Chương 546: Xin đợi

Chương 524: Xin đợi 【 Chào mừng đến với Delamain 】 【 Lựa chọn Delamain, tận hưởng cuộc sống thành công 】 Văn phòng của Delamain nằm trên một con đường nhỏ hơi hẻo lánh ở City Center, ở nơi mà giẫm chân xuống thì công ty còn chết nhiều hơn kiến như Night City ( hầu hết là công ty con hoặc chi nhánh của tập đoàn khổng lồ ), thực sự không có gì đáng nói. Nếu gói dịch vụ “Excelsior” là thương hiệu của Delamain, vậy đôi môi xanh biếc, khuôn mặt trắng bệch, biểu cảm vô hồn và cái đầu trọc bóng loáng chính là nhận thức của công chúng về Delamain. ⒦yhuyen.ⓒomĐây cũng là hình tượng AI mà Delamain sử dụng trong suốt thời gian dài kinh doanh. “Địt mẹ con robot ngu xuẩn nhà mày ! Khách hàng của ta chết ở hàng ghế sau, ngươi lại kéo hắn đi công ty tang lễ là có ý gì?!” “Bây giờ cả người lẫn hàng đều không lấy được !” Ở trước quầy đón khách hơi chật chội của văn phòng là một tầng hàng rào trong suốt có cấp bậc chống bạo động của ngân hàng, ba bộ màn hình chính là lễ tân của Delamain, người đàn ông mặc bộ vest nhăn nhúm vừa lên tiếng chửi mắng kém chút là nhảy dựng lên, nhưng Delamain vẫn đang giải thích sự khác biệt giữa gói giá thấp và “Excelsior”, đối với AI cực kỳ nhạy cảm với dữ liệu và văn bản mà nói, côn đồ ở Night City muốn kiếm lợi từ trong đó là khó hơn lên trời. Không lâu sau, người đàn ông liền bắt đầu đập phá màn hình. Khách hàng khác đang mua gói dịch vụ hoặc thăm hỏi tư vấn thấy đối phương mất kiểm soát cảm xúc, không ngoại lệ đều cúi đầu xuống tránh đi giống như đà điểu không nhìn thấy gì.
⒦yhuyen.ⓒom Ở thời đại này, bất kỳ người qua đường nào cũng có thể dễ dàng rút ra vũ khí bị quản chế còn dài hơn cả đùi mình, nếu trên người còn lắp đặt Cyberware chiến đấu, vậy xui xẻo chính là bọn họ.
⒦yhuyen.ⓒomDelamain tựa hồ quá tuân thủ quy tắc, hoặc do đây là bộ mặt thật sự của công ty này, cũng không thẳng tay xử lý trộm vặt lẻn vào gara rồi vận chuyển thi thể ra ngoài như lời đồn đại –– Ngược lại chỉ kiên nhẫn giải thích, đồng thời ôn hòa “cảnh báo” rằng việc làm hỏng tài sản riêng sẽ bị xử phạt theo pháp luật tương ứng. “Luật pháp ?!” “Con mẹ nó ngươi nói luật pháp với ta ?” Người đàn ông đấm một phát khiến màn hình trước mặt hơi nhiễu, “100 ngàn eddie, thiếu một xu nào thì mẹ nó ta sẽ đốt cửa hàng rách nát này xuống, còn có khuôn mặt chó chết trông giống như ăn quá nhiều mứt việt quất hết hạn để trong tủ lạnh của ngươi vậy !” Nghe thử xem, miêu tả “nghệ thuật” biết bao. “Đã kết nối vào hệ thống báo động.” Giọng nói máy móc của Delamain vang lên, ngoài cửa hàng cũng là người qua đường tụ tập tới để xem trò vui. Nói thật, hôm nay không thực sự thích hợp để ra ngoài. Khó khăn lắm mới tìm ra một chỗ có thể đậu xe tạm, Rebecca, Panam và Dorio liền phát hiện Delamain kinh doanh phát đạt, cửa ra vào bị vây kín mít.
⒦yhuyen.ⓒom Thẳng đến khi bảng hiệu 3D bên ngoài cửa hàng hiện lên dòng chữ đang bị tấn công, bên trong còn có một thằng ngu gầy như que củi cầm vũ khí rẻ tiền mua từ máy bán hàng tự động với giá vài eddie –– Cũng chính là súng lục nhỏ in 3d ra bằng nhựa plastic, không ngừng diễu võ giương oai ở trong. “Đây là…” Panam sửng sốt. Gây sự với công ty, kẻ ngu này chẳng lẽ uống quá nhiều rồi ? Thói quen nghề nghiệp thúc đẩy Dorio gạt đám đông phía trước ra, trong ánh mắt bất thiện của người xem, bàn tay liền chạm vào sau eo – “Lát nữa chắc chắn sẽ có người của NCPD đến, ngươi đừng hành động vội !” Rebecca nháy mắt ra hiệu. Nhưng sự sốt ruột trong mắt Dorio không thể chờ đợi được, công ty thông thường sẽ hoan nghênh tổn thất như vậy, lấy khoản bồi thường cao ngất ngưởng của công ty bảo hiểm và khoản bồi thường an ninh của NCPD, bọn hắn hận không thể đóng cửa mỗi ngày, thậm chí đối với công ty cho thuê xe do AI kiểm soát như Delamain mà nói, đây cũng là buôn bán có lời. Thời gian không chờ đợi ai, ít thì nửa tháng nhiều thì một tháng, Dorio không muốn gánh vác nữa. Chính bởi vì nàng hiểu rõ quy định kiểm soát an ninh của Night City, cho nên mới mạo hiểm lựa chọn cách chấp pháp khi mặc thường phục. Khi Rebecca biết những quy định cứng nhắc này, nàng liền vươn cổ ra ngoài nhìn theo bản năng, nhưng NCPD thường ngày đi dạo khắp nơi lại mãi không xuất hiện, một số khách hàng sốt ruột bắt đầu đập cửa yêu cầu thằng kẻ ngu kia bỏ súng xuống rồi nhanh chóng cút ra ngoài. Panam bị làm cho bực bội mất tập trung, ba người cứ thế chen chúc trong đám đông, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao. “Công ty Delamain trịnh trọng cảnh báo quý khách, ước tính thiệt hại tài chính mà ngài gây ra là 30 ngàn eddie.” AI nhìn như thông minh này bây giờ lại cực kỳ máy móc. Không nói lời tốt đẹp nào, chỉ tiếp tục kích thích cảm xúc của “khách hàng khó chịu”, dẫn đến bên trong lập tức truyền đến tiếng súng vang. “Xem ra chúng ta rất xui xẻo a.” Panam nhún vai, nàng không muốn lãng phí thời gian chờ NCPD đến, Nomad đều có hồ sơ ở kho số liệu, chỉ cần Optic cảnh sát của đối phương quét qua một cái, tất cả tội danh của mình đều sẽ hiện ra rõ ràng trước mặt, bây giờ nhiều người phức tạp, xem ra là không thể hoàn thành chuyện này ở hôm nay rồi. Nào ngờ mọi chuyện đến đây vẫn tiếp tục chuyển biến xấu đi. Một tiếng “cạch” khẽ vang lên. Dorio không để ý tới lời nhắc nhở của Rebecca mà chen ra khỏi đám đông, tay chạm vào lớp kính chống đạn không hề nhúc nhích, biểu cảm lập tức trở nên u ám. Tiếng hét chói tai vang lên. Người đàn ông giống như lên cơn điên lúc nãy đã tóm lấy một vị nữ sĩ bị đám đông vây xem chặn lại bên trong, cả người nàng run rẩy không thôi, hai tay đặt bên tai vung lắc loạn xạ, bị người đàn ông xách theo kéo đi giống như gà con. “AI đáng chết !” Nhưng bây giờ cửa ra vào đã bị khóa chặt từ trong ra ngoài, mọi người chỉ có thể trừng mắt nhìn qua lớp kính chống đạn. “Mẹ kiếp đừng chen nữa ! NCPD !” Bất cứ lúc nào, Dorio cũng không muốn hổ thẹn với bộ quần áo trên người mình. Quả nhiên, tiếng rống tràn đầy ý cảnh cáo cộng thêm phát súng chỉ thiên, đám người gián tiếp hại vị nữ sĩ bên trong đã ngừng nhúc nhích về phía trước, rất nhiều người nhát gan cũng bắt đầu bỏ chạy. Dorio không có tâm trạng xử lý những kẻ lắm chuyện, nàng ra hiệu cho tội phạm bình tĩnh lại qua lớp cửa kính, nếu không ra mặt thì người phụ nữ này sẽ bị bắn chết bất cứ lúc nào. Nam nhân bên trong thấy Dorio xuất hiện, nhìn dáng vẻ và cử chỉ liền biết là cảnh sát mặc thường phục của NCPD –– Nhắc tới cũng rất trùng hợp, Dorio vừa mới đứng ra, tiếng còi xe cảnh sát của NCPD liền xé toạc không khí ở đầu đường… Panam lùi lại vài bước theo bản năng. “Rebecca, ta phải chuồn trước, đợi các ngươi trên xe, tình hình không đúng lắm.” Đây là trực giác của Nomad. Dorio khi nghe thấy tiếng còi cảnh sát thì biểu cảm cũng rất khó coi, kinh nghiệm phản trinh sát có được sau mấy năm làm ở NCPD cho biết, River hoặc nàng rất có thể đã bị người của nội bộ theo dõi –– Quả nhiên, một vị cảnh sát già người châu Á bước xuống, đây chính là cảnh sát Han ở chung đội với River. Nhưng sau khi giải quyết bản án ở trang trại protein, hai người này liền trở thành kẻ thù không đội trời chung… River với vẻ mặt không vui và Han với vẻ mặt âm trầm bước xuống xe, “Mẹ nó đều tránh ra hết đi !” Quá trình chấp pháp của NCPD không hề có nhân tính nào, Han trực tiếp đá ngã cư dân đang xem trò vui, thấy NCPD hung hăng đi tới, đám đông ngoan cố cuối cùng cũng thu liễm rất nhiều… “Dorio, có thể nói cho ta biết vì sao ngươi lại ở chỗ này sau khi rời khỏi vị trí không ?” Han là một người gầy gò tiêu chuẩn ở độ tuổi trung niên, tựa hồ là hình mẫu điển hình của người bận rộn vì cơm áo gạo tiền cho công việc và gia đình. “Ta xin nghỉ phép.” Dorio trả lời ngắn gọn, tránh ra vị trí, kẻ bên trong vẫn đang gào thét khản cổ, “So với việc riêng của ta, vì sao NCPD phải mất khoảng mười phút mới xuất động, nguyên nhân là gì ?” Chất vấn cấp trên. Người dám làm như vậy trong nội bộ NCPD, hoặc là kẻ ngu hoặc là chán sống rồi. Câu nói đầu tiên của cảnh sát Han là, “Đây là chuyện cần ngươi quan tâm sao ?” Dorio nhíu mày. River hạ giọng ngăn cản vòng tranh cãi mới của hai người, “Làm việc trước đã.” Han quét mắt một vòng, phát hiện xung quanh không có người đáng ngờ nào, lúc này mới vẫy tay, NCPD bao vây trùng điệp cộng thêm ánh đèn xanh vàng hắt vào, cảm xúc của kẻ bắt cóc bên trong lập tức mất kiểm soát. “Địt mẹ chúng mày không nghe thấy ta bảo lăn đi hết sao ! Chẳng lẽ đều điếc hết rồi ?!” Người phụ nữ lại hét lên. Rebecca nấp trong đám đông nhìn kẻ khốn nạn kia rất thờ ơ giơ tay ra hiệu cho cấp dưới kêu gọi đối phương đầu hàng, đồng thời hạ lệnh sẽ tấn công luôn nếu đàm phán thất bại, nàng lập tức sửng sốt. “Làm vậy là không ổn.” Dorio muốn ngăn cản. Han lại cười lạnh một tiếng, “Hàng năm công dân đều giao nộp phí an ninh, vậy cũng nên sử dụng số tiền này sao cho hợp lý, chúng ta bồi thường được một mạng người, đừng làm chuyện ngu ngốc –– Việc chống đối ta để sau hẵng nói !” Dorio lộ ra lo lắng liếc nhìn Rebecca trong đám đông, còn Han thì nhìn quanh với vẻ lơ đễnh, hoàn toàn mặc kệ tình hình bên trong căng thẳng đến mức nào. “Tốt tốt tốt, nói chuyện trước a ?” Dorio đập cửa, vẻ mặt thành khẩn, còn vứt súng sang một bên. “Nói chuyện cái đầu buồi !” Cảnh sát Han vẫn đang thúc giục cấp dưới kéo Dorio ra, đội đặc nhiệm NCPD có trang bị đầy đủ chuẩn bị trực tiếp phá cửa. Thật sự là loạn như một nồi cháo. Ngay cả River cũng không nhịn được, “Chuyển cho đồng nghiệp địa phương xử lý, được không ? Coi như ta cầu xin ngươi, Han… Đừng liên lụy người vô tội vào chuyện giữa ngươi và ta !” Người sáng suốt đều sớm nhìn rõ cảnh sát Han nhảy ra vào lúc này rõ ràng là vì cố tình làm khó River và Dorio, nhưng mạng người bên trong đã được xác định, NCPD hoàn toàn có thể đền bù, chuyện quan trọng là phải ngăn cản đối phương đừng làm khó công ty nữa… NCPD bí mật có thể gây sự với nhân viên công ty, thậm chí vớt chất béo, nhưng ở mặt ngoài thì cần giữ thể diện cho công ty –– Về sau nếu thanh toán thì không ai có thể gánh vác trách nhiệm này. Chiêu thức của Han rất rõ ràng là ý đồ không nằm trong lời nói, mà là đang ép hai người nói ra ý định thực sự khi đến đây… Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Dorio không dám quay đầu lại, chỉ cần súng vang lên là có người vô tội chết đi, người chết đúng là không phải chuyện lớn ở Night City, nhưng nếu liên quan đến trách nhiệm của bản thân, nội tâm Dorio khó lòng yên ổn… Ngay khi cảnh sát đang bao vây trùng điệp, tiếng gầm rú cao vút của động cơ đã vang lên không xa. Cảnh sát Han nhạy cảm thấy một chiếc xe việt dã Nomad được độ đến tận răng chạy nhanh qua đầu phố, gần như không chút do dự liền giao quyền chỉ huy hiện trường cho River, đồng thời một đám nhân viên liền lao lên xe cảnh sát, dáng vẻ hùng hổ rời đi khiến kẻ cướp bên trong cũng ngây người. “Fuck !” River trực tiếp lao tới nhân lúc hỗn loạn, chưa kịp để nam nhân cầm khẩu súng lục rẻ tiền chỉ có ba viên đạn phản ứng, chỉ thấy một bóng đen to lớn xông đến trong một đống mảnh kính vỡ kèm theo gió mạnh, đây cũng là hình ảnh cuối cùng mà hắn nhìn thấy trước khi bị đánh bất tỉnh. Tình hình hỗn loạn lập tức được kiểm soát, ngoài tiếng cảnh báo rè rè trong văn phòng của Delamain, Dorio không có tâm trí duy trì trật tự, chỉ muốn tìm ra bóng dáng của Rebecca. Lúc này, một chiếc xe taxi Delamain với lớp sơn như bàn cờ đen trắng đang chậm ra lái qua, lặng lẽ đi vào cánh cổng mở ra bên cạnh có độ cao vừa đủ, sau đó lại từ từ đóng lại. … “Chào mừng quý khách trở lại, lựa chọn Delamain, tận hưởng thành công.” Rebecca nhìn đường hầm dưới lòng đất tối đen như mực sau khi tiến vào gara, chiếc xe bây giờ vẫn đang chạy chậm, nàng không hiểu vì sao Delamain lại lựa chọn gọi điện thoại qua để cho nàng ngồi lên xe rồi chạy vào khu vựac nội bộ. Trở lại ? “Ta giống như… chưa từng đến chỗ của ngươi.” Rebecca có cảm giác bất an khi đối mặt với điều chưa biết, Johnny lúc này cũng không xuất hiện, không khí trong xe chết lặng. “Quý cô Rebecca, cảm ơn sự giúp đỡ vô tư của ngày ở vài năm trước, mặc dù ngài đã yêu cầu thù lao, nhưng đó là ít hơn giá thị trường –– Cho nên lần này ta dự định giúp ngài.” Trên màn hình phía sau ghế lái chính, Delamain trả lời với giọng điệu gần như không đổi. “Giúp ta ? Khoan đã… ngươi biết những gì ?” Rebecca lập tức cảnh giác. Delamain vẫn mỉm cười giải thích, “Điều đó còn tùy thuộc vào ngài muốn biết điều gì, ví dụ như ‘người giám sát’ trong internet này, hay là kẻ ngoại lai ? Hay là một số chuyện thú vị xảy ra gần đây ở Night City.” “Ngươi nói…kẻ ngoại lai, sẽ không phải là thứ mà ta muốn tìm ––” Rebecca chán ghét Cyberspace, đây là thách thức không hề nhỏ đối với bộ não không có nhiều thuật ngữ kỹ thuật của nàng. “Chương trình, dữ liệu ? Tóm lại là một dạng hình thức trí năng giống như ta.” “Delamain không bị giám sát, Subnet tự vận hành, có logic nghiêm ngặt, hơn nữa được bảo toàn lại trong cuộc chiến tranh trên mạng, không gì phù hợp với ngài hơn.” Rebecca vô thức đưa tay kéo tay nắm cửa. Mặc dù đối phương không nói rõ, nhưng hắn dường như biết chuyện của Alt. “Đề nghị ngài không nên tự ý xuống xe, gara ô tô Delamain có ý thức hoàn toàn khác biệt với văn phòng dịch vụ, mấy năm trước nhân cách ý thức của ta đã tiến hành phân tách nhiều cấp độ, cuối cùng giữ lại một bản ngã khá thô bạo, hắn phụ trách an ninh cho gara, ngài có thể trở thành mục tiêu bị công kích.” “Vì lý do cẩn thận, hãy nghe ta nói hết.” Delamain an ủi một lúc. Rebecca mím môi, không định tiết lộ thêm bất kỳ thông tin nào cho người quản lý kỳ quái của công ty AI này. “Rất sớm từ trước, ta từng làm ra đối thoại với vị đồng loại đang lang thang trong internet kia, lấy phương thức tuyển dụng nhằm vận chuyển thiết bị cỡ lớn để xâm nhập internet về đây; Nam nhân mất kiểm soát mà ngài thấy, chiếc xe dẫn NCPD rời đi, bao gồm cả quý cô vô tội hôm nay đều là do ta tự mình sắp xếp.” “Tất cả trùng hợp đều là an bài, chỉ để những con ruồi phiền phức tránh xa hạng mục hợp tác quan trọng của chúng ta.” “Vì cảnh sát Han kia, hắn hẳn là phần cuối của một chuỗi công nghiệp thành thục, là bao tay trắng phụ trách việc rửa sạch, vì vậy phải loại bỏ trước.” “Còn về nam nhân đáng thương kia, là bị ta kích động bằng cảm xúc và các điều khoản bá đạo sau khi lợi dụng kẽ hở, đây vốn là hành vi không nên áp dụng lên khách hàng, nhưng tình thế cấp bách –– Đợi xong chuyện thì ta sẽ làm ra bồi thường.” Quả không hổ là AI, làm việc có trình tự, đối tượng bị lừa đều là người sống. Rebecca tiêu hóa những điều này bằng vẻ mặt gian khổ, nửa ngày sau mới thốt ra một câu, “Vậy thì… ngươi giúp chúng ta nhiều như thế ? Không thể nào chỉ vì chút tiền đó chứ ?” “Nói thật a Del, mẹ nó ngươi trông quá giống ––” Delamain: “Người ? Đúng không ?” “Chỉ cần tồn tại trí tuệ, liền tồn tại suy nghĩ, đây là quy luật tự nhiên.” Rebecca gật đầu. Delamain nói tiếp, “Có thể làm phiền ngài cắm dây kết nối vào thiết bị đầu cuối của Delamain không ? Ta sẽ không tiến hành đọc dữ liệu, chỉ muốn tận mắt chứng kiến Relic được truyền đi xôn xao là như thế nào, ngoài ra ta đúng thực là có việc cần ngài giúp, ngài có quyền lựa chọn.” “Nếu từ chối, ta có thể quay đầu trở lại.” Đây không thể nghi ngờ là điều nhạy cảm. Rebecca hiếm khi cho phép thiết bị bên ngoài đọc dữ liệu như vậy, nhưng Delamain cũng không làm ra cử động quá đáng, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Có trời mới biết đường hầm tối đen như mực này sẽ kéo dài bao lâu, Rebecca bất đắc dĩ đưa dây kết nối ra, đối phương quả nhiên không upload bất kỳ chương trình nào hay có ý định đọc đến, chỉ đánh giá qua hệ thống chiến đấu và dữ liệu bề ngoài của Relic, thật giống như nhân loại tò mò muốn tận mắt chứng kiến điều mới lạ trước mắt. “Rất cảm ơn sự chia sẻ hào phóng của ngài, ta thấy được, đó là tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp ––” “Nam nhân bị ta ép phải giơ súng bắn người qua đường vô tội đó, bọn họ nắm giữ tài liệu liên quan đến MaxTac, hàng hóa đã bị ta giữ lại, đồng thời trên người hắn rất có thể tồn tại chìa khóa để giải mã bí mật trên thẻ đục lỗ.” “Vị cảnh sát nữ kia hẳn là có thể giúp ngài.” “Ngoài ra, mặc dù đó là một tấm thẻ đục lỗ, nhưng người mua nó với giá cả đắt đỏ lại là một công ty xác không được đăng ký ở quần đảo Pháp… Người mua thực sự đằng sau có thể là nhân viên liên quan đến Arasaka.” Rebecca nghe mà kinh hồn bạt vía. Nếu không phải trước đây từng hợp tác với Delamain, nàng liền cảm thấy Delamain có ý đồ xấu muốn diệt khẩu chỉ bằng vài câu nói này, hắn chỉ là AI quản lý công ty ở Night City, làm sao mà biết nhiều như vậy ? Lời giải thích duy nhất… chỉ có thể là Alt. Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Rebecca im lặng rất lâu. Đầu tiên, đầu nàng vốn đã hơi đau vì bôn ba trong thời gian dài, cộng thêm lượng thông tin khổng lồ đột nhiên ập đến, Delamain nửa đường xông ra lại chờ đợi rất lâu. Nếu không phải muốn tìm Alt để hỏi chuyện của Maine, Rebecca không dám tiếp tục nữa –– “Trời ạ… Del, ngươi biết nhiều như vậy, còn muốn hợp tác và nhờ ta giúp đỡ, ngươi rốt cuộc muốn gì ? Mật khẩu ngân hàng của Arasaka ?” “Hơn nữa, chuyện của MaxTac chỉ là… tiện thể, chúng ta chỉ muốn sống sót.” Rebecca càng nghĩ càng thấy không ổn, giá cả cho sự nhiệt tình này của đối phương rất có thể sẽ cực kỳ đắt đỏ. Nhưng mà Delamain không vội vàng. “Ngài hiểu lầm rồi, MaxTac, sống sót, còn có vị lính đánh thuê biến mất ở Night City kia (Maine), tất cả chúng nó cũng không hề mâu thuẫn với nhau, hơn nữa lựa chọn của ngài không phải là giải quyết MaxTac trước sao ?” “Có vị tiên sinh thần thông quảng đại kia đứng sau, mạng sống của ngài chỉ có thể dựa vào hắn, ta nghĩ ngài sớm đã có dự liệu cho kết quả này từ trước mới đúng.” Đúng lúc này. “Đừng nghe hắn nói nhảm!” Johnny lẩm bẩm một cách bất mãn. Rebecca cảm thấy có người nói chuyện bên cạnh, cơ thể nàng mới thả lỏng một chút. Ngay khi nàng đang suy xét vì sao Delamain lại khẳng định Alt không thể giúp mình tìm ra cách tồn tại mới, yêu cầu của Delamain cũng theo đó mà đến. “Còn về yêu cầu, nếu cảm thấy công sức lần này của ta đã giúp ích cho ngài hoặc bất kỳ người bạn nào, xin hãy kết nối với Alt giúp ta, đổi lấy một phần thưởng xứng đáng –– dấu ấn của Digital Soul.” “Đó là sự bất mãn của ta đối với hiện trạng, là khao khát vô hạn đối với cách tư duy giống như nàng.” … …
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị