Chương 495: Gặp mặt trước khi lên đường ( thượng )

Chương 472: Gặp mặt trước khi lên đường ( thượng ) “Hãy cùng ta chuyển ánh mắt về phía Heywood ——” “Cuộc bạo động kéo dài suốt 23 giờ ở Heywood vẫn đang tiếp diễn, hình ảnh do phóng viên thu thập được từ trên không cho thấy hơn 30% kiến trúc chính trong khu vực này đã bị đốt phá có chủ đích. Ngoài ra, NCPD và NCFD cũng đang tập trung cao độ ở vùng rìa Watson, sẵn sàng can thiệp bất cứ lúc nào.” “Đáng tiếc là công ty Dreamer hiện giờ có quyền quản lý ‘sau chiến tranh’ đối với khu vực bản địa vẫn cự tuyệt bất kỳ tổ chức hay thế lực nào can thiệp tới cuộc bạo động lần này.” “Từ tình hình mà người trong cuộc tiết lộ ra, vấn đề ở Heywood rất có thể sẽ tái diễn hành vi chiến tranh giữa các bang phái như thời điểm Night City mới thành lập. Hiện tượng này sẽ tiếp tục làm gia tăng lo ngại của người dân về sự can thiệp của bang phái vào an ninh trật tự và sự thờ ơ của Tòa thị chính Night City đối với tình hình hiện tại.” кyhuyen.ⓒom“Mặt khác, hiện tượng này cũng sẽ tiếp tục chế tạo làn sóng phản kháng mới trong lòng người dân đối với vị thế của công ty. Căn cứ vào thông tin đã có, một số lượng lớn người yêu chuộng hòa bình và bảo vệ môi trường đã tụ tập ở vùng vìa Heywood để mạnh mẽ lên án và phản đối hành vi ‘diệt tuyệt’ cư dân của Dreamer trong khu vực, dù cho suy đoán này hiện vẫn chưa có bất kỳ bằng chứng nào ủng hộ.” Trên màn hình hiện ra một bức ảnh tĩnh, binh sĩ của Dreamer được trang bị đầy đủ chặn đứng dòng người hỗn loạn. Góc chụp rất thú vị, một kẻ cố gắng xông vào binh sĩ công ty bị tấm khiên đẩy ra, nhưng vẻ mặt của hắn trong khoảnh khắc đó lại vô cùng đau khổ, đây chắc chắn là muốn càng nhiều người chú ý hơn đến thuyết âm mưu của công ty. Tuy nhiên, kẻ chủ mưu đứng phía sau lúc này đang xem những hình ảnh đó trên màn hình xe, phía trước là Suzuki làm tài xế. Lâm Dược không có phản ứng gì quá lớn, ngược lại là Suzuki siết chặt tay đấm nhẹ vào vô lăng, “Một đám truyền thông chết tiệt, người Heywood tự mình đứng lên dọn dẹp bang phái độc hại lại có thể bị nói thành như vậy —” Nghe thủ hạ trung thành nói chuyện, Lâm Dược khẽ mỉm cười, “Đã xử lý đến đâu rồi ?” Suzuki biết Lâm Dược đang nói về chuyện gì, bây giờ có thể sử dụng lại bằng chứng cố định mà Night Corp đã thu thập trước đó thêm một lần nữa… Tỉ như bọn hắn có thể dùng bằng chứng vốn là sự thật để lấn át dư luận xấu hiện tại một khi rơi vào trường hợp bất lợi, đây là một lựa chọn rất tốt, dù sao thì mọi người đều lo lắng chiến tranh trên mạng sẽ bùng nổ lần thứ hai —
кyhuyen.ⓒom So với an nguy của người Heywood, hay các tổ chức bảo vệ môi trường có bị kích động khi rác thải bị đốt hay không, việc mọi người quan tâm hơn đương nhiên sẽ là liệu ngày mai có đột nhiên bị Rogue AI chui ra từ Cyberspace giết chết hay không.
кyhuyen.ⓒomDù sao cái sau là điều sẽ thật sự xảy ra. Hơn nữa đối với Rogue AI mà người bình thường rất khó gặp được trong đời, đủ loại Datashard và tạp chí thông tin đang được rao bán ở Night City đều đã tổng kết ra hiện tượng mà chúng nó có thể dẫn đến. “Có vài phương tiện truyền thông tiếp nhận công việc này, nhưng điều phiền phức nhất là họ đều đòi giá quá cao, đám người làm truyền thông tự do đều có bản tính quá tò mò, ngài biết…” Lâm Dược gật đầu. “Hừ hừ.” Những người làm truyền thông tự do luôn muốn đào sâu ra càng nhiều chi tiết nhỏ nhặt đằng sau sự việc, đối với Lâm Dược mà nói thì đương nhiên không phải là chuyện tốt. Một khi lòng hiếu kỳ được thỏa mãn, điều chờ đợi chính mình sau đó liền là bại lộ hoàn toàn. Đôi khi quá lý tưởng hóa sẽ khiến người ta băn khoăn liệu bản thân đã xử lý đủ chính nghĩa hay chưa, nhưng Lâm Dược hoàn toàn không có gánh nặng tương tự, “Vậy trước tiên cứ để truyền thông hoạt động đi, ít nhất chúng ta không thể bị vây công vào thời điểm quan trọng này, Emma khó khăn lắm mới tranh thủ tới Tòa thị chính Night City… Đừng để quá nhiều kẻ khua môi múa mép rồi dẫn đến mũi nhọn chĩa vào chúng ta từ nhiều hướng.” Suzuki vội vàng đồng ý.
кyhuyen.ⓒom Tuy nhiên, dạo gần đây hắn rõ ràng có càng nhiều suy xét hơn sau khi nhận nhiệm vụ giúp Lâm Dược che giấu manh mối hoặc xóa bỏ dấu vết sinh tồn của Rockerboy. “Mặc dù nói ra câu này rất có thể sẽ tăng thêm gánh nặng cho ngài… nhưng ta nghĩ ngài vẫn không nên từ bỏ thân phận K.” Đây là lần đầu tiên Suzuki đưa ra ý kiến thật sự, phải biết rằng từ trước đến nay hắn luôn lấy việc trung thực thi hành làm chính. Lâm Dược nhanh chóng hiểu ra ý tứ trong lời nói của đối phương, “Có phải là do đám người hâm mộ nhạc Rock quá cuồng nhiệt, dù che giấu sâu hơn nữa thì vẫn sẽ có người đào ra những manh mối khiến ngươi và ta đều kinh hồn bạt vía đúng không ?” Quả nhiên… Không gì có thể giấu được Lin tiên sinh. Suzuki gật đầu, “Đúng như ngài nói, bọn hắn nói rằng vị trí Vua đô thị của Night City bị bỏ trống quá lâu, tiểu thư Rogue cũng đích thân tới tìm ta vài lần để thăm dò ý kiến của ngài… Đường phố Night City quả thật là quá mức hỗn loạn, ta có thể lý giải việc ngài không muốn dùng thân phận này nữa, nhưng chúng ta có lẽ sẽ phải trả giá lớn hơn để xóa bỏ dấu vết về những chuyện ngài từng làm.” “Ngoài ra, lòng hiếu kỳ của mọi người đối với nhân vật truyền kỳ sẽ dần tăng lên theo thời gian, trừ khi…” Suzuki lắc đầu, “Trừ khi lại xuất hiện một kẻ không kém gì Rockerboy K, nhưng ta đoán ngài chắc chắn không có tâm tư làm những chuyện này nữa, hành trình tới châu Âu sắp đến, ngài cần một thân phận tiện lợi để di chuyển trong Night City.” Lâm Dược có chút xấu hổ vì không nghĩ tới mình đã gây áp ra lực công việc lớn như vậy cho cấp dưới trong khoảng thời gian này. Không phải hắn không muốn dùng tiếp thân phận K để quan sát và trải nghiệm Night City và tiện thể che giấu bản thân, mà là đánh rắn cần đánh vào bảy tấc, cơ hội của Night Corp nháy mắt là trôi qua, hắn phải hy sinh thân phận này để cho Night Corp chết đi ở Night City, mà hiệu quả cũng rất tốt, quyền quản lý khu vực rộng lớn trong Night City đã trở lại tay “bên thứ ba” như Dreamer, trong mắt thế nhân thì đây chẳng qua cũng chỉ là một Night Corp khác mà thôi. Đây xem như là sự nhượng bộ của Arasaka. Arasaka bây giờ ở trong mắt các công ty khác chính là giỏ trúc múc nước, công dã tràng, ngu xuẩn không mò được bao nhiêu chỗ tốt; kẻ hưởng lợi thật sự là Dreamer. Nhưng thế cục trước mắt chỉ có thể như thế. Một khi kẻ địch phát hiện Night City đang bị Arasaka kiểm soát, vậy thành phố Metropolis “tự do, độc lập, là cửa sổ của xã hội tương lai” này sẽ mất đi ý nghĩa của nó. “Lời đề nghị rất đúng trọng tâm, Suzuki… có lẽ do ta đã quen gánh nặng tiến lên, dù sao ta cũng không có ý định thể hiện hay danh dương thiên hạ trên đầu đường như Rockerboy; sau khi nói rõ tình hình với gia đình Gloria, ta nghĩ mình sẽ tìm một cơ hội –– Ngô, có lẽ là chính tối nay ? Tiện thể đi gặp gỡ những người bạn cũ.” “Ta nghe nói Westbrook có một căn nhà kèm hồ bơi trên sân thượng, đó là… phần thưởng của Afterlife dành cho Vua đô thị ?” “Được đồn thổi thần kỳ đến thế sao ?” Suzuki cười đến lộ cả hàm răng trắng, nhìn người trẻ tuổi không có chút phong thái ông chủ nào trong gương chiếu hậu đang bám tay vào hai bên ghế rồi hỏi han một cách tò mò, có cảm giác déjà vu như lái xe với ông bạn già ra ngoài dạo phố. “Đương nhiên, nghe nói quản gia cũng đều là AI.” “Nhưng đó là căn nhà khó đổi chủ nhất tại Night City, đồng thời cũng là nơi mà thời gian mỗi chủ nhà ở lại đều ngắn hơn cái trước –– Dù sao không có mấy ai đủ sức trở thành truyền kỳ, một khi đạt tới cũng sẽ không rửa tay gác kiếm, bởi vì giá cả và lợi ích khi tìm kẻ đứng ở vị trí đó làm việc sẽ càng lớn, luôn có người không thỏa mãn với danh hiệu truyền kỳ.” “Lại thêm có vài người hoàn toàn không quan tâm đến căn nhà này, ví dụ như Morgan Blackhand, Smasher,【 Lance · Rock】... Hừ hừ, hay là【 Shaitan 】--- ý định ban đầu của Afterlife khi xây dựng nó thực ra là để lính đánh thuê làm việc thành thật hơn, như một miếng bánh treo ở trên đầu, bản thân Rogue cũng chưa nghĩ ra điều kiện vào ở là gì.” Suzuki nói rất chi tiết, điều này khiến Lâm Dược có cảm giác như một cuốn bách khoa toàn thư thông tin đang ở bên cạnh mình. Nhưng thành thật mà nói, hắn chính xác cần thân phận đủ để che giấu việc mình vào mạng, hoạt động ở Night City, và sau đó kiềm chế những kẻ có ý định điều tra mình. “Nói vậy thì quả thật có chút thú vị.” Lâm Dược không yêu cầu gì quá cao về vấn đề ăn ở, nhưng nếu có chỗ tốt hơn thì hắn cũng không ngại, nếu Emma biết đoán chừng lại muốn nói mình vài câu. Chẳng mấy chốc, xe liền đến dưới chân Megabuilding H4. Gloria có sự nghiệp thuận lợi trong Trauma Team đúng là không thiếu tiền, nhưng người mẹ đơn thân giàu có kinh nghiệm như nàng biết khả năng chống chịu rủi ro tài chính của mỗi gia đình ở Night City thấp đến mức nào, vì vậy việc đổi nhà hoàn toàn không tồn tại. David không thể nghi ngờ là may mắn, ít nhất mẹ của hắn xứng đáng với danh xưng này. “Còn nhớ rõ chứ ? Suzuki?” “Lần đầu tiên đến đây, chớp mắt một cái… Đã bao nhiêu năm trôi qua, ngươi vẫn như bộ dáng khi xưa.” Xúc cảnh sinh tình. Đây là chỗ mà Lâm Dược lần đầu tiên ăn tới bữa tiệc cảm ơn của người khác, trong Night City tràn ngập thức ăn tổng hợp, một kẻ vốn không tồn tại trên thế giới như hắn đã cảm nhận được thứ gọi là tình cảm. Suzuki nhìn qua cũng có chút thổn thức, “Đúng vậy a… lúc đó còn không biết liệu có thể làm ra thành quả gì trong Arasaka hay không.” Trước khi xuống xe, Lâm Dược nửa đùa nửa thật nói: “Cho nên rất may mắn vì không cần đi châu Âu phải không, vợ con quây quần… không có cuộc sống nào tuyệt vời hơn thế.” Suzuki lập tức hoảng hốt. Tuy nhiên, bàn tay Cyberware dày nặng của Lâm Dược đã đặt lên vai Suzuki, vẻ mặt nghiêm túc một cách bất ngờ, “Suzuki, không nên cảm thấy ưa thích an ổn là chuyện đáng xấu hổ, chính như ta từng nói trước đây, hãy nghĩ đến gia đình trước khi làm bất cứ điều gì. Ta là người ích kỷ, cho nên cũng không có lý do và tư cách tới thuyết giáo ngươi phải hy sinh vì một gia đình lớn hơn.” “Nhưng những vấn đề mà chúng ta sẽ đối mặt sau này sẽ buộc chúng ta phải làm ra lựa chọn, đến lúc đó… cả ngươi và ta đều không thể hối hận.” Suzuki sững sờ. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh chàng trai trẻ ôm súng đứng trong hàng ngũ công ty, tự hỏi liệu có nên nổ súng vào những người biểu tình hay không tựa hồ lại xuất hiện. Suzuki lúc đó hoàn toàn không nghĩ đến con cái và Yuuko, hắn chỉ biết không thể trái với lương tâm làm người, nhưng bây giờ… hắn sẽ sợ hãi. “Vậy ngài sẽ chọn gì ?” Suzuki muốn biết. Hắn rất hy vọng có người nào đó kiên định nói với mình một câu trả lời, ví dụ như: Suzuki, vì đại nghĩa, vì cầm tới cơ hội loại bỏ sản phẩm dị dạng như công ty, chúng ta phải cống hiến bản thân. Nhưng mà không có. Hắn chỉ nhắc nhở mình, người sống là có những điều phải lo lắng. “Không biết, ta cũng không muốn biết, bởi vì ta sẽ vô thức lựa chọn từ bỏ tất cả những gì mình có chỉ để thực hiện ước mơ, rồi dùng thời gian vô tận để hối hận, cảm giác này… Đã trải qua quá nhiều lần rồi.” “Ta ở bây giờ, mỗi lần đưa ra lựa chọn đều sẽ ảnh hưởng đến càng nhiều người hơn.” Lâm Dược đang nói về đủ loại cuộc đời mà mình từng trải qua. Nhưng Suzuki rõ ràng là không hiểu, hắn chỉ cảm thấy trong thân xác của người trẻ tuổi trước mặt tựa hồ ẩn chứa một linh hồn khô cằn đã biết quá nhiều về sinh ly tử biệt. “Không hối hận là được rồi, làm việc cho tốt ở Night City, về sau không cần lái xe đưa đón nữa… Ta tự đến.” Không đợi Suzuki trả lời, Lâm Dược liền xuống xe, chỉnh lại cổ áo khoác, chỉ có hắn mới biết câu nói “ảnh hưởng đến càng nhiều người hơn” đại biểu cho cái gì. Ví dụ như bây giờ. Hắn biết có một người con khiến mẫu thân mình rất tự hào sắp phải đi theo kẻ đã thay đổi cuộc đời họ tiến vào môi trường mới tràn đầy nguy hiểm, nhưng… hắn phải tự mình đến. Liệu tương lai mà Dự đoán cấu trúc liên kết hiện ra có chính xác không, Lâm Dược không có cách nào xác thực… Nếu châu Âu xảy ra tình hình không thể đảo ngược dẫn đến hy sinh, hắn sẽ giải thích với người mẹ này như thế nào đâu ? …… David thực ra không vui vẻ lắm. Đặc biệt là khi hắn nhìn thấy lệnh bổ nhiệm từ phòng nhân sự vào lúc đón bạn gái tan ca, trên đó khắc mã số của chi nhánh nào đó ở châu Âu, điều này có ý nghĩa gì thì không cần nói cũng biết. Còn nhớ rõ khi ở Arasaka Tower, David và bạn gái từng có một lần ma sát, chủ đề là: có nên từ bỏ quá khứ không? David luôn cho rằng có thể bù đắp những ký ức không tốt đẹp trong quá khứ, đến mức hắn khuyên Lucy đừng cố chấp về chuyện ở chi nhánh châu Âu hay Ba Lan, nhưng đó không phải là điều hắn có thể ngăn cản. Vị trí và quyền hạn của Lucy trong Counter-Intelligence tăng lên với tốc độ mạnh mẽ, dù hắn cũng tính là người mới nổi ở Phòng hành động, nhưng David cũng biết Counter-Intelligence tàn khốc hơn… Hắn cảm thấy Lucy muốn cố chấp với gia đình mình. Nhưng trên thực tế điều David muốn làm hơn là ở bên Lucy, dù là phải đến châu Âu nguy hiểm hơn, hắn cũng sẵn lòng. Điều kiện tiên quyết là hành động ở châu Âu tựa hồ có liên quan rất lớn đến Lin tiên sinh. Ngay cả việc gia nhập Arasaka, Lin tiên sinh cũng đi hỏi ý kiến của mẹ hắn, chuyến đi tới châu Âu chỉ sợ càng không có duyên với mình. Nhìn hai người đang bận rộn trong bếp, David vẫn như thiếu niên mới tan học về đang ngẩn ngơ nằm trên ghế sofa để suy nghĩ nên xem bộ Braindance nào, lơ đãng đến mức hắn không nghe thấy cả tiếng chuông cửa — Hắn đang suy nghĩ tại sao Lucy trông có vẻ vui vẻ đến thế, là đang che giấu sao ? Nghĩ đến đây thì liền có một loại xúc động lập tức gọi điện cho Lin tiên sinh, hắn muốn tham gia vào hành động mà chính mình cũng không biết chi tiết cụ thể. “David, David ?!” Gloria liếc xéo đứa nhỏ này, nhưng nghĩ đến có thể là do áp lực công việc quá lớn, ánh mắt nàng cũng trở nên bất đắc dĩ và xót xa. David vội vàng mở cửa. Hai cặp mắt cùng mang nỗi bất an chạm vào nhau. Vẻ mặt David lập tức trở nên rạng rỡ, “Ngài cuối cùng đã đến ?!” Cuối cùng… Lâm Dược cảm thấy có chút kỳ lạ, suy nghĩ của tiểu tử này nhảy vọt cực cao, nhìn đối phương cung kính dẫn mình vào nhà, hắn liền cười cười xoa đầu David. “Đang đợi ngài.” Gloria lau tay vào tạp dề, lên tiếng chào hỏi. Ngay cả Lucy cũng thò đầu ra từ bếp, nở một nụ cười có chút lạnh lùng nhưng chân thành chào đón, dù sao thì ngươi nhiều năm không học được cách bộc lộ cảm xúc thật như Lucy trên thực tế cũng thay đổi rất nhiều. Lâm Dược nhìn nụ cười và biểu cảm rạng rỡ của cả gia đình họ, trong lúc nhất thời không biết mình có phải đã suy nghĩ quá nặng nề không ? Lâm Dược bất an bị kéo ngồi xuống, bầu không khí gia đình trở nên yên tâm hơn khi Lin đến, nhìn từng món ăn phong phú hơn bao giờ hết, Lâm Dược cười khổ nói: “Ta nên mang theo chai rượu, xin lỗi…” Ý định ban đầu của hắn là đến để nói chuyện, nhưng bây giờ hắn lại trở thành kẻ bất lịch sự. Gloria liên tục lắc đầu, “Có thể ngồi xuống tâm sự, thường xuyên đến đây thăm là tốt rồi… không cần quà cáp, hơn nữa mỗi lần ngài đến, David là người vui vẻ nhất, dù sao thì nó cũng được ăn thịt thật.” David như cầu xin tha thứ mà nhìn sang mẹ mình. “Mẹ…” Lucy che miệng cúi đầu cười khúc khích. Lâm Dược nhún vai, “Cảm ơn, nhưng… Ta không biết liệu có nên nói điều mình muốn nói sau khi ăn xong bữa cơm thịnh soạn này không.” Gloria chớp mắt, David và Lucy cũng nhìn nhau. Lucy lập tức hiểu ra. Lin tiên sinh chỉ sợ có điều gì đó phải lo lắng. “Ngài cứ nói đi, đồ ăn phong phú là thái độ của chúng ta đối với ngài, giống như ngài chăm sóc gia đình chúng ta vậy.” Gloria biết người trước mặt có lẽ đến vì Lucy, dù sao đó là bạn gái của con trai mình, đi đến châu Âu là thế cục càng thêm nguy hiểm, nếu người làm mẹ như nàng không đồng ý thì Lin tiên sinh cũng sẽ rất khó xử. “Cứ nói đi, không cần có quá nhiều gánh vác a ?” Lâm Dược không để lộ dấu vết mà hít một hơi thật sâu, cũng không chần chừ — “Hy vọng Gloria có thể đồng ý để ta đưa Lucy… và David đến một nơi nào đó ở nước Đức.” Một câu nói đơn giản, biểu cảm của ba người trên bàn ăn lại hoàn toàn khác nhau. David tựa hồ ngây ngẩn cả người, trên mặt Gloria vẫn là nụ cười dịu dàng, còn Lucy thì không ngừng quan sát biểu cảm của mẹ bạn trai mình. Sau chưa đầy nửa phút im lặng. David đột nhiên nhảy dựng lên với vẻ mặt vô cùng phấn khích, hai tay chống lên bàn, “Thật sao ? Thật sao ?” Có lẽ là quá ồn ào — Lâm Dược giữ vai tiểu tử này lại, bắt hắn ngồi yên xuống, hai mắt vẫn luôn dõi theo Gloria. Tuy nhiên người phụ nữ hiền lành này chỉ đứng dậy lau sạch dụng cụ ăn uống trước mặt rồi đưa cho Lâm Dược. “Ngài biết, ta luôn đồng ý, hơn nữa bọn trẻ cũng nguyện ý đâu…” “Thứ mà ngài phải gánh vác là quá nặng nề.” ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị