Ngay lúc này trong trấn nhỏ trên đỉnh núi Tranh Vanh, có một ông lão nắm lấy vai một thanh niên ngự gió lướt đi. Trên người lão có hào quang lưu chuyển, giống như vảy cá màu vàng lấp lánh rực rỡ, cực kỳ nổi bật trong màn đêm.
Đỗ Huỳnh ngẩng đầu nhìn, nói:
- Quả nhiên là tu sĩ cung Kim Lân âm hồn không tan, xem ra là không thể ngồi yên được nữa.
Tu sĩ Kim Đan phủ quốc sư Đại Triện đã hóa thành một vệt cầu vồng sáng lướt đi.
Lão tu sĩ cung Kim Lân kia chắc chỉ có cảnh giới Long Môn, lại mang theo người cùng nhau chạy ra xa. Mà tu sĩ phủ quốc sư vốn cao hơn một cảnh giới, bảo đao trong tay càng là một món trọng khí quốc gia đã tiếp nhận hương khói vạn dân, một đao từ xa chém tới. Lão tu sĩ cung Kim Lân nhanh chóng bấm quyết, pháp bào ánh sáng vàng rạng rỡ tự động tách khỏi người, lơ lửng tại chỗ, bỗng nhiên biến lớn, giống như một tấm lưới cá màu vàng ngăn cản ánh đao. Lão thì tiếp tục mang theo thanh niên kia chạy đi.
Tu sĩ Kim Đan phủ quốc sư Đại Triện dùng một đao chém đứt pháp bào, thân hình ngự gió đột nhiên tăng tốc, trong nháy mắt đã đi tới sau lưng lão tu sĩ cung Kim Lân, lại chém một đao.
ⓚyhuyenⓒom
Lão tu sĩ muốn ném thanh niên kia ra. Trên người thanh niên có mấy lá bùa du ngoạn của cung Kim Lân, khiến một người thường có thể tạm thời ngự gió giống như luyện khí sĩ. Có điều lão biết rõ, đây chỉ là vùng vẫy lúc sắp chết mà thôi. Ai có thể nghĩ tới, nước Kim Phi chẳng những tìm được núi Tranh Vanh, thậm chí còn có một tu sĩ Kim Đan đến đây.
Cổ tay gã đàn ông kia khẽ xoay một cái, thanh bảo đao trấn quốc vốn được thờ cúng trong võ miếu nhiều năm, hơi thay đổi quỹ tích. Một đao quét qua, chiếc đầu của lão tu sĩ và thanh niên kia đều bị chém xuống.
Trước khi chết lão tu sĩ đã nổ tung tất cả linh khí trong kinh huyệt của mình, muốn kéo gã tu sĩ Kim Đan này chôn theo.
Gã đàn ông kia lướt ra sau, lơ lửng giữa không trung. Lão tu sĩ cung Kim Lân thi thể vừa mới chia lìa, cùng với thanh niên kia đều hóa thành bột phấn. Trong phạm vi mười mấy trượng khí tức hỗn loạn, sau đó hình thành một luồng gió mạnh kịch liệt, khiến cho cầu treo giữa vách núi phía sau bắt đầu lắc lư kịch liệt, trên cầu có mấy binh sĩ tinh nhuệ mặc giáp rơi xuống. Đỗ Huỳnh và Trịnh Thủy Châu lập tức thi triển Thiên Cân Trụy, mới ổn định cầu treo một chút.
Gã đàn ông kia cúi đầu nhìn chăm chú vào mũi và lưỡi của bảo đao, gật đầu một cái, lại khẽ cau mày, ngự gió trở về cầu treo, nhẹ nhàng đáp xuống.
ⓚyhuyenⓒomĐỗ Huỳnh thấp giọng hỏi:
- Thế nào? Thật là dư nghiệt kia?
ⓚyhuyenⓒomGã đàn ông kia gật đầu nói:
- Vết máu không giả, nhưng long khí không đủ, có chút khiếm khuyết, sẽ làm giảm hiệu quả trấn áp của đao này ở một mức độ nhất định. Có điều chuyện này cũng bình thường, vận nước vừa đứt, cho dù ngươi là hoàng đế quân chủ tiền triều, long khí trên người cũng sẽ trôi đi hàng năm.
Đỗ Huỳnh hít sâu một hơi, đưa tay nắm chặt một dây xích, hăng hái nói:
- Cuối cùng ông đây đã có thể thẳng lưng trở lại kinh thành, làm một trấn quốc đại tướng quân đúng như ý nghĩa rồi!
Gã đàn ông kia cẩn thận cất bảo đao vào hộp gỗ dài, hiếm hoi trên mặt khẽ nở nụ cười, nói:
- Đỗ tướng quân không chỉ lập được một công lớn cho hoàng đế các ngươi.
Sau đó hắn ném hộp gỗ cho Trịnh Thủy Châu, thu lại nụ cười:
- Cũng có một phần tình nghĩa không nhỏ với Trịnh nữ hiệp đây.
Trịnh Thủy Châu hơi hoài nghi, nhíu mày nói:
- Phùng Dị, ngươi không mang nó về phủ quốc sư sao?
Rất dễ thấy, cô lo lắng tu sĩ Kim Đan này sẽ tự mình cầm bảo đao, đến trước mặt hoàng đế Đại Triện tranh công.
ⓚyhuyenⓒomPhùng Dị cũng lười nói nhảm với cô ta. Con giao long đen rất khó ứng phó kia muốn nhấn chìm kinh thành Đại Triện, biến thành long cung dưới đáy nước của nó. Mà sư phụ mình chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh tinh thông thủy pháp, làm sao so đấu đạo pháp với một con giao long trời sinh thân thiết với nước?
Suy cho cùng vẫn cần sư phụ của cô ả này dựa vào bảo đao nước Kim Phi, mới có hi vọng một kích lấy mạng, thuận lợi chém chết giao long hung ác. Lúc hai bên đại chiến, các tu sĩ phủ quốc sư nhiều nhất là cố gắng giúp kinh thành không bị nước lũ chìm ngập. Sự tình rất lớn, một nước sơ suất sẽ thua hết cả ván, toàn bộ khí vận của họ Chu Đại Triện đều sẽ gặp tai ương. Vào thời điểm quan trọng này, phủ quốc sư còn sẽ tranh công với một tiểu cô nương như ngươi sao?
Lại nói sau khi đại chiến mở màn, người thật sự ra sức, hơn một nửa công lao cứu nước nhất định sẽ thuộc về sư phụ của Trịnh Thủy Châu. Mặc dù hắn là đồ đệ đầu tiên của hộ quốc chân nhân, nhưng chẳng lẽ lại giành lấy bảo đao trên tay tiểu cô nương, chạy đến trước mặt bà già kia hai tay dâng lên, cười ha hả xin lão nhân gia nhận lấy bảo đao, ra khỏi thành giết giao long?
Hai chân Lâm Thù mềm ra, một tay đỡ lấy dây xích. Dư nghiệt kia quả thật nấp dưới mí mắt của mình!
Đỗ Huỳnh cười nói:
- Được rồi, nhiều năm như vậy ngươi tận tụy cống hiến cho hoàng đế bệ hạ, chuyển mật báo cho kinh thành. Lần này trên hồ lại giúp ta tận diệt cao thủ hai đạo chính tà, tối nay càng kết thúc một vụ ân oán năm xưa.
Lâm Thù cười lúng túng, nghe những lời an ủi này của Đỗ Huỳnh, hắn thở phào một hơi, lại không dám yên tâm thật sự, chỉ sợ triều đình sẽ xử lý sau này.
Đỗ Huỳnh cũng không muốn nói nhiều, mặc cho Lâm Thù thấp thỏm bất an. Loại thế lực giang hồ như Lâm Thù và Tranh Vanh môn, chính là cá tôm trong rãnh bùn lầy, nhưng nhất định phải có. Nếu đổi thành người khác thay triều đình làm việc, nhất định sẽ ra sức, nhưng chưa chắc đã hữu dụng như Lâm Thù.
Huống hồ cái chuôi lớn như vậy nằm trong tay hắn và triều đình, sau này Tranh Vanh môn sẽ càng ngoan ngoãn, làm việc sẽ càng không chừa thủ đoạn. Người giang hồ giết người giang hồ, triều đình chỉ cần ngồi làm ngư ông đắc lợi, còn không bị ảnh hưởng danh tiếng.
Đỗ Huỳnh do dự một thoáng:
- Tối nay sẽ ở lại núi Tranh Vanh.
Lâm Thù nhỏ giọng hỏi:
- Những thanh niên tuổi tác phù hợp kia thì sao?
Đỗ Huỳnh hơi do dự. Phùng Dị nhếch mép, thuận miệng nói:
- Cẩn thận có thể lái được thuyền vạn năm. Lâm đại môn chủ cứ xem mà làm.
Ánh mắt Lâm Thù trở nên tàn nhẫn.
Đám người đi qua cầu treo, tiến vào trấn nhỏ đèn đuốc sáng rực.
Giữa vách núi, Trần Bình An vẫn không nhúc nhích.
Trấn nhỏ trên đỉnh núi, trong đại sảnh Tranh Vanh môn, máu tươi đầy đất.
Lâm Thù mặt không cảm xúc ngồi ở chủ vị. Phùng Dị, Trịnh Thủy Châu, Đỗ Huỳnh, lão hoạn quan Ngự Mã giám cũng ngồi xuống theo thứ tự. Đối diện với bọn họ là mấy vị trưởng bối họ Lâm của Tranh Vanh môn, sau đó là con gái một và tất cả đệ tử thân truyền của Lâm Thù. Bọn họ đều không dám nhìn thẳng về phía đối diện, bởi vì ban nãy môn chủ Lâm Thù khăng khăng không muốn ngồi lên chủ vị, sau đó nữ kiếm khách ở đối diện tỏ ra không vui, bảo Lâm Thù mau ngồi, lúc này Lâm Thù mới thấp thỏm bất an ngồi xuống.
Trong đại sảnh, nam tử trên dưới hai mươi tuổi đã chết hơn nửa.
Trịnh Thủy Châu mặt như băng sương, quay đầu nhìn:
- Giết những phế vật này thú vị sao?
Phùng Dị mỉm cười nói:
- Không chừng còn có thể câu được một con cá lớn của cung Kim Lân.
Tại nơi cách đại sảnh Tranh Vanh môn một đoạn đường, có một nam tử trẻ tuổi đã thay thế lão thư sinh trở thành phu tử trường học, không ngừng cười lạnh. Hắn đứng lên, giậm chân một cái, từ dưới lòng đất bắn ra một thanh trường kiếm. Nam tử cầm kiếm bước ra cổng trường, đi trên đường lớn, tiến thẳng về nơi thị phi kia.
Cung Kim Lân và vương triều Đại Triện quan hệ rất xấu, hai bên chỉ thiếu điều muốn trở mặt mà thôi. Chuyện ở đây đã xong, hắn cũng không để ý tiện tay giết chết một luyện khí sĩ Kim Đan Đại Triện. Nếu như không nhìn lầm, nữ kiếm khách trẻ tuổi càng là đệ tử yêu thích của con mụ cảnh giới thứ tám kia. Chết hai người như vậy, nhất là mất đi thanh bảo đao trấn áp giao long nước, mà Đỗ Huỳnh lại không chết, đủ khiến hoàng đế nước Kim Phi sứt đầu mẻ trán, không thể giao phó với hoàng đế họ Chu Đại Triện.
Bên phía vách núi, Trần Bình An buông tay ra, mặc cho thân hình nhanh chóng rơi xuống. Đến gần dưới đáy, hắn mới đưa tay chụp vào vách núi dựng đứng, làm giảm tốc độ rơi, bồng bềnh đáp xuống, chậm rãi đi xa.
Đây rất có thể là một cuộc săn bắn bố cục sâu xa. Tuy nói mỗi người đều có mục đích riêng, nhưng một khi thật sự hiện thân, bước vào trong đó, cảnh giới càng cao không chừng sẽ chết càng nhanh. Hắn sẽ không dính vào.
Dư nghiệt tiền triều trốn khỏi kinh thành, hoàng đế cướp ngôi nước Kim Phi, con nuôi là trấn quốc đại tướng quân đảo loạn giang hồ, môn chủ Tranh Vanh môn quy phục triều đình, tu sĩ cung Kim Lân âm thầm bảo vệ hoàng tử tiền triều, võ phu cảnh giới thứ tám của Đại Triện, tu sĩ Kim Đan phủ quốc sư, giao long nước nhấn chìm kinh thành Đại Triện, một vị võ phu cảnh giới thứ mười của vương triều Đại Triện, có tử thù là một đại kiếm tiên...
Trần Bình An từ đấy đi xa. Mà trấn nhỏ trên đỉnh núi phía sau, nhất định sẽ trình diễn những cố sự quanh co phức tạp, mỗi người có vui buồn ly hợp của riêng mình, một số người có lẽ đến chết cũng không biết nguyên do.
Vị kiếm tu Kim Đan vốn là cung phụng đứng đầu cung Kim Lân, tự nhận là tối nay vô địch, nơi ấn đường bỗng xuất hiện một lỗ thủng. Lại là một vệt cầu vồng sáng nhoáng lên rồi biến mất, Kim Đan trong cơ thể trong nháy mắt bị khuấy nát. Trước khi lâm chung, kiếm tu Kim Đan giấu tài ngơ ngác trợn mắt, lẩm bẩm nói:
- Kiếm tiên Kê Nhạc...
Thi thể của hắn nhanh chóng tan rã thành một vũng máu.
Trên ngọn núi đối diện, một ông lão thấp bé hai tay đặt sau người:
- Kim Đan nho nhỏ cũng dám phá hư chuyện tốt của ta? Đời sau nếu có thể đầu thai chuyển thế, phải học theo người trẻ tuổi kia, đã hai lần tránh được kiếp nạn rồi.
Trong nháy mắt, ông lão thấp bé đã xuất hiện bên cạnh bộ áo xanh kia, sánh vai bước đi, cười nói:
- Người xứ khác, làm sao phát giác được không ổn, có thể nói một chút không? Hay là từ đầu đến cuối chỉ muốn xem náo nhiệt? Nhìn ngươi tuổi tác không lớn, làm việc lại rất cẩn thận.
Trần Bình An cầm gậy leo núi, bước chân vẫn không dừng lại, mỉm cười nói:
- Lão tiên sinh cứ dùng mồi lớn câu cá lớn, vãn bối không dám lội vào vũng nước đục này.
Ông lão thấp bé sờ sờ đầu:
- Ngươi cảm thấy dư nghiệt tiền triều kia đã chết chưa?
Trần Bình An nói:
- Chắc là thủ đoạn tiên gia thay xà đổi cột, trên người chảy máu rồng, lại không phải dòng dõi rồng thật sự. Lâm Thù đúng là một người kiên cường trung thành với tiên đế tiền triều, bất kể thế nào cũng muốn che chở cho nhân tài đọc sách kia, đám người Đỗ Huỳnh vẫn bị lừa gạt. Lão tu sĩ cung Kim Lân kia cũng quyết đoán, giúp đỡ giấu trời qua biển. Còn người trẻ tuổi kia tâm tư càng tinh tế, bằng không chỉ với một mình Lâm Thù, rất khó làm được bước này.
- Nhưng đối với lão tiên sinh, mấy trò vặt vãnh của bọn họ chỉ là chuyện cười mà thôi. Dù sao hậu duệ của tiền triều nước Kim Phi không chết càng tốt, bảo đao trấn áp loài thuộc giao long kia thiếu một chút độ lửa cũng càng tốt. Cho nên vị cao nhân ẩn thế thật sự của Tranh Vanh môn, chỉ cần ngồi yên không hành động, sẽ không cần chết dưới phi kiếm của lão tiên sinh.
- Thành thật, biết thì đều nói hết, lại tránh được một kiếp.
Sau khi nói xong, ông lão thấp bé trầm mặc một lúc, tấm tắc khen ngợi:
- Thú vị, đúng là thú vị. Đáng tiếc, thật là đáng tiếc.
Trần Bình An dừng bước, cười nói:
- Lão tiên sinh đừng dọa ta. Con người ta gan nhỏ, nếu còn sát khí bừng bừng như vậy, ta khẳng định đánh không lại lão tiên sinh, liều mạng cũng không được, vậy thì chỉ có thể mang tiên sinh và sư huynh của mình ra, vì sống sót cũng không còn cách nào khác.
Ông lão thấp bé cất tiếng cười lớn, nhìn dáng vẻ của đối phương, gật đầu nói:
- Gian xảo và thông minh, đáng để ngươi sống sót. Anh tuấn láu lỉnh giống như ta hồi trẻ, xem như là nửa người đồng đạo. Nếu cuối cùng ta thật sự đánh chết lão thất phu kia, ngươi hãy tới núi Viên Đề tìm ta. Nếu có người ngăn cản, cứ nói ngươi quen biết một lão già họ Kê. Đúng rồi, ngươi thông minh như vậy, cũng đừng nghĩ đến chuyện đi mật báo cho hoàng đế họ Chu Đại Triện, lợi bất cập hại.
Trần Bình An thở dài. Thật sự là vị kiếm tu cảnh giới Tiên Nhân trong truyền thuyết kia, Kê Nhạc của núi Viên Đề.
Hắn quay đầu nhìn về trấn nhỏ sáng ngời trên đỉnh núi cô độc, đột nhiên hỏi:
- Lão tiên sinh, nghe nói đại kiếm tiên xuất kiếm, có thể nhanh đến mức chặt đứt một số nhân quả?
Kê Nhạc ngẫm nghĩ:
- Ta vẫn không được.
Hai người đều không nói gì.
Kê Nhạc đột nhiên lắc đầu nói:
- Thằng nhóc ngươi cũng hơi thiếu may mắn, lại có thể đụng phải hai ta lần, thiếu chút nữa đã chết ba lần rồi. Thật là càng nhìn ngươi càng không kìm được nhớ tới năm xưa.
Trần Bình An cười cười:
- Quen rồi thì tốt.
Kê Nhạc phất tay:
- Đi đi, người luyện kiếm cũng đừng quá cam chịu số phận.
Trần Bình An thật sự sải bước rời đi. Kê Nhạc sờ sờ đầu, nhìn cây trâm ngọc trên tóc đối phương, ánh mắt phức tạp, khẽ thở dài.
Lúc trước ông ta bảo “thật là đáng tiếc”, là muốn nói tới người đọc sách đã dám làm việc nghịch thiên. Ông ta vẫn không nhịn được, liền vung tay áo tạo ra một thế giới nhỏ, sau đó hỏi:
- Ngươi là đệ tử của người kia ở Đông Bảo Bình Châu?
Trần Bình An quay đầu, lại không trả lời.
Vẻ mặt Kê Nhạc hờ hững, hai tay đặt sau người, trầm giọng nói:
- Đừng làm tiên sinh của mình mất mặt.
Trần Bình An muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ gật đầu.
Kê Nhạc vẫn không triệt tiêu cấm chế, đột nhiên cười nói:
- Có cơ hội thì nói với vị Tả sư bá kia của ngươi, kiếm thuật của hắn... thực ra không cao như vậy. Năm đó là ta sơ ý, cảnh giới cũng không cao, mới không chống nổi một kiếm của hắn.
Sắc mặt Trần Bình An kỳ quái. Kê Nhạc phất tay nói:
- Nhắc nhở ngươi một câu, tốt nhất hãy giấu kỹ cây trâm kia. Năm đó vì ta ở gần, đã nhìn được một chút đầu mối của trận biến cố phía nam, cho nên mới cảm thấy nó hơi quen mắt. Nếu không đến gần nhìn kỹ, ngay cả ta cũng không phát hiện được sự khác thường. Nhưng lỡ may thì sao? Cũng không phải tất cả kiếm tu đều giống như ta, khinh thường ức hiếp vãn bối. Hôm nay đám kiếm tiên rắm chó ở lại Bắc Câu Lô Châu, chỉ cần bọn hắn nhận ra thân phận của ngươi, có lẽ sẽ không kìm được muốn xuất kiếm.
- Còn như giết ngươi rồi, liệu có khiến vị Tả sư bá kia của ngươi đi tới Bắc Câu Lô Châu hay không. Đối với đám nhãi con cảnh giới Nguyên Anh và Ngọc Phác không biết trời cao đất dày, đó là một chuyện sảng khoái trong đời, quả thật không sợ chết. Đây chính là tác phong của Bắc Câu Lô Châu chúng ta, tốt mà cũng không tốt.
Trần Bình An xoay người hỏi:
- Năm đó kiếm tu Bắc Câu Lô Châu dẫn đầu ra biển xuất kiếm, chính là lão tiên sinh? Vì sao ta lật xem rất nhiều công báo núi sông, chỉ có đủ loại suy đoán, không có ghi chép rõ ràng?
Kê Nhạc vừa bực vừa buồn cười nói:
- Đám mách lẻo như chuột chũi kia, cho dù biết là ta, bọn chúng dám chỉ mặt gọi tên sao? Ngươi xem thử ba vị kiếm tiên sau đó, lại có ai biết? Đúng rồi, sau này xuống núi rèn luyện vẫn phải cẩn thận một chút, giống như tối nay vậy. Ngươi vĩnh viễn không biết người giật dây phía sau một đám sâu kiến con rối, rốt cuộc là thần thánh phương nào.
- Nói một câu khó nghe, đám người Đỗ Huỳnh đối xử với Lâm Thù, ngươi đối xử với Đỗ Huỳnh, ta đối xử với ngươi, làm sao biết có người đang nhìn ta hay không? Bao nhiêu người tu đạo trên núi, không thể chết một cách rõ ràng, càng đừng nhắc tới dưới núi. Bệnh tật hiểm nghèo đều có thể trị, chỉ có chữ ngu là không có thuốc chữa.
Trần Bình An ôm quyền nói:
- Lão tiên sinh dạy bảo, vãn bối nhớ kỹ rồi.
Kê Nhạc xua tay, nhoáng lên rồi biến mất.
Trần Bình An rời xa núi Tranh Vanh, tiếp tục một mình du lịch.
Giang hồ chính là như vậy, không biết sẽ gặp phải mưa gió gì.
Vào thời tiết mưa dầm, hắn dứt khoát vòng qua vương triều Đại Triện, đi tới nước chư hầu gần biển.
Trên đường núi hiểm trở mưa như trút nước. Trần Bình An đốt từng đống lửa, ngơ ngẩn nhìn màn mưa bên ngoài.
Mưa vừa rơi, khí trời nóng bức liền giảm đi rất nhiều.
Mưa rả rích, tiếng đều đều, liễu đung đưa, sen tròn trịa. Núi xanh biếc, đường xa xôi, nhớ quá khứ, nghĩ miên man.