Thương sắt là cán cờ của huyết kỳ, thế nên nó đặc biệt dài. Khi rơi xuống mặt băng, nó cao hơn hẳn thân hình khôi ngô của Hạ Hầu một đoạn lớn. Thân thương mang sắc đen kịt, hào quang ảm đạm, thẳng tắp không chút cong vênh, bề mặt không có bất kỳ điêu khắc trang trí nào, trơn nhẵn vô cùng. Điểm khác biệt duy nhất giữa nó và một cây gậy chính là một đầu sắc bén tuyệt luân, tỏa ra ánh sáng tuyết loáng.
Dù trong khoảnh khắc mấu chốt nhất, Ninh Khuyết đã kịp thời phản ứng để bảo vệ tính mạng, nhưng đôi cánh tay hắn vẫn bị chấn đến đau đớn kịch liệt, tưởng chừng xương cốt đã gãy lìa. Còn nơi ngực bụng thì nôn nao khó chịu đến cực điểm, dường như có máu tươi đang chậm rãi tụ lại nơi đó.
Cờ rách cán bay, một ngọn thiết thương từ cách đó mấy dặm phá vân mà đến, chỉ một chiêu đã có thể đánh cho hắn thảm hại không thôi, suýt chút nữa là gãy xương mất mạng. Thật sự khó có thể tưởng tượng, bên trong ngọn thương này rốt cuộc ẩn chứa uy lực to lớn đến nhường nào.
Lúc này Ninh Khuyết mới biết, hóa ra thủ đoạn mạnh nhất của Hạ Hầu không phải là Ma Tông chân khí bá đạo trong cơ thể, mà là ngọn thiết thương có thể phá vân mà ra bất cứ lúc nào này.
Không ai biết Hạ Hầu giỏi dùng thương, hắn cũng chưa từng nghe nói qua.
⒦yhuyen.comNgọn thiết thương đen kịt này cư nhiên được Hạ Hầu sử dụng như phi kiếm. Một cường giả võ đạo đỉnh phong xuất thân từ Ma Tông, sao có thể sở hữu thủ đoạn Đạo Môn tinh diệu hùng hậu đến nhường này?
Thiết thương dựng đứng trên hồ tuyết, không thèm che giấu mà tỏa ra hơi thở mạnh mẽ, đường đường chính chính tuyên cáo sự tồn tại và ý chí sát lục của mình với đối thủ và thiên nhiên quanh hồ.
Ninh Khuyết nâng cánh tay phải, quẹt đi vệt máu chảy ra nơi khóe môi, hỏi:
- Thương này tên là gì?
- Minh Thương.
Hạ Hầu nói:
⒦yhuyen.com
- Ngươi có ám tiễn, ta có minh thương.
⒦yhuyen.comNinh Khuyết ho khan ra một ngụm máu, thở dốc nói:
- Thương tốt, tên cũng tốt.
Hạ Hầu nhìn thanh phác đao thon dài trong tay phải của hắn, hơi nheo mắt nói:
- Ngươi cũng có một thanh đao tốt.
Đó quả thực là một thanh đao tốt, nếu không... căn bản không thể chống đỡ được ngọn thiết thương sát phá mây đêm từ trên trời giáng xuống kia, đáng lẽ phải vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ trong nháy mắt mới đúng.
Hạ Hầu sắc mặt thản nhiên nói:
- Nhưng thế gian này, ngoại trừ kiếm của Liễu Bạch, kẻ nào có tư cách đối đầu với thương của ta?
Kể từ khi phản ra Ma Tông thần phục với Đạo Môn, để đối phó với Liên Sinh lão sư cực kỳ có khả năng còn sống, và đặc biệt là để đối phó với Nhị Thập Tam Niên Thiền không thể nào lại chết đi một cách lặng lẽ, Hạ Hầu đã luôn âm thầm chuẩn bị.
Hắn chuẩn bị chính là ngọn thiết thương trong tay lúc này.
⒦yhuyen.com
Ngọn thương này do chính tay hắn đúc thành.
Còn thương ý của nó là được kế thừa từ quan chủ Tri Thủ Quan.
Trong những năm tu hành này, Hạ Hầu đã cứng rắn đi ngược lại công pháp, cưỡng ép tu luyện công pháp Đạo Môn, vậy mà lại thành công tu luyện ngọn thiết thương thành bản mệnh vật của mình!
Kể từ ngày đó, ngọn thiết thương rốt cuộc đã có thương ý mới mẻ. Hạ Hầu cho rằng đó là quang minh, hoặc giả hắn hi vọng sau này sẽ là một mảnh quang minh, nên hắn đặt tên ngọn thiết thương này là: Minh Thương.
Minh Thương trong tay, Hạ Hầu dám nhìn thẳng vào sự dòm ngó của Minh Tông trong đêm tối.
Huống chi là thanh đao tầm thường trong tay Ninh Khuyết?
...
Khi lá huyết kỳ kia rách toạc, cán cờ hóa thành thiết thương bay vào mây đêm, đại sư huynh trên tường thành đã nhận ra. Hắn theo bản năng bước tới một bước, hai tay vịn lên đầu tường thành, hoàn toàn không nhận ra cái lạnh của tuyết đọng trên đó, mang theo vẻ lo âu nhìn về hướng hồ Nhạn Minh.
Có thể khiến đại sư huynh thư viện phải ngưng trọng lo lắng như vậy, có thể tưởng tượng uy thế của nhát thương này từ Hạ Hầu sẽ mang lại cú sốc tâm lý lớn đến nhường nào cho những người quan chiến đêm nay.
Đại sư huynh lẩm bẩm:
- Không ngờ Hạ Hầu tướng quân đến cuối cùng vẫn còn ẩn giấu thủ đoạn như vậy.
- Tốc độ, sức mạnh và khí thế của nhát thương này có thể coi là hoàn mỹ.
Diệp Tô nói:
- Nhớ rõ lão sư từng nói, lúc dẫn dắt Hạ Hầu nhập Đạo môn, đã từng cố gắng khiến hắn thoát ly công pháp Ma Tông để chuyển sang tu tập đạo pháp... Không ngờ Hạ Hầu lại thực sự đổi tu đạo pháp, hơn nữa còn có thể tu luyện ngọn thương này đến cảnh giới như vậy, quả thực khiến người ta không thể tin nổi.
Đại sư huynh hơi động dung nói:
- Hóa ra là do quan chủ truyền dạy, thảo nào lại bá đạo như thế.
- Không phải bá đạo, mà là quang minh chính đại.
Diệp Tô nói:
- Nếu Hạ Hầu có thể tu luyện Minh Thương đến mức tuyệt đối quang minh, ở thời kỳ đỉnh cao, hắn đại khái có thể so tài cao thấp cùng Liễu Bạch.
Đại sư huynh lắc đầu bảo:
- Chưa bàn đến thương thế của Hạ Hầu tướng quân, chỉ nói riêng cảnh giới hiện tại của Minh Thương này vẫn còn cách kiếm ý của Liễu Bạch tiên sinh một đoạn.
Diệp Tô nói:
- Khoảng cách là so với Liễu Bạch, chứ không phải thứ mà Ninh Khuyết có thể đối phó.
Đại sư huynh trầm mặc không nói.
...
Đỡ nhát Minh Thương bá đạo tột cùng kia, Ninh Khuyết đã phải chịu một cú va đập cực kỳ khủng khiếp, thương thế nội phủ dần lộ rõ, hắn cần thời gian để hồi phục, nên hắn sẵn lòng nói thêm vài câu.
Hạ Hầu dù cũng đã trọng thương, nhưng so ra hắn càng nên chọn cách triển khai tấn công như sấm sét, tranh thủ trước khi máu chảy cạn mà đập Ninh Khuyết thành thịt nát mới phải. Nhưng không biết vì sao, hắn lại cho Ninh Khuyết thời gian để nói vài lời.
Bởi vì lúc này trong lòng hắn có chút nghi hoặc, thế nên nảy sinh cảnh giác.
Vì trận chiến trên hồ tuyết đêm nay, Ninh Khuyết đã chuẩn bị mười lăm năm, thời gian chuẩn bị cụ thể của Hạ Hầu không dài, nhưng lại có hàng chục năm kinh nghiệm trên chiến trường đẫm máu.
Hắn là một trong tứ đại vương tướng của đế quốc Đại Đường, người đời thường bị vẻ bạo ngược lãnh huyết của hắn thu hút sự chú ý mà quên mất tài năng quân sự của hắn. Thực tế, khả năng chỉ huy trên chiến trường của hắn không hề thua kém thực lực mạnh mẽ của bản thân, đáng sợ hơn là hắn rất giỏi vận dụng binh pháp vào trận chiến của các người tu hành.
Kể từ trước khi bước vào trạch viện bên hồ Nhạn Minh, từ lúc cắm cờ xuống đất, Hạ Hầu đã luôn hành sự theo binh pháp. Hắn coi cơ thể mình như trung quân trướng, không ngừng giả yếu cho địch thấy, thậm chí không tiếc tiêu hao lượng lớn "binh lực", luôn cứng rắn chống chọi với những thủ đoạn mạnh nhất của Ninh Khuyết. Cho đến cuối cùng, khi đã kéo kẻ địch đến mức mệt mỏi rã rời, nhìn thấu toàn bộ thủ đoạn của đối phương, hắn mới động dụng thủ đoạn mạnh nhất của mình, ý đồ nhất kích tất sát.
Để trả cái giá lớn như vậy cho đòn đánh cuối cùng, tiêu tốn bao nhiêu tinh thần, chảy bấy nhiêu máu, thì đòn đánh cuối cùng tất nhiên phải như lôi đình đại động, không cho kẻ địch bất cứ cơ hội nào.
Lá huyết kỳ trước trạch viện kia tương đương với mấy ngàn huyền giáp trọng kỵ mà hắn mai phục quanh chiến trường, cốt để lúc kẻ địch tấn công lâu không hạ được sẽ đột nhiên xuất kích, như gió cuốn lá rụng mà định đoạt thắng bại.
Trọng giáp huyền kỵ tinh nhuệ của Đại Đường là dòng thác sắt mạnh mẽ và khủng bố nhất trong quân doanh. Thiết kỵ tích súc thế trận đã lâu một khi xuất ra tất sẽ quét ngang bốn phương, không ai địch nổi. Ngọn thiết thương trong lá huyết kỳ đó là thủ đoạn mạnh nhất và khủng bố nhất của Hạ Hầu, đến cuối cùng mới tung ra, tự nhiên là đòn quyết định thắng thua.
Nhát thương này ngưng tụ niềm tin và khí thế mạnh mẽ của cường giả võ đạo đỉnh phong, theo lý mà nói, ngay cả người tu hành mạnh hơn Ninh Khuyết cũng không thể chống đỡ nổi.
Thế nhưng thiết thương ra khỏi mây đêm nhất kích như sấm sét mà Ninh Khuyết lại không chết. Dù nói rằng lúc này hắn không ngừng ho ra máu, rõ ràng bị thương rất nặng, nhưng sự thực là hắn không chết vẫn khiến Hạ Hầu cảm thấy nghi hoặc cực kỳ mãnh liệt.
Trong thời gian đối thoại ngắn ngủi với Ninh Khuyết, Hạ Hầu suy nghĩ về vấn đề này, cố gắng tìm ra nguồn gốc và cách giải quyết cho sự nghi hoặc cùng nỗi cảnh giác vô danh trong lòng.
Một lát sau, hắn đã nghĩ thông được một nửa đáp án, thế nên ánh mắt hắn nhìn Ninh Khuyết càng lúc càng sáng rực, càng lúc càng lạnh lẽo, hệt như những khối băng vỡ vụn trên hồ tuyết trước mặt.
Nghĩ thông một nửa là đủ rồi, ít nhất hắn cho rằng đã đủ để giải quyết sự nghi hoặc và cảnh giác trong lòng mình. Hắn vung cánh tay phải, những mảnh vải vụn còn sót lại trên cánh tay nháy mắt hóa thành bột phấn, máu tươi từ vết thương bắn ra như tên vào màn đêm, ngọn thiết thương trong lòng bàn tay phá không mà đi, nháy mắt biến mất không tăm tích.
Nhát thương thứ hai của Hạ Hầu không nhắm vào Ninh Khuyết dưới vách núi, mà đâm thẳng về phía Tang Tang ở bên trên vách núi.
Hắn có đủ nguồn tin tức để biết trên vách núi chắc chắn là tiểu thị nữ của Ninh Khuyết, biết tình nghĩa giữa tiểu thị nữ và Ninh Khuyết không hề tầm thường, càng biết tiểu thị nữ đó là truyền nhân của Vệ Quang Minh.
Thân phận lai lịch của Tang Tang luôn khiến Hạ Hầu cảm thấy có chút quỷ dị và cảnh giác, thế nên hắn quyết định giết chết nàng trước. Quyết định này vẫn ngầm phù hợp với binh pháp — binh pháp vốn chẳng âm hiểm phức tạp, trái lại vì đơn giản nên mang theo ý vị quang minh chính đại, giống như khí chất của chính ngọn thiết thương vậy — Hạ Hầu chính là muốn nói rõ cho Ninh Khuyết biết hắn muốn giết Tang Tang, hắn muốn Ninh Khuyết quay về cứu, sau đó đi vào chỗ chết.
Tang Tang là mạng của Ninh Khuyết. Nếu có kẻ dám dùng Tang Tang để uy hiếp, hắn nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào để giết chết đối phương trước, giống như lúc hắn bắn xuyên qua Long Khánh trên hoang nguyên.
Hơn nữa đối với người bình thường, khi một tiểu cô nương nhắn gầy yếu còn quý hơn cả sinh mạng bị cái chết đe dọa, đều sẽ ngay lập tức quay về cứu, gạt bỏ mạng sống của chính mình ra sau đầu.
Nhưng Ninh Khuyết không làm như vậy. Khi cảm nhận được ngọn thiết thương bàng bạc bá đạo kia đâm thẳng lên vách đá, hắn không hề ngoảnh đầu lại mà nắm chặt chuôi đao, chân phải đạp mạnh lên mặt băng, thân hình nháy mắt lướt thẳng đi hơn mười trượng trên hồ tuyết, cổ tay lật một cái, giơ cao thanh phác đao sắc bén lao về phía Hạ Hầu.
Tốc độ của hắn vô cùng kinh người, gió lạnh trên hồ thổi bộ viện phục đen trên người hắn kêu phần phật, vạt áo tung bay như vòm trời đêm sắp tan rã.
Hạ Hầu khẽ nhướn mày, có chút khó hiểu, đưa bàn tay phải như sắt thép ra hư không nắm chặt một cái giữa gió đêm.
...
Thiết thương phá không lao tới, trong nháy mắt đã đến bên trên vách núi bờ nam hồ Nhạn Minh, đâm về phía Tang Tang. Vì ma sát với không khí quá kịch liệt, thân thương đen kịt tỏa ra hào quang sáng rực, so với thân hình gầy nhỏ yếu ớt của Tang Tang thì trông nó thô dài và khủng bố lạ thường.
Luồng gió từ ngọn thương cuốn theo tuyết tàn trên vách núi đập thẳng vào mặt, thổi rát cả má nàng, mái tóc hơi vàng sau khi cắt ngắn tựa như đám thủy thảo trong khe suối chảy xiết, kêu vù vù đổ ngược về sau.
Nàng biết Ninh Khuyết sẽ không quay lại cứu mình, vì Ninh Khuyết không cứu kịp, vì Ninh Khuyết tin rằng nàng có thể tự cứu được mình, và vì ngay lúc này nàng bắt buộc phải tự cứu lấy chính mình.
Dù Tang Tang là truyền nhân của Quang Minh thần tọa, từng theo lão nhân học tập thần thuật, những ngày qua lại cùng Đạo si Diệp Hồng Ngư kiểm chứng lẫn nhau, nhưng nàng chưa bao giờ tham gia vào trận chiến của người tu hành.
Không biết phải chiến đấu thế nào, thì sẽ không biết phải làm sao để cứu được mình. Nàng dựa vào bản năng, giống như những khoảnh khắc sinh tử trong dãy Mân Sơn nhiều năm trước, nàng ngồi thụp xuống như một con thú nhỏ bị thương, ôm chặt lấy cán ô, liều mạng thu nhỏ thân mình, để chiếc ô đen lớn che chắn hoàn toàn mọi bộ phận trên cơ thể.
Trên vách núi vang lên một âm thanh cực kỳ quái dị, hệt như dùi trống nện mạnh lên một chiếc trống rách, lại giống như bước chân vượt núi băng sông của Hạ Hầu lúc nãy, một chân đạp nát mặt băng rồi rơi tõm xuống nước.
Thiết thương đâm mạnh vào chiếc ô đen lớn, mũi thương sắc bén đâm thủng lớp dầu mỡ và bùn đen bao năm tích tụ.
Nơi ô đen lớn tiếp xúc với thiết thương lún xuống dữ dội, vải đen kêu xé rách, dường như biến thành một hố đen khủng bố. Tuy nhiên, ở nơi sâu nhất của hố đen đó, mũi thương trước sau vẫn... không thể xuyên qua mặt ô!
Cán của chiếc ô đen lớn chống lên đá núi, phập một tiếng như dao cắt đậu phụ đâm sâu vào trong, sỏi đá bay loạn xạ. Tang Tang đang nhắm tịt mắt nấp run rẩy dưới tán ô, cơ thể nàng chấn động mạnh, sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch, oẹ một tiếng, máu tươi phun ra từ miệng, nhuộm đỏ bộ quần áo mới thay sáng nay.
----------oOo----------