Chương 468: Tương lai của Heywood ( trung )
“Fuck ! Jackie · Welles đâu ? Chẳng lẽ chết ở phòng khám tại quận Watson rồi sao —”
Cuộc giao chiến kịch liệt trong quán bar El Coyote Cojo khiến hai bên đều tổn thất nặng nề.
Tiến hành đấu súng tầm gần như thế này trong môi trường chật hẹp của quán bar khiến rất nhiều bang chúng Valentino tới tiếp quản El Coyote Cojo phải rút lui...
15 người, đây chính là số người đi theo làm việc với Jackie ở quán bar El Coyote Cojo.
ḳyhuyen.ⓒomBọn họ là do Jackie sắp xếp tới, hắn đoán Camilla rất có thể sẽ làm ra hành động lớn một khi biết mình còn sống sót, quán bar El Coyote Cojo và mẹ mình chắc chắn là mục tiêu bị tấn công đầu tiên.
Dù cho xác suất xảy ra chiến tranh bang phái là cực thấp, nhưng Jackie vẫn làm vậy.
Từ tình trạng hiện tại đến xem, ước tính của Jackie đối với độ phát rồ của bang phái là chính xác...
15 người kia gặp tổn thất cũng không nhỏ, kẻ vừa giơ súng hạ gục địch nhân sau cột trụ chính là người vừa gọi tên Jackie, Pepe bên cạnh cũng đã xả hết sạch đạn, nếu cứ kéo dài thế này tiếp đợi Camilla tiếp quản xong khu phố, người đến xử lý bọn họ liền sẽ là lũ khốn nạn tới từ Tyger Claws.
Bọn hắn thế nhưng là không có chút nhân tính nào cả.
Braindance và một lượng lớn thuốc cấm sớm đã khiến não của đám người kia thủng trăm ngàn lỗ, năng lực tự kiềm chế cực kỳ kém cỏi —— Cho nên Tyger Claws mới thường được thuê tới giết người, người mua chỉ cần cân nhắc xem kiểu chết của đối phương có quá phận hay không.
ḳyhuyen.ⓒom
Camilla bây giờ hoàn toàn có thể làm ra chuyện như vậy.
ḳyhuyen.ⓒom“Mẹ nó còn bao nhiêu thằng nữa ?”
Pepe quay đầu nhìn lại, trên tầng 2 chỉ còn lại chưa tới mười người bọn họ, còn lại đều nằm trên mặt đất không biết sống chết ra sao... Có lẽ nếu Trauma Team đến thì còn cứu được vài người, nhưng bây giờ rõ ràng đã hết cách cứu chữa...
Cố thủ tiếp ở El Coyote Cojo như thế này tuyệt đối không phải là ý hay, Pepe bị chặn ở tầng 2 bắt đầu nghĩ cách rời khỏi, dù cho không rời đi được thì hắn cũng muốn mò xuống tầng hầm, ở đó có kho vũ khí của Mama Welles...
Mama Welles đúng là người tốt không sai, nhưng ở thời đại nguy hiểm này nếu bên hông không có chút đồ phòng thân thì việc mở quán bar cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Trước đây El Coyote Cojo cũng có đội bảo an riêng, chỉ là sau khi quan hệ giữa Valentino và cư dân bản địa xấu đi nhanh chóng, những vũ khí đó mới bị bỏ không.
Tuy nhiên —
Pepe còn chưa kịp ló đầu ra xem phân bố của địch nhân bên dưới đang chuyển hình từ tấn công dữ dội sang bao vây, bệ xi măng dày trước mặt giống như tự nổ tung, cùng với mảnh vụn xi măng bay vào mặt, hắn không chút do dự liền đè người anh em bán mạng cho Jackie bên cạnh xuống đất.
Công sự che chắn tạm thời mang lại chút cảm giác an toàn đã mất, Pepe nhìn thấy súng máy hạng nặng của Midnight Arms thường được lắp đặt trên ụ pháo tự động bên dưới đang phun lửa, thành viên bang phái lúc nãy còn chưa có hành động gì quyết liệt tựa hồ chỉ muốn tiêu hao bọn hắn đột nhiên bắt đầu tấn công !
Tất cả mọi người đều không thể ló đầu ra, mắt thấy đã có thể nhìn thấy bóng dáng của đối phương ở góc cầu thang, bên tai cũng là tiếng bước chân vội vã và nặng nề.
ḳyhuyen.ⓒom
Pepe không nghĩ ngợi gì, “Bảo vợ ta lại tìm thêm một chút, con mẹ nó Camilla — Anh em xông ra ngoài !”
Vừa nói xong, gã đàn ông to lớn như một bức tường này bất ngờ nhảy xuống từ cầu thang, hai kẻ vừa ló đầu ra từ góc cua nhìn thấy một bóng đen lao tới, ngực truyền đến cơn đau dữ dội, tiếng lăn lộc cộc thậm chí còn khiến súng máy hạng nặng đang áp chế hỏa lực cũng phải ngừng bắn.
Pepe choáng váng cảm thấy toàn thân như bị rạn xương, hắn lắc đầu muốn đứng dậy nhưng đột nhiên liếc thấy quả lựu đạn bên hông một tên bang chúng, vị đại hán này liền lăn một vòng tới nhặt lên rồi lao về địch nhân với vật phẩm không biết được làm ra từ công xưởng nhỏ nào.
Những người phía sau vừa chạy xuống cầu thang vừa bắn trả, trên mặt họ đều là vẻ kinh ngạc xen lẫn với sợ hãi, mọi chuyện tựa hồ sắp kết thúc tại đây...
Ngay lúc Pepe bay lên không, giữa khe hở của cánh cửa sắt lớn tại El Coyote Cojo đủ để chống lại súng máy hạng nhẹ đột nhiên bị màu vàng cam nóng rực nhanh chóng lấp đầy, ngay giây sau liền là lực xung kích cực lớn kèm theo ngọn lửa khiến tất cả địch nhân trong sảnh đều ngã rạp xuống đất, cả quán bar El Coyote Cojo cũng phát ra tiếng kêu rên như không chịu nổi.
Trong làn khói bụi, bóng người hơi khô gầy và mảnh khảnh xách súng bước vào.
Mama Welles nhìn bang chúng Valentino đang nằm rên rỉ trên mặt đất, dù cho vụ nổ khiến mặt của đối phương biến dạng hoàn toàn, nhưng nàng vẫn nhận ra đây là con nhà ai...
Người Heywood cuối cùng vẫn tàn sát lẫn nhau trong quá trình lựa chọn đường đi cho tương lai.
Bất quá —
Câu trả lời của Mama Welles chính là kết thúc nỗi thống khổ của hắn bằng một viên đạn.
Nàng thường xuyên dạy bảo Jackie là đừng vội vàng qua loa trước khi làm ra quyết định, nhưng một khi đã quyết thì phải đi cho tốt con đường này dù cho có đầu rơi máu chảy.
Bây giờ trên người bà lão có uy tín khá cao nhưng ngày thường không dính dáng đến bất cứ chuyện gì trên đầu đường này hoàn toàn chính là hình tượng chiến sĩ thẳng tiến không lùi của Jackie...
Có thêm càng nhiều người bước ra từ trong khói bụi, bọn họ cơ hồ đều ở độ tuổi của Mama Welles... Có nam có nữ, nhưng điều duy nhất không thay đổi chính là đôi mắt trên khuôn mặt có vài nếp nhăn của họ đều là sự sắc bén khi còn trẻ.
Đây đều là truyền thuyết của thế hệ trước trong Valentino.
Khi đó Night City vừa mới trải qua chiến tranh giữa bang phái và chiến tranh giữa công ty, 6th Street và Voodoo Boys gần đây nhất đều ra tay tranh giành địa bàn, mà bọn họ chính là những người đã sáng lập nên Heywood.
Một số người này thành thạo xử lý mớ hỗn độn trong quán bar, còn đám người thuộc thế hệ sau chỉ biết ngơ ra đứng nhìn thế hệ trước ——
“Nhiều người như vậy còn chơi không lại đám phế vật dưới trướng Augustine ?”
Người đàn ông có phong cách cao bồi với bộ râu ria xồm xoàm trông rất giống Redneck kia hoàn toàn không có chút dấu vết nào của Valentino, hắn vừa chửi bới vừa cúi xuống nhét thuốc vào miệng Pepe đang mê man trên mặt đất.
Trong chốc lát, sắc mặt của những người bảo vệ còn tỉnh táo có chút kỳ lạ, không vì gì khác...
Bởi vì họ đều là người của Augustine, trước đây cũng từng đi theo Jackie.
Mama Welles nhìn đám anh chị em “cùng tuổi” sau lưng, tính cả đám hậu bối sống sót trong El Coyote Cojo, tổng cộng chưa đến 50 người... tình hình còn tệ hơn nàng tưởng.
“Tất cả nhanh tay lên, không thể ở lại đây được nữa, chúng ta phải ra đầu đường chào hỏi với bọn chúng —”
Mama Welles thậm chí còn không để đám người này xử lý thi thể, chỉ thành thạo chỉ huy hai người xuống chuyển đồ để vũ trang đội ngũ.
Thấy Mama Welles xuất hiện, bang chúng trung thành với Jackie vừa thoát chết cảm thấy hoang mang... Jackie đến giờ vẫn chưa lộ diện, bọn hắn trong lúc nhất thời không biết có nên theo người đại ca này không.
“Mama Welles, ngài có biết Jackie...”
Mama Welles cúi đầu lấy ra một khẩu súng trường động năng Saratoga từ trong hộp, thành thạo kéo chốt vài lần, rồi ném nó cho kẻ vừa hỏi, “Ta biết con trai mình thế nào... hoặc là Camilla ngăn chặn biên giới của Heywood, hoặc là Jackie đã bắt đầu hành động rồi.”
“Bộ xương già này của ta có chết cũng không tiếc, các ngươi theo ta sẽ không gặp thiệt thòi, ít nhất cũng có người đỡ đạn thay đúng không ?”
Lời vừa dứt, thành viên bang phái cũ thuộc thế hệ chú bác đều cười lớn, “Không tệ, dù sao cứ để Camilla làm thế này thì Heywood sớm muộn gì cũng toi đời, cho nên chúng ta coi như đặt trước hũ tro cốt... Dù sao nghĩa địa mẹ nó cũng rất đắt.”
Mama Welles nhìn xem đám trẻ tuổi đang do dự, mỉm cười và nói lớn với họ: “Ta biết một bộ phận trong số các ngươi đến giúp El Coyote Cojo và nhà Welles là bởi vì quan hệ cá nhân, nhưng bây giờ —— Vấn đề cũng không chỉ đơn thuần là cầm súng lên vì ai nữa.”
“Người Cuba chỉ thẳng súng vào đầu bắt chúng ta đi bán bột mì, đám côn đồ tới từ bên ngoài làm xằng làm bậy với danh nghĩa của người Heywood, Camilla muốn biến Heywood thành sân sau cho cuồng đồ tụ tập, rồi lại viện cớ rằng đây là vì chống lại công ty...”
“Heywood sẽ không từ bỏ người của mình, nhưng tiền đề là đó phải thực sự là một thành viên của gia đình, hiện tại... Camilla làm ra phá hư đã lớn hơn thứ mà nàng có thể bảo vệ.”
“Bước tiếp theo, nàng liền có thể chĩa súng vào bất kỳ cư nào nào thường ngày cười chào hỏi mình, ví dụ như vừa rồi nàng còn muốn dùng cách này để bắt ta phải khuất phục rồi ngoan ngoãn đứng ra làm “chỗ dựa”. Muốn cái miệng nói chuyện hơn sáu mươi mấy năm của ta phải nói ra những lời như cướp bóc, hiếp dâm, buôn người còn nghiêm trọng hơn việc công ty sửa nhà cho chúng ta...”
“Vì con cháu của chúng ta, vì Heywood, chúng ta không thể để nơi đây biến thành Địa Ngục nuôi dưỡng ác quỷ !”
“Ta biết phần thắng của chúng ta nhìn qua có vẻ rất thấp, nhưng đừng quên, các ngươi từ tận đáy lòng vẫn hiểu lý do mình đến đây hỗ trợ hoặc cố thủ… Trong Valentino còn có càng nhiều người giống chúng ta, sự ôn hòa và lương thiện của người Heywood sẽ không bao giờ thua cuộc !”
“Vì điều này, ta và con trai ta đều có thể đi hướng tử vong.”
Giọng nói của Mama Welles thực ra không cao, nhưng luôn có vẻ trầm trọng và mạnh mẽ... phải biết rằng năm xưa khi Jackie · Welles suýt nữa bị Maelstrom giết chết, Mama Welles vốn luôn hiền lành không chỉ dùng thái độ cứng rắn bắt Jackie rời khỏi bang phái, mà còn dùng lợi nhuận của El Coyote Cojo đi mời lính đánh thuê của Night City...
Khoảng thời gian đó, Maelstrom thảm không thể tả.
Mama Welles nhất ngôn cửu đỉnh, đây không phải nói suông...
Nghe vậy mọi người nhìn nhau rồi gật đầu, không nghi ngờ gì, trong Valentino còn rất nhiều người không muốn gây rối cùng Camilla... Cách duy nhất bây giờ chính là xúi giục.
Đám người tiến ra ngoài đường phố từ quán bar El Coyote Cojo cũng giải quyết rất nhiều thành viên lẻ tẻ của Valentino, phần lớn là thuộc hạ của Augustine, chỉ là những người này rõ ràng cực kỳ căm ghét công ty, không ngoại lệ đều chửi mắng bọn họ là chó săn của công ty.
Không có nhiều thời gian để lưu thủ rồi khuyên hàng, bọn hắn dùng đạn để trả lời câu hỏi...
Rất nhanh, con phố của El Coyote Cojo đều được dọn sạch hoàn toàn, bọn hắn phải từ từ đẩy ra ngoài để bảo vệ cư dân ở đây không bị tổn thương.
Nhưng mà đoàn người vừa ló đầu ra khỏi con phố, một loạt đạn dày đặc liền khiến 4-5 người bên cạnh Mama Welles ngã xuống liên tiếp, đều là bạn già đi theo nàng tới...
Mama Welles hét lớn bảo mọi người lùi lại.
Gần một trăm người của Valentino chặn kín hai đầu con phố hình chữ T, kẻ dẫn đầu chính là Augustine.
“Fuck !”
“Augustine?!”
Bang chúng vốn là của Augustine nhìn thấy hắn liền lập tức hoảng sợ...
Mama Welles dựa sát vào nơi tường dày nhất, lắng nghe động tĩnh trên đường phố, sau một loạt tiếng súng chính là sự yên tĩnh, giọng của Augustine vang vọng trên đường phố Heywood đầy tiếng còi báo động của NCPD và NCFD.
“Mama Welles, xem ra ngài định đi theo công ty đến cùng rồi ?”
Mama Welles dĩ nhiên sẽ không giải thích cho câu hỏi chụp mũ như vậy, giọng của nàng nhẹ nhàng mà đầy sức xuyên thấu, “Cho nên người Cuba lại ra mệnh lệnh mới cho ngươi ? Làm ta tưởng rằng Camilla mới là đứa trẻ đến từ Cuba đâu...”
Vẻ mặt Augustine lộ ra âm trầm, hai tay đặt trước người nắm chặt một khẩu súng lục ổ quay màu vàng hồng.
Mama Welles nắm trong tay quá nhiều thông tin, rõ ràng là đang cố tình chọc vào chỗ đau...
“Muốn lũ trẻ của chúng ta đi bán bột mì với các ngươi ? Augustine... ngươi tựa hồ vẫn chưa hiểu rõ mục đích sống của người Heywood và của chính mình là gì.”
Tuy nhiên, Augustine chỉ hít một hơi thật sâu, “Chuyện của Cuba thất bại, Mama Welles... Hôm nay ta đến đây là muốn nói chuyện, Jackie là một người tài giỏi, ta và hắn... có mối quan hệ hẳn là đủ tốt để đến dự đám tang của nhau.”
“Valentino vẫn là chiếc ô bảo vệ của người Heywood, điều này sẽ không bao giờ thay đổi.”
“Chúng ta cũng sẽ tìm cách đuổi đi người Nhật Bản, chuyện này nên dừng lại càng sớm càng tốt, chúng ta tự tàn sát lẫn nhau sẽ chỉ làm lợi cho công ty...”
Bất quá Mama Welles chỉ dùng một câu liền khiến lời lẽ của Augustine tự sụp đổ.
“Cho nên các ngươi muốn chiếm lợi trước từ cư dân Heywood ? Các ngươi muốn mở sòng bạc dưới khu nhà của người Heywood, rồi lấy số tiền đó chia hoa hồng cho các ngươi, con gái của chúng ta là nhân viên của câu lạc bộ Doll, con trai của chúng ta là mấy con lợn bán thuốc ?”
Lời lẽ cực kỳ sắc bén !
Để cho rất nhiều người của Augustine cũng phải nhìn nhau...
Sắc mặt của Augustine lúc xanh lúc đỏ, hết lần này tới lần khác, từ khi Dreamer đến Heywood thì lại rất vô hại, lần này lại càng không can thiệp vào xung đột của Valentino, trong lời lẽ của cư dân bản địa, công ty tuyệt đối hơn hẳn bang phái.
Augustine biết nếu mình không xử lý tốt vấn đề này thì không thể báo cáo với Camilla, dù cho không có bất kỳ lý do gì tới bác bỏ Mama Welles, hắn vẫn tự an ủi mình bằng lời như “tin công ty không khác gì với tự sát”.
“Muốn người Heywood nghe theo một đám tội phạm ác ôn ? Nằm mơ đi!”
Không chỉ có câu trả lời của Mama Welles, trong hẻm còn vang lên nhiều tiếng chửi rủa Augustine hơn...
“Ra tay đi !”
Augustine nghiến răng gầm nhẹ.
Số lượng áp đảo rõ ràng, thành viên bang phái trẻ khỏe đối đầu với “đội quân ô hợp” già trẻ lẫn lộn...
Mama Welles không ngờ rằng mình còn chưa ra khỏi con phố của El Coyote Cojo liền đã bị chặn lại.
Bất quá dù cho tình hình không lạc quan như thế, đám người đi theo Mama Welles vẫn nâng lên dũng khí gầm nhẹ lời như “liều mạng với chúng” rồi chuẩn bị chiến đấu.
Mama Welles nhìn binh sĩ mà Jackie có thể tiếp quản ngay khi đến, lông mày nhíu lại lo lắng...
Tin tức Jackie bị thương nên đến quận Watson đã bị Camilla lợi dụng một cách hoàn hảo, người của Augustine dù không muốn theo hắn thì cũng không dám dễ dàng rời đi.
Mọi thứ tựa hồ đi vào ngõ cụt.
Sau khi mệnh lệnh của Augustine được ban hành, tất cả mọi người do dự một lúc rồi giơ vũ khí tiến lên, Mama Welles cũng chuẩn bị cho trận chiến sống còn...
Người Heywood võ đức dồi dào, sẽ không bao giờ từ bỏ trước chuyện mình muốn kiên trì.
Tuy nhiên, Augustine thấy tốc độ tiến lên của bang chúng liền vẫy tay, vài con robot Kang Tao được bang phái cải tạo lúc này liền xuất hiện trong đám đông, tốc độ của chúng không chậm, gần như nhanh gấp đôi mà tiến lên phía trước —
Bang chúng nhìn thấy những con robot này tựa hồ cố ý hoặc vô ý bắt đầu kiểm soát tốc độ, trong ánh mắt nhìn robot ẩn chứa đầy sợ hãi.
“Bắn !”
Trong con hẻm nơi Mama Welles đang ở, đoàn người với độ tuổi khác nhau có vũ khí tinh nhuệ đi theo nàng trong chốc lát cũng tạo ra thế trận không nhỏ.
Bất quá ý đồ của Augustine hoàn toàn không phải vậy, con Robot bị đạn bắn trúng lắc lư dữ dội cũng lảo đảo một cái, nhưng thiết bị gia tăng áp lực ở chân lại cho nó một lực đẩy không nhỏ —
Mama Welles không né tránh, mà là giơ súng bình tĩnh nhắm bằng vào lõi điều khiển của nó...
20 mét, 10 mét...
Vật kia hứng chịu mưa bom bão đạn nhưng lại không có ý định nổ súng...
Đạn bắn vào lớp da chống đạn đặc chế gần như không tạo thành bất kỳ phản ứng gì —
“Mama Welles ! Tránh xa thứ đó ra!”
Có người của Augustine nhận ra, vẻ mặt lập tức thay đổi !
Đèn chỉ thị màu đỏ trên đầu robot đột nhiên bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, Mama Welles ngay lập tức bị đè xuống đất, bàn tay máy lạnh lẽo như kìm sắt nắm chặt lấy cổ nàng.
Âm thanh dồn dập khiến mắt Mama Welles đột nhiên mở to, thứ này...
Sắp nổ ?!
......
......