Chương 547: Chỉ có đi tới

Chương 525: Chỉ có đi tới “Từng người một... đều nhìn chăm chú vào cái thứ gọi là Mikoshi của Arasaka.” “Nó đối với các ngươi mà nói thật sự tốt đến vậy sao ?” Rebecca lẩm bẩm. Xe lại khởi động tiến lên, Delamain tựa hồ ngầm chấp nhận Rebecca đồng ý cuộc giao dịch giữa bọn họ –– Công ty do trí tuệ nhân tạo quản lý này cũng không hề say mê vào dịch vụ cho Mercs thuê taxi chiến đấu như bên ngoài nghĩ, ngược lại hắn dường như vẫn luôn theo dõi chặt chẽ Night City. ḳyhuyen.ⓒomDreamer cũng có người bạn kỳ lạ như vậy, Brendan cũng hành động với phương thức suy nghĩ vượt qua chương trình, điều này khiến rất nhiều người trong công ty đều cảm thấy khó hiểu. Ô tô nhanh chóng chạy đến một khu xưởng sản xuất xe với ánh đèn hơi sáng hơn một chút. Tất cả những chiếc xe taxi chiến đấu mà lính đánh thuê Night City tin tưởng nhất đều được sản xuất ở đây, nói thật đây là lần đầu tiên Rebecca biết phương tiện có thể đưa lính đánh thuê chạy thoát khỏi khỏi vòng vây chặn đánh được chế tạo như thế nào. “Xin quý khách đợi một lát, server trung tâm của Delamain đang chuẩn bị, bây giờ... ngài phải gọi người bạn này của chúng ta đi ra.” Rebecca nhận ra dây kết nối của mình vẫn cắm vào taxi Delamain, trên người Johnny bắt đầu xuất hiện từng hạt nhỏ dữ liệu trôi nổi, hắn khó có thể tin mà dang hai tay nhìn mình –– “Fuck, chuyện gì xảy ra ?”
ḳyhuyen.ⓒom Johnny cảm thấy giống như có thứ gì đó đang cưỡng ép tiến vào thế giới của hai người, xem ra Delamain cũng chuẩn bị tiến vào internet với bọn họ.
ḳyhuyen.ⓒom“Del... đây là ngươi ?” Rebecca phát hiện trên ghế lái chính vốn không có người ở phía trước đã xuất hiện một nam nhân đầu trọc với hàng lông mày màu xanh lam, làn da trắng bệch như thể vừa lăn ra từ đống bột mì, nhưng cả người lại trông rất chỉnh tề với bộ vest chỉn chu. “WTF –– Mẹ nó đây cũng quá huyền ảo a.” Rebecca thậm chí còn bị chọc cười bởi tình huống kỳ lạ này, cứ nhìn chằm chằm vào Icons của Delamain mà cười. Johnny thì không thoải mái cho lắm, đột nhiên có thứ như vậy chen vào thế giới vốn đang yên ổn của mình, ai cũng không dễ chịu. “Ngài chính là Robert · Johnny · Linder — truyền kỳ của quán bar Afterlife, bậc thầy nhạc Rock không bao giờ thỏa hiệp, người suýt chút nữa để cho Arasaka hoàn toàn mất đi quyền kinh doanh ở Bắc Mỹ đúng không ?” Hành vi lịch sự của Delamain luôn đúng chỗ. Không ai sẽ lựa chọn phàn nàn về công ty này sau khi hưởng thụ gói Excelsior, ngược lại, bọn họ chỉ hận mình không đủ tiền –– Nếu có thể hưởng thụ Delamain đưa đón ở mỗi chuyến làm ăn, không biết Night City sẽ chết ít đi bao nhiêu người a. Johnny sửng sốt vài giây.
ḳyhuyen.ⓒom Đột nhiên, Rockerboy không biết đang nghĩ gì trong đầu lại vỗ đùi cười lớn, rõ ràng lời chào “lịch sự” này rất hợp ý của Johnny. “Ta thích kẻ này !” Rebecca tiến lại gần. “Cho nên ngươi không chỉ có thể xuất hiện trong xe ? Mà còn có thể đi tới những nơi khác trên internet đúng không ?” Thiếu nữ với hai bím tóc đáng yêu không ngừng dò hỏi. Delamain trả lời: “Tất nhiên ! Rất nhiều lần trong quá trình phục vụ, khách hàng của ta đều phải đối mặt với nguy hiểm về tính mạng và sức khỏe –– Nếu đổi thành con người, đó chính là bị trúng đạn hoặc bị vết thương ngoài khác, ta sẽ ngay lập tức đọc đến các hạng dữ liệu đặc thù nhằm giám sát tình trạng sinh học của khách hàng.” “Sau đó sẽ nếm thử đưa đối phương đến phòng khám Cyberware được yêu thích nhất trong dữ liệu, đồng thời chuẩn bị sẵn sàng để tiến hành hội chẩn với Ripperdoc địa phương, tiện thể đưa ra những lời khuyên điều trị y tế liên quan.” Rebecca nghe vậy liền giơ ngón cái lên ! “Tuyệt vời !” Đây thật sự là lần đầu tiên Rebecca nghe thấy năng lực của Delamain. “Bất quá ta không hy vọng khách hàng của mình đi vào quy trình này, mặc kệ là lời khuyên y tế hay dịch vụ tang lễ, đều là điều khoản hợp đồng mà ta không thích nhất.” Thời gian trôi qua rất nhanh trong khi trò chuyện. Delamain trên thực tế là một chương trình rất hay nói, dù sao dịch vụ của hắn là tồn tại ở mọi nơi trong chiếc xe, bao quát việc đưa ra câu trả lời hoàn hảo nhất cho mỗi cuộc đối thoại dựa theo phân tích tổng thể của khách hàng. Lòng nhiệt tình của Rebecca dâng cao, muốn đuổi theo người chú mỉm cười hiền hòa này để hỏi thăm không ngừng. “Del, lúc trước ngươi thần thần bí bí nói cái gì về “người giám sát” ? Ta muốn biết đó là ai ?” Delamain chỉ lắc đầu. Chủ đề tựa hồ dừng lại đột ngột. Rất lâu sau... “Có lẽ con mắt của ngài đều sớm nhìn thấy rồi, được rồi... Delamain đã điều chỉnh và chuẩn bị xong tất cả cho server, chỉ đợi quý khách quang lâm.” Lòng hiếu kỳ của Rebecca không được thỏa mãn, hơi lẩm bẩm vài câu trong miệng. Dây chuyền sản xuất tự động bên ngoài cửa sổ xe từ từ dừng lại, ô tô mà Rebecca đang ngồi trực tiếp đi lên băng chuyền, xem bộ dáng là chuẩn bị đưa nàng vào bên trong khu vực nhà máy để viết lại chương trình trên xe. “Kẻ xâm nhập !” Ngay khi Rebecca đang chờ mong Alt có thể đưa đến một số tin tốt, thuận tiện có thể giải đáp chuyện của Maine, tiếng gầm thét lại đột nhiên vang lên trong xe. Sau một hồi rung lắc dữ dội, giọng nói hoàn toàn giống với âm sắc của Delamain nhưng lại cực kỳ hung bạo vang lên, dưới lớp filter như sương mù màu đỏ xuất hiện trên màn hình taxi, “Delamain” với đôi môi đỏ tươi và vẻ mặt dữ tợn đang gầm thét không ngừng ! Del hơi có vẻ ôn hòa hơn còn chưa kịp lên tiếng, Rebecca đột nhiên vui mừng nói: “Ta nhớ ra ngươi, ngươi từng lái xe xuống dưới cầu vượt, nói muốn đâm chết bản thân ! Ngươi bây giờ sống khá tốt nhỉ –” Del phiên bản hung bạo ở đầu bên kia im lặng một chút, đôi mắt dữ tợn tựa hồ đang xuyên qua màn hình để đánh giá Rebecca. “Là ngươi...?” Rất rõ ràng, khi Rebecca tiến hành xử lý những phân thân mất kiểm soát giúp Del ở vài năm trước, vị này cũng không bị thu hồi. Lúc đó vẫn là Rebecca đề nghị giữ lại hắn, bởi vì đối phương là phân thân phong bế bản thân hoàn toàn hơn nữa chống lại mọi tác nhân tồn tại ở bên ngoài, Rebecca sau khi trải qua một số chuyện liền cảm thấy kẻ này khá giống mình. Dù sao nàng cũng là cô nương khá nóng nảy, chỉ cần không hợp vài câu là sẽ lập tức nổi giận. Người phụ trách an ninh cho gara và nhà máy mà Del nói tới chính là hắn. “Tốt a.” “Ta tựa hồ không nên đến ––” Giọng nói của vị Del này đột nhiên trầm xuống, đứt quãng nói: “Lâu rồi không gặp.” Sau lời chào hỏi, không còn bất kỳ âm thanh nào nữa. Del phụ trách dẫn đường cho Rebecca thở phào nhẹ nhõm. “Tạ ơn trời đất, ta vẫn đang suy nghĩ nên tránh khỏi sự giám sát của hắn như thế nào, hoặc... tìm lý do chính đáng.” Rebecca chẳng hề để ý mà phất tay, “Không đến mức, lúc đó chúng ta còn trò chuyện rất vui vẻ a.” Mọi người tựa hồ cũng không để tâm đến khúc nhạc dạo ngắn này. Khi ô tô được đưa đến gần server hạch tâm, Rebecca, Johnny và Delamain cùng nhau bước vào hạch tâm với các bể làm mát được sắp xếp theo hình tam giác. “Tháo tấm che phần lõi hạch tâm ra đi, quý cô Rebecca.” “Thiết bị truy cập internet của ngài có phiên bản quá thấp, phần mềm cơ sở cũng rất khó tương thích, cho nên ta càng để cử ngài nên trực tiếp ngâm mình vào trong hồ.” Rebecca có lực hành động tràn đầy không chút do dự đi vào bể làm mát lạnh buốt, đồng thời bàn tay còn nắm chặt sợi dây kết nối server và internet vừa rút ra sau khi tháo bỏ tấm che bằng Gorilla Arm. Hồ nước màu xanh biếc trong vắt đến tận đáy, giống như một đôi mắt đang nhìn chăm chú vào Rebecca, trên da thịt nàng đều nổi lên một tầng màu sắc lăn tăn như sóng gợn. Rebecca vẫn nắm chặt mảnh kính vỡ của Maine, nhắc nhở bản thân nhất định đừng quên chuyện này, sau đó điều chỉnh nhịp tim và các thông số khác để truy cập vào internet. “Thứ trong tay quý khách rất quan trọng đối với ngài, có cần ta cung cấp một số mẫu câu hỏi không ?” Delamain vừa đưa tay thao tác chương trình phía trên hồ nước, vừa nhìn Johnny đang ngáp dài dựa vào server một cách buồn chán. Rebecca giơ mảnh vỡ đó lên, trong đầu toàn là những chuyện đã qua. Thực ra nàng rất thích những ngày tháng trước đây. Đua xe trên đường phố, trêu đùa NCPD, nhìn hết mọi thăng trầm của nhân gian ở Night City với Lâm Dược, nhưng chớp mắt một cái... mọi thứ dường như đều thay đổi. Đến nỗi thỉnh thoảng khi Rebecca đi trên đường thì liền cảm thấy bả vai hơi nặng, cuộc đời cũng có thêm một thứ gọi là trách nhiệm. “Ngươi thật là nhiệt tình, Del. Không cần đâu... ta chỉ đang nhìn lại quá khứ mà thôi.” Trong góc nhìn thứ nhất của Rebecca, khi nàng nhấn mảnh kính trong tay vào mặt nước, hạt ý thức nổi lên ở giữa những gợn sóng xung quanh cũng từ từ chìm vào đại dương internet rộng lớn. Ba bóng hình xuất hiện trong nhà tù ký ức với cấu trúc phức tạp, đây là nội bộ Relic do Alt chế tạo. Thân ảnh đỏ tươi và khổng lồ trôi nổi tĩnh lặng ở đó, như thể đã chờ đợi rất lâu. Delamain dường như có ý thức giống như Netrunner bình thường, hắn không quá phức tạp, toàn bộ quá trình đều giữ im lặng. Nhưng mà chưa đợi Rebecca mở lời, Johnny liền vươn hai ngón tay chỉ vào Alt rồi bắt đầu chửi mắng... “Alt, ngươi lừa gạt chúng ta !” “Đáng chết ! Mẹ nó chúng ta suýt chút nữa đã chết hết trong tay lũ Cyberpsycho kia, ngươi muốn hố chết chúng ta đúng không ?! Fuck !” Rebecca cảm thấy chính là cái tính nết này đã hại chết Johnny –– Alt đúng là lừa gạt tất cả bọn họ, nhưng trong khoảng thời gian đó, thu hoạch của Alt từ MaxTac chắc chắn vượt quá sức tưởng tượng... Mặt khác, Rebecca từ tận đáy lòng cảm thấy không tốt lắm trước chuyện lén lút thông đồng với Alt sau lưng Lâm Dược. Đương nhiên, cô nương đáng thương không biết Lâm Dược đồng ý chuyện này... Alt giang hai tay ra, vẻ mặt bình thản. “Nhiều thế lực can thiệp vào, MaxTac cũng đề phòng địch nhân của mình, năng lực của các ngươi hoàn toàn có thể thoát thân –– ta không cho rằng đây là lừa dối.” “Hơn nữa các ngươi cũng nhận được câu trả lời mà mình mong muốn, ta lại có thêm một số góc nhìn và đề xuất mới cho tỉ lệ sống sót của các ngươi.” Nhìn ngực Johnny phập phồng không ngừng, đoán chừng sắp tức bể phổi, nếu có thể động thủ thì Johnny rất có thể sẽ đánh Alt bay lên. “Vì vậy ngươi bây giờ định dùng dáng vẻ giả tạo này để đối xử với bạn bè cũ, trước đây sao lại không phát hiện ngươi là mặt hàng đáng chết như thế –– Fuck, chẳng lẽ Mikoshi không phải là giải pháp cuối cùng sao ?” Alt im lặng một chút. Nàng tựa hồ hoàn toàn không quan tâm đến lời lẽ giận dữ khi Johnny mắng mình. “Ý thức tồn tại, vô cùng vô tận, vượt xa mọi nhận thức mà ta nắm giữ –– hắn nói với ta rằng con đường Mikoshi là không khả thi, đó chỉ là thứ có thể giúp ta nhiều nhất mà thôi.” “Ta chắc chắn sẽ thực hiện con đường này, sự xuất hiện và tồn tại của ngươi không có ý nghĩa gì quá lớn đối với mọi chuyện.” Thân ảnh Alt lúc sáng lúc tối, Johnny cảm thấy một hồi chóng mặt. “Fuck !” Rebecca chặn lại hành động của Johnny, thiếu nữ khẽ cau mày, “Cho nên Alt, MaxTac thật sự có thể giúp ta và Johnny sao ?” Alt gật đầu. “Khoảng 73,9%, là số thập phân vô hạn không tuần hoàn.” Hành vi mơ hồ, chú trọng logic và thứ tự, Johnny hiểu rằng có lẽ “người” trước mặt không còn là Alt mà hắn biết nữa. “Tốt Johnny, để cho Alt nói hết từ đầu đến cuối trước, hơn nữa chúng ta vốn dĩ đã làm chuyện này sau lưng Lin, nếu hắn biết chúng ta còn khuấy đảo Night City thành một mớ hỗn độn... Suy nghĩ thôi liền thấy mất mặt rồi !” “Hy vọng ngươi có thu hoạch không nhỏ.” Johnny làm động tác kéo khóa miệng lại. Alt khẳng định hành vi thân thiện của Rebecca, chậm rãi kể hết thông tin và tiến triển mà nàng thu được. “Đúng như ngươi nói, Rebecca.” “Ta xác định ra vị trí tổ ong của MaxTac, toàn bộ trò lừa bịp chính là xé nát tất cả ý thức và nhân cách vốn đã hỗn loạn, sau đó sắp xếp bọn chúng theo ý mình muốn, cuối cùng bản ngã của vật thí nghiệm sẽ bị phong tỏa vĩnh viễn.” “Đó là một thủ đoạn độc lập với Cyberspace nằm giữa dữ liệu và ý thức, tất cả bản ngã đều bị kiểm soát chặt chẽ trong nhà tù ý thức.” “Mỗi thành viên MaxTac đều có năng lực tham gia độc lập vào các hoạt động xã hội, nhưng không tồn tại cái gọi là tự nhận thức của bản thân.” “Bọn hắn kết nối với nhau bằng hình thức tổ ong, bản ngã bị giam cầm, cấu tạo ra một con quái vật tinh xảo và có thể chịu đựng tra tấn lên thần kinh.” “Ta đã nắm giữ tất cả dữ liệu và nội dung liên quan, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng.” Tuy nhiên sắc mặt Johnny lại càng khó coi hơn khi nghe Alt kể ra kết quả tưởng chừng khá tốt đẹp... Rõ ràng hắn không quan tâm Cyberpsycho đến từ đâu, chỉ muốn biết thứ bên trong có thể giải quyết kết nối ý thức của hắn và Rebecca hay không. “Có ý tứ gì Alt ? Đừng nói là ngươi muốn giam giữ một người trong số chúng ta !” Alt không đáp lại Johnny. “Ta bây giờ đang rất cần một điểm đột phá.” “Khi các ngươi đóng vai trò như mồi nhử, ta đã quan sát toàn bộ quá trình một cách cẩn thận, sự khéo léo của tổ ong và logic của ong chúa khiến ta rất hài lòng –– Nhưng loại cấu trúc này không phải là không có giá cao, nó có thể phải đối mặt với sụp đổ hoặc ý thức thay thế bất cứ lúc nào; đối với bản ngã thực sự mà nói, đó là một loại Địa Ngục cực đoan, giam cầm vĩnh viễn, cô độc vĩnh viễn.” Johnny nghiến răng, “Nói đi Alt !” Alt biết không thể tránh khỏi, dừng lại một chút bắt đầu chuyển ánh mắt sang Johnny, xem ra phương án này dưới góc nhìn của AI tựa hồ cũng có vẻ khó nói. “Bất kỳ lần phản công nào của bản ngã, đều là lời cầu cứu.” “Nhưng ở dưới điều kiện khách quan, phương thức này tồn tại hai hình thức để sống sót, Johnny cũng có thể nhân cơ hội tìm kiếm cơ thể phù hợp cho ý thức của mình bám rễ ––” “Alt !” Johnny cơ hồ gầm lên ! Lời giải thích này đối với Rockerboy có phong cách sống không tốt nhưng nội tâm lại khao khát một thế giới trật tự và thuần khiết thì không khác gì giết người cướp xác ! Hắn có thể làm ra bất cứ chuyện ngu xuẩn nào, nhưng đây... Không phải việc mà người có lương tâm làm ra được. Hết thảy yên tĩnh đến đáng sợ. Rebecca cũng ngạc nhiên và tức giận nhìn sang Alt. “Nói với ta đây không phải sự thật, Alt...” Cách sống sót này ở trong mắt hai người có tính cách mạnh mẽ như bọn họ... có thể nói là rất hèn nhát! Johnny càng có lời muốn nói –– “So với sống sót, ta càng hy vọng có thể sống một cách quang minh chính đại, dù cho giống như chó chết thì đó cũng là cơ thể của ta.” “Tìm cách tách ta ra, Alt ! Đây không phải là yêu cầu !” Vẻ mặt hung bạo bây giờ của Johnny giống hệt như lúc gầm thét yêu cầu kiểm soát cơ thể khi mới gặp Rebecca, Rebecca trong lúc nhất thời cũng sửng sốt. “Johnny… ? Ngươi đang nói gì vậy ?” Alt giống như một vị thần lạnh lùng vô tình đang nhìn xuống chúng sinh vùng vẫy, cảm giác đó khiến người ta rùng mình. Thế là nàng mở miệng nói: “Johnny, ngươi vẫn ngang ngược như trước đây, đâm đầu vào chỗ chết mà không so đo bất kỳ giá nào... Dù điều đó không có lợi cho người khác, nhưng lại là thứ mà ngươi tự cho rằng là công lý.” Lời nói của Johnny chồng lên với lời nói của Alt, họ bắt đầu cãi vã. “Đó là tai nạn ngoài ý muốn Alt, ta không biết ngươi còn có thể trở lại cơ thể mình !” “Nhưng ngươi vẫn thiển cận như cũ.” Hai người tranh cãi không ngừng, đầu của Rebecca và Del quay qua quay lại giữa hai người. Nhưng Johnny không phải đối thủ của chương trình tinh vi như vậy. “Đủ rồi Alt !” Tuy nhiên, giọng nói của Alt không hề có cảm xúc vẫn chỉ bình thản kể lại. “Johnny, ta đã không còn là chính ta nữa, giận dữ đối với ta mà nói là không có ý nghĩa –– Bất cứ ai, bất cứ điều gì cũng không thể đại biểu cho ta. Hận, yêu, quá khứ, tất cả đều không liên quan đến ta; điều duy nhất ngươi không buông tha là chính mình.” “Tuy nhiên điều khiến ta cảm thấy may mắn là, ngươi vẫn chưa thay đổi.” Dù cho rõ ràng biết đối diện không còn là Alt mà mình quen thuộc, nhưng nàng vẫn nhớ kỹ những chuyện trước đây, tình huống này không hiểu sao lại khiến người ta đau lòng. Johnny đột nhiên im lặng. Alt quay đầu nhìn Rebecca. “Đưa nó cho ta.” Ngay khi Rebecca còn chưa hiểu Alt đang chỉ gì, Icons của Rebecca lại cầm một hình khối màu cam có phần mép bị dữ liệu hóa, chính là mảnh kính vỡ của Maine. “Đây chính là dấu ấn và mật mã cầu cứu của ý thức trước khi bản ngã bị xé rách và giam cầm.” “Ta cũng không phải là hy vọng duy nhất để các ngươi sống sót, điều quan trọng là không ngừng tiến lên, cứ đi theo con đường mà ngươi cho là đúng là đủ rồi.” Delamain im lặng từ đầu đến cuối đã lên tiếng. “Sống sao cho thật rực rỡ, ai có thể phản bác điều đó đâu ?” Rebecca há miệng, đột nhiên nhớ ra lời thỉnh cầu của Delamain, “Alt, Delamain đã giúp chúng ta, liệu có thể... giúp hắn đi vào Mikoshi không ?” Alt nhìn chằm chằm vào dấu ấn màu cam, “Ta biết, đây là một lần giúp đỡ rất hoàn hảo, ta có thể chấp nhận lời đề nghị này.” Rebecca thở phào nhẹ nhõm. Delamain hơi cúi người bày tỏ lòng biết ơn, phần nhiều là nghiêng về phía Rebecca. “Alt, ta thừa nhận bản thân đã sốt ruột rồi, nhưng cơ thể của Rebecca không thể kéo dài được nữa...” Alt gật đầu. “Nếu muốn tăng tốc, vậy nhất định phải vượt qua đường chân trời, tương lai của các ngươi tồn tại trong biển sao mà ta không thể nhìn thấy... Mà chướng ngại không thể tránh khỏi chính là phá tan mọi cản trở của Hanako trên mặt đất.” “Người bạn để lại tín hiệu kia, trên thực tế là để lại hình ảnh thu nhỏ của chuyện này.” “Ta cần phân tích dấu ấn cùng với nội dung điều tra được, mặt khác cũng chế tạo địa chỉ an toàn để thiết bị của các ngươi tiếp nhận kết quả phân tích của ta, hãy chuẩn bị đi.” Trong lúc nói chuyện, thân ảnh của Alt tựa hồ sắp tan biến. Rebecca hơi thở phào, nhưng lại không nhận được câu trả lời chính xác thế là sốt ruột hỏi tiếp: “Vậy Maine thì sao ?” Mọi người đang lắng nghe hoàn toàn không biết Alt đã thúc đẩy bọn họ tiến về phía trước với quyết tâm không lay chuyển. “Giải quyết chuyện này, liền có thể cứu hắn.” Việc đi đến hôm nay, lời nói của Johnny cũng mềm mỏng đi vài phần... “Thật sự không còn cách nào sao Alt ? Để sống sót, chúng ta vẫn luôn cố gắng.” Thân ảnh của Alt bắt đầu chìm vào cấu trúc dữ liệu khổng lồ. “Vậy tại sao không thử chấp nhận quỹ đạo, làm việc nên làm đâu ?” Johnny: “Cái gì?” “Giống như hắn, từ bỏ bóng tối, xóa bỏ bất công.” ... …
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị