Chương 585: Thiên sứ vẫn lạc, kỵ sĩ chết trận ( trung )

Chương 563: Thiên sứ vẫn lạc, kỵ sĩ chết trận ( trung ) Bảy tiếng trước. “Chuyến bay NCX- 1098 của quý khách sắp bắt đầu quy trình cất cánh, vui lòng cầm vé đến Cảng mặt trăng NCX và kịp thời mở quyền truy cập hệ thống BCI, sau đó sẽ có nhân viên chuyên nghiệp tiến hành kiểm tra.” “Chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra nhiên liệu trước khi cất cánh, xin quý khách đừng nôn nóng.” Bên ngoài lớp kính chống bạo động dày cộp cao tới mười mét chính là phi thuyền vũ trụ khổng lồ như đâm vào mây xanh đang được gắn chặt trên các bộ phận tăng tốc hình tam giác. Một cô nương đeo đôi khuyên tai rộng lớn và sáng lấp lánh hơi xiết chặt ba lô sau lưng, nhìn chằm chằm vào phương tiện đi đến vũ trụ tươi đẹp ngoài cửa kính; hình ảnh phản chiếu trên đó chính là khuôn mặt hơi tái nhợt của với yết hầu chuyển động, nàng khó lòng che giấu căng thẳng trong lòng. кyhuyen.ⓒomTrong đại sảnh vắng vẻ phần lớn đều là thành phần không giàu thì quý, cách ăn mặc của bọn họ đều là phong cách của người thuộc công ty, thỉnh thoảng còn phát ra vài tiếng cười tao nhã, tựa hồ chẳng hề lo lắng về cảm giác mất trọng lực sắp tới khi rời khỏi mặt đất —— “Hắc, nữ sĩ !” Vai của nữ nhân bị vỗ một cái khiến nàng rùng mình, cơ bắp toàn thân đều căng cứng lại. Nhân viên an ninh mặc bộ đồ tác chiến màu xanh nhạt của Cảng vũ trụ NCX hơi nghi ngờ đánh giá trang phục của đối phương, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên ba lô sau lưng nàng. “Nữ sĩ, ngươi mang cái túi này vào đây bằng cách nào vậy ?” Chưa đợi người phụ nữ lên tiếng, nhân viên an ninh liền đặt tay lên hông, “Bây giờ hãy mở túi ra, chúng ta cần kiểm tra.”
кyhuyen.ⓒom Đám người xung quanh đều nhìn về bên này một cách tò mò, ánh mắt của rất nhiều người đã biến thành vẻ kỳ thị dành cho kẻ nhà quê lần đầu đi máy bay.
кyhuyen.ⓒomNữ nhân hoảng loạn ném túi xuống đất, hai tay run rẩy giơ lên làm tư thế đầu hàng. Nhân viên an ninh nhìn động tác của nàng, vừa kêu gọi đồng đội, vừa đưa tay nhanh chóng nhặt túi lên. Hắn thấy biểu hiện của đối phương có vẻ quá nhu nhược cho nên yên tâm cúi đầu kiểm tra ba lô, bên trong chỉ có một ít đồ lặt vặt —— Nhân viên an ninh tựa hồ không định để lại chút thể diện cuối cùng cho người phụ nữ này. Đồ đạc bên trong loảng xoảng rơi xuống đất, mỹ phẩm rẻ tiền, ảnh chụp gia đình, vài vỏ bao thuốc lá nhăn nhúm, còn có mấy món “kế hoạch hóa gia đình”, ngoài ra chính là một ít hạt thuốc lá vương vãi ra ngoài... “Ngài ?” Nhân viên an ninh xòe tay ra, tựa hồ không hiểu tại sao nàng lại mạo hiểm bị từ chối lên máy bay để mang mấy thứ vớ vẩn vào. Nữ nhân đột nhiên quỳ rạp xuống đất, sụt sùi nức nở: “Ta không biết gì cả, ta chỉ nghe nói trên đó có công việc tốt, bọn họ bảo ta đi chuyến máy bay này —— cầu xin ngươi, ta không thể đánh mất cơ hội, con của ta còn đang chờ tiền để làm phẫu thuật cấy ghép nội tạng !” Nhân viên an ninh đưa tay ra hiệu trấn an, “Hắc, nữ sĩ, xin ngài bình tĩnh.” “SFID báo cáo tình hình của ngươi ——”
кyhuyen.ⓒom Nhân viên an ninh liếc nhìn tình hình báo cáo từ SFID, do dự một chút rồi nói: “Kiểm tra qua không có hàng cấm, là sai sót của hải quan, ta có thể xử lý.” Nói xong liền nhìn chằm chằm vào bức ảnh gia đình trong tay, hành khách vừa rồi còn tò mò nhìn sang đây không ngoại lệ đều bĩu môi dời mắt đi, tiếp tục bàn luận với tình nhân hoặc đối tác bên cạnh xem nhà hàng bít tết nào trên mặt trăng là ngon nhất—— Ngoài ra bọn họ còn có thể mua thêm một tấm vé tạm thời đến Crystal Palace, đây đều là ý tưởng hay để tận hưởng cuộc sống. Người phụ nữ vẫn đang sụt sùi. Nhân viên an ninh nửa quỳ dưới đất, “Nữ sĩ, nhìn ta !” Lớp trang điểm của nàng bị nước mắt làm cho lem luốc thành vệt nước đen bẩn thỉu, nhưng khi ngẩng đầu lên, trong mắt tựa hồ lại có chút ánh sáng lấp lánh. Nhân viên an ninh nhìn quanh một lượt, “Chẳng lẽ bọn hắn không nói với ngươi là cần đi chuyến bay giá rẻ sao ?” Người phụ nữ rõ ràng có chút ngơ ngác. Nhân viên an ninh do dự mãi mới nói tiếp: “Nếu ta là ngươi vậy bây giờ liền nên về nhà ở bên cạnh con cái, vé máy bay có thể được hoàn lại 80%... Đi lên vũ trụ mà không có tiền vốn để phòng thân thì tuyệt đối sẽ gặp đủ loại khó khăn; hoặc là ngươi có kim loại quý hay trang sức gì không ?” Nữ nhân lắc đầu, vẻn vẹn 1-2 giây sau liền đáp lại một cách kiên quyết: “Ta cần công việc này.” Nhân viên an ninh im lặng. Sau đó hắn không nói thêm gì nữa, mà là nhặt tất cả đồ đạc vương vãi trên mặt đất vào ba lô giúp nàng rồi mới đứng dậy. “Chúc ngươi may mắn nữ sĩ, nhà vệ sinh ở 300 mét phía trước, cảm ơn ngài đã phối hợp với quy trình kiểm tra an ninh của Cảng vũ trụ NCX.” Người phụ nữ lẳng lặng cúi đầu ngồi xếp bằng trên đất, sau lưng là ánh mắt hoặc đồng cảm, hoặc chán ghét, hoặc là bất đắc dĩ... Lại thêm một nữ nhân không biết thông qua kênh nào mà bị lừa lên Crystal Palace hoặc mặt trăng thôi; tất nhiên đối với sự kiện lừa đảo ngoài Trái Đất như thế này, cũng có người theo chủ nghĩa công bằng tuyệt đối sẽ tuyên bố rằng đây là lựa chọn tự nguyện của nàng vì tiền, nhưng bọn hắn lại không muốn suy xét điều gì đã khiến nàng thiếu tiền đến vậy. Chờ đến khi mọi sự chú ý từ xung quanh biến mất, người phụ nữ mới lẳng lặng đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh như một cái xác không hồn. “Tình báo nói không sai, vợ của nam nhân kia đúng là bị lừa lên Crystal Palace rồi mất tích, hắn rất có lòng đồng cảm.” Người phụ nữ đi vào nhà vệ sinh nhìn như bờ môi không động đậy, nhưng trên Optic vẫn luôn treo thanh trạng thái nói chuyện. Khi nàng ngửa đầu buộc tóc, phần chân tóc phía sau gáy tựa hồ thấp thoáng chút màu trắng xám. “Vậy thì tốt.” Ảnh đại diện của nam nhân đầu dây bên kia là một bức vẽ ác quỷ có phong cách Cyber, chỉ có điều người quen biết hắn đều gọi là Lin. “Tiên sinh... thật sự không vấn đề gì chứ ?” Lucy nhìn chằm chằm vào bản thân đã hoàn toàn thay đổi trong gương, giọng nói có chút chần chừ. “Không biết, nhưng chúng ta phải nếm thử —— tận dụng Faceplate của V cho thật tốt.” Lucy hít sâu một hơi, lấy ra bao cao su từ trong túi rồi cắn nó lại để giữ vững. Sau đó là mỹ phẩm rẻ tiền và đống đồ lặt vặt bị tháo ra lần lượt, một số linh kiện nhỏ rơi ra từ bên trong bắt đầu được bàn tay của nàng lắp ráp lại, thẳng đến 3 phút sau, bộ phận linh kiện tương tự như bo mạch chủ điện thoại đã xuất hiện —— Lucy tiếp đó không hề do dự đưa tay xé bao bì của thứ bên miệng mình, con Chip màu đen rơi ra ngoài từ trong chất lỏng dính nhớt. Khi chip được lắp vào bộ linh kiện, chìa khóa thông hướng Thiên quốc này mới được giải khai hoàn toàn. “Lucy, kết quả xấu nhất trong dự tính là Alt sẽ bị khóa chết và phân giải, ta cũng sẽ bị bao vây, vì thế sau khi tiến vào khu mạng quỹ đạo, hãy dùng bộ chìa khóa này để đục ra lối đi, đến lúc đó ta có thể thao túng kết quả, tất nhiên —— Ta cũng có thể lượn quanh một vòng để quay lại Night City.” Lucy mỉm cười, “Ngài trước nay không thích gây áp lực cho chúng ta, nhưng hôm nay ta lại hy vọng ngài nói như vậy, chỉ có như thế thì ta mới cảm thấy mình đang làm chuyện quan trọng và ý nghĩa nhất.” Nam nhân cười khẽ một tiếng, “Thượng lộ bình an.” Khi tên lửa rời khỏi mặt đất, hai người phụ nữ đi ra từ cửa soát vé Cảng vũ trụ liền nhìn về phía vệt lửa xa xăm kia... Còn tại Arasaka Tower. Sau khi cởi bỏ trang bị, mũ giáp và bộ đồ Netrunner bó sát màu trắng sữa chết tiệt trên người, Kiwi cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hơn hẳn. Nàng kiểm tra xong vũ khí trang bị rồi lẳng lặng châm một điếu thuốc, yên lặng ngồi trong phòng thay đồ mà không có mảnh vải nào che thân, làn khói thuốc nồng đậm bắt đầu bao quanh làn da. Đôi đồng tử màu vàng nhạt của nàng không có hứng thú gì quá lớn khi ngắm nhìn sự vật, lúc này tựa hồ cảm ứng được điều gì đó mà ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ phòng thay đồ —— “Bay đi Lucy.” “Lần này không còn ai lừa ngươi nữa rồi.” …… “Đừng để hắn xông qua !” Tiếng gầm rú của thành viên MaxTac và gào thét sắc bén của Mantis Blade khi xé toạc không khí cùng lúc vang dội bên bờ biển. Đi bộ nhàn nhã. Dùng từ này để hình dung đối phương là không thể chính xác hơn được, tay hắn cầm thanh vũ khí mang tên Gwynbleidd, dưới chân là dòng thác dữ liệu đang phun trào, đừng nói là MaxTac, ngay cả kẻ đứng sau MaxTac cũng chưa từng thấy Netrunner nào có phương thức tác chiến như thế này. Hình ảnh 3D mô phỏng chân thực do Shadow mang lại một mực ảnh hưởng đến phán đoán của địch nhân, ngay cả khi vũ khí đường kính lớn đã lật tung cả lớp vỏ cứng của nền xi măng, nhưng tên kia vẫn như cũ lông tóc không thương. “Ta đã nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của lũ rác rưởi nhà các ngươi kể từ khi đến Châu Âu.” Lin vốn luôn im lặng chỉ dùng một quyền liền cơ hồ đánh nát nửa người của lính đột kích MaxTac, mảnh vụn trang bị và dòng máu bắn tung tóe ra như sơn bị đổ, lưu lại dấu vết phun trào hình tam giác ngược trên mặt đất —— Gwynbleidd trong tay xoay chuyển, bên tai thành viên MaxTac vừa áp sát ra đằng sau định bắn nát đầu Lin bằng súng Shotgun chỉ có một hồi thì thầm đến từ Cyberspace. Ngay sau đó kẻ đánh lén liền hoàn toàn rơi vào sắc màu đỏ thẫm, dòng thác dữ liệu tựa hồ thực sự có trọng lượng đè nặng lên người đối phương, “A (lag) —— a!” Gào thét sắc bén đến từ Cyberspace. Âm thanh này thậm chí để cho lũ điên rồ đều cảm thấy rợn cả tóc gáy ! Chưa đợi Cyberware quá tải, lưỡi đao kia liền đâm xuyên qua Optic lắp ngoài trên khuôn mặt của thành viên MaxTac, lưỡi đao mang theo một đống mảnh vụn điện tử và máu thịt xuyên qua đầu hắn, sau đó chỉ cần vặn một cái liền có thể sáng tạo thêm thi thể mềm nhũn nằm gục xuống đất. “Người phòng vệ, người cứu rỗi của Night City...” “Các ngươi không còn xứng với những danh hiệu này từ rất lâu rồi.” “Ngươi nói xem có đúng không, Trung sĩ Hammerman ? Nói đúng ra thì ngươi còn chưa xứng làm địch nhân của ta.” Đằng sau góc nhìn của mỗi tên điên từ MaxTac đều có một đôi mắt. Hammerman không còn giữ vững được trạng thái điềm tĩnh ban đầu, rượu vang ngon lành nằm vương vãi trên sàn nhà cùng với mảnh thủy tinh vỡ nát, máy hát đang phát nhạc cổ điển cũng biến thành một đống sắt vụn, những cánh tay kia không yên phận quơ mạnh khắp nơi, đôi mắt kinh khủng và trợn to cứ thế nhìn chằm chằm vào nam nhân giống như tác phẩm nghệ thuật chiến tranh tinh xảo trong màn hình máy tính. “Thành phần chỉ biết giết chóc, rác rưởi tầng dưới chót của Night City như ngươi —— Sao có thể hiểu được ta đã nỗ lực bao nhiêu ?” Kèm theo tiếng đồ đạc bị xô đổ loảng xoảng trong văn phòng. Lâm Dược đứng ở xa chỉ nâng một ngón tay lên, Netrunner của MaxTac đang cố gắng đột phá lớp ICE của hắn liền biến thành cục than cháy đen. Tất cả chỉ lệnh chi viện đều bị Lâm Dược từ chối, bao gồm Arasaka, Dreamer, Heywood hay thậm chí là Nomad. Hắn muốn dùng biện pháp ổn thỏa nhất để tự tay đưa từng kẻ đang chết dần trong tiến trình lịch sử này đi tới con đường diệt vong ! Đây không phải là một loại khát vọng báo thù, cũng không phải là phẫn nộ sau khi bị bao vây, mà là thanh trừng triệt để sau khi suy nghĩ một cách lý tính tuyệt đối ! “Tên kia !” V lúc này mới vội vàng chui ra từ cơ sở dưới lòng đất với David, David còn đang ôm thiết bị kỳ quái sau lưng Gabriel vừa bị Lin giết chết, mặc dù nghe tiên sinh nói bản thể của đối phương vẫn còn trong quỹ đạo, nhưng David biết thế nào là tối đa hóa lợi ích. Thế nhưng sau khi ra ngoài, cảnh tượng trước mắt vẫn khiến hắn sửng sốt... David dám thề trong hơn mười năm sinh sống ở Night City, hắn chưa từng nghe thấy âm thanh báo động khi 2 chiếc xe bay MaxTac chồng lên nhau, mà lúc này, kẻ đang vung vẩy vết máu trên lưỡi đao giữa khu vực tràn đầy ma trận đỏ rực kia đã trở thành thẩm phán chỉ có ở Địa Ngục. Đúng lúc người phía sau đang sửng sốt, thân hình Lâm Dược lóe lên, từng viên đạn bắn về phía hắn và ảo ảnh đều bị thiên phú Aerodynamic cấp tốc gạt ra, đạn bắn vào lá chắn được tạo thành bởi thân kiếm chỉ có thể phát ra leng keng giòn giã khi bị đánh bật, thiên phú loại đột kích như Cold Blood cộng thêm lực phản ứng cực kỳ khủng khiếp kia khiến đao kiếm trở thành sát khí đáng sợ nhất. Mỗi một lần va chạm đều sẽ mang theo một đống mảnh vụn bị hất tung lên cao. Còn Hammerman chỉ nhìn xem tỷ lệ tử trận ngày càng tăng, khuôn mặt phẫn nộ dữ tợn của hắn cuối cùng chỉ còn lại một hồi co giật, ngay sau đó liền chuyển sang lạnh lùng, cả người rơi vào yên tĩnh quỷ dị, nhìn vào tùy chọn hủy bỏ quyền hạn kết hợp ý thức bên cạnh màn hình. “Tốt lắm !” Khi Hammerman nói chuyện, cơ thể của kẻ nào đó trong số các thành viên MaxTac cũng co giật bắt đầu nói theo cách của hắn, “Nếu ngươi rất mong muốn đối thủ xứng tầm, vậy ta đoán ngươi sẽ không thấy buồn chán trước một lũ điên không có bất kỳ hạn chế nào a ?” V ở phía xa thầm kêu không ổn đã rút vũ khí chạy đến sau lưng Lâm Dược trong tình huống David còn chưa kịp ngăn cản. “A, quên mất, còn có thể mang thêm một con đĩ.” Lâm Dược lặng lẽ nhìn thành viên MaxTac đang co giật toàn thân, tất cả mọi người xung quanh đều rơi vào trạng thái cùng kênh quỷ dị. Hỏa hầu vẫn chưa đủ, hắn cần tên trung sĩ điên cuồng này tung ra lá bài quan trọng nhất trong tay mình. —— “Đây là sự thật sao ? Regina?” Nhóm người Rogue vũ trang đầy đủ đứng trước mặt một người phụ nữ trông giống như Corpo bình thường ở Night City, con mắt độc nhất tượng trưng cho vết thương chiến tranh của nàng đã sớm được thay thế bằng Optic, trở thành một cô nàng bình thường. Regina hút thuốc, bàn tay có chút run rẩy. “Những kẻ điên kia đang chia sẻ ý thức chiến đấu, bọn họ hoàn toàn là một người, không có thứ gì có thể đứng vững trước mặt bọn hắn.” Đôi mắt của Rogue hơi nheo lại khi nghe thấy lời này. “Nghe ta, đừng tiếp tục nhúng tay vào nữa, ngươi còn không hiểu rằng tất cả đã quá muộn rồi sao ? Ý thức của Maine đều sớm tan biến từ lâu trong ý thức tập thể...” Regina cười thảm một tiếng, “Không ai có thể thoát khỏi loại khống chế này.” —— Nghĩ đến vị Fixer bị Night City mài mòn trở thành người bình thường kia, Lâm Dược khẽ thở dài một tiếng. Khống chế, khống chế tuyệt đối. Mọi người sinh sống trong thế giới này luôn bị đủ loại xiềng xích vô hình trói chặt, đằng sau mỗi một lần hành động đều là cái giá đắt đỏ, nó có thể đơn giản như thất tình lục dục, phức tạp như rút dây động rừng, thậm chí có dùng hàng trăm hàng ngàn mạng người thì cũng không đủ để bù đắp. Không một lời thừa thãi. Lâm Dược chỉ lộ ra lưỡi đao của mình. Phía sau vang lên âm thanh nặng nề khi bàn chân nện xuống đất, một cơ thể vạm vỡ bước ra từ trong bụi bặm với Optic nhấp nháy ánh sáng —— Lâm Dược cuối cùng cũng gặp được kẻ mà mình muốn gặp. “Hammerman, đừng nói với ta đây chính là lá bài tẩy của ngươi ?” Nụ cười nơi khóe miệng Lâm Dược đầy vẻ chế nhạo. “Vậy thì ra tay đi, chết một cái là chết hết, rất nhanh bọn hắn sẽ bỏ chạy tứ tán trốn vào trong mọi ngóc ngách của Night City, ở một ngày nào đó khi ngươi đang uống cà phê ven đường, liền có thể thấy đứa trẻ nhà hàng xóm bị những kẻ điên này chặt đầu !” “Con mẹ nó ngươi còn chưa rõ sao ?! Ta đang cứu chữa thế giới này ! Loại phần tử khủng bố như ngươi làm sao hiểu được ta ?” “Chương trình hay là Netrunner gì đó kiểm tra tọa độ giúp ngươi bây giờ đều vô dụng hết rồi !” Lâm Dược biết Hammerman đang nói đến Alt, nhưng hắn chỉ im lặng như không thể chối cãi, quan sát trạng thái hủy bỏ quyền hạn ý thức của tổ ong... Chỉ thấy trạng thái có thể kiểm soát hoàn hảo hành vi bản thân của thành viên MaxTac đều biến mất, thay vào đó là đứng đờ ra tại chỗ nhìn chằm chằm vào mình, đồng tử đang loạn xạ không thôi —— giống hệt như kẻ điên giết chết Pilar trong tuyến thời gian gốc; cũng có người gào rú một cách phấn khích, đã có người giơ súng nhắm ngay vào đồng đội bên cạnh. Chỉ cần Lâm Dược còn giữ im lặng, vậy có thể dự đoán được rằng những thành viên MaxTac này sẽ tự chết hơn một nửa, ngoài ra... Còn có một số thành viên MaxTac đang chạy trốn theo hướng ngược lại bằng Sandevistan. Đó là biểu hiện khi tư tưởng bị thay thế bởi dục vọng nguyên thủy. Hammerman nghĩ rằng cục diện như vậy mới là báo thù tốt nhất dành cho Lin ? Nhưng sự thật có đúng như thế không ? Khi Projectile Launch System của Maine khai hỏa dữ dội vào sau gáy Lâm Dược, Quick Hack của V liền khiến đối phương lùi lại một bước, hắn chỉ phát ra tiếng nức nở trong cổ họng vẫn như cũ lựa chọn tiến hành cuộc tấn công thứ hai. “V ——” Lâm Dược đưa tay ra lặng lẽ nhìn V đang định upload Quick Hack loại khống chế, hắn chỉ khẽ lắc đầu. Lâm Dược không muốn thấy đồng bạn khi xưa bị tổn thương. “Hả ?” “Tin tức chấn động, thằng điên này là tình nhân của ngươi sao ?” Hammerman nói năng bừa bãi, có lẽ dùng từ này để hình dung mối quan hệ giữa hai nam nhân trong thế giới Cyber cũng rất thích hợp. Nhưng Lâm Dược không muốn nói những điều này, chỉ đáp lại một cách thản nhiên: “Hammerman, dường như ngươi hoàn toàn không nhận ra vài vấn đề quan trọng khác, ta không thể không nghi ngờ lối tư duy của kẻ được xem như là người phụ trách cho công ty thực thi pháp luật bằng bạo lực, thật giống như con chó tự cho là đúng muốn hoàn thành giấc mơ thống nhất thế giới bằng cách tru lên và thao túng mọi người vuốt ve mình.” “Ngoài việc vẫy đuôi cầu xin ra, ta không thấy bất kỳ thành quả nào.” “Ngươi dựa vào cái gì mà nghĩ rằng... ta chưa lấy được thông tin về tiết điểm đâu ?” Lâm Dược chỉ chỉ vào ánh sáng xanh thẳm trong mắt mình. Mà trong Cyberspace, khu vực nguyên bản giam cầm Alt hiện giờ trống rỗng không có gì cả, còn thành viên Highrider đang hưng phấn tháo dỡ thực thể lớn nhất có thể quan sát được kia chỉ biết đứng đờ ra tại chỗ. “Hyperlink sao ?” Nhưng Hyperlink nào có thể di chuyển một thực thể lớn như vậy trong nháy mắt ? Hắn không dám nán lại nữa, hoảng hốt nếm thử thoát khỏi mạng, giống như đang có hồn ma nào đó đuổi theo ngay sát phía sau ! Hammerman lập tức phản ứng lại, gào lên khản cả giọng, “Mẹ nó mau làm thịt hắn ! Vật thí nghiệm chết tiệt !” Hắn đang nói Maine. Nhưng ánh mắt của tên kia giống như đang trực diện ánh mắt hoảng loạn của Hammerman, “Ta đã nói rồi, ngươi còn chưa đủ tư cách làm địch nhân của ta.” Hammerman hoảng sợ nhìn bàn tay của đối phương, Sandevistan sau lưng Maine đã vặn vẹo đến cực hạn, Hammerman phải đánh cược, đánh cược xác suất Maine có thể công kích thành công trong lúc Lin muốn giữ lại mạng sống cho kẻ này. Lâm Dược sợ bộ Cyberware di chuyển nhanh chóng kia sẽ làm V bị thương, vì thế liền nhẹ nhàng ôm eo V, “Đủ vất vả rồi, không cần ngươi phải làm gì nữa, Valerie.” Lưỡi đao, đạn pháo, viên đạn đều không thể đến gần bên cạnh Lâm Dược. Mà tại một bộ máy chủ đáng lẽ phải offline nhưng lúc này lại được khôi phục kết nối, Hammerman đã truy cập vào internet tại tích tắc ngắn ngủi khi thao tác hủy bỏ hệ thống hợp tác ý thức của tất cả thành viên, cơ hội này liền bị Alt ngủ đông thật lâu nhắm trúng. Tất cả dữ liệu, thông tin, bao gồm cả ý thức của chính Maine đang bị rà quét nhanh chóng. Vì thế khi Hammerman nếm thử thao tác bằng quyền hạn của mình để ghi đè dữ liệu, không ngoại lệ đều bị từ chối hết ! Alt nhìn biển cả bao la được tạo dựng từ dữ liệu của ý thức, dáng vẻ bây giờ của nàng giống hệt như lần đầu tiên nhìn thấy chương trình cơ sở của Soul Killer... Lâm Dược ở thế giới hiện thực giống như đang khiêu vũ cùng V. David chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy từng đạo hư ảnh chiến đấu mà mình hoàn toàn không thể bắt được dấu vết, bên tai còn có tiếng súng pháo dày đặc —— Xoẹt ! Một kẻ điên mất kiểm soát của MaxTac đột nhiên lao đến trước mặt David. Biểu lộ vốn còn đang ngẩn ngơ của David lập tức trở nên dữ tợn ở ngay giây sau —— “Địt mẹ mày đi chết đi !” Tuy nhiên họng súng của kẻ điên kia đã dí chặt vào người David, sau đó là tiếng súng nổ cơ hồ muốn xé rách màng nhĩ vang lên, đợi đến khi David tỉnh hồn, tiểu thư V đã được Lin tiên sinh đặt bên cạnh mình, kẻ điên giơ súng suýt chút nữa bắn nát đầu David thì bị bàn tay giả đen như mực của tiên sinh bóp chặt cổ nhấc bổng lên, ngay sau đó liền là âm vang giòn giã khi Cyberware ở cổ vỡ vụn. “Cẩn thận !” Lũ điên phía sau thấy thế liền kéo tới tấn công Lâm Dược cùng lúc, người dẫn đầu chính là Maine. Mà Lâm Dược chỉ quay đầu lại, giơ bàn tay lên giữa không trung rồi đột ngột siết chặt ! David và V phản ứng kịp thời vội vàng bịt tai. Tiếng kêu la giật lag thảm thiết chồng chéo lên nhau cơ hồ đánh sập hệ thống nghe nhìn cùng với đợt tẩy lễ từ số liệu màu đỏ thẫm, từng bộ cơ thể yếu ớt của bọn họ bị nghiền nát và đâm xuyên, chỉ để lại một kẻ vạm vỡ đấm mạnh vào Gorilla Arm đang chắn ngang trước mặt của Lin ! Ngoại trừ luồng gió thổi mạnh vào đường ven biển yên tĩnh trong chớp mắt đó, chỉ còn lại âm thanh vù vù sau khi kim loại va chạm mạnh, còn có từng mảng xác chết trên mặt đất cùng với màu đỏ đen không thể tan biến xung quanh. “Alt, ra tay đi.” Tại Cyberspace, Alt nhìn từng khối dữ liệu màu cam giống như mảnh kính vỡ trong tay mình, sau đó liền ném nó vào cấu trúc ý thức dày đặc như tổ ong đằng xa. Tại một nơi hư vô không có lối thoát, người đàn ông râu ria xồm xoàm cơ hồ lung lay sắp đổ ngồi xếp bằng quanh năm ở nơi vắng vẻ không bóng người kia đã nhìn thấy cánh cửa ngục tù cơ hồ vĩnh viễn không thể mở ra bắt đầu nứt vỡ. Bờ môi hắn run rẩy, lảo đảo đứng dậy. “Ta tên là Maine, ta là lính đánh thuê ở Night City, người yêu của ta là Dorio... ta có một chi đội ngũ đáng yêu.” Hắn nhất thiết phải lặp lại những lời này để bản thân không quên mất mình là ai, lại đến từ đâu. Trăm năm cô độc, lúc này mới tuyên cáo kết thúc. Lâm Dược vươn tay đỡ lấy cánh tay vạm vỡ của Maine, hắn yên lặng nhìn xem đồng tử của đồng bạn bắt đầu biến trở về đôi mắt đờ đẫn từ hình ảnh rung động chồng chéo không nghỉ, bên trong cấp tốc tỉnh lại giống như được rót vào hạch tâm, đầu tiên là mờ mịt sau đó mới từ từ tập trung, cho đến khi nhìn thấy đôi mắt của nam nhân trước mặt. Nước mắt của Maine tuôn trào, hắn cứ thế nhìn người bạn mà mình rất lâu không gặp. “Maine.” “Về nhà thôi.” Lâm Dược nói như vậy. …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị