Chương 586: Thiên sứ vẫn lạc, kỵ sĩ chết trận ( hạ )
Chương 564: Thiên sứ vẫn lạc, kỵ sĩ chết trận ( hạ )
“NUSA xin tuyên bố tại đây.”
“Đây không phải là một lần sai sót, mà là một cuộc tấn công phi nhân đạo có mưu đồ, có kế hoạch, có mục tiêu, là một sự khiêu khích trắng trợn đối với nền dân chủ——”
“Ta, Tổng thống NUSA Rosalind Myers, trịnh trọng tuyên cáo tại đây.”
“Chúng ta mẹ nó nhất định sẽ theo tới cùng, nhất định !”
ḱyhuyen.ⓒomThiết bị thông tin ở khắp mọi nơi trong Arasaka Tower đều đang phát bản tin nặng ký đủ để gây chấn động toàn thế giới này. Kể từ khi USD suy thoái và eddie thống trị thị trường kinh tế toàn cầu, thực thể xếp ngoài top 50 thế giới này tựa hồ không còn được như xưa nữa; nhưng cơn lốc hiện giờ không chỉ cuốn theo NUSA, mà còn cuốn theo cả thực thể siêu nhiên toàn cầu đứng sau nó...
Militech.
“Yorinobu đại nhân, bên này.”
Người duy nhất còn sót lại trong vệ đội an ninh đang bảo vệ thủ lĩnh của phái chủ chiến, hắn không biết võ sĩ lưu lại đoạn hậu phía sau sẽ thế nào, tin tức duy nhất nhận được chỉ là gào thét và nức nở trước khi đồng đội chết đi từ trong hệ thống tương tác cá nhân, trong đó không thiếu người vẫn còn hô vang khẩu hiệu của Arasaka trước khi chết ——
Điều này càng tô điểm thêm một tầng sắc thái bi tráng cho con đường đào tẩu dưới mắt.
Đến mức cấp trên của hắn là Yorinobu cũng nhận ra thuộc hạ đang tâm thần bất định, cứ cắm đầu lao về phía trước.
ḱyhuyen.ⓒom
“Phía trước... phía trước...... sắp đến rồi.”
ḱyhuyen.ⓒomBinh sĩ lẩm bẩm.
Còn chưa đợi hắn kịp lấy lại tinh thần, Yorinobu đã nắm lấy tay binh sĩ.
Binh sĩ sửng sốt nhìn nam nhân có quyền lực nhất Night City đang nhìn mình bằng ánh mắt bình thản, “Bọn hắn chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Đúng không?”
Trên trán nhân viên an ninh vừa tỉnh táo lại lập tức hiện ra vẻ lo lắng, “Ngài phải mau chóng di chuyển, đối phương có thể cắn tới chúng ta bất cứ lúc nào, tầng 45 có phòng an toàn, nói thẳng xuống lòng đất —— đúng ! Ở đó sẽ rất an toàn !”
Lời cuối cùng của nhân viên an ninh giống như là đang nói cho chính bản thân mình.
“Bình tĩnh đi, tiểu tử.”
Yorinobu lắc đầu, người vốn không giỏi an ủi như hắn chỉ lặng lẽ đưa tay vỗ vỗ bả vai đối phương, “Đừng để bản thân rơi vào vòng lặp của sự sợ hãi.”
“Hắn đã rất thành công.”
Hắn.
ḱyhuyen.ⓒom
Sắc mặt binh sĩ hiện ra vẻ tĩnh mịch, “hắn” trong miệng Yorinobu hẳn là nhân vật số 1 bí ẩn kia, rất nhiều cận vệ đều không biết tên của đối phương, nhưng lại biết Arasaka Yorinobu có một đối tác cực kỳ quan trọng.
“Viên đạn của Mass Driver rơi xuống Washington, kết cục chúng ta muốn đã đến, cho nên...”
Nhân viên an ninh tựa hồ nhận ra ý nghĩa đằng sau câu nói này của Yorinobu, vội vàng nắm lấy cánh tay chủ thượng, “Không được, ngài không thể dừng lại ở đây, bọn hắn có thể...”
Yorinobu lặng lẽ gạt tay binh sĩ ra.
Hai tầng trên dưới tiến hành giáp công, có lẽ chưa kịp để Yorinobu chạy đến phòng an toàn hay sở chỉ huy dưới lòng đất thì nơi này đã thất thủ rồi.
Dưới ánh mắt hoảng hốt của binh sĩ, Yorinobu rút súng từ trong ngực ra, hắn biết thứ quan trọng nhất trên người mình vào giờ phút này là gì, ngoại trừ cơ thể khỏe mạnh ra, những thứ khác đều là vô nghĩa.
Ngân hàng, cơ sở công nghiệp, thiết bị quân sự, còn cả lực lượng vũ trang, thậm chí là đầu đạn hạt nhân bố trí ở Kobe... tất cả mọi thứ đều không còn quan trọng. Yorinobu sẽ không lưu lại cơ thể trẻ trung cho cha mình, suy nghĩ của hắn từ đầu đến giờ chưa bao giờ rõ ràng như thế.
Chính mình xác định tâm ý từ khi nào ?
Yorinobu cũng không nói rõ được.
Có lẽ là khi Lin dùng sức một mình tới đối kháng với công ty ở Night City, Yorinobu liền quyết định hướng đi cho ván cược lần này; hay là khi Lin nói điều phụ thân thèm khát chính là cơ thể của hắn, hơn nữa bên trong không thể có linh hồn của mình —— Yorinobu liền suy nghĩ đến việc phá hủy nó, rồi giao tòa đế chế và gia sản đồ sộ này cho người mới dẫn dắt nó đi hoàn thành giấc mơ rộng lớn hơn; mà bây giờ hắn tin chắc Lin có thể làm được.
Hắn không sợ chiến sĩ mà cha hắn gọi là “tướng như Trọng Mưu” trở thành chủ ngân hàng, trở thành kẻ thao túng tiền bạc, hắn sẽ hoàn toàn như trước đây thực hiện giấc mơ thay đổi thế giới.
Tiếng đạn lên nòng kéo ánh mắt đờ đẫn của binh sĩ trở lại hiện thực.
Yorinobu chỉnh lại áo sơ mi lụa tơ tằm và quần tây lịch sự trên người, chậm rãi ngồi xuống theo lễ tiết Nhật Bản...
Binh sĩ dường như bị rút cạn toàn bộ sức lực, “bịch” một tiếng, giáp trụ trên đầu gối va đập vào sàn nhà như pha lê đen, hắn chán nản quỳ trên mặt đất, khẩu súng trong tay chính là vật cuối cùng chống đỡ cơ thể.
“Sợ không?”
Yorinobu mỉm cười nhìn về phía binh sĩ.
“Hơn 50 năm trước, anh trai Kei của ta chết, trước khi anh ấy chết... Cuộc đối đầu giữa ta và phụ thân đã đi đến tình trạng gay gắt nhất, Steel Dragons trở thành mục tiêu hàng đầu của Arasaka, vô số lần ta suýt chút nữa thì chết dưới tay liên hợp đặc công do ca ca dẫn dắt, những tên kia sử dụng vũ khí và công nghệ vượt xa chúng ta, có đoạn thời gian chúng ta còn phải truyền tin cho nhau bằng giấy lót trong bao thuốc lá, quá nhiều người hy sinh...”
“Mỗi lần ta mở mắt từ trong giấc mộng, hay giật mình tỉnh giấc trong vòng tay của Doll... ta đều nhớ rõ dáng vẻ của họ.”
Binh sĩ đưa tay ra, đây là lần đầu tiên hắn coi vị chủ thượng trước mặt là một kẻ có chí lớn nhưng cũng tràn đầy điểm yếu.
“Đủ tốt rồi, Yorinobu đại nhân.”
“Thật sự đủ rồi...”
Yorinobu vuốt ve vũ khí đường kính lớn có thể bắn nát đầu mình thành bã vụn, hắn luôn để khẩu súng này trong ngăn kéo đầu giường tại Konpeki Plaza, dù đi đến bất kỳ nơi nào trên thế giới, hắn cũng sẽ đặt nó trước ở nơi gần mình nhất.
Đây không phải là để phòng thân, mà là dùng để tự kết liễu.
So với bị giết chết, điều khiến Yorinobu sợ hãi hơn chính là việc mình bị thao túng.
“Hắn đâu ?”
Bản thân Yorinobu không có hệ thống BCI quá mạnh mẽ, vì thế cũng không đọc được rất nhiều tin tức dù cho internet đã khôi phục, chỉ có thể dựa vào binh sĩ trước mặt.
Binh sĩ chỉnh lại quân hàm Arasaka trên áo, “Bên kia từ chối hành động bảo vệ bờ biển của chúng ta, MaxTac... bị tiêu diệt toàn bộ.”
Yorinobu sửng sốt một lát.
Ngay sau đó đột nhiên cười lớn, tiếng cười vang vọng trong đại sảnh trống trải, nơi có vài chỗ trên mặt đất được chiếu sáng bởi ánh đèn đỏ như máu trên hốc tường, nghe qua vô cùng thê lương.
Tiêu diệt toàn bộ.
Tên này quả thực đúng là mạnh đến đáng sợ.
Sau đó hắn liền ngẩng đầu với ánh mắt quyết tuyệt, trong đó còn xen lẫn một tia tàn nhẫn.
“Chuyển giao toàn bộ quyền kiểm soát Kobe, Honshu, Tokyo cho Lin.”
Binh sĩ không chút do dự, chỉ cần internet khôi phục, máy tính cỡ nhỏ trên cổ tay hắn liền có thể tiến hành trao quyền giúp Yorinobu.
“NC01344, hy vọng ta không nhớ nhầm mã số BCI của tên kia.”
Yorinobu còn rảnh rỗi nói đùa một câu, nhưng nụ cười kia lại biến mất trong nháy mắt, “Chủ tịch điều hành của tập đoàn Arasaka, Arasaka Yorinobu chuyển giao quyền kiểm soát liên quan đến điều lệ nguy hiểm, mã TK-001, ta đã biết các điều khoản trên, xác nhận thao tác.”
Ngón tay binh sĩ lơ lửng trên máy tính cỡ nhỏ bên ngoài mu bàn tay, nghiến răng cuối cùng vẫn xác nhận thực hiện thao tác.
Phía sau là tiếng lách cách của vũ khí trang bị va chạm vào nhau.
Yorinobu và binh sĩ đều nghe thấy, nhưng so với Yorinobu, binh sĩ là nhìn thấy, hắn cơ hồ không chút do dự đứng dậy chắn trước người Yorinobu.
Từ xa có 3-4 bóng người chậm rãi đi tới, người đàn ông cao lớn nhất ở giữa toát ra một khí chất vô cùng kỳ quái, Cyberware của hắn trông cực kỳ mất cân đối, phần chân tựa hồ còn bị khập khiễng khi đi lại.
Yorinobu quay đầu, đánh giá địch nhân phía sau như một con sói đầu đàn.
“Arasaka Yorinobu, phiền ngươi bỏ vũ khí trong tay xuống, bởi vì ngươi biết... Nó sẽ biến thành một đống linh kiện trước khi ta ra tay đánh ngươi thành đầu heo.”
Tiếng rút đao của binh sĩ đồng thời vang lên.
“Khốn kiếp, rốt cuộc ngươi đang nói cái gì a ?”
Yorinobu thở dài, may mắn... lần này mình quyết định không trì hoãn nữa, hắn đầu tiên là hít sâu một hơi, đột nhiên gầm lên giận dữ, “Toàn bộ lực lượng vũ trang và hạm đội tập kết tại Châu Âu nghe ta trao quyền, tấn công tất cả các cơ sở không phục vụ mục đích hòa bình, mục tiêu hàng đầu, Paris!”
Bước chân của ba người phía xa đồng loạt khựng lại, kẻ ở bên cạnh lẩm bẩm: “Uy, tên này không lẽ là…?”
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Yorinobu trực tiếp chĩa họng súng vào huyệt thái dương.
“Fuck !”
Lần này đến lượt Highrider và cao thủ của liên hợp đặc công Hanako đang vây khốn trợn tròn mắt.
“Hắn không được chết ! Địt mẹ... không lẽ hắn cho rằng chúng ta sẽ tiến hành tra tấn ?”
Đặc công của liên hợp vội vàng đưa tay ra nói: “Yorinobu đại nhân ! Tiểu thư Hanako có lời muốn nói ! Chúng ta không có ý định tổn thương ngài ——”
Từng lời nói kế tiếp của Yorinobu để cho tất cả mọi người không khỏi rùng mình.
“Nói cho lão già khốn nạn kia, cứ tiếp tục nằm trong tủ lạnh Cyberspace của mình mà làm giấc mộng trường sinh đáng chết không bao giờ tỉnh lại kia đi !”
Súng đã nổ...
Khoảng cách gần như thế, cơ hồ là dưới tình huống Highrider không có bất kỳ chuẩn bị nào, một vị chủ tịch nắm giữ tập đoàn lớn top 3 toàn cầu lại có quyết tâm tự ra tay với bản thân lớn đến thế sao ?!
Quyền thế thường là cơ sở để nhát gan sinh sôi, phàm là kẻ nắm giữ nó thì đều sẽ lo sợ được mất, thậm chí Saburo còn phải tìm đủ mọi cách vì mạng sống sắp trôi đi của mình... Vị lãnh đạo trẻ tuổi này, đã làm được như thế nào ?
Dù cho Netrunner của Highrider cưỡng chế khởi động lại BCI của Yorinobu, nhưng tia lửa từ viên đạn đã chiếu sáng vùng da bên cạnh thái dương của Yorinobu, lỗ chân lông trên đó, tia máu phẫn nộ và giọt lệ nơi khóe mắt Yorinobu, còn có cơ bắp dữ tợn khi nghiến răng, tất cả đều trở thành một khối mờ ảo hỗn độn trong ánh sáng.
Hưu ——
Yorinobu cảm thấy cơn đau nhói từ bên đầu, cả người mất kiểm soát ngã sang một bên.
【 Tim ngừng đập 】
……
【 Hệ thống đang kiểm tra… 】
【 Hệ thống chiến đấu tự kiểm tra… không tồn tại 】
【 Đọc đến dấu hiệu sinh tồn… 】
【 Thông tin hỗ trợ y tế, ngoại thương, chấn động não nhẹ, nguyên nhân gây ra: Hoạt động internet phi pháp 】
Dưới góc nhìn chao đảo, Yorinobu cảm thấy cơ thể mình bị ai đó cưỡng ép kéo lại, miệng đối phương phát ra tiếng cười khẩy, Cyberware chết tiệt... thực sự có tốc độ nhanh như vậy sao ?
Biết thế liền đặt họng súng gần hơn một chút... Hắn đúng là không có chút kinh nghiệm tự sát nào cả.
“Yorinobu ? Tỉnh lại chưa ?”
“Ta không có hứng thú tiếp quản doanh nghiệp Nhật Bản, có thể phiền ngươi đứng dậy không ?”
Giọng nói trẻ tuổi vang lên cùng tiếng ù ù trong màng nhĩ, cứ chạy đi chạy lại trong đầu Yorinobu.
Nam nhân cao lớn xắn tay áo sơ mi, ống tay áo màu đen tuyền kia tôn cơ thể hắn lên giống như một loại vũ khí công nghệ cao đời mới nhất với đôi mắt đỏ như máu và kết cấu Cyberware mạnh mẽ...
“Lin.. .?”
Yorinobu tưởng mình xuống Địa Ngục, dù sao thì đây là nơi duy nhất có thể gặp được Lin.
“Đáng chết, nếu sát da đầu hơn nữa thì ta cũng bó tay không cứu được ngươi đâu.”
Yorinobu đang trong cơn mộng mị cứ thế bị Lin kéo dậy, đợi đến sau khi hoàn hồn thì Yorinobu mới nhìn quanh một vòng, tất cả đều là đặc công thẩm thấu vào Arasaka Tower, cầm đầu là kẻ quái dị trông như bị chân thọt kia.
Lin liếc nhìn từ trên xuống dưới xác nhận Yorinobu an toàn rồi mới hơi nhíu mày hướng mắt về phía Highrider.
“Các ngươi đưa người vào vũ trụ rồi ?”
Tên kia nhìn chằm chằm Lin.
Hắn chỉ có thể nghĩ đến nguyên nhân này, còn về việc tại sao chương trình bên phía Hanako không khống chế được Lin, Highrider chỉ có thể coi như lũ rùa rụt cổ ở trạm không gian không có đủ trình độ.
“Hừ hừ, dù sao thì thuộc hạ của ta cũng khá hứng thú với chuyến du lịch mặt trăng một ngày.”
Lâm Dược mỉm cười vô hại, hiện giờ cũng chỉ có kẻ trước mặt làm số liệu tham chiếu về Highrider.
Chỉ là câu nói đầu tiên, liền khiến biểu cảm của “kỵ sĩ” khó coi đến cực điểm.
“Bậc cha chú của ngươi là công nhân, đúng không ?”
Tên kia nhìn Lin một cách âm trầm, “Cho nên ngươi định bày tỏ cái gì ? Ngươi đứng chung một chỗ với gia tộc Arasaka độc tài nhất thế giới, chẳng lẽ ngươi còn hiểu bậc cha chú của ta hơn ta sao ?”
Lâm Dược nhún vai không phủ nhận, “Ta chỉ hỏi thôi mà, gấp cái gì ?”
Ra tay không theo bài bản, tấn công người khác từ đủ loại góc độ, hơn nữa thích làm gì thì làm, đây tựa hồ luôn là phong cách của Lin —— ít nhất ở trong mắt người ngoài thì là như vậy.
“Ha ha...”
Yorinobu bật cười thành tiếng.
Highrider nhận ra mình bị dắt mũi, đối phương còn khó đối phó hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
Lâm Dược mân mê đầu đạn hơi biến dạng bị Cyberware của mình nắm lấy, khi hắn rảo bước, vòng vây bao quanh liền tiến lên hoặc lùi lại trong vô thức theo hướng hắn di chuyển.
“Ngươi rốt cuộc dùng cách nào ?”
Highrider hoàn toàn không hiểu nổi biện pháp mà đối phương dùng để phá vỡ xiềng xích then chốt mang tên MaxTac rồi di chuyển thực thể khổng lồ như Alt đi, điều quan trọng nhất là... Hắn thay đổi địa điểm tấn công của Mass Driver trên căn cứ mặt trăng kiểu gì ? Hệ thống phòng thủ trên internet của nó cũng không kém cạnh với hệ thống phòng thủ mạng của một quốc gia, nếu muốn xâm nhập trong thời gian ngắn như vậy mà không bị Netrunner phát hiện, hơn nữa còn phóng ra thành công...
Hắn chỉ có thể nói là mình gặp ma rồi.
Lâm Dược xua tay, “Coi như ngươi đang khen ta đi, ngoài ra...”
“Ta hình như không có nghĩa vụ phải giải thích với mấy thằng ngu a ?”
“Khuyên ngươi một câu, tốt nhất là hãy gọi điện cho cha mẹ đang trôi nổi ăn thực phẩm tổng hợp nhầy nhụa trên trạm không gian của mình đi, bảo họ, và cả đám tù trưởng của bộ lạc người nguyên thủy (chính thể của Highrider) của ngươi nữa, tốt nhất là nhớ nắm nút bấm Mass Driver cho thật chặt kể cả khi ngủ, đừng có rảnh rỗi mà nhắm vào Night City —— Ngươi xem, chọc vào Militech, họ tựa hồ cũng có trạm không gian a.”
Mọi người không khỏi rùng mình.
Kẻ này rốt cuộc có thực lực gì ?
Phải biết người đàn ông trước mặt mới tiêu diệt tất cả MaxTac ở bờ biển tại 10 phút trước !
Nhưng mà...
Hắn lại xuất hiện trong Arasaka Tower ở 10 phút sau để trình diễn tiết mục tay không bắt viên đạn mà Yorinobu bắn về phía chính mình, bây giờ còn mắng chửi một đám “Bà La Môn” đang nắm giữ chìa khóa sinh mệnh của thế giới !
Sau một hồi im lặng như chết.
“Mẹ nó đây đúng là Cyberpsycho!”
“Quái vật...”
Có người thấp giọng chửi rủa.
Lâm Dược đưa tay chỉ vào kẻ thông minh kia, “Đúng vậy, ta từng bị Cyberpsychosis, còn khỏi hay chưa, cũng chẳng có ai cấp giấy chứng nhận giám định tâm thần cho ta cả.”
Lời vừa dứt.
Sắc mặt Lâm Dược đột nhiên căng thẳng, cả người loáng một cái liền xuất hiện trước mặt Highrider !
Hắn sẽ không lãng phí cơ hội ra tay hiếm có !
Phản ứng của Highrider không hề chậm, cơ thể nhìn như không cân đối lại bộc phát ra động năng mạnh mẽ vào lúc này, nhanh chóng lùi lại thậm chí đánh xuyên bức tường ngăn cản phía sau, chỉ có điều hành vi né tránh của hắn lại hại chết tên đặc công đứng bên cạnh ——
Sức mạnh khoa trương bao trùm lên Gorilla Arm, sức mạnh Cyberware được AI gia trì này trực tiếp biến bộ giáp Arasaka mà đối phương luôn tự hào trở thành đống vụn.
Thẳng đến khi tròng mắt “lạch cạch” rơi ra từ đống thịt nát rồi lăn đến chân một vị nữ đặc công nào đó, biểu cảm của nàng cuối cùng cũng xuất hiện một tia sụp đổ.
Lâm Dược thu tay lại từ tư thế khom người phát lực, chất lỏng dính chặt giữa các kẽ ngón tay bị hắn vẩy đi.
Cyberware của Highrider quả nhiên dẫn trước mặt đất mấy thế hệ.
Nó hẳn không phải là Sandevistan, cũng không phải thứ gọi là bản cải tiến, mà càng giống một loại Chip tích hợp bên trong hơn, Lâm Dược hoàn toàn không nhận thấy vật phẩm truyền tiếp năng lượng cho đối phương trong suốt quá trình.
Đúng lúc Lâm Dược đang suy tư, đôi mắt của vị Highrider kia đột nhiên sáng lên, không có bất kỳ màu sắc nào, giống như ánh đèn sợi đốt.
Trong Optic của mọi người, khu vực xung quanh Lâm Dược bắt đầu xuất hiện hạt dữ liệu hư ảo, giống như muốn hút linh hồn ra khỏi cơ thể Lâm Dược ——
【 Cảnh báo, ICE mất đi hiệu lực !】
Lâm Dược nhướng mày.
Có chút thú vị...
Quá lâu.
Lâu đến mức Lâm Dược quên mất là bao lâu về trước có Netrunner hay lính đánh thuê khác phá vỡ ICE của mình.
Nhưng phá vỡ được cũng không phải chuyện xấu.
“Làm việc thôi Alt, phân tích phương thức thao tác internet của chúng đi.”
Alt không nói gì cả.
Nàng tựa hồ bước vào trạng thái hoàn toàn tin tưởng vào thao tác của Lin.
Toàn bộ Cyberware của Lâm Dược ngừng hoạt động, cả người ngây ra tại chỗ, Yorinobu đứng không xa phía sau cũng bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc...
Đó là Quick Hack loại khống chế sao ?
“Chậc chậc...”
Highrider phát ra tiếng cười chế nhạo, “Một lũ khỉ dưới mặt đất, lấy đâu ra tự tin mà gào thét với nhân loại đời mới như chúng ta ?”
“Thế nào, mạnh hơn nhiều đống mã nguồn vụng về của ngươi a ?”
Ngay sau đó, một khẩu súng ngắn kỳ quái đã xuất hiện trong tay tên kia, giữa thân súng lại là kết cấu đường vân hình vỏ ốc sên, Lâm Dược lập tức liên tưởng đến nó có lẽ là máy gia tốc của một thứ gì đó.
Quả nhiên...
“Ta muốn ngươi trơ mắt nhìn xem cơ thể mình thối rữa, não bộ dần trì trệ cho đến khi sập nguồn, ngươi tưởng rằng mình thắng chắc rồi sao, hả ?”
Xem ra lời nói của Lin thực sự kích thích tới Highrider.
Phải biết đám quyền quý ở Crystal Palace cũng không dám coi thường nhân loại đời mới chỉ dùng 7 tiếng liền nắm giữ quyền kiểm soát trong vũ trụ này, mà bây giờ bọn hắn lại bị kẻ như vậy trêu đùa vô số lần, làm sao có thể nhẫn nhịn nổi ?
Lâm Dược không thể cử động, chỉ có con ngươi vẫn di chuyển theo tên kia khi hắn đi đến trước mặt mình.
“Chậm quá đấy Alt, cứ thế này thì ta liền phải huấn luyện đặc biệt cho ngươi thôi.”
Lâm Dược nói với Alt trong kênh chat.
Alt im lặng một lát.
“Ngươi đang trả thù việc ta từng ném ngươi vào vùng biển AI ngoài Black Wall để huấn luyện quá trình đối kháng logic sao ?”
Lâm Dược cảm thấy tên này thật nhạt nhẽo.
“Alt, bạn bè có thể nói đùa với nhau.”
Alt khựng lại một chút.
“Xong rồi.”
Trong lúc trao đổi, Highrider đã đứng trước mặt mình, dường như là để sỉ nhục, hắn chĩa vũ khí kỳ quái đó vào đầu Lâm Dược.
Hắn không muốn giải thích thứ trong tay là gì với kẻ có thể công khai đối kháng với mấy công ty lớn trong internet, điều kiêng kỵ nhất khi làm Netrunner chính là cho người khác cơ hội “mở hộp” offline, nhưng kẻ trước mặt lại làm như vậy.
“Ngươi biết không ?”
Lâm Dược đột nhiên lên tiếng.
“Đôi lúc phải tới gần một chút khi muốn nổ súng, ví dụ như Yorinobu vừa rồi, hắn không có kinh nghiệm... cho ta cơ hội cứu hắn.”
“Nhưng ngươi phải đứng cách xa một chút, bởi vì ——”
“Ngươi không biết ta sẽ ra tay lúc nào.”
Động !
Highrider hơi sửng sốt ——
Hắn vừa định xem có phải Quick Hack đã mất hiệu lực không, nhưng lồng ngực hắn lại đột nhiên lõm xuống với đường cong cực kỳ khoa trương !
Lâm Dược chắp hai tay lại đập mạnh khuỷu tay bên trái vào vị trí chính giữa tim tên kia bằng tư thế cuồng bạo, sau đó là một cước đá bay vũ khí trong tay đối phương, cuối cùng kết thúc bằng đợt xâm lấn mang theo lượng dữ liệu khổng lồ từ Black Wall.
Highrider ôm đầu không ngừng giãy giụa đau đớn trong vùng dữ liệu đỏ như máu như một con gián bị xịt thuốc.
Lâm Dược lại nhướng mày.
Thật không hổ là thế lực mình chưa từng thấy...
Sinh mệnh đúng là rất cứng rắn.
Xem ra khu mạng quỹ đạo quả thực không giống với internet dưới mặt đất, bọn hắn tựa hồ có thể áp dụng biện pháp phòng vệ tương ứng đối với tấn công từ Black Wall.
Bất quá trò chơi đùa giỡn đến đây liền không có ý nghĩa để tiếp tục nữa.
Lâm Dược còn phải xử lý rất nhiều việc, ví dụ như tổ chức ngu dốt nào đó ngang nhiên phóng tên lửa vào Arasaka Tower.
Đúng lúc Highrider đang vùng vẫy muốn thúc giục Cyberware kỳ quái để tiến hành giáp lá cà với mình, Lâm Dược không dùng vũ khí chưa quen thuộc trong tay, mà là dùng từng cú đấm cuồng bạo đánh cho xương cốt và kim loại dưới da mặt tên kia biến dạng hoàn toàn !
Đặc công xung quanh cơ hồ không chút do dự liền ra tay đồng loạt, Yorinobu giơ súng nhắm vào một kẻ trong số đó vội vàng khai hỏa áp chế.
Lâm Dược hơi liếc mắt quan sát địch nhân xung quanh giống như sóng cả sắp vỗ vào người mình, hắn xách theo Highrider như một con chó chết, lặng lẽ nói:
“Giao cho ngươi Alt.”
Alt giống như rắn độc lập tức thông qua chìa khóa quyền hạn mà Yorinobu vừa đưa cho Lâm Dược để tiến vào Subnet của Arasaka Tower.
Tất cả những người có mặt đều bị phương thức tấn công đặc thù của Rogue AI xâm lấn cơ thể.
Bất kể là Cyberware quá tải, hay BCI báo lỗi, hay là bị thiết bị phòng vệ xung quanh bắn thành tổ ong, thậm chí có Smart Weapon còn nổ súng vào chính chủ nhân mà không có bất kỳ cảnh báo nào.
Toàn bộ đại sảnh cấp tốc ngưng đọng thành bức tranh sơn dầu khổng lồ của cái chết và hoảng sợ !
Tất cả đều đến quá nhanh.
Sức mạnh chênh lệch giữa Lin và bọn họ cơ hồ là nghiền nát đơn phương không thể cản phá.
Đối với Lâm Dược mà nói, địch nhân của hắn là vị thiên sứ ở trên trời cao luôn chú ý tình hình ở mặt đất kia.
Bây giờ những tên kỵ sĩ này sẽ tử trận ở đây một cách không vinh quang, bí mật và tất cả công nghệ trên người hắn sẽ được giữ lại, còn việc Lâm Dược muốn làm chính là đột phá chín tầng trời !
Hắn ngẩng đầu, chuyển ánh mắt về phía đường chân trời ở xa xa đại sảnh, cảnh tượng chúng sinh tử vong không có bất kỳ sức hút nào đối với hắn.
——
Nhằm che giấu mục đích thật sự thậm chí không tiếc dùng Kiwi tới làm mục tiêu giả để yểm hộ Lucy cầm chìa khóa then chốt lên mặt trăng, động tác này đã phá vỡ rào cản giữa giữa khu mạng quỹ đạo, Black Wall cùng với internet dưới mặt đất !
Đó là kết quả vất vả tốn sức của Lucy khi nàng ẩn nấp ở Warsaw, cũng là niềm vui bất ngờ mà Lâm Dược nhận được...
Tìm thấy.
Gabriel thực sự đang thao túng tất cả.
Lâm Dược im lặng ngắm nhìn thân ảnh kinh hoàng đang tỉnh giấc từ trong internet.
“12 Angels ?”
“Phải đổi tên thôi... Các ngươi còn thiếu một vị amigo thân mến.”
Lâm Dược bắt đầu chậm rãi giơ tay lên giữa đám người đã chết trong đại sảnh, đó là động tác trao quyền then chốt để khởi động công kích qua mạng, Song Bird và V ở dòng thời gian gốc cũng dựa vào công tắc này để giết thẳng một đường đến chuyến bay lên mặt trăng.
Công kích trong internet cực kỳ mãnh liệt, một số Netrunner có khả năng đều bị tuyên bố tử vong một cách không minh bạch...
Thiên sứ rơi xuống phàm trần không có bất kỳ sự lời cầu xin hay kêu cứu nào, chỉ bị Black Wall mà Gabriel vốn coi là người đồng hành dịu dàng cấp tốc cuốn lấy và nuốt chửng, tất cả đều tan biến trong hạt dữ liệu thậm chí không hề gợn lên chút sóng gió nào.
Hơn nữa quá trình này chỉ diễn ra trong vòng vài chục giây.
Lucy đứng trên vùng đất màu bạc rộng lớn lặng lẽ nâng linh kiện tiếp xúc với môi trường chân không lên, vật kia đột nhiên phát ra một tiếng vang nhẹ, sau đó bắt đầu ngừng hoạt động, nó không thể bốc cháy cho nên nhìn qua không có thay đổi quá lớn, nhưng đã thực sự hỏng rồi.
Lucy nhẹ nhàng ném nó về phía trước, dưới hố va chạm sâu thẳm, vật kia nhanh chóng tan biến giữa lớp bụi và đất đá giống như một hạt cát bình thường nhất.
Hành tinh màu xanh lam tuyệt đẹp phản chiếu trên mũ giáp bộ đồ phi hành gia của Lucy, nàng nhìn thấy cảnh tượng mỹ lệ mà mình hằng mơ ước, dù cho sau khi trưởng thành nàng cũng biết nơi này không phải là vùng đất ngoài vòng pháp luật và thiên đường tự do, nhưng vẫn cảm thấy mãn nguyện hơn bao giờ hết.
“David, ta đã nhìn thấy.”
“Đẹp lắm.”
……
……