Chương 517: Người đọc sách, người giang hồ và mỹ nhân (phần 2)
Tại cửa đình nghỉ chân, Dương Nguyên chỉ vào người trẻ tuổi phe phẩy quạt bên cạnh, sau đó nhìn cô gái đội nón che mặt:
- Đây là ái đồ của ta, đến nay vẫn chưa lấy vợ. Mặc dù ngươi dùng nón che giấu dung mạo, lại búi tóc theo kiểu phụ nữ có chồng, nhưng không sao, đệ tử của ta không so đo những chuyện này. Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay hai nhà chúng ta kết làm thông gia nhé? Vị lão tiên sinh này cứ yên tâm, mặc dù chúng ta là người giang hồ nhưng gia sản không tệ, sính lễ còn phong phú hơn con cháu của tướng soái công khanh một nước. Nếu không tin có thể hỏi tùy tùng đeo đao này của các ngươi, thân thủ tốt như vậy, chắc đã nhận ra thân phận của lão phu.
Sắc mặt ông lão họ Tùy tái xanh.
Hồ Tân Phong tỏ vẻ lúng túng, nghĩ kỹ trong đầu, sau đó nói với ông ta:
- Tùy lão ca, vị này là Dương Nguyên Dương lão tiền bối, danh hiệu Hỗn Giang Giao, là một vị tông sư võ học đồng đạo ở nước Kim Phi năm xưa.
Thiếu niên thấp thỏm bất an, run giọng nói nhỏ như muỗi kêu:
- Hỗn Giang Giao Dương Nguyên, không phải đã bị môn chủ Tranh Vanh môn Lâm Thù Lâm đại hiệp đánh chết rồi sao?
ḳyhuyenⓒom
Hắn tự cho là người khác không nghe thấy, nhưng rơi vào tai những cao thủ giang hồ như Hồ Tân Phong và Dương Nguyên, dĩ nhiên là “lời nói nặng” có thể nghe được rõ ràng. Hồ Tân Phong quay đầu tức giận nói:
- Tùy Văn Pháp, không được nói bậy, mau xin lỗi Dương lão tiền bối!
Thiếu niên thanh tú tên là Tùy Văn Pháp một lần nữa chắp tay xin lỗi. Hôm nay là lần thứ hai hắn xin lỗi người khác rồi.
Dương Nguyên vươn một tay ra cười nói:
- Đi vào trong nói chuyện, hi vọng Tùy lão thị lang nước Ngũ Lăng nể mặt một chút.
Ông lão họ Tùy khẽ thở phào một hơi. Không lập tức đánh giết là tốt rồi, cảnh tượng máu thịt đầm đìa thường có trong sách, nhưng ông ta còn chưa tận mắt thấy qua. Đối phương đã nhận ra thân phận của mình, gọi mình là lão thị lang, không chừng sự tình còn có cơ hội xoay chuyển.
ḳyhuyenⓒomHai bên ngồi đối diện trên ghế dài dưới bức tường đình nghỉ chân, chỉ có Dương Nguyên và đệ tử đeo kiếm kia ngồi đối diện với cửa. Lão nghiêng người tới trước, khom lưng nắm tay lại, cũng không có vẻ hung ác của ma đầu giang hồ.
Lão mỉm cười nhìn cô gái đội nón che mặt vẫn luôn không nói một lời, cùng với thiếu nữ bên cạnh cô ta:
ḳyhuyenⓒom- Nếu Tùy lão thị lang không ngại, có thể thân thiết hơn nữa. Trong nhà ta còn có một đứa cháu ngoan năm nay vừa tròn mười sáu, không theo ta đi giang hồ, nhưng đọc nhiều thi thư, là nhân tài đọc sách thật sự. Ta cũng không gạt người, khoa cử năm nay ở nước Lan Phòng, cháu ta chính là tiến sĩ nhị giáp, họ Dương tên Thụy. Không chừng Tùy lão thị lang đã nghe qua tên của cháu ta rồi.
Sau đó lão quay đầu cười nói với đệ tử của mình:
- Không biết Thụy Nhi nhà ta sẽ nhìn trúng người nào. Phó Trăn, ngươi cảm thấy Thụy Nhi sẽ chọn ai, liệu có xảy ra tranh chấp với ngươi không?
Đệ tử Phó Trăn đeo kiếm kia vội vàng nói:
- Không bằng cưới người lớn tuổi hơn làm vợ, còn người nhỏ thì nạp thiếp.
Dương Nguyên nhíu mày nói:
- Không hợp lễ nghi.
Phó Trăn cười nói:
- Người giang hồ không cần chú ý nhiều như vậy. Nếu thật sự không được, bảo hai vị cô nương này chịu ấm ức một chút, đổi tên họ là được rồi. Dương Thụy có tài năng, có tướng mạo, có gia thế, nếu không phải nước Lan Phòng không có công chúa đến tuổi, hắn đã sớm là phò mã gia rồi. Hai vị cô nương gả cho Dương Thụy nhà chúng ta, đó là phúc khí to lớn, nên biết hài lòng.
Hồ Tân Phong nhịn lửa giận đầy bụng:
- Dương lão tiền bối, đừng quên đây là nước Ngũ Lăng chúng ta!
ḳyhuyenⓒomDương Nguyên cười nói:
- Nếu là Vương Độn người đứng đầu nước Ngũ Lăng ngồi ở đây, ta sẽ không vào đình nghỉ chân. Vừa khéo hôm nay Vương Độn chắc đang ở kinh thành Đại Triện. Đương nhiên nếu nhóm người chúng ta nghênh ngang quá cảnh, thật sự làm chết người, đám sai dịch nước Ngũ Lăng kinh nghiệm lão luyện nhất định có thể bắt được một chút đầu mối. Nhưng không sao, đến lúc đó Tùy lão thị lang sẽ giúp thu dọn hỗn loạn. Người đọc sách rất coi trọng thanh danh, việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.
Hồ Tân Phong thở dài, quay đầu nhìn ông lão họ Tùy:
- Tùy lão ca, nên làm sao đây?
Ông lão họ Tùy nhìn Dương Nguyên, cười nhạt nói:
- Ta cũng không tin ngươi thật sự có thể coi trời bằng vung ở nước Ngũ Lăng chúng ta.
Dương Nguyên cười trừ, hỏi Hồ Tân Phong:
- Ý của Hồ đại hiệp thế nào? Là liều tính mạng của mình, cộng thêm cả bang Hoành Độ và già trẻ một nhà, cũng muốn ngăn cản hai nhà chúng ta kết thân? Hay là biết điều một chút, sau này Thụy Nhi nhà ta thành thân, ngươi sẽ là khách quý hàng đầu, đến nhà tặng quà chúc mừng, sau đó ta sẽ trả lại một phần đại lễ?
Phó Trăn cười hì hì nói:
- Sau khi gạo nấu thành cơm, nữ nhân sẽ nghe lời hơn rất nhiều.
Dương Nguyên cười gật đầu nói:
- Lời thô nhưng ý không thô.
Ông lão họ Tùy cầu xin:
- Hồ đại hiệp, lúc nguy nan không thể vứt bỏ chúng ta.
Hồ Tân Phong vẻ mặt phức tạp, đấu tranh trong lòng.
Dương Nguyên mỉm cười nói:
- Đáng tiếc thư sinh trẻ tuổi kia không có mặt, nếu không hắn nhất định sẽ dùng cách nói của của người đọc sách, mắng thông gia ngươi mấy câu. Nhưng cũng may mà hắn không có ở đây, bằng không ta tuyệt đối sẽ không để cho lão thông gia mất mặt, giết rồi thì thôi. Tính tình của ta đã tốt hơn năm xưa rất nhiều, nhất là từ khi trong nhà có thêm một Thụy Nhi, ta lại rất kính trọng người đọc sách các ngươi, bất kể đã đọc được mấy quyển sách thánh hiền vào bụng.
Cô gái đội nón che mặt đột nhiên nói:
- Ta có thể ở lại, để bọn họ đi, sau đó chúng ta lập tức tới nước Lan Phòng. Cho dù có người báo quan, chỉ cần chúng ta đã qua biên cảnh tiến vào nước Kim Phi, sẽ không có ý nghĩa nữa.
Dương Nguyên lắc đầu nói:
- Phiền phức là ở đây. Chuyến này chúng ta tới nước Ngũ Lăng các ngươi, tìm vợ cho Thụy Nhi nhà ta chỉ là tiện tay, còn có một số việc khác phải làm. Cho nên quyết định của Hồ đại hiệp rất quan trọng.
Hồ Tân Phong đột nhiên hỏi:
- Cho dù ta gật đầu đáp ứng trong đình nghỉ chân này, các ngươi thật sự sẽ yên tâm sao?
Dương Nguyên cười nói:
- Đương nhiên không yên tâm.
Hồ Tân Phong hít sâu một hơi, vặn eo một cái, một quyền đánh vào đầu ông lão họ Tùy. Đừng nói là một ông lão nho nhã yếu đuối, cho dù là cao thủ giang hồ bình thường, cũng không chịu nổi một quyền toàn lực của Hồ Tân Phong. Nhưng sau phút chốc một quyền này lại bị ánh kiếm ngăn cản, Hồ Tân Phong đột nhiên dừng tay.
Hóa ra có kiếm đặt ngang trước người ông lão họ Tùy.
Người xuất kiếm chính là Phó Trăn. Một tay hắn đặt sau người, tay kia cầm kiếm, mỉm cười nói:
- Quả nhiên cái gọi là cao thủ nước Ngũ Lăng, lại khiến người ta rất thất vọng. Cũng chỉ có một Vương Độn xem như là hạc đứng giữa bầy gà, bước vào hàng ngũ mười người mới nhất do Đại Triện đánh giá. Tuy nói Vương Độn chỉ có thể đứng chót, nhưng chắc chắn hơn xa những võ nhân khác ở nước Ngũ Lăng.
Dương Nguyên nhíu mày:
- Nói nhiều cái gì.
Phó Trăn tự biết lỡ lời, trên mặt thoáng hiện vẻ tàn ác, bước ra một bước, ánh kiếm lóe lên. Mưa to qua đi, thời tiết nóng bức vốn đã giảm bớt. Sau khi hắn xuất kiếm, trong đình nghỉ chân lại càng lạnh lẽo thấm da thịt người.
Hồ Tân Phong từng bước lui về phía sau, tức giận nói:
- Dương tiền bối làm vậy là sao?
Đối diện với ánh kiếm sắc bén đan xen sáng rực cả đình, hắn vẫn có thể lên tiếng hỏi, hiển nhiên tài nghệ cao hơn Phó Trăn một bậc.
Phó Trăn vừa mất đi một nữ nhân, chưa thấy dung mạo nhưng dáng người yêu kiều, chỉ nghe nàng nói một câu đã cảm thấy xương cốt mềm ra. Hắn nghĩ thầm chắc chắn là một mỹ nhân tuyệt sắc, cho dù dung mạo không bằng thân hình, nhưng giọng nói mê người như vậy nhất định sẽ không tệ. Đặc biệt nàng còn là một tiểu thư khuê các của gia đình trí thức nước Ngũ Lăng, chắc hẳn sẽ có phong vị khác. Không ngờ lại để cho thằng nhóc Dương Thụy kia được lợi.
Phó Trăn vốn đã tích góp một bụng lửa giận, lúc này Hồ Tân Phong còn dám phân tâm nói chuyện, hắn liền xuất kiếm càng nhanh càng tàn nhẫn.
Thiếu niên Tùy Văn Pháp nấp ở bên cạnh ông lão họ Tùy, thiếu nữ Tùy Văn Di thì dựa sát vào trong lòng cô cô, run lẩy bẩy.
Cô gái đội nón che mặt nhẹ giọng an ủi:
- Đừng sợ.
Thân hình Dương Nguyên giống như con vượn, khom người nhún chân một cái, mạnh mẽ xông tới, nắm lấy sơ hở, song quyền đấm mạnh vào ngực Hồ Tân Phong vừa mới suýt soát tránh khỏi một kiếm. Một quyền này đánh cho Hồ Tân Phong bay ngược ra đình nghỉ chân, té mạnh xuống đất, không ngừng nôn ra máu, giãy giụa mấy cái vẫn không thể đứng dậy.
Trong lòng Dương Nguyên cười lạnh. Hai mươi năm trước là như thế, hai mươi năm sau vẫn như vậy. Con mẹ nó, đám đại hiệp giang hồ chính đạo mua danh trục lợi này, kẻ nào cũng thông minh. Năm xưa là do mình quá ngu xuẩn, mới uổng phí một thân bản lĩnh, không có đất cắm dùi ở giang hồ nước Kim Phi. Nhưng như vậy cũng tốt, lại nhân họa được phúc. Chẳng những đã sáng lập một môn phái mới ở biên cảnh hai nước, ngày một phát triển, còn lẫn vào quan trường nước Lan Phòng và trên núi nước Thanh Từ, quen biết hai vị cao nhân chân chính.
Phó Trăn muốn lướt ra, chém thêm mấy kiếm vào ngực và đầu Hồ Tân Phong, lại bị Dương Nguyên đưa tay ngăn cản. Lúc Hồ Tân Phong nghiêng đầu lau vết máu, môi khẽ mấp máy, Dương Nguyên cũng như vậy.
Ngay lúc này trên đường nhỏ có hai người cưỡi ngựa chậm rãi đi đến. Một người là lão già áo đen mang đao, một người là nam tử chừng ba mươi tuổi. Hai người gặp phải trận “tranh chấp giang hồ” này, đều không có ý đi chậm lại.
Ông lão họ Tùy kêu lên:
- Hai vị hiệp sĩ cứu mạng! Ta là Tùy Tân Vũ, Công bộ thị lang tiền nhiệm của nước Ngũ Lăng. Những kẻ xấu này muốn mưu tiền hại mạng!
Nam tử trẻ tuổi hơn bỗng ghìm ngựa quay đầu, kinh nghi nói:
- Có phải là bác Tùy?
So với làm quan ở nước Ngũ Lăng, Tùy Tân Vũ càng nổi tiếng về nghiên cứu học vấn và đánh cờ. Lúc này ông ta hơi sững sốt, sau đó gật đầu.
Dương Nguyên cười nói:
- Lão thông gia, ngươi cũng thật là không sợ hại chết người đi đường vô tội. Bây giờ ta đã cảm thấy hối hận vì hai hôn sự này rồi, có trời mới biết liệu một ngày nào đó có bị ngươi bán đứng hay không.
Nam tử kia lật người xuống ngựa, chắp tay thi lễ, khóc không thành tiếng nói:
- Vãn bối Tào Phú bái kiến bác Tùy. Năm xưa vãn bối vì lánh nạn, sợ liên lụy đến bác Tùy, đành phải ra đi không từ biệt. Suy cho cùng đã làm liên lụy Tùy cô nương rồi.
Ngoại trừ Dương Nguyên, những người còn lại đều biến sắc, kinh hồn táng đảm.
Ở nước Lan Phòng và nước Thanh Từ, Tào Phú này là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy. Từ một võ phu kém cỏi lang bạt tới nước Lan Phòng, lại đột nhiên biến thành cao đồ của lão thần tiên trên núi nước Thanh Từ. Trong lãnh thổ mười mấy nước, danh tiếng của người tu đạo không thể hù dọa người khác, dân chúng chưa chắc đã nghe nói đến. Nhưng các môn phái giang hồ có chút vốn liếng đều biết rõ, người tu đạo có thể sừng sững không ngã ở mười mấy nước, nhất là có phủ đệ tiên gia và tổ sư đường, không một ai là người dễ đối phó.
Trong mười mấy năm qua, Tào Phú vài lần xuống núi du lịch giang hồ, bên cạnh đều có người hộ đạo trong truyền thuyết đi theo. Hắn gần như chưa từng ra tay, nhưng đại danh đã sớm truyền khắp hai nước Lan Phòng và Thanh Từ. Nghe nói vị hoàng hậu nương nương nước Lan Phòng danh tiếng lan xa kia, năm xưa còn có quan hệ sư tỷ sư đệ với hắn.
Hôm nay vị sư tỷ “người đẹp hoa lan” này là một trong tứ đại mỹ nhân, được vương triều Đại Triện bình chọn. Trong ba người còn lại, có hai người là giai nhân thành danh đã lâu, bao gồm đệ tử cuối cùng của quốc sư Đại Triện, cùng với một thiếu nữ xuất thân dân gian nước Thanh Liễu cuối phía bắc, được một vị đại tướng biên quan nạp làm thiếp. Vì chuyện này mà nước láng giềng còn gây hấn ở biên cảnh nước Thanh Liễu, nghe đồn là vì muốn bắt mầm họa hồng nhan kia.
Trong danh sách mười đại tông sư của Đại Triện, còn một người có quan hệ với Tào Phú, chính là người hộ đạo của hắn, đao khách Tiêu Thúc Dạ. Y là đại tông sư trong truyền thuyết đã bước vào cảnh giới luyện thần, còn đi theo sư phụ của Tào Phú, học lôi pháp tinh hoa có thể trảm yêu trừ ma. Bội đao “Vụ Tiêu” bên hông càng là một thanh pháp đao tiên gia chém sắt như chém bùn, trấn áp ma quỷ. Nếu không có gì bất ngờ, lão già áo đen dừng ngựa quay đầu đi theo Tào Phú chính là Tiêu Thúc Dạ.
Tùy Văn Di ngẩng đầu lên, kéo cánh tay cô cô, vui mừng nói:
- Cô cô, thật là chú Tào Phú mà Văn Pháp thường xuyên nhắc tới sao?
Tùy Văn Pháp càng là lệ nóng doanh tròng. Hắn mê mẩn sự tích giang hồ của chú Tào này đã lâu, chỉ là vẫn luôn không dám xác định, có phải là nam nhân năm đó đã đính hôn với cô cô lại gia cảnh sa sút hay không. Nhưng thiếu niên nằm mơ cũng hi vọng đó là sự thật.
Tào Phú thẳng lưng, đỡ Hồ Tân Phong đứng dậy.
Hồ Tân Phong cười khổ nói:
- Tào công tử, chỉ trách Hồ Tân Phong ta. Nếu không phải các người chạy tới, cho dù giao ra cái mạng này, ta cũng không bảo vệ được Tùy lão ca. Một khi gây nên đại họa, có chết trăm lần cũng khó chuộc lỗi.
Tào Phú vội vàng lùi lại một bước, một lần nữa chắp tay thi lễ:
- Hồ đại hiệp có đức độ, hãy nhận một vái của vãn bối.
Tùy Tân Vũ hừ lạnh một tiếng, vung tay áo nói:
- Tào Phú, biết người biết mặt nhưng không biết lòng. Vừa rồi Hồ đại hiệp so tài với người khác, thiếu chút nữa đã không cẩn thận đánh chết bác Tùy của ngươi rồi.
Tào Phú ngạc nhiên. Tùy Tân Vũ thở dài nói:
- Tào Phú, cháu vẫn là quá khoan dung nhân hậu, không biết được giang hồ hiểm ác. Không sao, hoạn nạn mới thấy giao tình, coi như trước kia ta mắt mù, quen biết với một bằng hữu như Hồ đại hiệp. Hồ Tân Phong, ngươi đi đi, sau này Tùy gia ta không trèo tới được Hồ đại hiệp, cũng đừng có bất kỳ nhân tình qua lại nào nữa.
Hồ Tân Phong quay đầu nhổ ra một ngụm máu tươi, ôm quyền cúi đầu nói:
- Sau này Hồ Tân Phong nhất định sẽ đến Tùy phủ xin tội.
Một tay hắn ôm ngực, tay kia cắp đao, lảo đảo rời khỏi, bóng lưng thê lương.
Dương Nguyên đứng ở cửa đình nghỉ chân, sắc mặt u ám, trầm giọng nói:
- Tào Phú, đừng tưởng rằng ỷ vào quan hệ sư môn là có thể làm gì tùy thích. Nơi này là nước Ngũ Lăng, không phải là nước Lan Phòng, càng không phải là nước Thanh Từ.
Tùy Tân Vũ vuốt râu cười nói:
- Những lời này sao lão phu lại cảm thấy hơi quen tai.
Sắc mặt Dương Nguyên lạnh lùng, dường như đang kìm nén cơn giận, lại không dám có hành động gì. Chuyện này càng khiến lão thị lang nước Ngũ Lăng cảm thấy sảng khoái. Hay cho một câu nhân sinh vô thường, liễu rủ hoa cười lại gặp làng.
Tùy Văn Di dựa sát vào trong lòng cô cô, che miệng cười, cặp mắt híp lại thành hình trăng non. Cô nhìn về Tào Phú, tâm thần dao động, nhưng lập tức sắc mặt lại trở nên ảm đạm.
Tùy Văn Pháp mở to mắt, nhìn chăm chú vào Tào Phú có thể xem là nửa dượng kia, cảm thấy gặp được đại hiệp giang hồ giống như từ trong sách bước ra, nhất định phải nhìn thật nhiều. Đáng tiếc chú Tào nho nhã giống như văn nhân thi sĩ này lại không mang kiếm đeo đao, bằng không thì sẽ hoàn mỹ rồi.
Tào Phú đứng trên đường, một tay đặt sau người, tay kia nắm lại đặt ở bụng, rất có phong thái danh sĩ phong lưu. Tùy Tân Vũ thấy vậy âm thầm gật đầu, không hổ là người năm xưa đã chọn cho con gái mình, quả nhiên là rồng phượng trong loài người.
Tào Phú trước tiên nhìn cô gái đội nón che mặt kia, ánh mắt ôn nhu như nước, có nhớ nhung sầu tư không thể nói rõ. Sau đó hắn quay đầu nhìn Dương Nguyên, lại có một vẻ tiêu sái phong lưu do giang hồ rèn luyện ra.
Một chân hắn lùi lại, hai đầu gối hơi khom, đưa một tay ra trước, mỉm cười nói:
- Dương Nguyên, nhiều năm như vậy tìm ngươi không thấy, đã gặp nhau rồi thì so tài mấy chiêu chứ?
Dương Nguyên cười lạnh nói:
- Kém vai vế, cứ để đồ đệ của ta là Phó Trăn so tài mấy chiêu với ngươi. Sống chết tự lo, không liên quan đến trưởng bối sư môn của từng người, thế nào?
Khóe miệng Phó Trăn co giật. Dương Nguyên đã trầm giọng nói:
- Phó Trăn, dù thắng hay bại, cứ xuất ba kiếm.
Phó Trăn thở phào một hơi. Còn may, sư phụ cuối cùng cũng không ép mình vào đường chết.
Hắn hít thở sâu một chút, cười nói:
- Vậy thì xin Tào đại tiên sư chỉ bảo ba chiêu.
Phó Trăn suy nghĩ một phen, sau đó một kiếm đâm thẳng ra, bước chân tiến tới giống như chuồn chuồn chạm nước, vô cùng nhẹ nhàng. Một kiếm này nhìn như khí thế hùng hồn, thực ra lại giữ sức khá nhiều. Hắn nghĩ thầm chỉ cần chịu khổ dưới tay đối phương một chút, lưu lại cái mạng nhỏ là được.
Nhưng hắn rất nhanh lại hối hận xanh ruột. Người nọ bước ra một bước, nghiêng đầu qua. Ngay lúc Phó Trăn đang do dự có nên quét ngang một kiếm cho có lệ hay không, đối phương trong nháy mắt đã đi tới trước người hắn, một tay ấn vào mặt hắn, cười nói:
- Ngũ lôi chân triện, tốc xuất giáng cung!
Một tiếng “bùng” vang lên, như có lôi pháp nổ ra trên mặt Phó Trăn. Phó Trăn thất khiếu chảy máu, mất mạng tại chỗ, bay ngược ra ngoài, đập vỡ bức tường ở cửa vào đình nghỉ chân, trong nháy mắt không còn bóng dáng. Thanh kiếm của hắn vì buông tay mà rơi xuống đất, bị Tào Phú đưa tay bắt lấy, sau đó tiện tay vung lên, cắm vào trong một cây đại thụ.
Tùy Văn Pháp nhìn đến sóng lòng dâng trào, đưa tay lau mặt, thật sự khóc rồi. Đừng là nửa dượng gì đó nữa, y chính là dượng trong suy nghĩ của mình. Nhất định phải thỉnh giáo người dượng này một chiêu nửa thức, sau này mình đeo hòm sách du học... ít nhất sẽ không giống như người áo xanh đáng thương lúc trước. Bị người khác đụng trúng còn phải xin lỗi, bị người ta đẩy ngã vào trong bùn lầy còn không dám nói nặng một câu, lúc bỏ chạy lại là bước chân không chậm, còn đeo một hòm sách bằng trúc xanh lớn như vậy, đúng là khôi hài.
Dương Nguyên nhanh chóng dẫn người rời khỏi đình nghỉ chân. Tào Phú cười hỏi:
- Bác Tùy, có cần ngăn bọn chúng lại không?
Tùy Tân Vũ ngẫm nghĩ, cảm thấy không nên gây thêm rắc rối nữa, bèn lắc đầu cười nói:
- Bỏ đi, đã giáo huấn bọn chúng rồi. Chúng ta mau rời khỏi đây, dù sao phía sau đình nghỉ chân còn có một thi thể.
Còn như đám hung ác giang hồ kia thấy tình thế không ổn liền rời đi, liệu có gây họa cho người đi đường hay không. Hai bên năm xưa thiếu chút nữa đã thành bố vợ và con rể, có thể là hiểu ngầm, cũng có thể là không nghĩ tới, tóm lại đều không quan tâm nữa.
Sau khi bắt chuyện một phen, mới biết được lần này Tào Phú vừa từ nước Lan Phòng, nước Thanh Từ và nước Kim Phi chạy tới. Thực ra hắn đã đến phủ đệ Tùy gia ở nước Ngũ Lăng một chuyến, vừa nghe nói Tùy lão thị lang đang trên đường tới vương triều Đại Triện, hắn lại ngày đêm lên đường, vừa đi vừa hỏi thăm tung tích, vất vả lắm mới gặp được ở đình nghỉ mát bên Trà Mã Cổ Đạo này.
Tào Phú nghĩ lại còn sợ, chỉ nói mình đã tới muộn rồi. Tùy Tân Vũ cười lớn không thôi, nói rằng tới sớm không bằng tới đúng lúc. Khi nói những lời này, ông ta nhìn về con gái, đáng tiếc cô gái đội nón che mặt lại không nói lời nào. Ông lão càng tươi cười, cảm thấy có lẽ là con gái xấu hổ rồi.
Rể hiền giống như Tào Phú, vạn người không tìm được một, bỏ lỡ một lần đã là nuối tiếc lớn. Hôm nay Tào Phú hiển nhiên là áo gấm về làng, còn không quên hôn ước năm xưa, càng là hiếm thấy, tuyệt đối không thể bỏ lỡ dịp tốt thêm lần nữa. Thảo Mộc Tập ở vương triều Đại Triện không đi cũng được, trước tiên trở về quê nhà quyết định hôn sự này, đó mới là chuyện lớn hàng đầu. Lúc trước Phó Trăn nói một câu “Tào đại tiên sư”, đã khiến ông ta nhớ kỹ.
Tào Phú vốn định bảo vệ Tùy Tân Vũ đi tới kinh thành Đại Triện, nói rằng sẵn sàng đi theo đến nơi. Nhưng sau đó nghe ông lão nói thịnh hội Thảo Mộc Tập đường xá xa xôi, bộ xương già của ông ta chưa chắc chịu nổi gập ghềnh như vậy, muốn trở về quê hương. Hắn cũng thay đổi chủ ý, nói rằng hôm nay kinh thành Đại Triện có giao long nước làm loạn, không đi cũng tốt.
Nhóm người rời khỏi đình nghỉ chân, cưỡi ngựa dọc theo Trà Mã Cổ Đạo chậm rãi xuống núi, trở về Tùy gia ở quận thành nước Ngũ Lăng. Đường xá không ngắn, hơn nữa còn phải đi qua nơi kinh kỳ. Thực ra chuyện này khiến Tùy Tân Vũ rất thoải mái, nghĩ thầm nên đi đường vòng một chút, tới kinh thành gặp những bạn cũ kia một lần cũng không tệ.
Lúc cô gái đội nón che mặt lật người lên ngựa, khóe mắt nhìn về cuối đường nhỏ, như có suy nghĩ.
Đám hung ác giang hồ Dương Nguyên kia đã quay về đường cũ, có thể đã rẽ vào đường nhỏ bỏ trốn, hoặc là ba chân bốn cẳng chạy như điên. Bằng không một khi mình tiếp tục đi đến kinh thành Đại Triện, sẽ có khả năng gặp lại bọn chúng.
Sau khi rời khỏi tầm mắt của mọi người, Hồ Tân Phong lập tức bắt đầu chạy như bay, kết quả lại gặp được vị khách áo xanh đội nón kia.
Nhìn thấy gã phế vật này, Hồ Tân Phong lại càng nổi nóng, luôn cảm thấy hôm nay xui xẻo như vậy đều là do gã này ban tặng. Nếu không phải đối phương khăng khăng học đánh cờ trong đình nghỉ chân, đánh một ván cờ dài dòng với họ Tùy, rời khỏi đình nghỉ chân sớm một chút, hoặc là lên đường chậm một chút, không chừng cục diện sẽ khác với bây giờ. Chẳng những quan hệ giữa hắn và Tùy gia vẫn hòa hợp như trước, không chừng còn có thể thuận tiện bám vào Tào Phú ngồi tít trên cao kia.
Kết quả hôm nay hắn đã chọc giận Tùy Tân Vũ, ngay cả cơ hội giao hảo làm quen với Tào Phú cũng không còn. Chưa kể cô ả khiến cho hắn không dám có ý nghĩ bất chính kia, không chừng còn thì thầm bên tai nửa phu quân lâu ngày gặp lại. Hắn sợ một ngày nào đó mình sẽ đột nhiên tan nhà nát cửa. Nhiều chuyện như vậy là tổn thất lớn đến đâu?
Nghĩ tới đây, Hồ Tân Phong lại quét ngang một chân, đá trúng đầu thư sinh nho nhã yếu đuối kia, khiến đối phương rơi vào rừng rậm bên ngoài đường núi, trong nháy mắt không còn bóng dáng. Tâm tình của hắn tốt hơn rất nhiều, nhổ ra một ngụm nước bọt xen lẫn tơ máu. Lúc trước bị hai nắm tay của Dương Nguyên đánh vào ngực, nhìn có vẻ khiếp người, thực ra thương thế không nặng.
Sau khi đi được nửa dặm đường, Hồ Tân Phong bỗng nhiên mở to mắt. Làm sao phía trước lại là thư sinh trẻ tuổi cầm gậy leo núi kia? Ông đây gặp quỷ ban ngày rồi à?
Hắn cẩn thận nhặt một cục đá lên, nhẹ nhàng ném qua, vừa lúc đập trúng sau đầu người nọ. Người nọ đưa tay ôm đầu, sắc mặt hổn hển quay lại, tức giận mắng:
- Đã xong chưa?
Hồ Tân Phong buồn cười, đột nhiên lại không dám cười nữa. Dây lòng của hắn căng thẳng, muốn lướt ra khỏi Trà Mã Cổ Đạo đột nhiên khiến hắn cảm thấy âm khí dày đặc này. Có điều người nọ lại loạng choạng đi thẳng về phía hắn, cảnh tượng kỳ quái này khiến hắn nhất thời không thể động đậy.
Người nọ nhấc nhấc nón, cười ha hả hỏi:
- Thế nào, có đường lớn lại không đi? Không sợ bị lạc đường sao?
Hồ Tân Phong nuốt một ngụm nước bọt, gật đầu nói:
- Đi đường lớn, phải đi đường lớn.
Hai người cùng nhau chậm rãi bước đi.
Hồ Tân Phong cân nhắc một phen, phát hiện người nọ dường như bước chân bất ổn, sắc mặt hơi tái, trán còn có mồ hôi rỉ ra. Hắn do dự một phen, sau đó khí trầm đan điền, nhanh chóng đánh một quyền trúng vào bên huyệt thái dương của đối phương.
Một tiếng “bốp” vang lên, người nọ lại bay ra khỏi Trà Mã Cổ Đạo.
Hồ Tân Phong dùng bàn tay xoa xoa nắm tay, cảm thấy đau. Lần này người nọ chắc là đã chết đến mức không thể chết hơn được nữa.
Có điều sau khi đi thêm một dặm đường, vị khách áo xanh kia vẫn xuất hiện trong tầm mắt.
Lần này Hồ Tân Phong mồ hôi đầm đìa, nhưng sống lưng lại phát rét. May mắn người nọ vẫn đi về phía hắn, sau đó sánh vai đi cùng với hắn, chậm rãi xuống núi.
Hồ Tân Phong vẫn luôn mồ hôi như mưa, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa. Hắn lập tức lùi lại, lớn tiếng kêu lên:
- Tùy lão ca, Tào công tử, người này là đồng bọn của Dương Nguyên!
Nhưng những con ngựa kia chỉ đi sát qua vai, không ai quay đầu nhìn hắn.
Hồ Tân Phong như bị sét đánh. Trần Bình An mỉm cười nói:
- Như vậy thì hơi khó xử rồi.
Nhưng hắn đột nhiên nhíu chặt chân mày, bởi vì trong đội ngũ kia, cô gái đội nón che mặt lại dùng sóng gợn trong lòng lo lắng nói:
- Trần công tử cứu ta!
Trần Bình An ngoảnh mặt làm ngơ, bước chân chậm lại. Hắn vừa đi chậm, Hồ Tân Phong cũng chậm lại theo.
Cô gái kia vẫn chưa hết hi vọng, lại giống như bị thần kinh, trong nháy mắt quay đầu ngựa, đi ngược với những người khác, chạy thẳng tới bộ áo xanh đội nón kia.
Ngay cả Trần Bình An cũng phải trợn mắt há mồm. Đã gặp qua những người mặt dày, nhưng chưa từng thấy ai lại không biết xấu hổ như vậy.
Cô gái đội nón che mặt tung người xuống ngựa, đáp xuống bên cạnh hắn, nấp ở phía sau hắn và hòm sách, nhẹ giọng nói:
- Trần công tử, ta biết ngài là người tu đạo, xin hãy cứu ta.
Trần Bình An quay đầu hỏi:
- Ta là cha ngươi hay là ông nội ngươi?
Cô gái kia đột nhiên lấy nón xuống, lộ ra dung nhan của mình, thê lương nói:
- Chỉ cần ngài có thể cứu ta, chính là ân nhân của Tùy Cảnh Trừng ta, cho dù muốn ta lấy thân báo đáp...
Không ngờ Trần Bình An lại đánh cho cô xoay mấy vòng tại chỗ, sau đó ngã xuống đất, khiến cô choáng váng không hiểu chuyện gì.
Trần Bình An nói:
- Ta nhịn cả nhà các ngươi lâu lắm rồi.
Nhưng sau phút chốc hắn lại thở dài một tiếng, trong tay bỗng có thêm một chiếc quạt xếp bằng ngọc trúc, mỉm cười nói:
- Mạo phạm giai nhân, mạo phạm giai nhân rồi.