Chương 297: Sinh mệnh mới, đá rơi và chuyến du xuân bên vách đá

Mấy năm nay vì để tránh gây sự chú ý, Ninh Khuyết chưa từng tới tế bái Tiểu Hắc Tử. Giờ đây đại thù đã báo, triều đình dù có biết mối quan hệ giữa hắn và Tiểu Hắc Tử thì hắn cũng chẳng còn gì phải lo lắng. Huyết hải thâm thù đã được báo, lẽ ra phải tế bái cha mẹ trước tiên. Thế nhưng sau vụ thảm án năm ấy, di hài của cha mẹ ruột hắn là Lâm Đào và Lý Tam Nương sau khi được Đạo Môn làm lễ tế đơn giản đã thiêu thành tro cốt rải xuống dòng Vị Thủy, làm gì còn mộ phần. Vậy nên mộ của Tiểu Hắc Tử cũng được coi như nơi yên nghỉ chung của những người năm đó. Gió tuyết mỗi lúc một lớn, Tang Tang chống chiếc ô đen lớn, dùng cả hai tay cố sức giữ chặt để che chắn sau lưng hắn. Ninh Khuyết quỳ xuống, lấy từ trong ngực ra một tờ giấy dầu rồi châm lửa đốt. Trên tờ giấy dầu ấy viết rất nhiều cái tên, những kẻ đứng sau những cái tên đó đều đã chết, cũng giống như tờ giấy này, hóa thành làn khói xanh, tan biến trong gió tuyết trong nháy mắt. Tang Tang khẽ hỏi: - Còn chỗ thân vương điện hạ thì tính sao? kyhuyen.comNinh Khuyết nhìn đống tro đen lăn lộn trên mặt tuyết, đáp: - Năm đó hắn chỉ động miệng, nay không làm thân vương được nữa cũng coi như đã trả giá chút ít. Cứ để hắn sống thêm hai năm nữa xem sao. Tang Tang nói: - Thiếu gia chẳng phải thường nói phải tru diệt kẻ cầm đầu sao? Ninh Khuyết nói: - Kẻ cầm đầu là lão sư của ngươi, nhưng lão đã chết rồi. Lúc nãy đứng cạnh mộ sư phụ nhìn sang mộ lão, ta cũng từng nghĩ xem có nên đào lên không, nhưng thôi bỏ đi.
kyhuyen.com ...
kyhuyen.comKhi thành Trường An còn chìm trong gió tuyết, thì trong những dãy núi sâu ở Tây Lăng Thần Quốc vẫn ấm áp như mùa xuân. Điều này một phần do dòng hải lưu ấm ngoài đê Tống Quốc ở phía đông, nhưng phần lớn là vì nơi đây vốn là mảnh đất được Hạo Thiên che chở. Phía ngoài đạo quan giản dị giữa thâm sơn, có một nam tử trẻ tuổi đang đứng đó. Người này dung mạo tuấn mỹ vô ngần, dù trên gò má có vài vết sẹo rõ rệt nhưng lại càng tăng thêm phần mị hoặc. Đạo nhân trung niên đứng trên bậc đá nhìn nam tử nọ, hỏi: - Long Khánh hoàng tử, ngươi thực sự kiên trì muốn vào quan khổ tu? Ngươi có biết điều đó nghĩa là gì không? Hóa ra nam tử trẻ tuổi kia chính là Long Khánh hoàng tử. Nhìn lòng bàn tay hắn thấp thoáng những vết chai và dấu vết của sương gió, có lẽ những ngày qua hắn đã phải lênh đênh trên biển. Hắn cung kính đáp: - Đã là mệnh lệnh của lão sư, phận làm đệ tử không dám trái lời. Chỉ cần được diện kiến Thiên Thư, chịu bao nhiêu khổ cực đọa đày ta cũng cam lòng. Đạo sĩ trung niên nói: - Đã là ý của quan chủ, tự nhiên không ai ngăn cản ngươi. Chỉ là ta phải nhắc nhở, với cảnh giới hiện tại của ngươi, muốn xem Thiên Thư là chuyện có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
kyhuyen.com Long Khánh bình tĩnh nói: - Sư thúc, hiện tại ta vốn đã là một kẻ chết rồi. Đạo sĩ nhìn đóa hoa đào đen giữa ngực Long Khánh, nhớ lại lời đồn về mũi tên của Ninh Khuyết xuyên thấu lồng ngực hắn trên vách tuyết năm nào liền hiểu ý tứ của hai chữ "kẻ chết" ấy, khẽ thở dài không nói thêm gì nữa. Bước lên bậc đá là bước vào Tri Thủ Quan – nơi không thể biết của Đạo môn. Long Khánh dù đã bái quan chủ làm sư, nhưng lúc này lòng vẫn không khỏi căng thẳng. Phía sau đạo quan, bên bờ hồ hiện ra bảy gian nhà cỏ được sắp xếp tinh tế. Nhà lợp bằng cỏ vốn dĩ rẻ tiền tầm thường, không nên có chút khí thế trang nghiêm nào, thế nhưng cỏ tranh lợp trên những gian nhà này lại có màu sắc như kim ngọc, bất chấp bụi trần mưa nắng bao năm vẫn toát lên vẻ hoa lệ tột bậc. Loại cỏ tranh này vốn chứa đựng thiên địa nguyên khí cực kỳ nồng đậm, có thể chống lại gió mưa hàn khí, giúp người ta thanh tâm tĩnh ý, ngoài tự nhiên vốn đã tuyệt chủng từ lâu, có thể nói là vô cùng quý giá. Trên đời chỉ có hai nơi xa xỉ đến mức dùng loại cỏ này để lợp nhà: một là dãy nhà cỏ bên hồ dùng để cất giữ bảy quyển Thiên Thư này, nơi còn lại chính là gian nhà cỏ bốn bề lộng gió của Phu Tử ở hậu sơn thư viện. Long Khánh bước vào gian nhà đầu tiên, nhìn cuốn điển tịch có bìa rách nát như màu máu khô trên án gỗ trầm hương, hắn không sao giữ nổi bình tĩnh, đôi bàn tay lộ ra ngoài tay áo khẽ run lên. Cuốn điển tịch này chính là quyển thứ nhất của Thiên Thư: quyển chữ Nhật. Đây cũng là quyển Thiên Thư duy nhất mà hắn có thể lật mở với cảnh giới hiện tại. Long Khánh chậm rãi lật lớp bìa đen, trang đầu tiên đập vào mắt là một tờ giấy trắng tinh, rồi hắn lật sang trang thứ hai. Trên trang giấy này viết tên của những cường giả tu hành hàng đầu thế gian như: Liễu Bạch, Quân Mạch, Đường... Vì trong lòng đã có dự tính nên hắn không ngạc nhiên, chỉ thầm nhủ rằng, nếu sau này muốn leo lên đỉnh cao của con đường tu hành, thì những cái tên sáng chói này đều phải trở thành đá lót đường cho hắn. Long Khánh tiếp tục lật xem quyển chữ Nhật. Phía trên trang giấy, hắn thấy tên của Thư Si Mạc Sơn Sơn. Và rồi ở vị trí cao nhất trên trang giấy ấy, hắn thấy tên của Ninh Khuyết và Diệp Hồng Ngư. Hai cái tên này gần như nằm song hành, mỗi cái tên đều có những nét bút sắc sảo như muốn đâm xuyên qua trang giấy trước đó. Nhìn thấy ba cái tên này, ánh mắt Long Khánh trở nên cực kỳ oán độc, hơi thở cũng dồn dập hơn nhiều. Nhưng chỉ một lát sau, mọi cảm xúc bỗng biến mất một cách kỳ lạ, đôi mắt hắn trở lại vẻ bình lặng cực độ, mỗi lúc một sáng hơn, tựa như viên dạ minh châu được phết lớp nhũ vàng, vô cùng quang minh. Đông qua xuân tới, thời gian thấm thoát trôi đi. Thế gian không ai hay biết, tất cả đều ngỡ rằng Long Khánh hoàng tử đã chết, nhưng thực chất hắn đang tiềm tâm tu hành tại Tri Thủ Quan. Mỗi sáng sớm, hắn bắt đầu bằng việc quét dọn tiền quan, sau đó nấu nướng, chuẩn bị vật dụng đưa vào hậu quan. Sau khi xong xuôi mọi việc, hắn mới được đến bảy gian nhà cỏ để xem Thiên Thư. Kể từ ngày đầu tiên xem quyển chữ Nhật, Long Khánh không bao giờ lật lại quyển đó nữa, mà dồn toàn bộ tinh thần và ý chí vào việc đọc quyển Thiên Thư thứ hai. Một ngày xuân rực rỡ, hoa đào dại nở rộ khắp trong ngoài Tri Thủ Quan. Long Khánh với gương mặt nhợt nhạt bước ra khỏi gian nhà cỏ thứ hai, tay siết chặt chiếc khăn thấm máu. Hắn đang định ra bờ hồ minh tưởng tĩnh dưỡng một lát thì bỗng tâm niệm khẽ động, dừng bước chân lại. Hắn bước vào gian nhà thứ nhất, thần sắc nghiêm trọng lật mở quyển chữ Nhật. Trên trang giấy ấy, mực của hai chữ "Ninh Khuyết" càng lúc càng đậm, càng lúc càng đặc, tựa như máu tươi sắp thấm vào lòng giấy. Tên của Mạc Sơn Sơn đã rời khỏi vị trí cũ, leo lên tận đỉnh trang giấy, nét gạch đứng ở giữa hai chữ "Sơn" tựa như những cột đá góc cạnh sắc sảo, dường như có thể đâm rách trang giấy bất cứ lúc nào. Sắc mặt Long Khánh càng thêm trắng bệch, con ngươi co rụt lại như những hố đen thăm thẳm. Điều khiến hắn chấn động và phẫn nộ không phải là những hình ảnh hắn vừa thấy, mà là hình ảnh hắn không thấy. Hắn không thấy tên của Diệp Hồng Ngư đâu nữa. Cái tên Diệp Hồng Ngư đã đi tới một nơi khác. ... Đỉnh Đào Sơn vào độ cuối xuân, dù những gốc đào mới trồng không rực rỡ hút hồn người như lời đồn đại, nhưng cây cối vẫn xanh tốt, khiến tòa thần điện phía trên chìm trong một màu xanh thẫm uy nghiêm. Trên con đường thần đạo lát đá nằm giữa hai hàng cổ thụ, một thiếu nữ chậm rãi bước tới. Nàng búi tóc đơn giản theo kiểu đạo gia, khoác trên mình bộ đạo y màu xanh thanh khiết. Sắc xanh ấy không quá rực rỡ, nhưng khi vạt áo khẽ bay theo gió núi, màu xanh u thâm của những gốc thạch thụ ngàn năm bên đường dường như đều trở nên lu mờ. Thiếu nữ búi đạo kế bước dọc theo con đường thần đạo dài dằng dặc, bình thản tiến bước, chẳng mấy chốc đã lên tới khoảng sân rộng rãi trên vách núi. Nàng nhìn tòa Tài Quyết thần điện đen kịt phía xa, khẽ mỉm cười. Trên sân vách núi trước thần điện bỗng vang lên vô số tiếng kinh hô: - Diệp Hồng Ngư về rồi! - Nữ nhân này sao còn dám vác mặt về đây! - Đạo Si! Mau đi báo cho thần tọa! - Ti tọa đại nhân, đã lâu không gặp! Thiếu nữ Đạo Môn đang chậm rãi bước tới có dung mạo mỹ lệ tột trần, khí tức lại mộc mạc giản đơn vô cùng. Thế nhưng trong mắt đám đông, đây lại là hình ảnh đáng sợ nhất mà họ từng thấy. Các thần quan và chấp sự quanh thần điện kinh hãi tản ra bốn phía tránh đường. Những kẻ không kịp lùi lại thì run rẩy khom lưng nhường lối, tiếng chào hỏi cũng không khỏi lạc đi vì sợ hãi. Mùa xuân năm ngoái, Đạo Si Diệp Hồng Ngư rời khỏi Tây Lăng Thần Điện, sau đó nàng ở lại Trường An một thời gian rồi lại biến mất không dấu vết. Vào mùa xuân năm nay, nàng đã trở lại. ... Cựu thống lĩnh kỵ binh thần điện Trần Bát Xích từng bị một đạo kiếm giấy chém mù đôi mắt, sau đó bị ngón tay gầy guộc của Thiên Dụ đại thần quan gõ nhẹ mà nát cả miệng lưỡi, trở thành một kẻ tàn phế đúng nghĩa. Thế nhưng vì hắn là thân tín của thống lĩnh La Khắc Địch, nên trong tòa Tài Quyết Ti cực kỳ thực dụng này, hắn vẫn được sống một cuộc đời khá hạnh phúc. Nếu như việc ngày ngày nằm phơi nắng trên bậc đá cũng được coi là một loại hạnh phúc. Diệp Hồng Ngư đi tới dưới bậc đá của Tài Quyết thần điện, nhìn Trần Bát Xích khoác áo gấm hoa lệ nhưng lại nằm phơi nắng như kẻ ăn mày, bình tĩnh nói: - Ngươi có từng nghĩ ta có thể quay về không? Từ đằng xa, rất nhiều thần quan và chấp sự đang nhìn về phía này, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám động thủ với Diệp Hồng Ngư. Không phải chỉ vì uy danh của Đạo Si vẫn còn đó, mà vì năm ngoái khi Thiên Dụ đại thần quan trở về Đào Sơn đã nổi trận lôi đình vì chuyện Đạo Si rời núi, thậm chí còn có một cuộc đối đầu kín tiếng với Tài Quyết đại thần quan. Trần Bát Xích vốn đã nghe thấy tiếng kinh hô của mọi người, nay lại nghe thấy giọng của Diệp Hồng Ngư, cuối cùng cũng xác nhận chuyện hắn sợ nhất đã xảy ra, gương mặt tràn đầy vẻ kinh hoàng. Hắn muốn cầu xin tha thứ, muốn cảnh báo Diệp Hồng Ngư rằng đây là trước cửa thần điện, muốn dùng uy danh của Tài Quyết thần tọa và đại thống lĩnh La Khắc Địch để giữ mạng, thế nhưng giờ hắn không thể nói được nữa. Cho dù hắn có nói được, Diệp Hồng Ngư cũng chẳng buồn nghe. Nàng muốn vào Tài Quyết thần điện thì tất nhiên phải bước lên bậc đá, mà kẻ này lại chắn đường nằm phơi nắng ở đó, nên nàng chỉ thuận miệng nói một câu mà thôi. Nói xong, nàng lướt qua người Trần Bát Xích. Gió xuân thoảng qua, làm xao động những tán cây cổ thụ quanh thần điện, thổi lay vạt áo đạo của Diệp Hồng Ngư. Trên ống tay áo xanh hiện lên một nếp nhăn cực nhỏ, hình dáng tựa như thanh kiếm. Vô hình đạo kiếm xuất. Trần Bát Xích đứt họng, chết ngay tại chỗ. Diệp Hồng Ngư không hề ngoảnh lại, tiếp tục bước lên từng bậc đá. Hơn trăm thần quan và chấp sự đứng dưới chân bậc đá ngước nhìn theo. Nhìn bóng áo xanh chậm rãi đi lên, gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ chấn động dị thường. Tòa Tài Quyết thần điện đen kịt và tràn ngập sát khí, cao lớn uy nghiêm vô cùng. So với nó, bóng dáng Diệp Hồng Ngư đứng trước điện thật nhỏ bé làm sao. Thế nhưng nàng không hề dừng lại, cứ thế bình tĩnh mà tự nhiên bước vào trong. Tựa như trở về nhà của mình. Sau khi nàng bước vào Tài Quyết Thần Điện. Nàng không còn nhỏ bé nữa. ... Trong một trạch viện tại đô thành Đại Hà Quốc, tiếng trẻ con khóc chào đời vang lên. Đám nha hoàn vú già trong viện bận rộn chạy đi chạy lại, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Chủ nhân của trạch viện này là một người Đường, đối với người Đại Hà mà nói, đây vốn là chuyện tốt. Hơn nữa chủ nhân này tính tình ôn hậu, tình cảm với phu nhân sâu đậm, lại rộng lượng với kẻ dưới, quả là một chủ nhân tốt nhất trần đời. Nay chủ nhân có hỉ sự, họ cũng vui lây. Phu nhân nằm trên giường gương mặt hơi nhợt nhạt, mồ hôi vã ra như tắm, trông mệt mỏi vô cùng. Thế nhưng nhìn đứa trẻ trong vòng tay trượng phu, nàng vẫn không giấu nổi vẻ xúc động, lẩm bẩm: - Tiếc là con gái, lần sau ta sẽ sinh cho lão gia một đứa con trai. Nam nhân trung niên ngồi bên giường bế đứa trẻ, nhìn thê tử an ủi: - Con gái là tốt nhất rồi. Sau này cho vào Mặc Trì Uyển học thư pháp để thanh tâm nhã tính. Chứ sinh ra thằng nhãi nghịch ngợm thì khó bảo lắm, nhỡ đâu lúc nào đó lại học thói trèo tường vượt rào, đi theo đám giang hồ thì khổ. Phu nhân sẵng giọng: - Nào có lý đó? Nam nhân nhìn bé gái trong tay, có chút căng thẳng nói: - Sao nó lại nhỏ thế này? - Trẻ con mới đẻ thì to thế nào được... Phu nhân chợt trở nên lo lắng, giọng run run: - Lão gia, mùa thu này chúng ta thật sự phải về Trường An sao? Nam nhân mỉm cười: - Phụ thân đã cao tuổi, nay chúng ta có con cái rồi, cũng nên mang về cho lão nhân gia vui lòng. Nàng đừng lo mấy chuyện không đâu, tất cả đã có ta lo. Phu nhân trước giờ vẫn luôn tin tưởng nam nhân của mình là người đáng tin nhất thế gian, nghe vậy liền thật sự an lòng, bắt đầu nghĩ sang chuyện khác: - Đặt tên cho con là gì đây? - Về Trường An rồi đợi phụ thân ban tên vậy. Nam nhân nghĩ bụng, hễ về tới Trường An, hoàng đế bệ hạ biết mình có con gái chắc chắn sẽ tranh phần ban tên ngay, không khỏi cười khổ: - Chúng ta cứ đặt cho nó cái tên cúng cơm trước đã. - Tên gì? - Ngôi làng nơi chúng ta gặp nhau trồng rất nhiều bí ngô, hay gọi là Tiểu Nam Qua (Bí Ngô Nhỏ) nhé? - ... Tùy lão gia quyết định. ... Tiếng khóc chào đời là hình ảnh miêu tả sự sinh sôi của một sinh mệnh mới. Viên đá rơi xuống đất đôi khi lại miêu tả cảm giác nhẹ nhõm khi mọi chuyện đã an bài. Trong ngọn núi Mặc Kiền ở phía tây đô thành Đại Hà Quốc có một hồ nước tĩnh lặng, chính là Mặc Trì lừng danh. Mạc Sơn Sơn đang ngồi bên bờ Mặc Trì, tay cầm một viên đá, dường như định ném xuống hồ, lại dường như muốn đặt xuống bên cạnh, cứ do dự mãi không quyết. Trên mặt đất cạnh nàng đã bày sẵn bảy tám viên đá lộn xộn, có tròn có vuông, hình thù kỳ dị, sắp xếp dường như không theo quy luật nào, nhưng lại mang đến một cảm giác trống rỗng đến cực điểm. Sự trống rỗng này giống như cái dạ dày bị bỏ đói suốt năm ngày, lại giống như một bầu rượu rỗng tuếch. Gió đêm hiu hiu thổi, Mạc Sơn Sơn khẽ nhíu mày, đôi hàng mi mỏng thưa khẽ chớp. Đôi gò má vốn hơi bầu bĩnh nay đã thanh tú hơn, càng thêm phần mỹ lệ. Thế nhưng trên gương mặt nhợt nhạt của nàng lúc này không hề có chút tình cảm tự thương tự xót nào, mà chỉ có sự tập trung không gì sách được, thậm chí vì suy nghĩ quá mức mà lộ vẻ đau đớn. Không biết qua bao lâu, cuối cùng nàng cũng đặt viên đá trong tay xuống. Viên đá ấy dường như được đặt tùy ý giữa bảy tám viên đá trên mặt đất, thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, một chuyện kỳ diệu đã xảy ra. Giống như một kẻ bị bỏ đói nhiều ngày bỗng được ăn một thùng cơm lớn, lại giống như bầu rượu rỗng bị ai đó ném vào một con dao nhỏ, một cảm giác góc cạnh sắc sảo mãnh liệt đột ngột bao trùm lấy Mặc Trì. Mặt hồ đang yên ả bỗng nổi lên vô số sóng hoa một cách vô cớ, dường như ngay cả nước hồ cũng cảm nhận được cái cảm giác gồ ghề đang chắn ngang trời đất, chặn đứng lòng người kia. Mạc Sơn Sơn nhìn những viên đá rải rác bên cạnh, biết rằng mình cuối cùng đã thành công bày ra được một phần của Khối Lỗi Trận. Đôi mắt trong như hồ nước của nàng càng thêm sáng rỡ, vì vui mừng mà đôi môi đỏ mọng mím chặt lại thành một đường kẻ. Ngay lúc này, nàng chợt nhớ tới đoạn văn mình đã viết trong bức thư đó. "Trải qua bao nhiêu chuyện, non sông trong mắt ta đã có ý mới. Ngày hội ngộ, những gì ta viết ta vẽ chắc chắn sẽ hùng tráng hơn hôm nay. Mong ngươi cũng nỗ lực nhiều hơn, đừng để ta thất vọng." Thiếu nữ đứng dậy, nhìn về phương bắc xa xôi, nghĩ về cái tên đáng ghét kia, vừa ngọt ngào vừa xen lẫn chút kiêu ngạo trêu chọc: - Ta đã vào Tri Mệnh, ngươi có làm ta thất vọng không? ... Những nhân vật tuyệt đỉnh như tiểu sư thúc Kha Hạo Nhiên của thư viện hay Liên Sinh đại sư vốn đã tan thành mây khói từ lâu, chỉ để lại chút dấu vết trên thế gian. Thế nhưng dù chỉ là dấu vết, đó cũng là tài sản vô giá. Năm đó ở sâu trong dãy núi Thiên Khí trên hoang nguyên, ba người Ninh Khuyết, Mạc Sơn Sơn và Diệp Hồng Ngư tranh đấu sát phạt nhau, rồi lần lượt tiến vào sơn môn Ma Tông. Trong quá trình đó, họ đã thấy được Khối Lỗi Đại Trận do Quang Minh đại thần quan khai sáng Ma Tông bố trí, họ thấy được vết kiếm kinh thiên động địa mà Kha tiên sinh để lại khi phá trận, họ thấy được chữ do Kha Hạo Nhiên để lại trong sơn môn. Và quan trọng nhất là họ đã thấy một Liên Sinh còn sống. Đó là một cuộc tao ngộ đẫm máu. Ba cường giả trẻ tuổi của giới tu hành trước mặt lão quái vật như vậy, dù là tinh thần hay thể xác đều bị tàn phá nặng nề, nhưng cũng từ đó mà thu hoạch được những kinh nghiệm vô cùng quý báu. Những kinh nghiệm này lắng đọng trong thế giới tinh thần của ba người, rồi bắt đầu phát huy tác dụng. Ninh Khuyết giết được Hạ Hầu, Mạc Sơn Sơn thả đá vào Tri Mệnh, Diệp Hồng Ngư dũng cảm bước vào Tài Quyết thần điện, tất cả đều nhờ ơn hành trình tới sơn môn Ma Tông năm ấy. Theo một nghĩa nào đó, dù là tiểu sư thúc hay Liên Sinh đều chưa thực sự chết đi. Y bát của hai vị cường giả tuyệt thế này đã được truyền thừa lại trên ba người Ninh Khuyết theo một phương thức mới. Đứng trên vách đá hậu sơn thư viện nhìn về phía thành Trường An xa xôi, Ninh Khuyết hồi tưởng lại những gì đã trải qua trong hai năm qua. Lên Cựu Thư Lâu, vào tầng hai, ngộ phù đạo, tới hoang nguyên, kế thừa Hạo Nhiên Khí, cùng với những trận chiến tu hành mà trước đây hắn không dám tưởng tượng, thật khiến người ta cảm khái. Sau đó hắn nhớ tới những lời Hạ Hầu nói trước khi chết, khẽ nhíu mày, cảm thấy trên bầu trời Trường An đang bao phủ trong nắng xuân trong trẻo dường như có những đám mây đen vô hình đang lảng vảng. Hắn tin rằng mình không thể là con trai Minh Vương. Dù từng chết đi một lần, theo nghĩa nào đó hắn đã gặp Minh Vương, nhưng Minh Vương đó và Minh Vương trong truyền thuyết của thế giới này rõ ràng không phải là một. Nhưng nếu hắn không phải con trai Minh Vương, tại sao năm đó Quang Minh đại thần quan lại gây ra trận phong ba bão táp máu tanh này? Tại sao Phật Tông cũng phải phái người tới quan sát, thậm chí là muốn giết hắn? Đường phía trước không rõ ràng, chẳng biết Phật Tông liệu có để yên hay không. Ninh Khuyết khẽ siết nắm tay, đưa ra một quyết định: tiết Vu Lan vào mùa thu này, hắn sẽ không tham gia. Ngay lúc này tiếng nhạc rộn rã và tiếng ồn ào đã lôi hắn ra khỏi những cảm xúc cao cấp như bùi ngùi hay cảnh giác nghiêm trọng, kéo hắn trở lại hiện trường của chuyến du xuân. Hôm nay hậu sơn thư viện tổ chức du xuân. Dưới sự điều động của Phu Tử, không đệ tử nào dám vắng mặt. Đằng nào thì lệnh cấm ở hang đá cũng đã được dỡ bỏ, thế là vị sư huynh thích đánh cờ thì vào hang đánh cờ, vị thích gẩy đàn thổi tiêu ca hát thì vào hang cao hứng đàn hát, người thích thêu thùa cứ thêu, người thích đọc sách cứ đọc, người thích viết chữ nhỏ cứ viết, người thích tán gẫu cứ tán gẫu, kẻ thích ra vẻ cô độc thì cứ tiếp tục cô độc. Toàn là những sở thích thanh tao, thế nhưng khi tất cả những sở thích này cùng xuất hiện trong một hang đá thì bỗng chốc trở nên dung tục vô cùng, vì quá ồn ào, chẳng khác gì một gánh xiếc rong trên phố Trường An. Người thực sự vất vả hôm nay là Tang Tang, vì nàng phải lo chuẩn bị ăn uống. Theo yêu cầu mãnh liệt của Trần Bì Bì, nàng đã ninh tới ba hũ canh gà lớn. - Thiếu gia, uống mau đi, hũ này là ngon nhất đấy. Tang Tang bê bát canh gà, lặng lẽ đi tới bên vách đá, đưa tận tay hắn. Ninh Khuyết nhìn mái tóc hơi rối của nàng, gương mặt còn vương chút tro cỏ, không khỏi thấy xót xa, bực mình nói: - Cái tên Trần Bì Bì toàn bày trò bậy bạ, thế mà ngươi cũng nghe hắn. Canh Gà Thiếp và canh gà là một chuyện sao? Bức Canh Gà Thiếp bán được bao nhiêu tiền, lẽ nào bát canh gà này cũng trở nên quý giá bấy nhiêu à? Tang Tang mỉm cười không nói gì. Thực tế thấy mọi người trong Thư viện thích uống canh mình ninh, nàng cảm thấy rất vui. Nàng dặn dò: - Con gà này tốt lắm, mỡ nhiều, trên mặt canh có một lớp mỡ dày nên trông không thấy bốc hơi nóng, nhưng thực ra rất nóng đấy, mãi không nguội được đâu. Thiếu gia thổi cho nguội rồi hãy uống nhé. Tang Tang quay lại gian nhà cỏ chuẩn bị món nộm và một xửng bánh bao lớn. Đại sư huynh từ trong hang đá bước ra, đứng bên cạnh Ninh Khuyết nhìn về hướng thành Trường An. Ninh Khuyết đưa bát canh qua, nói: - Sư huynh, đây là bát canh tươi ngon nhất. Đại sư huynh cười lắc đầu, do dự một lát rồi nói: - Sư đệ, thực ra trong lòng ta vẫn luôn có một câu hỏi. Ta biết hỏi thế này là không đúng, nhưng nó cứ luẩn quẩn khiến tâm ta có chút bất an. Ninh Khuyết nói: - Sư huynh cứ nói. Đại sư huynh nhìn thành Trường An phía xa, khẽ nhíu mày hỏi: - Mười lăm năm trước, khi ngươi cầm dao trong phòng chứa củi ấy, ngươi có từng nghĩ rằng, con trai của vị tướng quân đó thực ra cũng vô tội không? Ninh Khuyết hơi sững lại, suy nghĩ một hồi rồi đáp: - Lúc đó cảnh tượng hỗn loạn lắm, ta thực sự không biết lúc đó mình nghĩ gì, nhưng sau này dĩ nhiên là ta hiểu đạo lý ấy. Sau đó hắn thành khẩn thỉnh giáo: - Sư huynh, nếu lúc đó là ngươi ở trong cảnh ngộ ấy, ngươi sẽ chọn thế nào? Đại sư huynh nói: - Nếu không tự mình trải nghiệm, mọi lựa chọn dù cảm động đến mấy cũng chỉ là sự giả tạo lừa mình... Chẳng qua nếu là ta của hiện tại, có lẽ ta sẽ chọn không làm gì cả. Ninh Khuyết biết đại sư huynh nói thật lòng. Hi sinh kẻ vô tội để đổi lấy sự sống của chính mình, có lẽ đại sư huynh thực sự không thể làm ra lựa chọn ấy. Hắn nói: - Sư huynh, ngươi là người nhân hậu. Hắn nói tiếp: - Nhị sư huynh là chí sĩ, nhưng ta thực sự khó mà làm một chí sĩ đầy lòng nhân ái được. Ta chỉ là một kẻ ích kỷ, chỉ muốn bản thân được sống sót mà thôi. Đại sư huynh vỗ nhẹ lên vai hắn, nói: - Lão sư từng nói, ích kỷ là động lực lớn nhất thúc đẩy nhân loại tiến bộ. Tuy ta không hiểu lắm cách nói này, nhưng nghĩ kỹ nhất định có đạo lý của nó. Lựa chọn của ngươi không thể nói là sai, ít nhất ta không có tư cách nói ngươi sai. - Không phải nhất định có đạo lý, mà là cực kỳ có đạo lý. Phu Tử đi tới bên vách đá, nói: - Đời người không có mục đích, chỉ có quá trình, lấy đâu ra thị phi? Đại sư huynh nói: - Thị phi chính là thiện niệm của con người. Phu Tử chỉ lên bầu trời xanh thẳm phía trên và mấy dải mây trắng, nói: - Nếu ngươi bay càng cao, hình ảnh của ngươi trong mắt người dưới đất sẽ càng nhỏ bé, cho đến khi trở thành thứ không phải người. Đến lúc ngươi ngay cả người cũng chẳng phải nữa, thì lấy đâu ra thiện niệm của con người? Nếu không cần thiện niệm, thì lấy đâu ra thị phi? Đại sư huynh lắc đầu nói: - Lão sư ngài sai rồi. Trên đường đi chu du, ngươi thường nói với ta rằng "rời khỏi nhân thế càng nhiều thì càng lạnh lẽo", cho nên mới phải dừng lại ở thế gian, vậy thì phải làm người. Nếu đã làm người thì là một thành viên trong chúng sinh, sao có thể không có quan điểm về thị phi thiện ác? Ninh Khuyết nghe mà sửng sốt. Phu Tử tới giờ vẫn không ngờ tới đứa đồ đệ lớn hiền lành nhất của mình lại dám nói thẳng mặt là mình sai, còn lôi chính lời của mình ra để vả vào mặt mình. Ông tức đến mức chòm râu bay loạn xạ, trợn mắt quát lớn: - Lý Mạn Mạn! Ngươi thật to gan! Đại sư huynh sắc mặt khẩn trương nói: - Lão sư thường nhắc ta phải học tập Quân Mạch và tiểu sư đệ nhiều hơn, nên ta mới có những lời vừa rồi. Nếu lão sư không thích, ta rút lại là được. Ninh Khuyết đứng bên cạnh nhịn cười đến đau cả bụng, đến lúc này thực sự không nhịn nổi nữa, bật cười "phì" một tiếng, xua tay lia lịa: - Hai người cứ trò chuyện đi, ta đi xem bánh bao chín chưa. Phu Tử trừng mắt nhìn hắn một cái, bảo: - Đều tại ngươi gây ra chuyện mà còn muốn trốn à? Nói xong câu đó, ông nhìn thấy bát canh gà trong tay Ninh Khuyết, khẽ "ồ" một tiếng, tán thưởng: - Màu mỡ óng ánh, thấp thoáng thấy nước canh trong mà đậm đà, đúng là một bát canh ngon. Nét mặt Ninh Khuyết cứng đờ. Phu Tử khẽ phất tay áo, bát canh gà từ tay Ninh Khuyết đã bị cướp mất, ông uống cạn một hơi, mặt không đổi sắc. Ninh Khuyết sững sờ không thốt nên lời, thầm nghĩ công lực của lão sư quả nhiên thâm hậu. Ngay sau đó, sắc mặt Phu Tử đột ngột thay đổi, "phì" một tiếng phun hết canh gà trong miệng ra. Vạt áo, chòm râu đều dính đầy mỡ gà, trông thảm hại vô cùng. - Nóng! Phu Tử đau đớn kêu lên giận dữ, giọng điệu đều biến đổi cả. Tang Tang đang hái tử đằng dưới hiên tránh mưa, ngơ ngác hỏi: - Canh gà phải cho đường sao? Bên vách đá vang lên một tràng cười rộn rã. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị