Chương 523: Tín hiệu cầu cứu
“Tin tốt đến cùng là gì vậy, Panam ?”
Rebecca chớp mắt, Nomad sinh sống quanh năm ở Badlands đối với Night City mà nói thì hầu hết là đối tượng bị mọi người ghét bỏ ––– Dù sao khi công ty muốn chuyển hướng mâu thuẫn, bọn hắn thường sẽ đổ tội một số hành vi bạo lực, bao gồm cả những vụ án tàn khốc nhất lên đầu đối phương.
Cho nên trong tưởng tượng của nàng, Panam hẳn là sẽ gặp khó khăn khi tìm kiếm manh mối ở Night City mới đúng.
“Máy chủ công suất lớn và điểm truy cập internet mà các ngươi muốn tìm... Chúng ta đều có cả rồi.”
ⓚyhuyen.ⓒom“Nhưng đối phương là một công ty độc lập, cho nên ngươi hiểu a ! Phải tốn một chút công sức.”
Công ty ?
Kerry rõ ràng không biết đám người này định làm gì, vừa mới giải quyết một chuyện lớn xong liền quay đầu chạy đi trêu chọc những tên kia, hơn nữa nghe giọng điệu thì tựa hồ cũng không phải là hai nhà Arasaka, Militech.
Panam bảo Scorpion và Mitchell đi nghỉ ngơi trước, còn nàng thì ngồi xuống uống một ngụm nước, lấy lại hơi rồi nói: “Bây giờ rất khó nói trên internet có bao nhiêu người của MaxTac, hơn nữa MaxTac hình như có chút trục trặc với NCPD, chúng ta đều biết MaxTac ở trước đây chỉ ra tay khi NCPD không giải quyết được tình huống ––”
“Nhưng nay đã khác xưa, MaxTac bắt đầu thanh tra mạng lưới với lý do tổ chức bị uy hiếp, hơn nữa xe bay còn tuần tra không ngừng nghỉ.”
“Cả đời ta chưa từng thấy Night City hài hòa như vậy.”
ⓚyhuyen.ⓒom
Panam rõ ràng cực kỳ cạn lời.
ⓚyhuyen.ⓒom“Chúng ta đã tìm kiếm ở rất nhiều con đường, cuối cùng phát hiện có một người mua bí ẩn tìm nhân viên tới sửa chữa vấn đề chương trình trên thiết bị đầu cuối internet, ta cũng tìm hiểu rõ về công ty đó rồi, rất dễ dàng !”
Phong cách làm việc và giải quyết vấn đề của Nomad thô bạo đều rất thẳng thắn.
Rebecca lập tức phản ứng lại, lần này có hy vọng gặp mặt Alt... Nhưng mà không hiểu sao Johnny bây giờ lại giả vờ làm cháu ngoan, cũng không đi ra nói chuyện.
Panam tự nhiên không thấy tên khốn trong đầu Rebecca, mà là nhìn thẳng vào mắt nàng, “Cho nên có biết người tài ba nào để đi xông pha một phen cùng chúng ta không ? Ít nhất việc trà trộn vào cũng không tính là quá khó chứ ?”
“Rogue nói các ngươi muốn gây sự với AI trong Cyberspace, vậy đồng nghĩa với... hiểu biết một chút về internet, đúng không ?”
Ba câu hỏi liên tiếp khiến Rebecca im lặng.
Kiến thức về internet...
Nếu hỏi xem bộ Braindance chủ đề tình yêu nào hay ho, hoặc máy chơi game nào ở tiệm Arcade là thuận tay nhất thì may ra nàng còn biết, nhưng chúng nó tuyệt đối không thuộc về lĩnh vực mạng a.
“Vậy công ty đó là...?”
ⓚyhuyen.ⓒom
“Delamain Cab, quen không ?”
Lính đánh thuê từng nếm trải máu tanh ở Night City như Rebecca sao có thể không quen, Delamain Cab là hãng taxi có uy tín số một trong ngành, với điều kiện là ngươi phải tin tưởng nó là một công ty được điều khiển bằng chương trình.
Nói đến đây mới nhớ, trong khoảng thời gian Rebecca, Kiwi và những người khác không tìm thấy Lâm Dược ở Night City, bọn hắn còn từng giúp đỡ công ty này đâu.
Hiện tại cũng rất khó cho Rogue nếu nhờ nàng tìm kiếm Netrunner đáng tin cậy, Rebecca không muốn làm người khác cảm thấy bất tiện, nói khó nghe một chút... Bình ga nổ tung ở Afterlife chính là lỗi của Johnny và nàng, bây giờ lại đưa ra yêu cầu thì cảm thấy mặt mũi nóng ran.
“Quen thì đúng là quen.”
Panam tựa hồ không nghe ra vẻ do dự trong lời nói của Rebecca, trực tiếp vỗ đùi, “Được, vậy cứ quyết định như thế đi, chúng ta làm theo quy tắc của bộ tộc, giải quyết xong chuyện lần này thì cũng coi như yên ổn.”
Rebecca vừa định nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng lại chậm chạp không thể thốt ra.
“Vừa hay xe của ta gửi ở Santo Domingo đã sửa xong rồi, ngươi thật đúng là đừng nói –– Người bạn của K, El Capitán của Santo Domingo có tay nghề thật sự rất tốt ! Nếu muốn xuất phát thì ta có thể thuận tiện đưa ngươi qua đó luôn ?”
Chuyện này đoán chừng sẽ thất bại.
Nội tâm Rebecca đã nản chí, nhưng vẫn muốn thử xem, ít nhất cũng biết Alt bây giờ đang ở trạng thái nào, hơn nữa không liên lạc được với Blackhand và Takemura cũng là chuyện khá rắc rối.
“Đừng thế chứ, vừa mới tập hợp ban nhạc xong, ngươi lại muốn rời đi sao ?”
Kerry rõ ràng không vui vẻ lắm ––
Bây giờ bên ngoài nguy hiểm như vậy, MaxTac đều bay lượn đầy trời, đám người này thật đúng là không sợ chết.
“Chúng ta còn chưa quyết định chủ đề của buổi biểu diễn đâu !”
Panam đơn giản đến thô bạo, “Thôi đi, vừa mới tập hợp lại, thật sự muốn chạy ra ngoài biểu diễn vào ban đêm, tiện thể làm nóng bầu không khí sao ? Ngoài ra Rogue còn nói, chúng ta còn thiếu một vài thức trước khi tổ chức buổi biểu diễn ––”
“Ít nhất phải để MaxTac biết rằng bọn họ đúng là có thể giải quyết Cyberpsycho, nhưng fan hâm mộ và người dân lại không phải đối tượng có thể lừa gạt và trấn áp dễ dàng như thế.”
Thôi được rồi.
Kerry trực tiếp đứng nghiêm chấp nhận lời khuyên của Rogue.
Rogue, K, và đám người gây chuyện trên tàu con thoi NCX, không ai là dễ chọc, mình cũng chỉ có thể làm theo.
Có Silverhand ở đây, chút chuyện này không tính là khó khăn, fan hâm mộ của tên đó đều là những kẻ điên, bất kể qua bao lâu thì cũng sẽ ngửi thấy mùi mà đến.
...
-----------------
Xe chạy bon bon trên những con phố rõ ràng không còn hỗn loạn như trước ở Night City.
MaxTac gần đây có thanh thế khá lớn, một số tòa nhà đều treo biển hiệu của bọn hắn, Panam ở dọc đường đặt hai tay trên vô lăng, ngẩng đầu nhìn lên qua kính chắn gió, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Đây thật sự là ra ngoài làm một mình sao?”
“Một đám điên rồ...”
Quyền lực thực thi pháp luật của MaxTac rất rộng, một số vụ thảm sát ác tính do Cyberpsycho gây ra ở Badlands cũng có thể thu hút đối phương tiến đến.
Bất quá quyền hạn kiểm soát Badlands đã được phân chia rõ ràng từ rất lâu về trước, phần lớn là cảnh sát Arasaka và lực lượng chống bạo động của Militech quản lý một phần, Kang Tao cũng có địa bàn ở trong đó.
Xem bộ dáng là công ty liên kết với nhau nhằm duy trì trật tự công cộng ở Badlands, trên thực tế đều là nhắm mắt giả vờ không biết, mỗi bên đều có tính toán nhỏ ở Badlands.
Rebecca không có hứng thú lắm, bàn tay luôn cầm nửa mảnh kính vỡ kia, so với việc Alt điều tra MaxTac, bây giờ nàng càng muốn biết manh mối liên quan đến Maine.
Đúng lúc Panam định ngừng lại khi thấy Rebecca không muốn nói chuyện mấy, đối phương lại đột nhiên kêu lên ––
“Dừng xe !”
Panam giật mình, nhưng đây là khu vực rất dễ thu hút NCPD vì tới gần Charter Hill, nên nàng chậm rãi phanh xe dừng lại bên đường.
“Chị em, đừng như vậy, chỉ cần NCPD phát hiện một chút không đúng là chúng ta phải chạy trối chết.”
Rebecca nắm chặt mảnh kính trong tay, hỏi bằng giọng điệu có chút kích động: “Panam, chúng ta có thể đến gần trụ sở của NCPD không ?”
“Ta đột nhiên nghĩ ra chuyện quan trọng, phải đi gặp một người !”
Panam ban đầu không hiểu, sau đó là nghi ngờ.
“Cớm ?”
Rebecca gật đầu.
Panam cũng không nổi giận, chỉ im lặng chờ đối phương đưa ra lời giải thích hợp lý.
Rebecca nói sơ qua chuyện của tiểu đội, Panam liền cầm lấy mảnh kính râm có cảm giác như nhựa plastic kém chất lượng kia ––
“Panam, ta phải hỏi thăm Dorio.”
“Chuyện đang làm bây giờ nói thẳng ra chính là buộc đầu vào thắt lưng quần, ta không muốn Dorio cứ chờ đợi mãi như vậy, dù sao cũng phải để lại một chút hy vọng, nàng có quyền lợi hiểu rõ tình hình.”
Panam ngắm nhìn mảnh kính, ngây người một lúc.
“Hiếm khi nghe thấy tiểu đội Edgerunner ở Night City sẽ nhớ đến đồng bạn từng hợp tác với mình, ta còn tưởng chỉ có Nomad mới như vậy chứ.”
Trong ánh mắt mong chờ của Rebecca, Panam khởi động xe xong liền đạp ga rẽ sang phải, hướng đến trụ sở của NCPD ở quận Watson.
Rebecca lục lại ký ức của mình rồi gọi tới một số điện thoại lạ.
Không lâu sau, đầu dây bên kia liền truyền đến giọng nói trầm thấp, “Rebecca ?”
Câu này khiến Rebecca bối rối không thôi...
Phải biết rằng nàng và Dorio đã mất liên lạc từ trước, hơn nữa còn phải đi đến NUSA trong một khoảng thời gian dài, nhưng lúc này đối phương lại giống như đang chờ đợi mình ?
“Là... là ta.”
Rebecca ấp úng mở miệng.
“Tạ ơn trời, ngươi không sao, để ta xem ngươi một chút ?”
Dorio vẫn ôn hòa như xưa.
Mũi Rebecca cay xè, nếu không có Panam ở bên cạnh thì nàng rất có thể sẽ dùng cảm xúc kích động để che giấu sự yếu đuối nhỏ bé của mình.
“Coi như không tệ, trông rất khỏe khoắn.”
Dorio ở đầu dây bên kia khoanh tay ngồi ở bàn làm việc, không còn dáng vẻ bất cần đời với bộ áo khoác xanh đen và mái tóc vàng khi còn ở trên đầu đường nữa ––
Nàng bây giờ càng giống một người phụ nữ xuất sắc tràn đầy cảm giác an toàn như đại địa.
Rebecca hỏi nhỏ: “Sao ngươi biết ta sẽ gọi tới ?”
“Bởi vì...”
Trong lúc nói chuyện, Dorio cầm một vật lên từ trên bàn, sau khi nhìn rõ hình dạng, Rebecca sững sờ.
Mảnh kính vỡ còn lại nằm trong tay Dorio, hơn nữa trên đó còn vẽ một hình người nhỏ bé vô cùng thô sơ, hai bím tóc được thay bằng hai đường thẳng, giống như được khắc bằng một loại kim loại sắc nhọn...
“Maine, hắn đang cầu cứu.”
Dorio trầm giọng đưa ra kết luận.
Rebecca cảm thấy điều này rất quái dị, mặc dù Maine bây giờ đã được MaxTac chữa trị tốt, nhưng tại sao hắn lại mạo hiểm bị đội ngũ phát hiện mà liên lạc với những người bạn cũ như bọn hắn đâu ? Thế nhưng vừa nghĩ đến thông tin mình nhận được khi gặp mặt Alt trong Cyberspace, Rebecca lập tức có một suy đoán mơ hồ và đáng sợ.
“Không giấu gì ngươi, ngay từ mấy tháng trước, Lin liền để ta bắt tay vào chuyện điều tra Maine rồi.”
“Maine hiện tại rất có thể không phải là chính hắn... Ngươi có lẽ sẽ cảm thấy khó hiểu, nhưng có thể coi đây là nhân cách được MaxTac chỉnh sửa kỹ lưỡng, trạng thái đó đối với ý thức bản thân là áp lực cực kỳ đau đớn.”
“Cảnh sát River có thể chứng thực điểm này... A, quên nói với ngươi, River là vị cảnh sát rất chính trực, mấy năm trước còn bất chấp áp lực từ cấp trên để phá vụ án tại trang trại protein, nạn nhân bị cải tạo thành thịt bò ở bên trong... Bản án rất tồi tệ.”
“Xem như một vụ án bắt cóc a, River liều mạng một phen vì cháu ngoại của mình.”
Dorio kể ra tỉ mỉ.
Điều khiến Rebecca hoảng sợ là Dorio lợi dụng ưu thế của mình ở NCPD, đi điều tra thông tin trên mạng cùng với chị gái của Sasha là Stellar, đồng thời còn hành động cùng với River; Bọn họ cuối cùng thực sự tìm thấy một số bằng chứng về nguồn gốc của đám Cyberpsycho này.
Địa điểm ăn khớp với thông tin mà Blackhand và Takemura điều tra ra, mặt khác còn đào được tài liệu liên quan đến thí nghiệm trên cơ thể người của đối phương, MaxTac thần hồn nát thần tính trải quân rộng ra khắp nơi có một phần là vì chuyện Afterlife, ngoài ra còn liên quan đến cuộc điều tra của Dorio.
Rebecca tỉ mỉ tiêu hóa tin tức Dorio truyền đến.
“Nói chuyện qua điện thoại luôn không quá an toàn, gặp mặt đi Dorio, có một vị Nomad rất chiếu cố ta đi cùng...”
Đầu dây bên kia lập tức trả lời.
“Rebecca, người ngươi tin tưởng cũng là người ta tin tưởng, đến đây đi, có một quán trà gần trạm xăng, vừa vặn tới đó để sắp xếp lại thông tin, tiện thể xem ta có thể giúp gì được không.”
Tài xế Panam “xuất sắc” nghe thấy lời của Rebecca, lấy tính cách thẳng thắn của Nomad, nàng ngược lại khá có thiện cảm với Rebecca.
Cho nên dù đổi địa điểm giữa đường thì nàng cũng sẵn lòng giúp đỡ, dù sao đây cũng coi như tìm được chút việc để làm.
Cuộc sống hiện tại của Aldecaldos khá ổn định và giàu có, nhưng Panam luôn cảm thấy còn thiếu một chút gì, có thể giúp đỡ thì Saul và Rogue cũng sẽ không trách mình.
Xe dừng lại bên quán trà đông đúc gần lối ra của đường cao tốc ở rìa thành phố, Rebecca nhảy xuống xe, từ xa liền thấy hai bóng người vạm vỡ đứng cạnh một chiếc xe Pickup.
“Lâu rồi không gặp !”
Rebecca nhe răng cười, vẫy tay chào Dorio.
Dorio khẽ mỉm cười, ánh mắt quét qua Rebecca xác nhận nàng không sao rồi mới tránh ra, người đàn ông da nâu vạm vỡ bên cạnh lắp đặt con mắt điện tử lồi ra ngoài không mấy tiên tiến và hợp thẩm mỹ, nhìn qua trông rất giống côn đồ am hiểu đánh nhau bên đường.
Còn về lí do, hai người này đều đang mặc thường phục, khách hàng đổ xăng và nghỉ chân xung quanh nhìn qua liền cấp tốc tránh đi.
“Đây là River.”
River bắt tay coi như chào hỏi.
“Panam...”
Rebecca muốn giới thiệu long trọng, nhưng trong lúc nhất thời lại quên mất họ của Panam là gì.
“Palmer.”
Cô nương mang vẻ đẹp hoang dã hào phóng đưa tay ra, Dorio sau khi bắt tay thì không nói gì, River gật đầu, “Ta biết, người của doanh trại Aldecaldos, cơ sở dữ liệu NCPD có thông tin –– Bất quá hôm nay đến đây không phải là để gây sự với các ngươi.”
Panam hừ lạnh một tiếng.
“Vậy thì cảm ơn nhiều, cảnh sát.”
Không phải bất kỳ cuộc gặp gỡ nào cũng là ôn hòa, Dorio không có ý định để vài người vừa gặp liền quen thân như bạn bè lâu năm, vì tránh việc gây chú ý, nàng tìm vị trí gần cửa sổ nhỏ có thể quan sát bên ngoài, mấy người mau chóng ngồi xuống.
“Nghe ý tứ của các ngươi là định điều tra cùng chúng ta sao ?”
River vỗ tay, gọi mấy ly cà phê tổng hợp.
Rebecca lắc đầu, “Chỉ là lo lắng cho Maine ––”
River liếc nhìn Dorio, “Maine, chính là đội trưởng của tiểu đội lính đánh thuê cũ mà các ngươi nói, ngoài ra hắn là...”
Rebecca không nghĩ tới River lại không biết mối quan hệ giữa Dorio và Maine, thế là rộng rãi chuẩn bị đưa ra câu trả lời.
Tuy nhiên Dorio im lặng đột nhiên mở miệng, “Người yêu.”
River xoay tay, thăm dò nói: “Từng là ?”
Dorio lắc đầu.
River hiểu rõ, xòe tay biểu hiện có chút kỳ lạ, Rebecca chớp mắt, rõ ràng không hiểu rõ tình hình hiện tại.
“Trước tiên nói về Maine đi, thực ra NCPD đã bắt đầu điều tra MaxTac từ mấy năm trước rồi.” Vẻ mặt River rất tự nhiên giống như tài xế đang thư giãn cơ thể sau chặng đường dài, vừa thành thạo quan sát tình hình xung quanh vừa nói thông tin quan trọng, “Ngươi cũng biết, mọi người ở bề ngoài là hòa thuận êm ấm, trên thực tế lại là tự chia ra chơi riêng.”
“NCPD không quản được MaxTac là sự thật trên mặt nổi, phần lớn cảnh sát điều tra bọn họ đều gặp nạn trong quá trình làm nhiệm vụ.”
“Trong nội bộ có người không thích ta lắm, vì thế cục diện khó khăn này liền đến tay ta, Dorio là... tự nguyện.”
Sau khi trao đổi, Rebecca đại khái biết tình hình mà River nắm giữ là gì.
Nhưng mà River cũng không dây dưa, đợi phục vụ đặt cà phê lên bàn rồi mỉm cười nói cảm ơn xong, xác nhận xung quanh không có tai mắt liền đẩy một tấm Datashard qua mặt bàn.
“Phàm là người mà Dorio tin tưởng, ta cũng có thể tínnhiệm.”
“Nhưng ta vẫn muốn khuyên, đầu đường tốt nhất đừng xen vào chuyện này, ngươi biết... đều là một đám điên rồ.”
Có lẽ do bị châm chọc ở lần gặp mặt đầu tiên, ngoài ra còn có sẵn lòng bất mãn với chuyện công ty hay đổ lỗi cho Nomad, Panam đột nhiên mở miệng.
“Vậy xem ra vị 'kyhuyen.com Guy' này của chúng ta không sợ ?”
River nhún vai, vẻ mặt càng giống như thờ ơ nên chấp nhận tất cả.
“Có hai loại người sẽ không sống lâu được ở NCPD.”
“Một loại là có lương tâm, một loại là không có lương tâm; nhưng điều tồi tệ nhất là... Ta chính là kẻ không muốn đánh mất lương tâm đó.”
Panam im lặng.
Nàng chắc chắn sẽ phì cười nếu nghe được lời này từ miệng cảnh sát NCPD từng kéo người vào ngõ hẻm để đánh đập, nhưng kẻ trước mặt rất nghiêm túc.
Rebecca vừa nhìn Dorio vừa suy nghĩ có nên giao tình báo ra không, nhưng “chị dâu” cũ của mình lại gật đầu một cái.
Khi River nghe thấy một bộ phận trong tình báo thu thập tới từ Cyberspace có liên quan trực tiếp đến MaxTac, mắt hắn lập tức sáng lên; đương nhiên sự tồn tại của Alt đã được xử lý mơ hồ khỏi thông tin, Rebecca chỉ nói đây là tin tức mình lấy từ một tên Netrunner chưa từng gặp mặt nhưng rất đáng tin cậy.
“Có nghĩa là, chúng ta bây giờ muốn làm gì trên mạng cũng không an toàn, phải đi đường vòng mượn thiết bị của công ty để hỏi tên Netrunner kia sao ?”
“Ngô, không thể không thừa nhận, người bạn Netrunner của ngươi có ngưỡng cửa hơi cao.”
River là cảnh sát già lăn lộn lâu năm ở NCPD, ánh mắt tự nhiên là cực kỳ sắc bén, cách nói chuyện cũng rất thú vị, đại khái là... ta đoán ngươi đang giấu ta điều gì đó, nhưng ta không nói toạc ra.
River coi như làm được chuyện mỗi người “tùy lương tâm”.
Rebecca cười ngượng.
River nhấc mí mắt, giọng điệu bình tĩnh: “Cho nên ngươi định dùng cách của Netrunner hoặc kỹ thuật mạng để trà trộn vào công ty Delamain sao ? Theo ta biết, NCPD từng điều tra ra Delamain có ghi chép giết người không dưới một lần.”
Giết... người ?
“Là do giải quyết rắc rối thay hành khách trong quá trình thuê xe sao ?”
River lắc đầu.
“Không, là giết người hợp pháp.”
“Bất kỳ ai xâm nhập vào gara của Delamain, hoặc gián điệp muốn đánh cắp bản vẽ cải tiến, thường đều sẽ bị taxi của công ty này kéo xác vứt ở bên đường vào ngày hôm sau.”
“Nó rất thông minh biết rõ tài sản cá nhân là không thể xâm phạm, vì thế đã diệt trừ kẻ trộm bằng chính pháp luật của Night City.”
“Bây giờ... ngươi còn muốn thử không ?”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều có chút sửng sốt.
Ban đầu còn tưởng rằng chương trình sẽ không điều tra quá rõ ràng, xem ra từng có người đi trước nếm thử rồi, kết quả cũng khá tệ...
“Thế nhưng là, trước đây chúng ta từng có hợp tác, lỡ đâu có thể giao tiếp thì sao ?”
Rebecca không muốn bỏ cuộc.
“Không cần nói tình cảm với chương trình.”
River để lại một lời khuyên.
Lúc này Johnny biến mất hồi lâu lại xuất hiện, “Anh em da nâu này nói chuyện thật thú vị...”
Hắn thản nhiên nằm ườn ra chiếc ghế sofa ở bên cạnh, gác một chân lên tay vịn, “Nói cứ như thể là người thì sẽ có tình cảm vậy, bất quá ở một mức độ nào đó thì cũng đúng, Alt là một trong số đó... Thế nào, muốn thêm nhiệm vụ tìm lại người anh cả năm xưa vào đống rắc rối không biết bao giờ mới kết thúc của mình sao ? Vậy thì thật là có tình có nghĩa a.”
Rebecca cố gắng nhẫn nhịn lại dù lời nói của Johnny rất chua chát.
“Vậy là chỉ có thể bắt đầu từ Maine nếu muốn tìm ra cơ hội điều tra MaxTac, ta không hiểu sai a ?”
Panam là người ngoài cuộc, đương nhiên nhìn rõ cục diện hiện tại.
River không tin Rebecca có thể tiện thể làm xong chuyện “truyền tin” của Maine, vòng vo một hồi thế mà muốn đi gây sự với công ty, thật sự không lý trí.
“Ngươi không tin người bạn 'Netrunner' của Rebecca, đúng không?”
River không phủ nhận cũng không khẳng định.
Panam đưa tay ra, “Dễ thôi, cho hắn một lời đảm bảo, Ngô... tên Netrunner kia có thể phân tích ra Maine muốn làm gì, ngươi có đủ thông tin để điều tra chuyện của MaxTac, hai người bọn họ thì cứu bạn trai và đại ca cũ, vậy chẳng phải là xong rồi sao ? Mặt khác kể cả khi cầm tới tình báo, các nàng cũng phải tiếp tục trợ giúp ngươi nếu muốn đưa đối phương ra, không tốt sao ?”
“Huống hồ chúng ta có xảy ra chuyện thì cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến ngươi a ?”
Không hổ là người hay giao thiệp ở trên Badlands.
Lời nói đến mức này.
Mọi người đều đang mong chờ phản ứng của River...
Đột nhiên, River đứng dậy.
Rebecca có chút thất vọng.
Chỉ là vị cảnh sát từng chịu nhiều khổ cực này cũng không đi thẳng luôn, mà là hơi dừng lại nói: “Cứ gọi ta bất cứ lúc nào nếu có việc gì mà ta giúp đỡ được.”