Chương 517: Người đọc sách, người giang hồ và mỹ nhân (phần 1)
Không khí ẩm ướt khiến cho chân cột cũng đổ mồ hôi. Trời đất giống như lồng hấp khiến tâm tình của người ta trở nên buồn bực.
Tại nước Ngũ Lăng, trên một Trà Mã Cổ Đạo bỏ hoang đã lâu, có năm người cưỡi ngựa chậm rãi đi tới.
Một trận mưa lớn đột ngột rơi xuống, mặc dù đã khoác áo tơi, giọt mưa lớn như đậu nành vẫn khiến cho hai má đau rát. Mọi người ào ào vung roi thúc ngựa tìm chỗ tránh mưa, cuối cùng tìm được một đình nghỉ chân nằm giữa sườn núi, lập tức xuống ngựa. Kết quả lại thấy một người trẻ tuổi áo xanh đang khoanh chân ngồi trên ghế dài trong đình, bên chân đặt một hòm trúc lớn, trước người đặt một bộ bàn cờ và hai hũ cờ nhỏ bằng sứ xanh. Trên bàn có hơn hai mươi quân cờ đen trắng.
Nhìn thấy bọn họ, người kia cũng không sợ hãi, ngẩng đầu khẽ cười, sau đó tiếp tục lấy cờ đặt lên bàn.
Một người đàn ông cường tráng đeo đao liếc nhìn đối phương, thấy áo xanh và đế giày đều không dính nước. Chắc là người kia đã sớm nghỉ ngơi ở đây, tránh khỏi trận mưa lớn này, một mình tự học đánh cờ, chờ đến khi mưa tạnh mới lên đường.
⒦yhuyenⓒomMột ông lão khí độ không tầm thường đứng ở cửa đình nghỉ chân, cảm thấy trong thời gian ngắn mưa sẽ không tạnh, bèn quay đầu cười hỏi:
- Đang lúc rãnh rỗi, công tử có muốn đánh một ván cờ không?
Trần Bình An ngẫm nghĩ, vươn tay ra tùy ý thu gom quân cờ đen trắng trên bàn, không phải thả lại hũ cờ mà là chất đống giữa mình và bàn cờ, sau đó gật đầu cười nói:
- Được.
Một đôi thiếu niên thiếu nữ nhìn nhau cười. Còn có một cô gái đội nón che mặt ngồi trên ghế dài đối diện, trước khi ngồi xuống đã lót một chiếc khăn.
Ông lão cầm một nắm cờ trắng lên, cười nói:
- Lão phu dù sao cũng lớn hơn mấy tuổi, công tử cứ đoán cờ trước.
⒦yhuyenⓒomTrần Bình An lấy ra một quân cờ đen. Ông lão đặt bảy quân cờ trắng trong tay lên bàn cờ, mỉm cười nói:
- Công tử đi trước.
⒦yhuyenⓒomBất giác Trần Bình An đã thay đổi tư thế ngồi, không còn khoanh chân mà là ngồi nghiêng người giống như ông lão, một tay đỡ lấy tay áo, tay kia lấy cờ đặt lên bàn.
Thiếu niên thì thầm bên tai thiếu nữ:
- Nhìn phong thái, giống như là một vị cao thủ tinh thông đánh cờ.
Thiếu nữ mỉm cười nói:
- Kỳ thuật cao đến mấy, có thể sánh ngang với ông nội chúng ta sao?
Thiếu niên thích tranh cãi với thiếu nữ:
- Em thấy người này không dễ đối phó. Ông nội từng chính miệng nói, ngoại trừ tiên nhân trên núi, cao thủ kỳ đạo chỉ cần học cờ từ nhỏ, tuổi tác khoảng hai mươi là có thể đánh giỏi nhất. Sau ba mươi tuổi, tuổi tác càng lớn thì sẽ càng giảm sút.
Thiếu nữ cười nhạo nói:
- Ông nội nói như vậy, là ám chỉ những thiếu niên thiên tài đã định sẵn sẽ trở thành cờ đợi lệnh, người bình thường không thuộc số này.
Ông lão suy nghĩ một lúc, cho dù kỳ lực của mình nổi tiếng một nước, vẫn không vội vàng hạ cờ. Đánh cờ với người xa lạ, chỉ sợ mới mẻ kỳ quái. Ông ta ngẩng đầu nhìn hai vãn bối, nhíu mày.
Thiếu niên cười nói:
⒦yhuyenⓒom- Biết rồi, xem cờ không nói chuyện.
Trên bàn cờ, sau khi đánh chưa tới ba mươi nước, thiếu niên và thiếu nữ đều đưa mắt nhìn nhau.
Hóa ra là một người đánh cờ trình độ thấp, chỉ có một ít định thức chủ động. Đừng nói là danh thủ quốc gia như ông nội, ngay cả hai người bọn họ ra trận, lại nhường hai ba quân, vẫn có thể giết cho đối phương ném mũ vứt giáp.
Ông lão nhịn cười. Thực ra ông ta không quan tâm kỳ lực của đối phương cao hay thấp, vẫn nhẫn nại đấu cờ với người trẻ tuổi.
Thời tiết mưa dầm, trên đường tha hương có thể gặp được bạn đánh cờ, đã là chuyện may mắn rồi.
Trần Bình An ngẩng đầu nhìn màn mưa bên ngoài đình nghỉ chân, vứt cờ nhận thua.
Ông lão gật đầu, giúp đỡ diễn lại ván cờ. Vị khách áo xanh xứ khác đeo hòm sách du học này, thực ra thế chủ động vẫn rất có lực lượng, ngay cả ông lão cũng đánh giá cao, thiếu chút nữa lầm tưởng đã gặp phải cao nhân thật sự. Chỉ là sau đó rất nhanh sức lực không tốt, binh bại như núi đổ, vô cùng đáng tiếc.
Lúc diễn lại ván cờ, hai người tán gẫu với nhau. Người trẻ tuổi kia tự xưng họ Trần, đến từ phía nam. Lần này du lịch phía bắc, là muốn tới nước Lục Oanh phía đông nơi kênh đào vào biển, sau đó đi lên thượng du kênh đào xem thử.
Ông lão họ Tùy đã từ quan về quê, lần này muốn tới kinh thành Đại Triện. Bởi vì hoàng đế họ Chu Đại Triện đã mở Thảo Mộc Tập mười năm một lần, cao thủ cờ vây mười mấy nước gồm cả nước Ngũ Lăng và nước Kim Phi, đều có thể tới kinh thành Đại Triện thử sức. Hoàng đế họ Chu Đại Triện sẽ lấy ra một bộ đồ vật trang trí thư phòng có khảm nhiều vật liệu quý, giá trị liên thành, tổng cộng chín món, phân biệt ban cho chín người. Ngoài ra còn có một quyển kỳ phổ mà người đánh cờ mơ ước, làm phần thưởng cho người đứng đầu.
Trần Bình An hỏi:
- Thảo Mộc Tập này lúc nào tổ chức và kết thúc?
Thiếu niên thanh tú là cháu trai của ông lão họ Tùy, giành nói trước:
- Bắt đầu vào lập thu (ngày 7/8), đến lúc đó cờ đợi lệnh các nước và cao thủ thành danh sẽ tề tụ ở kinh thành. Dưới sự an bài của Vi kỳ thánh và ba đệ tử của ông ta, sẽ sàng lọc ra hạt giống kỳ thủ các nước, không cần tham gia ba vòng đầu. Những kỳ thủ còn lại sẽ bắt thăm một đấu một, sàng lọc ra một trăm người. Cộng thêm hai mươi hạt giống các nước không tham gia ba vòng đầu, vào ngày lập đông (ngày 7/11) sẽ bắt đầu cao thủ so tài thật sự.
- Hàng năm vào ngày đại tuyết (ngày 7/12), kinh thành Đại Triện sẽ nghênh đón trận tuyết đầu tiên, đến lúc đó chỉ còn lại mười người đánh cờ. Một bộ đồ vật trang trí và một bộ kỳ phổ do hoàng đế họ Chu lấy ra, chính là vật trong túi những người này. Có điều còn phải phân ra thứ bậc, trong năm người chiến thắng sẽ có một người may mắn, chẳng những có thể đánh một ván với Vi kỳ thánh, hơn nữa cho dù thua cũng có thể bước tiếp vào vòng sau.
Trần Bình An hỏi:
- Kỳ lực của vị Vi kỳ thánh này, cao hơn mọi người rất nhiều sao?
Thiếu niên gật đầu nói:
- Đó là đương nhiên. Vi kỳ thánh là hộ quốc chân nhân của vương triều Đại Triện, kỳ lực vô địch. Hai mươi năm trước ông nội ta từng may mắn được đánh một ván với Vi kỳ thánh, chỉ tiếc sau đó thua bởi một đệ tử trẻ tuổi của Vi kỳ thánh, không thể bước vào ba hạng đầu.
- Cũng không phải kỳ lực của ông nội ta không cao, thật sự là năm đó kỳ lực của thiếu niên kia quá mạnh, mười ba mười bốn tuổi đã có bảy phần chân truyền của Vi kỳ thánh. Lần Thảo Mộc Tập Đại Triện mười năm trước, cao đồ của vị quốc sư Đại Triện này lại bế quan không thể tham gia, bằng không tuyệt đối sẽ không để cho Sở Dao nước Lan Phòng lấy được hạng đầu. Đó là một lần nhàm chán nhất, rất nhiều cờ đợi lệnh đỉnh cao đều không có mặt, ông nội ta cũng không tham dự.
Trần Bình An hỏi:
- Người tu đạo trên núi cũng có thể tham gia sao?
Chuyện đánh cờ, trên núi dưới núi sẽ khác biệt một trời một vực.
Cái gọi là danh thủ quốc gia và cờ đợi lệnh của vương triều thế tục, gặp phải luyện khí sĩ trên núi tinh thông kỳ đạo thật sự, gần như không có phần thắng. Chỗ đáng sợ nhất là một số định thức tuyệt diệu dưới núi, trước giờ lại không được tu sĩ trên núi xem trọng. Hơn nữa tu sĩ trên núi giải thế cờ sống chết, thông thường càng khiến người ta ngỡ ngàng.
Ông lão họ Tùy cười nói:
- Thứ nhất, thần tiên trên núi đều là người trong mây mù, người thường chúng ta rất ít khi gặp được. Thêm nữa người tu đạo thích đánh cờ lại càng hiếm thấy, cho nên Thảo Mộc Tập lần trước ở kinh thành Đại Triện, chỉ có lác đác người tu đạo. Mà đệ tử đắc ý kia của Vi kỳ thánh, mặc dù cũng là người tu đạo, nhưng mỗi lần đánh đều hạ cờ rất nhanh, chắc là không muốn chiếm lợi nhiều. Ta đã từng may mắn được đánh cờ với hắn, gần như ta vừa hạ cờ thì thiếu niên kia cũng hạ theo, vô cùng dứt khoát. Cho dù như vậy ta vẫn thua đến tâm phục khẩu phục.
Trần Bình An hỏi:
- Tùy lão tiên sinh có nghe nói, kinh thành Đại Triện gần đây xảy ra chuyện lạ hay không?
Ông lão ra vẻ nghi hoặc, lắc đầu cười nói:
- Xin nghe kỹ càng.
Trần Bình An cười nói:
- Chỉ là một số tin đồn nghe được trên giang hồ, nói rằng bên ngoài kinh thành Đại Triện có một con sông lớn, lũ lụt không ngừng.
Thiếu niên không cho là đúng, nói:
- Là muốn nói đến sông Ngọc Tỷ kia đúng không? Chuyện này có gì phải lo lắng, đã có hộ quốc chân nhân Vi kỳ thánh trấn giữ, một chút lũ lụt bất thường có thể nhấn chìm kinh thành sao? Cho dù thật sự có yêu quái trong nước quấy phá, ta thấy cũng không cần Vi kỳ thánh ra tay. Chỉ cần vị tông sư kiếm thuật như thần kia đi tới sông Ngọc Tỷ một chuyến, thiên hạ cũng sẽ thái bình.
Trần Bình An cười cười:
- Vẫn nên cẩn thận một chút.
Hắn lại hỏi:
- Tùy lão tiên sinh là tới vì bộ đồ trang trí có khảm nhiều vật liệu quý kia?
Ông lão lắc đầu:
- Lần này cao thủ tụ tập ở Thảo Mộc Tập, không giống như hai lần trước. Tuy ta có chút danh tiếng ở bản quốc, nhưng tự biết không thể vào được mười hạng đầu. Cho nên lần này đến kinh thành Đại Triện, chỉ là muốn dùng cờ kết bạn, uống chút trà với mấy vị lão hữu nước khác mà thôi. Thuận tiện mua thêm một ít kỳ phổ mới được in ấn, như vậy đã hài lòng rồi.
Cô gái đội nón che mặt vẫn luôn trầm mặc, lúc này nhẹ giọng nói:
- Cha, con cảm thấy vị công tử này nói không sai. Lũ lụt ở sông Ngọc Tỷ rất kỳ lạ, ngay dưới mí mắt kinh thành Đại Triện, nếu Vi kỳ thánh và nữ võ thần kia thật sự có thể giải quyết nhẹ nhàng, há sẽ trì hoãn đến bây giờ? Chỉ sợ phiền phức của sông Ngọc Tỷ không nhỏ, nhưng hoàng đế họ Chu vì mặt mũi nên không muốn hủy bỏ Thảo Mộc Tập. Nếu đến lúc đó lại xảy ra chuyện bất ngờ...
Cô không nói tiếp, bởi vì lỡ may phụ thân vẫn khăng khăng muốn tới đó, lời này sẽ trở thành lời xui xẻo.
Thực ra lần này lên đường tới vương triều Đại Triện tham gia Thảo Mộc Tập, ngay từ đầu cô đã không đồng ý lắm. Ông lão dĩ nhiên là không muốn bỏ lỡ thịnh hội, vì để cho vãn bối trong nhà yên tâm nên đã lùi một bước, mời một vị tông sư giang hồ có quan hệ thân thiết đi theo hộ tống, trên đường quả thật đã chiếu cố ông ta khá nhiều. Người đàn ông đeo đao kia tên là Hồ Tân Phong, dự định hộ tống một nhà này đến kinh thành Đại Triện, sau đó sẽ đi nước Kim Phi thăm viếng mấy vị hảo hữu giang hồ.
Trong thời gian diễn ra Thảo Mộc Tập, phong trào đánh cược nổi lên khắp đường lớn ngõ nhỏ trong thành. Tướng soái công khanh và quan to quyền quý thích đặt cược vào cao thủ có tiếng trong Thảo Mộc Tập, còn người có tiền phú mà không quý thì đặt cược vào kỳ thủ tự do bên ngoài, số tiền cũng không nhỏ.
Nghe đồn mỗi lần tổ chức Thảo Mộc Tập, đều sẽ có mấy ngàn vạn bạc trắng ra vào. Dân chúng kinh thành cũng thích đánh cược nhỏ cho vui vẻ, ném mấy lượng bạc vào đầu đường cuối ngõ. Gia đình bậc trung gia cảnh sung túc, đặt cược mấy chục đến trăm lượng bạc cũng không kỳ lạ. Đạo quán chùa chiền lớn nhỏ ở kinh thành Đại Triện, có nhiều quyền quý và văn nhân các nước chư hầu từ xa tìm đến. Bọn họ không tiện trực tiếp đập tiền, lại dùng đồ vật tao nhã đặt cược, sau này sang tay bán ra càng là một khoản tiền lớn.
Thiếu nữ ấm ức nói:
- Cô cô, nếu chúng ta không tới kinh thành Đại Triện, chẳng phải đã đi hơn ngàn dặm đường oan uổng sao?
Thiếu nữ vốn có tư tâm, cô muốn đi gặp vị đệ tử thân truyền của quốc sư Đại Triện, năm xưa từng thắng ông nội của mình. Nghe nói cũng là một cô gái, hôm nay mới hơn hai mươi tuổi, dáng vẻ nghiêng nước nghiêng thành. Hai vị hoàng tử họ Chu đều muốn tranh giành cô ta làm tình nhân.
Một số hảo hữu khuê các thích đánh cờ, đều hi vọng thiếu nữ có thể tận mắt nhìn thấy tiên tử trẻ tuổi kia, xem rốt cuộc có phải dung nhan động lòng người, phong thái thần tiên giống như lời đồn hay không. Cô đã buông lời khoác lác, đến thịnh yến Thảo Mộc Tập ở kinh thành Đại Triện rồi, nhất định sẽ tìm cơ hội nói mấy câu với tiên tử kia.
Hồ Tân Phong vẫn luôn canh giữ ở cửa đình nghỉ chân. Một vị tông sư giang hồ nhẫn nhục chịu khó như vậy, làm tùy tùng cho một ông lão đã sớm không còn chức quan, đi về một chuyến phải mất non nửa năm, cũng không phải người bình thường có thể làm được.
Lúc này Hồ Tân Phong quay đầu cười nói:
- Sông Ngọc Tỷ bên ngoài kinh thành Đại Triện, quả thật có một ít lời đồn thần bí, vẫn luôn lưu truyền trên giang hồ mấy năm nay. Tuy rằng có thể không chuẩn xác, nhưng Tùy tiểu thư nói cũng không sai. Tùy lão ca, chuyến này chúng ta quả thực nên cẩn thận một chút.
Ông lão hơi khó xử. Ngay cả đại hiệp giang hồ như Hồ Tân Phong cũng nói vậy, ông ta khó tránh khỏi trong lòng lo lắng. Nhưng nếu bây giờ quay về đường cũ thì lại không cam lòng.
Cô gái đội nón che mặt khẽ thở dài. Lần này cùng phụ thân và cháu trai cháu gái đi tới kinh thành Đại Triện xa xôi, cô đã lén lút bói toán mấy lần. Quẻ tượng đều rất kỳ lạ, trong nguy hiểm lớn lại có phúc duyên quấn quanh, tóm lại là phúc họa bất định, khiến cho cô khó suy đoán ý nghĩa sâu xa trong đó.
Thực ra dựa theo lẽ thường, vương triều Đại Triện thái bình đã lâu, quốc lực hưng thịnh, thực lực tương đương với vương triều Đại Quan phía nam, hoàng thất hai bên lại có quan hệ thông gia. Họ Chu Đại Triện lại có nữ võ thần và hộ quốc chân nhân trấn giữ kinh thành, chút tin đồn kỳ quái của sông Ngọc Tỷ cho dù là thật, cũng sẽ không có phiền phức lớn.
Sông Ngọc Tỷ trước giờ vốn không sắc phong thủy thần, cũng không xây dựng đền thần. Cô tin tưởng nơi đó có khả năng ẩn nấp một con giao long đen, nhưng nếu nói một con giao long nước có thể đảo loạn kinh thành Đại Triện, cô lại không tin.
Suy cho cùng cô vẫn cảm thấy tiếc nuối, nhiều năm như vậy mình chỉ có thể dựa vào một quyển sách nhỏ do cao nhân lưu lại, dựa vào suy đoán tùy tiện của mình, tu hành pháp thuật tiên gia. Vẫn luôn không có cách nào trở thành một tiên sư gia phả, được minh sư chỉ điểm, truyền thừa có thứ tự. Bằng không chuyến này có đi kinh thành Đại Triện hay không, trong lòng cô đã sớm có dự kiến trước.
Thiếu niên nhếch miệng cười. Cô cô của mình là một kỳ nhân. Nghe đồn sau khi bà nội mang thai mười tháng, một ngày kia nằm mộng, nhìn thấy thần tiên ôm đứa trẻ đi vào từ đường, tự tay giao cho mình. Sau đó đã sinh ra cô cô.
Cô cô mệnh tốt, từ nhỏ đã tinh thông cầm kỳ thư họa. Năm xưa còn có cao nhân vân du đi qua nhà, tặng cho ba cây trâm vàng và một bộ y phục bằng vải trắng tên là “Trúc Y”, nói đây là đạo duyên. Sau khi cao nhân rời đi, cô cô lớn lên càng ngày càng duyên dáng yêu kiều. Tại triều đình và dân gian nước Ngũ Lăng, nhất là văn đàn, danh tiếng cũng theo đó càng lúc càng lớn.
Nhưng trong chuyện cưới xin lại rất trắc trở. Ông nội trước sau đã giúp cô tìm hai vị phu quân. Một người là thám hoa nước Ngũ Lăng, môn đăng hộ đối, sự nghiệp thành công, nổi tiếng ở kinh thành Ngũ Lăng, không ngờ rất nhanh lại bị cuốn vào vụ án khoa cử.
Sau đó ông nội không dám tìm nhân tài đọc sách nữa, đã tìm một nhân tài giang hồ bát tự càng tốt, nhưng lúc sắp xuất giá thì gia tộc đối phương lại xảy ra chuyện. Vị thiếu hiệp giang hồ kia chán nản đi xa, nghe đồn đã xông pha nước Lan Phòng và nước Thanh Từ, trở thành hào kiệt một phương, đến nay còn chưa lấy vợ, vẫn nhớ mãi cô cô không quên.
Cô cô đã hơn ba mươi tuổi, nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người, giống như tiên tử trong tranh bước ra. Nhiều năm như vậy cô cô vẫn ru rú trong nhà, rất ít lộ diện, cho dù thỉnh thoảng tới chùa chiền đạo quán thắp hương, cũng sẽ không lựa chọn những ngày nhiều khách hành hương như mùng một và mười lăm. Bình thường cô cô chỉ thơ từ xướng họa với vài văn nhân nhã sĩ, có khách quen nhiều đời giao hảo đến nhà mới đánh mấy ván cờ. Bằng không thiếu niên tin tưởng, cho dù cô cô đã là “gái lỡ thì”, người cầu hôn cũng sẽ nhiều đến mức mòn cả ngưỡng cửa.
Thiếu niên cũng khao khát với chuyến đi kinh thành Đại Triện, nhưng không giống như chị gái của hắn. Ngoại trừ hoàng đế họ Chu cử hành Thảo Mộc Tập, vương triều Đại Triện còn sẽ công bố thập đại cao thủ giang hồ và tứ đại mỹ nhân. Chỉ cần người trong danh sách có mặt ở kinh thành Đại Triện, đều sẽ được hoàng đế họ Chu tiếp kiến, tặng một phần lễ trọng. Không chừng hôm nay kinh thành Đại Triện đã tụ tập rất nhiều tông sư trẻ tuổi mới lên bảng. Giang hồ đánh giá mười năm một lần, người già nào sẽ bị đẩy đi, gương mặt mới nào có thể lên bảng, kinh thành Đại Triện cũng có đặt cược lớn.
Hắn xuất thân từ gia đình trí thức, đã định sẵn sẽ đi theo con đường của ông nội, cha chú và huynh trưởng đã đi qua, từng bước trở thành quan văn nước Ngũ Lăng. Nhưng sâu trong lòng hắn lại rất ngưỡng mộ hào kiệt giang hồ hành hiệp trượng nghĩa, trong thư phòng giấu mấy chục quyển tiểu thuyết diễn nghĩa giang hồ, đã lật nát từng quyển, thuộc đến nằm lòng. Thiếu niên càng sùng bái người trong võ lâm có thành tựu như chú Hồ, nếu không phải Hồ đại hiệp đã có vợ và con gái, thiếu niên cũng muốn làm mối cho chú ấy và cô cô.
Trần Bình An nhìn vẻ mặt của ông lão họ Tùy, giống như vẫn muốn đi tới kinh thành Đại Triện, cũng không nói gì thêm nữa.
Lúc diễn lại ván cờ xong, mưa cũng vừa tạnh. Chỉ là con đường bên ngoài bùn lầy, ngoại trừ Trần Bình An thì mọi người trong đình nghỉ chân đều có một chút tâm sự, cũng không gấp gáp lên đường.
Trần Bình An đã cất bàn cờ và hũ cờ vào trong hòm trúc, cầm gậy leo núi, đội nón lên, cáo từ rời đi.
Lúc trước hắn liếc nhìn màn mưa một cái, vứt cờ nhận thua. Sau khi diễn lại ván cờ xong, mưa cũng vừa ngừng, trời quang mây tạnh. Đây là một loại nhắc nhở âm thầm của Trần Bình An, còn như cô gái đội nón che mặt kia có thể phát giác được đầu mối hay không, đó là chuyện của cô ta.
Người đàn ông đeo đao kia là một võ phu cảnh giới thứ năm, trong lãnh thổ nước Ngũ Lăng, chắc đã xem như là tông sư hùng cứ một phương võ lâm. Cô gái đội nón che mặt thì giống như một luyện khí sĩ non nớt, cảnh giới không cao, chỉ khoảng cảnh giới thứ hai thứ ba mà thôi.
Vừa mới đi ra bên ngoài đình nghỉ chân, Trần Bình An lại nhíu mày.
Có chuyện trùng hợp như vậy? Trên đường nhỏ giữa núi non hoang vu này, vì sao lại có một võ phu cảnh giới Kim Thân thúc ngựa chạy tới? Với thân phận của ông lão họ Tùy, chắc không đến mức có tử địch triều đình hay kẻ thù giang hồ như vậy.
Trong lãnh thổ rộng lớn mười mấy nước gồm cả vương triều Đại Triện, những nước nhỏ như Lan Phòng và Ngũ Lăng, chưa chắc đã có một vị võ phu cảnh giới Kim Thân trấn giữ võ vận. Giống như nước Thải Y và nước Sơ Thủy ở trung bộ Đông Bảo Bình Châu, phần nhiều là võ phu cảnh giới thứ sáu đỉnh cao như Tống lão tiền bối, võ lực đã có thể siêu việt giang hồ một nước.
Có điều người dưới núi nhìn thấy chân nhân thần tiên mà không biết, người trên núi lại càng dễ gặp được người tu hành. Chính vì tu vi của Trần Bình An đã cao, ánh mắt đã đủ trình độ, mới sẽ nhìn thấy càng nhiều người tu đạo, võ phu thuần túy và yêu quái sông núi, ma quỷ dân gian. Bằng không sẽ giống như năm xưa ở trấn nhỏ quê nhà, hắn vẫn là một học đồ lò gốm, nhìn thấy ai cũng chỉ phân biệt có tiền hay không mà thôi.
Nhưng nhiều năm như vậy đi xa bốn phương, ngoại trừ những nơi như núi Đảo Huyền và trên thuyền, những nơi khác vẫn nhìn thấy người thường nhiều hơn, chỉ là cố sự càng ít mà thôi.
Võ phu kia rất nhanh dừng ngựa ở phía xa, dường như đang đợi người. Bên cạnh chắc còn có một người cưỡi ngựa khác, là một người tu hành. Sau đó trên Trà Mã Cổ Đạo ở một phương hướng khác, lại vang lên tiếng đi đường lộn xộn, khoảng chừng hơn mười người, bước chân có sâu có cạn, tu vi dĩ nhiên cũng có cao có thấp.
Trần Bình An hơi do dự, vươn một chân ra giẫm vào trong bùn lầy, sau đó rút giày ra khỏi bùn, chà chà đế giày trên bậc thềm. Hắn thở dài, đi trở về đình nghỉ chân, bất đắc dĩ nói:
- Lại ngồi thêm một lát, để mặt trời phơi khô đường rồi tính sau, bằng không đi đường sẽ khó chịu.
Thiếu niên là một người tính cách không gò bó, lạc quan vui vẻ, lại là lần đầu đi giang hồ, cho nên nói năng không kiêng kị. Hắn cười nói:
- Cơ trí!
Trần Bình An cười cười.
Hồ Tân Phong cảm thấy bất đắc dĩ. Về sau phải nhắc nhở thằng nhóc này một chút, trên giang hồ không thể càn rỡ như vậy. Không ngờ cô gái đội nón che mặt kia đã lên tiếng giáo huấn:
- Thân là người đọc sách, không được vô lễ như thế, mau xin lỗi Trần công tử!
Thiếu niên vội vàng nhìn sang ông nội mình. Ông lão cười nói:
- Người đọc sách xin lỗi người khác rất khó sao? Là đạo lý thánh hiền trong sách quý giá, hay là mặt mũi của thằng nhóc ngươi quý giá hơn?
Thiếu niên cũng phóng khoáng, tươi cười chắp tay xin lỗi Trần Bình An. Trần Bình An cũng không nói mấy lời khách sáo như không cần xin lỗi gì đó, chỉ mỉm cười đứng yên tại chỗ.
Thiếu nữ che miệng cười duyên. Thấy em trai cứng đầu phải nhận thua là một chuyện rất vui vẻ.
Ông lão họ Tùy cười nói:
- Công tử, chúng ta phải tiếp tục lên đường rồi.
Trần Bình An mỉm cười gật đầu:
- Có duyên gặp lại.
Nhưng khi bọn họ muốn rời khỏi đình nghỉ chân dắt ngựa, lại nhìn thấy phía bên kia có một nhóm nhân sĩ giang hồ chen chúc kéo đến, sải bước đi tới trước, bùn lầy tung tóe.
Hồ Tân Phong ấn đao đứng yên, đồng thời lặng lẽ dùng tay ra hiệu, ám thị cho bốn người bên cạnh không nên gấp gáp lên ngựa, tránh bị hiểu lầm từ trên cao nhìn xuống người đối diện.
Một nửa đám khách giang hồ đã đi qua đình nghỉ chân, tiếp tục đi về phía trước. Đột nhiên một gã đàn ông cường tráng cổ áo mở rộng ánh mắt sáng lên, dừng bước lớn tiếng gọi:
- Các huynh đệ, chúng ta nghỉ ngơi một lát.
Cô gái đội nón che mặt nhíu mày.
Hồ Tân Phong nhẹ giọng nói:
- Nhường đường cho bọn họ là được, cố gắng đừng gây chuyện.
Ông lão họ Tùy gật đầu, thiếu niên và thiếu nữ đều lần lượt đến gần ông ta.
Vị khách áo xanh đội nón kia dường như cũng có suy nghĩ giống vậy, không dám tiếp tục đứng ngây ra trong đình nghỉ chân, liền nghiêng người đứng ở một đầu khác của bậc thềm, nhường đình nghỉ chân cho đám người giang hồ vừa nhìn đã biết không phải là thiện nam tín nữ gì.
Nhưng cho dù người trẻ tuổi đeo hòm sách kia đã rất cẩn thận, trong số bốn năm gã đàn ông đi vào đình nghỉ chân cùng lúc, vẫn có một gã cố ý lắc người đụng vào vai một cái.
Người trẻ tuổi áo xanh kia lảo đảo lui về phía sau, xin lỗi một tiếng. Gã đàn ông lực lưỡng kia xoa vai, tức giận nói:
- Đường rộng như vậy, đừng nói là hai chân đi đường, cho dù ngươi có hai mươi chân, cũng đủ cho chúng ta đường ai nấy đi. Thằng nhóc ngươi không có mắt, muốn đụng vào người ta đúng không? Hay là thấy ta dễ ức hiếp, nơi này lại có nữ nhân, muốn khoe khoang khí khái anh hùng một lần?
Trong hòm sách sau lưng người trẻ tuổi kia, hũ cờ và bàn cờ va chạm vào nhau phát ra tiếng lộc cộc. Sắc mặt của hắn nhợt nhạt, vẫn không ngừng xin lỗi, một lần nữa dời bước, nhường ra cửa lớn đình nghỉ chân.
Gã đàn ông lực lưỡng nét mặt hung dữ kia cũng bước tới theo, đưa tay đẩy vào vai đối phương một cái, khiến thư sinh áo xanh ngã xuống trong bùn lầy bên ngoài bậc thềm đình nghỉ chân.
Vẻ mặt người trẻ tuổi sợ hãi, liếc nhìn một nhóm người tụ tập trên bậc thềm đình nghỉ chân. Ông lão họ Tùy thở dài, làm như không nhìn thấy. Thiếu niên và thiếu nữ càng là sắc mặt trắng bệch. Hồ Tân Phong thì nhíu mày. Chỉ có cô gái đội nón che mặt muốn nói lại thôi, bị ông lão họ Tùy dùng ánh mắt ra hiệu không được nhiều chuyện.
Dù sao những năm qua Hồ Tân Phong vất vả kinh doanh, khó khăn lắm mới bám vào được một vị quan gia, làm một phần buôn bán hợp pháp tài nguyên dồi dào, nếu tùy tiện chọc phải án mạng thị phi sẽ rất khó giải quyết. Đám người ngang ngược này, nghe giọng nói không phải là người nước Ngũ Lăng. Danh tiếng của Hồ Tân Phong trong hai đạo hắc bạch bản quốc, chưa chắc đã có tác dụng.
Thực ra tâm tình của Hồ Tân Phong rất nặng nề, không hề trấn định như bề ngoài. Bởi vì đám người ồn ào này nhìn giống như võ phu tầng dưới chót trong giang hồ, thực ra chỉ là thủ thuật che mắt lừa gạt đám chim non giang hồ bình thường mà thôi, chỉ cần đụng chạm sẽ phải rơi một lớp da.
Chỉ nói đến một lão già mặt đầy vết sẹo trong số đó, chưa chắc lão đã biết Hồ Tân Phong hắn, nhưng Hồ Tân Phong lại nhớ như in. Đó là một gã tông sư tà đạo đã gây ra mấy vụ án lớn ở nước Kim Phi, tên là Dương Nguyên, danh hiệu Hỗn Giang Giao, một thân công phu xuất thần nhập hóa, quyền pháp cực kỳ hung hãn. Năm xưa lão là một trong số mấy ác nhân đứng đầu lục lâm nước Kim Phi, đã chạy trốn mười mấy năm.
Nghe nói lão đã ẩn nấp ở khu vực biên cảnh nước Thanh Từ và nước Lan Phòng, lôi kéo một đám người hung ác, từ một ma đầu đơn độc trong giang hồ, đã khai sáng ra một môn phái tà đạo người đông thế mạnh. Năm xưa môn chủ Lâm Thù của Tranh Vanh môn, một trong tứ đại cao thủ chính đạo của nước Kim Phi, từng dẫn theo mười mấy vị nhân sĩ chính đạo vây giết gã này, nhưng vẫn để hắn bị thương chạy thoát.
Lỡ may thật sự là lão ma đầu Dương Nguyên kia, cho dù năm đó trọng thương vẫn còn di chứng, hiện giờ đã có tuổi, khí huyết già yếu, võ công không tiến mà lùi, hôm nay chưa chắc đã là đối thủ của Hồ Tân Phong hắn, nhưng đối phương dù sao cũng người đông thế mạnh. Hơn nữa nếu những năm qua đối phương nghỉ ngơi lấy sức, võ học lại có tiến triển, Hồ Tân Phong sẽ càng ngứa ngáy da đầu.
Trà Mã Cổ Đạo này bình thường ít dấu chân người. Ban đầu hắn cảm thấy chuyến này mình hộ tống chỉ là thêu hoa trên gấm, bây giờ có lẽ phải liều mạng vì người Tùy gia giống như tặng than trong tuyết. Hắn vốn lo lắng Tùy lão ca có khí phách thư sinh, nhất định muốn nhúng tay vào chuyện này, bây giờ xem ra đã lo lắng quá nhiều rồi. Cho dù mình không vạch trần thân phận lợi hại của Dương Nguyên kia, Tùy lão ca vẫn không có ý ôm chuyện lên người.
Lão già quắc thước kia nhìn Hồ Tân Phong. Hồ Tân Phong do dự một thoáng, ôm quyền nói:
- Bang chủ Hồ Tân Phong của bang Hoành Độ nước Ngũ Lăng, ra mắt chư vị bằng hữu giang hồ.
Dương Nguyên ngẫm nghĩ, khàn giọng cười nói:
- Chưa từng nghe qua.
Những người còn lại ồn ào cười lớn.
Hồ Tân Phong giật mình. Quả nhiên là Hỗn Giang Giao Dương Nguyên kia!
Dương Nguyên liếc nhìn cô gái đội nón che mặt, đôi mắt vốn cực kỳ vẩn đục lại lóe sáng, sau đó lập tức tắt đi. Lão quay đầu nhìn về một bên khác, nói với gã đàn ông lực lưỡng nét mặt hung dữ kia:
- Chúng ta hiếm hoi hành tẩu giang hồ, đừng luôn đánh đánh giết giết. Không cẩn thận đụng chạm một chút, bảo đối phương đền tiền là được.
Gã đàn ông lực lưỡng kia hơi sững sốt. Một nam tử trẻ tuổi đeo kiếm tay cầm quạt xếp đứng bên cạnh Dương Nguyên, mỉm cười nói:
- Đền năm sáu chục lượng là được rồi, đừng hét giá, làm khó một thư sinh sa sút.
Thư sinh trẻ tuổi ngồi dưới đất không dám đứng dậy, vẻ mặt hoảng hốt nói:
- Ta nào có nhiều tiền như vậy, trong hòm trúc chỉ có một bộ bàn cờ và hũ cờ, trị giá mười mấy lượng bạc.
Kiếm khách trẻ tuổi phe phẩy quạt xếp:
- Vậy thì hơi khó giải quyết rồi.
Thiếu niên muốn lên tiếng, lại bị ông lão họ Tùy nắm lấy cánh tay, hung dữ trừng mắt nhìn hắn một cái.
Thiếu niên bị ánh mắt xa lạ của ông nội hù dọa, lập tức im như hến.
Ông lão họ Tùy nhanh chóng nhìn thư sinh đáng thương. Còn may, hắn không có ý cầu cứu mượn tiền mình, bằng không kéo theo mầm họa, mình sẽ phải mở miệng mắng mấy câu, nhanh chóng phủi sạch quan hệ. Nhưng làm vậy lại không phù hợp với thân phận, tổn hại hình tượng hiền lành hòa nhã trước mặt mấy vãn bối.
Lão ma đầu Dương Nguyên chẳng biết vì sao lại tái xuất giang hồ, phất phất tay, giọng nói vẫn khàn khàn như mài dao, cười nói:
- Bỏ đi, hù dọa một chút là được rồi, bảo tên đọc sách kia mau cút đi. Thằng nhóc này cũng xem như nói nghĩa khí, có một chút khí phách như vậy, tốt hơn nhiều so với đám người đọc sách chỉ biết khoanh tay đứng nhìn. Đừng nói mấy câu như muốn bênh vực lẽ phải lại sợ rước họa vào thân gì đó, chỉ là trong tay bọn họ không có đao, người ngoài lại nhiều, bằng không có lẽ sẽ một đao chém chết thư sinh trẻ tuổi kia cho đỡ ồn ào.
Gã đàn ông lực lưỡng nét mặt hung dữ hơi thất vọng, ra vẻ muốn đá một cái. Thư sinh trẻ tuổi kia vội vàng hoảng loạn đứng dậy, vòng qua mọi người, chạy như bay ra đường nhỏ, bùn lầy tung tóe.
Vẻ mặt ông lão họ Tùy vẫn như thường. Sắc mặt thiếu niên lại đỏ bừng, sau khi nghe được hàm ý của lão già kia lại cảm thấy rất xấu hổ. Cô gái đội nón che mặt nhìn theo người trẻ tuổi áo xanh. Không biết có phải do cô bị ảo giác hoa mắt hay không, lại thấy hắn dừng bước ở cuối đường nhỏ, quay đầu lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm, sau đó bước nhanh rời đi.