Chương 296: Tảo mộ

Ninh Khuyết nhìn Diệp Hồng Ngư, nói: - Ngươi hiểu thấu đạo lý này, cho nên mới muốn rời khỏi Trường An. Diệp Hồng Ngư đáp: - Phải. Ninh Khuyết lại nói: ḳyhuyen.com- Vậy ngươi vẫn chưa cảm ơn ta. Diệp Hồng Ngư nói: - Đây là kiếm của ta, đáng ra phải là ngươi cảm ơn ta mới đúng. Ninh Khuyết nói: - Vậy thì khỏi cần cảm ơn nhau nữa. Diệp Hồng Ngư nói:
ḳyhuyen.com - Không ai nợ ai.
ḳyhuyen.comDứt lời, nàng quay người rời đi. Tuyết mỏng lả tả bay, vạt áo xanh dần khuất bóng. Nhìn bóng lưng của thiếu nữ Đạo Môn dần biến mất trong gió tuyết, Ninh Khuyết trầm mặc không nói một lời. Hắn và Đạo Si từng là kẻ thù sinh tử trên hoang nguyên, từng là chiến hữu kề vai sát cánh trong sơn môn Ma Tông, giờ lại cùng chung sống dưới một mái nhà bên hồ Nhạn Minh suốt nửa năm trời. Nói có bao nhiêu tình nghĩa thì không hẳn, nhưng cả hai đã quá quen thuộc với sự hiện diện của nhau. Nghĩ đến việc chuyến này đi, nếu nàng có thể sống sót, ngày tái ngộ chắc chắn sẽ là lúc rút kiếm đối đầu, hoặc hắn hoặc nàng phải ngã xuống, nghĩ đến đây lòng hắn không khỏi nảy sinh chút thổn thức cảm khái. Hắn quay sang nói với Tang Tang: - Ta rất khâm phục nữ nhân này. ... Trận quyết chiến trên hồ mùa đông giữa Ninh Khuyết và Hạ Hầu đã kéo theo không biết bao nhiêu cường giả đổ về Trường An. Tuy những đại năng ở các nơi không thể biết như quan chủ Tri Thủ Quan hay thủ tọa giảng kinh Huyền Không Tự không xuất hiện, chưởng giáo và các vị đại thần quan Tây Lăng Thần Điện hay các bậc đại đức của Phật Tông cũng vắng mặt, nhưng tràng diện lúc ấy đã đủ để khiến thế gian chấn động. Thiên Hạ Hành Tẩu của cả hai tông đạo phật, cung phụng của quận Thanh Hà đều từng hiện diện bên hồ Nhạn Minh. Kiếm Các Nam Tấn tuy chỉ phái tới một sứ giả không mấy tên tuổi, nhưng ai nấy đều biết kẻ đó chính là đôi mắt của Liễu Bạch. Và điều kinh ngạc nhất chính là sự tái xuất của tông chủ Ma Tông Nhị Thập Tam Niên Thiền. Nhiều cường giả tụ hội về Trường An như vậy, điều họ quan tâm nhất đương nhiên là kết cục của vị khách khanh trưởng lão Đạo Môn Hạ Hầu, cùng lời đồn về việc Ninh Khuyết là con trai Minh Vương. Thế nhưng nếu ngẫm kỹ lại, người ta có thể nếm trải ra nhiều dư vị khác: Đây dường như là một cuộc thăm dò thận trọng của giới tu hành thế gian đối với thư viện.
ḳyhuyen.com Đối diện với cuộc thăm dò ấy, thư viện chẳng làm gì nhiều, chỉ có nhị sư huynh ngồi suốt một đêm trên cầu tuyết, đại sư huynh bầu bạn đàm đạo cả đêm với Diệp Tô, rồi lại trò chuyện với Thất Niệm một hồi lâu. Kết cục của sự việc là: Ninh Khuyết chiến thắng Hạ Hầu bằng một phương thức khiến cả giới tu hành phải kinh hãi; Nhị Thập Tam Niên Thiền lại một lần nữa biến mất thần bí; còn Thiên Hạ Hành Tẩu Huyền Không Tự Thất Niệm sau khi nghe đại sư huynh thư viện nói một tràng dài, đã ngồi trầm tư mười ngày trong Vạn Nhạn Tháp rồi rời khỏi Trường An. Những sự việc này một lần nữa minh chứng cho thứ gần như chân lý: thư viện là nơi không thể lay chuyển. Người trong phủ tướng quân Hạ Hầu đã rời đi, Diệp Hồng Ngư cũng đã đi khỏi Trường An. Vài ngày sau, đến lượt Diệp Tô cũng chuẩn bị rời đi, đại sư huynh thư viện đích thân tới tiễn chân. Diệp Tô nhìn ngôi đạo quan nhỏ vừa được tu sửa mới tinh, nghĩ đến việc trên những viên ngói đen xà gỗ thô mộc kia có lẽ còn vương lại mồ hôi của chính mình, lòng bỗng thấy đôi chút vui vẻ. Một lát sau, nụ cười trên môi hắn dần thu lại, hắn nói: - Ta vẫn không hiểu nổi. Đại sư huynh biết hắn đang thắc mắc điều gì, bèn mỉm cười đáp: - Nắm đấm của Đường, kiếm của Liễu Bạch, phù của Nhan Sắt, đao tiễn của hậu sơn, lại thêm cả người kế thừa Quang Minh thần tọa là Tang Tang... Hạ Hầu nào có lý nào không bại? Hơn nữa Ninh Khuyết dù sao cũng là người của thư viện ta, sao có thể không thắng? Diệp Tô im lặng hồi lâu, rồi bỗng nhiên cười lớn: - Người của thư viện thì sao có thể không thắng... Đúng là một cách nói không có đạo lý, hay cho khí phách không nói đạo lý. Tiếng cười vang vọng trên con phố tuyết rơi. Vị truyền nhân kiêu ngạo của Tri Thủ Quan này vào Trường An để nhập thế tu hành, giữa những mái nhà dột nát, thang gỗ mục và phế tích đạo quan mà ngộ được cơ duyên, khiến cảnh giới vốn đã cao diệu lại càng thêm thăng tiến. Cuối cùng nghe xong câu nói về thư viện ấy, hắn mới thực sự thấu hiểu mọi căn nguyên, rồi phiêu nhiên rời đi. ... Sau khi xác nhận Trường An đã thực sự khôi phục vẻ yên bình, không còn kẻ nào dám mưu toan thử thách thư viện nữa, Ninh Khuyết tự nhiên không tiếp tục ở lại trạch viện ven hồ. Hắn đưa Tang Tang đến Hồng Tụ Chiêu. Giản đại gia nhìn hắn, thở dài nói: - Ngươi càng lúc càng giống hắn. Ninh Khuyết lắc đầu nói: - Ta và tiểu sư thúc không có điểm nào giống nhau cả. Giản đại gia nói: - Ngươi đã bao giờ thấy tiểu sư thúc đâu. - Nhưng ta biết là không giống, vì tiểu sư thúc là người phóng khoáng tiêu sái, còn ta thì vĩnh viễn không thể sống một cách tiêu sái như vậy được. Ninh Khuyết bật cười nói: - Đương nhiên sau này ta có thể tập dần xem sao. Sau đó hai người rời Hồng Tụ Chiêu, ngồi trên chiếc xe ngựa đen đi ra khỏi cửa Chu Tước. Theo con đường quan lộ thẳng tắp phủ đầy tuyết trắng, họ đi đến ngọn núi lớn phía nam thành, tiến thẳng vào thư viện. Ninh Khuyết vốn không biết rõ chân tướng và chi tiết của những chuyện xảy ra trong thành lúc mình quyết đấu với Hạ Hầu. Bề ngoài có vẻ các sư huynh thư viện không ra tay giúp đỡ, nhưng hắn rõ ràng trong cục diện hiểm nghèo ấy các sư huynh chắc chắn đã âm thầm làm rất nhiều việc. Trong gian nhà cỏ, hắn dẫn Tang Tang cúi đầu thật sâu cảm tạ đại sư huynh và nhị sư huynh, sau đó tạ ơn tứ sư huynh, lục sư huynh và thất sư tỷ. Hắn tạ ơn những mũi phù tiễn, thanh sắt đao và cả trận pháp bên bờ hồ. Các sư huynh sư tỷ người thì bình thản, người thì kiêu hãnh nhận đại lễ của Ninh Khuyết. Nhị sư huynh ngày thường vốn lạnh lùng nhất, lúc này thần sắc lại vô cùng ôn hòa. Có lẽ việc tiểu sư đệ này có thể chiến thắng và giết chết Hạ Hầu cũng khiến một người làm sư huynh như hắn cảm thấy mát mặt, tự hào không thôi. Tam sư tỷ Dư Liêm không có mặt ở hậu sơn. Nàng như thường lệ ngồi bên cửa sổ phía đông của Cựu Thư Lâu viết chữ nhỏ, thần thái tĩnh lặng và chuyên chú. Bất chợt nàng ngẩng đầu nhìn những bông tuyết bay bên ngoài cửa sổ, khẽ mỉm cười rồi đưa tay lên môi hà một hơi nóng, cảm thấy ấm áp hơn đôi chút. Đường Tiểu Đường là đồ đệ của nàng, hôm nay không có bài vở gì nên ngồi mài mực trên lầu. Tay tiểu cô nương đã mỏi nhừ từ lâu, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn tràn ngập nụ cười ngọt ngào. Tam sư tỷ hơi thắc mắc, hỏi: - Có chuyện gì mà vui thế? - Ca ca luôn muốn giết tên phản đồ Hạ Hầu đó, nghe nói còn bị trọng thương trên hoang nguyên vì hắn. Ca ca biết được tin này chắc chắn sẽ vui lắm. Đường Tiểu Đường đưa tay quẹt đi những giọt nước mắt hạnh phúc, nhìn lão sư gật đầu mạnh một cái, mỉm cười nói: - Nếu tông chủ còn sống, chắc chắn hắn cũng sẽ rất vui. ... Một ngày nọ, tuyết ở Trường An bỗng trở nên dày đặc, lả tả rơi khắp thành quách, hung mãnh vô cùng. Ninh Khuyết lại chọn đúng ngày đó để đi tảo mộ, đành phải đội gió tuyết mà ra khỏi thành. Hắn và Tang Tang trước tiên đến trước ngôi mộ nằm giữa đám cỏ dại gần thư viện, nói với Nhan Sắt sư phụ vài câu chuyện tẻ nhạt không đầu không cuối. Hắn rót một bình rượu mới trước mộ, rồi lấy từ trong ngực ra một dải nội y vẫn còn vương hương phấn, che chắn gió tuyết rồi châm lửa đốt đi. Tang Tang lo lắng: - Thủy Châu Nhi cô nương mà biết chắc sẽ giận lắm. Ninh Khuyết đáp: - Ngươi không nói thì sao nàng biết được? Xong xuôi, hắn và Tang Tang ngồi xe ngựa đến một nghĩa trang khác. Theo địa chỉ mà bên Thị Vệ Xử giúp tìm kiếm, họ rẽ bao nhiêu vòng giữa rừng bia mộ san sát, cuối cùng cũng tìm thấy mộ của Tiểu Hắc Tử. Ninh Khuyết nhẹ nhàng phủi lớp tuyết trên bia mộ, nhìn cái tên ấy, giọng đầy áy náy: - Năm đó khi còn bé chúng ta có giao ước, nếu ai chết trước thì người còn lại sau khi giết được Hạ Hầu phải mang đầu lão tới trước mộ tế bái. Thật xin lỗi, ta không làm được rồi. - Thi thể Hạ Hầu được người của quân phương vớt từ dưới hồ lên là đóng quan tài ngay lập tức, ta cũng không tiện phá quan chặt đầu. Nhưng nghe nói hắn chết rất thảm, trông chẳng khác gì miếng thịt ninh nhừ trong nồi. Nói xong câu có phần hơi ghê tởm ấy, Ninh Khuyết lại nở nụ cười nhẹ nhõm. Hắn nhận lấy hai đoạn thương sắt đen đúa nặng nề từ tay Tang Tang, cắm thật sâu vào lớp đất đóng băng trước mộ, tựa như hai nén hương dài. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị