Chương 516: Núi sông xa xôi (phần 1)

Một bộ áo xanh du lịch phía bắc, đi tới nước Lan Phòng, nơi sản xuất nhiều hoa lan quý giá. Cả nước giống như phát rồ không quan tâm đến vàng, của cải dày mỏng thế nào gần như chỉ xem có mấy cây hoa lan giá cao. Ngoài ra không có đặc thù gì khác, nhưng sẽ có một số tập tục khiến người ta nhớ mãi. Chẳng hạn như phu nhân thích ném tiền vào trong sông xem bói lành dữ. Dân chúng trong nước dù giàu sang hay nghèo hèn đều thích phóng sinh, chỉ là cảnh tượng thượng du thành kính phóng sinh, hạ du bắt cá bắt rùa, lại xảy ra khá nhiều. Càng có người kéo thuyền, bất kể trai tráng hay già yếu đều để trần thân trên, mặc cho sống lưng phơi nắng mặt trời, vết hằn trên da như khe rãnh trong ruộng cạn. Còn có các nơi gặp phải hạn hán và lũ lụt, đều thích quấn giấy thành long vương diễu hành, không phải cầu mưa hoặc tránh mưa, mà là không ngừng quất roi vào long vương giấy cho đến khi vỡ nát. Phía bắc nước Lan Phòng là nước Thanh Từ, quân chủ công khanh tôn sùng Đạo gia, đạo quán như mây. Triều đình trắng trợn chèn ép Phật môn, thỉnh thoảng nhìn thấy chùa chiền cũng hương khói vắng vẻ. Phía bắc xa hơn là nước Kim Phi, một nước chư hầu nằm ở phía nam vương triều Đại Triện. Nước Kim Phi có tác phong thượng võ mạnh mẽ, đánh nhau giữa phố chợ gần như xảy ra khắp nơi, hơn nữa thường là thấy máu. Có nhiều người trẻ trong gia đình phú quý là cao thủ, thích cầm cung mang đao, kết bè kết đội, thúc ngựa đi xa, chim ưng trên tay, dắt theo kỹ nữ săn bắn bốn phương, không coi ai ra gì. Quân chủ nước Kim Phi vốn xuất thân từ quân ngũ sa trường, đã cướp ngôi ngồi lên ghế rồng, sùng võ ép văn. Trong triều đình thường xuyên có cảnh tượng văn thần mặt mũi bầm dập, bãi triều về nhà dưỡng thương. Những chuyện rất khó tưởng tượng ở nơi khác, trong mắt dân chúng nước Kim Phi lại nhìn mãi thành quen. Chẳng hạn như đại học sĩ bị phun nước miếng đầy mặt, Lễ bộ thượng thư miệng đầy đạo lý thánh hiền, nói không lại nắm tay to như cái bát của đại tướng quân, chỉ là đề tài câu chuyện lúc trà dư tửu hậu mà thôi. ⒦yhuyenⓒomĐoạn đường này gặp mưa nhỏ trên đường núi hiểm trở, màn mưa như rèm, tiếng mưa rơi tí tách như tiếng chuông trong gió nhẹ. Có tiều phu trong núi sâu vô tình gặp được một cây hoa lan, khoa tay múa chân, giống như điên cuồng. Đêm khuya côn trùng kêu rả rích, ánh trăng như nước rửa áo xanh, trong núi đống lửa chập chờn. Sắp vào thời tiết mưa dầm rồi. Ngày này tại rừng núi bên ngoài một quận thành nước Kim Phi, Trần Bình An chậm rãi bước đi. Nơi này có hổ gây họa, cho nên con cháu quyền quý có tinh thần hào hiệp của nước Kim Phi, thường xuyên đến đây săn bắn. Trên đường đi Trần Bình An đã gặp mấy nhóm người đeo đao vác cung, qua lại hỏ hét, hơn nữa phần lớn là thiếu niên. Trong đó không thiếu những cô gái trẻ tuổi phong thái hiên ngang, am hiểu cung ngựa. Tùy tùng đi theo thì tuổi tác lớn hơn, vừa nhìn đã biết là xuất thân binh sĩ sa trường dũng mãnh. Mấy ngày trước Trần Bình An tận mắt nhìn thấy một nhóm con cháu kinh thành nước Kim Phi, tụ tập trong một miếu sơn thần uống rượu thỏa thích, tùy tiện lưu lại “thư pháp” trên bức tường miếu thờ. Trong đó có một thiếu niên thân hình cao lớn, khiêng tượng thần bằng gỗ sơn màu kia ra khỏi cửa lớn miếu thờ, sau đó ném tượng thần đi, la hét muốn so đấu sức lực với sơn thần một phen. Sơn thần lão gia và thổ địa công đã tránh xa miếu thờ cho yên tĩnh, chỉ nhìn nhau không nói gì, thở vắn than dài.
⒦yhuyenⓒom Trong hoàng hôn, Trần Bình An không đi vào quận thành, mà là rời xa đường lớn, trèo đèo lội suối, dọc theo một con đường nhỏ quanh co đi về phía trước. Một bộ áo xanh như một luồng khói thổi qua rừng núi, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một số bóng người, phần nhiều là thân hình cường tráng, chắc đều là người tập võ trên giang hồ. Sau khi vào đêm, người đi trên đường nhỏ vẫn không giơ đuốc lên.
⒦yhuyenⓒomLúc đêm khuya, Trần Bình An đột nhiên dừng lại, đứng trên một cây đại thụ chọc trời, ngước mắt nhìn về phía xa. Trên một đỉnh núi to lớn cô độc, bốn bề đều là vách núi dựng đứng, đèn đuốc sáng rực, phòng ốc dày đặc. Chỉ có một cây cầu gỗ dây xích, nối liền ngọn núi dưới chân Trần Bình An và “trấn nhỏ” trên đỉnh núi kia. Ban đêm gió núi thổi qua, chiếc cầu hơi lắc lư. Nơi đó nhìn giống như một môn phái giang hồ thanh thế không nhỏ, bởi vì phụ cận linh khí mỏng manh, chỉ tốt hơn một chút so với vùng biên giới nước Ngân Bình và nước Hòe Hoàng, không phải là một khu vực có phong thủy tốt thích hợp cho luyện khí sĩ tu hành. Trần Bình An ngồi trên cành cây nhai một miếng bánh khô, trong hồ lô nuôi kiếm đã chứa mười mấy cân rượu nước Lan Phòng. Trên đường đi hắn ít khi uống rượu, cho nên rượu còn lại khá nhiều. Hắn bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi. Cho dù là tiểu luyện vẫn tiến triển chậm chạp, trên đường đi vẫn không thể luyện hóa hoàn chỉnh hai khối trảm long đài kia. Bất giác đèn đóm trên đỉnh núi đối diện dần dần tắt đi, cuối cùng chỉ còn lại những chấm sáng nhỏ. Lúc trời sáng, Trần Bình An mở mắt ra, dán một lá bùa thồ bia lên người mình, tiếp tục tu hành. Trên đường du lịch phía bắc, đi rồi lại dừng, tùy theo ý thích, chỉ cần trước khi vào thu chạy tới nước Lục Oanh ở đông bộ Bắc Câu Lô Châu là được. Nước Lục Oanh là cửa khẩu con kênh lớn kia vào biển. Địa hình ở trung bộ Bắc Câu Lô Châu là chính giữa cao vút, đông tây không ngừng nghiêng về phía mặt biển, phía bắc lại càng cao hơn. Cả Bắc Câu Lô Châu, từ Hài Cốt Than đến phía bắc, địa thế theo thứ tự lên cao như bậc thang. Đầu nguồn kênh lớn nằm ở phía bắc, có mười mấy con sông thế nước to lớn hội tụ trong lòng kênh. Một con kênh lại có hai cửa vào biển, tạo ra một kỳ quan hiếm thấy. Mỗi lần Trần Bình An tiểu luyện xong hai khối trảm long đài, đều hóa hư đặt trong hai khiếu huyệt từng có “một luồng kiếm khí rất nhỏ”, để phi kiếm Mùng Một và Mười Lăm phân biệt vào ở trong đó.
⒦yhuyenⓒom Mỗi lần phi kiếm va chạm vào trảm long đài, mài giũa lưỡi kiếm phát ra đốm lửa tung tóe, Trần Bình An đều tim như dao cắt. Đây cũng là nguyên nhân đoạn đường này hắn đi không thoải mái, tốc độ tiểu luyện chỉ miễn cưỡng ngang bằng với tốc độ Mùng Một và Mười Lăm “ăn” trảm long đài. Bọn chúng ăn sạch trảm long đài chỉ là bước đệm, tiếp theo luyện hóa Mùng Một và Mười Lăm thành vật bản mệnh mới là quan trọng, quá trình đã định sẵn là nguy hiểm và khó chịu đựng. Nhưng loại cảm giác này giống như trở về lầu trúc núi Lạc Phách luyện quyền với người khác, lại khiến Trần Bình An cảm thấy rất thiết thực. Trên cầu vang lên tiếng lộc cộc của những chiếc xe phân. Trong núi cao phía bên này cầu có mở một vườn rau lớn. Một đám người đi tới khe núi phía xa gánh nước, có trẻ con bẻ nhành liễu bám theo sau, nhảy nhót tung tăng, trong tay lắc lư một thùng nước nhỏ làm ra vẻ. Trấn nhỏ trên đỉnh núi lập tức vang lên tiếng hò hét của võ nhân luyện tập quyền thế đao thương. Nếu không phải là người tu đạo không ăn ngũ cốc, cư trú trên núi sẽ có một chút phiền phức. Ban nãy những bóng dáng nửa đêm về sáng lục tục trở về trấn nhỏ trên núi, phần lớn đều vác bao, trong đó còn có những người dắt la và ngựa thồ vật nặng qua cầu về nhà. Trần Bình An dự định ở lại đây hai ngày, tranh thủ dùng tiên quyết thoát thai từ văn bia cầu mưa của cung Bích Du, hoàn toàn tiểu luyện hai khối trảm long đài, sau đó mới lên đường. Mười mấy nước phía bắc vườn Xuân Lộ gồm cả nước Kim Phi, dùng vương triều Đại Triện cầm đầu, võ vận hưng thịnh, võ phu giang hồ hoành hành. Thậm chí còn khoa trương đến mức, hở một chút là có mấy trăm võ phu hợp sức vây công tiên môn trên núi. Trong lãnh thổ rộng lớn chỉ có cung Kim Lân do một vị Nguyên Anh trấn giữ, có thể miễn cưỡng không gặp tai họa, nhưng đệ tử trong môn phái xuống núi rèn luyện vẫn phải cẩn thận. Lúc trước ở vườn Xuân Lộ, Trần Bình An nghe được chuyện này cũng cảm thấy khó tưởng tượng. Có điều sau khi nghe nói một trong bốn vị võ phu cảnh giới thứ mười của Bắc Câu Lô Châu, hiện giờ đang ở vương triều Đại Triện, hắn liền hiểu được một chút. Hôm nay Bắc Câu Lô Châu có bốn vị võ phu điểm cuối. Một người già nhất vốn là cao thủ dưới núi đức cao vọng trọng, còn là hảo hữu chí giao với mấy vị kiếm tiên trên núi, nhưng chẳng biết tại sao mấy năm trước lại tẩu hỏa nhập ma. Mấy vị tu sĩ năm cảnh giới cao tốn rất nhiều sức mới giam giữ được ông ta, dù sao cũng không thể thoải mái chém giết, tránh làm tổn thương tính mạng của ông ta. Vì vậy đã khiến cho một vị thần tiên Đạo môn cảnh giới Ngọc Phác bị trọng thương. Ông ta tạm thời bị giam giữ ở phủ thiên quân, chờ thiên quân Tạ Thực từ Đông Bảo Bình Châu trở về lại ban bố pháp chỉ. Một người trẻ tuổi nhất vừa mới trăm tuổi, là cung phụng đứng đầu một tiên gia chữ “Tông” phía bắc. Thê tử của y là một vị kiếm tiên vừa mới bước vào cảnh giới Ngọc Phác. Thực ra hai bên tuổi tác cách xa, hai người có thể đến với nhau cũng có rất nhiều cố sự. Tiếp đó là một vị cao nhân nhàn hạ tự tại của vương triều Đại Triện, mấy chục năm giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi, dẫn đến nghị luận sôi nổi. Có người nói y đã chết trong trận chiến sinh tử với một kẻ địch cũ là đại kiếm tiên, chỉ là vương triều Đại Triện che giấu quá tốt. Cũng có người nói y đã đi động tiên Trà Hoa, muốn làm việc đại nghịch, dùng linh khí tôi luyện thân thể, giống như lúc còn trẻ ở bờ biển dùng sóng biển rèn luyện thể phách. Chờ cơ hội lại chém giết một trận với đại kiếm tiên ở núi Viên Đề, sáu mươi năm trước vừa mới đột phá cảnh giới. Một người mới nhất lai lịch kỳ quái, số lần ra tay hiếm hoi, dưới nắm tay gần như không chết người. Nhưng y đã tháo dỡ tổ sư đường của hai môn phái, đều là phủ đệ tiên gia có kiếm tu Nguyên Anh trấn giữ. Cho nên công báo núi sông Bắc Câu Lô Châu mới dám khẳng định, người này là một vị võ phu điểm cuối vừa mới quật khởi. Nghe nói người này có một chút quan hệ với đỉnh Sư Tử, tên là Lý Nhị, chắc là một biệt danh. Vương triều Đại Triện còn có một võ phu cảnh giới thứ tám khá dễ gặp, đó là một nữ đại tông sư, cũng là một kiếm khách, hôm nay đảm nhiệm tùy tùng bên cạnh hoàng đế họ Chu Đại Triện. Nhưng tiền đồ của người này không được coi trọng lắm, bước vào cảnh giới Viễn Du đã là nỏ mạnh hết đà, đời này đã định trước không có hi vọng cảnh giới Sơn Điên. Nói đơn giản, ở nơi này võ phu giang hồ giọng nói lớn nhất, nắm tay cứng nhất. Hôm nay đối với võ phu cảnh giới Kim Thân bên ngoài núi Lạc Phách, Trần Bình An thật sự không nắm bắt được. Lúc trước Thanh Trúc kiếm tiên Tô Lang muốn vấn kiếm Tống lão tiền bối là người thứ nhất, võ phu ở long cung hồ Thương Quân xuất quyền đánh lén mình là người thứ hai, tùy tùng họ Liêu bên cạnh tiểu công tử Ngụy Bạch phủ Thiết Đồng là người thứ ba. Thực ra hắn rất muốn tìm một võ phu cảnh giới Viễn Du so tài một chút. Phân thân của Cao Thừa trên thuyền chắc là cảnh giới này, chỉ tiếc lão kiếm khách khí thế không tầm thường kia đã tự mình cầm kiếm cắt cổ. Trước khi chiếc đầu rơi xuống đất, đã nói một câu “ba vị cảnh giới Ngọc Phác của Phi Ma tông, không xứng có thu hoạch này”, thực ra cũng tính là khí khái anh hùng. Lúc trước trên một hồ nước, Trần Bình An đã thuê một chiếc thuyền nhỏ buông câu trong đêm, từ xa quan sát được một trận chém giết đầy mùi máu tanh. Giống như là một cuộc vây quét có mưu tính trước. Trước tiên là trên một chiếc thuyền lầu giữa hồ xảy ra nội chiến, mấy chục người chia thành hai phe, binh khí khác nhau, trong đó có hơn mười người giang hồ là võ phu cảnh giới thứ năm thứ sáu. Hai bên đánh đến mức đầu và tứ chi bay loạn, sau đó xuất hiện bảy tám chiếc thuyền lầu chiến đấu của binh sĩ nước Kim Phi, treo đèn lên cao, trên hồ sáng như ban ngày, vây khốn chiếc thuyền lầu kia. Đầu tiên là mười mấy đợt cung nỏ mạnh mẽ bắn ra hàng loạt, đợi đến khi hai bên chém giết bỏ lại mười mấy thi thể, những người khác ào ào trốn vào khoang thuyền, binh sĩ lại dùng cọc tấn công chiếc thuyền lầu kia. Trong đó có cao thủ giang hồ bị thương không muốn bó tay chờ chết, định xông ra trùng vây. Nhưng chỉ vừa mới lướt ra khỏi thuyền lầu, lại bị cung nỏ mưa tên ép lui, bị một lão hoạn quan mặc mãng phục đánh chết tại chỗ, hoặc là bị một nữ kiếm khách tuổi tác không lớn dùng kiếm khí chặt ngang. Còn có một đại tướng cường tráng mặc giáp cam lộ, đứng ở tầng dưới chót thuyền lầu, tay cầm một cây thương sắt. Một số cao thủ giang hồ giả vờ bị thương rơi xuống hồ, nín thở lặn xuống nước chạy ra xa, lại bị yêu quái dưới đáy nước ép ra khỏi mặt nước. Sau đó đại tướng cường tráng kia cầm một chiếc cung lớn, lần lượt bắn chết từng người. Sau khi chiến thuyền của binh sĩ nước Kim Phi đến gần, Trần Bình An đã chèo chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ rời xa. Một màn cuối cùng khiến hắn có ấn tượng sâu sắc. Nữ kiếm khách kia đứng ở đầu thuyền, không ngừng xuất kiếm, dù là thi thể nổi trên mặt nước hay người bị thương rơi xuống hồ, đều bị cô đâm tới một kiếm, đánh ra một luồng kiếm khí sắc bén. Đoán rằng cuối cùng trên thuyền lầu giữa hồ không có mấy người còn sống, những người sống sót rất có thể đều là nội ứng của triều đình. Bởi vì hắn nhìn thấy có ba người đi lên tầng cao nhất của chiến thuyền kia, ôm quyền thi lễ với đại tướng cường tráng mặc giáp cam lộ. Trần Bình An nhắm mắt lại, tiếp tục tiểu luyện trảm long đài. Chuyện tu hành, sau khi thật sự đặt chân lên, sẽ phát hiện thứ không đáng giá nhất lại đáng giá nhất, đó là thời gian năm tháng. Còn như chuyện giang hồ kia, từ đầu đến cuối hắn cũng không có ý định ra tay. Ngày này trong màn đêm, Trần Bình An nhẹ nhàng nhổ ra một ngụm khí đục, ngước mắt nhìn, thấy trên cầu xuất hiện một đôi nam nữ trẻ tuổi. Cô gái là một võ phu thuần túy nội tình tạm được, khoảng chừng cảnh giới thứ ba. Nam tử tướng mạo nho nhã, càng giống như một nho sinh đọc nhiều thi thư, không coi là võ phu thuần túy thật sự. Cô gái chậm rãi bước đi trên dây xích lắc lư. Nam tử tuổi tác không lớn lại có vẻ già trước tuổi, thấy vậy lo lắng không thôi. Đến đầu cầu rồi, cô gái nhẹ nhàng nhảy xuống, cầm lấy tay nam tử. Hai người nắm tay nhau đi dọc theo đường núi, thì thầm khe khẽ, vừa lúc đi về hướng Trần Bình An. Thế là Trần Bình An đã nghe được một chút nội tình của triều đình và giang hồ nước Kim Phi. Hóa ra những năm qua trên giang hồ rất không thái bình. Dựa theo sách tạp lục của nước Kim Phi, sau khi đương kim quân chủ cướp ngôi trèo lên ghế rồng, chuyện đầu tiên mà hoàng đế lão gia này làm là đặt đao ngang trên đầu gối, sau đó sai người gọi mấy vị thân thích quản lý danh sách hoàng thất cửu tộc tới đại điện. Dựa theo ghi chép trong gia phả, mở ra từng trang. Ngoại trừ tiên đế và hoàng hậu đã thắt cổ tự tử, mỗi lần đọc một cái tên, ngoài đại điện lại có một cái đầu rơi xuống. Cứ như vậy giết sạch dư nghiệt tiền triều, trong một đêm bên ngoài đại điện máu chảy thành sông. Nhưng cuối cùng vẫn có một con cá lọt lưới, đó là con út của tiên đế tiền triều, được cung nữ mang theo trốn khỏi hoàng cung. Sau đó được thần tử trung thành an bài hộ tống, may mắn rời khỏi kinh thành. Từ đó lưu vong giang hồ, xa xôi không tin tức, đến nay vẫn không thể tìm thấy. Cho nên nhiều năm như vậy, trên giang hồ thường xuyên có những thảm án diệt môn kỳ lạ, hơn nữa phần nhiều là đại môn đại phái. Cho dù có một số rõ ràng là chết vì báo thù, nhưng quan phủ các nơi đều không dám truy cứu, chỉ sợ không cẩn thận vượt quá giới hạn, chạm đến vảy ngược của vị ở kinh thành kia. Quan phủ bó tay bó chân. Nước Kim Phi vốn sùng võ, võ tướng các nơi càng thích mượn danh nghĩa diệt trừ thổ phỉ, dùng cái đầu của từng nhóm người giang hồ để diễn võ luyện binh. Những nhân sĩ giang hồ chính đạo có gia có nghiệp, dĩ nhiên là khổ không thể tả. Giang hồ cứ tiếp tục loạn như vậy cũng không được. Cho nên mười mấy người có danh vọng giang hồ, tông sư võ lâm của nước Kim Phi, còn có bảy tám vị kiêu hùng ma đạo vốn như nước với lửa, đều hiếm hoi tạm thời bỏ qua thành kiến, dự định lén lút gặp mặt, cử hành yến hội một lần. Đương nhiên không phải bọn họ muốn tạo phản, mà là suy nghĩ, thay vì khiến hoàng đế lão gia ngủ không yên ổn, làm hại triều đình và dân gian đều sợ bóng sợ gió, không bằng mọi người tận sức lực non yếu, giúp hoàng đế bệ hạ đào đất ba thước, lật sạch toàn bộ giang hồ vốn đục ngầu, cố gắng tìm ra vị hoàng tử tiền triều vốn nên chết sớm kia. Người này vừa chết, hoàng đế tất nhiên mặt rồng vui vẻ. Giang hồ hỗn loạn chắc sẽ chuyển biến tốt hơn mấy phần, cũng có thể khiến các lộ hào kiệt thở phào một hơi. Nhắc đến những chuyện ánh đao bóng kiếm máu tươi tung tóe kia, nam nữ trẻ tuổi đều tâm sự trùng trùng. Bởi vì môn phái của bọn họ tên là Tranh Vanh môn, là thế lực giang hồ hạng nhất nước Kim Phi. Dựa theo người trong võ lâm tự phân chia, gần trăm môn phái giang hồ lớn nhỏ có một ranh giới. Dùng ngày đương kim bệ hạ lên ngôi làm cột mốc, giang hồ đã phân ra cũ và mới. Môn phái giang hồ mới thường dựa vào thân thích ở kinh thành, hoặc là thế lực phiên trấn. Còn môn phái giang hồ cũ thì chỉ kéo dài hơi tàn. Tranh Vanh môn dĩ nhiên thuộc về giang hồ cũ, cha của cô gái càng là một trong bốn đại cao thủ chính đạo. Tin tức mới nhất mà cô nhận được, đó là yến hội cuối cùng đã chọn xong địa điềm, tại một nơi giữa hồ lớn, đại tông sư của hai bên chính tà đều không có cơ hội động tay động chân. Hai đạo hắc bạch dĩ nhiên đều không muốn tới địa bàn của đối phương nghị sự, có trời mới biết liệu có bị đối phương tận diệt hay không. Nhân sĩ chính đạo cảm thấy những người trong ma đạo thủ đoạn tàn nhẫn, giết chóc không kiêng dè. Kiêu hùng hắc đạo thì cảm thấy đám người gọi là hiệp sĩ kia ra vẻ đạo mạo, là một đám ngụy quân tử, nam thì trộm cắp, nữ làm gái điếm, còn không bằng bọn hắn. Có điều những chuyện ưu tâm lo xa khiến người ta phải cau mày này, có thể tạm thời không nghĩ đến. Người ở trước mắt dưới trăng, hai bên đều yêu thích trong lòng, trời đất yên tĩnh, bốn phía không người, dĩ nhiên tâm tình khó kiềm chế, liền có một chút động tác thân mật. Trước đó cô gái cầm một nhánh cây, lúc đi thế một tay xuất quyền, tay kia múa vài đường kiếm đẹp mắt. Trần Bình An khẽ thở dài. Môn chủ của Tranh Vanh môn, chắc là một trong ba cao thủ giang hồ sống đến cuối cùng. Đường lối xuất quyền của người nọ, có mấy phần tương tự với cô gái dưới cây. Bên hông còn có một thanh kiếm mềm, sau khi xuất kiếm quấn cổ gọt đầu, kiếm thuật vô cùng âm nhu quỷ quyệt. Nam nữ dựa sát vào nhau, động tác liền có một chút nhu hòa mỹ lệ. Nếu chỉ như vậy cũng thôi đi, Trần Bình An cứ nhắm mắt tu hành là được. Nhưng chỉ sợ nam nữ này nhất thời động tình, sấm trên trời kích động lửa dưới đất. Thật là sợ cái gì gặp cái đó, nam nữ đi vòng qua phía sau cây. Cô gái nói muốn trèo lên cây, chọn một chỗ có bóng cây dày đặc, che khuất hơn một chút, bằng không sẽ không cho nam tử động tay động chân nữa. Nam tử cười đáp ứng, cô gái liền nắm lấy vai tình lang, muốn nhảy lên. Trên người Trần Bình An có một lá bùa thồ bia. Hắn nhìn quanh, gập ngón tay búng một cái, một viên đá trong lùm cỏ dưới cây liền nhẹ nhàng vỡ nứt. Nam nữ giật mình một cái, vội vàng quay đầu nhìn. Trần Bình An đứng lên, lập tức lướt đi. Được được được, nhường địa bàn cho các ngươi đấy. Hắn đi lên nơi cao hơn trên núi, tiếp tục tiểu luyện trảm long đài. Đôi nam nữ kia sau khi bị sợ hãi, liền an ủi nhau một lúc, sau đó nhanh chóng chạy về cầu treo. Bởi vì Tranh Vanh môn từ trên xuống dưới, mọi nhà đều đã thắp sáng đèn đóm giống như ban ngày. Bọn họ đều kéo tới cổng lớn, giống như muốn nghênh đón khách quý. Trần Bình An ngước mắt nhìn về phía xa. Trên đường nhỏ giữa rừng núi xuất hiện một con rồng lửa mảnh khảnh, chậm rãi bơi về phía trước, giống hệt như rồng lửa bùa chú mà Liễu Chất Thanh vẽ lên bàn. Chắc là có đại đội nhân mã tối nay thăm viếng núi Tranh Vanh. Thực ra đêm qua hắn đã phát giác được một chút đầu mối, có mấy võ phu giang hồ tương tự trinh sát, lén lút trốn tránh, giống như đang điều tra địa hình. Trần Bình An ngẫm nghĩ, đứng lên, cố gắng tránh xa đèn đóm của sơn môn, đi vòng tới bên vách núi. Hắn lùi lại mấy bước, sau đó lướt đi, dùng tay nắm lấy vách đá dựng đứng của núi Tranh Vanh, trèo ngang qua. Cuối cùng hắn lặng lẽ nấp ở gần cầu treo, năm ngón tay cắm vào vách đá, thân hình theo gió khẽ lắc lư, tay kia lấy hồ lô nuôi kiếm xuống uống rượu. Tại một đầu cầu treo, môn chủ Tranh Vanh môn Lâm Thù sắc mặt hơi tái. Trận chiến trên hồ khiến hắn bị thương không nhẹ, đến nay còn chưa khôi phục. Nhưng đánh cược lớn thì thắng lớn, phú quý đến tay khiến cho tinh khí thần của hắn trở nên rất tốt. Ba vị khách quý lần này thuận đường thăm viếng Tranh Vanh môn. Một người là trấn quốc đại tướng quân Đỗ Huỳnh, con nuôi được đương kim bệ hạ ban họ. Ngoài ra còn có một hoạn quan Ngự Mã giám thân thủ cao thâm khó lường. Một người khác là khách quý trong khách quý, đến từ vương triều Đại Triện, tên là Trịnh Thủy Châu, kiếm thuật trác tuyệt. Cô là một trong năm cao đồ đắc ý của nữ võ phu vốn là người gác cổng vương triều Đại Triện, còn là đệ tử thân truyền, tư chất tốt nhất, được sủng ái nhất. Lần này cô có trọng trách sư môn trên người, tham dự vây quét trên mặt hồ chỉ là cho khuây khỏa mà thôi. Lâm Thù là tông sư giang hồ sớm nhất lựa chọn quy phục tân đế, sau đó ẩn nấp trong giang hồ mười mấy năm, tin tức linh thông. Hắn biết có một con giao long đen hung dữ mạnh mẽ, đạo hạnh rất cao, chiếm cứ bên ngoài kinh thành Đại Triện, đã sống yên ổn hòa thuận với nhân gian cả ngàn năm. Chẳng biết tại sao gần đây lại lũ lụt liên tiếp, thấp thoáng có xu thế nhấn chìm kinh thành. Cho nên Lâm Thù mơ hồ đoán ra, chuyến này Trịnh Thủy Châu xuôi nam, có thể liên quan đến thanh đao được thờ cúng trong võ miếu kinh thành nước Kim Phi. Dù sao sư phụ của Trịnh Thủy Châu mặc dù là một vị đại tông sư có thể ngự gió đi xa, bội kiếm cũng là một món thần binh lợi khí, nhưng đối diện với một con giao long nước làm mưa làm gió, đúng là thiếu một món binh khí tiên gia có thể trấn áp. Mà thanh bảo đao kia của nước Kim Phi, đã nhiễm máu tươi của hơn trăm con rồng cháu rồng tiền triều. Chẳng những như vậy, trước kia nó còn chặt xuống chiếc đầu của trấn quốc đại tướng quân tiền nhiệm. Mà vị võ tướng kia chiến công nổi bật, có danh tiếng trong ngoài triều đình, chính là trở ngại lớn nhất để đương kim hoàng đế ngồi lên ghế rồng. Có thể nói chính đao này đã hoàn toàn chém đứt long mạch vận mệnh tiền triều. Tại một đầu cầu treo, đại tướng quân Đỗ Huỳnh vẫn mặc bộ giáp trụ Binh gia trắng tinh kia, chống đao xuống đất, không bước lên cầu. Trịnh Thủy Châu khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, lưng đeo trường kiếm “Tị Nguyệt”. Thanh kiếm này là vật yêu thích của sư phụ cô, đã làm bạn với sư phụ cô trải qua sáu cảnh giới luyện thể và luyện khí dài đằng đẵng. Sau khi bước vào cảnh giới luyện thần, sư phụ cô mới tặng nó cho cô, trước đó bốn vị sư huynh sư tỷ đều không có vinh hạnh này. Lúc tặng kiếm, Trịnh Thủy Châu vừa mới sáu tuổi, hai tay nâng kiếm cao hơn cả người. Sư phụ vốn rất nghiêm túc, nhìn thấy cảnh này cũng vui vẻ cười lớn. Nhưng Trịnh Thủy Châu đầu óc phát triển sớm, khi đó đã phát hiện ánh mắt của bốn vị sư huynh sư tỷ đồng môn đều khác nhau. Lúc này Trịnh Thủy Châu nhìn quanh. Gió núi từng cơn, trấn nhỏ đối diện được xây dựng trên đỉnh núi cô độc, đèn đóm huy hoàng, trong màn đêm giống như một ngọn đèn lồng lớn trôi nổi giữa trời. Còn lão hoạn quan mặc mãng phục của Ngự Mã giám kia thì khẽ xoa tay. Mặc dù tóc của lão trắng xóa, nhưng da thịt lại trắng nõn nhẵn nhụi, mặt mày hồng hào. Dù sao cũng là một võ phu cảnh giới Kim Thân, được khen là thần linh dạo đêm ở kinh thành nước Kim Phi. Luận về cảnh giới và chém giết, thực ra lão hoạn quan còn mạnh hơn Trịnh Thủy Châu khá nhiều. Có điều đoạn đường này đi xa, xuôi nam về bắc, lão ta vẫn luôn lễ độ cung kính với cô gái trẻ tuổi này. Thân thể và tu vi cảnh giới thứ năm, nhưng lại có thể thi triển ra kiếm khí, sát lực tương đương với cảnh giới thứ sáu. Đây chính là chỗ tốt của vọng tộc truyền thừa, là bùa hộ thân khi hành tẩu giang hồ. Mà tên tuổi của sư phụ cô ta càng là một lá bùa hộ mạng, đồng thời cũng là Thượng Phương bảo kiếm, có thể tùy ý chém trước tấu sau ở rất nhiều nước chư hầu và nước láng giềng của Đại Triện. Trịnh Thủy Châu giết người, chỉ cần không phải tướng soái công khanh của nước khác, sẽ không có ai tính toán. Có điều đây là lần đầu tiên cô rời khỏi kinh thành Đại Triện, cộng thêm có nhiệm vụ bí mật trên người, cho nên danh tiếng kém xa bốn vị sư huynh sư tỷ của cô. Ba vị khách quý dừng bước, Lâm Thù liền đành phải đứng tại chỗ. Đỗ Huỳnh đột nhiên nói: - Ta phụ trách tìm kiếm dư nghiệt tiền triều đã hơn mười năm, hơn trăm môn phái giang hồ lớn nhỏ, những kẻ tuổi tác tương đương đều đã tự mình xem qua một lần. Cộng thêm quan trường, giang hồ nước láng giềng, thậm chí còn có không ít thế lực tiên gia trên núi. Từ một đứa trẻ bốn tuổi, năm này qua năm khác, vẫn luôn tìm tới hôm nay đã là nam tử hai mươi tuổi. - Ta là một võ phu sa trường, còn có danh hiệu trấn quốc đại tướng quân, lại phải đi đường giang hồ xa như vậy, có nhà mà không thể về, rất vất vả. Cho dù là cha ruột tìm con cái thất lạc cũng không cực khổ như ta. Ngươi nói đúng không, Lâm môn chủ? Lâm Thù ôm quyền nói: - Đại tướng quân càng vất vả thì công lao càng lớn. Lần này đại tướng quân bày mưu lập kế, hoàn toàn san bằng thế lực giang hồ, tin rằng sau khi trở lại kinh thành... Đỗ Huỳnh phất tay, ngắt lời Lâm Thù: - Có điều lần này chung tay làm việc với Lâm môn chủ, mới đột nhiên phát hiện, mình lại không nhận ra vấn đề của người bên cạnh. Đã nhiều năm như vậy, ta vẫn luôn không tự mình tìm kiếm núi Tranh Vanh này của Lâm môn chủ. Trong nháy mắt Lâm Thù đầu đổ mồ hôi. Đỗ Huỳnh cười nói: - Đương nhiên, mật thám triều đình an bài bên cạnh Lâm môn chủ năm xưa, đã từng cẩn thận điều tra một lần. Hai mật thám tinh nhuệ vốn không liên hệ với nhau, đều nói rằng không có vấn đề. Lâm Thù giống như trút được gánh nặng, giơ tay lên cao, nhìn về hướng kinh thành ôm quyền, trầm giọng nói: - Đại tướng quân, Lâm Thù ta và Tranh Vanh môn trung thành với hoàng đế bệ hạ, ông trời chứng giám! Đỗ Huỳnh chậm rãi rút đao ra, chỉ về trấn nhỏ trên đỉnh núi: - Hiện giờ có một biện pháp an ổn nhất, chỉ xem Lâm môn chủ có đủ trung thành và quyết đoán hay không. Tuổi tác trong gia phả của Tranh Vanh môn, hộ tịch được ghi chép trong hồ sơ quận thành bản địa, đều có thể làm giả. Cho nên hơn một ngàn hai trăm miệng ăn trong trấn nhỏ, tuổi tác từ mười tám đến hai mươi, cùng với những nam tử nhìn giống như hai mươi tuổi, không bằng lôi ra giết toàn bộ, mọi chuyện êm xuôi. Hắn cười nói: - Đương nhiên người không thể chết vô ích, Đỗ Huỳnh ta không thể bạc đãi công thần. Chờ ta trở về kinh thành rồi, yết kiến bệ hạ, sẽ tự mình xin bệ hạ ban thưởng. Tối nay núi Tranh Vanh có một cái đầu rơi xuống, sẽ bồi thường cho Lâm Thù ngươi một ngàn lượng bạc trắng, thế nào? Mỗi lần gom đủ mười cái đầu, ta sẽ trích một phần địa bàn của những môn phái chết trên hồ, tặng cho Tranh Vanh môn trông coi. Lâm Thù cười khổ nói: - Là bên trong Tranh Vanh môn có tiểu nhân tác quái, khai man tin tức cho đại tướng quân, cố ý khiến Lâm Thù ta lâm vào cảnh bất trung bất nghĩa? Đỗ Huỳnh gật đầu nói: - Đúng là tiểu nhân, còn không chỉ có một. Một người là đệ tử không ra gì của ngươi, cảm thấy dưới tình huống bình thường không có hi vọng thừa kế vị trí môn chủ, năm xưa lại thiếu chút nữa bị ngươi trục xuất khỏi sư môn, khó tránh khỏi lòng mang oán hận. Hắn muốn mượn chuyện này để trở mình, vớt được một chức vị môn chủ. Ta ngoài miệng đáp ứng, sau này Lâm môn chủ cứ giết hắn là được. Loại người này đừng nói là nửa giang hồ, cho dù là một Tranh Vanh môn cũng không quản lý được, ta thu vào dưới trướng thì có tác dụng gì? Hắn dùng mũi đao chỉ vào cổng lớn bên kia cầu: - Còn có một người, là một thanh niên vẫn luôn sống nương tựa với mật thám triều đình. Mật thám kia lúc trước là thầy giáo trong trường học trấn nhỏ các ngươi. Thanh niên kia cũng xem là một nhân tài đọc sách, hắn và con gái một của ngươi có tình cảm với nhau, nhưng ngươi cảm thấy hắn không có thiên phú tập võ, không xứng với con gái. Sau đó lão mật thám kia trước khi lâm chung, cảm thấy hắn là một nhân tài làm quan, bèn sắp xếp một phen, để hắn thừa kế thân phận của mình, dùng mật thư qua lại với triều đình. - Trên thực tế, chính hắn đã đề nghị giết hết tất cả đệ tử Tranh Vanh môn tuổi tác phù hợp. Ta cũng đã đáp ứng, chẳng những giữ bí mật cho hắn, cùng với ôm được mỹ nhân về, còn sẽ an bài hắn được đề tên bảng vàng trong khoa cử quan trường. Không chừng mười mấy hai chục năm sau, đã là quan tổng đốc một nơi của nước Kim Phi rồi. Lâm Thù giận đến sắc mặt tái xanh, nghiến răng nghiến lợi nói: - Thằng sói con vong ơn phụ nghĩa này. Năm xưa hắn sinh ra trong một gia đình gánh phân cực kỳ hèn mọn, cha mẹ mất sớm. Nếu không nhờ Tranh Vanh môn mỗi tháng cho hắn một khoản cứu trợ thì đã đi ăn phân rồi! Lão hoạn quan Ngự Mã giám dùng hai ngón tay vuốt một chùm tóc mai trắng xóa buông xuống, nói với giọng the thé: - Những chuyện này đều là chuyện nhỏ. Theo như mật báo của một gián điệp khác, Tranh Vanh môn các ngươi còn có cao nhân trấn giữ, rất nhiều năm rồi. Chỉ là giấu đầu giấu đuôi, ẩn nấp rất tốt, đến nay vẫn không lộ ra sơ hở, hơi khó giải quyết. Lâm Thù ngạc nhiên. Trịnh Thủy Châu nhíu mày nói: - Đỗ tướng quân, chúng ta cứ hao phí thời gian ở đây sao? Dư nghiệt tiền triều kia có ở trên núi hay không, dùng đao thử một lần là biết ngay. Nếu thật sự có luyện khí sĩ cung Kim Lân trốn ở đây, quá nửa chính là người hộ đạo của hoàng tử kia. Một mũi tên trúng hai con chim, chém chết dư nghiệt, thuận tiện lùng bắt tu sĩ cung Kim Lân. Trong đội ngũ có một gã đàn ông hiền lành tay nâng hộp dài. Đỗ Huỳnh cười nói: - Lỡ may thần tiên cung Kim Lân kia cảnh giới rất cao, khoảng trăm binh sĩ mặc giáp của chúng ta, không chịu nổi mấy đòn tiên pháp của đối phương. Cho dù không địch lại ba người chúng ta liên thủ, một khi đối phương mang người ngự gió, ba chúng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương đi xa, cũng không thể nhảy xuống vách núi đúng không? Trịnh Thủy Châu quay đầu nhìn gã đàn ông nâng hộp kia, cười nhạo nói: - Đại đệ tử của hộ quốc chân nhân đã tới rồi, còn sợ một luyện khí sĩ nấp ở núi Tranh Vanh mười mấy năm sao? Trong vương triều Đại Triện, nhánh võ phu thuần túy của Trịnh Thủy Châu cô, cùng với nhánh người tu đạo do hộ quốc chân nhân Lương Hồng Ẩm cầm đầu, đều là thần tử đỡ rồng phụ trách hộ giá, quan hệ vẫn luôn rất tệ. Hai bên chán ghét lẫn nhau, âm thầm có nhiều tranh chấp xung đột. Vương triều Đại Triện lại đất rộng của nhiều, ngoại trừ địa bàn cung Kim Lân trong núi sâu ở biên cương phía bắc, còn lại giang hồ và trên núi, hoàng đế đều mặc cho hai bên dựa vào bản lĩnh của mình cướp đoạt. Một vị sư huynh của Trịnh Thủy Châu vốn tư chất rất tốt, từng bị ba luyện khí sĩ cảnh giới Quan Hải và Long Môn che giấu thân phận vây công, đánh gãy hai chân, hôm nay chỉ có thể ngồi trên xe lăn, biến thành nửa phế nhân. Sau đó một đệ tử đích truyền của Lương Hồng Ẩm, trên đường rèn luyện cũng đột nhiên biến mất, đến nay vẫn không tìm được thi thể. Gã đàn ông có đắp da mặt ra vẻ lạnh nhạt, liếc nhìn bóng lưng của Trịnh Thủy Châu. Cô ả này luôn mắt cao hơn đầu, ở kinh thành không biết an phận thủ thường. Dựa vào sự cưng chiều của bà già kia, vài năm trước lại thông đồng với một vị hoàng tử Đại Triện, thật coi mình là hoàng hậu nương nương kế tiếp rồi sao? Đỗ Huỳnh hỏi: - Lâm môn chủ, thế nào? Gương mặt Lâm Thù vặn vẹo: - Nam tử trên núi tuổi tác phù hợp, giết! Nhưng ta có hai yêu cầu, tên đệ tử khi sư diệt tổ kia nhất định phải chết, còn có gã ti tiện lấy oán báo ơn kia càng đáng chết hơn. Tranh Vanh môn ta xử lý phản đồ, thủ pháp rút gân không dám nói là có một không hai ở nước Kim Phi, nhưng muốn người ta sống không bằng chết cũng không khó. Đỗ Huỳnh lắc đầu nói: - Gã trước là một phế vật, giết rồi cũng không sao. Nhưng người sau dã tâm bừng bừng, tài trí không tầm thường. Những năm qua hắn gởi mật thư đến triều đình, ngoại trừ mưu đồ giang hồ, còn có không ít kiến nghị về triều chính. Ta đã cẩn thận xem qua từng bức thư, rất có kiến giải. Nếu không có gì bất ngờ, hoàng đế bệ hạ cũng đã xem qua rồi. Thư sinh không ra cửa vẫn biết chuyện thiên hạ, chính là nói loại người này. Lâm Thù cố nén cơn giận, sắc mặt âm trầm nói: - Đại tướng quân, gã này năm nay... khoảng hai mươi bốn hai mươi lăm tuôi, cũng xem là gần hai mươi tuổi rồi. Đỗ Huỳnh bật cười, trầm mặc một lúc, vẫn lắc đầu nói: - Tối nay đến nhà vốn là đề phòng ngộ nhỡ, giúp Lâm môn chủ thanh lý môn hộ, quét sạch đường lên đỉnh giang hồ. Ta cũng không phải người lạm sát gì. Lão hoạn quan Ngự Mã giám cười híp mắt nói: - Nhìn tình thế mà hành sự, không cần nóng vội. Tối nay có náo nhiệt để xem rồi. Đỗ Huỳnh nhìn cầu treo: - Bây giờ ta chỉ sợ có tu sĩ cung Kim Lân chờ thời cơ hành động, chúng ta đi được một nửa thì cầu lại đứt, vậy phải làm sao? Lão hoạn quan gật đầu: - Là một phiền phức lớn. Gã đàn ông hiền lành nâng hộp kia hờ hững nói: - Đỗ tướng quân yên tâm, chỉ cần đối phương có gan ra tay, cầu tuyệt đối sẽ không đứt, người kia lại chắc chắn phải chết. Đỗ Huỳnh cười nói: - Tiên sư xác định? Gã đàn ông gật đầu nói: - Phủ quốc sư chúng ta sẽ không lừa gạt Đỗ tướng quân. Hắn là tu sĩ Kim Đan nổi danh về chém giết, càng là đồ đệ đầu tiên của Lương Hồng Ẩm, lời nói dĩ nhiên có trọng lượng. Một vị trấn quốc đại tướng quân nhất phẩm, lại là con nuôi của hoàng đế nước Kim Phi, chết rồi vẫn sẽ có một chút phiền phức. Dù sao tân vương nước Kim Phi lên ngôi, vốn là mưu đồ của phủ quốc sư vương triều Đại Triện. Mà một võ tướng nổi loạn tay nắm trọng binh, cùng với một quốc vương nước chư hầu danh chính ngôn thuận mặc long bào, thân phận hai bên hoàn toàn khác biệt. Đối với người trước, phủ quốc sư vương triều Đại Triện có thể tùy ý mượn dao giết người, muốn giết bao nhiêu cũng được, nhưng người sau thì lại không thể đụng đến. Đỗ Huỳnh thu đao vào vỏ, vung tay lên: - Qua cầu!
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị