Chương 294: Cùng chung thế giới, khác biệt quan điểm

Nắng sớm mờ ảo, rừng đông chợt xao động. Một đạo phi kiếm từ phía hồ tuyết rít lên xé gió, lượn những vòng tốc độ cao giữa những tán cây khô héo tuyết đọng, lùng sục nơi phát ra tiếng ve kêu. Một lát sau Diệp Tô lướt vào trong rừng, vạt áo vải thô khẽ rung, hắn đưa tay vẫy nhẹ, thanh phi kiếm liền kêu vút một tiếng rồi bay ngược trở lại, nằm gọn trong tay hắn trước khi được tra vào bao kiếm sau lưng. Tiếng ve đã dứt hẳn, người nọ cũng chẳng biết đã đi đâu. Giữa khu rừng đông lạnh lẽo giờ chỉ còn lại tăng nhân câm bị tuyết phủ và thi thể của cung phụng quận Thanh Hà nằm trên mặt đất. Diệp Tô nhìn về hướng mặt trời mọc ở phương Đông. Sương sớm trong rừng đan thấu những tia nắng, mỏng manh và trong suốt tựa cánh ve. Đôi lông mày hắn từ từ nhướng lên, nét mặt lộ rõ vẻ trầm trọng chưa từng thấy. Tiếng bước chân đạp lên tuyết vang lên đều đặn, đại sư huynh từ ngoài rừng chậm rãi bước tới đứng bên cạnh. Hắn cũng nhìn theo hướng ấy, gương mặt không có cảm xúc gì. кyhuyen.comLại một tiếng tuyết rơi khẽ, lớp tuyết tích tụ trên người tăng nhân câm nứt toác ra rồi rụng xuống như mảnh giáp vỡ, để lộ chiếc cà sa bằng vải bông đơn sơ. Hắn chậm rãi đứng dậy, chắp tay hành lễ với đại sư huynh và Diệp Tô. Đại sư huynh nhìn những bông tuyết còn sót trên chân mày tăng nhân, nghĩ đến mục đích chuyến đi này của Thiên Hạ Hành Tẩu Phật Tông thì không khỏi khẽ nhíu mày, nói: - Chào mừng Thất Niệm đại sư đã đến Trường An tuyên phật. Thiên Hạ Hành Tẩu của Huyền Không Tự vào thành lần này vốn là để quan sát Ninh Khuyết bị nghi là con trai Minh Vương truyền thuyết, vốn dĩ chẳng mang theo thiện ý hay lòng từ bi nào. Đại sư huynh thư viện đương nhiên không thực lòng hoan nghênh, hai chữ "tuyên phật" cuối câu đã nói lên sự cảnh cáo rõ ràng. Thất Niệm vẫn giữ thần thái tĩnh lặng, nét kiên nghị trên gương mặt chẳng khác gì lớp tuyết lạnh lẽo kia. Trước lời nói đầy ẩn ý của đại sư huynh, hắn không có bất kỳ phản ứng nào. - Trận chiến trên hồ đêm qua, ngươi vẫn luôn im lặng đứng trong rừng mà không ra tay, ta vốn thấy kỳ lạ, cứ ngỡ là vị tiên sinh nào của thư viện đến, không ngờ lại là người đó... Ngươi tu Bế Khẩu Thiền đã mười lăm năm, lẽ nào đến một bước chân cũng không giữ nổi người ta sao?
кyhuyen.com Diệp Tô nhìn Thất Niệm hỏi, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng và có phần lạnh lùng.
кyhuyen.comKể từ sau khi tiểu sư thúc của thư viện bị thiên tru, kẻ địch lớn nhất của Đạo Môn chính là Nhị Thập Tam Niên Thiền kia. Ngặt nỗi vị tông chủ Ma Tông đó lại thần bí vô cùng, dù Tây Lăng Thần Điện có uy thế bao trùm thế gian thì suốt mấy chục năm qua cũng chẳng tìm được nửa phân tung tích. Chẳng ai ngờ được, ngay lúc phong vân hội tụ tại Trường An, bên bờ hồ Nhạn Minh lại vang lên tiếng ve kêu. Người thần bí nhất thế gian một lần nữa lại tái xuất nhân gian. Nếu Tây Lăng Thần Điện nhận được tin này chắc chắn sẽ khiếp sợ mà dốc toàn lực truy lùng. Là truyền nhân của Tri Thủ Quan, Diệp Tô lại càng thêm phần cảnh giác đến cực điểm. Thất Niệm tu Bế Khẩu Thiền mười lăm năm, công lực thâm hậu đến mức chỉ cần mở miệng là phật âm sẽ vang vọng nhân gian. Vậy mà đêm qua trước tiếng ve kêu thê lương của Nhị Thập Tam Niên Thiền, trước sự áp chế vô hình mà thấu xương của người nọ, hắn vẫn không thể mở miệng. Bởi hắn không tự tin rằng mình có thể thắng. Cho nên lúc này hắn cũng không trả lời câu hỏi của Diệp Tô. Diệp Tô hiểu tính khí tăng nhân này, thấy hắn im lặng là biết chẳng thể khai thác được gì về tung tích của Nhị Thập Tam Niên Thiền. Hắn quay sang nhìn đại sư huynh: - Đây là Trường An. Câu nói đơn giản nhưng ý tứ lại rất đanh thép: Đây không phải Tây Lăng hay Huyền Không Tự, mà là thành Trường An của Đại Đường, là địa bàn của thư viện. Tông chủ Ma Tông cứ thích thì đến, muốn thì đi như chỗ không người, đó là sự khiêu khích đối với thư viện, các ngươi ít nhất cũng phải có một lời giải thích. Đại sư huynh đáp:
кyhuyen.com - Những năm qua người đó không động thủ với Hạ Hầu đại tướng quân vốn đã nể mặt Thư viện lắm rồi. Lần này ta cũng không ngờ người đó lại thực sự xuất sơn. Diệp Tô nhìn thi thể cung phụng quân Thanh Hà, rồi bỗng chỉ tay vào vệt tuyết mỏng như cánh ve nơi cổ nạn nhân: - Hắn giết người ngay trong thành Trường An, lẽ nào đại tiên sinh không định thay thư viện thực thi Đường luật? Đại sư huynh thở dài: - Thư viện đúng là luôn chú ý Đường luật đệ nhất, nhưng luật pháp chung quy vẫn phải nằm trong phạm vi năng lực của người thực thi. Đường luật chỉ quản được những kẻ mà người Đường chúng ta đủ sức quản. Nhưng dù là triều đình hay thư viện cũng đều bó tay với người này, chẳng lẽ lại phải thỉnh lão sư ra mặt? Diệp Tô không sao hiểu nổi. Theo ý hắn, dù Phu Tử đã không hỏi thế sự nhiều năm, nhưng việc Nhị Thập Tam Niên Thiền tái xuất là chuyện hệ trọng đến nhường nào, chẳng lẽ vẫn không đủ tư cách để kinh động đến Phu Tử? Không ai nói tiếp, hoặc có lẽ là không biết nói gì. Nhị Thập Tam Niên Thiền thần bí kia xuất hiện rồi biến mất đã khiến ba nhân vật kiệt xuất nhất của thư viện, Đạo Môn và Phật Tông đều bất giác trầm mặc. Ánh ban mai mỗi lúc một rạng, những hạt sương tuyết trong rừng li ti nhảy múa dưới nắng, trông vẫn giống như một đôi cánh ve khổng lồ, dù đã mờ nhạt đi nhiều so với lúc trước. Nhìn nắng sớm trong làn sương ấy, nhìn đôi cánh ve kia mà thần sắc Diệp Tô chợt biến đổi. Đêm qua hắn và đại sư huynh đứng trên mặt thành quan sát hồ Nhạn Minh mà không hề phát hiện ra động tĩnh trong rừng. Nên nhớ đối thủ của Nhị Thập Tam Niên Thiền lúc ấy là cường giả Thất Niệm thông tuệ phật pháp, làm sao người nọ có thể che giấu hoàn hảo đến vậy? Ma Tông bị chính đạo bài xích là bởi họ mưu toan thay thế quy tắc của Hạo Thiên, nuốt chửng nguyên khí tự nhiên để tạo ra một thế giới mới ngay trong cơ thể mình. Phải chăng vị tông chủ Ma Tông kia đã vượt xa cảnh giới ấy? Chỉ cần khẽ rung đôi cánh ve mỏng manh là có thể che lấp cả hào quang Hạo Thiên, tự tạo ra một vùng thế giới riêng biệt ngay giữa tự nhiên? Chỉ có cách giải thích đó mới làm rõ được tại sao mọi diễn biến trong rừng lại có thể qua mắt được hắn và đại tiên sinh thư viện, khiến ngay cả những người ở gần đó cũng không mảy may hay biết. Nhị Thập Tam Niên Thiền, thì ra đã mạnh đến nhường này! Nghĩ đến đó, gương mặt Diệp Tô hơi nhợt nhạt. Nhưng rồi hắn lại cảm thấy có gì đó sai sai. Hắn im lặng cảm nhận những luồng khí tức còn sót lại trong rừng tuyết, đắm chìm vào suy nghĩ riêng. Trong khi Diệp Tô còn mải trầm tư, đại sư huynh đã có một cuộc đối thoại ngắn với Thất Niệm. Vì Thất Niệm câm nên cuộc trò chuyện chỉ đến từ một phía, giống như một lời thông cáo ôn hòa nhưng đầy uy lực. Không ai rõ nội dung, nhưng chắc chắn đều xoay quanh Ninh Khuyết. ... Dưới chân cầu tuyết, binh sĩ Vũ Lâm Quân đã mệt mỏi rã rời. Một đêm không ngủ không làm họ gục ngã, nhưng việc bị một người chặn đường suốt đêm, nghe tiếng chiến đấu từ xa mà không thể can thiệp mới là sự nhục nhã khiến họ mệt mỏi. Hứa Thế bước lên cầu, đứng ngay trước mặt nhị sư huynh. Lão vịn tay vào lan can đóng đầy tuyết, nhìn dòng sông đóng băng dưới chân mà nói: - Lẽ nào ta đã thực sự già rồi sao? Nhị sư huynh chậm rãi đứng dậy, tỉ mỉ phủi từng hạt tuyết trên người, chăm chút cho bộ viện phục không còn một nếp nhăn rồi mới đáp: - Ngươi vốn đã già rồi. Hứa Thế không giận, chỉ thản nhiên nói: - Thư viện đúng là nơi của những kỳ tích, Ninh Khuyết đã làm được điều không ai tưởng nổi. Nhưng ngươi thực sự cho rằng trận chiến này công bằng sao? Nhị sư huynh bước đến cạnh lão, nhìn xuống dưới cầu. Sau một đêm gió thổi, tuyết trên mặt sông bị đẩy dạt vào hai bờ, để lộ mặt băng trong veo soi rõ bóng người. Hắn soi bóng mình để chỉnh lại chiếc mũ cao trên đầu, khi chắc chắn không lệch một li mới hài lòng gật đầu, nói bằng giọng không thể nghi ngờ: - Ta làm việc vốn công bằng nhất. Những nếp nhăn trên mặt Hứa Thế hằn sâu dưới gió sớm, lão khàn giọng: - Quân Mạch ngươi hành sự có phong thái quân tử cổ đại, thế gian không ai dám nghi ngờ. Nhưng đêm qua Ninh Khuyết nhờ tiểu thị nữ tung đòn chí mạng mới hạ được Hạ Hầu. Lấy hai đánh một, công bằng ở chỗ nào? Nhị sư huynh bình thản: - Tiểu sư đệ của ta là phù sư. Theo quy tắc giới tu hành, phù sư khi quyết đấu đương nhiên được phép có hầu cận đi cùng, chẳng có gì sai cả. Hứa Thế nhớ lại luồng ánh sáng đại quang minh và tiếng đao kiếm rền vang như sấm đêm qua, nhíu mày: - Ninh Khuyết đâu phải phù sư đơn thuần? Còn Tang Tang cô nương là truyền nhân duy nhất của Quang Minh đại thần quan, sao có thể coi là hầu cận? Nhị sư huynh đáp trả: - Phù sư chính là phù sư. Tiểu sư đệ ta dù có phù võ song tu hay thông thạo thần thuật đi nữa, nếu hắn bảo mình là phù sư thì hắn chính là phù sư. Còn về Tang Tang, dù sau này nàng có là Quang Minh đại thần quan của Tây Lăng đi chăng nữa, nếu nàng muốn làm hầu cận cho tiểu sư đệ ta, thì nàng chính là hầu cận. Sắc mặt Hứa Thế sa sầm: - Hóa ra Quân Mạch cũng biết cưỡng từ đoạt lý. - Ta sống trên đời trọng nhất đạo lý và lễ nghi, vì vậy đương nhiên phải giỏi dùng mọi cách để đạo lý đứng về phía mình. Đừng nói là cưỡng từ, dù là dùng vũ lực ép người nghe theo lý cũng chẳng sao. Nhị sư huynh hờ hững nói: - Năm xưa Đạo Thạch tăng của Nguyệt Luân Quốc cũng mang theo võ tăng hầu cận, chính quân bộ các ngươi phê chuẩn văn thư khiêu chiến, cũng chính các ngươi cung cấp địa chỉ. Khi đó các ngươi không nói bất công, thì hiện tại cũng đừng có nói. Bằng không... thư viện không ngại thỉnh giáo quân phương xem thế nào mới gọi là công bằng thực sự. Dứt lời, hắn quay người bước đi. Chiếc mũ cao ngất đổ cái bóng dài dằng dặc dưới nắng sớm, như muốn khắc sâu vào lớp tuyết dày trên mặt cầu. Hứa Thế nhìn bóng lưng ấy khuất dần, trầm mặc không nói một lời. Kẻ ngồi chắn trên cầu đã đi, con đường cũng đã thông. Suốt một ngày một đêm, hắn chẳng ngắm cảnh mà tự biến mình thành một bức tranh phong cảnh mà chẳng ai dám đặt bút vẽ. Một tên quan quân tiến đến sau lưng Hứa Thế, thấp giọng báo cáo điều gì đó. Hứa Thế khàn giọng ra lệnh: - Hạ Hầu tướng quân có công với nước, hãy lo liệu khâm liệm chu đáo. Hậu sự sẽ do trong cung sắp xếp, quân bộ cứ chuẩn bị sẵn sàng đi. ... Lúc này không khí trong hoàng cung vô cùng căng thẳng. Quanh cung điện phủ tuyết không một bóng người, chỉ có vài người thân cận nhất mới nghe thấy tiếng khóc nấc của hoàng hậu nương nương. Đó là những người hiếm hoi biết được quan hệ huynh muội giữa nàng và Hạ Hầu. Trái ngược hẳn là không khí tại phủ công chúa. Sau khi đạo nhân báo tin rồi rời đi, một bầu không khí hân hoan khó tả xen lẫn kinh ngạc bắt đầu bao trùm khắp các hành lang. Lý Ngư vỗ vỗ ngực nén tiếng thở dốc, nhìn chén trà trước mặt, phải cố gắng lắm mới giữ được bình tĩnh. Ninh Khuyết không ngờ thắng được Hạ Hầu thật! Lợi ích khổng lồ từ việc này khiến một người lý trí như nàng cũng thấy choáng váng. Và quan trọng nhất, Ninh Khuyết vẫn còn sống, điều đó khiến nàng trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Lý Hồn Viên ngồi bên cạnh với vẻ mặt ngơ ngác. Hắn biết Hạ Hầu chết là chuyện tốt cho mình, nhưng không hiểu nổi tại sao tỷ tỷ và đám mưu sĩ lại mừng rỡ điên cuồng đến thế. Hoàng hậu mất đi chỗ dựa ở quân phương thì đã sao? Hắn thức trắng đêm, giờ chỉ muốn đi ngủ. Lý Ngư xua tay cho các mưu sĩ lui ra nhưng giữ đệ đệ lại. Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Nàng nhìn đứa đệ đệ mình yêu thương nhất, đôi mắt bỗng nhòe lệ, giọng nói run run: - Sau ngày hôm nay, ngôi vị hoàng đế Đại Đường sau này... là của ngươi rồi. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị