xe tuần tra lập tức lùi lại.
Trong lúc ngỡ ngàng, người đàn ông bên cạnh liền thì thầm: “Đi mau Mama Welles, bọn họ đến đây là vì ngươi !”
Mama Welles dặn dò mấy người nằm xuống, nàng tuyệt đối không tin Camilla dám nổ súng vào đám láng giềng, nhưng nàng liền cảm thấy tội lỗi về suy nghĩ này ở ngay giây tiếp theo…
Khi người đàn ông đang ôm đầu ngồi xổm trên đất nhắc nhở mình, một viên đạn lạc trong nháy mắt đã bắn gục hắn xuống đất, tiếng kêu gào xé lòng của nữ nhân vang lên, Mama Welles gần như không chút do dự liền rút khẩu súng lục nhỏ bên hông ra rồi nhắm vào mấy thành viên bang phái đang định tiến đến từ bên kia đường, bắt đầu nổ súng dữ dội !
“Trúng vào cánh tay, mau đưa chồng và con của ngươi đi ! Nhanh lên !”
Độ chính xác của Mama Welles không hề kém, dù sao cũng là mẹ của Jackie, sự yếu đuối của nàng đã sớm chết ở ngày chồng mình bị Jackie đuổi ra khỏi nhà.
Người đàn ông đau đến mức đi còn không vững, nhưng Joshua lại không giống những đứa trẻ cùng tuổi, thậm chí còn chủ động đỡ lấy cánh tay thô to của phụ thân bằng cơ thể nhỏ bé của mình.
Người phụ nữ cũng phản ứng kịp, mấy người vội vàng chui vào con hẻm.
Mama Welles thì lợi dụng địa hình cửa hẻm để tạm thời áp chế mấy tay súng muốn tiếp cận, thậm chí còn hạ gục hai người.
Nàng nhìn thấy cả gia đình bọn họ biến mất trong hẻm, lúc này mới yên tâm mà quan sát xem nên thoát khỏi hiểm cảnh như thế nào ––
Dù sao thì người đứng đầu khu phố này cũng sớm nhìn ra ý đồ của Valentino, đó chính là bắt sống nàng.
“Jackie.”
Mama Welles nạp đạn, một đạo vỏ đạn bật ra, “Chẳng lẽ ta thật sự sai rồi sao?”
Nàng rất hiểu đứa con của mình, sự tin tưởng của Jackie đối với Dreamer hoàn toàn vượt qua nàng, nàng không thể lý giải vì sao con trai mình lại có thiện cảm với tổ chức cùng loại với Arasaka, nhưng nàng nhận ra mình đánh giá thấp tính tệ hại của bang phái.
Mama Welles nghĩ đến việc có lẽ nên buông vũ khí xuống, nhưng làm vậy thì bang phái sẽ có thể tiếp quản đường phố một cách nhanh chóng…
Nơi này còn muốn trở về như trước đó sao ?
Mama Welles đột nhiên nhớ đến biểu cảm của gia đình vừa nãy, sắc mặt nàng thay đổi mấy lần, bàn tay nắm chặt khẩu súng dần nới lỏng…
Tiếng bước chân ngày càng gần, tiếng la hét ai oán của người đi đường cũng xa dần, Mama Welles luôn tự coi mình là chỗ dựa vững chắc cho thằng nhóc Jackie ngu ngốc, hắn không hiểu sự đời, luôn nhìn thế giới bằng con mắt đơn giản, giống như “Little Prince” trong câu chuyện cổ tích –
Chỉ là người làm mẹ tuyệt đối sẽ không trở thành điểm yếu của con cái.
Nếu tin nhầm công ty, Mama Welles có chơi có chịu !
Ngay khi nàng đang quan sát cái bóng trên mặt đất và tiếng bước chân xung quanh, một đôi mắt sáng lấp lánh dưới chân khiến Mama Welles như bị dội một gáo nước lạnh.
Joshua ?!
Mama Welles chưa bao giờ cảm thấy kinh hoàng đến thế trong đời mình, vội vàng quỳ nửa người xuống đất bịt miệng đứa trẻ, “Con đang làm gì ?!”
Joshua chớp chớp mắt, tiếng nói rụt rè truyền đến từ dưới lòng bàn tay, “Con phát hiện một con đường có thể đưa ngài đi, tìm thấy khi chơi với bạn…”
Mama Welles sẽ không nghe lời khuyên của người trẻ tuổi, nhưng biểu hiện của đứa trẻ này vẫn khiến nàng nhìn nó bằng con mắt khác, chỉ là hiện tại nàng có thể từ bỏ bản thân, nhưng đứa trẻ này không thể gặp chuyện.
Thế là Mama Welles ra hiệu cho đứa trẻ ẩn nấp trước, vào khoảnh khắc cái bóng trên mặt đất tiến đến gần, Mama Welles đột nhiên lách ra, trong con hẻm nhanh chóng lóe lên mấy luồng sáng rực lửa !
Một tiếng kêu rên vang lên từ phía bang chúng Valentino, Mama Welles vội vàng nắm lấy bàn tay của đứa trẻ rồi lao vào trong, tuy nhiên ở khúc cua phía trước lại có mấy tên bang chúng sở hữu đặc điểm cải tạo khuôn mặt rõ ràng là Tyger Claws đã chặn sẵn. Một người trong đó đang vung gậy bóng chày, vào khoảnh khắc Mama Welles chạy đến, nàng thầm nghĩ “chết rồi” trong lòng khi liếc thấy mấy cặp Optic đáng sợ kia !
Cây gậy bóng chày đánh thẳng vào ngực Mama Welles đang né tránh với tiếng rít xé tan không khí, cả người nàng bay ngược lại đồng thời đứa trẻ cũng bị ngã theo.
Cơn đau nhói ở ngực kèm theo ù tai ập tới, Mama Welles không nhìn rõ bất cứ thứ gì, trong Optic đều là “Error” tràn ngập đến trong nháy mắt.
Đợi đến khi nàng có thể nhìn rõ hơn một chút, đứa trẻ kia đã bị thành viên Valentino “ngoại lai” với kiểu đầu Mohawk túm tóc nhấc lên.
Tiếng kêu đau đớn của đứa trẻ khiến Mama Welles lập tức tỉnh táo lại, ngay khi nàng chuẩn bị phản kháng, một kẻ khác liền tiến lên đá văng khẩu súng tuột khỏi tay Mama Welles, đồng thời trên cổ tay của tên đang xách đứa trẻ bỗng vang lên thanh âm ma sát của kim loại ––
Mantid Blade !
Đứa trẻ nhìn lưỡi dao đang tiến gần dưới bụng, tiếng hét chói tai của tên kia đều là tiếng Nhật, “Thịt non ! Hahaha !”
“Đừng !”
Dù là trẻ con có mạnh mẽ đến đâu, lúc này hiển nhiên chỉ có thể dùng tiếng khóc để đối phó.
Mama Welles còn muốn đứng dậy, hai tên bang chúng kỳ dị với cánh tay gần như chạm đất liền ghì chặt Mama Welles ––
“Camilla sẽ gặp báo ứng !”
Nàng không đành lòng nhìn nữa.
Chỉ là ở cửa hẻm đột nhiên vang lên tiếng huýt sáo…
Đó là một người đàn ông cũng có phong cách châu Á, khuôn mặt hơi phong trần với bộ râu ria xồm xoàm, búi tóc lên giống Samurai, dưới bộ vest tinh xảo là cơ bắp Cyberware cuồn cuộn, bên hông đeo một thanh Katana đen như mực.
“Lũ rác rưởi từ Westbrook nhà các ngươi thật đúng là không thay đổi gì cả (tiếng Nhật).”
“Các vị còn tận hứng sao ?”
Người đàn ông bước ra từ bóng tối, trên mặt còn có một vết sẹo hình lưỡi dao kéo dài từ mí mắt đến má, tăng thêm vài phần sát khí…
Tên Tyger Claws đang túm đứa trẻ quay đầu lại, nước bọt bắn tung tóe chửi bới: “Tên khốn nhà ngươi đang tìm chết sao ?”
Ngay sau đó…
“A ! Mẹ nó là một con chó Corpo ! Hahahaha ! Với loại đầu ngu ngốc như ngươi, ta chém không dưới 10 cái thì cũng phải 8 cái rồi… Đang nói cái gì vậy !”
Người đàn ông không nói gì thêm, chỉ chậm rãi rút đao ra, tư thế tấn công tiêu chuẩn của Samurai.
Bởi vì đối diện là cuồng đồ cắn thuốc, hắn không muốn lãng phí lời nói của mình nữa.
“Đại ( nhân )… ca nhờ ta đưa người về ––”
“Đám khốn nạn nhà các ngươi chỉ sợ phải đi chết a.”
Tyger Claws nhìn hành động của người đàn ông, đều sững sờ một chút, nhất thời có chút nghi ngờ bản thân ––
Chẳng lẽ Mantid Blade và Sandevistan trên người mình chưa đủ rõ ràng ?
Lưỡi dao của nam nhân mặt sẹo đột nhiên xoay về phía kẻ địch, cơ thể trong nháy mắt như hóa thành hư không !
“Suzuki !【 Đã có mặt 】!!”
……
……