Diệp Hồng Ngư nói:
- Tuyết không thể giữ người, cho nên ngươi định giữ người lại?
Ninh Khuyết đáp:
- Ta không hiểu ý ngươi.
Diệp Hồng Ngư hỏi:
ḳyhuyen.com- Tại sao đêm qua ngươi lại cho giải tán hết quản sự và nha hoàn trong nhà?
Ninh Khuyết vừa cười vừa nói:
- Chẳng phải điều đó chứng minh ta không hề "giữ người" sao?
Diệp Hồng Ngư nói:
- Ngươi thừa biết ý ta là gì.
Ninh Khuyết nói:
ḳyhuyen.com
- Hôm nay đông chí, quản sự và nha hoàn cũng nên dành thời gian cho gia đình họ.
ḳyhuyen.comDiệp Hồng Ngư nói:
- Vậy tại sao ngươi lại muốn ta rời đi? Đừng nói với ta rằng ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định ám sát Hạ Hầu, và lúc này chính là lúc ngươi đi làm việc đó.
Ninh Khuyết hỏi:
- Ngươi có lo lắng cho sống chết của ta không?
Diệp Hồng Ngư lắc đầu.
Ninh Khuyết cười bảo:
- Tuy nghe xong có chút đau lòng, nhưng đây mới chính là con người thật của ngươi. Đã không lo cho sống chết của ta, cần gì phải quản ta làm gì?
- Hạ Hầu là khách khanh của Đạo môn ta, ca ca ta đến thành Trường An chính là vì việc này, hắn sẽ không cho phép ngươi phá hoại, ta cũng không cho phép. Cho nên nếu ngươi muốn ra tay, ta sẽ giữ ngươi lại đây.
Diệp Hồng Ngư nhìn hắn bình thản nói, bàn tay phải bên ngoài ống tay áo đạo bào xanh khẽ cử động trong gió đông, như muốn nắm lấy một thanh hư kiếm.
ḳyhuyen.com
Ninh Khuyết nhìn bàn tay phải của nàng, im lặng hồi lâu rồi nói:
- Xem ra cả thiên hạ, bao gồm cả sư môn của ta đều không đồng ý để ta đi ám sát Hạ Hầu.
Hắn ngẩng đầu lên, tĩnh lặng nhìn vào mắt Diệp Hồng Ngư, nói:
- Ngươi biết ta là loại người nào mà. Ta đánh không lại Hạ Hầu, nên sẽ không nghĩ đến chuyện giết hắn. Ta muốn ngươi rời đi, chỉ là muốn báo cho ngươi biết, tòa đạo quan nhỏ của Diệp Tô hôm nay khai trương trở lại. Đã là đông chí, ngươi nên đến đó.
Diệp Hồng Ngư nói:
- Ngươi vẫn chưa nói rõ ngươi có đi ám sát Hạ Hầu hay không.
Ninh Khuyết nói:
- Ta dùng nhân cách của Phu Tử thề với ngươi, ta chưa từng nghĩ đến chuyện ám sát Hạ Hầu.
Thần sắc Diệp Hồng Ngư không đổi:
- Đổi một danh nghĩa khác đi.
Ninh Khuyết nói:
- Nếu ta ám sát Hạ Hầu, vậy thì ta và Tang Tang vĩnh viễn không thể ở bên nhau.
Diệp Hồng Ngư giật mình, dường như không ngờ hắn lại thực sự dám cam kết như vậy, nhíu mày hỏi:
- Vậy tại sao hai người các ngươi lại coi trọng ngày hôm nay đến thế?
Ninh Khuyết nói:
- Chúng ta định đến Hồng Tụ Chiêu ăn canh lòng dê.
Diệp Hồng Ngư trầm mặc, tà đạo bào xanh khẽ lay động, nàng biến mất nơi sâu thẳm của rặng mai vốn bị đại hắc mã gặm cho tan tác.
...
Đại hắc mã nhai vụn những cánh hoa mai còn vương hương thơm, rời khỏi hồ Nhạn Minh, chạy thẳng ra ngoại thành. Quân lính trấn giữ cửa nam thành Trường An từ sớm đã nhận được lời nhắc nhở của Ngư Long Bang, biết rõ lai lịch của con ngựa đen này, đâu có ai ngăn cản, chỉ tắc lưỡi kinh kỳ nhìn nó biến mất trên quan đạo mùa đông lạnh giá ngoài thành.
Không mất bao lâu, đại hắc mã đã chạy về tới thư viện. Nó men theo cửa hông, đạp lên dốc nghiêng xuyên qua mây mù, xuất hiện bên kính hồ trên vách đá hậu sơn. Nó không ngừng thở dốc, cúi đầu xuống mặt hồ tự hôn bóng mình, tham lam uống nước để làm dịu đi cổ họng và phổi ngựa đang nóng như thiêu như đốt.
Đại hắc mã không biết Ninh Khuyết định làm gì, cũng không biết tại sao mình lại có cảm xúc bồn chồn lo lắng, nó chỉ lờ mờ cảm thấy mình nên về thư viện sớm hơn. Như vậy có thể khiến những người trong thư viện đoán được chuyện gì sắp xảy ra bên hồ Nhạn Minh. Nó cho rằng mình là kẻ đưa tin.
Trần Bì Bì đứng bên kia hồ, nhìn con đại hắc mã ở bờ đối diện, gương mặt tròn trịa hiện lên vẻ lo âu đậm nét. Đường Tiểu Đường ngẩng đầu nhìn hắn hỏi:
- Sẽ có chuyện xảy ra sao?
- Theo lý mà nói, theo tính cách của sư đệ hắn, nếu biết rõ là bại thì sẽ không đưa ra bất kỳ quyết định nào, cho nên lẽ ra không có chuyện gì xảy ra. Nhưng tại sao đại hắc mã lại quay về?
Trần Bì Bì khẽ nhíu mày, nói:
- Bây giờ ta phát hiện ra, dường như ta vẫn chưa thực sự hiểu được trong lòng hắn đang nghĩ gì. Ta luôn cho rằng hắn là một kẻ lãnh đạm, bạc tình và thực dụng, nên ta rất khó tưởng tượng hắn sẽ làm ra những hành động dũng cảm mà hư ảo.
Đường Tiểu Đường nói:
- Ninh Khuyết là một kẻ rất vô sỉ, nhưng ca ca ta trước khi đưa ta đến thư viện đã từng nói, có những người có thể làm đến mức cực đoan vô sỉ, thực chất bản thân việc đó đã cần một lòng dũng cảm rất lớn rồi.
Trần Bì Bì im lặng giây lát rồi nói:
- Ta phải vào thành Trường An.
Đường Tiểu Đường nói:
- Ta đi cùng ngươi.
Trần Bì Bì lắc đầu nói:
- Chỗ tam sư tỷ sẽ không đồng ý đâu.
- Lúc làm khóa sáng sớm nay, lão sư đã cho ta nghỉ rồi.
Đường Tiểu Đường nhìn Trần Bì Bì nghiêm túc nói:
- Hạ Hầu là phản đồ lớn nhất của Minh tông ta suốt ngàn năm qua. Ca ca ta luôn muốn giết hắn, ta cũng vậy. Chỉ tiếc là ta không có năng lực đó. Hôm nay nếu tiểu sư thúc muốn ra tay với hắn, ít nhất ta cũng phải đứng bên cạnh quan sát.
...
Bầu không khí trong hoàng cung rất bình thản, tiếng lễ nhạc vang lên nối tiếp, hương thơm ấm áp lan tỏa.
Các cung nữ và thái giám mỉm cười đi lại trong điện, không ai nhìn vị Hạ Hầu đại tướng quân vốn mang danh tàn nhẫn máu lạnh kia, cũng không ai chú ý tới thần sắc trên mặt hoàng đế bệ hạ có chút dị thường.
Hoàng đế bệ hạ nhìn Hạ Hầu phía dưới, bình thản nói:
- Nếu chuyện đã giải quyết xong thì đừng để phát sinh biến cố nữa. Trẫm không quan tâm Ninh Khuyết có quan hệ gì với Tuyên Uy tướng quân năm đó, cũng không muốn biết những vụ án mạng ở Trường An mấy năm gần đây. Hắn dù sao cũng là học sinh của Phu Tử. Ngươi hôm nay rời khỏi Trường An, gặp lại hắn cũng khó, đã khó gặp thì đừng làm khó nhau.
Hạ Hầu rời chỗ quỳ lạy, bình tĩnh vâng lệnh.
Hoàng đế bệ hạ chắp tay sau lưng, trầm mặc rời khỏi tòa thiên điện, kết thúc sớm yến tiệc ban thưởng của quân vương dành cho thần tử về quê. Toàn bộ thái giám cung nữ trong điện cũng theo hắn rời đi, để lại thiên điện này cho hoàng hậu nương nương và Hạ Hầu đại tướng quân vốn vẫn luôn trầm mặc đứng hầu bên cạnh.
Để hoàng hậu nương nương và một vị đại tướng quân đế quốc ở riêng với nhau, xét về quy củ là việc không nên, nhưng đây là ý chỉ của bệ hạ, không ai dám có ý kiến.
Hoàng hậu nương nương tĩnh lặng nhìn đại ca phía dưới, khẽ thở dài một tiếng, hỏi:
- Sẽ không có chuyện gì chứ?
Hạ Hầu nhìn nàng, gương mặt vốn đen sạm lãnh đạm như sắt nguội hiếm khi lộ ra nụ cười ấm áp nuông chiều:
- Sắp về quê cũ rồi, sao có chuyện gì được. Hiện tại ta cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có. Ngược lại là ngươi, sau này một mình ở thành Trường An phải vạn sự cẩn thận. Nếu có điều gì không ổn, hãy nhanh chóng báo cho ta.
Hoàng hậu nương nương mỉm cười:
- Xem động tĩnh bên phía thư viện thì chắc là thái bình rồi.
- Đây vốn là ước định của Đại tiên sinh với ta, ắt hẳn Phu Tử cũng có thái độ này... Còn về Ninh Khuyết, chúng ta đều hiểu rõ hắn là loại người nào, tự nhiên sẽ thái bình.
Hạ Hầu hơi nhíu mày, cưỡng ép đè nén cơn ho ngày càng khó chịu trong lồng ngực. Hắn không muốn sau khi rời Trường An còn để muội muội phải lo lắng cho mình.
Hoàng hậu nương nương trầm mặc nhìn sắc mặt hắn, ánh mắt ôn nhu dường như có thể thấu suốt vào tận bên trong cơ thể, nhìn thấy thương thế ở phổi của hắn, yếu ớt nói:
- Ở trên hoang nguyên Đường đã khiến ngươi chịu thương nặng thế này, nghĩ hẳn hắn cũng chẳng dễ chịu gì. Lúc đó tại sao ngươi không thừa thế giết chết hắn?
Hạ Hầu khẽ ho hai tiếng, nói:
- Hắn có thể thương ta, ta có thể thương hắn, đều là chuyện đương nhiên. Chỉ có điều muốn giết chết hắn thì cần phải bỏ ra thêm nhiều mạng người nữa. Đám thiết kỵ trên hoang nguyên đều là thuộc hạ trung thành theo ta nhiều năm, cần gì phải để họ lấy mạng ra đổi?
Hoàng hậu nương nương nghe vậy, thần sắc càng thêm ôn hòa, an ủi:
- Ca ca, ngươi đã thay đổi rất nhiều.
- Không còn lãnh khốc bạo liệt hiếu sát như trước kia sao?
Hạ Hầu tự giễu cười một tiếng. Hắn thầm nghĩ năm đó hai huynh muội rời bỏ hoang nguyên đến Đường quốc, không có bất kỳ bối cảnh chỗ dựa nào, bệ hạ khi đó chưa đăng cơ, ngươi chưa phải hoàng hậu. Hai kẻ ngoại bang muốn đứng vững chân trong một đế quốc lâu đời như thế này, ngoài việc khiến mọi kẻ thù phải kinh hồn bạt vía thì còn cách nào khác sao?
Tiết trời giữa đông, tuyết vụn như phấn từ vòm trời rơi xuống, phủ lên những bức tường đỏ trong hoàng cung một lớp bột mỏng. Trên quảng trường trước thiên điện, tuyết bay như bông, dường như không có điểm dừng.
Hạ Hầu lặng lẽ nhìn tuyết lạnh ngoài điện, không tự chủ được mà nhớ tới Hô Lan Hải phương bắc, sau khi cướp được chiếc hộp sắt trên người Ninh Khuyết, trên đôi tay hắn đã vương những nắm tro cốt trắng như tuyết. Rồi hắn dường như nghe thấy trong thâm tâm của phong tuyết có tiếng nức nở, không phải tiếng gió bắc gào thét, mà là tiếng ve sầu mùa đông đang kêu.
Hắn biết đó là ảo giác, nhưng sắc mặt vẫn trở nên khó coi.
Mấy chục năm trước rời khỏi núi Thiên Khí, xuống phía nam tới đại Đường, hắn hào khí ngất trời, coi thiên hạ bằng vung. Thế nhưng khi hắn quyết định phản bội Minh Tông, tự tay nấu giết Mộ Dung Lâm Sương, hào khí và khí khái của hắn đã sớm tan thành mây khói, bao nhiêu năm qua chỉ là dùng sự bạo liệt và tàn nhẫn để che đậy.
Bởi vì từ ngày đó trở đi, hắn chính là phản đồ của Ma Tông.
Từ ngày đó, sâu thẳm trong lòng hắn luôn có hai đám mây đen cực kỳ lạnh lẽo, thủy chung không thể xua tan.
Một đám mây đen là lão sư dạy bảo của hắn, Liên Sinh đại sư.
Một đám mây đen là đương nhiệm tông chủ Ma Tông, Nhị Thập Tam Niên Thiền.
Hạ Hầu rất cường đại, rất tự tin, nhưng hắn hiểu rất rõ rằng một khi hai đám mây đen này thực sự bay tới, hắn ngoại trừ cái chết thì không còn con đường nào khác.
Năm đó Kha Hạo Nhiên một kiếm diệt sơn môn Ma Tông, hắn không tận mắt nhìn thấy Liên Sinh lão sư chết đi, hắn thủy chung không thể tin được một người như lão sư lại có thể tạ thế lặng lẽ không tiếng động như vậy.
Đương nhiệm tông chủ Ma Tông tu hành Nhị Thập Tam Niên Thiền, ẩn nấp giữa thế gian, được xưng là nhân vật thần bí nhất giới tu hành. Tuy có lời đồn rằng người đó đã chết từ lâu, nhưng Hạ Hầu sao dám tin?
Cho nên những năm qua, hắn luôn sống trong sợ hãi.
Ở Hô Lan Hải phương bắc, Hạ Hầu đoạt được hộp sắt trong tay Ninh Khuyết, trong hộp không phải Thiên Thư quyển chữ Minh mà là tro cốt của Liên Sinh lão sư. Hắn có chút thất vọng, rồi thương cảm, tiếp đó là trút bỏ được gánh nặng. Có lẽ chính vào khoảnh khắc đó, hắn thực sự nảy sinh ý định giải giáp về già, từ nay không màng thế sự nữa.
- Ta không biết Ninh Khuyết sau khi vào sơn môn đã có kỳ ngộ gì.
Hạ Hầu nhìn những bông tuyết bay múa ngoài điện, thần sắc phức tạp nói:
- Tro cốt của lão sư đã xuất hiện trong tay hắn, vậy có lẽ hắn đã kế thừa được điều gì đó. Hơn nữa tông chủ... cũng không biết hiện giờ hắn đang trốn ở đâu. Tuy hắn chắc chắn không dám dừng lại ở thành Trường An, nhưng thế gian này nơi nào hắn không đi được?
Hoàng hậu hiểu rất rõ nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng đại ca mình, nàng bước tới bên cạnh khẽ tiếng an ủi:
- Nhưng Liên Sinh đại sư dù sao cũng đã chết rồi. Còn Nhị Thập Tam Niên Thiền mà tông chủ tu hành vốn là công pháp biến thái và hung hiểm bậc nhất thế gian, những năm qua dù là Đạo Môn hay thư viện đều không tìm thấy tung tích của hắn, e là hắn đã chết từ lâu. Nếu hắn còn sống, sao bao nhiêu năm qua không tới tìm ngươi gây phiền phức?
- Hi vọng là vậy.
Hạ Hầu nói:
- Diệp Tô của Đạo Môn đã tới Trường An, người của Phật Tông cũng sắp đến. Nay nghĩ lại, thế gian tam tông chỉ có Ma Tông là điêu linh đến mức này, không khỏi có chút buồn bã.
----------oOo----------