Chương 584: Thiên sứ vẫn lạc, kỵ sĩ chết trận ( thượng )

Chương 562: Thiên sứ vẫn lạc, kỵ sĩ chết trận ( thượng ) “Hừ hừ, hừ hừ...” Tiếng thở dốc, tiếng bước chân, ánh mắt cảnh giác của binh lính quay đầu quan sát môi trường xung quanh... Hơi thở của Yorinobu rất nặng nề, trong đầu chỉ còn lại âm thanh ù ù. Chẳng lẽ thực sự chỉ có thể đi đến bước này thôi sao ? Hiện giờ nhìn lại con đường phản kháng có chút ngây ngô vài năm trước thì chỉ thấy nó càng lộ ra vẻ tái nhợt, nhưng rõ ràng mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng dự tính, thế mà vây quét lại cố tình xuất hiện vào lúc này —— Hơn nữa còn là kiểu ra tay từ nhiều phương diện đồng thời có góc độ cực kỳ hiểm hóc và không tiếc bất cứ giá nào, ngoài phụ thân ra thì không còn ai khác. ⒦yhuyen.ⓒomSắp thua rồi sao ? Dù cho quyền lực chắc chắn sẽ thuộc về phái chủ chiến sau khi sự kiện ở Ba Lan kết thúc, nhưng Yorinobu tự thấy mình không gánh vác nổi cái giá lớn như mất đi Lin. Hắn cảm thấy sợ hãi và hổ thẹn vì quyết định vừa rồi, trong khoảnh khắc đó liền nghĩ đến việc để Lin trở thành thực thể tồn tại vĩnh viễn trong Cyberspace, trở thành tử địch của Arasaka giống như Alt —— Dù cho điều đó có thể khiến nhân tính của Lin bị tước bỏ, thậm chí có thể gây bất lợi cho công ty, nhưng Yorinobu vẫn sẵn lòng làm vậy. Nhưng sống trên đời, quan trọng nhất chỉ có thể là tình cảm, tình cảm chính là nguyên nhân hành động. Muốn thay đổi khi nhìn thấy cái ác, tìm mọi cách để thu hoạch sức mạnh khi rơi vào bất lực… Lin và mình đứng chung một chiến tuyến, chỉ vì bọn hắn có lý niệm tương đồng, bọn hắn đều đang cảm thấy đau đớn khi nhìn vào thế giới này, vì thế liền tìm cách để mang lại thay đổi ở phạm vi lớn nhất, nhưng một khi đánh mất tình cảm, những ý nghĩ thuần khiết nhất này đều sẽ tan thành mây khói...
⒦yhuyen.ⓒom “Nói cho ta biết phải làm sao đây ? Huynh đệ ?”
⒦yhuyen.ⓒomYorinobu tự hỏi lòng mình. “Fuck ! Không kịp nữa rồi !” Tiếng gào thét của binh lính khiến Yorinobu giật mình. “Ô ——” Âm thanh cao vút từ hệ thống báo động phòng không vang lên cùng với tiếng đếm ngược máy móc, trên màn hình của các tòa nhà chọc trời khắp thành phố vẫn đang chiếu buổi công diễn Rock thế kỷ cách Arasaka Tower không xa... Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ quanh quẩn khắp mọi ngóc ngách của Night City, giống như đang nói lời tạm biệt cuối cùng với thế giới bất công. “Thế giới này đã nhiễm bệnh nặng; cơ thể, ký ức, hay tất cả giá trị khác mà chúng ta sở hữu đều trở thành tài nguyên trong mắt những kẻ cao quý kia.” “Ngọn lửa chưa bao giờ bị dập tắt, bọn chúng thiêu rụi mỡ thừa, cơ thể, đất đai, và tất cả những gì tồn tại trong tầm mắt !” Đám đông reo hò không thôi, Yorinobu quay đầu nhìn về hướng đó ——
⒦yhuyen.ⓒom Có dùng mọi từ ngữ trên đời thì cũng khó có thể hình dung biểu cảm trong khoảnh khắc ấy —— Không cam lòng, phẫn nộ cùng với bi thương vì không thể cứu vãn thế cục. “Cứ ở đây đi.” Yorinobu biết đòn công kích sắp tới sẽ không rơi xuống đỉnh đầu Arasaka Tower, dù đường ven biển có nổ tung thì hắn cũng sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào, hắn lúc này chỉ muốn đứng ở đây để chứng kiến và ghi nhớ tất cả bằng chính đôi mắt của mình. Binh lính của Arasaka trên Corpo Plaza vẫn đang nếm thử sơ tán đám đông, tuy nhiên báo động dồn dập đột ngột dừng lại, chỉ còn lại “tít tít” với tần suất cực nhanh... Sắp đến. Yorinobu lặng lẽ cúi đầu xuống, chờ đợi sóng chấn động đủ để đánh nát màng nhĩ và cơ thể... Night City rộng lớn tựa hồ rơi vào trạng thái yên tĩnh, cảnh báo 【 Đón nhận chấn động 】 của hệ thống công cộng toàn thành phố vang dội khắp tầng mây, dường như bên tai đều truyền đến gầm thét khi viên đạn của Mass Driver xé toạc bầu trời. Đám đông đồng loạt ngẩng đầu lên, thế nhưng bọn họ lại không nhìn thấy gì cả, chỉ có một mảnh tĩnh mịch và yên bình, thậm chí bắt đầu khiến người ta hoài nghi có phải mình đã đặt chân vào Thiên Đường không, còn mọi thứ xung quanh chẳng qua chỉ là đèn kéo quân mà thôi... Yorinobu yên lặng nhắm mắt cúi đầu, hắn chống tay lên lan can hồi lâu không ngẩng lên, khi cảnh báo từ hệ thống phòng vệ công cộng Night City đột ngột dừng lại, lời thì thầm của binh sĩ phía sau mới khiến Yorinobu hoàn hồn... Chuyện gì xảy ra ? Tất cả mọi người đều muốn hỏi câu này. Trong biển người ở quảng trường phía dưới truyền đến từng đạo âm thanh thưa thớt, ngay cả Johnny, Kerry và những người khác trên sân khấu cũng nhìn nhau một cách ngơ ngác. Yorinobu bàng hoàng nhìn cảnh tượng này, phản ứng hơi chậm chạp một chút, sau đó vội vàng quay đầu ra hiệu cho thuộc hạ kiểm tra tình hình hiện tại. Thẳng đến khi người của bộ phận tình báo vội vã đi đến bên cạnh rồi ghé sát vào tai hắn để nói ra tin tức khiến Yorinobu đều sững sờ tại chỗ —— “Sao có thể ?” Chưa đợi Yorinobu nói ra nghi hoặc của mình, Internet của toàn thành phố đột nhiên khôi phục, đủ loại thiết bị truyền thông bị tắc nghẽn đều trở về trạng thái kết nối ban đầu. “Thủ đô của NUSA bị tấn công bởi Mass Driver !” Trên màn hình, người dẫn chương trình của News 54 đang nghiêm túc đọc bản tin này. “Ba phút trước, bộ phận phòng vệ nội địa NUSA cũng như hệ thống vệ tinh quỹ đạo đã phát hiện một viên đạn có sức công phá ngang ngửa đầu đạn hạt nhân cỡ nhỏ được phóng ra từ Mass Driver tại khu thuộc địa ACK của hố mặt trăng Copernicus, hiện tại đã có ba quận của Washington rơi vào trạng thái mất liên lạc ——” “Tổng thống Rosalind · Myers sẽ có bài phát biểu về hành vi tập kích công khai này ngay sau bản tin, hiện tại lực lượng vũ trang của NUSA bao gồm Militech đã tiến vào trạng thái tập kết khẩn cấp !” Tiếng ù ù trong lỗ tai khiến Yorinobu không nghe rõ nổi những gì người dẫn chương trình nói tiếp nữa, hắn chỉ loạng choạng hai bước, lập tức nhìn thấy một chiếc xe bay xé toạc không khí với tốc độ kinh người ! Nổ tung gầm rú trong nháy mắt liền thu hút sự chú ý của vệ đội Arasaka, chiếc xe bay kia lao thẳng đến trung tâm sân khấu, phóng ra tên lửa mini trước mắt tất cả mọi người ! Mọi thứ diễn ra quá nhanh ! Nhanh đến mức những người trên sân khấu không có bất kỳ thời gian nào để né tránh! “Fuck ! Tránh ra!” Rebecca bị Mendro bên cạnh đẩy ra, sóng xung kích từ vụ nổ hất văng thiếu nữ đi, ý thức của Johnny cơ hồ đứt đoạn ở ngay giây sau —— “Alô ?! Nghe thấy không ? Ta là Lowell !” “Đáng chết —— gọi hắn đi ! Takemura!” “Ta đang thử đây...” Tín hiệu chập chờn xen lẫn giọng nói mà Rebecca quen thuộc, hỗn loạn lan rộng ra đám đông trong vòng một giây, dòng người xung quanh sân khấu bắt đầu tán loạn, đủ loại la hét và than khóc tức khắc bùng nổ ! Mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ trong màn tro đen dâng trào, cô nương nằm dưới đất dốc hết sức lực muốn bò dậy, nhưng hệ thống Cyberware chiến đấu và BCI lại liên tục lặp lại thao tác Reset System. “Đáng chết... sao lại là lúc này ?” Rebecca nghiến răng, Relic có lẽ trở nên không ổn định bởi vì cú sốc vừa rồi, dẫn đến toàn thân nàng hiện tại đều mềm nhũn, căn bản không có bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Động cơ xe bay thổi bay cát đá đi bằng luồng gió cuồng bạo của mình, khói đen xung quanh cũng đồng thời bị xua tan, Rebecca biết kẻ đến không thiện, dù cho Johnny ở bên cạnh đang nôn nóng không yên liên tục sờ đầu đi tới đi lui nhắc nhở, vậy cũng là vô dụng. Mấy kẻ ăn mặc kiểu vệ đội Arasaka không nói lời thừa thãi, Rebecca cảm thấy một luồng điện mãnh liệt chạy qua toàn thân khiến mình cơ hồ ngất đi, trong nháy mắt liền bị ai đó vác lên vai rồi chui vào xe bay —— “Ngăn chặn những người kia !” Yorinobu phản ứng lại, nhìn cảnh loạn lạc trên sân khấu tại trung tâm Night City, vội vàng quay đầu đi về phía sau. Internet khôi phục đồng nghĩa với việc Lin đã thức tỉnh, hắn phải trở về sở chỉ huy để tiếp tục hoàn thành việc mình nên làm, “Giúp ta tìm hiểu tình hình bên phía Lin ! Phải nhanh !” Không chỉ có Arasaka, đủ loại phản ứng từ các công ty khác cũng theo đó mà đến. Militech ở Night City cơ hồ không chút do dự bắt đầu bao vây về phía Cảng vũ trụ NCX, bọn họ mặc định cuộc tấn công này là động tác của ESA hoặc thế lực trong vũ trụ. Dù sao dự án Sea of Clouds của Arasaka đều sớm bị tịch thu, Militech sẽ không tự lấy đá đập vào chân mình. Tuy nhiên sự thật chứng minh Yorinobu vẫn suy nghĩ quá lạc quan, địch nhân bắt đầu mau chóng tìm cách cứu vãn tổn thất trong điều kiện vây quét Lin thất bại, một lựa chọn trong số đó chính là vật thí nghiệm Relic như Rebecca, người còn lại liền là thủ lĩnh Arasaka như hắn. Ngay khi Yorinobu muốn chui xuống dưới Arasaka Tower, cả tòa tháp lớn lại rơi vào trạng thái rung lắc dữ dội, từng mảnh vụn kiến trúc đang bốc cháy tức khắc văng ra từ trong tòa tháp, luồng chấn động này khiến cơ thể Yorinobu mất thăng bằng, binh lính bên cạnh vội vàng đưa tay đỡ lấy hắn. Protocol Shion ngay lập tức can thiệp vào hệ thống phòng vệ ! Vết nứt đổ nát trên Arasaka Tower trông giống như bị một loại quái vật nào đó cắn xé, binh lính Arasaka không biết nên lựa chọn thế nào, rõ ràng mệnh lệnh nhận được ở một giây trước là Chủ tịch yêu cầu tiến về đường ven biển Heywood để phòng thủ cơ sở nào đó —— Nhưng chưa đầy một phút sau, đại bản doanh phía sau cũng bị tấn công. Yorinobu ở phía trên vừa muốn đứng vững, nhưng mặt đất dưới chân ngay lập tức bắt đầu trở nên nghiêng ngả... “Yorinobu tiên sinh ! Bám chắc lấy !” Yorinobu vội vàng nắm lấy tay binh lính, đám người vội vã hướng về phía lối thoát hiểm, từng phương tiện lớn đậu trên bãi đáp lúc này cũng nghiêng ngả lăn xuống, tiếng loảng xoảng khi kim loại va chạm khiến mọi người chưa tỉnh hồn cảm thấy một hồi sợ hãi. Tuy nhiên ngay khi nhóm người Yorinobu định chui vào thông đạo, tiếng cảnh báo khi Arasaka Tower bị xâm nhập không nghi ngờ gì liền khiến nội tâm của mọi người chìm xuống đáy vực... Vẫn đến rồi sao ? Bản thân Yorinobu rất rõ ràng, phụ thân ngoại trừ muốn Relic chứa đầy dữ liệu thử nghiệm kia ra, hắn còn muốn cơ thể của chính đứa con trai mình... Phải biết rằng Relic là sản phẩm có xiềng xích hạn chế, xung đột sẽ nhanh chóng hiện ra khi giữa những nhân cách không có quan hệ huyết thống, Relic sẽ ghi đè lên tất cả của vật chủ trong khoảng thời gian ngắn, chế tạo cấu trúc hoàn toàn mới trong não bộ. Nhưng không phải ai cũng may mắn như Rebecca, ngược lại Relic có hiệu quả tốt nhất khi mục tiêu là họ hàng gần, tuổi thọ trên lý luận thậm chí có thể cho phép Saburo Arasaka kéo dài thêm 100 năm nữa... Yorinobu không chút do dự rút vũ khí trong ngực ra. Người có giá trị võ lực bình thường như hắn trên thực tế là am hiểu làm lãnh đạo nhất, khẩu súng này không phải là để phản kháng. Hắn e ngại Saburo, e ngại con rồng già kia sẽ có bao nhiêu vốn liếng để lật ngược thế cờ nếu thu hoạch được cơ thể trẻ trung hơn... Ngay khi Yorinobu định lùi lại để xem thử có con đường khác nằm dưới dốc nghiêng hay không, âm thanh có người nhảy xuống từ trên sân thượng khiến mọi người đồng loạt nhìn về đằng trước, bầu không khí trong lúc nhất thời đều đông cứng vài phần... Xoảng ! Có võ sĩ lập tức rút đao ra. “Đưa Yorinobu đại nhân đi !” Không ai còn quan tâm đến quy tắc xưng hô mà Yorinobu định ra vào thời điểm mấu chốt này nữa, bọn họ sẵn lòng dùng cách xưng hô đã quen thuộc hơn mấy chục năm nay để thay thế cho quyết tâm đoạn hậu của mình ! Người kia ăn mặc như binh sĩ Arasaka, khuôn mặt ẩn giấu dưới mặt nạ Bàn Nhược, tay cầm một món vũ khí cực kỳ quái dị. Nhìn từ bề ngoài đến xem thì nó giống cây thương dài hơn, nhưng phía trên phần thân tựa hồ còn lắp đặt cấu trúc kiểu cò súng, ngược lại là có vài phần hương vị của kỵ sĩ Châu Âu. “Arasaka Yorinobu ?” Giọng nói của đối phương có chút mơ hồ. Còn chưa đợi có người phản ứng, một luồng tàn ảnh liền lao thẳng về phía võ sĩ đang rút đao ! Đây là đội ngũ bảo an tinh nhuệ nhất dành cho Chủ tịch Arasaka, mỗi thành viên đều nắm giữ thực lực một mình đảm đương một phía ở Night City, huống hồ trang bị đều là thành quả nghiên cứu mới nhất của Honshu, lại thêm Sandevistan được phần mềm của Arasaka tối ưu hóa... Thế nhưng tên võ sĩ này hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào, tốc độ cực nhanh cơ hồ chỉ kịp để Yorinobu chớp mắt một cái liền khiến võ sĩ phía trước bị đâm bay lên ! Trường thương đâm xuyên qua bộ giáp gốm sứ kiểu mới dày đặc trước ngực và bụng, máu thịt và dịch tủy màu trắng xám chảy dọc theo thân thương, sau đó tiếng kêu thảm thiết liền đột ngột dừng lại cùng với tiếng loảng xoảng khi đao rơi xuống mặt đất —— “Lối này!” Binh lính nắm lấy Yorinobu chạy như điên về phía sau có sắc mặt rất khó coi. Trong tình huống không có bất kỳ bàn bạc trước, tất cả vệ đội đều lựa chọn lưu lại ngăn cản nhân vật cường hãn này, Yorinobu dù sao là người có kiến thức rộng rãi, xem như con trai của người đàn ông nắm giữ quyền lực lớn nhất Trái Đất, hắn cũng từng thấy những thứ mới mẻ trong Crystal Palace —— Kẻ trước mặt chỉ sợ đang sử dụng vũ khí của Highrider. Yorinobu không nghe âm thanh phía sau, hắn hiện tại dù chưa liên lạc được với Lin, nhưng nhiệm vụ của hắn chính là không bị bắt sống... Đây là hành động được ăn cả ngã về không của địch nhân, lần này một khi để Lin hoàn thành lật bàn triệt để, bọn chúng sẽ không còn cách đặt chân xuống mặt đất nữa. …… “Chuẩn bị phòng vệ !” Số lượng thành viên của MaxTac cho đến nay vẫn luôn là một ẩn số. Có đủ loại tin đồn trong Night City, có người nói MaxTac chỉ nắm giữ ba tiểu đội thường trực và một đội dự bị, cũng có người nói số lượng thành viên thực tế của MaxTac là trên 100, nhưng tựa hồ hôm nay chính là ngày đáp án được công bố, công ty bí ẩn nằm cạnh đường ven biển này chỉ sợ đã điều động tất cả lực lượng ra. Mười đội MaxTac, mỗi tổ tám người, bọn hắn vừa hoàn thành tiến trình vây quét và cắn xé bộ đội tại bờ biển của Arasaka, hiện tại đang bước qua xác chết đầy đất để tổ chức phòng tuyến về hướng Heywood. Thành viên MaxTac không có ý định mượn nhờ bất kỳ vật chắn nào, mà là kiểm tra số lượng đạn dược trong tay, cái bóng của lũ điên rồ tâm địa độc ác tàn nhẫn vô tình này ở dưới ánh nắng ban ngày tựa hồ kéo ra rất dài, đứng sừng sững giống như những thanh lan can rỉ sét bên bờ biển. Bây giờ, bọn hắn đang tranh thủ thời gian cho thế cục phía sau. Phía trên truyền mệnh lệnh xuống trừ khi khu vực đằng sau xuất hiện nổ tung, bằng không chuyện hôm nay vẫn chưa kết thúc. “Tính ổn định của thằng khốn Maine vẫn luôn sụt giảm.” Có tiếng châm chọc sắc bén của nữ nhân truyền đi trong kênh liên lạc của thành viên MaxTac. Thở dốc nặng nề trong mũ giáp và thông báo kiểm tra môi trường xung quanh trên thực tế là âm thanh mà thành viên MaxTac nghe được nhiều nhất —— “Ai biết được ? Trung sĩ rất coi trọng hắn.” Giữa điên rồ cũng tồn tại hiện tượng bài xích, có đôi khi không thể không bội phục một số bản tính xấu xa của con người. Đồng tử vốn run rẩy một cách quỷ dị của thành viên MaxTac vì giết chóc quá nhiều vừa rồi đã ngừng dao động, hắn đưa ra câu trả lời hờ hững rồi nhìn một mảnh xanh thẳm xen lẫn ánh nắng đang xuyên qua Optic gắn ngoài mũ giáp của mình. Không biết có phải do thiết bị gặp trục trặc gì không, loại ánh sáng này bắt đầu bị thay thế bởi màu sắc trầm đục hơn, hắn đưa ngón tay gõ gõ vào Optic trên mũ giáp, động tác nhỏ này tự nhiên thu hút sự chú ý của người bên cạnh. “Sao vậy Sowon ? Chẳng lẽ não bộ vẫn chưa hồi phục sau khi kết nối vào Tổ Ong ?” “Màu sắc của hình ảnh có chút vấn đề —— Fuck !” Lời vừa dứt, xung quanh tựa hồ đều rơi vào im lặng kỳ quái, chỉ có tiếng sóng cả vỗ vào lớp đá tại bờ biển. “Của ta, hình như cũng có chút vấn đề...” Rất nhanh, có người đã tháo thiết bị trên mũ giáp xuống, quầng sáng chói lóa lan ra từ mắt, thành viên đang chớp chớp mắt nhìn thấy mọi thứ xung quanh tựa hồ bị bao phủ bởi một màu máu nhàn nhạt. Âm thanh rất nhỏ truyền đến từ đằng sau, ánh mắt của người vừa quay đầu để quan sát đột nhiên trở nên cứng đờ. Những hạt dữ liệu dày đặc phun trào ra từ đường bờ biển bắt đầu trải rộng bốn phía, chúng nó lao nhanh đến dưới chân thành viên MaxTac giống như thủy triều lan tràn, kèm theo đó là một bóng người thon dài cầm thanh đao trắng noãn như tuyết chậm rãi bước tới. Đôi mắt đan xen giữa màu đỏ thẫm và xanh lam khóa chặt lấy lũ điên trên bờ biển, hắn chỉ đứng vững tại chỗ ở khoảng cách 10 mét —— Sau đó liền có thành viên MaxTac bắt đầu làm ra phản ứng vì bị trí nhớ cơ bắp khi chiến đấu ép buộc. Nhưng chỉ trong một lần giơ tay, tia sét màu đen liền xuyên thấu thế giới hư ảo của Optic để trực tiếp biến đối phương thành quả bóng bay giãn nở vì bị nhiệt độ cao cấp tốc tích tụ tới. Xoạt ! Theo sát chính là tốc độ không hề có kỹ xảo nào nhưng lại tràn đầy lực bộc phát, lưỡi đao phản chiếu ra đôi mắt của tên điên kia cùng với vẻ mặt kinh ngạc và hoảng hốt của hắn, ngay sau đó chính là nỗi đau khi cổ họng bị xé rách. Bịch, thành viên MaxTac quỳ rạp xuống đất ôm lấy cổ, giữa kẽ ngón tay là dòng chất lỏng đỏ tươi không cách nào cầm lại được, hắn cố gắng nắm lấy vạt áo của nam nhân trẻ tuổi, cuối cùng vô lực nằm gục xuống đất trong tầm nhìn trời xoay đất chuyển —— Một giây ! Hai giây... Netrunner trong xe bay MaxTac đang lơ lửng trên không trung lập tức kêu to nhắc nhở! “Là người trong cơ sở kia !” Giọng nói vặn vẹo kèm theo bóng dáng của đối phương lướt qua, từng tên địch nhân cơ hồ được sao chép 1:1 bắt đầu lan rộng ra từ phía sau hắn. Không có bất kỳ lời nói, chỉ có chán ghét và căm hận thuần túy trong ánh mắt. Đao, lại rơi xuống một lần nữa ! …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị